Tối nay mùng một tháng Giêng 2013.
Nói theo kiểu VN mình là ngày đầu năm!
Buổi chiều sau khi cơm nước xong, tui chở cả nhà lên Orange Hill ngắm cảnh… Tỏ tình với vợ (hi hi hi… nói chơi thui, già rồi còn “tỉnh tò” gì nữa, phải hông các bác?)
Lúc lên đến nơi là gần 10 giờ, tui hỏi người phụ việc “chừng nào nhà hàng đóng cửa?”
Ông nhìn tui một giây lát, rồi từ từ trả lời “Sắp rồi, còn khoảng 15 phút nữa thôi, gia đình ông đi lẹ vào trong đó đi”.
Nhà hàng Orange Hill đêm nay hổng biết tại sao vắng hoe như chùa bà đanh???
Hình như chỉ có gia đình tui là khách của họ tối nay….
Cả nhà yên vị, kêu một vài thứ nước uống… Xong mọi người ngồi im, ngó xuống phía dưới ngọn đồi và đằng xa xa thành phố, đèn sáng rực cả một góc trời, có chiếc máy bay vừa cất cánh…
Tự dưng tui nhớ Sài Gòn quá!
Nhớ lần cuối về chơi, bữa chót trước khi về Mỹ, tui nhờ thằng bạn chí cốt, tối đó lấy xe honda chở tui chạy vòng vòng thành phố, ngắm cảnh, ngắm người và… hít bụi!!!
Mới đó mà đã 4 năm rồi còn gì… Tối nay ngồi trên đồi cao ngắm cảnh thành phố Orange mà nhớ Sài Gòn…
Bà xã tui ngồi bên, chắc cũng cùng tâm tình với tui…
Tự nhiên hai vợ chồng cùng nói một lượt: “Nhớ Sài Gòn quá!”
Ừ, thì nhớ thành phố ấy hay “nhớ ai, ai nhớ? bây giờ nhớ ai?”

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=bWmKWZ9LjE
Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn
Phạm Đình Chương
Thơ: Du Tử Lê
Đêm về trên bánh xe lăn
Tôi trăng viễn xứ, hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố, sương quàng cổ cây
Ngỡ hồn tu xứ mưa bay
Tôi chiêng trống gọi, mỗi ngày mỗi xa
Đời tan, tan nát chiêm bao
Tôi trăng viễn xứ, sầu em bến nào (2)
Đêm về trên chiếc xe qua
Nhớ tôi xa lộ, nhớ nhà Hành Xanh
Nhớ em, kim chỉ khứu tình
Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre
Nhớ mưa, ôi nhớ mưa !
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giảng, lá hè Tự Do
Nhớ nghĩa trang xưa, quê hương bạn bè
Nhớ pho tượng lính, buồn se bụi đường
Cám ơn bác nhe, bài nhạc này nghe hay lắm… Nhưng mà đầu năm nghe nhạc buồn coi bộ hổng thích mấy…
Đêm trừ tịch, 31/12, Seattle
Đêm lạnh , \
Buồn mênh mông
Nhớ Sài Gòn , nổi nhớ vô cùng
Nhớ quán cóc bên đường , vài ba chai bia lạnh
Ngắm nhìn hoa, nhìn nhửng tà áo thướt tha chiều cuối năm hối hả
Nhớ Duy Tân, Hồ Con Ruà , nhửng hoa đèn rực sáng
Nhớ nụ hôn trao em , đêm giao thừa, run run tình yêu đầu lảng mạn
Nhờ mắt em khẻ nhắm, cười trao duyên
Xuân ước hẹn : cùng nhau. Ta say!
Seattle, đêm nay, nhớ quá
Sài Gòn ơi ! có bao giờ tôi quên….
Seattle, 12/31/2013
Phan Lac Dong Quân
Tặng: H
Đông-Quân!
Lâu quá không gặp…:D
Nhặt được trên online:
—-Năm mới tôi tự hứa sẽ không làm anh hùng bàn phím nữa. Vì có làm gì được ai và có ai sợ mình đâu.Mà thật ra ở ngoài đời, mình thuộc nòi thỏ đế.
Năm mới tôi tự hứa sẽ không rao giảng đạo đức online nữa. Vì có ai cần nghe và thích nghe đâu. Họ còn chửi là đồ đạo đức giả ,đồ hết hơi sao không đi tu đi .Mà nói thật tôi đi tuồng trên online, chứ ở ngoài đời tôi là thằng khốn nạn có hạng.
Chúng ta rồi cũng sẽ già.
Sẽ lên nóc tủ ngắm gà sexy
Nên giờ sống thật chút đi
Đừng có giả dối ăn gà mất ngon
Ủa, mà bộ có ai nói gì bác sao lại “đấm ngực” tự hứa vậy?
Không. Đâu có ai nói gì tôi đâu. Thấy đoạn còm này là lạ nên copy và paste đọc cho vui.
Buon vao hon khong ten
Dung lo ngo thay nho Saigon
Mua báo và đăng quảng cáo trên báo
Người Việt.
Đừng bỏ 25 cent vào thùng báo để lấy 25 tở. Ác lắm đấy.
Cái này nghe quen quen, hình như tui đã thấy đâu đó cảnh này rồi…