Người Việt ‘xấu xa’

Người Việt xấu xa

Bài viết riêng tặng những người bạn của các Hội ảnh ở Cali

Tôi chạnh lòng khi nghe một người bạn đồng nghiệp cứ hỏi câu: Tại sao? Hoặc tại sao lại như vậy? Khi có một câu chuyện bàn cãi nhau về lòng nhân,về tình người, về chuyện yêu thương nhau giữa con người và con người, về người Việt Nam trong và ngoài nước, sao người Việt cứ mãi thù hằn, sao người Việt không bao giờ đoàn kết gắn bó yêu thương nhau..vv..và vv…Chắc chuyện mà ai cũng cho là cũ rích hay chuyện lâu năm hóa nhàm. Nhưng dù thời gian dẩu kéo dài đến bao lâu thì câu chuyện xưa đó cũng là nỗi nhức nhối của một người Việt Nam máu đỏ da vàng có dòng dõi Lạc Hồng, con rồng cháu tiên 4,000 năm văn hiến…Người Việt có lịch sử tự hào đến mức khó hiểu, khi bà Âu Cơ đẻ trăm con, 50 con lên núi, 50 con xuống biển, từ cội nguồn đã rẻ chia thì chắc điều đó cũng là điềm gỡ cho cả dân tộc ! Chuyện vui và tầm phào của lịch sử kể cũng lạ nhưng cho đến bây giờ thì những điều đó hẳn không lạ lẫm bao nhiêu. Thời mới lên trung học, tôi nhớ câu chuyện nhỏ khi thầy Phí Ngọc Tấn dạy môn sử lớp tôi, thầy được đi tu nghiệp ở Thụy Sĩ và trở về lớp thầy có kể: “Điều tôi thấy xót xa cho người Việt của mình khi ra ngoài phố tôi gặp hai người Việt Nam nói chuyện với nhau họ nói tiếng Anh với nhau, nhưng khi gặp hai người Nhật họ lại nói tiếng Nhật với nhau!” Tính dân tộc thì thật ra không ai dám so sánh với người Nhật, một dân tộc đáng được kính trọng trên thế giới về tinh thần dân tộc.

Có một chuyện vui của một người Nhật khi gặp được một người Việt Nam, ông Nhật cúi đầu kính cẩn ngợi khen: “ Dân tộc Việt Nam các bạn là nhưng viên kim cương ngời sáng, trong khi chúng tôi chỉ là một cục đất sét tầm thường…” Ông Việt Nam run lên vì sung sướng và hãnh diện, nhưng sau đó ông nhận được một lá thư nhỏ diễn giải về điều đó…Những viên kim cương sáng chói không bao giờ kết dính với nhau nhưng cục đất sét luôn kết chặt với nhau ! Chuyện đơn giản nhưng ngụ ý cho cả một dân tộc. Thêm một câu chuyện tiếu lâm khó quên khi tôi mới đặt chân lên định cư ở nước Mỹ, không biết có phải ai ác ý để nghĩ ra câu chuyện về con cua VN và cua Mỹ. Chuyện như sau, có hai ông đi bắt cua với nhau, họ đem theo hai thùng đựng cua để phân loại cua Mỹ và cua Việt, khi bắt gần đầy thùng một người vội kêu người bạn đậy nắp thùng và nói: “Anh chỉ cần đậy nắp thùng cua Mỹ thôi khỏi cần đậy nắp thùng cua Việt Nam !” Người bạn kia ngạc nhiên và hỏi: “Tại sao lạ vậy?”.Anh kia giải thích: “Con cua Mỹ nó khác hẳn cua Việt vì nó biết cách nằm chồng lên nhau để cho các con khác bò lên người để ra khỏi miệng thùng, còn cua Việt Nam thì con nào vừa định ngoi lên đã có con bên cạnh níu chân kéo xuống nên không bao giờ lên đến miệng thùng, khỏi cần đậy nắp !” Chuyện thật ác tâm khiến

lòng tôi se sắt nhưng ngẫm nghĩ cũng thật làm sao.

Lịch sử của quê hương tôi thật oai hùng nhưng quá nhiều khổ đau bởi chiến tranh…ngàn năm nô lệ giặc Tàu, trăm năm giặc Tây, hằng chục năm nội chiến, Nam Bắc huynh đệ tương tàn…Ai không biết những bài hát phản chiến Ca khúc da vàng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và ai không biết những bài ca ngợi ca Mẹ Việt Nam trải qua bao thế hệ…

Người Việt Nam sau năm 1975 đã phân tán khắp nơi trên thế giới tạo ra rất nhiều những cộng đồng nhỏ, họ vẫn còn mang theo tập tục truyền thống, tập quán, mang theo một túi ca dao chữ nghĩa, tiếng mẹ đẻ cho con cháu dù biết sẽ mai một theo thời gian. Chuyện hồn quê thiêng liêng nhưng cũng dễ quên lãng làm sao, ít ai ấp ủ mãi điều thiêng liêng đó trong tim bởi cuộc sống văn minh, thực dụng, thế giới mới mẻ đổi thay hàng ngày như trình diễn fashion show, ca nhạc tạp kỹ. Thế giới của 3D, Digital, Hi Tech, thế giới của robot vô hồn, vô cảm nên chuyện yêu nước sẽ dần lạ lẫm đối với con cháu chúng ta? Có phải bi quan quá cho một thế hệ tương lai của chúng ta ?

Lịch sử Việt Nam cũng không nên lạc quan quá độ để thần thánh hóa, để tô vẽ lớp vỏ bọc dối trá, tinh thần dân tộc không nên đội lốt chủ nghĩa, giáo điều hoặc giả nhân giả nghĩa, chuyện chính trị và thủ đoạn chỉ phục vụ cho lợi ích của một cá nhân, giai cấp hoặc một nhóm nhỏ để rồi xâu xé chia rẻ dân tộc. Thù hằn cùng từ nguyên nhân đó mà ra, người xưa nói lấy oán báo oán oán trùng trùng, lấy ân báo oán oán tiêu tan…vậy để bao dung, để vị tha có khó lắm không ?

Chuyện người Việt ngồi lại với nhau để kể về dòng dõi Lạc Hồng, để cùng hát câu ca dao của mẹ Việt Nam, để yêu thương tình anh em ruột thịt da vàng có phải là giấc mơ muôn thưở ?

Tìm về nguồn cội… ai cũng muốn trở về mãnh đất chôn nhau cắt rốn, mãnh đất ta sinh ra và lớn lên.

Quê hương là chùm khế ngọt nếu ai không hiểu sẽ không lớn nỗi thành người, nhà thơ Đỗ Trung Quân nói lên được nỗi niềm của những ai có quê hương, nhưng để chấp nhận, để vị tha thì dễ có mấy ai. Nhưng ai tha thứ ai ? Lỗi tại ai ? Chắc vì lẽ đó mà ai cũng thấy người Việt xấu xa…thế hệ con cháu chúng ta ít có hiểu về lịch sử hoặc không thích tìm hiểu bởi cha ông của chúng có bao giờ đoàn kết, có bao giờ yêu thương, vị tha độ lượng..vv. Tất cả điều đó là lòng nhân, con người thiếu lòng nhân là chắc đã xấu xa rồi nên người Việt xấu xa là vậy.

Quyển sách Người Việt kỳ diệu ngày xưa của nhà văn Sơn Nam đơn giản, dễ thương nhẹ nhàng làm sao khi chỉ bàn về phong tục tập quán của hồn quê, của làng xóm…còn bài viết Người Việt xấu xa của chính tôi chỉ viết những điều bế tắc của một dân tộc.

Tôi chỉ mong được xin tha thứ khi ưu tư về quê tôi, dân tôi và xin tha thứ khi dùng hai chữ xấu xa….Có lẽ tôi chỉ viết một điều ấu trĩ về một ước mơ bầy đàn gắn kết như chuyện xa vời ảo tưởng.

 

Nhưng thôi thì tự mình cứ nuôi mộng dài…..

 


Dan Huynh

Ngày lễ tạ ơn

Tháng 11. 2011

 

 

 

 

Leave a comment


eight × = 48

All fields marked (*) are required