Con là con mèo Trạng Quỳnh của Mạ

6139749070_fcaaedf411_z

(nhớ những món ăn nghèo của Huế)

 

Mạ sinh con đang lúc nhà nghèo khó
Một phần cơm, khoai sắn độn hai phần
Thuở ấu thời, mắm cà cùng muối đậu
Con đã quen ngon miệng món nhà bần.

Lúc mớ rạm ngoài đồng đem rang muối
Mùa nước lên con bống thệ kho khô
Những chột nưa mạ nấu cùng tí ruốc
Rau tập tàng vị ngọt những ngày thơ.

Ðọi rau khoai ngọt ngào con tôm đất
Hũ tép chua có những lát măng vòi
Bánh tráng nướng còn thơm mùi mít trộn
Những món quen con vẫn nhớ trọn đời.

Ngày mưa bão, vẫn thường ngày trứng luộc
Trưa mùa hè, nước rau muống thay canh
Chút dưa, muối cũng vội vàng xong bữa
Sao mạ hay – ngồi ăn cuối một mình.

Con là con mèo Trạng Quỳnh của mạ
Ðã phận quen ăn những món ăn nghèo
Trước những mâm đầy sơn hào hải vị
Con dửng dưng như đứa trẻ quen chiều.

Giờ con đã xa nửa vòng trái đất
Biết khi mô mới trở gót quay về
Trên bếp lửa chụm rơm chiều khói tỏa
Con cá cơm mạ nấu bữa canh me.

Cho ấm áp thêm cuộc đời trống lạnh
Hạnh phúc này xoa dịu tấm lòng con
Khi hơi tỏa hương thơm mùi gạo mới
Trên tay con, miếng cơm cháy thơm dòn.

Con, đứa trẻ lạc loài trên xứ lạ
Ðang quay cuồng theo cơm áo, ngựa xe
Mà thương mạ vẫn thường hay tựa cửa
Bên mâm cơm, vắng bóng đứa con về.

 

9 Comments

  1. huynh anh says:

    cam on huynh truong. Bai tho cua anh lam tui da khoc .Tu trai tu ve duoc mot tuan thi ma tui mat .Tui khoc.va bay gio tui lai khoc

    Reply
  2. Huy Phương says:

    E-mail : huynhanh27594@yahoo.com

    Comment:
    cam on huynh truong. Bai tho cua anh lam tui da khoc .Tu trai tu ve duoc mot tuan thi ma tui mat .Tui khoc.va bay gio tui lai khoc

    Reply
  3. Ty says:

    Dạ đúng vây. Tụi con nít chúng cháu, hồi sau 1975, cha đi tù, gia đình bị đày đi sống ở vùng kinh tế mới, ăn khoai mì riết rồi đến sau này có nồi cơm bên cạnh vẫn chọn ăn khoai mì. “Ðã phận quen ăn những món ăn nghèo”.

    Reply
  4. Q.Trung says:

    Bác làm em nhớ nhà, nhớ ngày thơ ấu quá… hu hu…

    Reply
  5. Huy Phương says:

    Thưa Anh,
    Vua có một con mèo đi lạc, Trạng Quỳnh thích mèo bắt về nuôi.
    Nhà vua biết, sai người dến nhà Trạng Quỳnh bắt lại,
    Trạng Quỳnh giao ước: “Mèo của Vua tất quen ăn sơn hào hải vị, mèo của Trạng chỉ quen ăn xương cá, cơm nguội. Xin nhà Vua cho đặt hai dĩa thức ăn, nếu con mèo này tìm đến ăn dĩa thức ăn của Vua thì Trạng xin nhận tội. Nhược bằng mèo ăn thức ăn nhà nghèo của Trạng thì đích thị là con mèo này là của Trạng.”
    Trước đó, Trạng Quỳnh đã “huấn nhục” con mèo bắng cách cũng để hai dĩa thức ăn. Hễ mèo mon men đến dĩa thức ăn nhà giàu thì Trạng đánh, đói quá đành phải sang dĩa thức ăn nhà nghèo. Lần nào cũng vậy, lâu thành quen, mèo chỉ quen ăn thức ăn nhà nghèo, đâu dám rớ đến dĩa thức ăn có thịt cá vì sợ bị đánh.
    Thưa anh, kể ra đem chuyện này mà nói chuyện “đã phận quen ăn những món ăn nghèo” thì cũng hơi “ép”, Nhưng cũng mong Quý Vị thông cảm, vì nhớ Mạ:
    “Mà thương mạ vẫn thường hay tựa cửa
    Bên mâm cơm, vắng bóng đứa con về.”
    mà nay Mạ không còn nữa, thương nhớ mà viết bài thơ này mà thôi.
    Xin cám ơn Anh và các bạn đã quan tâm đọc bài thơ này.
    Cũng xin lỗi đã làm ai đó “…… giọt sầu chứa chan.”
    Làm cho người khác đổ lệ cũng là cái tội văn chương rất lớn.
    Xin nhận lỗi,
    Kính,
    Huy Phương

    Reply
  6. Ngan Ha (Ohio) says:

    Cố nhiên những ai gởi comment vào trang này đều là dân Huế.chỉ có người Huế mới thông hiểu các từ trong baì thơ này,’cho ăn kẹo’ đố dân vùng khác hiểu được “rạm,bống thệ,chột nưa, rau tập tàng,tôm đất,măng voì,nước rau muống…
    Tôi nhiềy lần ghé mắt đầu đề “con mèo Trạng Quỳnh cuả Mạ” lướt qua không muốn đọc vì đoán trước là chuyện Huế,mà đã là chuyện Huế có bao giờ là không Bi đát !? muốn quên đi cho khoẻ caí thân,nhưng vì tò mò không hiể chử Trạng Quỳnh nên ráng mở ra xem , ngờ đâu ,phaỉ vồ vập mà đọc cho hết vì hòan c̉ảnh gia đình cuả tôi thơì ấy so với tác giả còn bi đát hơn nhiều, nạn đói 1945 còn ám ảnh maĩ.suy ra tôi và tác giả gần đồng lưá tuổi tôi dân xóm chuối gần chợ Cống /sân vận động Tự do. Đọc xong bài thơ , thở dài…thẩn thờ …buồn gia giết…mạ ơi con thương nhớ mẹ….mắt tôi laị cay !…
    Ông bạn tôi ơi ,ông làm cho chiều mở màng cuối tuần mất vui,dù sao cũng chờ ông giaỉ thích vì sao là “con mèo Trạng Quỳnh?
    Cám ơn Huy Phương

    Reply
  7. Ngan Ha (Ohio) says:

    Anh Phương,
    Cám ơn Anh đã giaỉ thićh trả lời rất sớm Có lẽ sự tích naỳ khi đi hoc̣ cúp cua giờ Việt văn, hoặc đút sách vô buị nên không thu nhập. về món ăn nghèo xứ Huế không thấy Anh nhắc đến món dưa chuối thần sầu quỉ khóc, ăn cơm độn khai độn sắc mốc riêt́ một hồi trở nên “tuyệt Chủng” đi mất !
    Anh là con mèo cuả mạ ,con tôi thì mang danh “caí đuôi cuả mạ” nếu không hiểu tôi sẽ giaỉ thích sau.
    Rất mong có những bài thơ mới cuả anh ,hy vọng kỳ này sẽ được thưởng thưć những baì không phaỉ “muà đông thiếu aó…hè thơì thiếu ăn…mà sẽ là “Bài thơ Huế dệt bằng gấm vàng…dệt bằng con thuyền lờ lửng Hương giang…
    Trân kính
    Ngân Hà Ohio

    Reply
  8. Huy Phương says:

    Anh Ngân Hà ơi,
    Món ăn nghèo thì còn quá nhiều, mà người làm thơ thì bất tài, bất lực, mần răng kể cho hết. Dưa chuối, dưa kiệu, dưa nưa… Cái chi đáng lẽ bỏ đi cũng đem làm dưa, làm mắm được hết, kể cả cái góc “chên” già. Đố anh biết “chên” là chi, đó là cái gốc rau đền đó.
    Khi mô anh về Cali, tui mời anh đi ăn vài món Huế, mặc dù “chưa tới Huế,” may ra tới Lăng Cô cũng đã tàm tạm rồi.
    Thăm Anh Chị bằng an.

    Reply
  9. Ngan Ha (Ohio) says:

    Anh Phương,
    Tưởng rằng anh đã quên tôi rồi vì lâu quá im hơi lặng tiếng ,không ngờ anh vẫn còn đoái hoaì,cảm phục anh tuy bận rộn đủ điều vẫn luôn có đầu óc sắp đăt chu đáo đâu vào đó không quên dù là chuyện lỉnh kỉnh qua đường , Cảm ơn anh trước đã có nhả ý cho tôi ăn laị những món ăn Huế.khi ghé Ca li ,tôi sẽ cố gắng tìm thăm anh ,anh Dụng và Ngọc Lan.Có thể là tháng Hai tôi dự tính sẻ qua Cali chơi vaì ngay trước khi lên đường sang du lich Bắc âu (.đi được hơn ba muơi nước rôì) .cũng may đã ngoài baỷ mươi ‘moỉ gối chồn chân cũng muốn trèo’.
    Cảm ơn anh một lần nưã
    Thân kính
    N-H

    Reply

Leave a Comment


× 4 = thirty two