Nhạc Xuân và những người đi xa

843107_499381036775245_1744147439_o

Ca sĩ Nguyễn Cao Nam Trân
(Hình Uyên Nguyên/Người Việt)

 

Những ngày cuối năm, trên chương trình truyền hình, phát thanh và cả ngoài phố xá của người Việt xa xứ, tiếng nhạc Xuân đã vang lên rộn rã. Tất cả đều là những bản nhạc cũ, rất xưa mà chúng ta đã nghe hằng trăm lần ở nơi này hoặc nơi khác, mới đây hoặc đã lâu. Lớp nhạc sĩ của thế hệ thứ hai lớn lên ở hải ngoại hình như không có mấy, mà thế hệ thứ nhất thì vẫn còn nhớ tiếc những “cung đàn xưa”, những bản nhạc của thời tiền chiến và cả một thời chinh chiến đã qua.

Không như hội họa, điêu khắc hay thi ca, âm nhạc thật có mãnh lực đi sâu vào lòng người và gần gũi với quần chúng. Đối với người Việt Nam, nhất là những người Việt Nam lưu lạc, cứ mỗi lần Tết Âm Lịch sắp đến, đó đây vang lên những khúc hát ca ngợi mùa Xuân, thường là những bài hát cũ đã phổ biến từ hơn nửa thế kỷ, gây biết bao xao xuyến cho lòng người.

Những bản nhạc này hình như đã nhắc lại cho chúng ta nhiều kỷ niệm của những tháng ngày qua, những mùa Xuân thanh bình cũng như những mùa xuân khói lửa. Có một điều chúng ta vừa nhận ra là hầu hết nhạc sĩ đã sáng tác những khúc nhạc xuân cho chúng ta thưởng thức hay để nhớ nhung, đều đã qua đời: Văn Phụng (Xuân Họp Mặt), Minh Kỳ (Xuân Đã Về), Nguyễn Văn Đông (Nhớ Một Chiều Xuân), Hoàng Trọng (Gió Mùa Xuân Tới), Trần Thiện Thanh (Đám cưới Đầu Xuân, Đồn Vắng Chiều Xuân), Xuân Tiên (Xuân Tha Hương), Ngọc Bích (Mộng Chiều Xuân), Nguyễn Hiền (Anh Cho Em Mùa Xuân), Phạm Đình Chương (Ly Rượu Mừng, Xuân Tha Hương), Văn Cao (Bến Xuân), Nhật Bằng (Khúc Nhạc Ngày Xuân), Dương Thiệu Tước (Bến Xuân Xanh), Lê Thương (Đàn Xuân)…

Mỗi lần tết tới, trong những buổi họp mặt đông người, chúng ta lại nghe tiếng hát “Ly Rượu Mừng” cất lên. Lời mong ước và ca ngợi hòa bình vẫn còn đó, nhưng bài hát đã đi qua nhiều nỗi thăng trầm của đất nước, theo chúng ta qua nhiều hoàn cảnh chiến tranh, chia cắt, lưu lạc. Mỗi năm, “Ly Rượu Mừng” cho chúng ta những cảm giác bồi hồi thương nhớ tới những người đã đi xa, khơi dậy trong lòng bao nhiêu kỷ niệm tưởng chừng đã khuất nẻo theo với tháng ngày xa tắp.

Chúng ta như nghe văng vẳng đâu đây giọng hát của Duy Khánh qua bài “Xuân Này Con Không Về”, tâm sự của người lính trẻ trong thời chiến đầy bất trắc của nguy hiểm, đạn bom. Chiến tranh thật sự đã qua rồi, nhưng mất mát, ngăn cách vẫn còn ở lại cho đến hôm nay.

Chúng ta nhớ tới giọng hát của Ngọc Lan, Sĩ Phú, Duy Khánh, Nhật Trường… Tiếng hát vẫn còn với thời gian, nhưng con người đã khuất bóng. Chúng ta nhớ tiếc Trầm Tử Thiêng, những dòng nhạc không phải viết ra trong cõi riêng tư, đã nói lên nỗi đau và hy vọng của con người, không còn bên chúng ta để hát lên những lời hát vui buồn của kiếp người lưu lạc.

Chúng ta mang ơn biết bao con người đã không còn trên đời này nữa, nhưng chừng như vẫn ở quanh đây, để cùng chia xẻ vui buồn với mỗi chúng ta.

Chiều nay… một buổi chiều cuối năm ở đất khách, chúng tôi tình cờ được nghe lại tiếng đàn của nhạc sĩ Vô Thường trong bài “Anh Cho Em Mùa Xuân”. Bây giờ Kim Tuấn, người thi sĩ đã viết lên những vần thơ ca ngợi mùa Xuân, Nguyễn Hiền, người nhạc sĩ tài hoa đã đem thơ vào nhạc, và cả người nghệ sĩ từng nâng niu phím đàn, tất cả đều đã ra đi.

Lúc chết, những người này không có gì mang theo, nhưng họ đã để lại cho đời sống chúng ta bao nhiêu điều tốt đẹp.

 

One Comment

  1. Người Dakao says:

    Một thời…. một đời.
    Mãi mãi không quên

    Reply

Leave a Comment


8 + four =