Hồn Việt – Quốc Kỳ Quốc Ca Việt Nam

IMG_8966

Kính gởi Quý Cơ Quan Truyền Thông
Quý Đồng Hương trên thế giới

Vietnam Film Clubtrân trọng thông báo:

Cuốn phim tài liệu HỒN VIỆT – QUỐC KỲ QUỐC CA VIỆT NAM, ấn bản Việt ngữ, sau hơn một năm chuẩn bị và thực hiện, hôm nay đang bước vào giai đoạn hoàn tất.

Trong thời gian sắp tới, chúng tôi sẽ có một Thông Báo chính thức về phát hành, phổ biến và ra mắt tại một số địa điểm trong Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại. Đồng thời Thông Báo chính thức cũng sẽ hướng dẫn cách thức nhận DVD qua đường Bưu Điện, hoặc qua người đại diện của Vietnam Film Club tại địa phương.

Ấn bản Anh ngữ cũng sẽ phát hành vào năm 2013.

Hiện thời, một đoạn Video giới thiệu nội dung cuốn phim đã có trên Youtube. Xin mời Quý Vị vào xem :
http://www.youtube.com/watch_popup?v=LNrvlqzg2NQ

Trân trọng thông báo và kính nhờ Quý Cơ Quan Truyền Thông và Quý Đồng Hương giúp phổ biến rộng rãi Thông Báo này. Vietnam Film Club xin chân thành cảm tạ Quý Vị.

Ban Thực Hiện Phim:
Nguyễn Ngọc Bích
Lê Văn Khoa
Phạm Bá Hoa
Huỳnh Sĩ Nghị
Lê Văn Kim
Chu Lynh
Ngọc Hà

Người Việt Nam đang tất tả ngược xuôi hàng ngày vì sinh kế trong nước hay đang định cư khắp bốn phương ở hải ngoại hãy cùng nhau lắng nghe “Quốc Ca VNCH” được ban nhạc quốc tế trình tấu tuyệt vời.Đây là một trong hàng trăm hình ảnh lịch sử giá trị được chiếu lên màn ảnh trong cuốn phim DVD “Hồn Viêt” do đạo diễn Chu Lynh (Washington DC) thực hiện.

Xin liên lạc: VietnamFilmClub@aol.com

 

Đọc thêm:

DÒNG NƯỚC MẮT CHO MỘT BẢN QUỐC CA

TẠP GHI HUY PHƯƠNG

Trải qua một thời gian dài nước mất nhà tan, bị tù đày, gia đình ly tán, phải sống dưới một chế độ thù nghịch, ngày được ra khỏi đất nước, được đứng nghiêm trang, mắt ngước nhìn lá quốc kỳ thân yêu xa vắng bao nhiêu năm, tai nghe lại điệu nhạc hùng tráng năm xưa, lòng bỗng dưng xôn xao bao kỷ niệm, hai dòng nước mắt tuôn rơi. Đã bao nhiêu người mang tâm trạng như tôi vào những ngày đầu đặt chân đến xứ người. Phải chăng những điều gì đã mất khiến cho lòng chúng ta tiếc nuối và xót xa.

Nhớ mới một buổi sáng ngày nào, buổi chào cờ cuối cùng tại đơn vị và không ai ngờ đó là buổi chia ly, tan đàn sẻ nghé. Anh em đồng ngũ mỗi người đi về một hướng, người vượt thoát ra đi bỏ lại quê hương, người vào chốn lao tù nơi chốn rừng sâu nước độc. Gia đình miền Nam bỗng dưng tan tác, mỗi người lâm vào cảnh, không cách biệt giữa hai bên bờ sinh tử thì cũng nghìn trùng biệt ly.

Có những bản quốc ca xưa hàng trăm năm như quốc ca Hà Lan từ thế kỷ XVI, nhưng cũng có những bản quốc ca chỉ vang vọng trong một thời, non yểu trong hoàn cảnh chiến tranh, của một quốc gia vừa thành hình đã bị định mệnh chôn vùi. Trong đất nước ấy, tuổi trẻ bị dập vùi trong lửa đạn, tương lai mờ mịt trong khói súng, và những niềm hy vọng sớm tàn phai. Để bảo vệ cho tự do của miền Nam, một triệu thanh niên dưới lá quốc kỳ, đã nằm xuống, xương tàn cốt mục, mà bây giờ đã gần bốn mươi năm hài cốt vẫn còn xiêu lạc. Quốc ca đâu phải là một bản nhạc của một nhạc sĩ si tình nào đó viết cho một người, để đời sau những người ca sĩ hát lại cho những người mang cùng tâm trạng riêng lẻ ấy thưởng thức. Quốc ca là nhạc phẩm của một người viết cho triệu người nghe.

Xin đừng ai dạy bảo cho chúng ta biết định nghĩa thế nào là một bản nhạc hay. Lời đẹp, nhạc hay, nhưng tiếng “hay” không nói lên được một điều gì cả. Một bản nhạc mới được tác giả sáng tác xong, nếu mới nghe qua chỉ là đợt sơ khảo, mang cho người nghe cái cảm giác ban đầu hời hợt. Suối từ nguồn chỉ là những dòng nước, trở thành những con sông, chảy qua những bờ lau, cánh đồng, qua những chiếc cầu, qua xóm làng, tới những bình minh rực rỡ, đến những buổi chiều nắng xế và chan hòa với đại dương. Nhạc vô hồn nếu nhạc không mang những kỷ niệm, không in dấu được thời gian, không có quá trình vui buồn với cuộc sống của con người. Có ai nghe một bản nhạc mà không nhớ đến một quãng đời, không nhớ đến một kỷ niệm, không nhớ đến một người, ví dụ như trong câu hát nghe rất ngậm ngùi, liên tưởng trong thời chiến tranh: “Ai có nghe tiếng hát hành quân xa, mà không nhớ thương người mẹ già”(PD).

Tiến sĩ Schubert là học giả nghiên cứu Nghệ thuật trình diễn của Đại học New South Wales Úc cho rằng:“Nếu hỏi bất cứ ai bài hát họ ưa thích nhất là bài nào, nhiều người đã trả lời, đó là những bài hát mà họ đã từng nghe ở thiếu thời hay lúc mới trưởng thành”. Theo ông, những bản ca khúc luôn đọng lại trong tâm trí người nghe với nhiều nguyên do khác nhau như các khái niệm văn hóa, qua kinh nghiệm và sự việc được lặp lại nhiều lần. Chúng ta, vì vậy không lấy làm lạ khi những ca khúc thời chinh chiến hay những bản tình ca xuất hiện trong thời gian 65-75, gần 40 năm sau đều được đón nhận nồng nhiệt bởi những người bước vào tuổi 60 ngày nay ở ngoài hay trong đất nước.

Chúng ta thường mủi lòng nhớ đến quê hương đã bỏ xa khi nghe những khúc dân ca, những tiếng đàn bầu như lời than thở, những tiếng nhị hồ như lời khóc than. Và những con đò, những đêm trăng, những dòng sông, những bờ tre, những cánh đồng, những tiếng hò, những gì của làng mạc đã xa của một thời thơ ấu như sống lại. Đó không chỉ là tiếng gọi của quê hương mà là tiếng thì thầm của dĩ vãng, bỗng dưng hiện về. Trong âm nhạc, dân ca hay những bản nhạc mang âm hưởng dân ca thường đánh động đến lòng người và dễ gây xúc động làm người ta rơi nước mắt.

Nhưng nếu có một ca khúc tác động vào lòng người nhất thì tôi không ngần ngại nói rằng đó là bản quốc ca. Không phải ngày đầu tiên lìa xa đất nước ra đi, bỏ lại tất cả những gì gọi là thân yêu từ quê hương ruột thịt mà người ta đã khóc khi nghe lại bài quốc ca, mà cho đến bây giờ, gần mấy mươi năm qua, tất cả tưởng như đã rơi vào quên lãng, nhạt nhòa theo thời gian, những dòng nhạc như đã khơi lên những “trào lệ cảm”(*) trong lòng chúng ta.

Nhiều bản nhạc chỉ nhắc cho chúng ta nhớ đến một người, hôm nay bài quốc ca làm cho chúng ta nhớ đến hàng triệu người. Những người đã phải rời bỏ đất nước vì tự do, xa cội nguồn, đã bị xô đẩy đi khắp chân trời góc biển. Bài hát nhắc cho chúng ta nhớ đến những người đã chiến đấu, hy sinh thân xác và chết dưới cờ trong suốt một thời gian giữ nước. Bài hát làm cho chúng ta nhớ lại những cánh rừng, những con đường, những bãi biển, là chiến trường, nơi mà anh em ta đã gục ngã. Bài hát làm cho chúng ta nhớ lại nỗi nhục tù đày, những chiến hữu cụt què bất hạnh, những góa phụ cô đơn. Bà hát nhắc lại cho chúng ta khoảng thời gian ba mươi năm, dù là ngắn ngủi nhưng tràn đầy kỷ niệm. Bạn đã thấy người khác khóc và chính bạn đã hơn một lần nhỏ lệ cho quốc ca.

Xin hãy hát lên bài quốc ca, hãy ràn rụa nước mắt để khóc cho một nền tự do đã bị đánh mất, hổ thẹn cho một nền hòa bình trong tủi nhục và để nghĩ đến những người chết cho chúng ta sống, những người bị thương tật cho chúng ta lành lặn, những người ở lại cho chúng ta ra đi.

(*) Chữ của Hà Mai Anh trong “Tâm Hồn Cao Thượng.”

6 Comments

  1. HBT says:

    Bác Huy Phương ơi,
    Bài viết của bác và DVD Hồn Việt- Quốc Kỳ- Quốc Ca sẽ theo tôi đến cuối đời !
    Không thể nói cách nào khác hơn là: chúng tôi vô cùng trân quý công trình của Ban Thực Hiện Phim gồm quý Ông/Bà:
    Nguyễn Ngọc Bích
    Lê Văn Khoa
    Phạm Bá Hoa
    Huỳnh Sĩ Nghị
    Lê Văn Kim
    Chu Lynh
    Ngọc Hà
    cùng VietnamFilmClub .

    Tâm can tôi đã xảy ra một cơn chấn động chưa từng được biết, sau khi đọc bài của bác và nghe bản Quốc Ca Việt Nam được trổi lên từ giàn đại hoà tấu tận xứ Ucraine, cựu chư hầu Cộng sản Liên Xô .

    Xin Cám Ơn bác Huy Phương và toàn thể Quý Vị đã và đang góp phần “máu thịt” cho DVD Hồn Việt-Quốc Kỳ-Quốc Ca VIỆT NAM !

    HBT
    1 Mười Một 2012

    Reply
  2. Huy Phương says:

    Kính Anh HBT.
    Đây chỉ mới lên you tube một đoạn “biểu diễn.”
    DVD xong dài hơn một tiếng, sẽ phát hành free. Xin Anh chịu khó chờ nhé!

    Reply
  3. Huy Phuong says:

    Xin anh vào
    http://www.youtube.com/watch_popup?v=LNrvlqzg2NQ
    để nghe quốc ca Việt Nam do GS Lê Văn Khoa mang về từ Đông Âu.

    Reply
  4. Ngan Ha (Ohio) says:

    Năm 2010 Sau khi sưu tập được những baì Hùng- ca cuả VN. từ thời kháng chiến tới cận đai và thâu vaò một CD.vợ́i tính cách tư hửu và chỉ hạn chế tặng cho những bạn bè thân thiết,vì tính cách nhậy cảm. CD đươc̣ đặt tên “Hùng ca sử Việt”. chia ra hai phần :trước Kháng chiến / và Cận đaị Một năm sau Trung tâm Asia phát hàng một DVD có nội dung tương tự.(ngẩu nhiên?) .
    Sau khi hoàn tất CD naỳ tôi có tiếp xúc vợ́i nhac sỉ Quốc- Toản nguyên nhạc trưởng ban Quân nhạc VNCH trước ’75.vơí đề nghị làm lại một bài Quốc ca VNCH dưới dạng Đại hoà tấu.nếu cần mướn ban nhạc Ngoaị nếu cần. và ban hơp ca gồm các ca sỉ gạo cội khắp nơi có giọng hat́ thật hùng tráng ,tuyển chọn từ ban hat́ cuả Lê văn khoa,ban hợp ca từ Canada đã hat́ baì VN Minh châu trời đông của DVD Paris by night. Casị̉ Nguyệt Ánh ,V-Dũng v.v.Nguồn tài ch́nh hổ trợ thời âý sẳn sàng $30.000. và có kế hoạch quyên goṕ thêm hổ trợ t̀ư ngưới Viết tỵ naṇ trên thế giới để thực hiện chu đáo hơn,hầu ngươì Việt năm châu có bài Quốc ca thật hoành tráng trong các bưố̉i tổ chức Cọng đồng,trong khi tiến hành ý định trên thì gặp nhiều trở ngaị
    chính trị trong ra ngoài phá đám cũng nhiều nên chưa thực hiện được
    Nay được thấy Vietnam Film Club thưc hiện đươc̣ giấc mơ đã bị đánh mất ,chúng tôi rât đổi vui mừng ,không còn có gì hơn là ngưả nón chào và noí đơn giản hai chữ “TRI ÂN”
    N-H Ohio

    Reply
  5. Ngan Ha (Ohio) says:

    “tự phát” là caí gì cao quí tốt đẹp nhất cuả tâm hồn con người,nhất là ở lòng yêu nước,vì tự nó noí lên được lý tưởng chung thực nhất dành cho nước nhà và dân tộc,không bị anh̉ hưởng hoặc chỉ đạo bất kỳ từ đâu tơí. Cách đây đúng một năm trên trang báo điện tử NVOL (ngày Dec 01,2011) có đăng trong phần goṕ ý độc giả Ngân Hà Ohio noí về “Yêu nước tự phát ở Dĩ An” nôị dung nói về lá Quốc kỳ.,không phaỉ đơị đến lúc này mới nói huà theo.
    Vì không Attch. được bản sao vào Blog này nên tôi gởi đến Ông Huy Phương qua email riêng,hy vọng quí vị sẽ đoc̣ được một lần nưã nổi thiết tha cuả một ngươì dân đen đối với một lá cờ không bao giờ phai mờ trong tim.

    Reply
  6. Ngan Ha (Ohio) says:

    “YÊU NƯỚC TỰ PHÁT Ở DỈ-AN”
    Khoảng năm 1967 tôi ở Saìgònphải đi làm việc hằng ngày ở Biên-hoà,thường laí xe gắn máyđi ‘đường trong’qua ngã Tân-vạn.Sáng sớm nào tôi cũng rẽ qua ngả ba Tân-vạn nơi có trường Sơ cấp Tân-vạn.Ngày lại ngày sáng sớm tôi thấy học sinh nhỏ xíu sắp hàng chào cờ đúng giờ,hát Quốc ca với giọng non nớt,mỗi lần như vậy tôi phaỉ dừng xe laị đứng nghiêm chào cờ như các em,có điều tôi thấy là lá cờ kéo lên rách tả tơi,như một nuì giẻ rách,màu sắc không còn nhận ra được nưã. cuối tuần hôm ấy ,tôi nhịn chi tiêu,dành dụm (tôi nghèo lắm)ra chợ Sàgoǹ mua một lá cờ mới .Thứ hai sau ,tôi đi làm sớm hơn thường lệ,ghé vào trường ,các em đã tề tưụ đông đủ ,tôi noí muốn gặp Ô.Hiệu-trưởng/Thầy giáo ,thì một em trưởng lớp cho biết họ chưa tới ,để các em tự chào cờ xong vào lớp chờ họ tới sau. Tôi đưa tặng lá cờ,bảo thay thế lá cờ cũ,rồi ra đi .kể từ đó lá cờ mới đã được tung bay rạng rỡ dươí ánh mặt trời ban mai, Mỗi lần đi qua,lòng tôi cảm thấy lâng lâng nhẹ nhàng làm sao ấy !!! Ngước nhìn lá cờ tung bay,tố hát trong lòng “công dân ơi mau hiến thân dưới cờ…”

    Giờ đây, người dân Dỉ -an họp Đồng hương,cúng đình hằng năm,tôi tự cảm nhận tôi cũng là một đồng hương Dĩ-an (cũng hy vọng trong kỳ nàycũng có thể có người học trường Sơ cấp Dĩ-an hồi ấy?) Các em ấy ơi,tôi còn sống sót đây này! còn lá cờ thì không.

    Reply

Leave a Comment


nine − 6 =