Chiều qua, sếp Th. email cho bài thơ này và nhắc, “Hồi năm nhất, một người bạn của cô giáo đã đọc bài thơ này trong 1 cuộc thi đọc thơ ở Sài Gòn.”
Chiều qua bận quá, không kịp xem kỹ, sáng nay đọc lại, tự dưng nhớ bạn H., nhớ những ngày thi đọc thơ, ngồi ở góc sân trường, đứa này đọc cho đứa kia nghe để nhận xét trước khi vào cuộc thi.
Chị Hà Giang thì bảo “Anh chàng nào nhận được bài thơ này ắt hẳn thấy mình hạnh phúc”
Khi bầu trời tràn đầy màu xanh và mặt đất tràn đầy cỏ hoa,
nơi em đi qua thời tiết cũng trở nên bồng bột.
Lúc nắng hiền hoà, lúc mưa nhỏ giọt.
Bầy chim én cứ bay và bay.
Bầy chim sẻ rộn ràng trên mái ngói.
Gió thoảng mùi hương đồng nội- mùi trái cây – mùi nõn chuối, lá dong.
Ấy là khi Sài Gòn đi qua mùa Đông,
khoác áo mới của tháng giêng tơ nõn….
Anh ở xa, rất xa, nơi có đủ bốn mùa.
Anh gửi cho em chút tháng giêng rét ngọt.
Phong thư mở vẫn còn hơi giá buốt,
như nói với em rằng nhớ anh, nhớ anh.
Nơi em đi qua , từng vuông cỏ màu xanh cũng nhắc lại những niềm vui thầm kín.
Anh ở xa vẫn cùng em hò hẹn.
Và râu anh, và tóc anh, và cỏ xanh, và không gian dịu nhẹ yên lành.
Em ngồi hát giữa tháng giêng tơ nõn…
Tháng giêng trong tay em – tháng giêng rét ngọt.
Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà.
Yên lặng đón em, từng sáng trong veo, từng chiều mưa đổ.
Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo.
Gió nồng nàn gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ gió mềm như lụa…
Em sẽ yêu anh như tháng giêng thương nhớ.
Ôi tháng giêng – tháng giêng – tháng giêng –
Tháng lộng lẫy của cả mười hai tháng,
tháng tiếng hót các loài chim, tháng vương miện các loài hoa, tháng hạnh phúc trăm thứ quả.
Tháng giêng không giận hờn không đánh đố, không ích kỷ, không đắn đo.
Tháng giêng nồng nhiệt dịu dàng.
Tháng giêng hy sinh,
tháng giêng tha thứ….
Em sẽ yêu anh, yêu anh, yêu anh.
Tháng giêng đẹp trong từng con chữ. Tháng giêng vuông vắn, tháng giêng tròn.
Tháng giêng pháo bông rực sáng tâm hồn. Tháng giêng dài như sông, tháng giêng rộng như biển.
Tháng giêng chở những lời tha thiết,
nói rằng “Em yêu anh, yêu anh!”
(Phạm Thị Ngọc Liên)

Trong ký-ức của Ngao không có bài thơ nào thuộc về Tháng Giêng.
Vậy để đóng góp cho chủ-đề này, Ngao xin gửi đến NL, Sư-phụ, và quý anh chị em bản nhạc ” Em Còn Nhớ Mủa Xuân” để quý-vị vừa nghe vừa còm nghen.
http://www.youtube.com/watch?v=cvewJagrTes
Tháng giêng là tháng ăn chơi … Mình gộp yêu đương vô chung với ăn chơi được không cô giáo?
Dường như cô gái chưa yêu ai cả, cô chỉ mới yêu tháng giêng thôi.
Trùm Sò cũng tinh ghê
“Sẽ yêu anh” khác với “Yêu anh” hén!
Nếu cô gái ấy yêu thật sự, cô sẽ thấy tháng nào cũng nhớ người yêu chớ đâu chỉ có tháng giêng. Mà hình như cô ta không phải dân SG hé? Sài Gòn làm gì có mùa đông? Sài Gòn quanh năm nóng bức, người tấp nập và kèn xe inh ỏi suốt ngày. Ấy, cái hustle bustle ấy mới là cái quyến rũ đặc biệt của SG, phải không cô giáo?
Trùm Sò bị Sài Gòn quyến rũ hay người Sài Gòn quyến rũ, khai đi
Cả hai. Hehe. Cà phê Highlands và TăngTH (phải viết cái họ ra chớ không lộn người thì khổ)
hehehe, nhớ lần trước Trùm Sò vừa công bố cho thiên hạ biết rằng mình mê Tăng TH, vậy là chưa đầy 2 tháng sau nghe này sắp có con
Phải hông? Nghe nàng sắp đám cưới thôi mà. Mà nếu có thì hông phải tui. Trời ạ
TS chịu thiệt đi! j/k
Công nhận TS đọc kỹ và có những nhận xét thật chính xác về mọi v/đ. Khâm phục.
Hông dám đâu chị Bidong. Trả alimony chết người chớ chẳng chơi hehehe.
hehehe, Trùm Sò làm gì như phỏng nước sôi vậy, tui kể cho ông Trùm đau lòng thôi mà, hehehehe
Ác như Karl Marx.
hehehe, cám ơn quá khen. Hôm nay tui được sánh vai với Karl Marx
@NL,
bây chừ là tháng Tư, nên sẽ hổng yêu anh
may quá
Còn 11 tháng khác để than khổ quá
May quá vì “hỏng bị yêu” hả Sư-phụ ?
Bonne nuit chị An Lành nghen! Tối Ngao về tới nhà thì trễ quá rồi.
“Một ngày nào đó… gần thôi anh nhé… mình sẽ là của nhau, một ngày thôi. Hứa với em anh nhé! ” (chich Internet/ EVA)
Cộng thêm câu này vào cho tháng giêng thêm nhiều mắm muối dụ khị
“Một ngày thôi” mà năn nỉ nghe thảm thương quá
Em sẽ ghét anh như tháng 1 tại vì tháng 1 là tháng …
Mới đi vacation dìa, bây giờ nhớ nhà
Ăn thả giàn trong dịp lễ, bây giờ lo diet
Xài tiền cho một đống, bây giờ treo mỏ
Phải đi làm lại, quoải muốn chết
Đúc kết những chữ ở đoạn cuối bài thơ của tác giả thành 4 câu :
Tháng Giêng vuông vắn, tháng tròn
Tháng dài sông rộng, biển trời mênh mông.
Tháng Giêng pháo rực tâm hồn
Gởi lời tha thiết ” Em hằng yêu anh “
Hay hén
@ ALL :Bonne Nuit
Good Night everybody.
Để cho cổ-kim hòa điệu, Đông Tây gặp gỡ nhau, giữa người ở lại trong nước và người lưu xứ, phe kẹp tóc, và phe húi cua, cố thi sĩ Nguyên Sa cũng đã có
” Tháng Giêng và Anh “, mà nhạc sĩ Ngô Thuy Miên đã phổ thành ca khúc, rất tình, rất lạ, với môt trời tháng giêng mượt-mà, mộng-tưởng!
…” Tháng giêng và anh vươn vai mở cửa
Trời trên cao, em cũng ở trên cao
Tháng giêng cho anh môt nụ hoa đào
Anh gửi cho em một trởi mộng tưởng….
…” Tháng giêng và anh rót đầy trong ly rượu
Một góc trời âu yếm, khúc Bolsa
Yêu cuộn tròn trong tám chữ mây qua..
Khi em tới lượn vòng trên mái tóc….”
“Bài hát đó mang cho anh hò hẹn
Em nhớ mang vàng cho cúc, ngọc cho lan
Mang cầu vồng cho khoảnh khắc mưa tan
Và một chút vai em cho huệ trắng…”
Cám ơn chị Hương gợi nhắc bài thơ này
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
————————————————————–
Vội vàng – Thơ Xuân Diệu
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc hương lại
Cho gió đừng bay đi
Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật
Không cho dài thời trẻ của nhân gian
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại
Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt
Con gió xinh thì thào trong lá biếc.
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi
Phải chăng sợ độ tàn phai sắp sửa
Chẳng bao giờ ôi chẳng bao giờ nữa
Mau đi thôi ! Mùa chưa ngả chiều hôm
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước và cây và cỏ rạng
Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi
Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi
Hồi xưa đi dạy, NL cũng mê bài này lắm nè
Chiều thứ 6 rồi bà con ơi! hehe!
Hến ui! còn mấy ngày nữa thì Ốc về dzị? Chắc giờ này Hến dắt rồng đi bộ rồi?
Hôm nay chị không coi Jeopardy?
À há, tui lu bu rồi quên mất, nhưng mà sẽ coi Wheel of Fortune bây giờ! Hôm qua có 1 cô thắng 100K (bonus round) + 10,500! thấy người ta thắng cũng vui lây với người ta! thôi hẹn sau 8PM nhá.
Rồng bữa nay hết xí quách nên trâu được nghỉ đi bộ một bữa! hehe!
@Chị Tiny & Hến hôm nay 2 người làm thơ hay quá đi !
Ủa, Hến nói thui mà, có thơ gì đâu mà hay! hehe!
@Ngao, thank you. Lâu lâu nhã hứng làm thơ vì chữ đã có sẳn ở bài, ai ai cũng có thể làm được như mình.
Chị Tiny lúc nào cũng nhỏ-nhẹ, thật tình, và khiêm-nhường.
Đúng là như vậy. Kêu tui làm là tui chết ngắt, hehehe
@NLan: Không dám nhận đâu, bửa trước NLan làm thơ đá lon “chọi ” với Già làm cười té ghế, còn mình thì ráp chữ lại thôi thành câu thơ, rồi viết lên cho còm sĩ đọc chơi, cho blog vui chút chút vậy mà.
Tháng Giêng là gì hở Mẹ
Mà cô cô bảo phải yêu
Tháng Giêng nếu em không biết
Sẽ không lớn nổi thành sò
Vậy Sò lớn chưa sò
Cô cô, em luôn luôn viết là sò không phải là Sò.
@Sò kỳ này cũng thi-sĩ quá Tam sư-huynh ơi! Anh Tâm phải ráng lên mới theo Muội Muội kịp đó.
Ngao, sò đố Ngao đây là biến thể từ bài gì?
@Sò ca’i bài nầy thì biết…quê hương là chùm quế ngọt chứ gì…hahahahah
@Sò and Ngao khoẻ không? Nói về thơ thì cho tui thua đi. Trong tôi không có một tí thơ để làm vốn đâu…hehehe
Muội muội chào Tam sư huynh.
@chào muội muội….cuối tuần khoẻ rồi he.
Sò ơi,
Lá Diêu Bông
Ngao xin thua được hông ? Ngao không nghĩ ra. Vậy Sò cho đáp số luôn đi nghen, PLEASE !
Ngao, Tam sư huynh trả lời rồi. Bài thơ Quê Hương của Đỗ Trung Quân, nhạc sĩ Giáp Văn Thạch và nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu phổ nhạc thành 2 bài hát.
Ui trời ui, kỳ này chắc bắt Sò thi lại mới được!
Bài mà Sò nhái lại ở trên là bài thơ có tên là “Bài học đầu cho con” của Đỗ Trung Quân, Giáp Văn Thạch phổ nhạc, đổi tên thành “Quê hương.”
Còn bài “Quê hương” mà Phạm Trọng Cầu phổ nhạc là từ bài thơ “Quê hương” của Giang Nam:
“thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được chưa đánh roi nào đã khóc
Cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích…..”
Hay quá, hoan hô cô giáo!
không phải, Phạm Trọng Cầu có phổ bài thơ của Đỗ Trung Quân. Bên VN em nghe thiếu nhi hát. Bên nay em có nghe Ý Lan hát rồi hòa âm lại đặng người lớn hát. Cô cô kiểm chứng lại dùm.
NL tìm rồi, không hề thấy, cũng chưa hề nghe.
sò check lại đi.
Phạm Trọng Cầu còn có một bài rất nổi tiếng là “Cho con.”
Như vậy là em sai rồi. Có thể là bài đó không phải của PTC.
Bài Cho Con cũng phổ thơ.
Cô cô đúng rồi. Tựa bài thơ là Bài học đầu cho con. Đỗ Trung Quân ghi là tặng bé Quỳnh Anh là con gái của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.
@ Tâm & Sò
bà con chắc còn đang ăn cơm nên chỉ có 3 anh em mình, tha hồ phá phách!
@Ngao. Tui củnng đang chờ Hến ra máng vốn….bửa trước nghe giới thiệu movie Jet Li (Ocean Heaven). Tối hôm qua mở coi chưa đầy 10 phút là tui khò rồi….thường Jet Li movie phải action lắm…nhưng chưa thấy gì hết trơn. Chắc phải ba hôm nửa mới coi hết bộ phim 1 tập nầy quá….hehehe
Hến nè! hehe! Phim cảm động dị mà mắng vốn gì trời!
@Hến. Phim thấy củng interesting, nhưng mà cho nó nhanh nhanh một chút….chứ gì đâu lâu lâu mới nghe Jet Li nói 1 – 2 câu
Muội muội đói quá Tam sư huynh ui. Tại vì ham tám quá nên chưa ăn cơm.
@Sò
Nếu ông xã và các cháu không có nhà thì xuống bếp lấy một diã hay một tô lên đây: vừa ăn vừa tám. Nếu phải lo cho gia đình thì tí nữa gặp lại.
Ngao, ông xã còn ở một nơi rất xa chưa tìm gặp được, các cháu vẫn còn là những hạt bụi chưa định hình.
@Sò
WOW! Sò còn độc-thân hả? May I ask?
Nếu vậy, thì mau vô bếp lấy đồ ăn ra đây. Sò tha hồ nhai, đâu có sợ ai nghe. ha ha!
Ngao ui, còn phải nấu nữa chứ.
No time for that. Thôi kiếm cái gì, bánh trái gì nhai đỡ trong khi nấu cơm hay hâm cơm.
@Sò: đề nghị 1 lon mì ly là đủ sống rồi!
Chị đừng có ác như vậy, từ sáng đến giờ em ăn 3 ly mì rồi. Thèm gà quá, bây giờ em phải làm gà rán khoai tây chiên giòn. Yummy.
Sao không làm món sò nướng mỡ hành cho lẹ, hehehhe
@Tâm
WOW! Tâm giỏi quá nghen! Đừng khiêm-nhường hoài ông bạn!
@Ngao. Thiệt đó. Thơ thì không biết…nhưng mà bỏ vô nhạc tui nhận ra dể hơn. Hehehehe. Tui là dân chạy bộ..nên lúc nào cùng nghe nhạc
@Tâm
Ngao thì ít nghe và cũng ít coi nhạc. Hôm bữa NL chụp hình với 2 cô ca sĩ Thu Phương và Trần Thu Hà mà Ngao phải nhờ NL nói người trong hình là ai. ha ha!
@Ngao. Same here….Tâm ít có coi ca nhạc VN, chỉ thích bỏ nhạc vô IPod, để lúc chạy bộ nghe để lấy thêm tin thần……
@ anh Tâm: khi chạy bộ hãy cẩn thận chung quanh mình, để Headphone Earbud 1 bên tai thôi, còn bên kia thì không, để nghe những gì xung quanh có thể xảy đến mình biết mà tránh, Đông Tây Nam Bắc 4 hướng nghe…
@chị Tiny. Dạ củng cẩn thận lắm…Bị chó rượt hoài, phần lớn bây giờ là chạy ở trong gym.
@anh Tâm hình như anh ở khu San Fernando Valley hả?
Good advice, chị Tiny! Đã có người chạy bộ bị chủ nha vác súng bắn.
Hy-vọng anh Tâm chạy trong gym thì cũng đỡ.
@Ngao : Ba của Tiny 75t già chỉ đi bộ thôi mổi ngày 2 miles để sống khỏe, có cầm theo cây gậy để phòng hờ chó cắn, vì ổng bị chó rượt 1 lần rồi, nhưng Ba T không chạy nổi, còn anh Tâm chạy bộ chắc chó rượt không kịp đâu…
Hi Tiny! chó rượt mình thì mình đừng chạy? nhưng mà phản ứng tự nhiên thì mình phải làm cái gì đó để biến, phải không? Tiny vẫn khỏe chứ?
Ooppss, sorry Ngao, đói quá mắt mờ, Ngao viết câu đó mà sò tưởng Tam sư huynh viết hahahaha
@muội muội…thôi em đi ăn cơm đi, một chút dòm huynh tưởng sư tỷ là khốn nửa. Hahaha
This is so funny, Tâm !
Sò mới tuyên bố ‘vườn hồng đã mở nhưng chưa ai dzô’ là thầy Lý đổi tông kiu ‘em’ liền hé! đúng là thầy Lý! haha!
@Hến….thôi cho em xin đi, cái nầy tình ngay mà lý gian.
Xin cái gì dạ! hehe!
@Hến. 2 chử bình an. Hehehehehe
Yep, thầy Lý này lẹ thiệt, từ muội đổi cái rẹt thành em
@NL. Cái nầy thật sự là bị oan nè. Hổng biết làm sao để giải cái oan Thị Kính nầy bây giờ…..
Có tui làm chứng là không có gì hết, chỉ có giỡn thôi, Tâm là có High school sweet heart, chỉ có một mà thui. Tui còn nhớ Tâm “tiên xưng” như vậy đó!
@Bidong. Moa chị một cái nha, chỉ có bà chị là hiểu em út trong nầy nhất.
Viết lộn rồi thầy Lý ơi!
Oan Thị Mầu, không phải Thị Kính, hehehehehe
@NL. Có cái cột nào cô giáo chỉ đi…em lại đó dựa vô một chút…..trước khi đi để kéo cái quần lên một chút chứ nó bị quê, rồi xệ luôn.
hehehe, oan Thị Kính là “tình ngay lý gian”
oan Thị Mầu là “tình gian mà lý cũng gian”
Tam sư huynh đừng nghe lời cô cô, oan Thị Kính đúng rồi.
trời ạ, huynh muội “nhà nó” bênh nhau
@NL Để coi anh nào nộp đơn xin làm rể nhà mình mới vui đó ha! Lúc đó Tam sư-huynh đừng có “đì” người ta đó nghen.
Để chờ coi
Blog NL bây giờ có nhiều arson quá! j/k
@Ngao. Đúng rồi muốn làm rể nhà nầy phải biết làm thơ, cải lương phải thuột 8 câu, càng tửng càng được điểm cao etc….
Ngày xưa người ta ca vọng cổ 20 câu.
Sau xuống còn 6 câu, rồi thì 4 câu
Không biết 8 câu của thầy Lý ở đâu ra nữa
@NL. Muốn làm khó thằng rể mà. Nó phải đi tìm đúng 8 câu. Cái nầy là nhẹ rồi chưa bắt nó tìm lá diêu bông là may cho lắm rồi. Ủa, thật sự là không có 8 câu hả cô giáo?
“nó” mà tìm được lá diêu bông thì sư tỷ kêu “nó” là chồng rồi, lúc đó thì Tâm huynh của sò muội khóc tiếng lào luôn á
Vụ 20, 6 và 4 này là do nghệ sĩ cải lương Phương Liên nói tui nói biết nghen
Cô cô, hát 4 câu cà lăm thành 8 câu hahaha
@Sò. Hahaha.
Tam sư huynh phải kiếm thơ đặng nộp bài cho cô cô đó nghe.
@Sò. Cô cô mà có phạt mời phụ huynh củng chịu….chứ không biết lấy đâu ra thơ mà nộp
Đừng dẫn phụ huynh, dẫn đứa nào học võ, cho nó chơi tay đôi với cô giáo! hehe!
Gặp phải phụ huynh lựu đạn thiệt rồi
Ngoài Ốc ra, mấy hôm nay vắng:
- Chị PMT
- Anh Xem
- Anh Franklin
- Chị Black
- Anh He He
- Jungle
- Nothingness
- Bác Phan Quân
- Bạn Đọc Blog NV
and more…………………………………..
@Ngao, Tâm, Sò: hồi trưa tui lên blog thấy bài này, tui thấy thôi rồi thấy tía tui rồi, không nhạc, không thơ, tui xin chào thua. Chiều nay mấy bạn quậy quá tui cười té ghế mới bò trở lên đây!
Chị Bidong lo trải nệm sẵn đi. Chị té ghế hoài coi chừng ê mông.
Không sao, xài Salonpas hoặc Bengay là hết ngay! j/k
Người ta đọc thơ, mình hỏng biết đọc thơ mình lôi cuốn tự điển ra đọc, coi ai có nhiều chữ để đọc hơn cho biết! hehe!
lôi cuốn tự điển tiếng Phạn ra đọc cho nó oai
@Chị Bidong
chị ăn cơm tối chưa? Bài này thì chắc Ngao làm đọc sĩ thôi vì chưa nghĩ ra mình nên viết gì.
Tui thì đầu hàng, xin làm đọc sĩ thui!
@Bidong. Vậy chị đứng dựa cái vách bên trái…..Tâm đứng dựa cái vách bên đây, chứ không ấy thơ trúng thì nguy…hehehe
Hến đu tòn teng trên nóc! hehe!
@Hến. Rủ chị Bidong, muội muội nửa…rồi đu giây điện vui hơn. Hehehehehe
Chết chùm dzui lắm đó thầy Lý, xuống dưới rảnh tha hồ tám! hehe!
Nhớ đem theo cái laptop để blog tiếp
Xin chào bà con còm sĩ,
Ngao ơi, nghe điểm danh, lật đật nhào ra đây.
“Yêu làm sao được mà yêu,
Tháng giêng mới biết, chưa khều được tay
Đến khi gần hết tháng hai
Cà lăm, ngượng ngịu anh rình anh hun……..
Cuộc tình bắt đầu từ tháng giêng…..theo ý của cô giáo……..
@chị PMT
Trời ơi! thơ hay như dzậy mà hỏng chịu ra cho bà con thưởng-thức.
Mấy bà chị trong nhà này ai cũng thơ văn đầy mình – của mình một số, của người một số thành ra ai cũng có một bụng thơ. hay lắm chị!
Chị BLT, anh cà lăm hay em cà lăm? hehe!
Hun theo kiểu cà lăm chắc nát mặt quá, hahahaha
@chi PMT. Đọc thơ của chị…thấy nhẹ nhàng thiệt, cứ khều khều rồi rình rình nửa….hehehe. Giởn 1 chút vậy thôi, chứ thấy hay hay.
Anh Tâm khoái nhất câu “anh rình anh hun” á
@Ngao ui, giờ này ÔC làm gì hén!
@Hến
Ngao nghĩ Ốc phải lo việc xây cất mộ cho mẹ cho xong trước khi về lại Mỹ.
Chắc phải make sure mọi sự xong theo ý Ốc và gia đình. Ngao không nghĩ rằng Ốc có thời-giờ và tâm-hồn để mà đi chơi đâu.
Hến, bồ quên rùi sao, tình trạng lúc đó, đứa nào cũng cà lăm, gun gần chết, ai hun hay ai được hun cũng nói không ra tiếng, ủa, hổng phải, thở không ra hơi….
Tâm, tình yêu của tui thực tế dzậy mới được. Phải khều, phải rình, rùi chụp….mới dzui. Uống không khí hoài, mệt lắm. Phải có động tác thể thao tí ti………
@PMT. Đang kể rồi chị chấm….chấm là sao, hồi hộp quá….rồi có khều lấy được cái bóp (ví) gì không? Hehehe
Tháng một thì khìu, tháng hai thì ‘thể thao tí ti’, đến tháng mấy thì ‘thể thao cực lực’! hehe!
Ủa, sao kỳ dzậy ? Tui mới nhắc tới khều, tới rình…thì Hến bật hỏi tới Ốc….là sao, là sao dzậy ???????????
@chi PMT
Hễ gia đình còm mình mà vui thì Hến với Ngao cũng nghĩ tới Ốc, mà buồn thì 2 đứa cũng nghĩ tới Ốc.
@Ngao and Hến Cái kiểu nầy hồi xưa mà đi vượt biên chắc hổng được đâu. Cứ mặt buồn buồn như vậy Mỹ nó hổng nhận Hehehehe
@Tâm Thiệt không đó?
Lúc đó chưa có ÔC, mắc gì buồn! hehe!
@Hến Chết chưa hồi nảy chọc tui, bây giờ có người chọt lại rồi. Cám ơn PMT nhiều. Hehehe
Đồ quỷ sứ! hehe!
Muốn tui méc cô giáo nói bậy không? j/k
Hến luôn luôn chuồn trước khi cô giáo dìa không hà chị Bidong ui! hehe!
Là sao ai biết là sao
Tự nhiên nổi hứng ngêu ngao dị mà!
hehe!
@NL ơi
Hôm nay có thoải-mái chút nào hông?
Hôm nay cũng ok, còn được leo lên tivi nhà hàng xóm để quảng cáo cho section đặc biệt của báo Người Việt nữa mừ
Thank you Ngao.
Biết mà, ai cũng nhớ Ốc hết, không chỉ Ngao và Hến đâu. Tui cũng nhắc mỗi ngày đó chớ.
Làm bộ hỏi để chọc Hến vui thôi.
Tâm: hiểu ngầm cũng được rùi, lúc đó cái bóp nằm ở đâu, ai mà nhớ…
Tui chạy mấy người này luôn! Không chủ nhà, tha hồ quậy bà cố luôn.
Phải chi nhắc tiền nhắc bạc mà có cũng ham, tui mới nghĩ đến PMT thì đã có người trình diện rồi! long time no see! PMT vẫn khỏe chứ?
@Tâm, Hến: tui dựa cột làm đọc sĩ thôi, không đu dây đâu, đu rủi đứt dây thì còn gì bàn tạ?
Lúc đó không còn bàn tạ mà có “bàn thờ’
TRỜI ạ!
Chết rồi cô giáo ra, 1 2 3 chạy….
@Bidong. Đừng chạy chị, ráng đứng lại coi hôm nay cô đánh tụi mình mạnh hay yếu. Là biết sức khoẻ cô bây giờ ra sao hà. Hehehehe
hahahhaha ngon hén, để tui nện từng em một cho biết tay
Nam nhi chi chí nên không sợ bị quýnh, còn mấy bà thì lo chạy trước cho chắc ăn… keyboard thì bắt không kịp, còn roi thì cũng né không xong! hahahaha
Bidong, cuối tuần mới nhào vô blog để tám tí ti. Ngày thường, cơm nước xong, nàng phờ cánh nhạn rùi, mặt mày khờ me lun, ngồi vô còm thì chỉ có đọc thui, ý tưởng đi hoang hết ráo.
Bởi dị Hến thích đi làm sớm, dìa sớm là dị. Thấy chị NL hay mấy chị của Hến đi làm gì mà 9, 10 giờ tối chưa dìa đến, thấy ớn quá trời
Chắc tại tuổi con ox thành ra mới dzậy, tui cũng làm sớm dzìa sớm, đỡ kẹt xe!
Trễ lắm là 8 giờ tui về rồi, thường là 7 giờ, đôi lúc 12 giờ, hehehehe
Good night NL, Sư-phụ, và toàn-thể còm sĩ
Good morning chị An Lành và Ốc
Tổng chào bà con còm sĩ nghe, tới giờ tui vô mùng rùi. 9999999999999!!!!!!!
99 PMT!
Cô giáo dìa thiệt, mạnh ai nấy ngủ, tui chạy trước nghe! hehe!
Good morning ÔC ui
Chúc tất cả còm sĩ an giấc mộng thường!
lúc tui vừa mới lò dò vào blog là y như rằng một tấn 99 quăng vô mặt muốn choáng váng mặt mày luôn á
@NL cũng đi ngủ cho khoẻ đi nghen.
công nhận hay ghê ta ơi!
“Cô giáo” vừa ló mặt liền bị “học trò” đuổi về bắt “đi ngủ cho khỏe”
hehehehe
Ngao chỉ thực hành lời dặn của sf take care cô giáo đó mà!
Tại vì vắng chủ nhà, quậy quá nên dông cho lẹ! Cô giáo cũng oai lắm chứ bộ!
Hỏng lo chạy để cô giáo quýnh sao! hehe!
Cô cô, em còn 88 nè.
Ủa bị bắt đi thi lại rồi mà, sao còn 88 ở đây
Sò mới nướng sò ăn với mỡ hành, bỏ vỏ sò, đang cò cò để 8!
@Chị TứHải : em vẫn khỏe còn chị thì lúc nào cũng còm thật funny, yêu đời. o/x em dạo này về tới nhà là hay rủ em đi bộ chung, hồi đó ổng đi 1 mình nên em có thời gian 8 trên blog, bây giờ đi chung cho nên em phải xong cơm nước khoảng 6 giờ chiều, em làm Part time về khoảng 2 giờ trưa, lúc này là rảnh tám được đó chị nhưng tới 3 giờ là phải chạy đón con, có khi Thứ Ba nó về 2 giờ, em như cái máy có giờ ấn định hết rồi chị à. Không biết chị ngủ chưa, thứ Sáu là em ăn hàng đó, love it. Chúc chị ngủ ngon.
Cô cô, em có rì còm ở trên đoạn cô cô bắt em thi lại.
@Sò ui, tui nói về chuyện TS nhận xét cách xài dấu gạch của Ngao đó. Tui thì không để ý những vụ đó. Đến khi thấy TS viết vậy làm tui nhớ Ba tui quá trời, vì hồi xưa Ba tui cũng hay viết với những dấu nối như vậy đó.
Tối nay Sò định RÌNH đến mấy giờ mới chun vào vỏ? Tui sắp sửa thăng rồi. 99 Sò nha.
@Chị Bidong
Ngao đã đọc hết cuốn Kinh-thánh. Thời-kỳ còn sinh-hoạt với ban thanh-niên, Ngao đã có lần hướng-dẫn đố Kinh-thánh. Muốn đố là mình phải đọc mà. Cứ nói một câu, rồi hỏi họ thuộc sách nào, câu số mấy, hoặc là nói cái ý thôi, rồi họ sẽ trả lời, etc. Những sách, truyện hay văn chương thì Ngao chỉ đọc môt lần, còn Kinh-thánh thì tuần nào cũng đọc vài lần, mỗi lần 1 vài đoạn và phải suy-gẫm nữa. ha ha! cho nên nói chuyện với người lạ thì có vẻ trịnh-trọng hơn. ha ha! sound like an old man.
99 Ngao, Tâm, Sò, TS & Ngoc Lan!
Good night chị Bidong. Em chờ chị An Lành vô để em chào chỉ rồi em đóng vỏ sò.
@ JP & An-Lành
Đã rì còm bên bài cũ.
@ Sò
Biết Sò đã có nhiều thú vị khi ghé thăm HTĐ – quê tui, lòng bỗng dưng vui!
Đã tới giờ khò chưa/
Bonne nuit.
Hi chị Hương, chị cũng thức khuya quá he.
@HDJ : Merci Madame.
AL cũng râ’t thi’ch WDC : métro ŏ’ bên đó cũng tiêŋ quá H há (chi² câ’n xuô’ng bê’n rôi’ đo’į đúng xe mi’nh muô’n là leo lên đi tiê’p) không giô’ng nhu’ là NY và Paris. AL cũng có ăn phŏ’ khu Eden và có uô’ng café ŏ’ Baltimore.
AL râ’t thi’ch kiê’n trúc cũa nhà gare lúc đi ra, nhu’ng vi’ không có thi’ giò’ và lúc đó mă’c kęt téléphone nên không có chųp đu’o'ç le hall de la gare. Uôñg o’i là uôñg…vi’ đęp o’i là đęp. Bên đó cũng mu’a dũ’ hê’…
Bon week-end nhe Hu’o'ng.
Hello Sò : thâý thu’o'ng hông…AL lâț đâț hello nè.
Bonne Nuit Sò nhe.
Em chào chị. Em tưởng hôm nay chị không vô em tính đi ngủ rồi.
@sò : nãy giò’ đoç còm, bi giò’ mó’i thâý sò trã lò’i. Hôm nay AL dây. trê² vi’ week-end . hehehe.
Đi ngũ đi cô nu’o'ng .Thâý sò cũng sô’ng đôŋg quá chù’ng , may mà AL ôm laptop ŏ’ trong chăn chú’ nêú không chă’c cũng té “giù’o'ng” luôn.
Cho sò làm trợ tá cho lớp trưởng được rầu, chu đáo hỏng thua gì Ngao! hehe!
Bonjour tout le monde.
Xin chúc các còm sĩ môț cuôí tuâ’n vui ve² và đâ’m â’m .
@ GLL : Cuôi’ tuâ’n rôi’ AL mò’i GLL môț lon cappuccino vó’i croissant chaud.
@Al
salut , comment allez vous?
Cho*` Al mời foie gras
@GLL : Salut GLL
AL râ’t giŏi món foie gras đó GLL thay vi’ mariner vó’i Porto thi’ AL làm bă’ng whisky (có nguoi’ chi² męo này). AL ti’nh trô² tài ŏ’ bên đo’ nhu’ng California câ’m foie gras frais…Huhuhu
Peut-on se tutoyer : c’est plus sympa que se vouvoyer. Vi’ thâý trįnh troŋg quá phát hãi… It’s up to you nhe.
Oui, (toi/moi)
Bên này chỉ ăn block thui , Mais je l’aime avec du vin rouge
@ QLL : D’accord et merci .
AL cũng chi² biê’t vin rouge mà thôi, nhà quê nên không biê’t thũ’o'ng thú’c champagne ou vin blanc. Râ’t nhiêù nguoi’ mi’nh nhu’ vây. : hi’nh nhu’ là tai thiê’u 1 enzyme đê² assimiler l’alcool ????
@ GLL- sorry : typo QLL = GLL
@An Lành
Bonjour chị nhé! mời chị café crème et croissant chaud (continental. he he!)
Bonjour Ngao .
Hehhehe AL là phãi double crème Ngao o’i hoăç là lait russe (sũ’a tu’o'i và 1 chút café thôi). Ngao dây. só’m quá há.
Chị An Lành ơi
Ngao có thói quen giờ-giấc từ nhỏ, không bỏ được. Đi vacance cũng vậy, nên cứ phải ngồi đợi cả nhà dậy rồi còn sửa soạn một hồi rồi mới đi ăn sáng được.
Còn ở nhà thì Ngao chỉ việc bỏ café vào bấm nút là có café rồi tự nướng croissant ăn. Mỗi ngày Ngao phải có chất bánh mỳ trong người không thì thấy thiếu thiếu, croissant, bagette gì cũng được mà phải có chút.
@An Lành
Sorry, chị ! baguette, with e
Chúc NL, Sư-phụ và toàn thể còm sĩ một ngày vui nghen.
Ngao cũng dị nghe! Lấy trái ớt bỏ vô cái bị sẵn chưa! hehe!
@Hến
Đã bỏ ớt vô bị và đã dằm vô tô phở rồi. ha ha! mỗi người mình có một cái tật há. Bữa nào vô tình gặp Hến trong tiệm phở mà thấy anh chàng nào làm dzậy, Hến có thể kêu “Ngao” . ha ha!
Nếu gặp bà nào mặc đồ đen mang kiếng đen, vác máy chụp hình thì cứ kêu chị NL! hehe!
Hến ui, vậy thì làm sao nhận diện được Hến đây?
Vô quán nào bán bún riêu, thấy bà nào ăn một mình 3 tô thì biết ngay đó là nàng! hehe!
Bonjour Ngao
Mang ly cafe go~ leng keng pho Bolsa……
Chú Già bữa nay hỏng đi lụm lon mà thức sớm dữ há! hehe!
Bonjour Sư-phụ !
Mời Sư-phụ café nghen
@Bác GLL and Ngao. Good morning sáng sớm nghe tiếng gõ mời Cafe làm liên tưởng đến một bản nhạc có mấy câu như vầy
Ngôì một mình uống cà phê, tuyết lạnh rơi rơi nhớ chuyện xưa.
Xưa tình mình như con nít, ghét rôì yêu nhau, ghét rôì thương nhau.
Nay cuộc đơì ai cũng lớn, lớn để rôì phong ba, lớn để rôì chia xa.
@Tâm
WOW ! cám ơn Tâm nghen
Good morning bà con cô bác ui! hehe!

@chị NL: chừng nào lên ‘ti quy’ nhớ nói tui biết tui coi nghe! hehe!
Hôm qua Hến nhồi thịt làm nem chua mà sao cái tay nó xụi lơ đến giờ, may là bữa nay hỏng đi thi đô vật, hông thui là chết chắc
Good night ÔC ui, ui ÔC
Chị D ui, đâu mất tiêu rầu?
chắc nhồi lộn thịt rồng chứ gì
Ừ, Tình Vờ biến đâu mất tiêu?
@Hến. Chạy 1 vòng về thấy bà con còn mãi mê ngủ he. Coi xong phim Ocean Heaven tối qua. Wow lâu lâu coi được cuốn phim về tình cha. Cảnh gà trống nuôi con thấy tội…….làm b/x đi tìm Kleenex hoài.
Thầy Lý, hồi tối Hến coi phim War of the Arrows của Đại hàn, action dữ lắm, thấy Lý thích thì coi thử, phim này giống y như một phim do Mel Gibson đạo diễn, tựa gì thì bí mật, để bà con tự đoán! hehe!
Braveheart
Trật lất rầu chị hưa! hehe! mà sò coi War of the Arrows chưa dị?
Hôm qua Hến nói trong này Hến hỏng kêu ai bằng em được, nhưng bây giờ có rùi đó nghe! hehe!
Làm sao biết được em hay chị? j/k
Có thể là Sò đó chị Bidong ơi.
@Ngao, Hến: nhìn tên làm sao biết được người đó bao nhiêu tuổi được? j/k
sò là út ít rồi, không thắc mắc!
Phim “Apocalypto” Phim này bạo lực lắm ,còn phim “War of the Arrows ” coi được lắm.
@NL, Hen
Tình vờ đang đuọc tình thiệt hành
@Tâm: b/x của Tâm lấy Kleenex cho b/x hay cho Tâm? Tâm mà khóc chắc mắc cừ lắm hả? j/k
Chị Bidong này cắt cớ thiệt nghe! haha!
Bà con ui, đâu mất tiêu hết rùi!
Ngao về rồi đây Hến ơi!
Hy vọng chị Đoan okay.
Sao hôm nay vắng teo dị Ngao!
@Hến: vắng chứ đâu có teo? j/k
Cuối tuần này Hến nấu món gì ăn? có món gì đặt biệt kể bà con nghe vớí? NL không cho 8 cuối tuần ra, mình 8 đại ở đây thôi! sorry NL!
Chị Bidong, mình tám ở đây cũng được nhưng phải tám cho có vần có điệu.
Chẳng hạn như phải có huynh có muội! hehe!
@Chị Bidong, Hến, Sò
Tuần này mình không có “Tám Cuối Tuần” vì NL đã post chủ-đề mới rồi.
Hẹn gặp bên đó nha! Sò chạy trước đi!
@Hến
thứ bảy chắc bà con mình lo đi chợ dọn dẹp nhà cửa, hoặc tiếp khách. hu hu! nhớ Ốc quá Hến ơi! Có khi Ngao tưởng-tượng 3 anh em mình còn nhỏ đi chơi phá-phách với nhau.
Giờ Hến chở mấy nhỏ đi thư viện, đi chợ, tự nhiên Ngao nhắc ÔC làm Hến muốn …hic…hic…
okay, Hến. Gặp sau nghen !
@All : Here I am
Hi chị AL, thành còm sĩ RÌNH giống như sò rùi hả! hehe!
Good night chị AL, em dìa chắc chị khò khò rầu! hehe!
@ Chị An Lành
bên chị mới khoảng 9 giờ rưỡi tối phải không?
Sao AL thâý hi’nh nhu’ week-end AL chi² có thi’ giò’ đoç còm chú’ không có viê’t nhiêù đu’o'ç. AL đã viê’t i’t vi’ phãi deal vó’i keyboard, nhiêù khi viê’t xong laį phãi qua môț màn côŋg, trù’, nhân, chia nên thù’o'ng trong tuâ’n thi’ AL thong thã vó’i blog ho’n là week-end. Why ? I don’t know …
@ Hê’n : good afternoon nhe
@ Hello An Lành,
Museum D.C đủ loai trên đời ở các building khác nhau ,AL phải bỏ cả mấy ngày trời may ra mới mong đi hết…
Khi nào quỡn, tui cũng vô ngắm nghía hột xoàng to tổ chảng để lãng quên… đời đau khổ! Ngoài ra, tui cũng mê khu di tích lịch sử Đông Tây . Có khi họ triển lãm đến 3 tháng. Mình đươc như sống lại một thời nào…
Cái ” bút chì ” mà AL có ngang qua khi xem hoa Anh đào ở Thomas Jefferson, đươc gọi là ” Tháp Bút “. Cũng giống tháp Effel, AL có thể lên trên đó, để nhìn toàn thành phố ( y như Kennedy Center)
Hồi ghé Eden Center của người Việt ở V.A, toi co’ dừng chân giang hồ ở Phở Xe Lửa của ông Toàn Bò ( Luật sư Nguyển Thế Toàn ) không vậy? Phở rất đúng gou^t Bắc ( Saigon xưa.). Tui mê lắm!
Khi nào nhớ phở, tui phải lái cả tiếng đồng hồ mới ra đươc Phở Xe Lửa & Phở 75. ( hê thống phở 75 của cưu phóng viên Lê Thiệp nhật báo Chính Luân Saigon trước 1975, cũng rất đậm đà hương vị về một Saigon ngày cũ)…
Là dân Pháp, nhưng sự đời ở Mỹ, AL cũng đã ghé lại nhiều chỗ, thăm viếng nhiều nơi! Vậy là hạnh phúc quá xá cở rồi!
AL đã đến Hawaii chưa? Thiên đàng hạ giới nên cũng thật trữ tình và diễm tuyệt!
Từ phi trường vào thành phố, nhìn những hàng dừa xanh ngắt, với bờ biển cát trắng phau, mà nhớ Nha Trang đứt lòng, đứt ruột!
Một ngày thứ 7 chỉ miên man du lich và lê la hàng quán. Êm đềm quá, phải không?
Bây giờ là 3.40 PM. Tui chuẩn bị ăn gou^ té. Chắc AL chuẩn bi vô ” màn “?
(” Quê hương tui cái mùng mà kêu cái màn “) Hi! Hi!
Bonne nuit. Rêve D’or
Chào tất cả bà con còm sĩ. Hồi sáng giờ tui nấu ăn, rửa chén lu bù, bây giờ mới leo được lên đây. Ngày cuối tuần nhiều khi còn mệt hơn đi làm nữa.
Hôm nay blog vắng có thể mọi người đi dự lễ kỹ niệm 30 tháng 4? hay là lễ Phật Đản?
Chúc tất cả cuối tuần vui vẻ nha.
@ Hu’o'ng DJ : Bonjour ma chère;
AL giô’ng Ngao : thi’ch đi lă’m H ą. AL vâñ có souhait trŏ’ laį WDC vi’ còn nhiêù chô² AL chu’a đi : Arlington, Pentagon…AL thâý WDC giô’ng nhu’ Paris đi hoài không hê’t. Lâ’n trú’o'c AL đi WDC mà laį xen mini trip qua New York đê² coi tu’o'ŋg gįot nu’o'c mà nu’o'c Nga tăŋg cho My² in memory of 9-11 bă’ng xe lũ’a nên ho’i hâ’p tâ’p nhu’ng đu’o'ç ngă’m le hall de la gare cũa WDC. Đęp quá H ą. East Coast cuã My² ho’i giô’ng Canada : historique dans l’immensité grandiose. Sûrement à un de ces jours….
Chúc chị AL một đêm thật bình an nha.
Xin loi neu noi chuyen sang dda`ng.
Nhan ngay 30/4 , vinh danh mot an nhan nguoi My cua nguoi viet ty nan
———————————————————————-
An Trai Nho Ke Trong Cay
———————————————————————-
A mix of luck, polish
THE STATE Vietnamese dominance of the manicure trade started with the help of a U.S. star.
May 05, 2008|My-Thuan Tran | Times Staff Writer
——————————————————————————————–
Even before Hoa Thi Le left Vietnam, she heard about California’s booming nail business from her brothers and sisters. All six became manicurists after arriving in America.
So when Le came to Orange County in December, she went straight to beauty school.
“My family told me, ‘Do nails. It’s easy,’ ” said Le, 49, as she practiced brushing hot-pink polish on a woman’s toenails at Advance Beauty College in Garden Grove. “So I just followed them.”
These days, it’s hard to meet a manicurist who isn’t Vietnamese. In California, Vietnamese Americans make up an estimated 80% of nail technicians, according to the industry’s trade publication. Nationwide, it’s 43%.
“The Vietnamese have taken over the nail industry,” said Tam Nguyen, who operates the beauty school his refugee parents started.
“They began serving a niche that wasn’t served by Americans. And boom!”
They’ve also transformed a business that once was an indulgence for the pampered and wealthy, and turned it into an affordable American routine.
In the 1970s, manicures cost up to $60. But waves of Vietnamese manicurists, mostly refugees who happily settled for low wages, slashed prices. Now, manicures and pedicures go for as little as $15.
The nail industry has become an easy path to success for Vietnamese Americans, who discovered they needed little training and could get by with limited English. Even before they know how to apply a top coat or scrape off calluses, Vietnamese newcomers have jobs lined up at relatives’ salons. Some arrive with plans to open their own shops.
Salons across the Midwest and East Coast advertise for workers in Orange County’s Vietnamese-language newspapers. Cosmetology licensing tests in California and Texas are given in Vietnamese. And the industry’s trade magazine has a glossy Vietnamese-language version, VietSalon.
And whether a slur or proof of acceptance, Vietnamese Americans have earned a classic American distinction: becoming a stereotype. In stand-up comedy or prime-time TV, the spoof of a manicurist trying to tack on extra services in broken English is nearly universal.
Unlike the boutiques selling ao dai tunics or the pho restaurants that line Vietnamese enclaves, nail salons didn’t spring from centuries-old customs. There are no precise words in Vietnamese for “manicurist.” They call it tho nail — nail worker.
How it began
The story of how the Vietnamese fell into the nail industry is one of pure chance — of how 20 women who fled their war-torn country happened to meet a Hollywood starlet with beautiful nails.
The women were former teachers, business owners and government officials who came to America in 1975 after the fall of Saigon and landed in a tent city for Vietnamese refugees near Sacramento called Hope Village.
Actress Tippi Hedren, drawn to the plight of Vietnamese refugees, visited every few days. The Vietnamese knew little of Hollywood, so Hedren showed them Alfred Hitchcock’s “The Birds” and pointed out her face on the screen.
———————————————————————————————–
In a Los Angeles Times article and featured on a CBC news story, Hedren was described as being a pivotal figure in the modern development of Vietnamese-owned nail salons in the United States that later spread rapidly along the East and to Canada. Drawn to the plight of refugees from the Vietnam War, she began visiting a tent city at Hope Village, and in 1975, helped Vietnamese immigrants, primarily female, by having her manicurist teach them the skills of the trade and working with a local beauty school to help them find jobs. In Canada, the nail parlour industry is now dominated by Vietnamese immigrants and refugee.
Tui nhớ ơn kẻ thảy lon
Bonne nuit chị An Lảnh nhé!
he he! chúc trước lỡ chị có ôm laptop ngủ sớm
Tui cũng đi ngủ trưa bây giờ đây! hahaha
@Ngao : AL không có ôm laptop đâu, mà liêŋg nó qua bên Ngao ą. Sáng dây. chi² câ’n vó’i tay là vô blog laį ngay. Nhiêu khi AL phãi tų’ măç cã ” thôi 5 phút nũ’a thi’ mi’nh đi pha café” hoăç là ” mi’nh tų’ cho thêm 5 phút trú’o'c khi ra khŏi nhà”.
Ai đó hôm trú’o'c nói blog NL nguy hiê²m, mà nguy hiê²m thâț Ngao ą : AL phãi schedule laį hê’t Ngao o’i. Khũng khiê’p thâț nhu’ng mà sao râ’t vui và râ’t nhiêù ti’nh nguoi’: bây giò’ AL châ’p nhâŋ ngũ i’t ho’i đê² say hello vó’i Sò, hoăç nói chuyêŋ vó’i GLL (sf cuã Ngao). AL cãm đôŋg và thâý â’m lòng khi ai đó say hello hay là good night vó’i AL (nhu’ Ngao, Bidong, HDJ, Hê’n…v..v…)
Đã bao lâ’n AL viê’t xong laį delete nhu’ng hôm nay AL sĕ can đãm không delete và cám o’n hê’t tâ’t cã moį nguoi’ nhâ’t là cô chũ bò’ lô’c NL măç dù không hiêũ nghĩa “song kiê’m bi’ch hįêp” gi’ đó. Cũng nhò’ moį nguoi’ mà AL phãi deal vó’i keyboard đê² viê’t tiê’ng viêț.
Yes, life is so nice with all of you. Thanks so much.
@AL
NL có ý nói “song kiê’m bi’ch hįêp” =hai nguòi chung vai “nện” her
@Chị An Lành
Chị viết rồi thì submit đi nghen, đừng có bao giờ delete hết vì sau này chị có viết lại thì cảm xúc cũng không giống nữa. Uổng lắm!
Ngao cũng vậy, trước kia thì work-life balance, nhưng từ khi sinh-hoạt với blog NL thì work-life-blog balance. Một ngày chỉ có 24 giờ nên muốn làm được nhiều chuyện thì phài sắp-đặt thời khoá-biểu thôi.
Chúc chị vui nghen!
Bonne nuit tout le monde.
Good night all and see you tomorrow.
Chị An Lành, chúc chị ngủ ngon. Tám tiếng nữa chị em mình gặp lại.
Ăn trái nhớ kẻ trồng cây oak.
Uống nước nhớ nguồn Rockie Mountain.
Cám ơn nước Mỹ vô vàng,
Đã cho ăn trái còn kèm công danh.
Chúng ta qua bài mới nghen quý-vị!
@NL, GLL, Ngao, Hến,
D ok, chỉ bận việc nhà chút xiú mà thôi, cám ơn nha
@Đoan – Cám ơn chị cho biết nha!
hẹn gặp chị bên bài mới nghen chị !