Testing

Tháng này năm ngoái blog bị khùng

Năm nay chắc đóng cửa nghỉ lễ sớm :(

 

280 Comments

  1. Gia lum lon says:

    Test failed

    Reply
  2. Tino says:

    Hahaha! Dậy là tại blog hay tại cô giáo dậy ta ? Chừng nào mở cửa lại nhớ cho mình hay, sẽ mở hàng tất niên lẫn tân niên luôn thể, nếu cô giáo không kiêng cữ.
    CN này sẽ xuống Houston, thăm bạn vừa có em bé là chính, ghé Bellaire Blvd ăn hàng là….. 10, hehehe!

    Reply
    • Chi Phuoc says:

      Hen oi, co bai viet “hoc sinh goc Viet vua di hoc, vua di lam” co thay giong Hen
      ngay nao……nhin hinh co be kem theo bai viet, Hen co thay quen quen khong?

      Reply
  3. jphan says:

    Birthday của tui là 11/11 vì thế cho nên, cứ 2 năm một lần là tui về quê mừng sinh nhật một lần. Năm ngoái, ngày luc nhất 11.11.11 muốn về mừng nhưng không thề (buồn). Như thế nều blog này “khủng” thì xin mới tàn thể còm sĩ đóng cửa cùng về Sài Gòn với tui một chuyến nhé. Vài ngày nữa là tui lên máy bay rùi.

    Xin cáo lỗi v/v thông báo (mời) này.

    jp

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Đi chơi vui nghe grandpa jp! hehehe!
      Ủa, mà có phải grandpa jp hông zậy?!!!

      Reply
      • Hương Django says:

        @ JP,
        Lâu quá cở thợ mộc, mới gặp lại ” bạn hiền ”
        ( Nick name mà JP nhận từ HDJ, nhớ không?)
        Và cũng lâu ơi là lâu không có dịp để ” Hoàng Guitar” cho còm sĩ Blog nghe lại những bản nhạc của một thời….lang thang hè phố!
        Bạn hiền của tui sang trọng hết biết, sinh nhật mà phải đi về tới quê… để tìm chùm khế ngọt, là phải thấy hồn quê… lai láng như bão lut Sandy miền đông.
        Gửi theo tô bún bò An Nam SJ cho ” ấm lòng chiến sĩ “.
        Chúc thương lộ bình an.

        Reply
  4. jphan says:

    Đính chính,

    Xin cáo lỗi v/v thông báo (mời) trễ này.

    jp

    Reply
    • Gia lum lon says:

      @JP
      Xin mơi ghé Lvs/Pvh làm tô phở Phu Vuong buổi sáng, trưa ghé quán Ngon, chiêu dừng ỏ Huơng Cau 2(trên sân thuợng), đúng là công tử ngã 3 ông Tạ về làng .
      Còn mấy chuyện khác hồn ai người nấy dữ ỏ ngã 6 lăng cha cả :P
      hehe ẹnjoy

      Reply
      • An Lành says:

        Quán Ngon phai² chò’ lâu lă’m . Ra Highland Coffee ŏ’ Lê Lo’į hay là terrasse ŏ’ Tax ăn co’m phâ`n cho nó lę …hihihi

        Reply
        • Hương Django says:

          Hello Bà Đầm,
          ” Paris có gì lạ không em? ”
          ( Nguyên Sa)

          Reply
        • Gia lum lon says:

          @Al
          No, quán Ngon nay ỏ Le văn Sĩ và Pham văn Hai, lẹ và rẻ hơn :P
          Huong cau 1 và 2 cũng ỏ Lvs/Tan canh, giông như Ngoc Sương nhưng rẻ , tiếp đãi ân cần hơn nhiều

          Reply
        • Hương Django says:

          @ Già
          Đường Lê Văn Sĩ và Phạm Văn Hai tên cũ là gì?
          Ở miêt nào? Qua khỏi cầu Trương Minh Giảng về phía cổng xe lửa số 7 phải không?
          Vui lòng ” diễn tả “.
          Về Saigon ngày nay, nếu không có thổ đia dẫn đường, sẽ không thề nào biết đươc những quán ăn ngon mà rẻ ở vùng ngoại ô.

          Reply
    • HTC (G65) says:

      @JP
      Đi chơi vui nghen, nhớ chừa sức để dzìa lại Mỹ, hehe

      Reply
      • jp says:

        @HTC
        Cám ơn Anh.
        Thấy hình Anh trên blog phong độ ghê ta. Xin phép gọi là Đại huynh “phong trần còm sĩ” nhe Anh.

        Reply
  5. Chi Phuoc says:

    Hen oi, co bai viet ” hoc sinh goc Viet vua di hoc, vua di lam” thay giong Hen cua
    ngay nao… nhin hinh co be kem theo bai viet, Hen co thay quen quen khong?

    Reply
  6. Van Nguyen says:

    Zụ án gì nữa đây, 2 bài mới đâu mất tiêu rầu?
    hay tại blog thiếu thuốc! hahahah!

    Reply
  7. HTC (G65) says:

    Ủa mà, chiện dzì đây? Hến ui: mới trực blog mà sao lọa rứa?

    Reply
    • ken zip says:

      @ anh Chín HTC
      Mây trực Blog toàn gặp chuyện giật gân hông hà…
      vừa trực mà hồn thì lo nấu ăn, chưn đi bộ, mắt xem ĐD, tay nặn mụn, đầu lo hạnh họe ốc ken nên mới lọa như vậy đó anh chín ơi!

      Reply
  8. jp says:

    @ VN,
    Đích thực là grandpa đây!
    @GLL.
    Phở thì tui chỉ dùng ở “phở chùa” hẻm nhà thuốc tây Bình Dân chợ Ông Tạ thôi. Cái hẻm này hồi tết mậu thân 68, đại tá KQ Lưu Kim Cương trúng pháo kích đă tạo cảm xúc cho TCS có bài Hát Cho Một Người Nằm Xuống. Ngoài ra mấy món khác thì tui chỉ thích cơm hàng cháo chợ, hay vĩa hè thôi.
    jp

    Reply
  9. doan says:

    @Grandpa,
    bộ nội vụ cấp giấy phép cho GP về thăm đàn chim cánh cụt à? GP bảo trọng nha :P

    Reply
    • Hương Django says:

      Tui không về làng đươc chứ nếu có về tui ” rủ ” bạn hiền đi ăn cơm Bà Cả Đọi, chính hiệu con nai vàng hồn quê đất Bắc.
      Hồi trước 75, tui còn nhóc tì, nhưng hay đu theo mấy ông anh nhà báo ” ghi sổ ” ở đó.
      Vui kể gì!

      Reply
      • jp says:

        @HDJ,
        Cơm Bà Cả Đọi original ở Ngô Đức Kế và Nguyễn Huệ (trên gác lửng trong hẻm) hình như là không còn nữa HDJ ơi (nhớ). Cám ơn bạn hiền đã trong tui gợi lại những kỷ niệm xưa cũ.
        Nếu có duyên sẽ có ngày gặp mặt.
        jp

        Reply
        • Hương Django says:

          @ JP
          Nghe đâu quán cơm Bà Cả Đọi ở hẻm 53 Nguyễn Huệ, xập xình trên căn gác hẹp, chuyên ” À La Ghi ” của cánh nhà báo, sinh viên, hoc sinh nghèo ngày xưa….đã tiêu diêu miền cực lạc theo vận nước điêu linh.
          Bây giờ các con của bà có 2 tiệm ” Hậu Bà Cả Đọi ” là các quán Đồng Nhân ở đường Tôn Thất Đạm, và Trương Công Định.
          Nhưng theo bạn bè, chỉ còn hồn Bắc với tên gọi của các món ăn thôi, hương vị đã lai Nam Kỳ Luc Tỉnh rồi! Cũng như tiệm rất khang trang, dành cho cả khách Âu Mỹ, nên giá tiền cũng không còn đôc quyền dành cho dân ” Đọi ” như xưa!
          Tiếc biết bao nhiêu!
          Sao bỗng dưng mình như Từ Thức lạc thiên thại, trở lại trần gian tìm chốn cũ?
          Buồn ơi …là buồn!

          Reply
  10. jp says:

    @ Doan,

    Đúng dzậy! Biết hết mà còn hỏi! Dạ, sẽ bảo trọng không bị sụp bẫy của chim cánh cụt.

    jp

    Reply
    • Trùm Sò says:

      Anh JP đúng là “practice what you preach”: Dzìa hiu để nuôi chim cách cụt.

      Nhớ mang cái laptop dzìa rùi thỉnh thoảng upload hình mấy chị chim cách cụt lên cho and GLL với G65 ức chơi hé anh JP. Happy birthday and happy ôm chim cánh cụt. Hehe.

      Reply
  11. Bidong says:

    Cả ngày tui bận luyện fin, giờ này vô đây thì testing đủ thứ hết! Hồi sáng tui thấy bài bầu cử gì đó, tui sợ đụng chạm nên tui né, bây giờ thì nó cuốn theo chiều gió rồi.
    GP lâu lắm mới ghé nha, tưởng đâu chân dài cánh cụt bắt GP biệt xứ rồi chứ! j/k GN bà con nha.

    Reply
  12. Uyên Nguyên says:

    Năm nay bà viết blog bị khùng:-))))))

    Reply
  13. Ken Zip says:

    khùng bởi vì những chuyện điên điên xảy ra chung quanh!

    Reply
  14. An Lành says:

    Hello bà con cô ba’c.

    Reply
  15. An Lành says:

    @GLL : it seems OK

    Reply
  16. Van Nguyen says:

    Hôm nay là thứ sáu của tui nghe bà con! hà hà!
    Blog của mình có triệu chứng bất bình thường, sáng còn chiều mất tối hên xui, cho nên tranh thủ mà còm mà đọc nghe bà con! hahahah! Cứ coi như đi shopping bữa Black Friday dị á! :P :P :P

    Reply
    • silent says:

      @ Van Nguyen

      “Blog của mình có triệu chứng bất bình thường, sáng còn chiều mất tối hên xui, cho nên tranh thủ mà còm mà đọc nghe bà con!”

      Tui đồng ý với VN về điều này. Cứ tùy tiện, tùy hứng như thế này thì không được. Lên xuống, trồi sụt bất thường làm cho tui có cảm tưởng hình như blog NL đang bị “thanh trừng, hay đảo chánh” gì đây!

      Reply
      • Van Nguyen says:

        ‘Cứ tùy tiện, tùy hứng như thế này thì không được’–> Không được rồi làm cái gì bây giờ! hehehe!

        Reply
        • silent says:

          @ Van Nguyen

          Cô giáo là người nổi tiếng cứng đầu, bứơng bỉnh nhất trong NBVN. Đành phải vào botay.com và cắn răng chịu đựng thôi. :sad:

          Reply
          • ken zip says:

            @ Silent
            ốc ken mà biết Silent là ai, ở đâu là ốc ken mời silent đi thả diều liền tù tì. Silent nói hộ điều thầm kín ốc không dám nói vì ngán cái thước kẻ quá…

            Reply
        • ngoclan says:

          @Silent:

          “Cô giáo là người nổi tiếng cứng đầu, bứơng bỉnh nhất trong NBVN.” — ở đâu đồn ra cái vụ này vậy trời!
          Tui nói là tui hiền nhất trong đó mà sao không ai tin hết vậy ta!

          Reply
          • ken zip says:

            @cô giáo
            ừa, hiền nhất nên được ưu ái nhất. Bằng chứng là được sơn móng tay, làm giàu cho những hãng mỹ (?) phẫm, shoping on line, chit chat hoặc trả lời còm 1 cách thảnh thơi thong thả trong lúc mọi người khác cong…lưng ra câu cơm….
            hề hề

            Reply
          • ngoclan says:

            Câu cơm hay câu còm, hehehe
            Người khác cong lưng câu cơm, còn tui lưng thẳng lưng câu… Ngao Sò Ốc Hến và xóm còm nhà lá, hehehe

            Reply
    • ken zip says:

      ngày mai tui đi làm… , tối nay có quyền thức tới sáng. Ai quỡn thức thi với tui hông?

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Tui muốn khi tui đi ra đường người ta thấy 2 con mắt của tui chứ tui hông muốn người ta chỉ thấy 2 cái hốc mắt! heheh!
        Có người chưa biết đêm dài ra làm sao nên ráng thức! :)

        Reply
  17. An Lành says:

    @Hê’n : sao Hê’n trų’c blog làm sao á…Ngao đi vê`chă’c hô²ng hiê²u gi`hê’t..

    Happy long week-end to you.

    Reply
    • Bidong says:

      Chị AL này “thiên vị” lớp trưởng quá nha! j/k :) Hên xui vì blog “khùng” ngoài dự đoán! Chúc chị ngày vui.
      @Hến: tui chừa rồi, coi nhiều phim, khóc nhiều, mất thời giờ, không làm được gì hết! Chúc cho Hến ngày “thứ 6″ mau hết để được nghỉ luôn 4 ngày cho đã đời nha!
      GM tất cả, chúc mọi người ngày làm việc hăng say.

      Reply
      • An Lành says:

        Hello bibi : giŏ’n môț chút thôi …

        Hê’n nói đúng : chu’a kįp đoç laį bài “tą o’n” thi`mâ’t tiêu rôi`…hic hic

        Reply
  18. Gia lum lon says:

    Good morning all
    Salut Al, from middle of now where, but still had Stabucks

    Reply
  19. An Lành says:

    @GLL: salut

    Toi nhu’ cánh chim tha phu’o'ng : nay đây mai đó không hiêu² GLL control jet lag theo kiêu² nào nhi²…

    Reply
  20. Van Nguyen says:

    Hello bà con, bài Mùa lễ ÔC, ủa quên, Mùa lễ hội, và bài Bầu cua, ủa quên Bầu cử, đi chơi hôm qua nay đã trở dìa rùi nghe! hehehe!
    Chắc cụ ÔC đi chơi dẫn ‘tụi nó’ theo! :P :P :P

    Reply
  21. Van Nguyen says:

    Tui quên cám ơn chú bác anh chị em nào đã sửa dùm cái blog! Xin đạ tạ! Khi nào tui có dịp qua CA nhớ dẫn tui đi ăn chè! heheh!

    Reply
  22. jp says:

    Đường Lê văn Sĩ trước là Trương Minh Giảng (có Nhà thờ Ba Chuông, dòng Đa Minh mà tui đã ngồi mòn gần 10 cái quần jean mua ở Lăng Cha Cả, Nhưng mua xong không mặc liền mà lấy ô-za-ven gạch lên mấy gạch cho nó bụi-bụi xong mới mặc).

    Đường Phạm văn Hai trước là Thoại Ngọc Hậu (có rạp hát Đại Lợi, khách sạn cùng tên cho GI mướn–Sau 75 trở thành trại tạm giam) Nghe truyền khẩu rằng thì là, vì có nhiều người bị tù oan chết ở đây; cho nên có nhiều oan hồn (hay trách móc) hiện ra thường xuyên với……các bạn tù.

    Bi chừ, ngồi đây mà nghĩ lại, viết ra tui chỉ sợ lại bị delete lắm lắm. Thôi không dám đùa với…..bả ấy đâu. Xin tạ lỗi! Xin tạ lỗi!.

    jp

    Reply
  23. Hương Django says:

    @ JP,
    Cám ơn rất nhiều.
    Tui cũng vừa Search Google. Mới biết Trương Minh Giảng ngày nay là Trần Quốc Thảo, và Lê văn Sĩ là TQT. nối dài.
    Còn PVH thì search không ra.
    Được ban hiền cho biết chính là Thoai Ngọc Hầu thì OK rồi. Mà TNH thì thuôc Gia Định phải không?
    Nghe nói có chợ PVH và chơ Bà Hoa gì đó nữa….
    Rất nhiều chợ với tên mới toanh, mà không biết chơ cũ đổi tên, hay vừa thành lập.
    Coi bộ bạn hiền làm thổ công ngoai ô Saigon đươc rồi đó!
    Xưa, đóng đô tại Saigon của môt thời tuổi nhỏ, tui chỉ biết con đường đến trường với hai hàng lá me xanh ngắt, đô thị Saigon – Cholon xôn xao tấp nập về đêm….
    Những nơi xa hơn, chỉ ghé ngang đôi lần nên đã không để lại ý niệm nào trong trí nhớ… Nên mình bỗng thành khách lạ lúc nào không biết…

    Reply
  24. jp says:

    @HDJ,

    Thoại Ngọc Hầu thuộc về xã Tăn Sơn Hòa, quận Tân Bình, tỉnh Gia Định. Chợ Phạm văn Hai, trước cửa rạp Đại Lợi, rạp hát này mỗi lần tui cúp cua với mấy đứa bạn học là địa điểm lý tường để né không bị Bố bắt qủa tó trốn họ. Nếu không có tiên mua vé thì trốn vào trong Sở Chăn Nuôi gần Ngã Tư Bảy Hiền. Chợ PVH Trước 75 nơi đây là nghĩa địa rất lớn. Tui lớn lên ở Ngã 3 Ông Tạ cho nên cũng khoái món hạ cờ tây lắm Hương ơi!

    jp

    Reply
    • gnouhp says:

      Chào anh JP,
      Nhà của mình ở 105 Thoại Ngoc Hầu, cách rạp xinê Đại Lợi chừng mười mấy căn nhà về hướng cho Ông Tạ, rất thường đi xem phim ở DL . Nhớ mỗi khi trời mưa lụt lội, xe trường không dám chạy qua cầu OT, sợ nghẹt ống bô . Phải lội nước về nhà , qua chiếc cầu khu chợ OT , nước ngập lên đầu gối, đầu đội chiếc cặp táp. Kỷ niệm vài lần bị vấp chân, phải bơi ếch và bất đắc dĩ húp vài ngụm nước :( , khi vê đến nhà , Mẹ vội vàng giục đi tắm cho sạch và bắt xoa dầu gió vì sợ bị cảm lạnh .

      Anh có quen biết những cửa tiệm gần rạp Đại Lợi trước 1975 ? . Và phía chợ OT có nhiều tiệm Kim Hòan, anh còn nhớ tên tiệm nào không ? :)

      Chúc anh đi VN vui vẻ !

      Reply
  25. Hương Django says:

    @ JP,
    Theo bạn hiền, tiền thân của chơ PVH trước 75 là môt nghĩa trang rất lớn. Chắc không phải là nghĩa trang Đô Thành đường Lê văn Duyêt đâu, phải không?
    Bạn bè khen tui làm món Giã Cầy bá cháy!
    Chừng nào có dịp mời bạn hiền món nai đồng quê giã dạng này với ba xi đế made in USA.
    Sương sương, đươc không?

    Reply
  26. ken zip says:

    Cô giáo chống xuồng sang ngang lẹ quá, làm ốc ken vưa bơi vừa lội cật lực mới rượt tới được nơi này để phơi còm, mệt lắm rồi nha, cô giáo.
    Mấy hôm nay ốc ken bị đau xương hàm( vì răng nhổ để đi triển lãm nên không thể gọi là đau răng được nữa) nên không viết lách gì được hết. Vừa đọc còm, vừa ôm mặt, sợ phụt cười thì ô hô ai tai …
    Cám ơn Mây, chị Bidong, chị An Lành, SBQ v.v… đã vừa chịu khó đọc còm vừa mất công khen nữa, ốc ken cảm động quá chừng…
    @ Trùm sò
    Ông Trùm viết văn hay vẽ tranh vậy. Đọc bài viết của ông, tui khỏi tốn tiền bay đi xem rừng sang thu. Chuyện tình của ông Trùm với chị nhà đẹp như tranh..của ông vẽ.
    @ Thầy Lý
    Chúc TL chân cứng đá cho đá vài đá để cho đá mềm,chân tay nó khỏe còn giúp đỡ gia đình TL nữa. Mong mọi việc suông xẻ nha.Vẫn còn chờ phần tiếp nối bài viết của TL, vì đang đến hồi gây cấn lại ngưng ngang. Tức như bị bò ( không phải bồ) đá.
    @ Chị Hương
    Nghe chị bị cúm và Sandy ghé thăm, ốc ken lo lắm. Bây giờ thấy chị vào Blog với giọng văn phơi phới yêu đời, ốc ken yên tâm rồi. Chúc chị vui khỏe.
    @ TB Ngao
    Ông đang chơi nơi cuối trời nên ông quên lãng Blog rồi nha. Tui chưa quên ông là lớp trưởng đó… hề hề. FL. tuyệt cú mèo không ông Ngao?
    @ Mây
    Nghe Mây than thở cái vụ bốc thăm sao tui thấy mệt quá chừng. Năm có đôi lần để chứng tỏ mình là Dì, là Cô thứ thiệt mà lôi than ra quạt là sao hén. Bốc trúng thăm có tên ốc ken thì đừng có dấu à nha…
    @ Sếp Xem
    Sếp cho ốc ken phụ rào những cây mà Sếp đang rào với. Sếp ngôn đúng chịu không được luôn đó. Chúc Sếp khỏe để còn lập hàng rào Mắc Na Ma Ra.
    @Anh Đạt
    Chuyện anh kể đượm màu lá thu phong Canada quá anh ơi! Ốc ken cũng từng ở Suan Plu nè ! Một tuần lễ canh cải,cải canh nè. Nhớ trại tị nạn Thái Lan, ốc ken nhớ hộp cơm trứng vịt khi bụng đang đói meo từ Air Việt Nam bước xuống đất Thái. Trời, nó ngon lạ ngon lùng….
    @ Lão chín ngón HTC
    Ốc ken đồng ý với anh. Nơi này không phải là thiên đường dành sẳn cho bất cứ ai. Nơi đây là đất của cơ hội cho những ai chịu khó, siêng năng…
    Cũng như anh, ốc ken cám ơn nước và người Mỹ đã cho ốc được là người bình thường, làm những công việc bình thường trong không khí tự do…
    @ Chị Doan
    Rất mừng khi được tin chị tìm được nguồn vui. Chúc chị lúc nào cũng phải canh đồng hồ đi làm nha chị.
    @M&M
    Lãng đãng trong bài biết của anh, ốc ken thấy một không khí nhuốm mùi đạo, mùi thiền, làm lòng ốc ken nhẹ nhõm, bình yên….
    Lạ ghê anh M&M ơi, trong mỗi chúng ta ai cũng ít nhất là một lần vượt vách sầu, như VTA đã viết, lúc đó mới hiểu đời là đá hay vàng anh hén…
    @ Tí Ngọ
    ốc ken cám ơn Tí ngọ đã cảnh giác. Ốc ken nói điều này cho s/t và những người chung quanh để đề phòng rồi.
    @ Tiny
    Ốc ken biết nè .Email đi, ốc ken giới thiệu cho, bảo đảm o ăn tiền cò đâu!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Bộ bữa nay 30 tết hay sao mà có người lo trả cho hết nợ dị hén! heheh!

      Reply
      • ken zip says:

        để đến 30 mươi nợ ngập đầu, lúc đó chỉ còn nước xù nợ thôi Mây ơi ! À, cám ơn tô cháo nha…
        Đến giờ ai ai cũng sắp sửa đi ngủ thì Mây mới trôi vào blog hén!

        Reply
        • Van Nguyen says:

          nãy giờ internet hư ông ơi, bữa nay bên đây gió, cho nên signal nó bay tùm lum mà hỏng bay vô nhà tui! :(

          Reply
          • Bidong says:

            Còn ở CA hôm nay mưa gió tơi bời, không bằng Sandy nhưng cũng làm đường ướt và không ít người sẽ bị bệnh vì cơn mưa đầu mùa?

            Reply
          • ken zip says:

            @ Mây
            lấy cái vợt bắt bướm, chạy ra vợt vài cái signal đem vô xài. Dễ con hơn ăn cháo…

            Reply
  27. Hương Django says:

    @ Ốc Ken,
    Cám ơn Ốc Ken đã hỏi thăm.
    Chị HDJ vẫn còn trong cơn cảm cúm mùa đông, hôm qua, vừa đắp chăn, vừa rên hừ hừ, nên phải bỏ hết chữ nghĩa của công viêc. Vì vậy, mới đươc ngồi lì ở đây mà tán gẫu sự đời.
    Đươc nghỉ ngơi, nên lòng bỗng thênh thang, ngày rộng, tháng dài, cũng có rất nhiều cảm giác lạ.
    @ Đoan
    Congratulations Late Đoan có nice job!

    Reply
  28. Gia lum lon says:

    @Jp, Hdj
    Mỗi lần vê SG kiểm chim cánh cụt của Grandpa, tui thuơng ngủ ỏ vỉa hè Công Lý cũ (Nguyen văn trổi bây giờ) buồn tình đi bộ ba(ng con đương Tan Canh qua Lvs ăn phở, hủ tứu mỹ tho, bê thui hay dê nướng. Khoảng Lvs/Pvh tơi nhà thờ Ba Chuông tập chung 7-8 tiệm ăn đuo.c, sạch sẽ, giá phải chăng, ít du khách , nên còn chút không khí hùi xưa. Đi bộ tren đường Tan Canh, nhưng building cho GI mướn hùi xưa vẫn còn nguyên vẹn.
    Cach đây không lâu, tui làm con chien ngoan đạo, đi nhà thờ 3 chuông , nhìn thấy nhiêu ngươi trẻ phảng phât net quen, bây giờ mơi chợt nghĩ ra, dám là bà con voi JP
    Hehe

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Vụ này giống mấy người bán ipad trước tiệm nail hôm hổm á! :(

      Reply
      • Bidong says:

        Cái kia là iPhone (cục đá, đăng trên NVO trước đây), cái này là iPad (tấm gương), nhưng cùng thủ đoạn gạt người rất tinh vi! cũng có thể từ một người lường gạt?? :(

        Reply
        • ken zip says:

          @ Chị Bidong
          hôm trước cũng là I-Pad chị ơi! Cái thứ lừa đảo nhiều hơn rươi, mình đừng nên ham rẻ, nên mua ở những nơi bán buôn đàng hoàng tử tế là an toàn nhất ….

          Reply
  29. jp says:

    @ HDJ,

    Nghĩa địa Đô Thành bi chừ là công viên Lê thị Riêng trên đường CMT8 (cũ là Lê văn Duyệt). Hồi trước 75, cư xá sỉ quan đàng sau nghĩa địa cách nhau một con rạch trồng rau muống. Con rạch tuy cụt nhưng nước rất sâu, cho nên cũng là hồ bơi thiên nhiên cho đám con cháu nhà nghèo trong những xóm đạo Nam Hòa, Lộc Hưng, Nghĩa Hòa đi tắm không phải mua vé như hồ tắm Chi Lăng (gần bò bảy món Duyên Mai) bên Phú Nhuận. Gần Ngã 3 Ông Tạ xưa có hồ tắm Cộng Hòa nhưng chỉ có GI và các GIs’ friends or girlfriends mới được phép tắm mà thôi (chán). Thân ái bạn hiền.

    @ Già,

    Con đường Tân Canh ăn thông sang đường Nguyễn trọng Tuyển có quán của Nguyễn ánh Chín. Thỉnh thoảng tui có ghé vào thưởng thức Tình Khúc Chiều Mưa, Buồn Ơi Chào Mi hay Bơ Vơ qua tiếng đàn piano dìu dặt của Ông.

    Nhà Thờ Ba Chuông sau này xây lại làm mất đi rất nhiều kỷ niệm của thủa học trò của tui. Dịp này về, tui sẽ trở lại đường Tân Canh thưởng thức máy món Gìa gợi ý. Thân.

    jp

    Reply
    • Gia lum lon says:

      @Jp
      Đúng, bây giờ Nguyenanh9 con đánh ỏ phong trà C’est moi moi toi thứ 6, 7, 8.
      Lụm khụm rùi nhưng vẫn còn điêu luyện
      NTT/TC có quán phở gà Phượng Béo va` tiệm bánh cuốn tráng tay ăn cũng được :P

      Reply
    • Gia lum lon says:

      JP, ỏ SG lâu không?

      Reply
      • jp says:

        @ Gìa,

        Sự vụ lệnh ký cho 2 tháng. Sẽ trở lại Mỹ giữa tháng 1/13 để kịp dự lễ đăng quan kỳ 2 của ông Ma.

        Tháng 11/2000 tông tông Bill thăm VN ghé tiệm phở 2000 (cửa Tây chợ Bến Thành) thưởng thức món phở (nấu kiểu Bắc kỳ nhưng để cho người Mỹ ăn) chắc chắn là không hợp khẩu vị của dân Mít mình nên quán sau này ế ẹ.

        Tháng 11/2006 tông tông Bush (nhỏ) cũng thăm VN và cũng thưởng thức các món ăn của Kinh Đô Huế (miền Trung) ở nhà hàng Tib (chị TCS) làm chủ.

        Biết đâu tháng 11/2012 này, Già về VN chuẩn bị dọn đường cho phóng viên NL tháp tùng phái đoàn Ông Ma thăm VN và sau đó ghé Xóm Gía thưởng thức các món đặc sản của Miền Nam thì thật là cực ly kỳ.

        Jp

        Reply
        • Gia lum lon says:

          Khong dám hứa, but what
          Sẽ cùng ngồi trên sân thuợng lầu 6, ăn lẩu, uong bia/wine nhìn xuông khu Ông tạ thân thuơng của Jp :P

          Reply
        • ngoclan says:

          Ui trời, vụ này nghe hấp dẫn hén!
          Tui mà được tháp tùng phái đoàn ông Ma thì tui chắc phải cỡ là Quỷ quá, hahahaha

          Reply
    • M&M says:

      @Anh JP: Lâu lắm rồi mới thấy có người nhắc tới hồ tắm Chi Lăng. Hồ bơi này và sân gôn PN là một phần đời của em những năm trung học.

      Reply
    • Hương Django says:

      Bonjour bà con làng trên, xóm dưới
      @JP
      Ngày xưa, tui có biết …cư xá sĩ quan Chí Hòa đươc xây cất từ môt phần đất của nghĩa trang Đô Thành, nên cũng có nhiều huyền thoai về những người đã khuất. Cũng như con rạch gần đó trở thành hồ bơi của đám con nít…phó thường dân.
      Thuở ấy, mỗi lần đi thăm người thân sống trong cư xá, tui thường đi ngõ tắt trên đường Nguyễn Tri Phương nối dài.. đến Tô Hiến Thành, có môt con đường nhỏ như đường làng quê, thẳng vào nơi đó, rất gần, mà không phải tránh xe cộ dập dìu ở khu Hòa Hưng – Lê Văn Duyệt.
      Cư xá trầm lặng, yên tĩnh, dễ thương với những hàng trứng cá..
      Nhưng nghe đâu ngày nay…. qua bao lần đổi chủ – thương hải tang điền, cư xá đã mang môt bộ mặt khác của các hình thức kinh doanh rất phức tạp của thời buổi lên đời.
      Cho tui đươc gửi theo JP những giot nước mắt cho Saigon.
      Còn lại những phút nhàn du, hãy ghé nơi chốn cũ Passage Eden ( đường Tư Do), cho tui những ngâm ngùi hoài niệm….
      Với Saigon của tôi – Saigon môt đời mãi hoài còn trong ký ức.

      Reply
      • An Lành says:

        Hello bà con cô bác.

        @HDJ : Passage Eden bį phá mâ’t rôi`Hu’o'ng ą, ngay ca² tįêm Givral cũng chi² còn tên thôi. Nhi`n lą hoă’c à. Bây giò’ chi² còn nhâŋ đų’o'c hôtel Continental, nhà thò’ Đú’c Bà, Bu’u Đįên bį mâ’t cái lê`to tú’o'ng cho bao nhiêu hàng quà ngay xu’a. Trù’o'ng Taberd chi² còn môț ti’ xi’u ngay cũ’a thôi, không còn rąp ló’n đê² làm Đaį Nhąc Hôį nu’ ngày xu’a. Cercle Sportif cũng chă²ng còn gi`.
        Đi vê`nhi`n thâý bo’ vo’…

        Hu’o'ng đŏ’ chu’a ? Hu’o'ng thũ’ uô’ng nú’o'c gù’ng nóng vó’i mâț ong cho khoe² ho’n !!!

        Reply
        • Hương Django says:

          Salut AL,
          Moi biết Passage Eden bị đập bỏ từ tháng 6/2012, cùng với Brodard – dấu vết cuối cùng của Saigon xưa không còn nữa..
          “….Áo thôi bay chiều Bonard lộng gió
          Môi xa người một thuở…cuôc tình tan
          La Pagode thiên thu trong ngơ ngác, bàng hoàng
          Tự Do cũ…có còn tìm đâu nữa?
          Passage Eden ngập ngừng in bước nhỏ.
          Của một thời hạ đỏ… hẹn hò nhau
          Đã phôi pha theo những dấu tình sầu
          Givral cũng mờ tan trong khói thuốc….”
          ( Giọt nước mắt cho Saigon)
          Là môt cảm giác sững im, buồn bã… như ngày đầu nghe Đồi Cù Dalat bị phá hủy để bán cho Nhật làm sân Golf.
          Chính vì vậy mới gửi theo JP nghìn giọt lê rơi với lòng hoài niệm về một Passage Eden yêu dấu môt thời….
          Có nhiều người vẫn hỏi moi sao không về thăm lại Saigon?
          Saigon của mình đâu nữa mà về?
          Về để làm khách lạ trên chính quê hương của mình hay sao?..

          Cám ơn AL, đã uống đủ loai thuốc trị cảm cúm, nhưng chưa thuyên giảm.
          Bênh này là vậy, dây dưa, bần thần, khó chịu.
          Moi cũng còn nhiều ngày để lấy vacances nghỉ ngơi. Không sao.
          Khi nào AL thấy moi trình diên trên Blog hoài là trong đầu cũng có nhiều điều bất ổn…
          Còn tư dưng biến mất, là có khi thấy quanh mình cuôc đời sao mà nhảm nhí, buồn tênh.
          AL có nhớ câu nói của Simonne De Beauvoir:
          ” Chiều hôm qua tôi không sợ tiếng súng của một đoàn quân, nhưng chiều hôm nay tôi bỗng sợ khi nhìn lại bóng mình? ”
          AL còn ý định về ăn Tết CA không?
          Năm nào moi cũng có viêc phải đi Calif, nhưng lại không trùng khớp với thời gian đó.
          Theo moi, cái hen đep nhất với khách quý là tại ” quê ” mình. Sẽ dễ dàng cho moi ân cần, tiếp đón. Cho nên khi nào AL vui chân ghé thăm HTĐ, mong sẽ gặp AL tai tệ xá, vì ” triệu người quen, có mấy người thân? ” ( VTA)
          Bonne chance et bon sante’

          @ G.65.
          Rất cám ơn những lời thăm hỏi.
          Chợ Trương Minh Giảng có những món ăn Bắc bình dân nhưng rất ngon miệng, như bún chả, bún ốc… nên thời còn sinh viên cũng thường lê la theo bạn bè lang thang khắp chốn.
          Chắc G.65 có nhiều kỷ niệm ở nơi này?
          Chúc bình an.

          Reply
        • Bidong says:

          @Chị AL, em có thử gừng với mật ong rồi đó, rất hiệu quả. Buổi sáng ngủ dậy uống ly nước ấm với gừng cũng ngừa được cảm vặt nữa. Chúc chị ngày CN vui nha. :)
          @Chị HJ: em phải công nhận chị có cả tủ chữ trong trí nhớ của chị đó. Làm sao để chị nhớ hết từng ấy bài thơ, tên tác giả, cả những khi đau ốm đầu óc không tỉnh táo như thường ngày? Em phục chị sát đất luôn đó. Blog này không có chị thì như ăn chè đậu mà thiếu nước dừa vậy! Chúc chị sớm khoẻ lại nha. :P

          Reply
  30. HTC (G65) says:

    @Ốc
    Hôm nay khỏe nhiều rồi hén, tám thấy phê luôn, có lấy cái răng liệng dưới gầm gường để hú chuột chưa? hehe

    Reply
    • Gia lum lon says:

      Mơi đai ca ly đỏ vời chao cá gu*`ng ha`nh (halibut)

      Reply
    • ken zip says:

      @ HTC 9 ngón
      dạ,cám ơn anh, đỡ đỡ rồi. Cũng muốn lấy răng liệng chuột lắm, nhưng răng bị nát vụn rồi. Nha sĩ phải mổ gắp ra. Chích thuốc tê 3 lần, X-Ray 4 lần,mất hơn 3 tiếng mới xong. Ốc ken phê tới độ nha sĩ cứ lâu lâu thăm dò coi thử…chết chưa?
      hehehhe

      Reply
      • Gia lum lon says:

        Nhai vỏ hến nên bị trúng độc?
        Take care

        Reply
        • ken zip says:

          @ LNĐ & Chị Bidong
          cái răng cắm của ốc ken là răng bọc ( crown) lâu rồi, bi giờ bị nhiễm trùng. Nha sĩ đề nghị nhổ, sau đó im-plant. Không ngờ răng nó bị dòn, nên bể.
          Vỏ hến lấy xe hủ lô cán, xe lật chứ vỏ hến vẫn còn nguyên. Cắn làm sao bể cho nổi…

          Reply
          • Gia lum lon says:

            Nên trở lại nha si check(6 tháng?), sợ nhiễm trùng vào xương quai hàm
            Take care Oc. Tra’nha (n ma^y loa.i ma(‘m , dua* chua

            Reply
            • ken zip says:

              @ LNĐ
              cám ơn anh, ốc ken cũng sợ như vậy đó! Tuần tới đi cắt chỉ , sau đó hỏi nha sĩ như lời anh khuyên.
              Hic, nhè mấy món khoái khẩu mà tránh, đành phải như vậy quá, nếu o muốn hăng rết anh hén!

              Reply
              • M&M says:

                Anh GLL nói đúng đó, coi chừng nhiễm trùng. Thường thì ngay sau khi mỗ hoặc lấy gân máu, nha sĩ cho thuốc trụ sinh. Mai ông gọi văn phòng nha sĩ xem sao, nhiều khi họ quên.

                Reply
                • ken zip says:

                  @ M&M
                  có thuốc uống chứ, 3 thứ luôn Amoxicillin,Vicodin và Ibuprofen. Cám ơn anh thăm hỏi ốc ken .
                  Thân

                  Reply
      • Bidong says:

        @Ốc: nói thiệt đi răng nhai gì mà nát ra từng mảnh vậy? j/k À mà đừng chọc ai đó coi chừng những cái răng còn lại cũng cùng số phận với cái răng nhổ thì lấy gì húp cháo? :)

        Reply
  31. Van Nguyen says:

    Mà sao test đến đây chưa đủ nữa hén! hehehe!

    Reply
  32. ken zip says:

    hehheeh cuối tuần rồi, tui xin phép cô giáo cho tui được mượn đất để thay đổi không khí. Cho thì mượn, không cho cũng mượn, quánh thì chạy nha cô giáo
    Câu đố để chọc nè ACE ơi, mại vô…
    1-
    Có chiếc xe điện chạy về hướng Tây, gió từ phía Đông thổi ngược lại. Vậy khói xe sẽ bay về hướng nào?
    2-
    Bạn dùng búa để đóng đinh, có cách nào an toàn nhất để lỡ đóng trật, búa không nện vào ngón tay bạn?
    3-
    Có người bị kết án tử hình. Hắn ta phải chọn 1 trong ba hình phạt, đó là phài bước vào phòng bị lửa đốt, phòng bị bắn và phòng bị sư tử vồ. Phòng thứ nhất lửa cháy dữ dội, phòng thứ hai đầy đầy sư tử nhịn đói trong ba năm và phòng thứ ba đầy những kẻ đang giương súng. Bạn nghĩ phòng nào an toàn nhất cho hắn, để hắn thoát được cái chết?
    ACE nào trả lời đúng nhất và sớm nhất, xin liên lạc Hến, phần thưởng là bánh trung thu…

    Reply
    • Tâm says:

      1. Xe điện làm gi có khói.
      2. Nhờ b/x vịn cây đinh là mình chắc ăn khỏi bị búa nện vào tay mình
      3. Phòng sư tử là an toàn nhất, mấy s/t đói 3 năm mà còn sống à.

      Rồi phần thưởng bánh trung thu trứng, thập cẩm, vi cá của tui đâu Hến…hehehe.

      Reply
      • ken zip says:

        @ TL
        hahhaha giờ chưa ngủ sao?
        Chờ đến ngày mai công bố đúng hay chưa đúng nha! Dám hông? dám nhờ bà xã cầm đinh cho mình đóng không? hay là sẳn cái búa, bả dện 1 cái đi đầu thai không kịp luôn đó…
        hề hề

        Reply
    • DQ says:

      1. Xe dien khong co khoi bay ra!

      Reply
      • ken zip says:

        @ DQ
        Cám ơn DQ tham gia đố vui cuối tuần. Chờ đến ngày mai có câu trả lời nha…..

        Reply
        • DQ says:

          Quen khong hoi anh co may giai thuong? Hang nhat duoc may cai banh trung thu? (banh ve cung duoc:))

          Reply
          • ken zip says:

            hahhaha, cái này phải coi lại kho bánh ế của thị Hến còn bao nhiêu cái đã. Giải đồng hạng, vui là chính hén…
            à, nhớ kỳ trước cũng có người trúng giải đi IRaq du lịch, nhưng o có ai tới lãnh hết đó DQ ơi
            hahah

            Reply
      • Van Nguyen says:

        Xe điện không có khói, nhưng chắc nó hết điện nên người lái phải leo xuống đẩy đến xì khói! hahahah!

        Reply
    • Van Nguyen says:

      1. Xe điện làm gì có khói mà bay, còn khói xe khác thì bay đi về hướng Tây! hehehe!
      2. Mượn Rồng đóng dùm! hahahah!
      3. Câu này tui biết! hehehe! Có người ở chung với sư tử gần 18 năm mà vẫn còn có răng để đi nhổ :) :) :) , vậy vô phòng sư tử không những giữ được mạng của ‘hắn’ mà ‘sư tử’ còn tặng thêm cho ‘hắn’ 2 ‘mạng’ nữa! hahahah!

      Reply
      • ken zip says:

        @ Mây mùa thu
        trời trời trời !!!!
        Ai biểu kêu thức thi lại bỏ đi ngủ chi bây giờ lại than là có người nói xấu! Có tròn trèm ba câu mà trả lời trớt quớt hết hai rồi. Câu thứ ba trả lời không giống ai hết, nghe ứa gan .
        Kệ tía tui nha ! tui nhổ cái răng cuối cùng sau 18 năm sống với s/t đó, vừa lòng chưa ? Còn cái vụ có thêm hai mạng hình như trên đời này không phải chỉ có mình tui đâu nha….
        Hề hề

        Reply
    • Bidong says:

      Tui có câu trả lời cho số 3. Dùng cây nĩa (folk) để giữ cây đinh? Nếu trúng thưởng tui muốn 1 tô cháo lòng cho ấm bụng nha, bánh trung thu để dành cho giải 2 & 3 đi, tui ngán ăn ngọt quá rồi! :)

      Reply
      • ken zip says:

        @ chị Bidong
        chắc cháo lòng hay bánh ế gì gì đó chị chưa được thưởng đâu…
        hehehe,chị nói ngán bánh, ốc ken vừa ngán người làm lẫn bánh luôn rồi…

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Cháo nấu xong, dầu cháo quẩy chiên xong, bây giờ tui đi chợ à nghe! hehe!
          Ủa mà kỳ hén, người ta thì đi chợ dìa rồi mới nấu cơm, còn tui nấu rồi mới đi chợ! hahahah!

          Reply
          • ken zip says:

            ừa, ai hông hiểu mới thấy là chuyện lạ, chứ tui thì quen rồi. Đi chợ mua tiếp để thế cho mớ thực phẩm mới bị biến thành thức ăn chứ gì?
            Của ăn của để hén !!!

            Reply
  33. HTC (G65) says:

    @JP
    Cám ơn lời khen của JP, coi phong độ vậy chứ, sắp hết rùi. Định rủ JP đi uống cà phê, nhưng sợ không kịp, thôi hẹn JP, khi nào trở về Mỹ, mình đi uống cà phê nha? Thân

    @GLL
    Bạn G, hết mấy chai đỏ rùi, nằm chèo queo mà nhớ chim cánh cụt, sao tui nghi quá, hehe lúc nào quởn đi uống cà phê

    Reply
  34. Van Nguyen says:

    Hello bà con, chổ tui tối qua nay mưa, thời tiết bây giờ tiếu lâm thiệt, hổng biết đường đâu mà rờ, mớ thanh long mới lớn của tui hổng biết chịu nổi đến hết con trăng này hông! hic!
    Tối qua có người lợi dụng lúc tui mệt mỏi buồn ngủ rồi nói xấu tui hén! :(
    Giờ này còn có bánh…đầu đông à, thu đâu nữa mà thu! hehehe!
    Bữa nay tui nấu cháo lòng, làm dầu cháo quẩy, ai muốn ăn ghé nhà tui…rửa chén! :P :P :P

    Reply
    • Bidong says:

      Trời đất quỹ thần ơi, ăn cháo lòng ngon dzậy, coi chừng có người “ăn theo” nữa á! Chúc một cuối tuần 4 ngày vui thiệt là vui nha! :)

      Reply
    • ken zip says:

      @ Mây
      Thời tiết rờ được hả? tui tưởng chỉ có rờ mu rùa thôi chứ!
      Thanh Long ai ai trồng trái cũng úc la lúc lỉu ,còn Mây trồng thì cầu trời khấn phật cho nó đừng ngỏm củ tỏi, kỳ hén!
      Cho tui 1 chèn nhỏ, nhiều cháo nhiều lòng, nhiều giò cháo quẩy đi Mây ơi..trời lành lạnh mà cháp cháo lú, ý lộn, cháo lòng thì o gì đúng sách vở của Khổng Mạnh cho bằng..

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Trồng thanh long mà muốn cho nó hông có trái đâu phải chuyện dễ! Có ai dám thử hông hahahah!
        Bên đây một năm có vài ngày lạnh cóng làm mất mùa biết bao nhiêu thứ. Có ai thấy xương rồng sừng sững rồi bị đông đá rồi ngủm cù đeo chưa, nhìn nó thê lương giống như là…là ..người bị đè xuống 3 tiếng để nhổ có cái răng vậy á! hahahah!
        Má tui cho tui mớ nha đam dìa trồng để xay nước uống cho trắng da dài tóc, mà nó vừa lên được tí tẹo thì đến mùa lạnh! Chờ đến lúc uống được miếng nha đam chắc tui đã da nhăn rụng tóc hết rầu! :(

        Reply
        • Bidong says:

          Trời ạ, tui cười lăn mấy vòng đó! :)

          Reply
          • ken zip says:

            @ Chị Bidong
            cái vụ cười lăn chị nên dành cho cô giáo, chị có lăn cở nào cũng không gọn và dẽ đất bằng cô giáo đâu!
            hehheheh, ai giấu giùm ốc ken cây thước bảng đi….

            Reply
            • Bidong says:

              Cây thước bảng dài lắm, dấu đầu này nó lòi đầu kia, trốn đi cho chắc ăn! :)

              Reply
            • ngoclan says:

              Có người bị nhổ 1 răng không sợ, muốn tui đá cho mấy phát té lăn rớt hết răng mới chịu mà, hừ hừ hừ!

              Reply
              • ken zip says:

                @ cô giáo
                Ai nói cô giáo hiền đâu,hãy đi vô Blog xem cô giáo hiền nè….
                Vừa đạp,vừa gầm nghe ê hết cả răng!!!!
                ủa, có còn cái răng nào đâu mà ê ! Ừa, ê cả lưỡi!!!

                Reply
            • Van Nguyen says:

              Tui nghĩ kỳ này cụ ÔC hông ăn thước bảng của cô giáo mà là ăn roi mây của bà Tư Chế! hahahahah!

              Reply
        • ken zip says:

          @Mây
          coi chừng! Nha đam dì Tư chỉ có tác dụng tốt khi xài tại nhà thôi. Một khi đã bỏ cuộc chơi thì cái gì cũng bị phản ứng ngược hết.
          Trắng da dài tóc hả? Đừng có mớ giữa ban ngày. Trắng tóc dài da thì may ra …
          Ủa, xương rồng bị đì quá nên ngủm cù đeo hả?
          hehehheh
          Ủa, mắc mớ gì cười trên nỗii đau của tui hoài vậy?
          hừ hừ!!!

          Reply
  35. jp says:

    @ Chào cả nhà buổi sáng mưa buồn. Chúc một Friday êm đềm.
    @ VN,
    Cháo lòng mà chén với dầu cháo quẩy là tuyệt cú mèo. Nghe nói phải rửa chén thôi xin cám ơn VN. hahaha
    @M&M,
    Ngã tư Phú Nhuận cũng là chốn jp có nhiều chuyện cũ để nhớ. Hồi trung học có vài đứa bạn nhà ở xóm đạo (cổng xe lửa số 10). Đã nhiều đêm bạn bè thức suốt để ôn bài thi. Sáng sớm tiếng còi tàu, bánh xe lửa chạy rít trên đường rày không ngủ được lại kéo nhau ra quán cóc đầu đường (hình như bi chừ là Trần huy Liệu) có tiệm phở Bắc Huỳnh uống cà phê đen thay phở vì là học sinh con nhà nghèo. Sân gôn gần trường sinh ngữ quân đội và tổng y việc cộng hòa cũng không thể không nhắc đến nếu nói về Phú Nhuận. Đi lên qúa qua TYV thì sẽ gặp trung tâm huấn luyện quân khuyển ngay góc cái ngã năm mà đã được mang tên quốc tế : ngã năm chuồng chó trung tâm của thiên đàng và địa ngục, của khoái lạc và đau khổ của rất nhiều những trang lứa cùng tuổi với jp trót sinh ra vào thời chiến tranh để phải hát lên rằng “trả lại em yêu khung trời kỉ niệm” và rồi “anh sẽ ra đi về miền cát trắng……ra đi chẳng mong ngày về”. Và kỉ niệm đôi khi lại hỏi rằng “bao giờ trở lại?” vì “chẳng mong ngày về” cho nên chỉ biết nói “mai mốt…..về”. Mai mốt về này có thể là “vòng hoa trên cổ”, “trên đôi nạng gỗ” hay hơn thế nữa là “hòm gỗ cài hoa”. Ôi một trời kỉ niệm không thể nào quên. Cám ơn M&M đã cho jp đi về lại Phú Nhuận ngày nào.

    @ HDJ,
    Con đường làng nhỏ này tui đã từng đạp xe đạp lẽo đẽo theo…..M đi lễ ở nhà thờ Đồng Tiến. Nhà thờ gần không đi mà lại thích đi nhà thờ xa để làm “qủy xứ xin nương thân” nhưng không được.
    Sau có vài lần ghé lại nhà thờ, qủy xứ cũng vẫn còn muốn nương thân (tuy muộn màng) nhưng chẳng còn thấy ai. Nhìn lên thấy “Chúa buồn trên Thánhh Gía” mà nghe “mắt nhạt nhòa mưa sa”.
    Sẽ mang về SG cho HDJ “Nghìn giọt lệ…..khô” để tưởng nhớ một thời hoa mộng.
    jp

    Reply
    • Van Nguyen says:

      @jp: ăn cháo lòng mà không có dầu cháo quẩy thấy nó thiếu thiếu, cũng giống như ăn bún nước lèo mà hông có bánh cống vậy á! hehehe!

      Reply
      • DQ says:

        VN la nguoi goc Baclieu ha? ( bun nuoc leo, banh cong) Neu dung thi cung que voi chi do

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Ba em gốc Cần Thơ, Má em gốc Huệ, còn em chắc gốc…mít! hahahah!
          Ông xã Rồng của em gốc Sóc Trăng nên thích ăn bún nước lèo bánh cống.
          Chị DQ gốc Bạc Liêu chắc chị hông khi nào chị tốn tiền mua vé đi nghe thổi sáo hay tốn tiền mua bánh canh đâu há! :P :P :P

          Reply
  36. Hương Django says:

    Trời, tự dưng mấy ông thần này nhắc chuyện hồ tắm Chi Lăng, Cộng Hòa… rồi từ ngã tư Phú Nhuận đến Tổng Y Viện Công Hòa…. làm chi, cho tui nhớ… người dưng, kẻ lạ ngày xưa… khi mùa thu chưa đi, mà đã nghe đông phong về qua đâu đó…
    Bạn hiền này. Vậy tiền thân của chơ PVH là nghĩa trang mang tên gì? Chợ PVH thuôc Tân Bình hay bên Gia Định?( miêt Chi Lăng, Bạch Đằng đó!)
    Rạp Đại Lợi có gần rạp Cao Đồng Hưng bên Gia Định không?
    Tui chỉ biết rạp Đại Đồng ở cuối đường Cao Thắng, gần ngã ba Phan Thanh Giản, vì ở đó có Cafe’ Chiêu, mà giới sinh viên, văn nghệ thường hay lui tới. Cũng như gần đầu đường Cao Thắng, là tư gia của nữ danh ca Thanh Thúy mà hồi còn bé tí nị, măc quần ống thấp, ống cao, tui với đám bạn Cái Bang hay lê la đến đó để xin hình, rồi trang trong gắn vào quyển Nhac Lưu Niệm…
    Một thời đã qua, nhưng không bao giờ mất!
    Gửi bạn hiền chút nắng ấm bên tui, để biết Après la pluie, le beau temps!

    Reply
  37. Van Nguyen says:

    Chắc giờ nãy cô giáo đang lẩm nhẩm bài Ngày Dzui Qua Mau quá! :P

    Reply
  38. ken zip says:

    cũng vì ăn ( tôm) hùm nên mới mất cái crown, và cũng vì mất * vương miện” cho nên đi tới quyết định truất phế cái răng luôn.
    hề hề, móm ngáp nhìn dễ thương ghê lắm chị ơi!!!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Sao tui nhìn gần 17 năm trời mà tui có thấy dễ thương chổ nào đâu ta! hahahah!

      Reply
      • ken zip says:

        hề hề, có bao giờ nhìn trực diện đâu. Lấy can đảm thắp đèn 1000 watts lên, nhìn lom lom lúc đang ngáp thì thấy thương dễ liền hè..

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Tui đã quen hát bài ‘Đôi khi em trộm tiền anh…’ rồi, mà hổng phải, trộm nhìn , trộm nhìn chớ hông phải trộm tiền! :P :P :P

          Reply
  39. Bidong says:

    @Ốc: không phải hù nha, nên đi nha sĩ tái khám. Hồi lâu rồi có 1 người, chỉ đi làm răng thôi, bị virus nhiễm vào máu, rồi virus vào tim & đã qua đời sau đó. Cẩn thận nha! :)

    Reply
    • Cựu lính KQVNCH says:

      Copy and paste bài này tặng những người mê phở và riêng tặng GLL. Sorry, bài hơi dài nên cho xin lỗi trước. Nhắn những ai về VN thử ghé phở Phú GIa trên đường Yên Đổ ăn xem sao. Tui chưa ăn nên không ý kiến nhưng nghe nhiều người khen ghê lắm.

      - Cựu lính KQVNCH

      ============================================================
      NGƯỜI MÊ PHỞ NÓI CHUYỆN PHỞ

      Tác giả: NGƯỜI TÂN ĐỊNH

      Cả hơn tuần nay tôi ể mình, không có ra ngoài. Hồi sáng thấy trong người khỏe lại, chợt thèm phở cách gì.

      Nhắc đến phở là đúng băng tần của tôi rồi, bởi vì tôi có rất nhiều kỷ niệm riêng tư về phở với ông bô của tôi, kể hoài không hết. Nay đã về hưu, và ông bô tôi cũng đã leo lên bàn thờ ăn xôi nghe kèn từ hơn 30 năm nay rồi, nhưng mỗi lần ăn phở đều ít nhiều nghĩ đến ông bô tôi.

      Mặc dù xuất thân “Cao Cẳng Sư Cụ Đông Dương”, ông bô tôi vẫn thuộc loại thầy giáo thủ cựu, đạt tiêu chuẩn “thứ nhất hay chữ, thứ nhì dữ đòn”, mà tôi lại là con trai đầu lòng – cậu cả con bà hai, loại “con đợi con chờ, con cầu con khẩn” – nên được ổng cưng lắm, mà càng cưng lại càng chết… cha tui! Ổng o ép tôi từ cái học đến cái ăn, muốn nhào nặn tôi thành một “bản sao” của ổng. Về cái học thì thỉnh thoảng ổng lại múa roi mây, bắt chia “vẹc bờ” các “tăng” các “mốt”, lạng quạng là ổng lôi tôi ra “uýnh biểu diễn” cho đám học trò của ổng coi chơi, uýnh đến nỗi không lớn được, thành thử bây giờ vóc vạc nhỏ thó. Về cái ăn thì ổng ăn cái gì, tôi phải ăn cái đó, ổng ăn kiểu gì tôi phải ăn kiểu đó.

      Riêng về phở thì gần hết một đời, tôi vẫn chưa thấy ai mê phở như ông bố tôi. Đối với ổng, ăn phở không phải để ăn cho no, mà để ăn cho… sướng! Hồi 1954 trở về trước ở Hà Nội, thành phố bé bằng cái bàn tay, không tiệm phở nào mà ổng không dẫn tôi tới ăn thử, để chọn những chỗ ngon nhất theo cái “gu” của ổng. Ổng chê phở Cửa Nam là nước không trong, bánh không mỏng, không dai, nhất là ổng cực lực đả kích món phở tái sách của tiệm này. Theo ổng, phở thì phải là phở bò, và là phở chín, thịt mới thơm, còn tái thì có mùi gây của thịt bò sống, làm mất mùi phở, đồng thời thịt sống làm nước phở “đục như nước cống”, ăn phở tái là không biết ăn phở(!). Ổng cũng thích nhậu sách bò lắm chớ có phải không đâu, nhưng phải là sách chấm tương gừng, ăn với húng giũi thôi, không thể cho vào phở được. Ổng chê phở Cửa Nam thua xa phở Cầu Gỗ. Ổng có thể ăn phở sáng-trưa-chiều-tối-khuya, từ sớm tinh mơ đến tối mịt mờ khuya lắc khuya lơ, bất cứ lúc nào, và có thể ăn ngày này sang tháng khác. Ổng coi phở như một món ăn chơi, thích lúc nào thì ăn lúc nấy, ăn lấy hương lấy hoa thôi. Một phần cũng vì bát phở (từ ngày vô Nam tôi mới quen kêu bằng tô phở) Hà Nội thời đó nhỏ xíu, ít xỉn, nông toẹt – tiếng văn chương kêu bằng “thanh cảnh ” – tuổi thiếu niên trổ giò của tôi hồi đó thì chỉ húp ba bốn húp là tiêu bát phở! Chả là phở gánh Hà Nội ngày xưa không ăn bằng thìa (muỗng), chỉ có đũa để gắp, và… kê miệng húp!

      Ông bố tôi chọn phở chứ không chọn chỗ, ổng chịu nhất là gánh phở cố định ở Phố Hàng Vôi, khúc gần Ấu Trĩ Viên hồi đó (bây giờ chả biết đã được xây khách sạn hoặc công ty gì nữa). Ăn phở gánh Hàng Vôi vào giờ đi làm buổi sáng thì phải xếp hàng, rồi tự kéo ghế đẩu ngồi ăn ngay trên vỉa hè. Nghỉ hè, ổng chấm thi chấm cử xong, thường đưa tôi ra bãi biển Đồ Sơn, ô tô ca (xe đò) đi ngang Hải Dương thì mua bánh đậu xanh Rồng Vàng, để ghé Hải Phòng, sau khi ăn phở Hợp Lợi ở Phố Cát Dài (hình như số nhà 215 thì phải, lâu quá quên mất tiêu) thì dùng làm món tráng miệng. Tiệm phở Hợp Lợi này còn nổi tiếng về các món phở xào dòn, xào mềm, cũng như phở áp chảo khô, áp chảo nước. Hóa nên từ nhỏ xíu tôi đã lây cái bệnh mê phở của ông bô tôi, nhưng không mê đến nỗi quá khích như ổng. Ổng đả kích các loại phở “biến tấu” như phở gà, phở sốt vang… cho rằng “phở thì phải là phở bò”. Tôi cũng có thể ăn phở bất cứ lúc nào đói bụng, và có thể ăn mỗi ngày mà không chán. Thậm chí hồi nhỏ xin tiền ăn phở vào buổi chiều, bà mẹ không cho, bắt ăn cơm, nhiều lần tôi phải giả vờ ốm (bịnh) để đòi ăn phở.

      Chả biết ở Sài Gòn trước 1954 có tiệm phở không, chỉ biết là từ sau 1954 thì nhiều tiệm phở Bắc mới theo nhau mọc lên, và cha con tôi ngày ngày đi “duyệt” từng tiệm, nghe nói tiệm nào mới mở là tới ăn thử. Ông bố tôi chịu nhất là tiệm phở xập xệ mang tên “Phở Số 1″ trên đường Phan Thanh Giản cũ (nay là Điện Biên Phủ), ngay kế đường rầy xe lửa. Ông chủ tiệm thấy ông bố tôi vào là phải trụng bánh ba bốn lần cho thật kỹ, để khi chan nước dùng (nước lèo) thì nước mới không bị đục, bởi vì ổng không chỉ ăn phở, mà ổng còn nhìn phở nữa. Bánh phở phải trắng tươi như bạch ngọc, còn nước phở phải vàng óng, trong suốt như hổ phách! Ổng còn kÿ nước béo, hồi đó ai mà biết cô-lét-tê-rôn là cái quái gì, chỉ vì, như ổng nói, tô phở nước béo “trông thô bỉ lắm”! Còn nấu phở mà cho củ cải vào thùng nước lèo thì ổng bảo là “bố láo bố lếu”. Về sau tiệm này dọn về Tân Định gần nhà tôi, trên đường Hai Bà Trưng, gần ngã tư xéo Yên Đổ – Trần Quang Khải, rồi sau lại dọn đi nơi khác. Mặc dầu “chịu đèn” tiệm này, ổng vẫn chê là con bò Miền Nam không ngon (ngay cả phở Hà Nội ngày xưa, muốn ngon thì phải nấu với bò nuôi ở tỉnh Phú Thọ cơ), nước dùng không đậm đà, bánh phở Sài Gòn làm không đúng cách, không được mỏng, được dai, mà cứ bở bờ bờ, rau mùi (ngò) Sài Gòn không thơm v.v…

      Phở Sài Gòn sau 1954 không còn là phở Bắc thuần túy nữa, tô phở lớn hơn, đa dạng hơn. Phở Tàu Bay ở đường Lý Thái Tổ, gần khu Bắc Hải của dân Bắc Kỳ Công Giáo di cư, là một trong những tiệm sớm sủa, rất đông khách, giá rẻ, tô bự, lại còn có loại “tô xe lửa” nữa. Ông bô tôi chê phở Tàu Bay là nước đục, bánh đã dày lại bở, chỉ được cái rẻ. Khi ăn thì cho đủ thứ rau thơm, về sau lại có giá sống, giá trụng, ăn với cả tương đen của Tàu. Ổng thù cái món tương đen này lắm, nói là khiến phở biến thành… mùi Tàu. Thấy thực khách chăm chú “sửa soạn” tô phở, vắt chanh, ngắt đủ loại rau thơm bỏ vô, cho giá vô, rồi còn trộn đều lên trước khi ăn, ổng bảo “đúng là cơm heo”. Phở Bắc ngày xưa chỉ ăn với hành tây và rau mùi (ngò), còn rau quế, tức húng quế thì chỉ ăn với thịt chó hoặc tiết canh và lòng lợn (chấm mắm tôm chanh ớt), cho nên ngoài Bắc mới gọi rau húng quế là húng chó hoặc húng tiết canh.

      Theo ông bô tôi, điểm dị biệt nhất giữa món Tàu và món Ta là món Ta thường ăn với các loại rau thơm, còn món Tàu không kèm rau thơm. Món Ta thì món nào ăn với rau thơm nấy, tuyệt đối không thể lẫn lộn được. Cho nên ngửi mùi rau tía tô thì tự nhiên thấy thèm các món ốc, ếch, ba ba (cua đinh); ngửi mùi rau kinh giới thì nghĩ đến bún riêu; nhìn thấy rau thìa là thì thèm chả cá, ngửi mùi rau húng giũi thì thèm sách bò, vó bò, bê thui, bò thui (đều chấm tương gừng) v.v… Nay nếu bỏ hầm bà làng các loại rau thơm vào phở thì… “chả còn ra cái quái gì nữa!”

      Sau khi tôi – cái “bản sao” của ổng – vô trường Học Đại Sư Cụ Sài Gòn, không còn trong vòng o ép của ổng nữa, thì tính chất “bản sao” trong tôi phai nhạt dần, tự nhiên tôi thích ăn phở kiểu Sài Gòn, giá sống, rau thơm gì cũng cân tuốt, rau dấp cá, ngò om, húng chó, ngổ ba lá… làm ráo nạo, có điều là cho đến nay vẫn không thích ăn phở tái, và càng không thể xịt tương đen vô phở! Tôi không được rõ tình hình phở Hà Nội sau năm 1954 ra sao, nhưng sau 1975, nhiều người ở Hà Nội vào kể rằng giai đoạn khó khăn lúc trước thì chỉ có phở quốc doanh với món “phở không người lái”. Phải xếp hàng, mua phiếu, như kiểu các cửa hàng ăn uống quốc doanh ở Sài Gòn sau 1975 vậy. “Phở không người lái” tức là phở không có thịt, chỉ có bánh phở và nước phở nấu bằng xương bò. Vì nước phở quá nhạt nhẽo do ít xương bò, nên nhiều người đi ăn phở không người lái đã phải đem theo lọ “mì chính” (bột ngọt – âm Quảng Đông của “vị tinh”), rắc một chút vào bát phở để đánh lừa khẩu vị. Thảm đến thế là cùng! Chính vì vậy, đến nay dân Hà Nội vẫn còn thói quen ăn nhiều bột ngọt, và còn có câu thành ngữ tân thời: “Đắt như mì chính thời bao cấp”.

      Vì mê phở, nên tôi thích tìm hiểu tình hình phở. Chưa bao giờ Sài Gòn mọc thêm nhiều quán phở, tiệm phở lớn nhỏ như hiện nay, hầu như đường phố nào, hang cùng ngõ hẻm nào cũng có, chưa kể các xe phở cố định và lưu động. Còn ở Hà Nội thì báo chí cho biết, Hà Nội cũng đang ở vào thời kỳ “bung ra” của phở. Mới đây ở Hà Nội có ông giáo sư Lê Văn Lan đã vận dụng “phương pháp lịch sử” (?) để nói về các giai đoạn tiến hóa của phở, và còn làm một bản “thống kê phở” nữa. Theo ông, sự tiến hóa này đã trải qua “4 bước”. Bước thứ nhất là giai đoạn “Hà Nội hóa” từ đầu thế kỷ 20, khiến phở trở thành một đặc sản của Hà Nội, và các tỉnh khác ở Miền Bắc nấu phở thì cũng nấu theo kiểu Hà Nội. Thứ nhì là giai đoạn phát triển “cổ điển”, gồm những năm trong 2 thập kỷ 40-50. Có lẽ đây là loại phở cổ điển theo “gu” của ông bô tôi chăng? Thứ ba là giai đoạn “mậu dịch”, những năm 60-70. Thứ tư là giai đoạn “bung ra” từ những năm 80 đến nay. Ông giáo sư này có vẻ có lý, nhưng chia giai đoạn tròn trịa, cứng ngắc như thế có chỗ không ổn, thiếu tính… khoa học, vì trong thập kỷ 50 thì trước và sau 1954 khác nhau một trời một vực. Mặt khác, theo nhiều người, giai đoạn gần đây nhất – từ thời đổi mới đến nay, tức là từ 1990 – có lẽ nên gọi là giai đoạn “phục hưng” của phở. Ở Hà Nội, vào những năm cuối của thời “phở mậu dịch”, phở có bán ở quán ăn tầng trệt khách sạn Phú Gia, cạnh Bờ Hồ. Bây giờ thì cái quán ấy đã thành “rét-tô-răng” mà không còn món phở nữa. Phở Hà Nội có lúc đã tiêu điều, song bây giờ có thể nói phở Hà Nội đã sống lại, và đang “bung ra”… theo nhiều nghĩa.

      Về “thống kê phở” thì ông giáo sư Lan cho biết, theo những gì người ta nghiên cứu được ở Hà Nội, phở đã có cả 100 tuổi. Phở là món ăn do người Việt chế ra, hay du nhập từ Trung Quốc? Câu trả lời đã rõ ràng: phở là món ăn hoàn toàn Việt Nam, vì nếu từ Trung Quốc thì tại sao giờ này Trung Quốc không có món phở? Còn phở đã gần tròn, đã tròn, hay đã hơn 100 tuổi, thì chẳng ai khẳng định được chắc chắn và rõ ràng, mà có lẽ cũng chẳng có gì quan trọng lắm. Điều quan trọng là phở đã như một cây cổ thụ, bắt rễ, đâm chồi, lan tỏa sâu vào (bộ đồ) lòng người, đã khẳng định được vị trí độc nhất vô nhị của nó trong nền văn hóa ẩm thực của người Việt cả trong lẫn ngoài nước. Đến nay ít nhất cũng đã có vài công trình khảo sát, nghiên cứu rất “nghiêm túc” về phở, dưới “góc độ lịch sử và văn hóa” như của Hội Văn nghệ Dân gian Hà Nội, hay dưới “góc độ khoa học kỹ thuật” của Bộ môn Công nghệ Chế biến Trường Đại học Thương nghiệp Hà Nội. Theo thống kê trong sách vở báo chí ở Hà Nội hiện nay thì tài liệu nhiều nhất đã kê được 17 món phở, gồm phở chín, phở tái, phở gầu, phở sụn, phở sách, phở xá xíu, phở gà, phở gà xào, phở xào mềm tim gan, phở xào dòn tim gan, phở bò xào dòn, phở gà xào dòn, phở áp chảo nước, phở áp chảo khô, phở sốt vang v.v… và cả phở chua. Thống kê này quả là có giá trị, song hình như vẫn chưa thấy đủ so với thực tế phở ở Hà Nội bây giờ. Ít ra cũng thiếu mất vài món, mà dù chưa được thừa nhận chính thức, vẫn có nhiều người thích ăn, như phở mọc, phở thập cẩm… Ông bô tôi đã ăn xôi nghe kèn từ cuối thập kỷ 60, nếu ổng còn sống thì sẽ bảo là trong 17 món phở đó, ngoài phở bò chín, còn 16 món kia là “bố láo bố lếu” hết. Phở bò cho tới nay vẫn là “phở căn bản” trong hầm bà lằng các món phở hiện hành. Phần lớn các quán phở nổi danh trong hàng ngũ “Hà Thành đệ nhất.. phở” bây giờ cũng vẫn là các quán phở bò!

      Một ông ký giả cho biết, cái cảnh xếp hàng vốn ám ảnh người dân Hà Nội mấy chục năm của thời bao cấp, đến nay chưa hết hẳn. Buổi sáng cỡ 8-9 giờ, đi qua các phố Bát Đàn, Tôn Đức Thắng, Lý Quốc Sư… người ta vẫn thấy cảnh xếp hàng rồng rắn để ăn phở, nhưng ngày nay người ta xếp hàng với một ý nghĩa và tâm tình khác hẳn. Phở phố Lý Quốc Sư thì sáng nào cũng có một ông dáng chừng là nhà doanh nghiệp quốc doanh bự, ăn mặc rất xịn, đầu chải láng mướt, còm lê cà vạt chỉnh tề, tay lăm lăm điện thoại di động từ xe Toyota Camri đời mới bước xuống, cũng đứng xếp hàng kiên nhẫn chờ đến lượt. Thời buổi này thời giờ là tiền bạc, thế mà mất cả mấy chục phút chỉ để chờ ăn một bát phở cho bằng được thì thật là sang và… gàn!

      Nghe nói một trong những quán phở loại ngon nhất của Hà Nội hiện nay là phở Bát Đàn. Phở Lý Quốc Sư còn gọi là “Phở Bà Ngọc”, vì bà Ngọc làm “kỹ thuật viên” chính, cũng ngon ngang ngửa với phở Bát Đàn. Phở Hàng Muối cũng ngon, tuy món thịt chín hơi cứng hơn một chút. Phở “tái lăn” ngon nhất có lẽ là ở Phở Thìn Lò Đúc, nước dùng đậm đà, hơi béo do thịt xào lăn, song không ngấy. Còn Phở Hàng Bột (phố này giờ đã đổi tên thành Tôn Đức Thắng, song người ta vẫn quen gọi tên phố cũ) có món “bửu bối” là phở sốt vang, nhuộm ra đỏ cả bánh phở. Tuy nhiên, các món phở tái trần, tái lăn, chín… đều ngon. Đặc biệt hơn nữa là cô bán hàng, hình như chửa… chồng, rất xinh đẹp, trắng trẻo, mắt sắc như dao cau, và lúc nào cũng trang điểm rất kỹ càng như sắp đi nhảy đầm, mặc đồ đầm ngồi làm phở mới kiêu chứ, vì cô rất ít cười. Phở gà nổi tiếng có quán ở Phố Nam Ngư. Bà chủ quán hơi đồng bóng, song phở rất ngon. Ngày xưa, ông Nguyễn Tuân đã từng sợ rồi người ta sẽ làm “phở hộp” thì không còn là phở. Bây giờ thì chưa thấy phở đóng hộp, mà mới chỉ có “phở ăn liền” của Công ty Vifon, sấy khô cho vào gói, có bột nêm, như mì ăn liền vậy, và tất nhiên là… không người lái. Khỏi phải nói, thứ này thì đúng là “chả ra cái quái gì cả”.

      Tôi thì không đến nỗi thủ cựu và quá khích như ông bố tôi, nhưng tôi cho rằng phải “chính danh”, vì đã kêu bằng phở thì phải là… phở, nghĩa là có mùi phở, vị phở, và chỉ là phở bò. Còn nếu cứ đem bánh phở – vốn chỉ là bột gạo – trộn với đủ món biến tấu sau này như thịt gà, tim gan, đồ lòng, sốt vang v.v… thì “cưỡng dâm” cái tên phở quá, mà nên gọi là hủ tíu bò kho, hủ tíu xào đồ lòng, hủ tíu gà v.v… vì hủ tíu là sợi bột (âm Quảng của từ ngữ Hán “khỏa điều”), sợi bột thì muốn xào nấu với gì chả được. Nếu không thì bún ốc, bún riêu… cũng có thể gọi là phở ốc, phở cua… hay sao? Còn những loại phở khác ở Hà Nội hiện nay như phở tim gan, phở mọc, phở thập cẩm.. nói ở trên, thì xin lỗi, “bố láo bố lếu” hết!

      Tuy nhiên, trong thời kỳ “bung ra” của phở từ Nam chí Bắc hiện nay, hình như các món phở xào và phở áp chảo đã thất truyền. Hồi sau 1954, Sài Gòn cũng có xuất hiện mấy món này, sau đó thì một thời gian tiệm phở 79 ở đường Võ Tánh, gần Ngã Sáu Sài Gòn cũng có mấy món này, nhưng không phải là tay chuyên môn làm, nên ít khách kêu, rồi dẹp luôn, vì hồi đó người muốn ăn phở xào, phở áp chảo, chỉ là thành phần Bắc Kỳ di cư, tức Bê 54 như gia đình tôi chẳng hạn. Ông bô tôi cũng thích ăn mấy món này, ngoài tiệm không có thì bà bô tôi làm ở nhà cho ổng ăn đỡ vậy. Phở áp chảo hay phở xào thì cũng gồm 2 thành phần chính, là bánh phở và “người lái”. Quan sát bà bô tôi làm thì bánh phở tươi mua về từng lá, phải xắt to bản, loại bánh rờ vô thấy dẻo và ráo tay, không dính tay, không thoa dầu (mùi dầu khiến phở bị hôi dầu). Phở xào thì có xào mềm và xào dòn. phở áp chảo thì có áp chảo khô, áp chảo nước. Nếu làm phở xào mềm thì sau khi xắt, bánh phở được gỡ tơi ra, rắc một tí muối, trộn đều, bỏ bánh vào chảo dầu thật nóng, tải mỏng ra, đảo nhanh tay cho bánh khỏi cháy. Khi sợi bánh săn lại thì rắc hành hoa (phần trắng của cọng hành lá) xắt nhỏ, đổ ra đĩa, rồi mới xào “người lái” đổ lên. Bánh phở xào dòn thì phải rắc đều bột năng vào bánh phở, rũ cho tơi, không sợi nào dính sợi nào, rồi cho vào chảo dầu nóng, lật qua lật lại cho vỏ dòn thì lấy ra đĩa ngay, rồi đổ “người lái” lên. Phở áp chảo khô hay áo chảo nước thì cũng theo cách tương tự, chỉ khác là thời gian áp bánh phở vô chảo lâu hay mau thôi, áp chảo nước thì áp mau, áp chảo khô thì áp lâu. Áp chảo khô thì ăn khô, còn áp chảo nước thì vẫn phải chan nước dùng như phở nước vậy. “Người lái” là thịt bò phi-lê xắt mỏng, to bản, xào với cần tây, cà rốt, cà chua, gừng…

      Gần đây, với thời “bung ra” và “phục hưng” của phở, thì phở xào và áp chảo đã thấy xuất hiện ở vài tiệm như phở Bắc Hải ở đường Nguyễn Du Q.1, phở Bình ở đường Lý Chính Thắng (Yên Đổ cũ) Q.3, phở Dũng ở đường Trường Sơn (đường mới mở ở khu Tân Sơn Nhất, Tân Bình). Mấy anh già Bê 54 bao năm không được ăn phở xào, phở áp chảo, rủ nhau đi ăn ở tiệm được nghe đồn ngon nhất, là phở Bắc Hải Nguyễn Du (phải gọi như vậy để phân biệt với hàng loạt phở Bắc Hải mọc lên ở một số đường phố khác). Đặc điểm của tiệm này là đầu bếp và phục vụ (chạy bàn) đều là đàn ông, và bán với giá hữu nghị, 20 ngàn một đĩa ăn no. Tôi cũng đã ăn thử, nhưng tôi vẫn không tìm lại được hương vị phở xào và phở áp chảo ngày xưa ở Hà Nội nữa, một phần do phở ngày nay biến tấu búa xua, phần vì chính cái gu của mình có thể đã thay đổi từ hồi nào mà chính mình cũng khó nhận ra.

      Ăn phở – và ăn nhậu nói chung – mà chỉ có một mình cũng buồn, sáng sớm tôi xách cái xế độp băng qua Cầu Kiệu, đến hú một anh già ở khu Cư xá Nguyễn Cư Trinh, ngã tư Phú Nhuận, tính rủ qua phở Quyền bên kia ngã tư cháp một tô, nhưng anh già ghiền phở này vốn ham của lạ, chuyên sưu tầm cái mới, lại rủ đến ăn ở một gánh phở lề đường, và nói là chỉ mới xuất hiện ít lâu ở gần Hồ tắm Chi Lăng, anh già còn quảng cáo là gánh phở này có mùi Hà Nội cũ. Tôi ô-kê cấp kỳ, vì như đã từng thú nhận, hễ tôi biết tiệm phở, quán phở, gánh phở nào mới xuất hiện là sẵn sàng đi thực tế ngay. Ông bán phở tuổi mới khoảng ngũ tuần, góa vợ, là dân Ô Chợ Dừa, Hà Nội, nhập cư Sài Gòn mới được ít tháng, cho biết là ông ta bán phở gánh ở Ô Chợ Dừa cả chục năm nay, kể từ sau ngày đổi mới, nhưng đã đánh liều dẫn cô con gái duy nhất vô Sài Gòn, và khoe rằng ổng đã quyết định đúng, vì một tuần bán ở Sài Gòn kiếm bằng cả tháng ở Ô Chợ Dừa. Quả thật, mới sáng ra mà gánh phở của ổng đã đông khách, cô con gái xinh xắn tuổi mới đôi mươi phụ việc cho bố như trần bánh, chan nước lèo, bưng phở cho khách… Ổng vừa xắt thịt, rắc hành… vừa trò chuyện với anh già bạn tôi. Ổng mơ ước sau một thời gian cần kiệm dành dụm, sẽ mở một quán phở nhỏ, và nhất định sẽ giữ vị đặc trưng phở Hà Nội. Sau này thì không biết sao, chớ hiện giờ thì phở của ổng tuy không ngon lắm – có lẽ tôi đã quá xa cái vị phở Hà Nội của gần 50 năm trước, mà chỉ còn quá quen với phở Sài Gòn – nhưng quả là phở của ổng có khác phở Sài Gòn, ít nhất là về mặt… hình thức, tức là không có giá sống, không có rau thơm linh tinh, không có tương đỏ tương đen, mà chỉ có ớt trái, hành tây và rau ngò. Khách phải ăn đứng nếu vài cái ghế đẩu quanh gốc cây lớn đã có người ngồi, và dù đứng hay ngồi thì cũng một tay bưng tô, một tay cầm đũa vì không có bàn, và phải kê tô vô miệng mà húp vì không có muỗng. Nhưng vừa ăn vừa ngẫm nghĩ thì vị phở cũng thanh, không gây, không ngán.

      Theo thông lệ, tôi là người đề xuất chuyện ăn phở thì tôi phải trả tiền. Để đáp lại, anh già kéo tôi về nhà ảnh, chiêu đãi một cữ càphê cổ điển “cái nồi ngồi trên cái cốc”, kèm vài điếu Ba Số mà lai rai chuyện phở. Anh bạn này của tôi sính thơ lắm, đi đến đâu là thơ thẩn rơi vãi rông rổng đến đó, nhưng toàn là thơ của thiên hạ không hà. Sáng ra có tô phở đấm mõm Ông Thần Khẩu, thấy đời lên hương, ảnh bèn ư ử ngâm hai câu thơ sặc mùi phở:

      Hương thơm trinh nữ? Ồ không phải!

      Hương phở thơm đầy những sớm mai…

      Gì chứ thơ với thẩn là tôi kÿ nhất, vì hổng khoái, hoặc… hổng biết khoái thơ cao cấp bí hiểm, mà chỉ khoái thơ diễu, thơ cà chớn, đọc lên là nó đi vào tận củ tỉ! Thành thử hai câu thơ này nghe qua giọng điệu thì cũng có vẻ đường được, có vẻ thơ lắm, nhưng nghĩ lại thì có cái lấn cấn, bất ổn. “Hương phở thơm đầy những sớm mai” thì được quá rồi, nhưng mà cứ như giấy trắng mực đen thì làm sao lại có thể lẫn lộn “hương thơm trinh nữ” với mùi… phở được nhỉ? Anh già chỉ cười mỉm chi cọp, chê tôi ngu! Mà tôi ngu thật! Mãi sau mới chợt hiểu ra, con gái nhà hàng phở thì người ngợm thơm mùi phở chứ sao, cũng như cô hàng càphê thì thơm mùi càphê, cô hàng nhang thì thơm mùi nhang, cô hàng mắm thì thơm mùi… mắm ấy mà. Vậy thì cô gái Bắc Kỳ xinh xắn tuổi đôi mươi, con ông hàng phở hồi nãy, không phải là có cái “hương thơm trinh nữ” quyện với cái “hương phở thơm đầy những sớm mai” hay sao! Anh già này ghê thật! Hèn gì cứ rủ tôi đến gánh phở đó cho bằng được, bỏ cả phở Quyền mà tôi với ảnh vẫn thỉnh thoảng tới ăn từ cả mấy chục năm nay. Hiểu ra như thế, tôi lại cảm thấy… yêu hai câu thơ này mới chết chứ, bèn hỏi là thơ của ai. Ảnh thú thật là không biết, nhưng lại thòng một câu: “Hình như của… Tản Đà!” Tôi giãy nảy lên tức thì. Cái giọng điệu đó rõ ràng là thơ sau này, không thể là thơ của thời tiền bán thế kỷ 20 được. Ngoài ra, gì chớ về thơ Tản Đà, thì ai chớ ảnh đừng có cãi với tôi. Ngày xưa ông bô tôi có 2 cuốn Tản Đà Vận Văn, Tập 1 và Tập 2, “cò-lếch-xông” toàn bộ sự nghiệp thơ (văn vần) của Tản Đà, mà tôi từng đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Sách in giấy bổi vàng khè, nham nhám, chỉ có cái bìa là giấy cứng trắng trẻo, ở giữa trang bìa của cả 2 cuốn đều có hình vẽ một người đàn ông gánh hai cái thúng, đang bước đi, đầu đội nón lá sụp xuống che cả mặt, bên dưới có hàng chữ “Gánh văn lên bán chợ trời”. Từ lúc còn nhỏ xíu, tôi đã khoái cái hình vẽ đó rồi. Thành thử đừng có cái gì cũng… đổ lên đầu ông Tản Đà! Lại nữa, nói chuyện phở thì ai chớ ảnh cũng đừng có hòng cãi với tôi, vì tôi có cái tật là làm “cò-lếch-xông” bất cứ chuyện gì liên quan đến phở, vì tôi nghĩ, kẻ mê phở cũng nên rành chuyện phở, còn không thì chẳng khác gì nhà văn mà… mù Văn học sử vậy!

      Không phải chỉ riêng anh già bạn tôi nghĩ hình như hai câu thơ phở đó là của Tản Đà, mà thậm chí trước đây còn có kẻ tung ra giả thuyết cho là chính ông Tản Đà đã đem món phở của Miền Bắc vào Sài Gòn. Giả thuyết này dựa vào câu chuyện của những năm tháng Tản Đà cùng Ngô Tất Tố lang thang vào Nam Kỳ cộng tác với ông Diệp Văn Kỳ làm báo Đông Pháp Thời Báo. Có lần ông thần ngông kiêm con sâu rượu này từng chơi chữ: “Đất say đất cũng lăn quay, Trời say mặt cũng đỏ gay ai cười?” – đã cao hứng cạy gạch sân nhà, cuốc đất lên trồng húng giũi để ăn bò tái, bê thui, trồng húng quế để ăn tiết canh, thịt chó (cho nên ngoài Bắc mới gọi húng quế là húng tiết canh, hoặc húng chó)… Rồi một buổi chiều lạnh lẽo hiếm hoi của Sài Gòn, ông đã tự nấu phở để chiêu đãi bạn bè, ai ăn cũng khen ngon. Từ đó, món phở dần dần được phổ biến rộng rãi! Yêu phở và yêu Tản Đà đến mức gán cho ông cái công lao đem phở từ Bắc vào Nam thì cũng thông cảm được đi, vì có người còn yêu phở như yêu người tình nữa kìa. Khiếp lắm! Một nhà văn B75 lớn tuổi từng viết về “tình yêu phở” của mình: “Những ngày trong lòng buồn vui không rõ rệt, tự nhiên người ta lại thấy thèm một tô phở với lòng dạ nôn nao, với cảm giác như nhớ người yêu đã hẹn mà nàng không đến”. Ối dzời! Lại thêm một ông cột phở với đàn bà!

      Thật ra, phở chỉ mới có mặt ở Sài Gòn từ thập kỷ 40, và chỉ gần đây người ta mới tìm ra một chứng nhân của Phở. Đó là bà cụ Trần Thị Năm, nay mới… ngoài 80 tuổi xuân, lưng còng, tóc bạc phơ, ở số 63/5 trong Hẻm Pasteur, sau rạp hát Vinh Quang. Bà kể:

      “Từ năm 1942, ông bác của tôi là cụ Kỉnh từ làng Vân Đình (Hà Đông) vào Sài Gòn lập nghiệp. Ông bán gánh Phở Bắc trên đường Lagrandière (Gia Long cũ, nay là Lý Tự Trọng). Mãi đến năm 1949 mới chuyển về đây mở xe phở, tôi còn nhớ lúc đó mỗi tô chỉ có 2 xu, tô đặc biệt 3 xu. Sau đó cụ Kỉnh truyền nghề cho cụ Minh, là anh ruột tôi. Thuở ấy phở Bắc không có giá sống và các loại rau lung tung như bây giờ, nhưng vì khẩu vị của người Sài Gòn nên chúng tôi phải chiều theo”.

      Ông An – con của cụ Minh – nay là chủ nhân Phở Minh, cho biết ngày xưa ở trong hẻm này có cả loạt quán phở mọc lên, nhưng nay chỉ còn một mình gia đình ông “trụ” lại được. Khoảng thập kỷ 1950, các văn nghệ sĩ, chính khách Miền Nam nườm nượp đến đây bất kể ngày đêm. Hồi đó ai mà không mê phở trong Hẻm Pasteur này. Trong số những thực khách, có lẽ ông Trần Rắc – chủ tiệm giầy trên đường Espagne (Lê Thánh Tông ngày nay) mới thật sự là người có tâm hồn thi sĩ nhất, không kết hợp thơ với… giầy, mà lại kết hợp thơ với phở. Vì khoái phở Minh mà ông đã sáng tác bài thơ tứ tuyệt tặng chủ quán để treo trong quán chơi:

      Nô nức đồn vang khắp thị thành

      Trần Minh phở Bắc đã lừng danh

      Chủ đề: tái, chín, nạm, gầu, sụn

      Gia vị: tương, rau, ớt, mắm, chanh.

      “Thơ Phở” như vậy cũng là đạt rồi, nhất là biểu lộ được cái tâm trạng yêu phở, mặc dù hơi có vẻ… quảng cáo tiếp thị!

      Không hiểu ông bà khuất mặt khuất mày nào xui khiến mà tự dưng bữa nay tôi lại nổi hứng, nói nhiều về phở đến thế, chả còn nhiều giấy để nói về những món khác của một Sài Gòn ở vào đầu thiên niên kỷ mới. Hồi trước 1975, ở Sài Gòn có Câu đối phở của ông “thợ sắp chữ” Thầy Khóa Tư như vầy, ông này thì chỉ là…. thợ sắp chữ thôi, chớ không có tâm hồn thi sĩ như ông chủ tiệm giầy:

      Tái chín nạm giò vè, tiêu ớt rau thơm giá sống

      Sách gầu gân mỡ sụn, tương chanh nước béo hành trần.

      Ông này chắc phải là tín đồ của phở nên mới cảm khái mà sắp chữ như thế. Về mặt kỹ thuật thì cũng được đi, nhưng về nội dung thì có người chê phở này không phải là phở Bắc chính cống, vì có cả giá sống, nhưng bớt quá khích một chút thì hiểu đây là Phở Việt Nam, không còn phân biệt Nam hay Bắc nữa, vì dân Bê75, Bê90, Bê2000 hay B gì đi nữa thì vô Sài Gòn cũng ăn phở với giá sống như điên, còn xét về mặt lịch sử thì câu đối này cũng có thể được coi là một bằng chứng “mang tính văn hóa” trong một giai đoạn lịch sử của phở vậy.

      Thơ Phở và Câu đối Phở này cũng góp phần đưa phở vào văn học nước nhà, vì trước kia mới chỉ có vài bài tiểu luận về phở của mấy ông nhà văn tiền chiến thôi, mà tôi kêu đại là “văn phở”. Vũ Bằng, tác giả “Miếng Ngon Hà Nội” từng mô tả:

      “Nước dùng nóng lắm đấy, nóng bỏng rẫy lên, nhưng ăn phở như thế mới ngon. Thịt thì mềm, bánh thì dẻo, thỉnh thoảng lại thấy cay cái cay của gừng, cay cái cay của hạt tiêu, cay cái cay của ớt. Thỉnh thoảng lại thấy thơm nhè nhẹ cái thơm của hành hoa, thơm hăng hắc cái thơm của rau thơm, thơm dìu dịu cái thơm của thịt bò tươi và mềm, rồi thì hòa hợp tất cả những vị đó lại, nước dùng cứ ngọt lừ đi, ngọt một cách hiền lành êm dịu, ngọt một cách thành thực…”

      Nguyễn Tuân, tác giả “Vang Bóng Một Thời” thì mô tả cảm giác về phở:

      “Mùa nắng ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt thắm tươi lại…”

      Còn “cây” truyện ngắn Thạch Lam thì bình luận:

      “Nếu là gánh phở ngon thì nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu dòn chứ không dai, chanh, ớt với hành tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phở như thế nữa”.

      Gần đây thì một ông nhà văn nhà báo Hà Nội nhập cư Sài Gòn – cũng có cái tật cột phở vô đàn bà, thậm chí còn coi phở như vợ mình – khi bình luận về phở cũng khẳng định phở ngon thì nước phở phải trong:

      “…Người thủy chung với phở bao giờ cũng muốn nhìn tô phở nước trong, giống như người đàn ông trung thành với vợ, chỉ muốn nhìn ngắm nàng trong nét đẹp chính chuyên, không son phấn. Phở cũng vậy. Chẳng có người sành điệu nào lại nỡ tàn nhẫn đến độ cho cả tương đen lẫn tương đỏ vào tô phở của mình cả. Màu sắc ấy không phải là sắc màu cổ điển của tô phở đã định hình từ bao thập kỷ nay”.

      Cung cách ăn phở thì vẫn còn là vấn đề tranh cãi, ăn thua quan niệm và khẩu vị của từng người. Một ông nhà văn Nam Kỳ là Trang Thế Hy thì trong lúc nói chuyện phở với bạn bè, đã nghĩ sao nói vậy theo kiểu phổi bò ruột ngựa, phang một câu.. dễ xa nhau:

      “Tao là dân Nam Kỳ chánh gốc, vô quán phở, thấy tô phở nước trong khá đẹp, hấp dẫn, vậy mà có cha dzọng vô cục tương đen, ngó hết muốn ăn!”

      Một số “phở gia” lại còn bàn rằng ăn phở thì ăn vào thời điểm nào mới tuyệt ngon? Ăn lúc sáng sớm thì đã đành là ngon rồi, hầu như đa số dân mình thường ăn phở lúc sáng sớm, bắt đầu một ngày làm việc, coi như bữa ăn sáng, bữa lót lòng. Nhưng có người lại cho rằng ngon nhất vẫn là lúc khuya khoắt “nửa đêm giờ Tý trống canh ba”, thả bộ lang thang trên đường phố, bụng đói, là đà con nhạn trong men say lẫn buồn ngủ mà lơ mơ nhớ lại những phiền muộn trong ngày, những bất hạnh trong đời, lúc đó mà “chơi” một tô phở nóng thơm lừng thì sẽ thấy tỉnh hẳn, tỉnh như cái con sáo sậu, để rồi lại thấy yêu đời như… thường lệ! Cũng vì lý do đó mà trong cái phong trào ăn khuya – đang trở thành thói quen của dân Sài Gòn hiện nay – phở vẫn là món được chiếu cố đông đảo.

      Nhà văn nhà báo người ta mới dám bình loạn linh tinh các cái như thế, chứ tôi đâu là cái thá gì, lại bất tài vô tướng, cho nên hổng dám bàn ẩu về cung cách ăn phở của người khác, quyền tự do của người ta mà, miễn sao người ta ăn thấy ngon thì thôi, mặc kệ người ta, mình cứ ăn theo cách của mình, tại sao lại chỉ trích người ta, bắt người ta phải giống mình? “Không gì quý hơn độc lập tự do” mà! Ông bô tôi ăn phở kiểu Bắc Kỳ cổ điển, cho nên từ lúc di cư năm 1954 cho đến lúc ăn phở…. cúng, không bao giờ ăn loại rau thơm nào khác rau mùi (ngò) với lý do ngò là rau của phở, húng quế là của tiết canh và thịt cầy, húng giũi là của bò thui bê thui, kinh giới là của bún riêu, tía tô là của ốc ếch v.v… Đời tôi còn đỡ, chớ đời con tôi thì rau gì tụi nó cũng “phang” tá lả, chả còn theo sách vở gì ráo trọi. Con gái lớn của tôi năm nay 41, tâm sự với tôi: “Tiệm phở nào không có ngò gai thì đừng có hòng con vô!”. Nhiều lúc nghĩ cũng sợ là cha con tôi làm tủi vong linh ông cụ! Nhiều quán phở Sài Gòn bây giờ dọn ra đủ loại rau thơm, có nơi còn có cả rau xà lách nữa! Từ Bắc di cư vào Nam, phở đã nghiêm túc thực hiện nhuần nhuyễn câu tục ngữ “nhập giang tùy khúc, nhập gia tùy tục”, chẳng những có đủ rau thơm các loại, kể cả rau dấp cá, ngò gai, ngò om (là những thứ rau của canh chua Miền Nam)… mà còn cả giá sống (của hủ tiếu) nữa, giống như mảnh đất Miền Nam rộng mở vòng tay đón nhận dân nhập cư từ khắp miền đất nước, cũng như dễ dàng như đồng hóa mọi khác biệt văn hóa vậy.

      Tuy nhiên đến nay vẫn còn một quán phở giữ đúng hương vị Bắc. Ấy là Phở Bà Dậu, người Nam Định, ở cuối Hẻm 288 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ). Giới sành ăn gọi là phở Cây Trứng Cá, vì từ năm 1950, ở trước quán có một cây trứng cá lớn. Cách gọi tên dễ nhớ như vậy rất quen thuộc ở Sài Gòn – Mì Cây Nhãn, Mì Cây Gõ – chẳng hạn. Trải qua bao hưng phế tang thương, cây trứng cá không còn, bà Dậu cũng trở thành “người muôn năm cũ”, con trai bà là ông Bình nối nghiệp nhà, cho nên dù quán không có bảng hiệu, người ta cũng có thể gọi là phở Ông Bình, hoặc phở Lâm cũng không sao, vì anh chàng tên Lâm là người thâu tiền. Ở quán phở này, từ trước 1975 và đến cả bây giờ, người ta đã gặp khá nhiều nghệ sĩ, ca sĩ, nhà thơ nhà văn nhà báo… Ở đây bánh phở sợi nhỏ, mềm nhưng không nát. Nước lèo đậm đà cái vị ngọt thanh, dịu, của xương và tủy bò hầm rục, chứ không phải của bột ngọt, của đường. Các loại thịt nạm, gầu, sụn, gân, giò, vè, nạc… đâu ra đó. Không có bất cứ loại rau gì kèm theo, chỉ có hành tây và những cọng hành trần.

      Yếu tố hấp dẫn của bất cứ quán ăn nào cũng không chỉ là cách nấu món ăn, mà còn là cung cách phục vụ, hiểu ý khách. Hồi thời bao cấp, cửa hàng ăn uống còn là của nhà nước, từ anh chạy bàn đến cô thâu ngân bán phiếu đều là cán bộ, thực khách xếp hàng mua phiếu vô ăn bị coi như đi ăn xin, nay thì lại quay 180 độ cái rẹt, trơ trẽn tôn xưng khách hàng là “thượng đế”! Nhưng ở quán phở Minh và phở Bà Dậu thì khác, traœi bao vật đổi sao dời mà thời nào cũng vậy, khách chỉ đến quán vài lần là chủ quán biết ngay cái gu ra sao, và còn nhớ mặt. Sài Gòn hiện nay có cái nạn tốn tiền gửi xe khi đi ăn uống – nhiều khi gửi rồi mà vẫn mất xe như thường – nhưng nơi đây gửi xe không mất tiền, có người trông coi chu đáo. Nếu là khách quen thì cứ việc lững thững bước vào, thong thả ngồi xuống ghế. Không cần lên tiếng gọi, chỉ sau khoảnh khắc, một tô phở đúng ý được ân cần bưng ra, đặt nhẹ nhàng ngay trước mặt, khói nghi ngút thơm điếc mũi. Người đến ăn tưởng mình không phải đến quán, mà có cảm giác như ăn ở nhà người bạn thân vậy.

      Cái gánh phở mới xuất hiện trên lề đường Chi Lăng Phú Nhuận nói ở đầu thư khiến tôi nghĩ đến những người ngày xưa từ Bắc vô Nam chỉ có gánh phở trên vai, mà rất tự tin rời bỏ quê nhà đi lập nghiệp. Một gánh phở dựng lên, rồi truyền nghề lại cho con, cho cháu. Và cũng chính nghề ấy đã tạo cho con cháu họ một hiện tại, một tương lai như ngày nay. Con cháu họ hôm nay học lên Đại học, du học ngoại quốc, đi khắp năm châu bốn biển cũng chỉ bắt đầu từ một gánh phở của ông cha. Chính ông Minh, ông An đã tự hào khi tâm sự với khách như thế. Chắc chắn còn có nhiều người bán phở cũng tự hào như thế.

      Nhưng phở Hòa thì lại là trường hợp ngoại lệ – ngoại lệ đến cái độ tréo ngoe – vì chủ phở Hòa sau này lại là người Miền Nam, nhưng vẫn tự hào phở Hòa của mình mới là “phở Hòa gin” (từ tiếng Pháp “origine” – nguyên chất, nguyên gốc). Số là khoảng những năm 1950, có một người Bắc di cư vào ở Xóm Mới (Gò Vấp), tên là Hoánh, không rõ họ gì. Cứ vào lúc xế chiều, ông Hoánh đẩy xe phở đến vỉa hè Ngả tư Pasteur – Hiền Vương (Võ Thị Sáu bây giờ), bày ra vài cái bàn và ghế đẩu, bán cho khách ăn tối, ăn khuya. Xe phở ấy có tiếng là ngon với nước lèo trong và ngọt, bánh phở mềm, có đủ loại thịt theo ý khách. Do đó, tuy là xe phở vỉa hè nhưng khách ăn rất đông, nhất là dân chơi khuya từ các hộp đêm, vũ trường ra thường coi xe phở ông Hoánh như điểm hẹn cuối cùng. Để khách dễ nhận diện mà tìm đến, ông Hoánh nghĩ là phải có một bảng hiệu nhỏ treo ở xe phở của mình, nhưng không biết đặt tên gì cho dễ nghe, vì cái tên Hoánh của ông nó kỳ cục quá, ông bèn chọn cái tên Hòa, chẳng có liên quan gì tới ông, có thể chỉ vì cái tên Hòa nghe nó có vẻ… hiền hòa mà thôi. Từ đó xe phở ông Hoánh có tên phở Hòa. Theo lời kể của bà Cao Thị Xiêm, chủ tiệm phở Hòa hiện nay, thì công thức nấu phở từ xe phở Hòa ông Hoánh đến phở Hòa Pasteur ngày nay vẫn không có gì thay đổi. Chẳng những lưu truyền công thức, mà cả cái tên Hòa cũng đứng vững cả nửa thế kỷ. Điều tréo cẳng ngỗng là bà Xiêm lại chẳng có họ hàng bà con hoặc dây mơ rễ má gì với ông Hoánh cả. Bà là dân Nam Kỳ rặt, quê ở Trà Vinh, còn ông Hoánh là dân Bắc Kỳ “ri cư”. Nhưng duyên số lại sắp xếp bên cạnh xe phở ông Hoánh có xe nước mía ăn theo của ông Phan Anh Ngoạt – dượng của bà Xiêm. Khi đó vợ chồng cô và dượng của bà Xiêm ở Sài Gòn không có con, mới nhận đứa cháu gái tên Xiêm từ Trà Vinh lên làm con nuôi. Ông Hoánh bán phở được một thời gian thì đổi nghề qua chạy xe, nuôi chim cút… và xe phở được chuyển sang cho ông Ngoạt. Ông Ngoạt vẫn giữ nguyên tên phở Hòa, giữ nguyên cả cách nấu phở và khách hàng quen thuộc. Sau thì ngày một khá giả, xe phở trở thành tiệm phở Hòa đường Pasteur, đứa cháu gái làm con nuôi trở thành bà chủ. Sau 1975, ông Hoánh ra định cư ở nước ngoài, vợ chồng ông Ngoạt cũng ra người thiên cổ.

      Trong cái dòng hợp lưu Nam-Bắc ấy, không biết từ bao giờ phở Bắc đã biến thành phở Sài Gòn. Trước hết là sự thay đổi phẩm chất và mùi vị của nước lèo. Phở Bắc chính cống thì nước lèo chỉ là nước hầm xương bò đã lóc hết thịt, hớt bọt rất kỹ. Còn nước lèo của phở Sài Gòn thường cũng được hầm từ xương bò, nhưng lại bỏ thêm tai vị, tôm khô, mực khô, nhiều nơi còn nện cả…. củ cải vô! Vì thế phở Bắc thường hơi gây gây mùi bò, còn phở Sài Gòn thường bị gia vị phụ lấn mùi. Nhưng phở Hòa thì khác, không Bắc rặt mà cũng chẳng lai Nam, mà là phở Việt Nam. Bà Xiêm cho biết phở Hòa không được hầm từ xương, mà từ mỡ, tủy, và gân bao quanh các tảng thịt (mà bà gọi là “da tái”), và cũng được hớt bọt rất kỹ. Vị ngọt của nước lèo phở Hòa là thứ ngọt thanh, không còn gây mùi bò. Một số thực khách, kể cả du khách ngoại quốc, vào tiệm có khi chỉ cần ăn phở “không người lái” (không có thịt) là đủ. Ngoài cái ngọt của nước, cái mềm của thịt, và nhất là mùi thơm của cả nước lèo lẫn các loại thịt chín, phở Hòa ngày nay còn quyến rủ người ăn bởi ưu điểm sạch sẽ, đầy đủ rau, giá, tương, ớt, nhất là tác phong chiều khách của các nhân viên phục vụ. Yêu cầu của khách được đáp ứng rất nhanh. Muốn ăn tái, chín, gầu, giò, vè, sách, nạm, gân… đều có đủ. Người ăn cũng có thiện cảm với những lát chanh mọng nước xắt khéo, những khoanh ớt tươi đầy ụ trên đĩa do chính bà chủ cầm dao xắt hằng ngày. Chính cái mùi thơm, cái vị ngọt mềm thâm niên trên 40 năm trong nghề phở ấy đã tạo nên một sự nghiệp vững vàng. Cái nồi phở liu riu hằng ngày ấy đã nuôi sống, rồi làm giàu cho một gia đình gồm vợ chồng với 6 đứa con (4 trai, 2 gái) nay đều thành đạt. Một cậu đã ra trường là Kỹ sư Điện tử, 2 cậu đang học Công nghệ Thông tin ở Úc, một cậu đang học Đại học Bách Khoa, 2 cô con gái đang học Nghiệp vụ Du lịch.

      Kể từ khi đất nước đổi mới, phở Hòa càng đông khách nhờ người dân Sài Gòn bắt đầu kiếm ra tiền, cuộc sống ngày càng khá hơn, Sài Gòn cũng ngày càng xuất hiện nhiều du khách ngoại quốc hơn, chính quyền thành phố thấy có ăn, bèn đòi… liên doanh với phở Hòa, bà Xiêm cũng thấy liên doanh là có lợi cho cả đôi bên, cho nên giờ đây phở Hòa đã trở thành một doanh nghiệp liên doanh nhỏ với 20 nhân viên, công nhân, và đã trở thành địa chỉ ẩm thực quan trọng trong các cẩm nang du lịch của Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… đồng thời còn được giới thiệu trên các báo chí ở Mỹ, Úc… Cô Phương Châu – Kế toán viên của Công ty Cổ phần Du lịch Quận 3, là đơn vị nhà nước liên doanh với phở Hòa – cho biết, hằng ngày có đến 600-700 thực khách đến với phở Hòa, trong đó có nhiều khách nước ngoài. Phở Hòa đóng thuế cho nhà nước 25-26 triệu đồng mỗi tháng, con số không nhỏ. Tên “Hòa” cũng được “đăng ký sở hữu công nghiệp” để chống cạnh tranh không lành mạnh, chống kiểu “hàng dỏm, hàng nhái” đang xuất hiện lia chia trên thị trường hiện nay. Lý do là cách nay khá lâu, trên một số tờ báo ở Sài Gòn có một dạo đăng quảng cáo “Phở Hòa đã dời về đường An Dương Vương, gần chợ An Đông”, báo hại khách đến phở Hòa ăn đều hỏi tới tấp, hóa ra phở Hòa An Đông là phở Hòa dỏm, không phải là phở Hòa Pasteur. Mặc dầu đã “đăng ký thương hiệu”, nhưng bà Xiêm cũng chẳng kiện tụng gì – vô phước đáo tụng đình mà – cứ để thực khách làm “quan tòa”. Một tiệm phở khác mở kế cận phở Hòa lấy tên là phở Hoa (không có dấu huyền). Nhưng chỉ thời gian ngắn, thực khách đã phân biệt Hòa thật với Hòa dỏm, Hòa nhái! Hai tiệm phở dỏm và nhái đó ế ẩm, phải dẹp tiệm! Chuyện ăn uống thì trăm người trăm ý. Không phải ai cũng khen phở Hòa, nhất là những thực khách gốc Bắc vào Sài Gòn sau này, vốn chỉ quen với phở Bắc, nhưng hầu hết giới sành ăn ở Sài Gòn trước 75 – nhiều người từng ăn phở Hòa từ lúc còn là xe phở vỉa hè, nay tuổi hạc đã cao – vẫn là những thực khách trung thành.

      Dù bà Xiêm có kiện phở Hòa dỏm ở Sài Gòn thì cũng khó lòng kiện được phở Hòa dỏm ở nhiều nước hải ngoại, mà ra hải ngoại để mở phở Hòa Thiệt, bà cũng chẳng ham. Cùng với mấy triệu người Việt sống ở hải ngoại, mùi phở VN dần dần bay xa khỏi biên giới đất nước. Đã có nhiều Việt kiều từ Mỹ, Nhật, Đài Loan, Hàn Quốc… gửi lời mời với lương bổng, lợi tức hấp dẫn để bà Xiêm qua nấu phở, nhưng bà từ chối. Cũng có người hỏi, sao không mở rộng kinh doanh phở Hòa ra thành một hệ thống gồm nhiều chi nhánh như Phở 2000 chẳng hạn, bà Xiêm cho rằng phải biết lượng sức mình, thành công của phở Hòa nhờ ở phẩm chất, nếu mở ra nhiều địa điểm sẽ không có người trông coi, phẩm chất kém đi sẽ mất uy tín, vả lại căn tiệm bề thế hiện nay – có thể gọi là “Nhà hàng phở ” – phục vụ một lần tới 150 thực khách là đã “quá đạt yêu cầu” của bà rồi, bà không quá tham lam, lại đã lớn tuổi, con cái đều thành đạt, bà không ước mong trở thành đại phú. Trong khi bà chủ phở Hòa “chánh hiệu Bà Lang Trọc” trên đường Pasteur bằng lòng với cái tiệm phở duy nhất ở Sài Gòn có tới 600-700 lượt khách mỗi ngày của mình và phát triển dưới hình thức liên doanh với nhà nước, thì bà không thể biết hiện nay trên đất Mỹ và các nước khác trên thế giới có bao nhiêu tiệm phở, lý do dễ hiểu là các tiệm phở ấy không hề có liên hệ bà con thân thuộc gì với bà, có chăng là cùng họ Hồng Bàng. Trên thực tế, tất cả những tiệm phở Hòa hải ngoại đều là phở Hòa dỏm, cũng như những tên gọi phở Công Lý, phở Hiền Vương, phở Pasteur… ở hải ngoại chỉ được dùng để đánh vào lòng hoài niệm của kẻ tha hương.

      Tất nhiên là về tình hình phở hải ngoại thì tôi mù rồi, nhưng may là ngày nay nước ta văn minh tiến bộ lắm, ngon lành lắm, nhiều tờ báo có phóng viên thường trực ở nhiều nước trên thế giới – đến cả cái nước Áp-Gha-Nít-Tăng ở mãi tận hóc bà tó kia mà cũng có phóng viên VN ăn dầm ở dề để hằng ngày gởi tin tức bài vở về nước nữa là – cho nên tôi cũng như đông đảo dân Sài Gòn ngày càng được biết nhiều về sinh hoạt của người Việt hải ngoại, kể cả những chuyện khó tin nhưng có thật. Chẳng hạn một bài báo kể rằng ở Cali có ông Y sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Cali đã bỏ nghề cứu nhơn độ thế để mở tiệm phở, bây giờ có đến 5 tiệm lớn, kiếm tiền còn bộn hơn nghề y sĩ nhiều. Có điều, bề thế nhất vẫn là hệ thống phở Hòa ở Mỹ. Hồi năm 1999 là thời điểm phở tại Việt Nam khủng hoảng vì cơn sốt phọt-môn, thì bên ngoài Việt Nam, phở đã vươn về tới Á Châu, đến tận Hán Thành. Rồi một nhà báo Sài Gòn đi dự SEA Games 19 ở Indonesia, lang thang các đường phố thủ đô Jakarta, đã bất ngờ gặp cái bảng hiệu phở Hòa ở một tiệm phở. Chủ quán phở người Indonesia cho biết đã học nấu phở từ một tiệm phở Hòa ở California. Về Jakarta mở tiệm phở, ông ta đã trương bảng hiệu tiếng Việt, chỉ vì yêu món ăn VN này và muốn giới thiệu với đồng bào của ông, chớ đào đâu ra khách người Việt ở Jakarta! Hương Cảng cũng có một tiệm phở mà ông chủ là …người Tàu chưa từng đặt chân đến VN v.v… Trong khi bà chủ phở Hòa Pasteur chẳng thiết đem cái thương hiệu của mình ra kinh doanh thêm để trở thành đại phú, cũng chẳng thưa kiện ai, thì phở Hòa (dỏm) ở Mỹ đang bành trướng để hốt bạc. Phóng viên VN ở California gửi bài viết về Sài Gòn cho biết, từ năm 1983, quán phở Hòa đầu tiên mở tại San Jose, đến năm 1995, Công ty Aureflam – sở hữu chủ thương hiệu phở Hòa tại California và phở Công Lý tại Texas – đã mở cả thảy 41 tiệm phở tại Mỹ, Gia Nã Đại, Đại Hàn.. trong đó phở Công Lý có 5 tiệm. Người mở tiệm phở, muốn lấy thương hiệu phở Hòa hay phở Công Lý thì phải trả tiền tác quyền 12.500 USD.. Ôi, đã chôm thương hiệu của người ta để hốt bạc túi bụi, rồi còn đem bán lại búa xua như vậy, sao mà khéo kinh doanh thế không biết!

      Cuối cùng thì phở Hòa Pasteur vẫn không sợ hệ thống dây chuyền Phở 2000 của ông Việt kiều Mỹ Huỳnh Trung Tấn cạnh tranh, mặc dầu hệ thống này được tổ chức kinh doanh theo kiểu Mỹ, có những địa điểm tốt, những cơ sở bề thế. Bởi vì tôi cũng như nhiều dân ghiền phở ở Sài Gòn đều “nhất trí cao” với nhận xét của một ký giả nào đó, rằng Phở 2000 chỉ là “phở cao giá” mà không phải là “phở cao cấp”, dành cho những kẻ dư tiền, muốn “tự khẳng định”, chớ chưa chắc đã là những địa điểm thu hút người sành phở.

      Hồi cuối năm 2000 thì ông Tổng thống Mỹ Lin-Tơn đã đến với phở Sài Gòn. Rời phố đồ cổ vào lúc 11g45 phút trưa, cha con ông Lin Tơn vào tiệm “Phở 2000″ tại Cửa Tây Chợ Bến Thành, ở số 1 và 3 đường Phan Chu Trinh. Tất nhiên là trong chuyến đi của ông, từ một chi tiết nhỏ cũng được sắp xếp trước, và chính quyền thành phố chọn món phở cho ông thưởng thức là rất đáng hoan nghênh. Ở Hà Nội đã bị xem kịch Tây, vào Sài Gòn mà lại bị chiêu đãi bít-tết hay bánh bi-dzà thì thảm lắm! Còn tại sao Phở 2000 được chọn, thì lý do rất giản dị – đây là tiệm phở lớn nhất, sạch nhất, văn minh nhất Sài Gòn, chứ chưa hẳn là ngon nhất. Tôi mới chỉ vô ăn phở ở tiệm này được 2 lần, phần vì xa nhà, đường phố khu trung tâm lại kẹt xe thường xuyên, phần vì phở ở đây cũng chẳng có gì thật xuất sắc, không phân biệt được với những tiệm phở ngon khác, giá tiền lại mắc hơn chút đỉnh, nói tóm lại là Phở 2000 chưa “tự khẳng định” được. Tôi là tín đồ đạo Phở, mê phở từ lúc chưa mọc răng. Bà bô tôi kể lại rằng hồi tôi được 7-8 tháng, cho ăn bột mà rất lười ăn, nhưng một lần ông bô tôi gọi phở gánh đi ngang cửa nhà ở đường Hiền Vương (phố Montgrand cũ) Hà Nội, tự nhiên bà bô tôi nảy ra sáng kiến là hòa thêm chút nước phở vô bát bột rồi xúc cho tôi ăn, thế là thằng bé cứ há mồm ra mà ăn lấy ăn để. Lớn lên, tôi giống ông bô tôi ở chỗ chọn phở, không chọn tiệm, bởi thế bố con tôi mới sáng sáng cất công từ đường Hiền Vương, gần hồ Thuyền Quang (Hồ Halais) mò lên tận phố Hàng Vôi để đứng sắp hàng ăn phở gánh Hàng Vôi ngoài vỉa hè, gần Ấu Trĩ Viên Hà Nội. Với Sài Gòn hôm nay, Phở 2000 thì sang nhất rồi, đẹp nhất rồi, sạch nhất rồi, cách sắp xếp, tổ chức cũng nhất, cái gì cũng nhất, kể cả trẻ nhất, nhưng phở thì chưa ngon nhất. Tiệm chưa “tự khẳng định” được, chỉ có khách vô Phở 2000 là để “tự khẳng định”, vì toàn là dân sang, ngồi xế hộp, giá chót cũng cỡi Dream xịn, giắt theo điện thoại di động. Ăn Phở 2000 là “tự khẳng định” thành phần xã hội. Thành thử sắp xếp cho ông Lin-Tơn vô Phở 2000 cũng là đúng thôi, vì Phở 2000 là “phở quý tộc”, với nhà bếp sạch bóng, tổ chức kiểu Mỹ, nhân viên trên dưới đều mặc đồng phục đẹp mắt, nhân viên nhà bếp thì ngoài đồng phục còn đội nón vải trắng tinh để bịt tóc v.v… Cách nay không lâu, hồi tiệm phở này mới khai trương, tôi đã có hẳn một chuyên đề phở báo cáo bạn hiền rồi, dịp này, cũng xin bổ sung chút đỉnh. Phở 2000 mới chỉ được thai nghén… tình cờ gần đây thôi. Người sáng lập là ông Huỳnh Trung Tấn, tuổi ngoài 40, cái tuổi đẹp nhất để lập sự nghiệp. Gia đình ông Tấn qua Mỹ từ năm 1975, kinh doanh nhà hàng, và ông Tấn cũng là một trong những Việt kiều Mỹ trở lại VN sớm sủa nhất. Từ năm 1989 đến nay, ông đã lần lượt sáng lập nhiều nhà hàng lớn theo thể thức liên doanh ở Sài Gòn như Le Mekong, Vietnam House, Blue Ginger, Lemon Grass v.v… với mục đích là giới thiệu các món ăn VN với người ngoại quốc trong khung cảnh văn hóa VN. Ông Tấn kể rằng trên chiếc Boeing của Hàng không Tân Gia Ba cất cánh từ Cựu Kim Sơn (San Francisco) trong một lần trở lại VN, ông say sưa đọc cuốn hồi ký tựa đề Starbucks Coffee – mà cô em gái tặng ông ở phi trường San Francisco – nói về chuyện làm ăn của tác giả trong lãnh vực mở quán càphê. Tự nhiên ông nghĩ rằng phải làm ăn theo kiểu Starbucks, như kiểu McDonald, Burger King, KFC, nghĩa là đi theo mô thức phát triển hệ thống nhà hàng thức ăn nhanh, tức là làm franchise. Tôi đâu biết “phen-chai phen-lọ” là cái quái gì, nhưng ký giả Thục Đoan giải thích là “một công ty cho phép công ty khác sử dụng công nghệ và nhãn hiệu nổi tiếng của mình để kinh doanh”. Có điều khác ở chỗ, thức ăn nhanh ở đây không phải là ổ bánh mì Bưu Điện, mà là tô phở VN. Do đó ông Tấn quyết định thành lập “Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Phở 2000″ với số vốn luật định là 500 triệu đồng VN. Mục tiêu ngắn hạn là sẽ mở 5 tiệm Phở 2000 tại Sài Gòn, một số tiệm ở Hà Nội, Hải Phòng, Huế, Nha Trang… Hiện nay Phở 2000 đã đăng bộ độc quyền nhãn hiệu trong nước và ở nước ngoài. Dự trù là nay mai Phở 2000 sẽ có những tiệm đầu tiên ở Tân Gia Ba, Hương Cảng, và ở cả bên Mỹ nữa.

      Một hệ thống phở tầm cỡ như thế mới xứng đáng đón tiếp cha con ông Lin-Tơn. Cha con vô tiệm thì dân chúng lại tụ tập đón chờ bên ngoài, chờ ổng ăn xong đi ra để được… bắt tay! Trong đám đông có 3 thiếu nữ xinh tươi, bận đồ vía như ngày hội, là Nguyễn Kim Thanh, Nguyễn Kim Oanh, và Vũ Phương Lan, xôn xao bàn tán chỉ trỏ. Từ dưới đường, người ta có thể thấy rõ bố con ông Clinton ngồi ăn tại một cái bàn gần cửa sổ. Các cô cho biết từ 8g30 phút sáng đã đứng đợi ở phía Tòa Đô Chánh cũ, vì theo chương trình Tổng thống Clinton sẽ ghé đây để gặp các nhà doanh nghiệp Mỹ gốc Việt, nhưng các cô không biết là buổi chiều mới đến mục đó. Cô Phương Lan xuýt xoa:

      “Bọn em cố đến sớm, xếp hàng đầu tiên sát hàng rào, hy vọng sẽ được bắt tay… “Anh Bill” (?)”.

      Ối dzời! “Anh Biu” đào hoa mà ở lại Sài Gòn ít ngày nữa thì cô Phương Lan cũng như khối cô gái Sài Gòn khác sẵn sàng làm những “Monica made in Saigon” ngay thôi! Sau một tiếng đồng hồ ăn uống, anh Biu ra cảng Tân Thuận để gặp gỡ một số nhà doanh nghiệp Mỹ. Ngay sau khi ảnh đi khỏi, không khí tiệm Phở 2000 nhộn nhịp, tưng bừng quá cỡ, cứ là vui còn hơn Tết. Bà chủ Nancy Le (họ Lê) là Việt kiều Los Angeles, về làm ăn ở Sài Gòn từ 5 năm trước đây. Bà đã mở 2 tiệm phở, và Phở 2000 là tiệm thứ 3 mới mở được 1 năm. Phở của bà có đặc tính là nấu bằng nước lọc tinh khiết, các loại rau được rửa và sắp xếp từng lá một. Bà sung sướng khoe là ông Lin-Tơn đã ăn 2 tô phở – 1 tô chín và 1 tô phở gà không lấy da (đã được dặn dò trước) và khen ngon lắm, “gút” lắm. Ổng còn uống hết ly sinh tố xoài, ly cà phê sữa đá, và chai nước suối. Bà cho biết cà phê phải pha loãng và nhiều sữa, vì cà phê kiểu VN rất “nặng” đối với người Mỹ. Bà hớn hở khoe tiếp:

      “Chính tôi nấu phở cho ông ấy ăn!”

      Cô Trương Thị Phương Hà, kế toán trưởng của tiệm, hứng phấn nói là sẽ giữ lại từ cái ghế ông Clinton đã ngồi, những cái tô, ly, muỗng nĩa, đũa ông đã sử dụng, để trưng bày trong một tủ kính. Cô hãnh diện:

      “Em sẽ đề nghị bà chủ viết hàng chữ là “Nơi đây Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton đã đến ăn phở, và đây là những vật dụng Ngài đã dùng…”

      Còn cô Hoàng Kim Vân, 22 tuổi, tốt nghiệp Đại học Tin học Thành phố Nam Định, kiếm việc không ra, chỉ mới vào Sài Gòn làm tại tiệm phở này 3 ngày nên chưa có bảng tên, phải đeo bảng tên của cô Chi làm ca chiều. Cô nói cô là người may mắn nhất, vì mới vào làm đã được bắt tay Tổng thống Mỹ! Cô tỏ vẻ xúc động:

      “Sẽ chẳng bao giờ cháu được niềm vinh hạnh như vậy trong suốt đời cháu, dù là với vị nguyên thủ nước nào”.

      Trên hai chục nhân viên trong tiệm đều vui sướng, mãn nguyện, dù họ rất mệt mỏi vì căng thẳng. Hơn 1 tiếng đồng hồ bố con ông Lin-Tơn ngồi trong tiệm đã tạo không khí căng thẳng, lo âu cho toàn thể nhân viên, vì chỉ sợ có những sơ sót. Bà chủ cho biết đã tăng cường thêm người từ ca chiều lên, nên một số nhân viên phải làm việc liên tục 2 ca. Bà tỏ ra hào phóng:

      “Tôi sẽ bồi dưỡng cho anh chị em nhân viên. Cả đời tôi biết bao giờ mới lại được đón tiếp một vị nguyên thủ Hoa Kỳ vào cửa tiệm của mình”.

      Thế là Phở 2000 đã đi vào lịch sử! Tro

      Reply
      • Cựu lính KQVNCH says:

        “Ăn phở – và ăn nhậu nói chung – mà chỉ có một mình cũng buồn, sáng sớm tôi xách cái xế độp băng qua Cầu Kiệu, đến hú một anh già ở khu Cư xá Nguyễn Cư Trinh, ngã tư Phú Nhuận, tính rủ qua phở Quyền bên kia ngã tư cháp một tô, nhưng anh ..” (NGƯỜI TÂN ĐỊNH)

        Cả thời niên thiếu tui lớn lên ở Phú Nhuận. Nhà ở sau nhà thờ Ba Chuông, học tiểu học Võ Tánh PN, 7 năm trung học Hồ Ngọc Cẩn Gia Định nhưng chưa hề nghe tên cư xá Nguyễn Cư Trinh PN. Tôi đoán tác giả nhầm với cư xá Chu Mạnh Trinh gần ngã tư PN có gia đình nhạc sĩ Phạm Duy sống trong đó. Ngay đầu đường vào cư xá CMT góc đường Chi Lăng có xe phở nhỏ, bà chủ xe phở này (dân BK 54) trước 75 là hàng xóm với tui.

        Reply
      • Cựu lính KQVNCH says:

        Khúc trên dài quá nên bị truncated. Xin post thêm đoan cuối:

        Thế là Phở 2000 đã đi vào lịch sử! Trong tương lai gần, ông Lin-Tơn có thèm phở thì sẽ có thể ăn Phở 2000, biết đâu lại mở ở Nữu Ước, là nơi mà ổng mới mua nhà và bả có Văn phòng Nghị Sĩ.

        Làm một tô phở tỉnh người, rồi tán dóc về phở – nói theo kiểu văn chương báo chí Sài Gòn là “tản mạn phở” hoặc “một thoáng phở”, rồi về viết một “lá thư phở” gởi bạn hiền, thấy con người hân hoan thơ thới gì đâu!

        NGƯỜI TÂN ĐỊNH.

        Reply
        • Bidong says:

          Cám ơn bài về Phở. Học được lịch sử của món phở và cũng biết cách phải ăn phở sao cho đúng! Khó quá nên chắc có gì ăn đó cho xong! Đọc bài dài ná thở luôn, nhưng cũng xin cám ơn Cựu lính KQVNCH rất nhiều! :)

          Reply
          • ken zip says:

            Cám ơn Cựu lính KQVNCH nhiều. Tui là người trong máu có nước dùng của phở, đọc bài này tui khoái quá xá quà xa…

            Reply
            • Van Nguyen says:

              Vậy là cụ ÔC có nhóm máu P, chừng nào cần thêm máu thì cứ lấy tô nước phở bơm vô được rầu! heheh!

              Reply
              • ken zip says:

                ừa,bơm bằng mũi… B/S mà nghe Mây nói con người có máu P chắc phải đốt bằng cấp hết, rồi leo lên sao Hỏa học lại quá…

                Reply
    • ken zip says:

      @ chị Bidong
      Cám ơn chị, chắc mai ôc ken phải gọi thăm nha sĩ quá. Tự nhiên nhớ ghê gớm…
      Như vậy mà còn không phải là hù nè trời.

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Hông ngờ có người nhìn lực lưỡng vạm vỡ vậy mà yếu bóng vía quá hén! :P :P :P

        Reply
        • ken zip says:

          hehhehe phàm làm người thì phải biết lúc nào tấn lúc nào thối. Chứ cái gì cũng tấn ào ào thì có ngày sẽ …thối um lên đó…
          Cũng như vậy, lực lưỡng , vạm vỡ như con voi kìa kìa cũng còn phải sợ con kiến nữa đó…
          cũng như tui sợ Mây vậy hhehehehhe

          Reply
      • Bidong says:

        Tui nói thiệt đó chứ không có hù đâu nha. Người đó là Linh Mục Trần Cao Tường ở Louisiana đó. :(

        Reply
  40. Van Nguyen says:

    Bữa nay là ngày mai rầu mà sao hổng thấy ai trả lời trả vốn gì hết dị ta! hehehe!

    Reply
  41. ken zip says:

    có đây có đây, từ từ làm gì hối dữ vậy…
    TL, Mây , DQ.. đều trả lời đúng câu số 1 và số 3. Chị Bidong có ý kiến đóng đinh bằng nĩa, ý lạ nhưng khó thực hiện lắm. Lạng quạng thì mất công trúng cái nĩa nó xỉa vô chưn thì cũng như không.
    Riêng câu Mây trả lời cho số ba đáng được thưởng thêm bánh ế của MH, ĐHV, KG, KL…, vì nó không đụng hàng với ai hết. Hừ!
    Câu trả lời cho số 2 như vầy:
    Muốn đùng búa đóng đinh mà không sợ bị đập tay thì ta nên cầm búa bằng hai tay.
    Dễ quá hén…
    Đề nghị Hến đeo khẩu trang chui vô kho khều bánh ra tặng cho ACE đi. Tui khỏi cần cái nào hết nha…
    @ Mây
    À, Dì Tư hăm quất roi mây ốc ken hả? Sao vậy, nói nhỏ nghe đi…

    Reply
  42. ken zip says:

    hehehhehe ốc ken nói là làm sao đóng đinh bằng búa để tránh khỏi khìa vào tay mà. Muốn khỏi hỏi thăm mấy ngón tay bằng búa, thì cách dễ nhất là cầm búa bằng hai tay.
    à, còn 1 cách nữa là đừng đóng thì khỏi dập.
    hehhehe đố chơi để chọc tức là như vậy đó chị ơi….

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Câm búa bằng hai tay, lấy hết sức bình sinh, đập một cái bụp …lên trên…con ‘ốc’! hehehe!

      Reply
      • ken zip says:

        con ốc nhảy chỗ khác, hụt!
        Cái búa dện xuống nền nhà, đau tay, ôm mặt khóc hu hu ..
        hehehhehe, cho chừa cái tật ở ác!!!!

        Reply
  43. Van Nguyen says:

    Bây giờ tui đi coi TV nghe bà con! Vậy là hết một ngày nghỉ! :P

    Reply
  44. doan says:

    @Hương ,
    rạp cine Đại lợi ở quận Tân bình đó chị. Cám ơn chị với lời chúc muộn, chị đã khoẻ hẳn chưa ? Biết nơi chị ở có bão, nhưng D đi làm về đến nhà , lo cơm nước cho các cháu , xong xuôi mọi việc cũng đến giờ đi ngũ, nên không kịp vấn an . Mong anh, chị luôn được bình an.
    @Ốc,
    cám ơn Ốc nha, Ốc lúc nào cũng dễ thương với chị D. hết á :P

    Reply
    • Hương Django says:

      @ Đoan,
      Chắc JP đã tung cánh chim rồi, hay sao mà im bặt?
      Cám ơn Đ đã giài đáp thay nghe!
      Rạp Đại Lợi ở Tân Bình, nhưng đường nào?
      Đường Nguyễn văn Thoai đâu có rạp hát phải không?
      Chị có nhớ rạp Thanh Vân ở Lê văn Duyêt – Hòa Hưng nối dài, về miêt ngã tư Bảy Hiền mà JP kể, nhưng tư nhiên lại quên mất tiêu rạp Đ.L ở mô?
      Hình như gần rạp Thanh Vân, có 1 rạp cũng trên LVDuyet, tên là Minh Châu nữa!
      Ngày đó…. Saigon mình nhiều rạp hát quá!
      Lớn, nhỏ đủ loại…
      Chẳng bù bây giờ… về SG mà tìm được rạp hát là chuyện không dễ dàng đâu, vì nghe nói thành building, nhà hàng tiêc cưới, hotel…. hết rồi….
      Công viêc mới, Đoan bận là chuyên đương nhiên rồi.
      Xứ Mỹ này.. phải nhất job, nhì mới chồng con mà, phải không?
      Chị bị cảm nặng, đươc nghỉ ngơi… nhưng có lẽ nhàn nhã không quen, nên cứ lang thang cái đầu phiêu du đây đó!
      Have a nice weekend.

      Reply
  45. doan says:

    @Hương,
    Chị nhớ lung tung rồi, D nói chị nghe nì, rạp Đại Lơị, đường Thoại Ngọc Hầu, quận Tân Bình, đường Trương Minh Giảng- Trương Minh Ký chạy qua cổng xe lửa số 6 , qua luôn nhà thờ thánh Phao lồ (?) luôn đó chị, hướng ngã 3 ông tạ, nơi chuyên trị món cờ tây và giò bò chấm nước mắm gừng!. Rạp Minh châu ở Trương minh Giảng. qua khỏi Trần quang Diệu, nhưng chưa tới mhà thờ Vườn Xoài. D là cư dân của rạp cinê MC nè, nhung bò lên google, dòm hoài hông biết nhà mình ngày xưa nằm chỗ mô.

    Reply
  46. Gia lum lon says:

    @ Cựu lính KQVNCH says:
    Cám ơn anh đã pót bài này, càng đọc cành thich thú
    Bữa nào có dịp xin phép cụng tô vơi anh tô phở backy chính cống
    Ki’nh

    Reply
  47. Hương Django says:

    @ Đoan
    Chi nhớ ra rồi. Rạp Minh Châu ở Trương Minh Giảng nối dài, chứ không phải Lê văn Duyệt.
    Vậy ở LVD, gần rạp TVân, có 1 rap hát nhỏ mà chị ngờ ngợ, đã quên tên. ( sẽ suy nghĩ lại)
    Con đường Thoại Ngoc Hầu chị có biết qua, nhưng rạp Đai Lợi thì không ngờ ở đó…
    Riêng trường Saint Thomas, chắc chắn là phải ở Lê Văn Duyêt, gần 1 nhà thờ
    Vụ này chắc JP nhớ rõ, vì thổ đia vùng Ngã Tư Bảy Hiền.
    Thât ra.. .thời mới lớn, chị cũng không có dip ra ngoai ô nhiều, mà chỉ quẩn quanh trong lòng thủ đô ” cây dài, bóng mát “.
    Nhưng trong ký ức của những nơi chốn đôi lần qua, cũng đã để lại lòng mình chút ấm áp khi nghĩ về Saigon…(Vì suốt mấy mươi năm lưu lạc xứ người, chưa môt lần nào chị về thăm lại)
    Môt lần nữa cám ơn Đoan đã nhắc nhở về một thời Saigon.

    Reply
  48. Gia lum lon says:

    ACE
    Bữa nay cô chủ bận rộn nếm quà VN

    Reply
  49. Gia lum lon says:

    Good Morning all
    Mo*i lon cappuccino tu*` via? he` PDX

    Reply
  50. Gia lum lon says:

    @Hdj, Al
    Bây giờ SG khong còn như xưa, của kỷ niệm, chỉ có mo^.t vài góc cạnh nho nhỏ, thỉnh thoảng còn chut hình anh xưa.
    Thí dụ :
    Ngồi tiẹm ăn ỏ la^u 10, Que Huơng 2, nhìn xuong chợ Ben Thành trong buổi tối mưa, cảnh cũ vẫn còn, nhưng người cũ còn đâu?(doi trẻ ôm nhau chay duói mưa tren chiec scooter )
    Chay ngang Cut, trường thây rât khiêm tốn so vơi ngày xa xưa. Ra ngõ sau, cai vila cũ đã sửa lại và người xưa hình như đang ỏ mo^ ? . Ôi nhớ gốc cây hoa xứ trong vườn vô vàn.
    cay cay
    Bonne journee à vous
    haha

    Reply
    • Hương Django says:

      @ Già,
      Wow, mà moi có hiểu lầm không?
      Già nhắc đến cây hoa sứ trong trường Marie Curie, hay cây hoa sứ trong villa cổ kính sau trường?
      Nhưng No Star Where, nơi nào cũng có hoa sứ thơm nồng, nhất cử lưỡng tiện!

      Reply
  51. Bidong says:

    Mến chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ nha.
    Chúc chị HJ sớm khoẻ lại nha.
    Hello chị AL. Mấy ngày rồi chị đi chơi đâu mất phải không? Chúc chị lúc nào cũng vui khoẻ hết nha.

    Reply
  52. Van Nguyen says:

    Bên đây bữa nay 49 độ, gió 17 mile 1 giờ. Chổ Boyscout kêu mấy đứa nhỏ đi làm thiện nguyện, cắm cờ vô mấy ngôi mộ của mấy người liệt sĩ. Đang ‘si’ nghĩ coi có nên cho tụi nó đi không, nếu đi chắc phải lấy dây buộc 2 thằng nhóc lại với nhau để gió khỏi bay! :)

    Reply
    • Ken Zip says:

      @ Mây
      Cột thêm mớ vỏ Hến với Má tụi nhỏ lại với nhau, không thôi bay lên mây mất…

      Reply
      • Tâm says:

        Với lại nếu tụi nhỏ có đi lạc, nhờ có mớ vỏ Hến như là cái lục lạc kêu leng keng thì biết tụi nhóc ở đâu mà kéo về….hehehe

        Reply
  53. doan says:

    @Già,
    cám ơn G nha, nhưng D biết cảnh cũ đã thay đổi nhiều , người xưa cũng biền biệt, thôi, dẹp qua một bên , tìm làm chi cho gợi nhớ ?

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Đúng dị, dẹp qua một bên, đi múc cháo lòng ăn! hehehe!

      Reply
      • Ken Zip says:

        @ Mây
        cho tui 1 chén đi,nhỏ thôi, tui ăn ít lắm

        Reply
        • Tâm says:

          Sao mỗi lần nghe ai xin chén cháo nghe thấy thãm quá…còn mà xin chén nhỏ nhỏ nửa, thôi cho ổng nguyên nồi luôn đi….hehehe

          Reply
          • Ken Zip says:

            hehhehe
            mình phải biết áp dụng phương thức sóng vỗ bờ chứ. Được 1 chén nhỏ trước cái đã, những cơn sóng sau sẽ dồn sóng trước.
            Đừng nói là ngày xưa ông tỏ tình không phải như vậy nha…
            ủa, đang nói tới cháo lòng, mắc mớ gì tới tỏ tình hén…
            cho tui 1 chén nhỏ, nhiều cháo, nhiều thịt nha cô Mây!

            Reply
            • Tâm says:

              Ốc y như là Gia Cát Lạng vậy, cái gì cũng dùng chiến thuật hết trơn…:lol:

              Reply
              • Ken Zip says:

                heheh cẩn thận như vậy mà đôi khi cũng trào máu họng vì ” trời sinh ra ốc sao còn sinh ra Hến chi nữa dzậy! ” đó, TL ơi…
                Ông già tía tui khoái quà của TL lắm, cứ để trên bàn cho đẹp. Tui nói sao không dùng đi, thì chữ ” từ từ ” là câu trả lời.
                Cám ơn TL và b/x nhiều nha….

                Reply
                • HTC (G65) says:

                  Vậy là quà tặng sài hết ruột, còn cái vỏ chưng coi cho đẹp, TL ui gởi phần khác đi. Hehe

                  Reply
  54. Ken Zip says:

    hôm nay nơi ốc ở gió nhẹ, trời nắng trong, không khí hơi se lạnh, đủ dể tương tư tô phở nóng bỏng môi. s/t đi làm, dặn là nấu bún riêu trong khi hôm qua ốc đi chợ chuẩn bị cho hủ tíu mì. Thiệt tình ! Bi giờ làm sao cho nhất cử tam tứ tiện?
    ACE nào biết cách giải quyết cho ổn thỏa chỉ giùm đi..
    À há, hay là không nấu gì hết, cho cả nhà ăn mì gói là tiện nhất?
    Để coi còn mì gói hay không nha…
    hề hề

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Tuần này nấu hủ tiếu mì, tuần sau nấu bún riêu, dễ ợt! :P

      Reply
    • Tâm says:

      Xí xí cho tui xí một cái…hehehe “gió nhẹ, trời nắng trong, không khí hơi se lạnh” làm bay mất cái logo màu xanh, Ốc hôm nay mặc yếm hồng, lẹp gì đâu ….hahaha

      Reply
      • Ken Zip says:

        @TL
        tui đang quạu với cái ” yếm hồng hồng” này lắm rồi nha…
        Ma đưa lối quỷ dđưa đường hay sao mà tự nhiên lòi ra cái yếm hông giống ai vậy nè trời…
        Chắc cô giáo bày trò phù thủy hay sao chứ tui đâu có làm gì đâu…
        Tui lạy TL , đừng để ý mấy cái vụ này được không?

        Reply
        • Tâm says:

          @Ốc: tại chắc tui dòm chưa quen, thấy logo hồng tưởng Hến, nhưng lúc đọc còm thấy giọng đục ngầu thì ra là Ốc….hehehe

          Hey, I am not here to judge, cuối tuần anh muốn bận màu gì anh bận…. :wink:

          Reply
          • Ken Zip says:

            hì hì
            chắc tui dộn thổ với cái còm của TL quá, phá tui nha…
            hề hề
            Sao , TL khỏe không? Đang ở đông hay về lại tây rồi?

            Reply
            • Tâm says:

              Về giữ thành lại rồi, đi đâu cũng không bằng ở nhà với vợ….hehehe

              Oh, có đọc bài liên khúc tạ ơn của anh ở bên kia rồi. Mộc mạc, chân thành và hay. Anh cho TL xin câu “Cám ơn mái nhà, cám ơn vợ con tha thiết, chốn đi về mưa nắng có nhau”. Tui mà chịu đau được để cho kim chích, tui xăm lên 2 con chuột câu đó liền. :lol:

              Reply
            • HTC (G65) says:

              @Ốc: Ốc qua cơn đau nên đổi vỏ mới, hôm nay hết bị hành rồi phải không? nhưng vẩn phải cẩn thận. Take care

              @TL: Bên gia đình cũng ổn cả chứ? TL có đóng được cây đinh nào hông? hehe
              Chúc vui

              Reply
  55. Van Nguyen says:

    Cô giáo ui, có quà cáp gì đem ra chia đê, sao im ru bà rù rỉ rào dị! heheheh!

    Reply
  56. Hương Django says:

    @ Già,
    Nghe Già nhắc cây hoa sứ trong trường Marie Curie, bỗng nghe ngát hương môt trời kỷ niệm….
    Ký ức đẹp vẫn thường đầy ắp nỗi buồn.
    @ Tứ Hải
    Đầu vẫn còn choáng váng, nặng trĩu, nên chị vẫn phải tử thủ tại gia để nghỉ ngơi, không lăng quăng đâu được. Bỗng dưng mình bị nhàn hạ bất ngờ.
    Thường, những cơn cảm cúm phải cả tháng trời mới bớt đó, TH ơi!
    Chị vừa bị một trân mùa hè tháng 8, bây giờ tiếp tới lần nữa, dù chưa tới mùa đông….
    Khi nào khỏe, sẽ nghĩ phải nấu môt tô hủ tiếu Mỹ Tho đúng hương vị.
    Hồi còn nhỏ, chị đươc từ Saigon xuống Mỹ Tho ăn hủ tiếu ở Cầu Quay. Chỉ môt lần, mà nhớ hoài… ( nghe đâu Cầu Quay đã không còn quay nữa).
    Từ đó, hủ tiếu Thanh Xuân đường Tôn Thất Thiêp – gần chùa Chà Saigon là nơi chốn thời sinh viên vẫn tụ lại với nhau khi có tí tiến còm.
    Ra xứ người, rất khó để tìm đúng mùi vị hủ tiếu MT quê nhà năm nào…
    Món ăn mộc mạc, giản dị, thơm ngon, lại đượm hồn quê mà bị thất truyền là điều đáng tiếc….
    Cũng như món bánh giá chợ Giồng và hủ tiếu xương Gò Công thật đậm đà, tư tình dân tôc. Muốn ăn, cũng không ai bán. Phải tư lăn vào bếp để nhớ lại một thời… bước chân đã có lần qua….
    ” Một mai em gái theo chồng
    Còn đâu bánh giá chơ Giồng… mời anh? ”
    ( Ca Dao)
    Trong màu nắng nhạt sáng nay, hồn bỗng lãng đãng mênh mông về thành phố quê nhà của TH, ở đó…. vẫn có những con đường rợp bóng mát…mang chút lạ, chút quen, và người ban gái đầy ắp tình thân đã có môt khoảng đời chung bên hiên trường Đại Hoc…..

    Reply
    • Cựu lính KQVNCH says:

      @Bidong, ken zip
      Không có chi. Tui là người mê phở hơn mê cơm (viết tới đây dáo dác dòm xem bà xã có đứng sau lưng không :-) ) Thấy bài hay nên copied cho mọi người xem.

      @Gia lum lon
      Cụng liền nhưng coi chừng bỏng lưỡi vì phở phải ăn nóng mới ngon, nhứt là trời lành lạnh như hôm nay mà được tô phở chín nạm gầu gân. Lát nữa ra Kimmy làm một tô cho đã thèm mới được. Thanks and take care!

      Reply
      • Hương Django says:

        @ Mr. Mây Bốn Phương Trời
        ( Goi như vây cho người lính cũ thoáng nhớ chút…hương xưa)
        Cám ơn ông anh mây ngàn đã cho đoc lại bài Phở thâm thúy này lần 2.
        Trước đây HDJ đã từng đươc đoc ở Văn Hoc Nguồn Cội của KKKha.
        Bài viết tỉ mỉ. Nhưng nếu cô đọng lại đươc, vẫn hay hơn…….
        Như vậy gou^t ăn phở hầm bà lằng xính xái của HDJ dù không từ phiên bản gốc, những cũng đươc người đời ủng hộ, cứ không phải đó là cái Style ăn…Django, manque’ garcon như AL đã trêu chọc! hihihihi…..

        Reply
    • Bidong says:

      @Chị HJ: chị viết làm em nhớ nhà ở MT quá chừng. Em dân MT nhưng không biết nấu hủ tiếu MT mới chết chứ, mà ở Mỹ dân tứ xứ đến nên món nào cũng lai căng, ăn cho có ăn chứ không còn thuần túy từ nguồn gốc của mỗi món!
      Mỗi lần mà em bệnh thì lâu hết vô cùng, bởi vậy em rất sợ bệnh lắm. Có lẽ xì trét làm mình bệnh thường xuyên và bệnh lâu hơn người khác thì phải. Chúc chị mau hết bệnh để còn ăn Thanksgiving nữa nha.

      Reply
  57. Ken Zip says:

    @ Chị Hương
    Một mai em có theo chồng
    anh gánh bánh Giồng lẽo đẽo theo em…

    Reply
    • Hương Django says:

      Chị đang cười hahaha từ 2 câu ca dao…. ” tân thời ” của Ốc?
      Florida mùa này cây trái ra sao? Có còn gì để ” mua mão ” đươc không, hở Ốc?

      Reply
      • ken zip says:

        @ chị Hương
        Florida đang vào mùa cam, chanh, bưởi. Mùa trái cây nhiệt đới hết rồi. Cách nhà ốc ken ở khoảng 3 miles có hãng nước cam Tropicana ( Head Quater), mỗi lần họ đốt vỏ cam, thì mùi cam thơm lửng cả thành phố.
        À, ốc có biết một vườn cam gần nhà, trái tuy xấu xí, không đẹp mắt như cam ở chợ, nhưng ngon ngọt chịu không được.
        Nó là loại cam Navel, nhưng vỏ rất mỏng, ít hạt. Trời ơi, vị cam tươi cắt ra, vắt lấy nước hay dùng ngay sao mà ngon ơi là ngon. Cam thì nơi nào cũng có, nhưng mà vô tận vườn cam bát ngát, nhìn những mặt trời nhỏ lấp ló trong ngàn lá, hái từng trái mình chọn, thì phần thú vị sẽ tăng theo…
        Mời chị ghé Fl, ốc ken sẽ đãi chị những trái cam đầu mùa, khi về hương cam sẽ theo chị mãi….

        Reply
        • Hương Django says:

          Ốc ơi,
          Nghe Ốc tả chân, ( không thua gì cố văn sĩ theo khuynh hướng tả chân Nguyễn Công Hoan), chị đã hình dung được hương cam bay theo mình rồi!
          Thời còn nhỏ dại, mỗi lần về thăm quê Ngoai, chị không sao quên đươc, buổi sáng tinh mơ khu vườn nồng nàn, tinh khiết với mùi hương hoa bưởi, hoa cau…
          Cam, quít ngọt là gou^t của chị. Có lẽ vì thời Saigon – Cholon vẫn thường đươc ăn quít đường mùa Tết, và những trái cam sành ngọt thơm vắt nước thật hấp dẫn những độ hè sang.
          Ở đây chi thường đươc ăn Sweet Orange từ Texas. Còn Florida, thì chỉ là xoài sống, ổi xá lị… mà thôi.
          Bao giờ có dịp vui chân dừng bước giang hồ tại Florida, dĩ nhiên sẽ không quên hú Ốc môt tiếng rồi!

          @ Tâm.
          ” Có ở trong cảnh, mới hiểu đươc người trong cảnh “.
          Câu nói nghe thật cải lương trong vở tuồng Đời Cô Lựu, mà sao thấm thía ngần bao.
          Biết T. có đai gia đình ở miền đông, nên cùng chia xẻ với nhau trong cơn tai trời, ách nước.
          Cơn bão sau đã tới, mà cơn bão trước cũng chưa thu dọn chiến trường xong. Biết bao nhiêu gia đình vẫn còn khốn khổ cảnh tai ương không nhà, không cửa.
          Mới biết mình cũng còn hanh phúc hơn nhiều người….
          Vậy là đã OK. Mừng cho T.

          Reply
      • Tâm says:

        @Chị HDJ: Cám ơn lời hỏi thăm g/đ hôm trước, sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng lạnh. Hehehe

        Qua cơn bão này, bà con NJ mới thấy không có điện với xăng sống cũng vất vã lắm.

        Reply
  58. Tâm says:

    @HTC: hahaha…vậy mà TL không đọc ra được ý Ốc. Quà chỉ tặng tới tay mới quý, không chơi đường FedEx.

    Ốc nói chọc ổng giận tới Tết ổng qua đây quậy nửa cho mà biết tay. Tới chừng đó đưa cũng chưa muộn.

    Reply
    • ken zip says:

      @ TL
      đúng rồi đó, nghe lời Cửu chỉ Thần Cái là làm giàu các UPS hay FedEx Tiêu Cục ngay.
      Quà tặng quý ở tấm lòng, ốc ken xin nhận những chân tình của bạn bè, ACE.
      Vẫn mong muốn Tết này gặp lại, cứ chờ coi mưa có thuận, gió có hòa không nha…
      À, xăm đâu lắm, dừng xăm. Chữ nghĩa là của thiên hạ, mình lượm lại xài mà, nên muôn sự là của chung hén…

      Reply
  59. HTC (G65) says:

    @GLL
    Ai biểu đi xolo làm chi, nằm chèo queo rồi ở đó mà than, về lại chưa? mình rủ anh lính đi cụng tô phở cho ấm

    Reply
  60. ken zip says:

    @ Cửu Chỉ Thần Cái HTC
    anh ơi, vẫn còn đau, nhưng đỡ rồi. Thứ hai này chắc phải đi check lại sớm hơn quá. Uống hết thuốc như n/s dặn, nhưng vẫn cảm giác là nó lâu lành.
    Tới phiên anh lại cười chọc quê nha, hahahhahahha
    Bi giờ ốc ken biết tại sao khi thì yếm hồng khi thì khố xanh rồi. Xài lap top thì địa chỉ email khác với desk top. Nếu còn bên đó, chắc mời anh ra phở số 1 chén phở , anh hén.
    @ Cô giáo
    Xin lỗi cô giáo vì quá đa nghi như Tào Tháo nên đổ thừa nhầm rồi. Chờ khi khác sẽ cẩn thận hơn.

    Reply
    • Cựu lính KQVNCH says:

      @Hương Django
      Ồ, bài này có lâu rồi hả cô em. Tui đâu biết. Bạn mới post lên đọc thấy hay nên paste cho bà con đọc thèm chơi. Lúc chưa về hưu tui chơi ác lắm. Những bài về ăn uống như thế này tui rình post lên trong sở khoảng 2pm – 3pm giờ miền Tây, bên miền Đông là gần giờ tan sở bạn bè đói meo rã ruột hết rồi. Đọc xong tụi nó càng đói thêm, than thở rồi phang keyboard tới tấp, tui bên này cười muốn trẹo quai hàm luôn. :-)

      Reply
    • Bidong says:

      Chớ không phải Ốc Ken thi đua thay áo như các cô tươi mát ở mấy quán café vùng OC à? j/k :)

      Reply
  61. Van Nguyen says:

    3 mẹ con tui dìa đến bình yên rồi nghe bà con! heheheh!
    Cầm búa đóng cái đục xuống đất để có lổ cắm từng cây cờ vô mà tui cứ nhớ câu hỏi của cụ ÔC đóng làm sao cho đừng đóng vô tay! :)
    Tui nghĩ chắc tui cũng cắm được cả trăm cây cờ chớ hông ít đâu á, có ông nhà báo đến hỏi tui tên gì, chắc nay mai tui được đăng lên báo à! hahahah!
    Mặc dù trời mưa trời gió, 2 cái tay muốn rớt ra khỏi cái người, nhưng thấy vui vui. Có hai người có thân nhân đi lính bị chết trận được chôn ở đó đến vừa cám ơn vừa khóc….

    Reply
    • ken zip says:

      @ Mây
      có khen cũng bằng thừa ! Việc nhà việc nước việc chồng việc con việc gì cũng tươm tất và chu đáo hết
      Ngay cả chuyện móc lò xỏ xiên tui cũng tinh vi lão luyện nữa…
      Những chuyện công ích như vầy, sau khi xong việc, dù lạnh lẽo, mệt mỏi , mình về đến nhà, hay trong giấc ngủ vẫn cảm thấy sung sướng và thoải mái hơn.
      Chớ thấy việc thiện nhỏ mà né không làm, hay vì việc ác tí teo, thôi kệ chắc không sao đâu, khỏi tránh, nha Mây !
      hề hề
      chắc đây là cái còm lịch sự nhất tui viết cho Mây đó. Tui cũng đang làm việc thiện đó
      hề hề

      Reply
      • Van Nguyen says:

        chắc đây là cái còm lịch sự nhất tui viết cho Mây đó‘, tui đọc câu này mà tui hồi hộp gần chết, hên quá hông có chữ ‘cúng cuồi’ trong đó! heheheh!
        Bộ bữa nay dẹp hủ tiếu mì với bún riêu qua một bên, ăn chao với dưa leo hay sao mà ‘từ bi’ bất chợt dị ta! hahahah!

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Bữa nay bên đây gió nên chữ của tui nó cũng bị bay nghiêng qua một bên! :P

          Reply
          • ken zip says:

            @ bộ đi ngoài gió dìa rồi quất hết thố cơm rượu hay sao mà chũ ngã nghiêng lắt lay như tay bị lạnh dị?
            Hhehehhe, đòi ăn đạm bạc mà toàn là món tiến cung hông hè, bộn bạc là còn khá đó!!!!
            Tui nghe lời s/t nầu bún riêu, thiếu đậu hủ chiên nhưng vẫn ngon tàn canh gió lạnh.
            Không ăn chay nhưng từ bi thường xuyên mới là phật tử thuần thành, như tui chẳng hạn…
            hề hề

            Reply
            • Van Nguyen says:

              ‘Người tình của Hến’ bữa nay bị…handicap! hic!
              mà hình như chỉ có người nam nấu bún riêu mới có tảu hủ thôi á!
              Hông ngờ cụ ỐC cưng dzợ DỄ SỢ hén! heheheh!
              Để bữa nào chờ lúc Rồng của tui mua gà dìa nấu cháo, tui nói tui muốn ăn vịt coi ổng nói làm sao! :P :P :P

              Reply
  62. HTC (G65) says:

    @Hến
    Hến hay quá, đáng được vinh danh và khen thưởng, muốn ăn gì, qua đây, chú già dẩn đi khao

    Reply
  63. Gia lum lon says:

    @Hdj
    @Hdj
    Cả 2 nơi đều có sứ , gốc nào thì cũng chỉ là kỷ niệm
    haha
    btw, trước túp lều cua? moi bây giờ cũng có 3 gốc sứ , nhưng không thơm như xưa :P
    @Htc & Anh li’nh KQ đa tình
    Về OC rùi nhưng không ỏ lâu đuọc, hơn nũa né vỉa hè Bolsa trong ngày cuối tuần :
    Rain check, pls

    Reply
  64. HTC (G65) says:

    Cô giáo đi ăn cơm tháng rùi, hehehe

    @ACE
    Chúc mọi người, một cuối tuần được an bình,và ấm áp, dù thời tiết chuyển lạnh

    @HDJ
    Hdj khỏe chứ? xin lổi hổm rày muốn vấn an, nhưng thấy bận tám, nên chờ dãn dãn dzậy hehe. Thấy có mặt trên blog đều, tui nghỉ chắc tạm ổn rồi phải không?. Thấy H, GLL, JP, nhắc chuyện củ , nhứt là đường TMG, ngày xưa tui có bạn hay đưa vô chợ ăn bún than, bún mọc, chợ gần cầu TMG. Mà ngộ, người ta hay nhớ, người dưng kẻ lạ, hổng ai nhớ người quen há. hehehe
    Chúc HDJ nhiều sức khỏe , nhớ nghĩ ngơi nhiều. Thân

    Reply
  65. Van Nguyen says:

    Tối nay có người được đi ăn tiệc, còn tui ở nhà nhai….cá nướng! hic!

    Reply
  66. ken zip says:

    trời, từ tôm cua nhảy xuống cá nướng?
    nhưng còn ngon chán, không như tui từ mì chuyển xuống rong rêu nè…

    Reply
    • Van Nguyen says:

      ‘Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển.
      Thà là chim bay vui theo tháng ngày.
      Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời.
      Lang thang giữa cuộc đời mà vui. ‘

      Reply
      • ken zip says:

        hehehe
        hát hay qua hén
        Mây làm tui nhớ lúc quen s/t, tui thường xuống Bolsa, thiên đường của phở. S/t thấy tui thích phở nên cứ rủ tui đi hoài. Hôm đó trên xe Thái Châu đang hát bài hay, tui chợt nỗi hứng, tui nghêu ngao ” từ ngày yêu em anh hay ăn phở, để rồi ôm em,em thơm như phở “. S/t phán ” sau này mà đòi ăn phở o ăn cơm là chết với tui”
        Tui nghe tui hong hiểu gì hết…

        Reply
      • Bidong says:

        Hát rồi dzông mất à? Ăn cá nướng mà không chia, chắc bị cá nuốt rồi hay sao vậy? j/k tui chạy rồi nha :P

        Reply
      • Hương Django says:

        Bài Rong Rêu của nhạc sĩ Nguyễn Tâm này, ca sĩ Lê Thu hát nghe hay dựng tóc gáy!

        Reply
  67. ken zip says:

    @ Mây
    cưng gì đâu! Chẳng qua là mình nấu cần có người ăn, và khi mình được ( ?) yêu cầu nấu thì mình phải làm thôi. Chứ mình nấu món mình thích thì không công bằng.
    À, tui suy nghĩ khác người lắm. Tui không câu nệ món ăn phải đúng như nguyên thủy của nó. Tui quan niệm ăn uống là văn hóa. Và khi nói đến văn thì mình nên để cho nó biến hóa, chứ đừng kỷ cương lề lối quá đâm ra cứng ngắc, mất tính mềm mại uyển chuyển của nó đi.
    Thì dụ như món bún riêu chẳng hạn! Thoạt kỳ thủy chỉ là cua đồng, bún, cà chua và mắm tôm,rau muống chẻ…. Nhưng ai cấm mình thêm vô trứng, đậu hủ chiên, huyết heo, giá sống, tía tô kinh giới hén,. Miễn sao nó tinh khiết, ngon lành , bổ dưỡng và hợp khẩu vị là được.
    Bá nhân bá bao tử, chín người mười ý. Mười người dùng món mình nấu, 6 người gật gù là mình thấy vui rồi…

    Reply
    • Bidong says:

      Cái gì tui không phải nấu đều ngon hết! hổng tin bửa nào thử nấu coi, tui ủng hộ hết mình! j/k :)

      Reply
      • ken zip says:

        ốc ken nấu hoài đó chứ ! nhưng nào có thấy chị hay ACE nào ghé dùng đâu!!!

        Reply
        • Bidong says:

          Đi 3 ngàn dặm, ăn 1 tô bún? :)

          Reply
          • ken zip says:

            hề hề
            biết là như vậy, nhưng mỗi khi nấu món gì, ốc ken vẫn nhớ tới ACE, để coi ốc ken nấu dở đến mức nào
            hề hề

            Reply
            • Bidong says:

              Đàn ông con trai mà không nấu thì thôi, nhưng nếu nấu là sẽ xuất sắc hơn đàn bà con gái! Biết đâu mai mốt đại hội blog, Ốc có dịp trổ tài cho mọi người thưởng thức thì sao? :)

              Reply
  68. doan says:

    Chị Hương,
    chị xông thử xem sao. Nếu không có lá sả, chị nhỏ vào chút dầu , cũng làm mình nhẹ người lắm đó chị . Ngày mai, D gởi cho chị tô phở gà nhe, hay chị muốn ăn bò nướng lá lốt ? :P

    Reply
  69. Hương Django says:

    Rất cám ơn Đoan.
    Nghe phở gà nóng… ơi là nóng, sao hấp dẫn quá! Nhưng chờ chị lành bệnh đã, hãy gửi. Bây giờ thì chỉ ngồi ngó không thôi.
    Wow! Đoan không biết chị là chúa sợ ngộp hay sao? hihihihi!!!!!!
    Từ nhỏ đến giờ… chết ráng chịu, chứ không bao giờ dám xông hết.
    Ngày nào cũng uống trà gừng với mât hết đó, TH ạ
    Vẫn còn long đầu, bần thần, rũ rươi…
    Nhưng từ từ sẽ bớt.
    I’m OK. Thank you for caring.

    Reply
    • Gia lum lon says:

      Toi sợ ngộp thì moi gửi cho mây chai vin rouge nhá :P

      Reply
      • Hương Django says:

        @ Già
        Cũng còn gian ác!

        Reply
        • An Lành says:

          @HDJ : AL có viê’t cho Hu’o'ng tuô’t phiá trên á – Hu’o'ng thũ’ uô’ng nú’o'c gù’ng nóng vó’i mâț ong.
          Theo kiêu² vin rouge cu²a GLL cũng tô’t : Hu’o'ng hâm nóng vin rouge + đinh hu’o'ng (très antiseptique) = đô² mô`hôi .
          AL cũng không chįu nôi² kiê²u xông vn : lúc bé, suy’t nũ’a nhay² ùm vào nôi`xông vi`hoa²ng và không chįu đų’o'c ngô.p.

          Reply
          • Hương Django says:

            @ AL
            Khuya qua, moi cũng có à ới với toi chuyện du ký DC ở phía trên đó. Chiu khó rà lại để đọc những lời nhắn gửi
            Ngày nào cũng uống 1 tách trà mât ong gừng. Hy vong OK.
            Đêm qua không thức giấc lần nào.
            Moi chưa dùng thử bao giờ vin rouge + đinh hương như Già & AL làm thầy thuốc, nên không biết đươc tác dung của nó. Chính gốc Bắc Kỳ 54 phải không?
            Cám ơn hết moi chỉ dẫn của quý vị.

            Reply
  70. Hương Django says:

    @ Già, AL & ” Những người muôn năm cũ ”
    Mời tất cả cùng đọc một phóng sư của Văn Quang – môt nhà văn tên tuổi của Saigon xưa với những tác phẩm nổi danh môt thời: Đời Chưa Trang Điểm, Chân Trời Tím, Người Yêu Của Lính…v.v…

    “Văn hóa không tên”
    tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa

    Văn Quang

    Viết từ Sài Gòn

    Buổi sáng thứ sáu tuần vừa qua, tôi được một ông bạn điện thoại đến rủ ra Givral uống cà phê. Tôi rất ngạc nhiên vì từ hơn 2 năm nay Givral nằm trong thương xá Eden đã bị đập phá tan tành để… làm một cái gì đó, chắc cũng “vĩ đại” như tòa nhà Vincom chiếm trọn khu vườn hoa trước mặt. Mỗi lần đi ngang qua đường Đồng Khởi, tôi không thể nào quên đó là đường Tữ Do xưa kia… của chúng tôi. Nhìn toàn bộ khu tứ giác Eden chỉ còn là đống gạch vụn với những hàng rào kiên cố xung quanh cứ như nhìn thấy… cái gọi là “trại cải tạo”. Thì ra, sau hơn 12 năm, cái “trại cải tạo” ấy vẫn còn ám ảnh tôi ngay cả trong vô thức, đôi khi ngay cả trong giấc mơ. Thế nên mỗi khi đi qua khu Eden bị tàn phá đó, tôi bỗng cúi đầu, chẳng muốn nhìn lâu và cũng chẳng muốn tìm hiểu xem trong thời gian tới, nó sẽ mọc lên cái gì. Tôi cứ nghĩ Gival đã thuộc hẳn về quá khứ, như những người bạn tôi ra lò hòa thiêu, không bao giờ gặp lại.

    Ông bạn thấy tôi khựng lại, ông giải thích:

    – Nó mở lại Givral hôm qua (10-10-2012) ở chỗ cũ rồi ông ạ. Cũng điểm tâm, cà phê như xưa. Ra ngồi xem cho biết, nhớ lại chút kỷ niệm xưa.

    Nghe bùi tai, tôi đồng ý ngay. Dù biết rằng ra đó ngồi sẽ rất ngậm ngùi nhớ bạn, nhờ tình, nhớ thời trai trẻ, nhớ đủ thứ… trong cái không gian ấy.

    Cái “trục văn hóa không tên”

    Nói đến Gival là nhớ đến La Pagode, Brodard… chắc chắn những người đã từng sống, từng ghé qua Sài Gòn chưa ai quên. Nhất là những văn nghệ sĩ, nhà báo, dân biểu, thường ngồi ở đấy làm nơi trao đổi tin tức nghề nghiệp. Còn một số lớn khách du lịch, sĩ quan, quân nhân, công tư chức làm việc tại “thủ đô miền Nam” và các bạn trẻ Sài Gòn thập niên 60-75 cũng hay lui tới nơi này. Một địa điểm trung tâm thành phố, rất thuận tiện cho mọi việc, từ hẹn hò, mua sắm vài thứ, đợi giờ vào rạp chiếu phim, hoặc chỉ đi “bát phố” mà hồi đó chúng tôi gọi là đi “hittuking”, tức là đi “hít tủ kính” chứ không mua bán gì. Hơn thế, thương hiệu bánh ngọt Gival rất nổi tiếng, thu hút nhiều khách sành ăn. Mấy bà đi ngang qua Lê Lợi – Tự Do ghé vào mua vài cái bánh mang về cho chồng con là chuyện bình thường.

    Gival, La Pagode, Brodard đã trở thành một cái “trục văn hóa không tên” phảng phất mà rất sâu đậm trong cái hồn của Sài Gòn.

    Sau năm 1975, Gival vẫn còn sống sót cho đến khi khu này bị “giải tỏa”, nhưng khách không còn “chọn lọc” như thời xưa. Khách hàng đủ mọi loại, ông Tây bà Đầm, ông Hàn Quốc bà Đài Loan, chân dài đẹp, chân dài xấu, nghệ sĩ thập cẩm ra vô thong thả và giá cả cũng vào loại trung bình, không “mềm” cũng không “cắt cổ”.

    Givral ngày ấy… bây giờ

    Trong khi ông bạn tôi tìm chỗ gửi xe, tôi đứng trên đường Lê Lợi nhìn qua khung kính vào nhà hàng Gival mới. Nó vẫn ở cái góc Lê Lợi – Đồng Khởi, mấy cái cửa kính lớn vẫn cho khách có thể nhìn ngắm hai mặt đường phố và tất nhiên khách đường phố cũng có thể chiêm ngưỡng những khách hàng “đẳng cấp” ngồi bên trong. Điều đáng tiếc nhất là cái cột to tướng đúng vào góc đẹp nhất che lấp mất tầm nhìn nơi cửa chính trước kia, làm cho không gian có vẻ như chật chội hơn, không thể nhìn thẳng ra nhà hát lớn, khách sạn Continental với phong cách rất Tây và khách sạn Caravelle cùng cái vòng xoay và những con đường chảy vào giữa lòng thành phố.

    Chúng tôi bước vào nhà hàng với một vẻ lạ lẫm. Những chiếc bàn ghế mới toanh, những bộ salon kê hai bên góc khá đẹp. Tất cả đều mang dáng vẻ sang trọng như bất cứ một nhà hàng cà phê, điểm tâm “có hạng” nào ở những thành phố lớn.
    Khoảng 9g sáng, khách đã chiếm hết số bàn trong tiệm. Số còn lại ngồi rải rác quanh chiếc comptoir hình móng ngựa. Những người hoàn toàn xa lạ ngồi riêng biệt, chẳng ai nhìn ai. Cái không khí ấy khiến tôi không thể quên những ngày xưa. Tuy ngồi khác bàn nhưng chúng tôi vẫn có thể biết xung quanh mình có những ai.

    Bàn bên kia là bốn năm anh ký giả chuyên làm tin hành lang Quốc Hội, bàn góc trái là mấy ông dân biểu Hạ Nghị Viện thời Đệ Nhị Cộng Hòa đang say sưa bàn về những “ý kiến” đã và đang chuẩn bị lên diễn đàn. Bàn giữa nhà là mấy “dân chơi” quen mặt, có lẽ ngồi đợi người đẹp… Thỉnh thoảng một cái gật đầu, một cái vẫy tay, một ánh mắt thân thiện. Sự gần gụi, quen thuộc ấy chính là cái linh hồn của Gival trước 1975. Bây giờ không tìm lại được nữa.

    Cái “trục văn hóa” từ La Pagode, Givral đến Brodard khác nhau thế nào?

    Nằm chung trên đường Tự Do xưa, có ba quán café cùng nổi tiếng như nhau. Bắt đầu từ nhà hàng La Pagode ở góc Lê Thánh Tôn – Tự Do, qua vài nhà hàng đến tiệm sách Xuân Thu, đến hành lang Eden, trong đó có rạp Ciné Eden từ hồi… cựu hoàng Bảo Đại mới lên ngôi. Đến góc đường này là Givral nằm đối diện với khách sạn Continental, sát bên trụ sở Hạ Nghị Viện (nhà hát lớn TP cũ), nhìn chéo sang phải là khách sạn Carvelle sinh sau đẻ muộn. Đi quá chút nữa là nhà hàng Brodard.

    Ba tiệm cùng nằm trên một con đường rất gần nhau, chỉ cách khoảng trên dưới 100m và gần như có kiểu kinh doanh giống nhau. Nhưng thật ra, nếu để ý kỹ, khách hàng thường chia làm 3 loại khác nhau. Ở đây tôi chỉ kể riêng về mặt “sinh hoạt văn hóa”.

    Trước hết phải kể đến nhà hàng La Pagode, tôi cho là “cổ kính” nhất. Ngay từ những năm 1953, khi tôi mới biết taxi là “cái giống gì” (bởi ở miến Bắc hồi đó chưa có taxi), tôi đã biết La Pagode. Hồi đó Pagode còn bày hàng ghế salon bọc da ra ngoài hành lang, theo lời ông Nguyên Sa thì nó giống hệt nhiều nhà hàng ở Paris. Ngồi ở đây thoáng đãng. Khách đến thường chỉ dùng một ly cà phê, ngồi từ chiều đến tối mịt. Phía trong có một bàn đánh “tin” dành cho khách giải trí chứ không có mục đích cờ bạc kiếm tiền. Ông Hoàng Hải, anh ruột của cố chuẩn tướng Lưu Kim Cương, có thể kể là một “nhà vô đich’ về môn giải trí này. Chúng tôi chỉ cần mua một chục cái jeton, như đồng xu, bỏ vào khe là chơi triền miên. Cứ sắp hết lại kêu ông ông Hoàng Hải “cứu giá”, bonus lại đổ xuống hàng đống jeton tha hồ chơi.

    Từ đâu có “Radio Catinat”

    Khách hàng của La Pagode hầu hết là nhà văn nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ. Cứ vào buổi chiều, sau giờ tan sở là tụ tập lại đây. Tất nhiên cũng ngồi thành nhóm. Những ngày đầu tôi thường đi cùng Thanh Nam, Thái Thủy, Hoàng Thư và đến đây thường gặp các anh Nguyên Sa, Trần Thanh Hiệp, Mặc Thu, Cung Trầm Tưởng, Mai Thảo, Phạm Đình Chương, Tạ Quang Khôi, Viên Linh, Nguyễn Đạt Thịnh, Phạm Huấn, Anh Ngọc, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Nguyễn Đình Toàn… Quá nhiều, tôi không thể nhớ hết. Thật sự cái nhu cầu chính là đến đây gặp nhau, để… nói dóc, “bình loạn” vài cái tin văn nghệ, thời sự chính trị cho vui thôi. Cả ba nhà hàng này với những cái “loa ngầm, loa không ai kiểm chứng” nên có thời người ta gọi những tin tức ấy là “radio catinat” (bởi con đường Tự Do, thời Pháp được đặt tên là đường Catinat). Tuy nhiên cũng có những nguồn tin “bí mật quốc gia” rất chính xác bên cạnh những nguồn tin chẳng bao giờ là sự thật. Nó cứ nhập nhằng như thế nên “radio Catinat” chưa chắc đã là “láo toét” như nhiều người kết tội nó.

    Vậy tạm gọi Pagode dành cho giới viết lách gặp nhau, xả stress.

    Quyền lợi hỗ tương giữa phóng viên và các ông “nghị”

    Còn Givral đông nhất và đáng kể nhất vào mỗi buổi sáng. Phóng viên trẻ thường tụ tập ở nhà hàng này vì nó ở ngay trước trụ sở Hạ Nghị Viện, các ông dân biểu thường ra ngồi giải lao tại đây và “thảo luận” đủ thứ chuyện bên lề. Và chuyện bên lề bao giờ cũng hấp dẫn hơn chuyện trong nghị trường. Chuyện “bí mật quốc gia”, chuyện phe nhóm, “gia nô” và không “gia nô”, chuyện tình bà nghị ông nghị…, cứ nghe mấy ông này là có đủ tin “giật gân” trong ngày. Cánh phóng viên thường bắt mối rất chặt chẽ với các ông bà dân biểu và nghị sĩ thượng hạ nghị viện. Thật ra họ có quyền lợi “hỗ tương”, anh cho tôi tin, báo tôi yểm trợ lập trường của anh. Trong số những phóng viên VN còn có một số phóng viên người Mỹ, Pháp từ khách sạn Continental trước mặt ghé sang. Hoặc cũng có một số phóng viên người Việt làm cho các đài truyền hình, truyền thanh nước ngoài săn tin tại đây.

    Nhà thơ hàng đầu VN thường hẹn hò ở Givral

    Có một nhà thơ hàng đầu VN thời đó là thi sĩ Đinh Hùng, bình thường ông hay ngồi ở La Pagode, nhưng khi “hữu sự” ông lại ngồi ở Givral. Dáng người “thanh thoát” nhỏ nhắn rất thư sinh. Lúc nào ông cũng chải chuốt, complet, cravate, đầu chải mượt gọn gàng, tay luôn xách chiếc cặp da, ông còn giữ nguyên vẻ đỏm dáng, lịch lãm của “công tử Hà Nội” những năm 50. Ông thường hẹn gặp những người ái mộ ở đây. Tôi để ý thấy hầu hết là những nữ độc giả rất trẻ, đẹp. Khi ông ngồi cùng 3-4 cô, khi ông lại rù rì với một người đẹp duy nhất. Đúng là ông có số đào hoa và dù đã ngoại ngũ tuần nhưng trái tim vẫn còn rất trẻ. Những lúc nhìn ông “say” như thế, tôi có cảm tưởng như ông cũng giống như những cậu trai 20 ngồi bên cô gái 18. Ông sống thật với rung cảm của mình. Có lẽ vì vậy thơ ông bao giờ cũng mang cái óng mượt, thần thoại rất đặc trưng. Có thể, Givral chính là nơi bắt ngưồn cho những cánh thơ thăng hoa của cảm xúc này.

    Hôm nay ngồi ở Givral, hình bóng anh Đinh Hùng vẫn quanh quẩn đâu đây. Nhớ lại, khi tôi viết truyện dài “Đời chưa trang điểm”, tiêu đề này chính là đã mượn trong câu thơ “đời chưa trang điểm mà xuân đã về” của anh. Lúc gặp nhau, anh Đinh Hùng nói với tôi: “Ừ, cái tít ấy có vẻ tiểu thuyết lắm, cứ lấy xài đi, đóng thuế cho tớ một cuốn thôi”. Mới đây mà đã hơn nửa thế kỷ rồi anh Đinh Hùng ơi!

    Brodard với những “dân chơi”

    Còn nhà hàng Brodard nằm ở góc Tự Do – Nguyễn Thiệp, nhìn sang bên kia là vũ trường Tự Do của ông Cường lùn và chị “tài pán” Nhựt, bà chị này hành nghề cai quản các em “ca nhe” từ vũ trường Ritz Hà Nội vào Nam. Ở đây lại đông vui vào những buổi sáng muộn và buổi tối khi “gà lên chuồng”. Nơi lui tới của những “dân đi chơi đêm” Sài Thành. Những anh hùng “hảo hớn” như Khê – Thăng Long Xích Thố, anh em ông Kim đầu bạc, Kính tennis, Chương Marine cũng lui tới ngồi tán chuyện giang hồ. Các “đại gia, tiểu gia” thời đó không nhiều, chỉ vỏn vẹn một số ông dược sĩ, tu bíp, doanh nhân có “xế bốn bánh” đủ để chở các em đi ăn đêm. Thỉnh thoảng một vài em vũ nữ, thường là loại có hạng như Lệ Hằng, Thủy Điên, Mỹ Khùng… ở mấy cái vũ trường gần đó như Tự Do, Mỹ Phụng, Olympia cũng la cà vào đây tán dóc.

    Ba nhà hàng ấy là 3 sắc thái riêng biệt làm nên cái trục “văn hóa không tên”, cái linh hồn của Sài Gòn, khó phai mờ trong ký ức của những người Sài Gòn.

    Còn một địa chỉ nữa ở gần chợ Bến Thành là nhà hàng Thanh Thế, nơi này là chỗ gặp nhau của những ký giả thể thao như đàn anh Huyền Vũ, Thiệu Võ và một số những nhà báo miền Nam.

    Không thể tìm lại dĩ vãng

    Tóm lại, trong bài này, tôi chỉ muốn thông tin đến bạn đọc một nét “văn hóa xưa” vừa được khơi gợi lại giữa TP Sài Gòn. Nhưng với tôi, nó chỉ còn cái tên Givral của thời xa xưa thôi. Tất cả đều khác trước, giá cả lại quá cao không phù hợp chút nào với cánh phóng viên VN. Nó sẽ chỉ còn thích hợp với khách du lịch ghé ngang qua TP này.
    Dù sao cũng xin gửi đến bạn đọc nặng lòng với những hoài niệm cũ, với Sài Gòn xưa, một cái gì đã mất đi không thể tìm lại được.

    Văn Quang –

    Sài Gòn 19-10-2012

    Reply
  71. Gia lum lon says:

    @Hdj
    Merci
    Thực ra moi còn đuọc ngồi ỏ brodard cho tới lúc đổi thành quán bán Pc, Lap, tablet, camera hui` da^`u na(m nay
    Lân đầu tiên vê SG lượm lon, ỏ Sheraton cho chắc ăn vi` chưa biết thế sư ra sao, mà trong đó cai gì cũng tính thêm, dù là ly ca phê đoảng. Từ trên quán caphe cua? Sheraton nhin qua ben kia DK(TD) thấy 1 quán cà phe^ của Úc ngay goc NT và DK, có vẻ bụi bụi như kiểu Starbucks bên này, mới ra đó uống thử. Chịu ngay, vì ngươi trẻ ngồi nhiều, mà họ lai nhận thẻ nhựa. Mây hôm đâu chưa nhớ ra đó là quán brodard cũ , chỉ thấy cái gì đó ấm áp quen quen
    Con Vincom mới toanh ỏ goc DK, muốn biêt chuyên gì xảy ra giũa các đai gia và chân dài, ra đó ngồi :P
    Grival mơi bây giờ nghe thoang thoáng là có poule de lux ngồi mồi chài cac chàng VK xôn xồn ra đó nga^?n ngo* nhớ kỷ niệm
    Not me 4 sure
    haha
    bonne nuit

    Reply
  72. An Lành says:

    Highland coffee là cua² U’c đó GLL : mi`nh vô đó thoai² mái và có free wifi, nhâ’t là có ve² sąch.

    Reply

Leave a Comment


5 × one =