Bông hồng đỏ và bông hồng trắng, bạn chọn bông hồng nào?

“Lái xe cẩn thận nha con” lần nào cũng vậy, đó là câu mà Mẹ tui dặn dò trước khi tui lên xe rời khỏi nhà “bà nội”, câu dặn dò mà đối với tui đó là một sự âu yếm của mẹ giành cho con, ngày xưa lúc con còn bé thì mẹ ẳm, mẹ bồng bây giờ con trưởng thành mẹ không thể nâng niu, chìu chuộng con như ngày xưa nữa nhưng những câu hỏi thăm, những lúc dặn dò của mẹ cũng đủ làm con ấm lòng.

Mẹ bây giờ tóc đã điểm muối tiêu, mẹ bây giờ lưng đã còng, mẹ bây giờ chân đã mau mỏi, và mẹ bây giờ già yếu, mỏi mệt.

Đôi lúc nhìn mẹ mình ốm yếu, ho hen mà lòng tui thắt lại, nếu có được một điều ước tui nghĩ điều ước đó tui sẽ giành cho sức khỏe của mẹ.

Sáng nay có cậu em nói với tui:”Anh ơi, hôm nay là giỗ của Mẹ em, mới đó mà đã 4 năm bà đi rồi đó, nhanh quá anh hả?” cậu em nói là ngày giổ mẹ, cậu chỉ thắp nén nhang khấn vái cầu mong mẹ ở nơi nào đó được vui vẽ, hạnh phúc.

Nghe cậu em kể chuyện về mẹ của cậu mà tui chợt nghĩ đến mẹ mình.

Bông hồng đỏ giành cho người còn mẹ, bông hồng trắng gửi đến những ai mẹ đã mất.

Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau.

Bạn ơi, nếu yêu mẹ hãy yêu từ bây giờ…

Đừng đợi ngày mai trể đấy.