Bác “Ông Thái” nói bác đang dẫn banh lên để sửa soạn sút vào “gôn” thì tui đưa bảng hết giờ làm bác ấy ngẩn tò te… Tui nói hết giờ thì xin đá Overtime… Đó là luật chơi của sân banh mà…Chắc bác Ông Thái quên luật hay hổng biết luật rồi…
Bữa nay tui mở sân chơi mới… sân chơi Giáng Sinh.
Tức là bây giờ mình chuẩn bị cho Giáng Sinh. Cách đây hơn 1 tuần, ngay cái bữa đài FM 130.5 bắt đầu phát nhạc Giáng Sinh, thằng con tui ngồi trên xe buột miệng nói: “Ủa, sao họ mở nhạc Christmas nhanh quá vậy?” tui nói chắc là năm nay “time” sớm hơn những năm khác nên họ phát nhạc Christmas sớm!
Thằng con tui nói, bạn nó trong lớp nói giáng sinh này dân NY khó khăn lắm vì trận bảo Sandy vừa rồi, thằng bé thấy trong lớp nó đang phát động phong trào quyên góp cho các bạn cùng lứa tuổi ở NY có mùa Giáng Sinh giống như những nơi khác… Tui hưởng ứng điều đó, thằng bé xin phép tui được đứng trong ban tổ chức cho chương trình gì đó trong trường học của nó…
Mà cái vụ bão Sandy thấy kỳ này đồng hương VN ở đây coi bộ yếu đó nha… Tui chỉ mới nghe có nhóm chiến hữu của tên bạn tui là Thomas Đào sẽ tổ chức buổi tiệc nhỏ ở Seafood World ngày 30 tháng 11 này để gây quỹ cứu trợ cho đồng bào khó khăn ở NY, nghe nói tiền thu được sẽ đưa cho Red Cross để họ chuyển cho đồng bào bên đó… Hổng biết người VN mình bên NY bị ảnh hưởng thế nào, có bác nào biết sự việc cụ thể ra sao, chia sẽ với mọi người biết với!!!
Nói chuyện bão Sandy, mấy bữa nay nghe bà con xôn xao vụ ngày 21 tháng 12 sẽ là ngày trái đất ngừng hoạt động, điện nước đều bị tắt ngúm hết, mà là tắt đến 3 ngày liên tục!!! (Nghe sao giống VN quá, vì VN được phát 3 cái cúp thiệt bự: Cúp nước, cúp điện và cúp gạo!!!) bởi vậy ai cũng lo lắng đi mua đồ dự trữ! tui hổng biết thực hư ra sao? nhưng coi bộ tui sanh nghi… Nghi là đám đầu nậu tung tin vịt để bán hàng hóa… Các bác nghĩ sao về chuyện này???
Hay là lại “sao nặng” nữa rồi!!!

“Đồng Hương giúp đỡ Đồng Hương” Bão Sandy có ảnh hưởng gì đến “Đồng Hương” bên VN đâu hả Bác?
Tui đâu có nhắc gì đến đồng hương bên Vn đâu?
Tận thế có gì lạ không anh?. Trong lúc chờ đợi xem điều lạ mời Đức Tuấn đọc bài này :
QUÁN KHÔNG
Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất.
Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
– Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
– Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
– Ồ! Lạ nhỉ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
– Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
– Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi!.
Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.
Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nỗi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.
Tận thế có gì lạ không anh? có chứ! lạ là hổng còn ai trên thế gian nữa, rủ nhau đi diện đoàn tựu cả đám… Vui lắm!
Bác ĐT, you wish!
he he he thì tui wish vậy mà… chứ để lúc đó người đi, người ở lại buồn lắm…
Như thế là ai cũng giống ai . Đụng hàng rồi. Vậy thì đâu có gì là lạ.
Cái lạ là khi thế gian, bà con cô bác đi hết…Nếu bác hên bác ở lại một mình, khỏi cần tranh giành với ai hết… Lúc đó bác muốn nhà cao cửa rộng, xe hơi hạng sang cở nào bác cũng có hết… Vậy hổng phải lạ sao???
Nhưng nếu tôi không hên cũng đi luôn thì tận thế có gì lạ đâu anh.
Chuyện tận thế thì hình như cứ vài ba năm lại có tin đồn một lần, và lần gần đây nhất là năm ngoái thì phải! Tay mục sư tung tin đồn nhảm này sau đó phải lên tiếng xin lỗi xin phải vì bấm độn trật lất khiến một số người ngu lâu quit job, tặng nhà, và các thứ tài sản khác cho …. người Việt! Hehehe.
Năm Y2K thiên hạ cũng một phen lên ruột vì tin đồn trái đất sắp rụng! Kết cuộc như thế nào thì mọi người đã rõ! Những tên gian ác trên thế gian này đáng lẽ ra phải bị tận diệt từ trong trong trứng nước thì vẫn còn sống phây phây, mà có tận thế thiệt thì chưa chắc các tên này đã tiêu tùng? Hèn chi ông triết gia Nietzsche đã từng than thảm thiết: GOD IS DEAD!
Tui nhiều khi cũng muốn hét lên như thế!
Nhưng mà lúc đó thế gian này đi hết chỉ còn lại tụi thích giác an không hà, thì sống cũng chẳng vui sướng gì đâu bác ơi…
Bác yên chí đi vì tận thế cũng như các chương trình điện toán vậy, bản đầu tiên luôn luôn còn sót lại nhiều bugs như thích giác an, thích khế ngọt … gì gì đó. Sau đó chúng sẽ bị bug out dần dần trong các đợt tận thế kế tiếp, và thế giới sẽ được OK trong một thời gian!?
Tui so sánh cũng hợp “lô gích” đó chứ?