Supreme victory for health care

obamacare

Một trong nhiều bài nhận định về quyết định của Supreme Court về Obamacare.

Lược dịch:
Ai cũng biết tòa án tối cao đầy quyền lực! Ngày 12 Tháng 12, 2000, tòa quyết định rằng George W. Bushwould sẽ là tổng thống kế tiếp của Hoa Kỳ. Ngày 28 tháng sáu năm 2012, tòa quyết định rằng Barack Obama sẽ tái đắc cử tổng thống.

Chẳng ai có thể phủ nhận ý nghĩa chính trị trong phán quyết được chờ đợi rất lâu của Tối Cao Pháp Viện về luật Cải Tổ Y Tế. Ngay cả Mitt Romney cũng thế.  Hai ngày trước quyết định của tòa, Romney nói với người ủng hộ: “Như bạn biết, Tòa án tối cao sẽ phán quyết xem Obamacare có hợp hiến không. Nếu nó không hợp pháp – thì ba năm rưỡi của nhiệm kỳ tổng thống này đã bị lãng phí vào một chuyện chẳng giúp gì được cho người dân Mỹ. ”

Ông Mitt ơi, chắc chắn một điều là nếu lời tuyên bố này của ông đúng, thì điều ngược lại cũng đúng. Việc tòa án Tối cao ủng hộ tính hợp hiến của Đạo Luật có nghĩa là Barack Obama, trên thực tế, đã dành  ba năm rưỡi nhiệm kỳ tổng thống của ông cho điều không lãng phí thời gian tí nào, mà thật ra, đã giúp người dân Mỹ rất nhiều.

 Lẽ ra, Mitt phải nói chuyện với một cựu thống đốc đảng Cộng hòa của Massachusetts, trước khi biến mình thành kẻ xuẩn động trước mắt quần chúng. Điều cần nói là đạo luật bắt mọi người phải có bảo hiểm y tế được tổ chức bảo thủ Heritage Foundation đưa ra vào năm 1989 như một biện pháp cắt giảm chi phí, và là cách duy nhất để đạt mục tiêu cung cấp bảo hiểm y tế cho toàn dân mà không làm thâm thủng ngân sách. Trong năm 1993, đạo luật này là cốt lõi của giải pháp mà Đảng Cộng Hòa đưa ra thay cho luật cải cách y tế của Tổng thống Clinton, và được hỗ trợ bởi 18 thượng nghị sĩ thuộc đảng Cộng hòa, trong đó có Minority Leader Bob Dole. Và, tất nhiên, đạo luật này đượcThống đốc Mitt Romney nhiệt tình đón nhận, và ban thành luật cho tiểu bang Massachusetts.

Chỉ sau khi Tổng thống Obama và một số thành viên đảng Dân chủ, trong nỗ lực dành phiếu của đảng Cộng Hòa, mới thông qua việc bắt mọi người có bảo hiểm y tế mà đảng Cộng Hòa lại đột nhiên chối bỏ nó, theo cái chính sách “Điều gì mà Obama ủng hộ, thì ta phải chống!” Và sau đó họ mang đạo luật Affordable Care Act ra tấn công, lập luận rằng chính đạo luật mà phía họ đưa ra là vi hiến. Đây là một sai lầm chết người. Tối Cao Pháp Viện không đồng ý với ho, cho rằng việc yêu cầu người dân phải mua bảo hiểm y tế có thể có vấn đề, nhưng bắt họ nộp phạt khi không chịu làm như thế hiển nhiên nằm trong phạm vi quyền hạn của Quốc hội.

Việc tòa án tối cao quyết định giữ nguyên đạo Luật Affordable Care Act là một chiến thắng rất lớn về cả mặt chính sách lẫn chính trị cho Tổng thống Obama. Nó cũng là một chiến thắng lớn cho người dân Mỹ, hiện đang được hưởng nhiều phúc lợi quan trọng của luật này. Quyết định này sẽ làm cho phe đối nghịch của tổng thống khó để thực hiện ý muốn phá hoại hoặc dẹp bỏ việc chăm sóc sức khỏe phổ quát. Lẽ ra tất cả mọi vị thẩm phán trong Tối Cao Pháp Viện phải bỏ phiếu ủng hộ.

Tuy nhiên, phán quyết lịch sử hôm thứ Năm còn là một chiến thắng lớn của chính Tối Cao Pháp Viện, mà uy tín, dưới thời của Chánh án John Roberts trong thời gian gần đây đang có vấn đề.

Một cuộc thăm dò ý kiến ​của New York Times/CBS News, thực hiện đầu tháng này, cho thấy chỉ có 44% người Mỹ tán thành việc làm của Tối Cao Pháp Viện, tụt hẳn xuống từ con số 66% vào cuối thập niên 80 – và ba phần tư dân chúng cho rằng các vị thẩm phán bị chính kiến của mình ảnh hưởng, khi cần có những quyết định lẽ ra phải độc lập và vô tư, mà sứ mệnh của một tòa án cao nhất của quốc gia đòi hỏi.
Uy quyền tối thượng này, người ta không ngạc nhiên, khi thấy bắt đầu từ thời tranh cử giữa Bush và Gore, dân Mỹ đã thấy một tòa án ngày càng say mê quyền lực. Trong phán quyết lần đó, 5 thẩm phán  bảo thủ quyết định là Florida không có quyền đếm phiếu của chính tiểu bang mình, và dân Hoa Kỳ không được phép chọn người sẽ làm tổng thống đất nước, mà họ, đa số bảo thủ của tòa án sẽ chọn hộ chúng ta.
Tiếp đó, trong vụ Citizens United, tòa án đầy quyền lực này, một lần nữa, với tỉ lệ 5-4, khối đa số bảo thủ đã quét dẹp tan bộ luật gây quỹ tranh cử đã tồn tại nhiều thập niên, và cho phép cá nhân cũng như  công ty có thể đóng góp vô hạn định cho các quỹ tranh cử, dựa trên lập luận quái đản là tiền bạc không bao giờ làm các chính trị gia bị tham nhũng.

Trước phán quyết về sóc y tế, dưới sự trị vì của chánh án Roberts, Tối Cao Pháp Viện bị xem là có những phán quyết nhuộm màu chính trị, đảng phái nhất trong lịch sử của nó. Tuy nhiên xem ra Roberts đã thay đổi tình hình bằng phán quyết vừa rồi về đạo luật CảiTổ Y Tế. Tòa án cao nhất nước này vẫn còn bị chia thành hai phe, nhưng giờ đây hy vọng là những tiếng nói ôn hòa có thể cất cao.

Chánh án John Roberts có thể đã làm hại cho Mitt Romney, nhưng ông đã cứu tòa án!

—————————————-

We know the Supreme Court is powerful. On December 12, 2000, it decided that George W. Bushwould be the next president of the United States. On June 28, 2012, it decided that Barack Obama would be re-elected president of the United States.

There’s no escaping the political implications of the court’s long-awaited decision on health care. Even Mitt Romney seems to agree. Two days before the court’s ruling, he told supporters: “As you know, the Supreme Court is going to be dealing with whether or not Obamacare is constitutional. If it is not — if Obamacare is not deemed constitutional — then the first three and a half years of this president’s term would have been wasted on something that has not helped the American people.”

Surely, Mitt, if that statement is true, then the converse is true: The fact that the Supreme Court upheld the constitutionality of the Affordable Care Act means that Barack Obama, in fact, spent the first three and a half years of his presidency on something that was not a waste of time — that, in fact, has helped the American people tremendously.

Maybe Mitt should have talked to a certain former Republican governor of Massachusetts before making such a public fool of himself. After all, the individual mandate was first put forward in 1989 by the conservative Heritage Foundation as a cost-cutting measure and the only fiscally responsible  way to achieve universal health care. In 1993, it was the core of the Republican Party‘s alternative to President Clinton’s health-reform legislation and supported by 18 Senate Republicans, including Minority Leader Bob Dole. And, of course, it was enthusiastically embraced and made the law of Massachusetts by Gov. Mitt Romney.

It was only after President Obama and other Democrats, in an effort to win Republican votes, adopted the individual mandate that Republicans suddenly turned against it — under the sound governing principle “If Obama’s for it, I must be against it.” They then made the individual mandate the heart of their legal case against the Affordable Care Act: arguing, in effect, against the legality of their own idea. Which turned out to be a fatal mistake. The court disagreed, finding that requiring people to buy health insurance might be questionable, but fining or otherwise punishing them for not doing so was clearly within the powers of Congress.

The Supreme Court’s decision to uphold the Affordable Care Act is a huge policy and political victory for President Obama. It’s also a big win for the American people, who are already benefiting from many key provisions of the act. And it’ll make it harder for the president’s enemies to carry through with their threats to derail or repeal universal health care. It should have been unanimous.

But Thursday’s historic ruling is also a big victory for the Supreme Court itself, whose reputation under Chief Justice John Roberts has been suffering lately. According to a New York Times/CBS News poll earlier this month, only 44 percent of Americans approve of the job the court is doing, down from 66 percent in the late ’80s — and three-quarters say the justices are swayed in reaching decisions by their own personal or political agenda. That’s far from the reputation of independence and impartiality we expect for the nation’s highest court.

And no wonder. Beginning with Bush v. Gore, we have never seen a more arrogant and power-hungry court. In that decision, five justices ruled that the state of Florida did not have the right to count its own votes and that we Americans did not have the right to elect our own president. They, the conservative majority on the court, would make that decision for us. That was followed by Citizens United, where the all-powerful court, again by a narrow 5-4 conservative majority, wiped out decades of campaign finance reform law and opened the door to unlimited corporate and personal campaign contributions — all based on the absurd assertion that money in politics never corrupts politicians.

Until its decision on health care, the Roberts court was well on its way to being written off as the most predictable, political, proactive, partisan Supreme Court in history. But Roberts himself has begun to turn things around by writing the majority opinion on health care. The court is still badly split, but now there is hope that saner voices might prevail.

John Roberts to the rescue. He may have destroyed Mitt Romney. But he saved the court.

7 Comments

  1. Doc gia bao Nguoi Viet says:

    Chị Hà Giang,
    Ai cũng biết chị thường chọn lọc những tin tức có lợi (nghiêng) cho đảng DC. Nhưng người đọc báo thì có cả 2 phía, cái gì lộ liễu và thái quá thường làm cho người đọc bị khó chịu và họ sẽ không muốn đọc. Vì chị mới được thăng chức, nên tôi có vài lời góp ý với chị, để khi chị chọn bài viết cũng sẽ được phân minh hơn.

    Reply
    • hagiang says:

      Hà Giang thành thật cảm ơn “Độc giả báo Người Việt” đã góp ý, và hứa sẽ để ý đến điều này khi chọn bài viết cho tờ báo. Tuy nhiên trộm nghĩ trong Blog cá nhân thì có thể biểu lộ một phần khuynh hướng của mình. Không biết có đúng không?

      Nhân tiện chia xẻ luôn, thật ra Hà Giang là một independent voter, không thuộc đảng DC mà cũng không thuộc đảng CH. Năm 2008 cũng không bầu cho Obama (hay McCain). Có điều HG ủng hộ, trên nguyên tắc, healthcare reform, bất kể do đảng nào đề ra, vì muốn cả người nghèo cũng được săn sóc sức khỏe. Nếu nhìn kỹ lịch sử của healthcare reform mà chúng ta gọi là Obamacare ngày nay, thì nó xuất thân từ đảng CH. Chỉ từ khi Obama, vì muốn dành phiếu từ voters đảng CH, nên adopt nó, thì đảng CH lại lên tiếng phản đối. Chính trị nó là thế.

      Reply
  2. Doc gia bao Nguoi Viet says:

    Chị Hà Giang à,
    Đúng là trên blog cá nhân thì chị HG có quyền tự do, nhưng kẹt một cái đôi khi bài trong blog cá nhân của chị HG vẫn được báo NV đăng dưới hình thức như một bài thời sự, chứ không đơn thuần chỉ nằm trong blog cá nhân. Hơn nữa tuy nói là blog cá nhân, nhưng nó lại nằm trong nội dung của báo NV. Nên riêng mà chung, chung mà riêng.
    Chị cũng có đồng minh đó, tôi đây không xanh cũng không đỏ. Nhưng “healthcare reform” thì tôi không có hứng, nó chưa có hiệu lực mà gia đình tôi đã bị thất lợi lớn (tiền bảo hiểm sức khỏe đã tăng lên gấp 3 lần). Tôi không có một chọn lựa nào khác, bỏ không đóng thì sợ bất trắc, mà đóng thì thâm vào tiền học của con cái, làm chúng tôi rất là chật vật. Đây giống như hình thức ngầm bắt chúng tôi đóng thuế thêm, tôi không thể không tuân hành, nên tôi coi đó là cách tăng thuế “bỉ ổi” với xảo ngữ/ mỹ từ là đem health care đến cho mọi người. Tại sao chính phủ lại bắt những người khác nộp thêm tiền, cho dư, rồi đem khoản dư đó để mua lấy phiếu cho mình. Chị ở trong trường hợp của tôi, chị sẽ hiểu. Lúc trước tôi ở Canada, tất cả mọi người giàu hay nghèo đều đóng thuế ít hay nhiều, nên mọi người cùng hưởng phúc lợi như nhau. Tôi cũng không thích lợi dụng chữ “người nghèo” để lấy phiếu cho đảng. Cứ nhìn các nước CS, luôn đem chiêu bài người nghèo ra nhử, thật ra sau lưng chỉ là quyền lợi riêng của đảng phái, tôi đã ngán chuyện như vậy lắm rồi. Nếu khi tranh cử, bỏ chữ vì “người nghèo” ra; rồi sau khi khi thắng cử, vì “người nghèo” mà tranh đấu quyền lợi, thì mọi sự sẽ khá hơn. Tôi xin lỗi chị đã nói điều này.
    Nhưng thôi, tôi cũng nhân đây xin mượn chỗ này để nói lời chúc mừng chị. Chúc chị luôn thành công trong công việc mà chị yêu thích, đó là việc làm báo nha.

    Reply
  3. cuong vinh says:

    Xin sửa lại 1 chử đánh may sai trong bài gửi Nhật Báo Người Việt.
    Gìong thứ hai, chử “chính sách” , viết lộn, phải đọc là ” chính xác ” mới đúng ý tôi muốn nói.
    Xin lổi người đọc blog nhe.

    Reply
  4. Gia lum lon says:

    @HG
    Cám ơn HG đã có can đảm đóng thêm tiên bảo hiểm sức khỏe ma` khong than van (NV mới đổi health insurance policy?)
    1- Hoàn toàn đồng ý va` thong ca?m voi’ DGBNV
    2- Độc giả thuờng quí trọng ngươi làm báo khách quan và độc lập hơn.
    3- ” Tuy nhiên trộm nghĩ trong Blog cá nhân thì có thể biểu lộ một phần khuynh hướng của mình. Không biết có đúng không?”. Blog nay năm trong cái dù (umbrella) của NVO và câu hỏi của HG, hình như hơi khinh thuờng cai thông minh và hiểu biết của độc giả?
    Chuc HG luôn an vui và hăng say với vỉa hè Bolsa

    Reply
  5. Bruce Tran says:

    Tiền bảo hiểm y tế nó cứ tăng vù vù trong mấy năm qua, ngay cả khi chưa có TT Obama kia mà, sự thật có rất nhiều người VN mình bị “manipulated” khi chỉ coi tin tức một chiều như là các đài Fox v.v… và họ bị confused bời các tin một chiêù nay. Anh bạn đã từng sống ở Canada, nơi đó ai cũng bị “bắt buộc” mua bảo hiểm và kế quả là mọi người đều cùng hưởng phúc lợi tốt như nhau, như vậy cải tổ y tế Obamacare cũng tốt cho tòan nước Mỹ chứ đâu tệ.

    Reply
  6. Nm says:

    Xin chào chị Hà Giang và Doc gia bao Nguoi Viet,

    Trước tiên NM xin cám ơn DGBNV đã lên tiếng nói dùm nhiều độc giả khác (trong đó có tui) vụ này. Sau đó tui xin có thêm vài ý sau, nếu có mích lòng ai thì cho tui xin lỗi trước nhen…

    Tui thầm nghĩ mình ăn cây nào thì rào cây ấy, như ông bà ta đã dạy … mình đã sống ở đây thì phải có phần đóng góp cho đất nước này, ít ra chọn lựa 1 vị tổng thống xứng đáng cũng là thể hiện điều đó. Không ở đảng phái nào, không có nghĩa là không đi bầu, mà chỉ có nghĩa là không đứng về phía 1 đảng phái nào, chỉ chọn người tài đức để bầu, bất kể người đó ở đảng phái nào. Thiết nghĩ chẳng thà chọn lầm người còn hơn làm người bàng quang đứng bên lề xã hội …
    Tui có 1 người bạn chọn lựa kỹ trước khi đi bầu và note lại những lời ứng cử viên hứa, sau đó xem xét lại có làm hay không để quyết định có tiếp tục bầu họ nữa hay không. Rất thực tế và rõ ràng!

    Nm thiệt ra cũng chẳng thích chuyện “chính chị , chính em” đâu , nhưng vì nó ảnh hưởng với cuộc sống mình nên phải ráng tìm hiểu thôi.
    Nếu chị Giang thấy chủ đề chính trị quá phức tạp thì chẳng thà đừng chọn, đừng dịch cho blog của chị … thì có lẽ hay hơn , vì nếu không lại gián tiếp quảng cáo dùm cho đảng DC và tổng thống hiện thời mà không dựa vào cơ sỡ phân tích thực tế nào cả. Tui đọc mấy bài đó mà thiệt tình hổng vui chút nào … dù là tui cũng thuộc loại chính gốc independent voter.

    Thêm nữa, Nm là người đang sống ở bang MA, nơi mà cái healthcare chị Giang ủng hộ đã được thiết lập và áp dụng nhiều năm nay, thì được thấy bề trái của nó, chẳng tốt đẹp gì, chỉ là hình thức đóng thêm thuế cho những người đang đi làm (những người có tóc) … và tiền đó đi về đâu, cho những “người nghèo ” hay những người di dân bất hợp pháp ở đây … hay vào túi riêng của ai đó vì mục đích riêng tư gì đó … who knows?
    Người Mỹ chính thống ở đây ngày càng bất bình, muốn chuyển qua nơi khác sống. Còn người di dân bất hợp pháp ngày càng tràn vào đông đảo, và tội phạm ngày càng tăng … Buồn!!!…
    Tui ngạc nhiên khi thấy nhiều người Vn đã từng sống dưới thời XHCN mà vẫn còn bị những lời ngon ngọt chính trị mị dân …dụ dỗ … ??? sao không nhìn những gì vị tổng thống đang tại làm, với bất kỳ hành động nào để giữ thêm cái ghế 4 năm nữa …mà lại chỉ động lòng vì những lời mị dân… tui rất trân trọng lòng nhân ái, nhưng hình như ở đây đặt không đúng chỗ thì phải …

    Cũng đau lòng vì 1 đất nước to lớn, đẹp đẽ như thế này lại có vẽ đang đi sai hướng, biên giới thì mở rộng cửa, ai vô ra cũng được, kinh tế ngày càng tệ hại và còn thêm món healthcare XHCN … rồi sẽ đi về đâu … hic…

    Reply

Leave a Comment


+ five = 7