Của hồi môn

Là quà tặng của cha mẹ cho con gái lúc theo chồng.

Của hồi môn của tôi ngày cưới là một tờ giấy bạc $100. Chỉ có vậy. Nhưng tôi đã tặng món tiền đó cho hai đứa em gái mình, trước ngày tụi nó đi xuất ngoại cùng ba má, 3 tháng sau khi tôi đi lấy chồng.

Thành ra, cái tôi mang về nhà chồng, và tôi xem là của hồi môn, lại chính là con dao bào tay trái của má tôi.

Tôi không biết con dao bào đó đã có mặt trong nhà tôi từ lúc nào. Chỉ biết khi tôi lớn lên, biết cầm đến con dao để bào vỏ củ này củ kia thì tôi đã thấy nó.

Tôi giống Má tôi, là người thuận tay trái nhưng viết bằng tay phải. Hầu hết đồ dùng của người thuận tay phải, tôi đều dùng được, ngoại trừ cái dao bào.

Tôi nhớ có một lần tôi cầm dao bào tay phải và bào ngược, bắt buộc phải như vậy, thế là nó bào luôn của tôi một miếng da. Tôi sợ kiểu bào ngược từ đó.

Thế nên khi đi lấy chồng, trong số đồ dùng má tôi cho mang theo, tôi chọn ngay cái dao bào tay trái, như hành trang không thể thiếu.

Trải qua bao nhiêu lần dọn nhà, từ nhà chồng ra nhà riêng. Từ nhà cũ sang nhà mới. Từ Việt Nam sang tới Mỹ. Từ nhà thuê sang nhà mua. Bao nhiêu thứ tôi phải vứt đi, riêng cái dao bào tay trái cũ kỹ vẫn theo tôi, khiêm nhường, lặng lẽ. Để tôi không phải lúng túng. Không phải ngập ngừng. Không phải khó khăn mỗi khi bước vào bếp. Nó quen thuộc đến đỗi nó như là một lẽ tất yếu phải có trong cuộc sống của tôi. Dù nó cũ đến không thể cũ hơn, vẫn chưa một lần tôi nghĩ đến chuyện thay nó, như tôi từng thay biết bao nhiêu nồi niêu xoong chảo, dao thớt, muỗng nĩa trong nhà… Cũng chưa một lần tôi nghĩ, đến một lúc nào đó cái dao bào tay trái không còn dùng được nữa, thì tôi phải làm sao.

***

Lần gần nhất tôi cầm đến cái dao bào tay trái là hôm thứ Tư rồi. Cũng là ngày Má tôi về Việt Nam thăm dì tôi sắp mất.

Cái cán dao bằng gỗ mòn đến mức muốn bóng lên. Và lưỡi dao nó cùn, đôi chỗ mẻ như nhiều thêm, theo năm tháng. Tôi phải cầm cán dao gõ gõ xuống đất cho lưỡi dao dính chặt vào cán, trước khi dùng.

Tự dưng tôi nhớ Má. Nỗi nhớ khiến tôi cay mắt.

Không hiểu lý do gì, từ ngày một đứa bạn tôi cứ hay post cái này cái kia, mà nó gọi là kỷ vật của má nó lên blog, sau khi má nó qua đời, tôi cứ hay thẫn thờ mỗi lúc cầm đến cái dao bào tay trái này.

Không phải nó là món đồ duy nhất Má cho tôi. Tôi nhớ lúc Má mới sang Mỹ, cuộc sống còn khó khăn, Má dành dụm mua gửi về cho những đứa còn ở Việt Nam mỗi đứa một sợi dây chuyền có mặt trái tim với hạt kim cuơng bé xíu xiu, như tình thương Má muốn dành cho những đứa con không được ở gần Má.

Tôi thích sợi dây chuyền đó. Nhưng sao cái dao bào tay trái vẫn là hình ảnh của Má tôi. Tôi không hiểu tại sao lại là như vậy. Tôi nắm cán dao mòn bóng trong tay, nhìn lưỡi dao muốn cùn, muốn gỉ lên, mà vẫn bén ngọt, tự dưng tôi như thấy cuộc đời má tôi. Nhọc nhằn. Đắng cay. Đầy nỗi buồn. Và đau đáu những niềm thương. Của sự nhẫn nhịn, chịu đựng, cam khổ. Vì chồng, vì con.

Má tôi không có tuổi thơ đến trường.

Chỉ có những ngày đi lụm củi, đứng bên cửa lớp học trường làng, nghe ông cha dạy chữ, mà học lóm.

Má tôi không có tuổi hoa niên.

Chỉ có những ngày đi ở cho người quen để lấy tiền mua thuốc cho mạ.

Má tôi không có tuổi mộng mơ.

Chỉ có tiếng chì tiếng bấc của chủ, của những đêm khóc vì nhớ nhà, nhớ mạ.

Và Má lấy chồng, khi ngoại mất, bắt đầu cuộc đời làm mẹ ở tuổi 16 tuổi, trong cảnh nghèo không thể nghèo hơn.

Để từ ngày đó, cứ quay quắt trong những nỗi lo. Lo cho con còn nhỏ. Lo khi nó lớn lên. Con lấy chồng lấy vợ, học bằng người này người kia, Má vẫn không ngớt những niềm lo. Nỗi lo tự dưng của người mẹ. Đôi khi không cần thiết. Nhưng không thể cất đi được, không vứt đi được.

Má kể tôi nghe tuổi thơ Má. Tôi chỉ nghe, chưa một lần cất tiếng hỏi thêm. Bởi chẳng bao giờ đó là câu chuyện vui. Tôi cứ hay giấu nước mắt khi nghe. Tôi không thích cổ tôi cứ nghèn nghẹn.

Tôi gom những mẫu chuyện đó, cất riêng một góc trong tim mình.

Để lần đầu tiên tôi tự tìm về quê ngoại, đầu năm 2011, tôi lần theo ký ức Má kể, dù chẳng được bao nhiêu. Tôi tìm về An Cựu. Tôi đến chợ Đông Ba. Tôi tìm đường lên thăm mộ bà ngoại.

Tôi ngồi bẹt bên gánh bán hột vịt lộn, mua lấy có, để nhìn những mệ, những mạ người Huế ăn, để hình dung ngày xưa Má tôi dành dụm tiền đi ở để mua hột vịt lộn, mua thuốc lá Cẩm Lệ về cho mạ, cho mệ trong đêm được chủ cho về thăm nhà là như thế nào.

Tôi qua hàng bánh bột lọc. Tôi nhớ câu chuyện mỗi đêm bà ngoại thức làm bánh bán, thèm không dám ăn, vì ăn mất vốn. Tôi ngó những người xung quanh, như tìm một ký ức.

Tôi nhìn con đường lên núi, tôi cố hình dung hình ảnh Má và cậu đi kiếm củi ngày xưa…

***

Tôi không hiểu vì sao cứ nhìn cái dao bào tay trái cũ như không thể cũ hơn, là tôi lại nhớ Má.

Nhớ dáng đi Má bắt đầu khập khiểng nhiều bởi cái chân lệch khớp, di chứng của những ngày mới sinh phải còng lưng đi gánh nước mướn, gánh nước đá.

Nhớ tiếng Má sụt sùi, ánh mắt thẫn thờ, đau cho đứa này, buồn cho đứa kia, dù chẳng đứa con nào cầu mong Má như thế.

Nhưng, nỗi lo tự dưng của người mẹ. Đôi khi không cần thiết. Nhưng không thể cất đi được, vứt đi được.

Tôi ngắm cái dao bào tay trái. Nó cũ kỹ như không thể cũ hơn. Tôi không biết mình xoay sở thế nào, nếu một ngày tôi không còn nó…

*******************

Đến lượt mọi người kể 1 kỷ niệm về mẹ của mình đi.

406 Comments

  1. sò says:

    Chuyển thể:
    Mẹ ơi mẹ ơi
    Của hồi môn đó
    Dao bào tay trái
    Con vẫn giử mãi
    Không thể vứt đi
    Nếu…
    Một ngày không còn
    Dao bào của Mỹ
    Trái phải đều được
    Thử đi thử đi
    Tuy nhiên…
    Của hồi môn đó
    Vẫn phải giữ mãi
    Trong lòng trong tim
    Mãi…mãi…

    Reply
  2. ngoclan says:

    Wow, không ngờ sò quá giỏi!
    Ở nhà có 1 cái dao bào của đứa cháu mua, có lẽ xài trái phải gì cũng được, như sò nói, nhưng chưa bao giờ mình thử…
    sò kể một kỷ niệm gì đó về mẹ của sò đi :)

    Reply
    • kenzip says:

      đây là bằng chứng mới nha. Trong tấm hình cô giáo mới post, cô giáo bào củ hành làm sao mà bay nguyên cái móng tay luôn rồi…

      Reply
  3. dat diep says:

    Bài viết hay va cảm động. Đọc bài mà nhớ đến Me tui những năm tháng sau 75.Đang làm việc nên không thể viết nhiều. Cám ơn NL

    Reply
  4. Trùm Sò says:

    Tôi đọc bài của NL mà rơm rớm nước mắt. Tôi nhớ má tôi. Tôi không có kỷ vật nào của má để lại, nhưng tôi có kỷ niệm cuối cùng giữa hai má con mà tôi nhớ mãi…

    Má tôi già lắm, những năm cuối cuộc đời má bị Alzheimer’s, thần trí không minh mẫn. Mỗi năm anh chị em chúng tôi về thăm má một hai lần, có lúc rủ nhau về chung, có lúc chia nhau mà về, khi thì hè, khi thì tết, khi thì giỗ ba.

    Mùa hè 2010, như những lần trước, cả gia đình tôi về quê thăm nhà, vừa đi đây đi đó vài nơi, vừa kết hợp sống những ngày hè ngắn ngủi bên má tôi.

    Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Ba tuần qua rất lẹ, kỳ nghỉ hè đã hết. Trước ngày về Mỹ, tôi tới ngồi trầm lặng bên má tôi. Tôi cầm bàn tay gầy guộc của bà, vân vê làn da nhăn nheo cằn cỗi, cảm thấy xót xa tội nghiệp cho cuộc sống cuối đời của người già. Tôi thương má quá. Tôi muốn nói những lời ấy nhưng tôi lại ngập ngừng. Tôi không quen mở lòng mình như vậy, ngay từ lúc nhỏ hiếm khi nào tôi thủ thỉ với má. Tôi chỉ nói được rằng tụi con chuẩn bị đi, sang năm con lại mang vợ con về thăm má nữa. Tôi không biết má tôi có hiểu không, nhưng tôi cảm thấy bà gục gặc đầu.

    Tôi ngồi với má một hồi lâu. Trong không gian tĩnh mịch chỉ có hai mẹ con, tôi nhìn má, má lại chậm rãi quan sát tôi trong yên lặng. Tôi buồn buồn, cái buồn buồn nghẹn ngào của một cuộc chia tay. Đột nhiên tôi cảm thấy hình như má muốn làm cái gì đó; má muốn kéo bàn tay tôi gần hơn. Tôi đưa tay lên theo ý má thì thấy bà kéo tay tôi từ từ ấp vô mặt bà mà hôn. Người tôi như sụm xuống. Mối xúc động tràn lên vỡ òa. Nước mắt tôi nãy giờ lấp ló trên khóe mắt thì nay sẵn dịp túa ra lăn dài xuống gò má. Một tay để nguyên cho má nắm, tay kia quẹt nước mắt, tôi ngửng đầu nhìn lên nóc nhà, rồi quay ra nhìn góc cửa, cố giằng hơi thở, cố giấu cảm xúc mà lòng thổn thức. Tôi tự an ủi là năm tới mình cũng về ngồi đây với má nữa mà.

    Nhưng tôi không có cơ hội ngồi bên má tôi lần nữa. Bốn tháng sau, má mất. Chỉ một lời nói con thương má lần cuối ấy thôi mà tôi không thốt nên lời. Ngay lúc này tôi lẩm nhẩm những lời trong bài hát “Bông Hông Cài Áo” mà cảm thấy lòng day dứt. Tôi hối hận là mình đã có rất nhiều dịp để nói con yêu mẹ mà lần lữa hoài nói không xong.

    Rồi một chiều nào đó anh về
    Nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu
    Rồi nói, nói với mẹ rằng
    Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ có biết hay không
    Biết gì, biết là, biết là con thương mẹ không

    Bây giờ giữa lúc đêm khuya ngồi một mình nhớ má, tôi nói thầm tự mình nghe “con thương má”, nhưng má đâu có còn trên cõi đời để nghe những lời nói muộn màng này nữa đâu?

    Reply
    • Khoai says:

      @TS:
      “Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
      Năm canh chầy thức đủ vừa năm”
      Bây giờ đã quá xa xăm
      Huơng long` con thắp, lạnh nơi xứ người.

      Reply
      • kenzip says:

        @ chị Khoai
        “Bây giờ đã quá xa xăm
        Huơng long` con thắp, lạnh nơi xứ người”
        2 câu ca dao nghe thắm thía gì đâu…
        Ốc xin chị chuyển chữ “nơi” qua chữ ” căm”, ốc thấy không khí sẽ lạnh hơn, vì trong lòng đang thiếu hơi ấm tình mẫu tử..

        Reply
        • Khoai says:

          @Ốc, Sáng ngủ dậy đọc bài của NL, trên đường đi làm bỗng dưng nhớ đến câu ca dao về tình mẹ. Cảm ơn Ốc đã tìm ra chữ “căm” hay tuyệt.

          Hương lòng con thắp. Lạnh căm. Xứ người!

          Reply
          • kenzip says:

            ốc viết thiếu, chị Khoai ơi.
            “2 câu thơ của chị hay như ca dao, nghe thắm thía gì đâu…” là câu ốc định viết…
            còn chữ “căm ” tự nó nhảy ra từ thơ của chị đó…

            Reply
    • ngoclan says:

      Đọc “Người tôi như sụm xuống. Mối xúc động tràn lên vỡ òa. Nước mắt tôi nãy giờ lấp ló trên khóe mắt thì nay sẵn dịp túa ra lăn dài xuống gò má NL cũng đưa tay quẹt nước mắt…
      NL xin bài này cho trang Viết Cho Nhau của NL nha.

      Reply
    • Hoàng says:

      been there! done that!

      hình như đàn ông con trai VN hiếm có ai nói với mẹ là “con thương mẹ lắm” để rồi tới lúc vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội. Làm đàn ông VN cũng có cái thiệt :(

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Vậy mà nhà tui lại khác, trong khi mấy chị em gái thì hỏng ai nói ‘Con thương Má, nhưng mấy ông anh trai thì hay đến ôm Má, nói ‘Con thương Má’, hay Má đi đâu thì nói ‘Con nhớ Má’.

        Reply
    • Bidong says:

      @TS: cám ơn đã chia sẻ bài về Mẹ của TS thật cảm động. Chúc TS và gia đình luôn an vui.

      Reply
  5. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ, và toàn-thể anh chị em một ngày vui nhé!
    Hôm nay Ngao phải vô sở nên chiều mới gặp lại . hu hu!

    Reply
  6. Tâm says:

    Vì công ăn việc làm và có gia đình riêng, tôi đả dọn xa mẹ tôi hàng ngàn miles.  Hàng năm mẹ con mới có dịp gặp mặt 2 hay 3 lần gì đó thôi.  Mỗi đầu tuần sáng thứ hai, tôi đều gọi điện thoại về hỏi thăm.  Coi như đây là cuộc hẹn giửa mẹ và tôi.  Qua những cuộc nói chuyện với mẹ, tôi học hỏi về kinh nghiệm sống sao cho đúng với đời với người.  Nhiều lúc tôi nhớ mẹ đột xuất, gọi về thì lại thêm lo cho mẹ.  Mẹ sợ là tôi có chuyện xào xáo trong gia đình nhỏ của tôi hay là mấy đứa cháu không được khoẻ hay sao đó.  Tôi cảm nhận qua giọng nói và lời hỏi thăm tới tấp từ mẹ.  Suốt đời mẹ lúc nào cũng lo cho anh, chị em tôi.  Khi tụi tôi khôn lớn lập gia đình, mẹ chỉ mong sao tụi tôi được hạnh phúc là mẹ tôi vui.  Tuổi mẹ ngày một chồng chất, tôi rất là sợ một ngày nào đó tôi không còn được nghe tiếng nói của mẹ…..

    Reply
    • ngoclan says:

      “Mỗi đầu tuần sáng thứ hai, tôi đều gọi điện thoại về hỏi thăm. Coi như đây là cuộc hẹn giữa mẹ và tôi.” — hay quá!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Tui thì một tuần mà chưa gọi là Má tui gọi lại cho tui cự liền, ‘Tía mày, sao bữa giờ hỏng gọi cho Má’. Có lần Má tui gọi cell phone cho tui cũng hỏng ai bóc, gọi nhà cũng hỏng ai bóc, gọi hãng cũng hỏng ai bóc luôn, Má tui quính quáng. Chắc Má tui sợ ông chồng tui thủ tiêu tui rầu! :)

      Reply
    • kenzip says:

      Thầy Lý ơi! thầy còn có nỗi sợ là thầy còn có hạnh phúc. Cám ơn những dòng tâm sự xúc động của thầy.

      Reply
    • Bidong says:

      @Tâm: nhiều khi ở xa mõi chân ở gần mõi miệng! Ở Mỹ cũng có nhiều cơ hội thăm viếng hơn là còn ở VN. Tâm để ý vé máy bay nhiều khi sale rẻ lắm! Chúc Tâm luôn được Mẹ thương thật nhiều nha! :P

      Reply
  7. PMT says:

    Cô giáo ơi,
    Mỗi lần và viết về người mẹ của tui, không lúc nào tui cầm được nước mắt, dù bà đã nằm xuống hơn 30 năm nay.
    Xin phép NL cho tui đem vào đây bài tui viết cho riêng tui, chưa dám gởi cho ai đọc. Hể có dịp rảnh, tui có cảm xúc gì, thì viết vô rùi để đó. Hay hoặc dở thì cũng là do tui mà ra, xin chia sẻ.
    —-
    Gánh nặng oằn vai

    Bà Sáu trông đứng trông ngồi. Giờ này, lẽ ra đứa con gái lớn đã về tới nhà rồi. Chờ nó quăng cái cặp lên bàn, ăn ba hột cơm rồi cùng với bà ngồi vò mấy sợi bánh canh, để còn phải nấu cho xong, rạng sáng mai đem ra chợ bán.
    Có chuyện gì xãy ra cho nó không đây?
    Đứa con gái kế, tánh tình lanh lợi, khôn khéo, không dể mấy ai ăn hiếp được, nên bà ít lo. Lớn nhỏ gì, nói một tiếng không phải, nó sẳn sàng đối trả. Ngược lại, đứa chị hiền lành chỉ giỏi nước làm thinh, cùng lắm là khóc hoặc cười trừ. Tuy ít nói, nhưng Phuong lại rất siêng làm. Thấy mẹ vất vả quá, mỗi sáng nó chịu khó thức sớm để đem hai nồi bánh canh cùng với gánh phụ tùng của mẹ nó ra chợ, bày hàng xong xuôi, Phương mới bắt đầu đi bộ đến trường .
    Đứa con dể dạy này tuổi còn trẻ, nhưng là một cánh tay đắc lực của bà, mọi việc trong nhà, đở đần gánh vác cho bà rất nhiều.
    Tiếng người đàn bà rao ngoài đầu ngõ, “bún bò đây”, bà Sáu biết đã 2 giờ trưa rồi. Lưng bà đau vì mỗi ngày phải ngồi lăn mấy kí bột làm bánh, đôi tay này ngày xưa chỉ biết cầm kim thêu thùa may vá, nay đã chai lì nỗi mấy cọng gân xanh. Bà ráng gượng bước xuống nhà dưới nhóm lửa, bắt đầu cho nồi bánh canh thứ nhất, rồi sẽ đến nồi thứ hai.
    Có tiếng mở cửa, đứa con nào về đây? Cả nhà năm đứa nhỏ, dù rằng rất vất vả, cực nhọc làm đủ mọi thứ để kiếm tiền mưu sinh, nhưng tất cả các con bà đều được đi học.
    Nhớ đến cái ngày, cả nhà bà phải dọn từ căn lầu hai tầng rộng lớn sang đây, vì chồng bà làm ăn thua lỗ, thêm vào tật ghiền cờ bạc, ông đã phá sản. Khi ông báo tin cho bà biết, tình trạng tài chánh trong gia đình, bà âm thầm lặng lẽ, đêm đêm không dám khóc lớn sợ các con nghe, ngày ngày bán dần mòn những tư trang dành dụm.
    Cái ngày, mấy đứa nhỏ không chịu ăn cơm, không chịu ngủ chung với nhau trên một cái giường. Cái giường ngày xưa cha mẹ chúng nằm, bây giờ là của năm đứa con.
    Cái ngày, mấy đứa cứ khóc, đòi về nhà cũ, không thích ăn cái này, muốn ăn cái kia. Mùi hôi mốc của căn nhà chật hẹp, dơ dáy, của căn nhà “mới” không làm mấy chị em Phương có cảm tình chút nào. Bà Sáu mãi lo dọn dẹp, cố nuốt nước mắt vào trong dấu đi nỗi buồn sâu kín.
    Tấm thân vốn không quen lao động, giờ đây xăng tay áo làm việc, bà đã biết cách mưu sinh. Người phụ nữ tuy chân yếu tay mềm nhưng sức chịu đựng rất là dẻo dai, bền bỉ.
    Đòn gánh lần đầu tiên đặt trên bà, thanh gỗ cứng nằm vắt ngang lên đôi vai trắng trẻo mịn màng, tựa như thanh sắt, ôi… quả thật là đau đớn! Lại thêm hai thúng hai bên, một chứa nồi bánh canh, một đựng nào tô, nào chén và những vật linh tinh…… Nhìn các con, nghĩ lại gia đình, bà mím môi, bước những bước nặng nề chậm chạp, nhưng vẫn phải đi………….
    Tháng ngày dần qua, các con của bà đã khôn lớn theo thời gian, căn nhà chật hẹp ngày nào cũng đà quen thuộc. Dù mưa, dù nắng, sáng sáng, ngày ngày bà vẫn quảy đôi gánh ra chợ. Nắng táp, mưa sa, giờ đây dù bà trọng tuổi, màu da sạm nắng vẫn không che dấu nét thanh tú của người phụ nữ đẹp thuở nào.
    Ước mơ của bà Sáu, mong chờ ngày các con thành đạt, học hành đến nơi đến chốn, dù lưng có còng thêm đôi chút, dù gánh có nặng nề hơn vì tuổi già sức mõi, bà vẫn không nệ hà. Chỉ mong con cái bà sau này khỏi phải vất vả gian nan. Hi vọng chúng nó đạt mảnh bằng nào đó để nuôi tấm thân, chỉ mong các con không phụ lòng mong mõi của bà .
    Mỗi ngày với đôi gánh nặng trên vai, khi nhức mõi, bà đổ thừa cho tuổi già. Bà không hề nghĩ tới đi khám bác sĩ, qua loa vài viên thuốc cảm, quẹt sơ mấy miếng dầu xanh, để dành tiền cho các con mua sách học. Lúc phát giác ra, mới biết mình đã mang chứng bệnh nan y, bà vì các con mà quên chính bản thân mình.
    Ngày bà nằm xuống, trơ trọi tấm thân cò. Hai đứa con lánh nạn tìm về bên mẹ nương náu những ngày loạn lạc, nhìn mẹ mõi mòn trong cơn hấp hối. Còn mấy đứa kia đâu? Giống như mẹ chúng nó ngày trước, đang bận tìm miếng ăn trong thời buổi khó khăn. Nghe tin mẹ qua đời, chỉ kịp chạy về chịu tang, quỳ tiển đưa quan tài mẹ, hai đầu gối còn chìm ngập trong bùn, mùa nước lũ. Mưa vẫn còn tầm tả, không biết lúc nào tạnh để người ta còn chôn mẹ xuống ba tấc đất, dù cạn dù sâu.
    Thế đã xong một kiếp người !

    Phương
    Fl 11/16/2010

    Reply
    • dat diep says:

      Rất xúc động khi đọc bài viết của chị. Đêm nay đọc những bài viết ve Me, tôi không làm được gi ca ,cứ nhớ đến những ngày Me con bên cạnh, nho lam.Con vài tháng nửa la Ba xa anh em tôi được 10 năm.

      Reply
      • ngoclan says:

        Cám ơn bài viết của chị PMT.
        Việc “có cảm xúc gì cứ viết ra rồi để đó” hay lắm đó chị Phương ơi! NL cũng hay làm như vậy. Nhiều khi quay nhìn lại, hiểu được mình của thời khắc ấy là như thế nào, chuyện gì đã xảy ra, mình đã làm gì, nghĩ gì…

        Reply
    • kenzip says:

      @ PMT,
      Hôm nay bài viết của PMT là 1 trong những bài khó còm nhất. Khó là vì nó ngổn ngang những nỗi niềm của một người mẹ oằn vai nuôi con, lo cho con vô điều kiện.
      Đức hy sinh cho gia đình, quên đi hạnh phúc cho chính bản thân mình là 1 đức tính cao quý của người phụ nữ Việt Nam ngàn đời không thay đổi. Mà Mẹ của PMT là 1 ví dụ diển hình nhất.
      Ốc thấy mỗi chữ PMT viết đều lóng lánh giọt nước mắt thương nhớ Mẹ. Một bài viết đầy nước mắt của 1 người con viết để khóc Mẹ….

      Reply
    • Bidong says:

      @PMT: Bidong đọc bài của PMT lúc ăn lunch, hứng được vơi lon nước muối…
      Cám ơn PMT đã chia sẻ nha.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Hến hy vọng chị PMT sẽ cảm thấy thanh thản hơn sau khi chia sẻ với mọi nguời những kỷ niệm về Mẹ. Bà Ngoại Hến mất đã gần 60 năm mà mỗi lần nhắc đến bà Ngoại là Má Hến đều khóc. Má kể hồi nhỏ Má thương bà Ngoại lắm, nhưng phải đi ở mướn, mỗi tuần chỉ được về nhà một ngày để thăm Ngoại, ngủ một đêm với Ngoại rồi tờ mờ sáng phải đi tiếp…

      Reply
    • gia lu.m lon says:

      Ca’m o*n PMT chia xe?

      Reply
  8. Xem Nguyen says:

    Good morning all ,
    Chúc quý vị có một ngày vui .

    Cô NL ,
    Ba cái vụ kể về Mẹ thủng thỉnh có thời giờ tính sau.
    Trước hết nói đến Cô có gốc gát người Miền Trung. Mãi đến hôm nay tui mới:
    Ạ thì ra !!!
    Tui nhớ rất lâu lắm rồi . Từ khi nghe Cô đọc tin tức trên NVonline , bằng chất giọng đó ,trong tâm tui đoán rằng Cô không phải thuần là người Miền Nam mà cũng không phải ảnh hưởng bởi sự tiếp cận với người Bắc hay Trung. Tò mò , nhưng chưa có cơ hội , dám hỏi !
    Nay thì đã rõ mười mươi rồi.Hehe

    Reply
  9. An Lành says:

    @ ALL: Good afternoon

    Reply
  10. Van Nguyen says:

    Trong gia đình, có lẽ tôi là đứa có thời gian sống gần Ba Má tôi it nhất, nhưng lại là đứa nói chuyện với Má tôi nhiều nhất. Tuần nào tôi cũng gọi cho Má tôi ít nhất hai lần. Nhiều khi nói đến phone nóng hổi, từ chuyện bữa nay nấu cái gì ăn cho đến chuyện anh chị em, bà con họ hàng. Nhiều lúc mấy anh chị em nói tui sao nhỏ này ở xa mà cái gì nó cũng biết. Khi trong nhà có chuyện gì, Má tui hay nói cho tui nghe.
    Tui không có kỷ niệm đặc biệt về Má của tui, chắc có lẽ là vì từ nhỏ cho đến lúc lấy chồng, lúc nào tui cũng sống quấn quít bên Má, phụ buôn bán, phụ nấu ăn, phụ việc nhà, cuộc sống hàng ngày của tui gắn liền với Má. Tui nhớ lúc tui đựoc 5 tuổi, Má tui dìa Đà Nẵng thăm ông Ngoại tui sau nhiều năm xa nhà, trong đám con 7 đữa, Má tui dẫn mình tui đi, Má tui nói tại vì khi đi thì tui là đứa nhớ Má nhiều nhất. Tui cũng không biết tại sao nữa, tui nhớ từ nhỏ cho đến lúc tui đi lấy chồng, tui ít nói, phải nói là tui câm như hến, Ba Má nói gì thì tui nghe, kể gì thì tui nghe, dặn gì thì tui làm theo, Má khóc thì tui nhìn, hỏng biết an ủi hay nói gì ráo trọi. Tui nhớ Má tui nói ‘Con gái thì hay tâm sự với mẹ, còn con con hổng khi naò nói gì.’
    Trong cuộc đời của Má tui, nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Má tui con nhà nghèo, nghèo rớt mồng tơi, làm lụng cực khổ từ nhỏ, bà Ngoại tui mất sớm, ông Ngoại có gia đình khác, rồi Má tui lấy chồng, rồi cái nghèo, cái lo, cái khổ, cái buồn, cứ tiếp nối cuộc đời Má tui.
    Đến giờ con cái đã lớn, nhưng những cái buồn phiền thì cứ theo đuổi Má tui, đó là điều làm tui buồn nhất, và đó cũng là điều làm tui thấy khó chịu nhất vì tui không có cách nào thay đổi được điều đó.
    Cũng như Trùm Sò, chưa khi nào tui nói ‘Con thương Má’, không biết sao câu đó khó nói quá, nhưng tui biết mặc dù tui không nói nhưng Má tui biết là tui thương Má tui nhiều lắm…

    Reply
    • kenzip says:

      Mây viết hay như vầy mà lâu thiệt là lâu mới thấy 1 bài nha! Mây nói là không có kỷ niệm gì đặt biệt, nhung tui thấy toàn là kỷ niệm quá đặt biệt hông hè. Nào là : ” quấn quít bên Má. Phụ buôn bán, phụ nấu ăn, phụ việc nhà.
      Ngoài ra Mây còn có nhiều đức tính quý báu nữa: là đứa nhớ Má nhiều nhất. ít nói, chỉ biết lắng nghe. có máu lạnh vì ” hỏng biết an ủi hay nói gì ráo trọi”.
      Bây giờ Mây cầm điện thoại lên, phone cho MÁ Mây và nói: ” con thương MÁ lắm”. Không khó lắm đâu, Mây ơi!
      Bảo đảm là sau khi nói được câu đó, cả 2 người đều sung sướng vô cùng. Nói nhỏ nha, nếu có xin tiền thì trong lúc này là lúc thuận tiện nhất đó….

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Sợ cầm cái phone lên chưa nói gì thì đã khóc hụ hụ :)
        Cái vụ mượn tiền thấy có lý đó nghe,
        ‘Má ơi, con thương Má lắm….Má có 5 ngàn cho con đi Má!’
        Vài tháng sau,
        ‘Má ơi, con …’
        ‘Gì? Thương nữa hả! Khỏi cần thương đâu con!’
        hehe!

        Reply
      • Trùm Sò says:

        KZ nói đúng rùi, Hến nhiều kỷ niệm nên không biết list cái nào trước cái nào sau. Hehe nhưng tui biết chắc thằng con Hến nếu viết về má nó, nó sẽ kể kỷ niệm đặc biệt của nó, đó là lúc má nó ru nó ngủ hồi nhỏ, nó nói “má không ru tui, tui ngủ ngon hơn” hahaha :D

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Cái vụ ‘má không ru tui, tui ngủ ngon hơn’ là Má nó nói! hehe!
          Nhưng hồi thằng nhóc học lớp 6, mấy trường học bắt tụi nó viết một bài văn về Mẹ, nó viết sao mà bài văn được chọn là một trong số những bài văn hay, Hến còn được đi dự lễ và được tặng cái bông. Đọc bài nó viết Hến mắc cười gì đâu, nó diễn tả Má nó giống như anh hùng đi cứu nhân loại! :)

          Reply
    • ngoclan says:

      Tui thì ngược lại với Hến.
      Ở nhà tui là đứa ít chuyện trò, gần gũi, và tâm sự với ba má nhất, so với tất cả những đứa con. Có lẽ do tui là người nghe chuyện người khác nhiều hơn là kể chuyện mình cho người khác nghe. Tui chỉ được mỗi tội hay nói cà rỡn cho ba má tui cười :) Thế nên đi đâu, ba má cũng ít nhớ và lo lắng cho tui hơn những anh chị em khác trong nhà (tại thấy tui lỳ quá, hahahaaha)

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Chắc tại đẻ ngược nên lỳ, mà còn Nhâm Chuột mới là chết người! haha!

        Reply
    • Bidong says:

      @Hến: cái tên hến vô tình mà lại trúng với Hến quá! j/k
      Hến có phúc lắm mới được gần gủi với Má Hến nhiều như vậy đó. Chúa nhật này Hến phá lệ nhe, bốc phone lên rồi nói Happy Mother’s Day đến Má của Hến nha. Nhớ báo cáo cho bà con biết kết quả nhe. Ai đó (Ồc) đã nói làm được 1 lần rồi thì lần sau sẽ quen, biết đâu còn thích và làm tốt hơn mọi người nữa đó! :)

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Má Hến đang ở VN, nhưng bảo đảm sẽ làm, sẽ báo cáo kết quả! hehe!

        Reply
  11. Van Nguyen says:

    Hến xin chia buồn cùng chị PMT, anh Dat D., TS, ÔC, và những ai không còn Mẹ, dù lời chia buồn này đã quá quá muộn màng…

    Reply
    • Tiny says:

      Quá xúc động với những lời lẽ ngọt ngào của anh chị nói về ” Người Mẹ ” của mình, mà không cản được dòng lệ. Cũng giống như Vân xin chia buồn cùng ai đã mất Mẹ. “Của hồi môn” của T không có những hiện vật như NLan có trong tay, nhưng mà “của hồi môn” của T là một ” Ký ức ” dài như vô tận trong những tháng ngày Cha đi học tập cải tạo để lại cho mẹ một gánh nặng tránh nhiệm nuôi gia đình cho mọi người có đủ bửa ăn, nước uống… chử viết không thể diển tả hết được.

      Reply
      • kenzip says:

        @ Tiny, chử viết o diễn tả hết được thì Tiny nói hay kể đi, mọi người đang chờ nghe nè…

        Reply
    • kenzip says:

      không muộn đâu Mây ơi! Cám ơn Mây nhiều lắm…

      Reply
  12. Hoàng says:

    hehe tui cũng thuận tay trái chỉ có viết là tay phải. Chắc tại ở VN hồi xưa các cô giáo lớp 1 cầm roi quất tay đứa nào viết tay trái nên mình phải đổi qua tay phải. Nếu mà tui sinh ra ở Mỹ thì thế nào cũng viết tay trái và biết đâu làm tổng thống vì mấy ông tổng thống đều viết tay trái

    Tui xài dao bào rất nhuyễn bằng tay trái nhưng vẫn xài loại dao dành cho người tay phải. Khi cắt thì cắt từ ngoài vô trong về hướng mình nhưng vẫn thấy rất dễ dàng

    p.s. mới đọc sơ đầu bài thấy cô giáo có của hồi môn là 1 con dao làm tui chợt tội nghiệp thằng bồ cũ của cô giáo quá. Hèn chi ổng chỉ biết an phận đọc truyện chưởng chứ không dám ý kiến gì hết vì sợ cô giáo trở thành nàng Kiều … Catherine.

    Reply
    • ngoclan says:

      trời ạ!

      Reply
    • kenzip says:

      Bây giờ tình trạng này vẫn còn. Cô giáo dạy lớp 10, 11 , 12 hay dùng thước sắt khẻ tay học trò nào viết bằng tay trái.
      Trong lớp này là ví dụ điển hình…
      À, cái vụ xài dao làm tui nhớ Vũ Hoàng Chương ghê
      ” 1 nhát dao bay nghìn thuở..”
      tự nhên viết đến đây bỗng ngắc ngứ, quên tuốt luốt rồi. Nghìn thuở gì mấy sư huynh?

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Anh Hoàng nói đúng quá, nàng tay phải cầm phán quan bút, tay trái cầm cái dao bào, gã bồ cũ thấy là khớp!!!

      Reply
  13. dat diep says:

    Me Tôi xuất thân trong một gia đình khá giả tại Huế.Bà là chị lớn trong 8 chị em.Ngoại Tôi là một người phụ nữ truyền thống xưa ,Tam Tòng Tứ Đức,thờ chồng nuôi con và các con của Bà đều ảnh hưởng từ đó.Sau khi lập gia đình,Me tui làm tròn trách nhiệm Dâu,Vợ và làm Mẹ.Gia đình Tôi khá giả có của dư của để.Me Tôi không phải làm gì cả,có chăng vì là chị lớn trong dòng họ Nội lẩn Ngoại ,Me đứng ra lo giổ kị hằng năm mà thôi.Nếu không có biến cố 1975 thì Me củng sẽ như những phụ nử an phận khác sống cho đến cuối cuộc đời .Tôi là con út,vì thế luôn ở gần Bà nhất ,có nhiều kỉ niệm gắn bó với Bà trong nhiều hoàn cảnh vui buồn lẩn cay đắng.Viết ra thì nhiều lắm,chỉ xin kể ra những kỉ niệm như những thức phim xưa lần theo thời gian…
    LỜI NHẮN NHỦ:
    Trong những ngày Sài Gòn trong cơn hấp hối.Ba Tôi mỗi ngảy chán nản,cứ cầm cây viết đỏ tô lên những thành phố bị VC chiếm.Cái bản đồ VN đã bị màu đỏ lan dần.Ngày 29/4,Me gọi Tôi lên phòng ,đây là lần đầu tiên Bà nói với Tôi một cách rất seriously “Con nghe Me dặn,những bộ đồ này Me làm cho con-Tay Bà chỉ đến một gói đồ để trên giường-Trong những cái lai quần Me có khâu tiền vào đó,khi cần thiết con lấy ra xử dụng,nhớ là khi lấy phải không có ai ở bên cạnh ,còn đây là một gói nhỏ con mang vào người,trong đó còn tiền lẻ,địa chỉ cần liên lạc và một lá bùa hô thân ,con nhớ giử kỷ,Nghe không !” Thấy tui hoang mang,Bà nói tiếp ” Đương nhiên là con lúc nào củng ở bên Ba Me nhưng Me sợ khi có biến động khi di tản sẽ lạc lẩn nhau ” Có lẽ kinh nghiệm của Bà khi từ khi chạy giặc năm 1946 từ Huế,về Quảng Trị đến Phú Liêu và nay là những ngày gian khổ sắp xảy ra ,Bà muốn con mình chuẩn bị cho tình huống sắp xảy ra…
    GÁNH ĐẬU HỦ-SỮA ĐẬU NÀNH:
    Những ngày sau 75,Anh em Tôi vẫn còn đi học.Bao nhiêu tiền dành dụm gửi ngân hàng coi như mất trắng.Ba Tôi làm phó tổng giám đốc trong ngân hàng Nam Phương tại đường Hàm Nghi cũng đã dẹp tiệm.Mọi chi phí chỉ do bán vàng,đồ đạc trong nhà mà sống.Me cứ trầm ngâm tư lự trước một tương lai vô định.Ngồi không ăn riết, núi cuả củng không còn.Bà bàn với Ba rằng phải làm gì để kiếm thêm .Me tôi làm đậu hủ nước đường gừng ngon lắm,sữa đậu nành nữa và Bà quyết định làm rồi ra đầu hẻm đường Trần Hưng Đạo ngồi bán,làm bạn hàng với bà Trung úy mới học tập về nay ngồi bán bánh tráng nướng.Tôi hỏi Me không ngại sao khi ngồi bên lề bán?Me hỏi Tôi giửa Me và bà trung úy ai bảnh hơn-’ Me bảnh hơn ,dĩ nhiên rồi” Tôi cười hẻ hè đáp “Tào lao,bà trung úy bảnh hơn Me.Trước đây mổi ngày bà trung úy mỗi ngày bận quân phục ngiêm trang,mang giày bước đi gỏ cộp cộp trên đường,mắt bà sáng quắt ,cầm ngẩn lên oai phong,Me phục bà ta lắm,Nay sau khi tù tội,phải ngồi bán bánh tráng bên đường kiếm sông,so với bà,Me không bằng !”(còn tiếp)

    Reply
    • ngoclan says:

      Chờ đọc tiếp.

      Reply
    • kenzip says:

      Ốc đọc đến chữ ” còn tiếp” ốc thấy phát rầu. Chừng nào ông anh cho sơi phần tiếp nữa đây. Đang ngon miệng, chưa no bụng mà phải đứng lên đánh răng xúc miệng. tức gì đâu…

      Reply
  14. Độc-giả Texas says:

    Hồi nhỏ Ngao thương ba hơn mẹ rất nhiều. Tuy nhiên, do sống gần mẹ hơn nên Ngao ảnh-hưởng từ mẹ nhiều thứ. Như có lần đã kể, mẹ nuôi Ngao và các anh chị em trong nhà bằng thơ ( dĩ-nhiên là bằng thức ăn và bánh kẹo nữa).
    Qua tới Mỹ, đi làm tiền kiếm được mẹ lo cho con cái và dành-dụm gửi về VN để nhờ thăm nuôi ba và cũng giúp cho các cậu,dì còn kẹt lại, etc.
    Vì ảnh-hưởng từ 2 nền văn-hoá Mỹ-Việt nên Ngao cũng hay nói :”Con thương mẹ” hoặc ” I love you”.

    Bên cạnh rất nhiều thói quen tốt của người Việt, có lẽ chúng ta thiếu thói quen bày tỏ lòng yêu thương với cha mẹ, anh chị em, hay bạn hữu. Nhiều người thương mẹ lắm mà cứ không nói được.
    Hy-vọng những ai còn mẹ sẽ tận-dụng cơ-hội để nói câu:” Con thương Mẹ” hoặc là ” thương Mẹ nhiều lắm”. Được thêm lần nào hay lần nấy để sau này khỏi phải hối-tiếc nghen quý-vị. Lần đầu nói có thể hơi khó, nhưng riết sẽ quen mà.

    Reply
  15. Độc-giả Texas says:

    Bonne Nuit chị An Lành nghen!

    Reply
    • An Lành says:

      @Ngao : Cám o’n Ngao.

      Good evening to you.

      Tù’ sáng đê’n giò’ AL đoç đi đoç laį bao nhiêu chuyêŋ cũa các bąn, thâý râ’t cãm đôŋg mà im thin thít vì có cãm tũ’o'ng nhu’ là không có đũ chũ’ đê² chia xe² nhũ’ng niê’m đau thu’o'ng đó.

      Ngao nói đúng : giáo dųc cuã á châu nói chung, viêt nam mi’nh nói riêng không cho con nguoi’ diê²n ta² cãm xúc cũa mi’nh : bô’ mę chi² biê’t lo cho con cái chú’ không nói lên ti’nh thu’o'ng cũa mi’nh cho con cái, vi’ vây. mi’nh cũng lâ.p laį y nhu’ vây. vi’ không có ai chĩ cho mi’nh làm kiê²u khác. Bây giò’ bô²n phâŋ cuã mi’nh là phãi to² ti’nh cãm đó bă’ng lò’i nói vó’i con cái cuã mi’nh : môț khi mà mi’nh nói ra thành lò’i rôi’ thi’ sau đó mi’nh nói vó’i ai cũng dê² ho’n.

      Reply
      • Bidong says:

        Chào buổi sáng chị AL. Em chờ nghe chị kể chuyện về Mẹ của chị đó nha. Chị nhận xét đúng người VN mình không có tỏ cử chỉ âu yếm với con cái như người ngoại quốc, đến đời mình thì mình cũng làm như vậy với con của mình. Em đi học những lớp về parenting nên cũng học được tí tí, nhưng mà nó cũng không tự nhiên như cô tiên cho lắm. :)
        Chúc chị một ngày thứ Tư vui vẻ nha. :P

        Reply
  16. An Lành says:

    @ ALL : good night.

    Reply
  17. kenzip says:

    @ Cô giáo
    Nhìn cái dao bào của cô giáo, ốc nhớ ngày xưa ốc nghịch cái dao róc mía. Nó cũng giống như vậy đó, nhưng nó lớn hơn, dài hơn và nặng hơn gấp bội.
    Nhìn ông bán nước mía róc rèn rẹt thiệt là lẹ và trông dễ dàng làm sao. Ốc bèn nài nĩ xin thử. Cầm con dao bằng tay trái, ốc cố gồng, cố ép cái cán dao vào nách, tay mặt cầm cây mía đường cứng như sắt nguội vào lưỡi dao, bậm môi kéo ngược con dao vào phía mình. Lưỡi dao bay vèo một phát lên luôn bàn tay phải. Cây mía còn y nguyên không trầy 1 miếng, bàn tay vô tội bị tróc 1 miếng trắng phếu, ốc buông dao thét 1 tiếng động tới trời.
    Từ màu trắng chuyển sang màu đỏ tươi của…máu không đầy tích tắc. Máu ứa ra dàn dụa. Má ốc vội quơ 1 nắm bã mía khô, thò tay tháo tấm lưới chùm búi tóc quấn vội vô bàn tay ốc mong cho cầm máu. Nhưng vô ích, máu vẫn cứ rịn ra và nhỏ giọt xuống đất. Trông khiếp lắm. Cuối cùng thì máu cũng cầm nhờ vào bịch thuốc rê với mấy cái ổ nhện gỡ từ đâu đó trên trần nhà.
    Đó là kinh nghiệm xương máu khi dùng dao bào ngược. Mỗi khi nhìn thấy con dao bào là nỗi hãi hùng ngày xưa trở về. Trở về với khuông mặt thất thần của má ốc khi thấy thằng con nghịch ngợm dàn trời…

    Cô giáo ơi! Ốc cảm động với bài viết của cô giáo lắm. Nó làm ốc nhớ lại chuyện của ngày xưa.
    Nhất là câu ” Tôi ngắm cái dao bào tay trái. Nó cũ kỹ như không thể cũ hơn. Tôi không biết mình xoay sở thế nào, nếu một ngày tôi không còn nó…”
    Cô giáo đừng lo, con dao bào đó còn mới lắm. Cô giáo xài ít nhất là cũng hơn nữa thế kỷ nữa nó mới cũ. Dù cũ nó vẫn còn đâu đó, không mất tiêu đâu mà sợ, mà lo…

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hôm bữa coi hình là biết dân ‘nghịch ngợm’ mà hỏng dám nói, bây giờ có người tự khai :) Vậy là Má của ÔC có tính bình tĩnh lắm đó! Má của Hến cũng xài dao bào tay trái, bởi dị mỗi lần qua CA, ở nhà Ba Má, khi cần dao bào là Hến phải cầm ở cái đầu dao, chớ hỏng cầm cái cán dao!

      Reply
      • kenzip says:

        wow, cái này hay à nha! chiêu này chắc Mây nên đòi cấp bằng phát minh đi nha!

        Reply
        • Van Nguyen says:

          Thiệt mà, hỏng tin bữa nào tui cầm tui bào rùi nhờ ai chụp hình gởi cho coi.

          Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Hến
        Cái cần câu cá của Ngao đặc-biệt có một không hai. Lý do là Ngao tháo cái máy quay ra rồi ráp qua bên phải. Ngao cầm cần bằng tay trái và quay bằng tay phải. Tất cả cần câu ngoài tiệm bán cho người cầm cần câu bên tay phải và quay bên tay trái. Nếu mà Ngao phải cầm cái cần câu dùm cho ai mà lúc đo cá cắn câu là không khéo mất cả cá lẫn cần vì lúng-túng hổng làm gì được hết.

        Reply
        • kenzip says:

          rồi, tui cũng bị rồi. Cha sanh mẹ đẻ hồi nào tới giờ có biết cầm cần quay máy hồi nào đâu mà biết. Lần đầu tiên xài cần câu kiểu này, tưởng đâu dễ, cũng điệu đà làm dáng búng cần thả cước cho chì bay ra xa! ai ngờ o thuận tay, lưỡi câu và cục chì bị tức nên bay trở lại, xém móc vô vành tai ông già đứng bên cạnh. hú hồn. Từ đó mới biết là cần tay trái hay tay phải là như thế nào rồi…

          Reply
    • ngoclan says:

      @Hến, Ốc:
      Nhìn hình tui lại thấy Ốc là “dân lỳ và ngạo mạn” chứ không phải nghịch ngợm :)

      Reply
      • kenzip says:

        cô giáo ơi, có thể ốc rất là lỳ, nhưng ngạo mạng thì o có, coi chừng có ngày mất mạng

        Reply
  18. gia lu.m lon says:

    @All
    Xin chao các ACE, chúc đêm an lành trong tay ông bà hàng xóm
    Xin chúc mừng cac ACR con mẹ, còn cha. Càng” già” chúng ta thấy thuơng cha me mình nhiều hơn thì phải ?
    Xin đốt nhánh huơng, dâng đóa hồng cho cac ACE đã mất mẹ, mất cha . Không lơi chia buồn, an ủi nào xu*’ng đáng trong cái mất mát này?
    @NL
    Hinh như hơi không công bằng, khi nói của hồi môn, la chỉ của mẹ? và chỉ nhă’c về mẹ, mà tạm quên người cha? Giáo dục , văn hóa VN thuờng đẩy nguòi con gái gân gũi với mẹ mình hơn, nhưng ” công cha như núi thái sơn…”
    @Mẹ và Cha
    Đứa con hoang đàng yêu cha me vô cùng. Uóc gì con bay đuọc vê Bolsa, để nấu cho cha mẹ chén canh mùng tơi muóp huơng, miếng cá hấp gừng, miếng đậu chiên vàng óng ánh cho cha mẹ ngay buổi chiêu tối này. Bữa ăn tầm thuờng nhưng con biết cha me sẽ yêu thích vô cùng.
    Xin ơn trên gìn giũ sức khỏe thể xác cũng như linh hồn của cha mẹ

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hến đang chờ đến tháng tới để nhắc đến Ba đây! Chú Già đừng gấp :)

      Reply
      • gia lu.m lon says:

        @NL
        Chi? vu`ng le^n doi bi`nh da(?ng thui :P (glass ceiling case)
        Capuccino lon to nhu* cai va.i nha’ (venti)

        Reply
    • ngoclan says:

      @Già:
      Kỷ vật của ba kỳ sau kể! Già đang ở xứ nóng hay sao mà nóng tính vậy :)

      khi nào về Bolsa nấu mấy món đó, Già nhớ nấu dư ra một chút, hehehehe

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Sư-phụ ơi
      Chúc mừng Sư-phụ cũng còn cơ-hội để thăm-viếng mẹ
      Chúc Cụ được sức khoẻ!

      Reply
  19. kenzip says:

    @ Ông Trùm
    Bây giờ tui với ông cùng chung 1 tâm sự, cùng chung một nỗi đau rồi. Bài viết cùa ông làm tui cứ chắc lưỡi hoài, phải chi hoài …
    Ai đọc bài của ông rơi nước mắt chứ tui thì không, nha ông! Tui chỉ nuốt nước mắt thôi. Nuốt xuống vì tui liên tưởng từ má ông cho đến má tui, bây giờ có muốn “năm tới mình cũng về ngồi đây với má nữa” thì cũng là chuyện không thể nữa rồi.
    Ông chọc cho tui nuốt nước mắt, tui “giận” ông lắm đó, ông Trùm ơi….

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Tui sợ bài này làm ông buồn, thấy ông OK là tui yên tâm rùi, bồ tèo! :)

      Reply
      • kenzip says:

        ừa, nhưng sợ có làm mình hết buồn hông hén!
        Ốc cứ tỉnh như ruồi Hà Nội, kệ xác nỗi buồn muốn lôi mình đi đâu thì đi… buồn chán thì sẽ vui mấy hồi

        Reply
    • Bidong says:

      @Ốc: nuốt nước mắt làm bụng bự lắm đó, nói ra cho vơi nỗi nhớ thương sẽ đỡ hơn. Đồng ý?

      Reply
      • kenzip says:

        Dạ, đúng đó chị BĐ ơi, nhưng dù nuốt hay không, nước mắt khóc mẹ vẫn cứ âm thầm rơi…

        Reply
    • Trùm Sò says:

      Ông nên “giận” cô giáo kìa. Hôm qua tui đọc bài viết của cô giáo mà tui trằn trọc. Đúng là dân chuyên văn có khác, viết về cái dao bào mà như bào ruột bào gan người đọc. Rồi hôm nay câu chuyện của các còm sĩ lại như xát muối vào lòng người. Cái blog này thiệt kỳ, khi thì đọc mà muốn té ghế, lúc thì như dứt ruột dứt gan người ta. Nội công không thâm hậu dám tẩu hỏa nhập ma không chừng :)

      Reply
  20. dat diep says:

    NHỮNG CHIẾC GIÕ ĐAN :
    Tôi thường sang quận 8 chơi với thằng bạn thân khi còn học tại DBT,tại đây có mấy người nhận dây nilon về đang giỏ.Giỏ này kết hợp từ những miếng vuông kết hình bông Hồng,Cúc ,Hướng Dương và nối lại với nhau,Về nhà kể cho Me nghe,Bà bảo Tôi mượn về cho Bà xem.Sau khi xem xong Bà sai đi mua chỉ nilon về mài mò và cuối cùng những miếng có hình các loại hoa rất đẹp,đẹp hơn cái mẩu Tôi mang về,Sau đó Bà đang vài cái và nhờ Tôi chở Bà ra các chợ chào hàng,Vì là hàng mới, đẹp nhưng chủ xạp chỉ nhận bán nhưng không trả tiền.Lúc đó ê chề lắm,dù giỏ bán hết nhưng họ lần lửa không trả tiền hay trả cầm chừng nhưng vẩn muốn lấy thêm hàng.Me Tôi nhịn nhục vẩn giao hàng cho họ và lãnh về nhửng đồng tiền ít ỏi cho đến một lúc hàng của Me Tôi lên đời,tuộc loại là hàng “Hot” tại chợ An Đông,lúc đó thì đặt hàng không xuể,cả nhà Tôi xúm nhau làm giỏ.Ba thì cuốn giây Nilon từ nhửng tép dây thành lọn,còn những người khác thì đan.Tôi thì mua hàng và giao giỏ cho các chợ.Buôn bán tốt đến nổi phải thuê những người trong xóm lãnh hàng về làm.Sau đó có một xạp tại Lê Thánh Tôn biết được và họ đề nghị củng làm giỏ đó nhưng cao cấp hơn và họ là độc quyền duy nhất tại Sài Gòn.Những giõ này sau này dược bán theo hàng xách tay sang Canada theo nhửng chuyến OPD.Phải nói nhờ sự khéo léo của Me Tôi,mà gia đình qua được cơn khó khăn cho tới ngày ra đi.

    Reply
    • ngoclan says:

      NL nhớ mấy cái giỏ nilong này nè, hồi đó ở nhà cũng có thấy má em mua, không biết có phải của anh Đạt làm hay của bác gái làm :)

      Reply
  21. Doan says:

    Hồi sáng đến chư, ra vaò blog không biết bao nhiêu lần, nhưng không thể nào nói hết lòng mình.. Bài viết của NL hay q́ua, cảm đông q́ua làm chị D cứ rưng rưng ngấn lệ, và cũng vì bài viết này , hôm nay chị D. mém gởi thuốc sai địa chỉ cho khách haǹg…
    thôi, cho chị khất lại khi khác nghe .

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @D
      Mo*’i nha^.n duo.c goi’ thuo^’c , nga.c nhie^n vi` chua bao gio*` mua thuo^’c mail order . This ra la` va^.y. Cam o*n nha’ (mo*’i da^u tuo*?ng samples)

      Reply
    • ngoclan says:

      Hôm nay hết rưng rưng chưa chị :)
      Bình tĩnh đi đòi lại gói thuốc của Già, chị ơi ;)

      Reply
  22. Bidong says:

    Tui là con mồ côi mẹ từ lúc mới 3 tuổi, tui không có khái niệm gì về tình mẫu tử hết… Tui chỉ nghe người lớn trong gia đình kể về má của tui, nhìn hình thì biết đó là má của mình, nhưng không có một ký ức gì về má tui hết. Tui lớn lên nhờ ba nuôi ăn nuôi mặc, ngoại lo cơm nước hàng ngày, anh chị lo mỗi người những việc khác để phụ giúp ba ngoại tui. Ngoại tui coi như thay má tui, ngoại lo cho cả đàn cháu 8 đứa mồ côi mẹ. Mỗi năm ba tui đều lo cho cả nhà đi nghỉ hè một lần, không đi Vũng Tàu, thì đi Long Hải, hoặc Đà Lạt, Nha Trang… Lần nào đi, ngoại cũng lo mang nồi niêu soong chảo, gạo, mắm muối theo để lo phần ẩm thực cho cả gia đình. Không lúc nào ngoại để các cháu đói hay thiếu thốn thứ gì hết.
    Rồi biến cố 75 đến, và những năm sau đó từng đứa cháu một từ từ rời gia đình vượt biên, bỏ lại ngoại nơi quê nhà lủi thủi với vài con cháu không có điều kiện đi hoặc chưa đi được . Mãi đến năm 92 khi có ban giao thì ba tui dẫn ngoại đi du lịch sang Na-uy thăm chị tui, rồi bao nhiêu đứa cháu ở Mỹ làm giấy xin tòa đại sứ Mỹ cho ngoại sang Mỹ để gặp các cháu… Lần đầu tiên sau hơn 10 năm gặp lại ba ngoại, mừng mừng tủi tủi ở phi trường LAX, không còn niềm vui nào kể xiết. Rồi trong 2 tháng sau đó, các cháu giành nhau đưa ngoại về ở nhà riêng của mình để được gần gủi ngoại nhiều hơn, các cháu dẫn ngoại đi chơi Disneyland, cái gì ngoại cũng không từ chối để các cháu vui nhưng trong bụng chắc ngoại cũng sợ không ít những trò chơi hơi mạnh bạo ở Disneyland… Lần đầu tiên tui về lại VN thăm ngoại và gia đình, bất ngờ phi trường ở Phi đình công, tui không về đúng như lịch trình, báo hại ngoại lên TSN đón tui rồi phải trở về nhà mà không có tui…Tui nghe nói mà buồn đứt ruột vì lúc đó ngoại cũng đã ngoài 90 rồi mà còn lặn lội đường xa, dang nắng để đón cháu ở phi trường. Ngoại tận tụy nuôi các cháu, lúc nào cũng muốn cháu được ăn đồ ăn ngon, bổ, mà ba tui thì với lương nhà giáo chỉ có giới hạn, nên những tháng tết nhất thì ngoại hơi buồn vì muốn cho các cháu ăn ngon, mà ba thì không có thêm tiền để đưa thêm cho ngoại để mua thêm thức ăn… Ngoại nuôi các cháu mấy chục năm trường, đến khi ngoại bệnh nặng tui về thăm, thức đêm thức hôm tui không thức nổi với ngoại được trọn 1 đêm, giờ nhớ lại cũng còn ân hận… rồi ngoại vào nhà thương, tui ghê cảnh dơ bẩn trong nhà thương ở VN nên cũng không lo được gì cho ngoại nhiều… đến những giờ phút ngoại hấp hối trên giường bệnh tại nhà thì lại đến ngày tui phải trở về Mỹ vì con còn nhỏ & công ăn việc làm và không thể đổi vé máy bay được, tui vừa về đến Mỹ gọi phone về thì ngoại vừa ra đi được vài phút… Người xưa thường nói cho tới lúc mình làm cha mẹ thì lúc đó mình mới biết thương cha mẹ của mình, khi mình biết thương cha mẹ mình thì nhiều khi đã quá trể để mình báo hiếu công ơn sinh thành dưỡng dục. Có những lúc nhớ ngoại, ba tui da diết mà nghìn trùng xa cách rồi, nỗi đau không có gì có thể làm phai mờ được. Con xin dâng lên ngoại lời cầu chân thành nhất từ trái tim của con là con luôn thương ngoại & ba nhất trong cuộc đời của con. Xin hẹn tháng tới sẽ kể về ba kính yêu của tui.

    Reply
    • Khoai says:

      @Bidong: Ngoại của Bidong quả là một người tuyệt vờii. Lo cho con rồi tận tụy với đàn cháu. Phải chăng đó là món quà mà trời đã ban cho khi đã lỡ lấy mất người mẹ của Bidong quá sớm. Đọc những hàng tâm tình trên, thấy Bidong thương kính Ngoại nhiều lắm, có lẽ điều đó cũng đủ để Ngoại ngậm cười.

      Reply
      • Bidong says:

        Cám ơn Chị Khoai. Từ nhỏ tới lớn em chỉ biết kêu ngoại ơi, ngoại à, còn nói về má thì chỉ là hình ảnh và chuyện kể mà thôi. Cuộc đời của ngoại em cũng lắm truân chuyên vì ông ngoại của em rất hào hoa phong nhả, tứ đố đổ tường cái gì cũng có :) , ngoại em ở vậy nuôi đàn cháu khôn lớn nên người, bụng thì giận ông ngoại em lắm nhưng lúc nào cũng lo cho chồng đồ ăn & quần áo tươm tất mỗi khi ông ngoại về thăm nhà, phụ giúp nuôi luôn vợ bé và đàn con riêng của chồng. Với em, ngoại em là một người đàn bà tuyệt vời!
        Chúc chị buổi tối vui vẻ nhe.

        Reply
        • ngoclan says:

          Chị Bidong kể về bà ngoại cảm động quá.
          Chị còn nhớ cảm xúc khi chị vừa đến Mỹ và gọi phone về nghe tin bà mất không?

          Reply
    • kenzip says:

      Ngoại là mẹ, và mẹ cũng là Ngoại. Ốc có biết được nhiều gia đình lâm vào hoàn cảnh như vậy!
      Ốc nghĩ tất cả đều là duyên số, mong chị BĐ cũng đừng quá bi lụy, Ngoại chị có linh hiển cũng không vui đâu.
      Chị rất có phước, có được 1 bà ngoại tận tình nuôi cháu sớm mồ côi mồ cút, vừa có được sự thương yêu chiều chuộng của 1 bà mẹ đã sinh ra mẹ của mình. Như thế chị có đến 2 bà mẹ và 1 bà ngoại rồi, chị BĐ ơi!
      Những dòng chị viết , ốc nghĩ cũng đã làm cho Ngoại chị vui nhiều, vui vì có được người con/cháu có hiếu có nghĩa…

      Reply
      • Bidong says:

        Cám ơn Ốc. Giờ này Ốc còn thức à, ngày mai làm sao dậy nổi để đi làm?
        Tui vẫn còn chờ đọc bài của Ốc kể về Mẹ của Ốc đó nha. :)

        Reply
    • gia lu.m lon says:

      Ca’m o*n bai viet cua? Bidong

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Chị Bidong, Hến thiệt cảm phục bà Ngoại của chị, nhiều người mẹ chưa chắc gì thương con như Ngoại thương cháu như vậy. Hến đang chờ đề nghe chuyện Ba của chị!

      Reply
  23. Độc-giả Texas says:

    @Chị Bidong
    Bài này cảm-động quá! Dù chị thiếu sự gần-gũi của mẹ, nhưng ngoại chỉ đã bù đắp cho chị thật trọn-vẹn.

    Reply
  24. Độc-giả Texas says:

    Good night NL, Sư-phụ và quý anh chị em !

    Reply
  25. Độc-giả Texas says:

    @Chị Bidong
    Ngao nghĩ rằng mẹ chị đã rất thương chị, đã đứt ruột vì phải ra đi để lại đứa con còn quá nhỏ. Cho nên Ngao chỉ nói là chị “thiếu sự gần gũi” chứ không phải là “thiếu tình thương” của mẹ. Ngao dùng chữ một cách trân-trọng trong trường-hợp này.

    Reply
  26. dat diep says:

    CHIA THỊT:
    Năm 78′,Me Tôi bị té gảy xương khủy tay phải nằm tại bệnh viên Bình Dân chờ mổ.Bênh viện này không có thang máy mà phòng mổ thì nằm trên lầu hai.Bác sĩ nói vì không có đủ y tá(?) nên thân nhân phải tự dùng băng ca khiêng người nhà mình lên phòng mỗ.Tôi lúc đó có 1 mình làm sao khiêng may mà có 1 anh củng có cô em gái chờ mỗ ruột dư nên phụ nhau khiêng thân nhân mình lên phòng mỗ và họ nói 2 ca mỗ này chỉ trong 2 tiếng nên cứ ra ngoài uống cafe rồi chờ y tá báo cho mình biết khi nào xong thì khiêng xuống phòng bệnh.Tôi và anh đó chờ hoài nhưng quá giờ rồi mà không có ai báo ca mổ đã xong bèn lên lầu hai xem thế nào,lên đó thì thấy 1 cảnh tượng thật đau lòng.Me Tôi và cô gái đó nằm ngoài hành lang của lầu hai.Gió chiều phần phật thổi tung đi tấm drap phủ thân.Me thì mổ tay nên không bận áo còn cô kia thì trần trụi tất cả nhưng vì có thuốc mê nên cô chưa tỉnh.Còn Me Tôi ,nước mắt Bà ngắn dài đổ trên khuôn măt vì lạnh và xấu hổ.Tôi giận quá ,chưởi thề và muốn xuống lầu làm dử nhưng Me ngăn lại và nói ” Họ đẩy Me và cô ta ra đây nhưng loa bệnh viện thông báo nhu yếu phẩm về và hôm nay có thịt heo kêu họ xuống phòng dưới lấy.Nếu họ khiêng xuống phòng bệnh có lẻ họ sẽ không có nhửng miếng thịt ngon nên họ bỏ mình ở đó mà đi lấy thịt.Con đừng trách họ,có trách là do cái xã hội này làm cho người ta vì miếng ăn mà bần cùng như vậy “Tôi không ngờ đến lúc như vậy mà Me Tôi có thể nói nhửng câu cảm thông cho thân phận con người dưới 1 chế độ tồi tê như vậy

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @DD
      Anh la`m ong gia` lu.m lon ru*ng ru*ng
      ca’m o*n anh

      Reply
    • Bidong says:

      @Anh Đạt: người Mẹ nào cũng tuyệt vời hết phải không anh? Chúc anh một buổi tối vui vẻ.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Đọc câu chuyện này Hến chỉ biết lắc đầu!

      Reply
    • ngoclan says:

      Không biết nói gì nữa :(

      Reply
    • kenzip says:

      @ Anh Đạt Diệp
      Ốc đọc bài viết của anh Đạt với tâm trạng người trong cuộc. Những cảnh đời rất đời này ốc nghĩ chỉ có anh mới có thể viết ra một cách rất nghề như thế này…
      Phục anh quá!

      Reply
  27. jp says:

    Chào cả Nhà Còm!

    Tui là con út trong một gia đình có 12 người con. Anh em tui gọi Cha Mẹ là Thầy Bu. Theo lời Bu tui kể thi khi Bu mang thai tui thì Bu cũng đã lớn tuổi mà tui thì rất ư là “bé to” cho nên khi sinh Bác Sĩ phải dùng kềm kẹp đầu tui kéo ra. Bằng chứng là hai bên đầu tui vẫn còn hai cái sẹo và mổi lần tui rờ lên đầu là tui nhớ đến Bu tui. Ngay cả khi lờn lên, những “người” mà dám (hay tui đồng ý) rờ lên đầu tui, hoặc sau này “bộ nội trợ” vô tình hay hữu tình sờ lên đầu tui đụng phải hai cái sẹo, tui cũng nhớ đến….Bu tui. Tui đặt tên cho hai cái sẹo này là “Sẹo Vĩnh Cửu”.

    Và xin cho phép tui được nói với Bu tui rằng thì là: “Bu ơi! lúc (đang)sướng hay khổ con đều nhớ đến Bu. Bu ơi!”

    Bu tui thương tui nhất nhà (theo tui nghĩ) vì khi Bu tui sinh thì (hấp hối) vào một buổi trưa năm 1986. Tui lúc đó đang hoang đàng chi địa ở các vĩa hê góc phố, vật lộn với cuộc đời cho cái nồi cơm của một gia đình 7 người (hai vợ chồng+năm đức con) đâu có còn tâm trí mà nhớ về nơi mình đã được nuôi lớn lên trong gần 20 năm. Bu tui không thể nào “đi” êm đềm được vì chờ tui. Bu chỉ lẩm bẩm 1 câu là ” đi tìm thằng tiến về cho Bu” Cả nhà tui lúc đó đều không biết tui đang ở cái góc hè nào trong cái thành phố người như nêm cối. Nhưng hình như Chúa quan phòng phù hộ hay sao ấy. Trưa hôm đó, tui đang lang thang ở Chợ Tân Bình thì chị út tui (bên con gái) bâng quơ đảo qua chợ thì gặp tui. Thế là tui vội vội vàng vàng chạy theo chị về nhà. Lúc về tới nhà, ngồi xuống mép giường Bu nằm, cầm lấy tay Bu mà nghẹn ngào nói không lên lời. Khi tui cầm tay thì Bu biết ngay là tui và chỉ nói một câu cuối cùng là “tiến hả! Bu thương con nhất nhà” và trút hơi thở cuối cùng. Tui lúc đó đã 30 tuổi chẵn nhưng òa lên khóc như một đứa con nít 3 tuổi. Bu thương tui nhất. Vì tui, mặc dù không nghe lời gia đình đã bỏ nhà đi theo “tiếng gọi của con tim” khi cả gia đình không một ai đồng ý chuyện “lập gia đình” sớm của tui. Chỉ có Bu âm thầm dấu Thầy tui đi tìm cho ra chỗ tui sống. Rồi cầm từng bó củi nhỏ mang ra cho vợ tui thổi cơm, từng nắm xôi buổi sáng cho con và cháu. Hồi nhỏ, tui rất thích món chuối nấu ốc và cá he kho nhừ (cá he xương rất nhiều) nhưng Bu ninh (hầm) với lửa nhỏ làm sao mà khi ăn không bao giờ bị hóc xương cá. Cho nên, ngay khi tui “bỏ nhà” đi, mỗi lần nấu hai món này thì Bu đều tìm cách đem cho tui (bất kể Thầy hay các Anh Chị không đồng ý). Thế thì hỏi làm sao tui không nhớ Bu tui được.

    Trên là những điều tui viết về ngày “Hiền Mẫu” cho Bu tui. Và xin chúc tất cả các Bà Mẹ của các còm sĩ, hay các “còm sĩ Mẹ” một Ngày Hiền Mẫu Hạnh Phúc bên Gia Đình.

    Còn chuyện con “dao bào” của NL thì tui rành sáu câu. Bởi vì khi tui còn ở nhà thì Bu tui bán bánh cuốn, cho nên ngày nào tui cũng phải bào mấy ký hành (hành hương củ nhỏ) sau đó đem phơi khô và rồi phi với dầu để làm “hành phi” ăn chung với bánh cuốn. “Bào” hành rất cực vì hành cay làm nước mắt nước mũi chảy xối xả. bào chậm là chỉ có sặc vì cay bởi nước mắt nước mũi. Nhờ Bu tui dậy nghề cho nên tui “bào” rất nhuyễn và nhanh, không cần nhìn củ hành khi “bào” nhưng lát hành nào cũng đều và “bào” cho hết củ chứ không làm vụn củ hành. Khi hành phi xong thì miếng nào miếng ấy như những khoen đồng tiền óng ánh vàng ngậy , thơm lừng, ăn chung với bánh cuốn nhai nghe ròn rụn.

    Nhìn “dao bào” làm tui muốn khóc nhưng nước mắt đã cạn chỉ còn biết kêu lên là: Bu ơi! Con Nhớ Bu Qúa Bu ơi!

    Reply
    • Bidong says:

      Câu chuyện của grandpa cảm động quá. Cảm ơn grandpa đã chia sẻ. Cầu chúc grandpa và gia đình luôn được muôn ơn sủng của Thiên Chúa qua sự cầu bầu của Bác gái trên nước hằng sống.

      Reply
    • gia lu.m lon says:

      @JP
      Hi`nh nhu* ma^y muo*i na(m rui` tui kho^ng nghe tie^’ng “bu” tha^n thuo*ng na`y . Ca’m o*n anh
      Ba’nh cuo^’n no’ng ho^?i voi’ ha`nh huo*ng chie^n dzon`, va`ng o’ng a’nh. Che’n nuo’c ma(‘m voi’ nhie^u vo`ng o*’t xanh do? . Ui Bu cua? anh qua’ tuye^.t vo*i`

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Cám ơn Grandpa JP đã chia xẻ những câu chuyện về mẹ thật tuyệt-vời !
      Ngao nhớ đến những mẫu chuyện thời trước 75′ mà Ngao đã nghe từ mẹ và những người lớn nói chuyện với nhau về bà mẹ này lén lút đi “thăm nuôi” đứa con trai hoang-đàng bị ông già từ, hoặc bà mẹ kia lén-lút chồng gửi gấm đứa con gái hư hỏng đi phá thai hoặc sinh con ở một thành-phố khác, etc. Bây giờ tiện nghe Grandpa kể mới thấy nỗi khổ tâm và tấm lòng bao la của những bà mẹ đó.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      ‘Lòng mẹ thương con như biển thái bình dạt dào…’ là vậy…

      Reply
    • ngoclan says:

      Đọc muốn khóc quá anh Jimmy ơi!

      Reply
    • kenzip says:

      @ JP
      Anh JP chơi kỳ nha! Chuyên lấy nước mắt cùa thiên hạ không hà! May là ốc nước mắt chảy ngược, nếu không chắc người thiếu muối quá!
      Ốc xúc động nhiều vì bài viết của JP…

      Reply
  28. gia lu.m lon says:

    @NL
    Tha^y’ co’ cai, gi mau do? o? duoi’ dia~ ha`nh

    Reply
  29. Doan says:

    @G,
    G đoán sai rồi :(

    Reply
  30. dat diep says:

    @cám ơn anh JP đã chia sẽ câu chuyện cảm động

    Reply
  31. Độc-giả Texas says:

    Bonjour chị An Lành !

    Reply
  32. Bidong says:

    GN tất cả, chúc mọi người một đêm an bình.

    Reply
  33. kenzip says:

    good night ACE của gia đình NL’s Blog.
    Chúc tấ1 cả ngủ ngon nha!

    Reply
  34. sò says:

    Em đi học
    “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng em lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Em không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng em như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Những ý tưởng ấy em chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy em không biết ghi và ngày nay em không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng em lại tưng bừng rộn rã. Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ em âu yếm nắm tay em dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này em đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên em thấy lạ. Cảnh vật chung quanh em đều thay đổi, vì chính lòng em đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay em đi học.” Khi đến trường, mẹ dẫn em đến lớp chào cô giáo. Mẹ đã xin với cô giáo cho em được tập viết bằng tay trái để em được phát triển tự nhiên. Năm học trôi qua thật êm đềm và mấy năm sau nữa. Các thầy cô những lớp kế tiếp vẫn để yên cho em viết tay trái có lẽ nghĩ rằng em đã quen viết tay trái rồi. Sang đến năm lớp 4 không hiểu sau mấy tháng đầu em học rất dở. Về sau mẹ gặng hỏi mới biết được vì em sợ cô giáo rầy đổi qua viết bằng tay phải nên chép bài không kịp. Hôm sau mẹ có dặn con cứ viết bằng tay trái đi mẹ có nói với cô giáo rồi. Khi em vào lớp cô cũng khuyên rằng con cứ viết bằng tay trái đi, cô không có phạt con đâu. Từ đó về sau em không sợ mọi người nhìn nữa mà còn cảm thấy ngược lại. Đầu năm học thầy cô sắp chổ ngồi là em giơ tay lên xin cho ngồi bên trái để không đụng vào tay bạn vì em viết tay trái. Bây giờ ngồi viết những dòng này em muốn nói với mẹ em là mẹ ơi con cám ơn mẹ rất nhiều.

    Reply
    • Bidong says:

      @sò: bài viết của sò dễ thương quá! chúc sò buổi tối vui vẻ, ngủ ngon và nhiều mộng đẹp nha. :)

      Reply
      • Hương DJango says:

        @ Sò,
        Hello Sò, ” Cô Giáo Trâm ” đây!
        Nghe Sò nhắc lại đoan văn ” Ngày Tựu Trường ” của Thanh Tinh cho hồn lãng đãng về những mùa tựu trường xưa của một thời thơ ấu! Cám ơn Sò nhiều nghe!
        Nhưng có điều nhân vật chính là ” Tôi ” , không phải ” Em ” đâu cô bé ạ!
        Chúc một ngày vui.

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @Hương DJango
          Chị khỏe không ? Thật là vui khi thấy logo của chị.
          2 tuần vắng chị đó! Mong mọi sự tốt đẹp cho bà chị “BANG BANG” !

          Reply
        • dat diep says:

          Chào chị Hương,welcome back ! : )

          Reply
          • Hương DJango says:

            @ Đat Diệp
            Rất vui khi đươc chia xẻ những giòng tâm tình của anh về ngày Hiền Mẫu.
            Cám ơn và cũng xin chúc anh và gia đình với van điều may.
            @ Sò ơi,
            Sò không lo phải thi lại, ( miễn sao cho Sò vui thôi!), vì đã xếp kỹ… rất lâu chuyên phấn trắng, bảng đen của một đoạn đời.
            @ Ngao,
            Có những điều rất riêng tư không thể giàn trải được.
            Cám ơn ý kiến của Ngao.
            Nếu có dip thuân tiên, sẽ cho Ngao biết sau nghe!

            Reply
        • sò says:

          Chị Hương, em cố ý sửa lại là “Em” cho đúng với tâm trạng của em mà. Tựa đoạn văn em cũng sửa lại là Em đi học. Hy vọng cô giáo Trâm không bắt em thi lại chớ?

          Reply
    • ngoclan says:

      Thì ra sò cũng thuận tay trái, và được viết tay trái là nhờ mẹ.
      Mỗi đứa con đều có một kỷ niệm thật đáng nhớ về mẹ của mình, phải không sò?

      Reply
    • kenzip says:

      @ SBQ
      Cái chuyện không được viết bằng tay trái này ốc cũng bị rồi. Bây giờ chữ viết của ốc giống như mèo mửa củng là do viết bằng tay không thuận.
      Mẹ SBQ hay quá, chăm chút cho SBQ những điều nhỏ nhặt nhưng rất là quan trọng .

      Reply
  35. jp says:

    Cám ơn tất các Anh Chị Em thân thương của blog NL đã chia xẻ những kỷ niệm Đẹp về Mẹ và những lời khen tặng thật nồng nàn ấm áp tình đồng hương dành cho jp.

    Cám ơn NL đã cho chúng ta cơ hội để thốt (viết) lên (ra) được những cảm xúc của riêng mình. Bởi vì, khi Mẹ mình còn sống thì có rất nhiều “lý do” xui khiến mình không thể “bày tỏ” tình cảm của mình với Mẹ một cách trọn vẹn được.

    Xin Tạ Ơn Thượng Đế và chúc tất cả một đêm An Bình bên Gia Đình.

    Reply
  36. M&M says:

    M&M xin chân thành cám ơn Nl và quý còm sĩ đã chia sẻ những bài viết thật cảm động về Mẹ.  Mà lạ là những câu chuyện về Mẹ bao giờ cũng có nước mắt, cũng như những câu chuyện về tuổi thơ đều có giọng cười.  Chắc là giọt nước mắt của mẹ mang đến giọng cười của con.  Kỷ niệm về mẹ thì viết bao nhiêu cũng không đủ, vì có khi một chuyện nhỏ xảy ra trong ngày, như thấy cái áo đứt nút, hoặc đi ngang qua hàng bán quà bánh, cũng gợi nhớ tới mẹ.  Chuyện của tôi xảy ra một vài năm sau 1975.  Nhà tôi nằm trong một xóm lao động, gần nhà của Chương Còm và Thiện Mông Cổ.  Mỗi ngày, má tôi giặt đồ xong thì mang ra phơi ở sân trước nhà, và sau khi tan trường, vào buổi trưa, nhiệm vụ của tôi là ngồi canh cái sào đồ đó.  Tại sao phải canh?  Vì sau 75, cả nước đều đói nên trộm cắp như rươi.  Thường thì má tôi bắt tôi vừa coi chừng đồ, vừa học bài.  Nhưng hôm đó, tôi lại lén má tôi, lấy cuốn truyện chưởng ra đọc.  Đang mê man với quyển truyện thì trời mưa, tôi lật đật chạy ra lấy đồ vô.  Khi ấy, tôi mới khám phá ra cái quần tây và áo sơ mi của ba tôi đã không cánh mà bay.  Nếu ai ở Việt Nam vào thời ấy thì biết giá trị của những món đồ đó, có người làm việc cả năm không sắm nổi một cái quần mới.  Lúc đó, tôi rất sợ bị đòn vì tôi biết ba tôi đi làm cực lắm.  Thấy tôi sợ, nên má tôi cũng không nỡ la, nhưng má tôi sợ tôi bị ba đánh đòn vì tội mê coi truyện chưởng làm mất đồ.  Cho nên, mặc dù trời mưa bên ngoài, má tôi cũng đạp xe ra chợ BC, may ra tìm lại được đồ của ba tôi.  Thời đó, người ta hay ăn cắp đồ rồi mang ra bán lại ở những khu chợ trời.  Má tôi đi rồi thì mưa đổ thật to.  Tôi ở nhà, lòng vô vàn hối hận, chảy nước mắt, thương cho má, và ước gì có thể kêu má trở lại, mình bị đòn cũng không sao.  Khoảng hai tiếng sau, má tôi trở về, ướt từ đầu tới chân, nhưng cười tươi rói, khoe là đã tìm mua lại được đồ của ba tôi.  Đã vậy, sẵn ở chợ, má tôi còn mua thêm bánh trái cho mấy anh em tôi nữa.  Giống như quý anh trong blog, lúc đó, tôi muốn nói thương má rất nhiều, nhưng chỉ líu ríu được mấy câu xin lỗi và cám ơn má.

    Đó là câu chuyện về má tôi để trả lễ cho những bài viết thật hay của NL và quý anh chị.  Xin kính gửi đến quý anh chị lời cầu chúc bình an nhân ngày Mother’s Day.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      @M&M: cám ơn M&M đã chia sẻ, đây đúng là một kỷ niệm đáng nhớ về Mẹ…

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Sư-phụ ơi
        Đó là Cụ cưng Sư-phụ quá nên “cốc” như là “mắng yêu” đó.
        VN mình cứ hổng thích nói “thương”, sợ con lờn mặt rồi khó dạy hay sao á.

        Reply
    • ngoclan says:

      chắc NL phải đi gom góp những mẩu chuyện này lại thành những kỷ niệm về mẹ quá!
      Chuyện nào cũng có những điều rất riêng, dù tình mẹ thì lúc nào cũng bao la như nhau.

      Reply
    • kenzip says:

      @ M&M
      Ốc bảo đảm những câu chuyện về mẹ như M&M vừa kể, nó không những sẽ làm cho M&M nhớ hoài, mà còn có ốc nữa.
      Cám ơn bài viết cùa M&M. Hay quá!

      Reply
  37. gia lu.m lon says:

    Có 1 kỷ niệm nhỏ vói mẹ tui, vặt vãnh, mà tui không bao giờ quên đuọc .
    Thơi gian sau 72, lệnh tổng động viên, nên đi quân dịch hay đi Thủ đức la`cái viễn ảnh u buồn cho mọi gia đinh có con trai ỏ lúa tuổi nhập ngũ.
    Thi đậu tú tài 2, là 1 thành quả nho nhỏ làm cho cha mẹ vui mừng, it ra la khong phai.. đeo cánh gà, và có cơ hội thi vao chuyen khoa, nêu sau này có đi lính, thì cũng nhiêu cơ hội về ngành chuyên mộn
    Sau khi đi coi bảng kết quả thi, tui không nhảy cẩng, hay khoe um tùm, mà đi ngồi trên bờ sông, một mình, thuỏng cho minh ly ca phê, điếu thuốc và nghe nhạc và nghĩ về nhưng ngáy sắp tới, sủa soạn thi vao chuyen khoa
    Chiêu tối vê, vào nhà, thây mẹ đang ngôi tính tiên, sổ sách buôn bán, mới nhỏ nhẹ thưa mẹ rằng ” dạ con đậu rùi”, mẹ mỉm cười và nhanh tay “cốc” cho tui một cái đau điếng, u đầu. Tui không bao giờ quên cái “phần thuởng” đó và cũng chẳng bao giờ hỏi tai sao.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Chắc Bà muốn xài ‘chiêu độc’ để làm chú Già nhớ suốt đời! :)

      Reply
    • ngoclan says:

      không cần hỏi Già ơi!
      Bà “cốc” cho 1 cái vì tội ngồi ngoài bờ sông cho tới chiều tối thì hút cũng phải cả nửa gói thuốc. Vậy thôi :)

      Reply
    • kenzip says:

      @ MR> LND
      Hahahhaha vậy sau cái “cốc” là cái gì nữa? chiếc xe mới? Có phép le lói với ly chanh đường mướt rượt?

      Reply
  38. gia lu.m lon says:

    Bonjour AL
    Mời lon Capuccino ,ăn mừng Phap có tonton mới, Al sẽ có cơ hội đuọc đóng thuế lên tới 50%

    Reply
    • An Lành says:

      @GLL : Merci merci trong nų cù’o'i bă’t đâù héo vi’ tonton mó’i.

      Chă’c vi’ nhò’ cái cô’c cua² bà cų nên GLL liêŋg móc câu nhuyê²n làm sao đâu á ( á này là cũa NL nhe).

      Have a good day GLL

      Reply
  39. gia lu.m lon says:

    Good Morning all,
    Mang lon cafe go~ leng keng via? he` Bolsa

    Reply
  40. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ, và toàn-thể anh chị em một ngày vui.
    Hy vọng sẽ được nghe thêm những kỷ-niệm về mẹ.

    Mời Sư-phụ và chị An Lành café buổi sáng.

    Reply
  41. vui đáo để says:

    năm 1982, tôi đi thăm nuôi người anh bị tù ở Bến Tre ( tù vượt biên ), phải đi đò vào trại tù từ chợ Mỹ Tho. Khi con đò chở nguời thăm nuôi vào trại tù, tôi thấy một Bà Cụ Già ngồi lần tràng hạt khấn Phât Trời cho con Bà bình an…Khi đò đến trại tù, Bà Cụ Già là người vác các giỏ đệm thức ăn chạy ào xu61ng trưóc hết ( có lẽ vì nóng lòng mong gặp lại con ) . Tôi nhường cho Bà và xách các giỏ đệm giúp Bà . xuống đò, vì họ đặt khúc gỗ bấp bênh nối vào đất liền để mọi người đi trên khúc gỗ đó. Tôi nhớ lúc đó tôi là người cuối cùng của con đò….Sau đó tôi nghe một tiếng thét thật rùng rợn , tiếng thét điếng người của bây giờ tôi vẫn còn nhớ nổi da gà khi nghĩ đến thương Bà Cụ Già thăm con tù đầy .

    Xác ngưòi con trai của Bà nổi lên lềnh bềnh ngay lối đi vào trại tù, những ngày qua anh XúHá ( tên người con trai ) , anh không biết bơi, vậy mà công an trại tù bắt anh XúHá bơi ra xa làm ruộng rẫy, tụi công an không tìm ra xác anh, nghĩ anh trốn trại?? một nghịch cảnh oái oăm, đau lòng, mất mát, đau thương đến Xé Thịt của Mẹ , Người Mẹ , ngày thăm con: anh ” Nổi Lên Nhìn Mẹ .” cho Mẹ thấy Anh lần cuối…và tôi vẫn còn nhớ Tiếng Thét hãi hùng vì Mẹ anh đã nhận ra Anh với cái áo anh thường mặc, với điều gì đó linh cảm đó là con trai của Bà, chỉ có tình máu mủ ruột thịt mới có điều Linh Thiêng đó. Anh Xú Há linh thiêng. Người Mẹ của Anh tôi không bao giờ quên Bà.

    Riêng Mẹ của tôi, tôi không dám viết, vì tôi sợ …sợ phải xin nhiều cái lon của Già Lụm Lon để chứa những nỗi niềm NHỚ Mẹ của tôi. Giữ dùm tôi nhiều cái lon nha Già, để giành lon cho Từ Thiện.

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @VDD
      Xin phép để dành cho VDD cái thùng phuy
      (Trong cơn hoạn nạn, mới thấy rõ tình thuơng mẫu tử của nguòi mẹ VN)

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Vui Đáo Để ơi
      Câu chuyện quá cảm-động!
      Ngao có xin Sư-phụ Ngao một mớ lon để dành đây cho anh chị em mình dùng rồi.
      Lon đây! Xin Vui Đáo Để chia xẻ cho mọi người cùng nghe trong khi chủ-đề này còn đang nóng bỏng. Sau khi NL đã post chủ-đề mới lên, Vui Đáo-Để mới chia xẻ thì là phí-phạm. Lon đây! Lon đây cho quý-vị nào cảm-động chia-xẻ của Vui Đáo Để !!!!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Câu chuyện này quá đau thương và quá khủng khiếp….Thanks chú VDD đã kể cho bà con nghe.

      Reply
    • ngoclan says:

      Đúng là câu chuyện kinh hãi quá :(
      Có lon hứa dành sẵn cho rồi, anh Vui Đáo Để kể được rồi đó. Chờ nghe đây.

      Reply
    • kenzip says:

      @ Vui Dáo Để
      Trời ơi… tui đọc mà đầu óc tui mụ mị hẳn ra.. ghê quá, thương tâm quá đổi…
      Ác chi mà ác dữ vậy trời….

      Reply
  42. ngoclan says:

    Cám ơn mọi người đã kể những câu chuyện đặc biệt về mẹ.
    Đi công việc, lát về còm tiếp.

    Reply
    • An Lành says:

      @HDJ – Hahaha… Le retour de l’enfant prodigue….

      Comment vas-tu ?? C’est tellement cool de revoir ton logo.

      Reply
  43. Hương DJango says:

    ” Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
    Bên đời gió tạt với mưa tuôn
    Con đi góp lá nghìn phương lại
    Đốt lửa cho đời tan khói sương ”
    ( Trần Trung Đạo)

    Hello bà con làng nước gần xa,
    Rất tình cờ, gặp lại một người thầy cũ ở University, offer cho 1 nice job ở miền Tây Bắc, đã khuấy động.. những ngày tháng quen…
    Phải bay sang để dễ dàng quyết định nhận hay không, nên chưa biết … que sera.. sera.., đã thông báo cho Ngao ngắn gọn trong viêc tạm rời xa Blog một thời gian….
    Nhưng tình cảm ở một thế giới chưa biết mặt, chỉ quen tên, và không đủ tường tân về nhau với những thân tình bỗng dưng là một thôi thúc không nguôi, và nghe ngọt ngào trên từng vòng xe trở lại.

    @ Ngao
    Chân tình của Ngao đã làm thắt lòng, khi biết ở một phía đời vẫn có kẻ ngóng trông.
    Đã bao nhiêu lần ngã quỵ, vẫn phải tư mình vươn vai đứng dậy, mạnh mẽ bước đi, ngẩng cao đầu trong những ngày u tối nhất từ thân phận cô bé Anne Frank khi Đức Quốc Xã chiếm đóng quê hương, thì bây giờ… dù cảnh đời nào.. ” Chúa đã bỏ loài người, Phật đã bỏ loài người …”, cũng sẽ không bao giờ chết nữa!
    Rất xúc động, đón nhân Ngao như một trong những em trai của gia đình. khi Ngao tư nhận ” Your little brother “.
    ( Nhà toàn con trai, nên HDJ cũng phải là… Hương Garcon Manque’ để dễ dàng… giang hồ hành hiệp!)
    HJD vắng Blog, nên Ngao … thế chỗ, đã đoc thơ Nguyễn Công Trứ cho Già nghe! Có phải… C’est toi : ” Ngoài là một mặt hồ yên. Nhưng đáy là trùng dương sóng “?

    @ Hến V.
    Bao giờ và lúc nào Hến cũng là.. Giám Đốc Viễn Liên, chu đáo, ân cần, trong đường dây liên lạc.
    Câu Hến nói: “Em thiệt, không có ảo gì ráo trọi, chị HDJ ui! ” vẫn là một nhắc nhở đầy tin yêu, chân thật!

    @ Tứ Hải
    Vẫn rất gần với người… tứ hải giai huynh đệ dù ở bất cứ nơi đâu…
    Chưa quên hủ tiếu Mỹ Tho và trường Nguyễn Đình Chiểu là có nghĩa TH vẫn có môt góc riêng trong những phút nhớ về!

    @ An Lành
    Cám ơn những bông hoa Muguet như hồi chuông mang những lời chúc hạnh phúc của AL cho Le Premier Mai.
    Đã ép khô vào trang nhật ký.
    Je t’aime à tout mon coeur.

    @ Sò
    Không phải vacation, nên không ngao du sơn thủy đươc, Sò ơi! Ngay cả mùa hoa cũng đã hết, không còn lại một bông nào!
    Phải quay về sớm hơn dư tính vì viêc nhà, viêc nước kêu réo như gọi đò..
    Rất tiếc, cũng không thể nán lại để có mặt bên Me trong ngày Mother’s Day.
    Chắc phải hẹn đến lúc… vacation 3 tháng như một thuở học trò thôi!

    @ Thầy Lý
    Rất xúc động bằng cả tình thân.
    Đã trở lại, để xem Thầy Lý phá làng, phá xóm ra sao ( như đã tuyên bố sau khi ” ăn hiếp ” Hến), khi có Ốc đồng mình trở về! Hi! Hi!

    @ JP
    Bạn hiền,
    Đọc còm tui qua loa, nên trả lời trớt quớt.
    ” Thấy mặt ông ngầu, làm tui lạnh.. giữa mùa hè sang..! “, chứ không phải tui buồn đời lạnh lẽo mênh mông đâu, mà ông hứa gửi tăng… cái mền Made in China khi lỡ… Fall in Love ai!
    Trời ạ! Đức Lăng Quăng tui mà nghe đồn kiểu này là… tuyệt thưc tới chết!

    @ Khoai Tím
    Không phải vacation, nên keep busy Khoai ơi! Nếu không, đã về Quảng Tri quê Khoai ăn cháo vạt giường cũng đầy tình tự!

    @ Đoan
    Đôi khi cũng bị Stress như Đoan nói. Đời sống xứ người mà! Ai cũng tất bật, ngược xuôi.
    Mừng Đoan cầm roi dẹp loan 12 sứ quân, khi cần cũng phải cầm cung, bắn ná! Bình an tâm hồn, thể xác nghe Đoan! Không đươc đau bất cứ gì nữa hết!
    Cố lên!

    @Ốc
    Lời chào mừng muôn đã bình an trở về.
    Nghe Ốc kể được ăn nhiều khoai, có khoai sọ không?
    Vùng Khánh Hòa khoai sọ rất dẽo và bùi.
    Một người bạn đã từng bỏ khoai vào lon Guigoz làm quà tăng quê hương cho tui, vô cùng cảm động!
    Về Dục Mỹ, Ốc có về Ninh Hòa ăn nem chua, nem nướng, bún lá, cá dầm?
    Cái quán bánh bèo, bánh ướt ngon bá cháy, nối NH – DM,ở Quốc lộ 21
    ( trước 75), có còn không?
    Chiêm ngưỡng dung nhan mùa ha của Ốc rồi! Nếu mai kia, có lỡ đung nhau ngoài đường, có thể nhìn họ hàng, mà không kéo nhau ra tòa…con kiến đi kiên củ khoai, phải không?

    @ Cô Chủ Blog
    Tui nè!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hến chúc mừng chị H. trở về nha! Bà con ui, chị H. dìa rồi nè! hehe!
      Đang chờ nghe chị H. kể kỷ niệm về Mẹ đó nghe! :) :D :P

      Reply
      • ngoclan says:

        hehehe, mừng chị Hương trở về bằng hai chữ “tui nè” nhiều ý nghĩa :)
        Em chờ nghe chuyện của chị đây.

        Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Chị Hương ơi
      BIG HUGS for you ! Welcome home!!!

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Chị H tomboy: chào mừng luồng gió quen thuộc thổi về. Cái “tui nè” đó làm TS giựt mình hahaha.

      Reply
      • Hương DJango says:

        @ Trùm Sò
        ” Tui nè! ” nghĩa là HDJ đây, chứ không phải còm sĩ Tui Nè trước đây đâu mà Trùm Sò giật mình?
        Nghe TS giật mình, làm tui cũng yếu bóng vía theo!
        TS vẫn bình yên, mạnh phẻ phải không? Có hùa với Thầy Lý, cùng với Quan Huyên ăn hiếp Hến trong thời gian tui vắng nhà không đó?
        Chúc nửa tuần dzui!

        Reply
    • Bidong says:

      Welcome home, Chi HJ! Em thay logo cua chi em mung lam do. Mong chi luon khoe manh, vui ve nha. Chi di xa ve chac cung lu bu viec nha, khi nao ranh chi nho ghe tham tui em nha. Hom nay la moi nguoi trong gia dinh blog’s NL sum hop mot nha roi!

      Men chuc tat ca com si ngay thu Tu vui ve. Hen gap lai chieu toi nay.

      Reply
    • Khoai says:

      @Huong oi,
      Dang an trua, thay com cua H, mung qua sa’.
      Nho Huong lam lam !
      Cam on Huong da tro lai.

      Reply
    • sò says:

      Chị Hương, em mừng chị đã trở về. Anh Ốc đi 2 tuần mà tưởng chừng như 2 năm. Chị vắng mặt 2 năm mà nhanh như có 2 tuần thôi, hahaha…

      Reply
    • kenzip says:

      À Chị Hương
      Welcome back, chị Hương ơi!
      Ốc vừa từ VN về, thấy mọi người túa đi tìm chị, ốc cũng vội lật đật chạy theo.
      À, khoai quê ốc có nhiều loại lắm. Ốc có ăn thử qua nhưng có lẽ ốc bận bịu nhiều việc nên hương vị ra sao ốc quên rồi. Nhưng khoai thì lành rồi..
      Ngay cả nem nướng hay chua cũng vậy. Thấy họ bán đầy nhưng chưa có thử qua.
      Còn quán bánh ướt số 1 ngay cầu Bến gành đường lên Dục Mỹ thì chỉ còn có cái tên thôi. Ốc thử qua mà nhớ ngày xưa làm sao á.

      Reply
  44. An Lành says:

    @ All : Hello.

    Good afternoon to you.

    Reply
  45. An Lành says:

    @Ngao oi’ : Ngao phãi update chi HDJ nhe.

    HDJ = H garçon manqué và H tomboy (I like this one so much : it’s so cute)

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị An Lành
      Tên này cũng hay chị há? Để em coi chị Hương chịu hông đã nghen.
      Sáng giờ chị đi đâu mà “im ru bà rù” vậy?
      @Hương Django / Hương garçon manqué :
      chị có chịu thêm cái nick “Tomboy” này hông? nghe cũng hợp với cái tính BANG BANG của chị lắm đó. Cho em biết nghen.

      Reply
      • An Lành says:

        @Ngao : AL đi làm Ngao o’i . Nhu’ sf cuã Ngao nói AL phãi đi làm nhiêù ho’n đê² đóng thuê’ income 50% .

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          Chị An Lành ơi
          Hy vọng chị đang có buổi tối êm-đềm.
          Bonne Nuit chị !

          Reply
  46. Độc-giả Texas says:

    @Hương DJango
    Chị Hương ơi, chị đi có 2 tuần mà thấy thiếu vắng làm sao!
    Nay chị trở về bình an và sinh-hoạt thường-xuyên với blog thì Ngao mừng lắm! Bà con mình chắc đang bận công chuyện nên chiều mới vô blog. Họ sẽ vui lắm đó!
    Dù làm việc ở đâu, có internet, thì mình vẫn còn liên-lạc được. Vậy chị đừng có nói lời chia tay, buồn lắm nghen chị !
    Chị nghỉ ngơi cho khoẻ rồi kể chuyện mẹ cho bà con mình cùng nghe nhé!

    Reply
    • Hương DJango says:

      @ Ngao,
      Vì nếu chọn moving, phải don nhà đến nửa năm. Giờ đâu ê a trên Blog?
      Mà chuyên này cũng chưa ngã ngủ gì hết, Ngao ơi, nên ” tình vẫn chưa yên “.
      Tui còn đang nợ 1 quyền sách dich với nhà xuất bản cũng chưa làm xong.
      Wow! 1001 chuyện! Rối nùi!

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        Suy-nghĩ và bàn tính với anh nghen chị. Quyết-định đổi job trong lúc này cần có sự đồng lòng thì sau này nếu có gặp trở-ngại nào cũng dễ vượt qua.
        Trước những quyết-định lớn, bao giờ cũng phải chấp-nhận một vài hy-sinh. Miễn sao đừng bỏ blog nghen chị!

        Reply
  47. Hương DJango says:

    @ Tóc Huyền ơi,
    Thò tay qua monitor rua TH một cái để đáp lễ cái bắt tay của TH lâu rồi chưa trả được!
    Đang đọi, vì tủ lạnh trống không, chưa kịp đi chợ, nấu nướng gì hết, mà cứ nghe TH kể hết món này đến món khác, ước chi làm hàng xóm của TH, qua ăn cơm tháng sẽ tiên viêc sổ sách biết bao nhiêu!
    @ Phương Mặt Trời.
    Lắng đọng nỗi niềm trong ký ức cũng là một hanh phúc để tìm ra hương vi mới! Nhưng có buồn cũng chỉ in ít thôi, không thì Hến kiên thiếu bạn đồng hành!
    Rất nhớ!

    Reply
  48. jp says:

    @HDJ, Bạn Hiền!

    “Người ngỡ đã xa xăm, nhưng người bỗng lại về”
    Khiếp đi đâu mà đi lâu thế! Làm tôi nhớ tới đờ cả người ra đây này. Còm của Hương bao giờ cũng bay bướm, lã lướt, bóng bảy như tơ trời hiền hoà giống như…..HươngDJ. Làm sao tui dám bỏ qua mà đọc hời hợt rồi rì-còm trớt quớt. Mùa Hè mà tự nhìên Hương thấy lạnh nên tui mới offer gởi cái mền tơ tằm Tô Châu cho Bạn Hiền đắp cho nó mát mẻ chứ bộ. Thân thương lắm đó à nghen.

    Chào mừng Hương đã trở lại và hy vọng sẽ tiếp tục được đọc những bài còm trải chuốt, mượt mà đến từng câu từng chữ, chan chứa tình cảm đằm thắm của một tấm lòng vị tha hướng thiện cúa Bạn Hiền.

    Lòng tui hân hoan phơi phới khi viết những giòng blog này gởi đến HDJ

    jp

    Reply
  49. Mr.T says:

    Chao cac com si
    Xin chia se voi cac ban ve nguoi me cua toi mot nguoi me suot doi hy sinh cho chong con ma khong he than van hay hon trach so phan. Me toi sinh truong tai thanh pho qui nhon nhung theo chong sinh song tai Pleiku. Sau nhung ngay di tan thi ba toi bi bat di cai tao, khong tien bac khong nha cua (cs tich thu vi ho noi ba toi co no mau voi nhan dan ) me lai dat dan con 7 dua ve lai qui nhon sinh song. Noi toi thi nhuong lai can nha ma ba me toi xay cat cho Ong ba Noi toi o. Me toi dat chung toi di lai tham nhung nguoi ba con ma ngay xua khi ba toi con lam viec giup do ho de xin ho giup do trong con hoan nan thi deu bi xua duoi va khinh che. Duong cung me toi danh phai ban di nhung bo do cua me de lam von mua khoai lang khoai mi song ve nau roi anh chi em toi bung di ban tai cac san van dong co dong nguoi hoi hop. Toi va anh toi khong di vi so que mat voi ban be ( anh toi 16 va toi 12 tuoi ) thi me toi khoc va noi rang cac con oi me dau muon day nhung ma thoi cuoc da dua gia dinh minh xuong duoi tan cung xa hoi roi cs muon minh chet thi bang bat cu gia nao me con minh phai song de cho ngay ba con ve, minh ngheo thi minh di ban kiem song cho co an trom cuop cua ai dau ma so. The la anh em toi di ban nhung toi thi luon luon tranh ne hay cuoi mat khi gap nhung ban hoc cung truong oi cuoc doi sao lam noi gian truan ( con tiep )

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Mr. T thân mến
      Mắt của cháu đã lành hẳn chưa anh ?
      Cám ơn anh đã chia xẻ những điều thật đẹp về mẹ, và hy vọng anh sẽ cho bà con mình xem phần kế-tiếp nội trong nay mai.
      Chúc mọi sự tốt đẹp nhé!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Mr. T, thấy chữ ‘còn tiếp’ mà chờ hôm qua nay chưa thấy tiếp gì ráo trọi.

      Reply
  50. Hương DJango says:

    @JP,
    Trời ạ, tui thấy lạnh vì sợ cái mặt ông ” ngầu ” quá xá cở, chứ có phải thời tiết, khí hậu chi đâu!
    Nhưng chọc ông cho có tiếng cười vui thôi, chứ biết ông hiền… như đất!
    Không cần phải thủ thế với nhau, như vậy mới là tình còm!
    Đa tạ! Đa tạ!
    Khen nhiều làm phỗng mũi, hết xinh!
    Cái ” Tôi ” vẫn là cái đáng ghét nhất!
    ” Le Moi est haissable” ! ( có 2 dấu chấm trên chữ i nghe An Lành! Je suis paresseuse. ” Ngại đường xa ” nên chưa kịp dùng cái link chữ Latin của Ngao tặng.)

    Reply
  51. An Lành says:

    @HDJ : viê’t laį cho nè.

    “Le Moi est haïssable”

    AL có viê’t phía trên H tomboy đã đoç chu’a .

    Ravie de te revoir.

    Reply
  52. gia lu.m lon says:

    @AL
    Nuóc Phap sẽ ra sao trong vòng 5 năm tới? mây1 nguòi bạn bên đó than quá? Exodus của nguòi khá giả và chuyen môn cao?
    @Huong
    Welcome back

    Reply
    • An Lành says:

      @GLL : mâý hôm nay đang ti’nh đó ông o’i, sao cái gi’ cũng biê’t vây. nè trò’i . Khô² môț cái là ý thi’ đo’n so’ mà sao khi thu’ç hành thi’ phú’c tąp quá đi.

      Bây giò’ thi’ đành “wait and see” đê² xem né theo kiê²u nào.

      Reply
  53. Hương DJango says:

    @ Già,
    Cám ơn đã hỏi thăm tui mà không có móc câu đính kèm!
    ” Đi xa ..tui nhớ đến.. Già
    Đến câu có… móc, đến cà phê thơm! ” Ha! Ha! Ha!
    ( thơ Hương DJ)

    @ An Lành
    Merci beaucoup.
    Je pense toujours à toi.
    Bonne nuit.

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @Huong
      Kinh tế khó khăn, móc câu để dành cho đai hội còm July này ỏ vỉa hè bolsa :P
      ( với người té chúi nhũi nhiều quá, móc câu không hiệu nghiệm bằng ly sinh tố mãng cầu trên vỉa hè con đuòngbe^n hông MC cây dài bóng mát)

      Reply
  54. Hương DJango says:

    @ Trùm Sò, An Lành, Ngao
    OK Salem! Hương Tomboy.

    Reply
  55. An Lành says:

    @NL, GLL,Ngao, H tomboy, Bidong, Sò, Ken, Hê’n, Khoai ….and…and …all (nhiêù quá)

    Good good night night.

    Reply
  56. Độc-giả Texas says:

    1. Già lụm lon: Sư-phụ của Ngao, Mr. LNĐ
    2. Đoan: Tình vờ
    3. Độc-giả Texas: Ngao, TB Ngao, Ngao cool
    4. Hoa Hoi: Hoa Sim
    5. Hoàng: Quan huyện
    6. Hát Ca: Hoa tím bằng lăng
    7. Hương DJango: Hương garçon manqué , Hương Tomboy
    8. Jimmy Phan: Granda JP, JP
    9. Ken Zip: Ốc, Ốc Đảo
    10. LD: Lệ-đá, Lựu-đạn
    11. Nguyen T: Mr. T
    12. Ngọc Lan: Cô giáo, Người ôm gối
    13. Phương: PMT, Hướng Dương
    14. Sò: Sò bồ quân, Muội muội của Tâm
    15. Tâm: Thầy Lý, Tam Sư-huynh của Sò
    16. Tứ Hải MT: Bidong
    17. Van Nguyen: Hến, Mây, Mây bông gòn, Mây Ngũ sắc, Mây roi
    18. Xem Nguyen: Sếp Xem

    Reply
    • Khoai says:

      @Ngao ui, còn nữa nè: Mưa & Mây = M&M (Ốc đặt, May 1st, Chuyện Nhà Còm)

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        Cám ơn chị Khoai nhắc nhở !
        ===

        1. Già lụm lon: Sư-phụ của Ngao, Mr. LNĐ
        2. Đoan: Tình vờ
        3. Độc-giả Texas: Ngao, TB Ngao, Ngao cool
        4. Hoa Hoi: Hoa Sim
        5. Hoàng: Quan huyện
        6. Hát Ca: Hoa tím bằng lăng
        7. Hương DJango: Hương garçon manqué , Hương Tomboy
        8. Jimmy Phan: Granda JP, JP
        9. Ken Zip: Ốc, Ốc Đảo
        10. LD: Lệ-đá, Lựu-đạn
        11. Mưa & Mây: M&M
        12. Nguyen T: Mr. T
        13. Ngọc Lan: Cô giáo, Người ôm gối
        14. Phương: PMT, Hướng Dương
        15. Sò: Sò bồ quân, Muội muội của Tâm
        16. Tâm: Thầy Lý, Tam Sư-huynh của Sò
        17. Tứ Hải MT: Bidong
        18. Van Nguyen: Hến, Mây, Mây bông gòn, Mây Ngũ sắc, Mây roi
        19. Xem Nguyen: Sếp Xem

        Reply
  57. Bidong says:

    Lâu rồi không có thấy Black, LD phải không bà con?
    Hôm nay cũng chưa thấy Ồc? chắc đang viết bài về Mẹ để đưa lên blog?
    Giờ này chắc bà con đang ăn cơm chiều?
    Hi Chị Khoai! :)

    Reply
    • Khoai says:

      @Hi Bidong, buổi tối bình an bên gia đình nhé.
      Ừa hén, Ốc viết hay lắm, tuị mình chờ bài của Ốc đọc cho “đã”

      Reply
      • Bidong says:

        Cám ơn chị Khoai. À, mà hình như chị đâu đã kể chuyện Mẹ của chị á! Em sẽ chờ chị đó nghe. :)

        Reply
  58. Độc-giả Texas says:

    @ Chị Hương
    Lý do Ngao đề-nghị chị nên bàn với anh trong việc đổi job vì có thể cái job đó tốt và nhiều lương hơn, nhưng nếu dọn qua đó mà anh khó kiếm được việc thì số tiền kiếm hơn kia có thể không đủ đê offset số lương của anh.

    @Sư-phụ ơi
    - Nếu là bạn hay người thân chung của cả 2 vợ chồng thì mới cần bạn ( nếu cần-thiết).
    - Còn đổi bạn riêng như ở sở làm hoặc trên blog thì đâu cần bàn.
    Có lẽ Sư-phụ chỉ hỏi để ghẹo đệ-tử thôi, nhưng đệ-tử cũng xin trả lời Sư-phụ.

    Reply
  59. Độc-giả Texas says:

    @Ốc ui
    Ốc có okay không dzậy ? Sao hôm nay bận hay sao mà đi làm về không lên blog?

    Reply
  60. Bidong says:

    @NL: ngoại tui mất từ năm 92, đã gần 30 năm rồi nhưng tui vẫn cảm thấy như mới hôm qua. Thời gian đó hãng máy bay không cho đổi vé dễ dàng như bây giờ, tui trở về Mỹ trong lúc ngoại đang hấp hối và bác sĩ cho biết là ngoại sẽ không qua khỏi, nỗi buồn không thể tả được, suốt chuyến bay chỉ có khóc thôi, những lúc chợp mắt được thì cũng nằm mơ thấy ngoại, về đến LAX chuyện lạ khó tin là những người đi trong hàng chờ kiểm hành lý, bao nhiêu người đi trước tui và người chị đều bị bắt mở vali để kiểm soát, còn tụi tui thì mấy ông nhân viên cho qua luôn mà còn hối đi nhanh nữa… Tui về đến nhà, vừa vào đến nhà là đi lấy thẻ phone để gọi về VN ngay. Người nhà cho hay là từ lúc tui rời nhà, ngoại cứ nằm trong tình trạng thoi thóp, mặc dù bác sĩ nói là ngoại yếu lắm rồi, có thể đi bất cứ lúc nào, nhưng ngoại vẫn nằm đó chờ… trong tất cả các chị em, ngoại thường hay nói, ngoại thương tui nhất vì lúc má tui mất tui mới có 3 tuổi thôi, không có tình thương của mẹ…mà tui cũng thương ngoại tui nhất vì ngoại là cả bầu trời của tui, mất ngoại là mất tất cả, không ai có thể thay thế được ngoại hết! Tui nhớ lúc tui mới hơn 5 tuổi, cả nhà đi xuồng vào trong vườn để ăn đám giỗ, khi trở về, xuồng bị lật giữa sông, mấy bà cháu phải “đu” trên dây kẽm gai dăng ngang sông, cháu thì khóc bù lu bù loa, bà thì miệng vẫn nhai trầu, lúc đó thì ai cũng sợ thấy bà cố, nhưng khi bà cháu được vớt hết lên bờ, bà cháu cười đả luôn và còn chọc nhau cười hả hê luôn. Sau hôm đó tui cũng bị bệnh sốt xuất huyết, may nhờ có bà bác sĩ con của bạn ngoại làm ở nhà thương Nhi Đồng ở SG cứu kịp thời, không thì giờ này tui không có ngồi đây… khi ba tui đưa tui lên SG, ngoại tui cũng đi theo xe, ở lại nhà bà con để săn sóc cho tui đến khi có thể trở về nhà bình yên… lòng ngoại bao la như biển Thái Bình dạt dào…

    Reply
  61. PMT says:

    Cám ơn Chị Hương DJ. Ai cũng kiu réo chị um sùm, em mà nhào dzô hú chị nữa, một ngày chị nhảy mủi cả trăm lần lun. Xóm còm này ít ỏi nhưng ai cũng thương nhau hết, riêng em chưa thấy mặt ai ngoài bà chủ blog, hình ngày nào cũng có trên báo, sau này hiện hình ra hai ông anh Đạt Diệp và JP. Vậy mà thấy thân như từ lúc nào.

    Em lúc mới nhào vô blog, tánh ưa đùa nên bỗng dưng trở thành ‘còm bạt mạng’; sau này càng ngày càng lộ cái bệnh mít ướt của em ra. Thiệt là tệ ! Em còn muốn viết thêm về mẹ cả đời tận tụy vì con, nhưng không viết nỗi, vì cứ khóc hoài, đọc bài của các anh chị mà muốn hết hộp kleenex,

    Bây giờ em ok rùi, bình thường như mọi ngày.

    Reply
  62. Độc-giả Texas says:

    Đa số chúng ta đều có kỷ-niệm đẹp về mẹ. Có người có nhiều quá đến nỗi ghi lên còm không hết.
    Hy vọng không có ai trong số còm sĩ hay đọc sĩ của chúng ta có kỷ-nhiệm không tốt về mẹ!
    Kỷ-niệm không tốt và kỷ-niệm buồn khác nhau rất xa.
    - Người con có kỷ-niệm không tốt về mẹ thì thường là oán-hận, không thương mẹ, hoặc không muốn nhắc hay nói về mẹ.
    - Người con có kỷ-niệm buồn với mẹ thì lại thương mẹ ngút trời, tương-tự như những câu chuyện chúng ta được nghe trên đây.

    Đối với những ai có kỷ-niệm không tốt về mẹ, xin chúc sẽ có cơ-hội hiểu mẹ hơn, tìm được sự thông cảm để có thể tạo được những kỷ-niệm đẹp với mẹ.

    Reply
  63. Doan says:

    Với D. , Me vưà là mẹ, là chị, là bạn của D. luôn đó. Me có hai cô con gái nhưng D lại là người hay hủ hỉ với me, hiểu ý me nhất và cũng là người cộng sự “tài ba, đắc lực” nhất trong khoảng thời gian ba D. đi cải tạo. Cũng chắc vì thấy me mình thân cò lặn lội nên D. thương me, thương me nhiêù lắm lận. Sẽ qúa thừa thải khi kể về nỗi nhọc nhằn của me khi phải nuôi ba ở trong tù, lo cho con lớn đi vượt biên, lo ăn , lo học cho những đứa con lại và còn lo cho cả gia nương..bởi hình như người mẹ nào cũng qúa tuyệt vời, qúa xuất sắc trong thiên chức làm vợ, làm mẹ..
    Me bây giờ yếu lắm rồi, lưng còng và đau nhức triền miên. D lo lắm, nhưng biết làm chi được chừ, D đâu thể bỏ con cái, công việc để chạy về sớm tối cho me, D sợ lắm, sợ cái ngày nghe hung tin, sợ mình chạy về không kịp. Có sinh ắt có tử, nhưng D vẫn tham lam để mong rằng ngày ấy, không đến với D.Và dù chưa một lần ôm me , hôn me và nói “Con thương me”, nhưng có lần , D đã khóc và nói qua làn nước mắt” me ơi, con nhớ me vô cùng”

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      Vai` chu.c na(m sau, con minh se~ noi’ voi’ minh` nhu* the^’ na`o nhi?

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        Sư-phụ ơi
        Sở-dĩ mà đa số con cái bên VN mình thương cha mẹ nhiều là vì con cái chứng-kiến được cái khó nhọc của cha mẹ, cái hy-sinh nhịn ăn nhịn mặc nhường cho con cái.
        Có lẽ con cái chúng ta cũng có những kỷ-niệm đẹp về cha mẹ, cũng thương mình. Tuy nhiên, khi kể lại về công đức cha mẹ, có lẽ chúng sẽ không khóc và cảm động nhiều như chúng ta. Đệ-tử nghĩ là khi ra hải-ngoại, dù làm nghề gì, cha mẹ sáng ra ai cũng lái xe hơi, mặc quần áo đẹp đi làm nên con cái không thấy cha mẹ mình lam lũ cực nhọc như đa số con cái bên VN., hay thế-hệ của chúng ta trở về trước.

        Reply
      • ngoclan says:

        @Già:
        “Vài chục năm sau” thì con mình sẽ nói với mình qua… đám giỗ :P

        Reply
    • Bidong says:

      @Đoan: hồi xưa lúc Bidong còn Ba còn Ngoại còn Dì ở VN, B. rất sợ những cú phone lúc sáng sớm thật sớm đó vì chỉ có VN gọi sang mới gọi giờ đó thôi. Mình chỉ biết cầu xin ơn trên cho cha mẹ luôn bình an thôi phải không? Bidong thích nhất bài hát “Cầu cho Cha Mẹ”, của tác giả nào quên rồi!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      @chị D., bởi dị mới nói
      ‘Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa
      Mai đây Cha yếu Mẹ già
      Chén cơm đôi đũa biết nhờ cậy ai’
      Hến nói với o/x rồi, khi thằng nhóc nhỏ vô college là kể như one way ticket, dọt qua CA ở! hehe!

      Reply
  64. Doan says:

    @Già, theo CIA thì người té chúi nhũi hông thích ngọt, chỉ thèm chua :P . Lúc Tình Vờ học ở MC, chưa có caphê Sỏi đá, D chỉ đi ăn kem ở qúan nhà mồ mà thôi.

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @ Doan
      May qua’ hui` do’ D con be’ ti’ ne^n kho^ng duo.c ba(‘t co’c o? co^?ng sau :P
      Ky rui` nghe nha.c o? C’est moi, , nho*’ tho*i du*’ng o? cong sau qua’ . Hic ga^n 40 na(m .

      Reply
  65. Độc-giả Texas says:

    Good Night NL, Sư-phụ, và toàn-thể anh chị em !

    **

    Ốc, please lên tiếng cho Ngao biết Ốc okay xong rồi hãy ngủ nghen !
    Hôm nay đi làm về sao im rơ vậy? Tới giờ đi ngủ của Ốc rồi !

    Reply
  66. Bidong says:

    Hy vọng là Ốc ngủ bù cho những tuần lễ vừa qua bị thiếu ngủ.
    GN tất cả, chúc mọi người một đêm bình an.
    GM chị AL nha.

    Reply
    • sò says:

      Chị Bidong cũng vậy nghe chị. Chị ngủ ngon đặng sáng mai còn đi làm. Chị đừng có trằn trọc nhiều vì nhớ ngoại nhớ ba nghe chị. Em cũng chúc chị một đêm bình an.

      Reply
  67. Doan says:

    @Bidong,
    Lúc con D còn nhỏ, một năm đi về CA 3, 4 bận, bây giờ con cái lớn rồi, muốn đi cũng khó khăn.D ra thông báo rồi, ai không thuận cũng mặc kệ :P Ưu tiên một của D là về thăm gia đình 1năm/1 lần, cho tới khi ba me D 100 tuổi ..Nghe ra, thấy D “lộng hành” q́ua hén, nhưng hu ke ??? Cha mẹ của mình mờ

    Reply
  68. Hương DJango says:

    ” Ôi! đời Mẹ như một vâng trăng khuyết
    Vẫn nghìn năm le lói ở đầu sông..”
    ( Trần Trung Đạo)

    Reply
    • sò says:

      Chị Hương thích thơ Trần Trung Đạo he.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Sò ơi
        Mẹ Ngao cũng có thơ Trần Trung Đạo nê Ngao xem ké. Thơ Trần Trung Đạo rất thật với lòng người.
        Trong bài “Chuyện Đời Mẹ” có mấy câu này cũng hay nè Sò:

        Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
        Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
        Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
        Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng
        Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
        Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
        Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
        Trên dương gian con nối cuộc lưu đày

        Câu” Dưới hàng Tre Nghi Hạ nắng hanh vàng” hay quá!

        Reply
        • sò says:

          Hay quá Ngao ơi, Nghi Hạ cũng ở Huế phải không?

          Reply
          • Độc-giả Texas says:

            @Sò
            Trần Trung Đạo quê ở Quảng Nam nên có thể Nghi Hạ ở Quảng Nam
            Ngao biết một số địa danh ở Huế, nhưng chưa bao giờ nghe ai nhắc đến Nghi Hạ”.

            Reply
    • ngoclan says:

      Em cũng mù tịt thơ Trần Trung Đạo.
      Khi nào thấy chị Hương post thì mới từ đó lần theo ra :)

      Reply
  69. Độc-giả Texas says:

    @chị Bidong
    Dạ, chắc vậy.

    Reply
    • sò says:

      Ngao, sò kiếm google
      Nghi Hạ (3) ca. 38 m
      Vietnam » Quang Nam-Da Nang
      populated place
      N 15° 43′ 0” E 108° 14′ 0”
      15.71667 / 108.23333
      GeoNameId : 1572540

      Reply
  70. Độc-giả Texas says:

    Ồ, cám ơn Sò!

    Reply
  71. Độc-giả Texas says:

    @ Bonjour chị An Lành

    @Chị Bidong và Sò ngủ ngon nghen.

    Reply
  72. Độc-giả Texas says:

    Tặng quý-vị mấy câu thơ của Kiên-Giang, một thi sĩ quê ở Bến Tre.
    Kiên-giang cũng là tác giả của bài: ” Hoa Trắng Thôi Cài trên Áo Tím”
    *****

    Mùa thi ấy, con vừa thi đỗ
    Thì bóng từ thân đã khuất rồi
    - Ai đẩy xe tang chầm chậm lại
    Chờ hoa phượng rụng phủ quan tài

    Mẹ buông gánh nợ đời đi vội
    Cát bụi quay cuồng theo bánh xe
    Ví biết mẹ già sao mất sớm
    - Con tìm danh vọng để làm chi

    Mây Tần ngày ấy thành mây trắng
    Con ngỡ mây tang : tóc mẹ hiền
    Ngước mắt nhìn mây con vẫn ngỡ
    Mẹ mình họp chợ chốn cung tiên .

    Reply
  73. gia lu.m lon says:

    know how often I took you for granted
    when I was growing up.
    I always assumed you’d be there
    when I needed you…
    and you always were.
    But I never really thought about what that meant
    till I got older and began to realize
    how often your time and energy were devoted to me.
    so now, for all the times I didn’t say it before,
    thank you, Mom…. I love you so very much!

    - Author Unknown.

    Reply
  74. gia lu.m lon says:

    @Al
    Bonjour, Comment vas-tu ??
    ” Lon” grand de cappucino

    Reply
  75. An Lành says:

    @ GLL : Salut

    Ça va, ça va . Merci pour le cappuccino

    Reply
  76. An Lành says:

    GLL chu’a đi ngũ hã ?

    Reply
  77. An Lành says:

    @ Ngao, Sò, Bidong, HDJ, Khoai, Ken,ĐD

    @ All :

    Have a good and very nice day.

    Reply
  78. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ, và toàn-thể anh chị em một ngày vui !

    Reply
  79. Độc-giả Texas says:

    Lạ quá! Dường như tối hôm qua Ốc không về nhà và sáng nay Ốc không đi làm
    Cũng không thấy Ốc còm mừng chị Hương về nữa! Mấy hôm trước khi nghe chị Hương đi, Ốc cứ bâng-khuâng mà.
    Có một lần Ốc bận, và một lần nữa thì Ốc giận nên đã biết mọi người lo cho Ốc . Từ đó, Ốc hứa trong tương lai nếu bận sẽ cho biết mà sao qua nay “im ru bà rù” dzậy ?
    @Hến ui
    Hến mừng chị Hương về xong cũng biến luôn. Buổi tối đi bộ về thường là tám với chị Bidong mà đêm qua cũng hổng thấy?

    Reply
  80. gia lu.m lon says:

    @Ngao and all
    Chúc ngày vui

    Mang lon cappuccino gõ leng keng vao tai người bolsa

    Reply
  81. Độc-giả Texas says:

    cám ơn Sư-phụ!
    Chúc Sư-phụ vui khoẻ nghen

    Reply
  82. vui đáo để says:

    Ngao ui! Ngao thức sớm vậy? 4:11 AM . Weo Côm Home Hương Tomboy Trở Về Mái Nhà Xưa, dù chỉ mới hai tuần xa vắng…. H.Tomboy dịch sách tiếng Anh hay Pháp vậy ? rất thích đọc văn của H.Tomboy một Nhà Văn Thứ Thiệt mà nhất định hổng chịu nhận mình là Nhà Dzăng, H.Tomboy là dân Văn Khoa mà. Cám ơn Già đã tặng nguyên một cái thùng phuy ( chữ Phuy của Già hình như theo tiếng Pháp dịch qua tiếng Việt ? thùng phi. Cám ơn Già cái thùng phuy để giành đó chứa đựng nhiều tâm tình của tất cả Còm Sĩ thân thương trong Bờ Loóc của Ngọc Lan này . Tặng các bạn một bài thơ cảm động không biết tác giả là ai, bài thơ này Mẹ của VĐĐ thường hay đọc ru VĐĐ ngày còn nhỏ.

    Ngày lên một nằm đây ai đặt
    Ngày lên hai ai dắt dò đi
    Lên ba còn bé tí ti
    Ai cho học noi ai thì dạy ăn
    Ngày lên bốn áo quần loạc choạc
    Lấy ở đâu con khoác vào thân
    Lên năm tuổi đã lớn dần
    Vì con ai những lo gần lo xa.

    Ngày lên sáu ê a miệng đọc
    Ai mong con sự học là hay
    Đến ngày lên bảy theo Thầy
    Bút kia ai sắm tiền rày ai cung
    Ngày lên tám học đua bạn trẻ
    Ai mong con mạnh khoẻ vui cười

    Qua năm lên chín lên mười
    Gạo lương ai cấp, tiền rày ai cung
    Thôi hãy kể trong vòng thập tải
    Biết bao nhiêu con phải báo đền

    Đến khi mười một trở lên
    Tìm nơi xứng đáng gây nền tương lai
    Câu cúc dục sông dài mấy khúc
    Đức cù lao non đúc nên cao
    Nhớ câu cúc dục cù lao
    làm con chớ có nên hao tấc lòng.

    Linh hồn mẹ có hay chăng tá
    Nỗi lòng con từ thưở biệt ly
    Con còn thơ ấu biết chi
    Nào ngờ nên cảnh chia ly thảm sầu
    Con cũng biết bể dâu biến đổiTrước sau ai không khỏi một lần
    Nào ao hãm máy xoay vần
    Muôn năm ở mãi cõi trần được ru

    Nhưng Mẹ vội lánh xa trần thế
    Để đời con quạnh quẽ đìu hiu
    Tìm đâu thấy bóng Mẹ yêu
    Hôm hôm sớm sớm chiều chiều ngẩn ngơ

    Này những buổi trăng mờ sao lặn
    Mẹ con Người quanh quẩn bên nhau
    Sống vui đầm ấm một nhà
    Làm con cảm thấy nỗi sầu thiên thu

    Người âu yếm giỡn đùa vui vẻ
    Con âm thầm để lệ sầu rơi
    Mẹ hiền sớm mất than ôi
    Sống đành chịu cảnh mồ côi não lòng.

    Chào các Còm Sĩ, mỏi tay rồi. Hẹn gặp lúc rảnh rỗi Vui sẽ gặp lại các bạn nha. Thân thương tất cả nhà Còm….Còm Lưng.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @VĐĐ ơi
      Ngao ở Texas nên trước bên CA 2 tiếng. Ngao dậy khoảng 6 giờ ( không cần alarm) và đi ngủ lúc 12 giờ.
      Cám ơn anh VĐĐ về bài ru con ! Hình như đa số những bài thơ dùng để ru con nào cũng hay mà cũng buồn. Có lẽ làm trẻ con buồn quá nên mau ngủ chăng ?

      chúc VĐĐ ngày vui nhé!

      Reply
  83. Độc-giả Texas says:

    @ Hương DJango
    Chị ơi, đây là cách viết tiếng Pháp dễ nhất, không cần phải install program hoặc French keyboard
    1) Click open link này :

    http://french.typeit.org/

    2) Turn off VPS keys hoặc dấu tiếng Việt nào đó mà chị đang dùng
    3) Hold CTRL key down và click on chữ nào chị muốn 1, 2, 3, 4 lần nghĩa là tới khi nào đúng chữ chị muốn.
    thí dụ :
    æ : CRTL and A ( 3 times)
    ç : CRTL and C (once)
    û : CRTL and U (twice)

    Sau khi viết xong hết, copy and paste vào còm hoặc email (cách này tương-tự như link tiếng Việt mà một số chúng ta dùng đó chị). Không type directly vào còm được, mà phải làm như trên.
    thử coi đươc không nghen chị. Nhớ là sau khi viết tiếng Tây xong, chị lại phải turn key tiếng Việt lên lại để mà viết tiếng Việt nghen.

    Reply
    • Hương DJango says:

      Hello Ngao,
      Cám ơn Ng đã gửi lại lần nữa. Cái link này chính là môt đề muc nhỏ mà tui đã tìm thấy trong link Ng tăng hôm trước.Tui đã sử dụng qua rồi, rất thuận tiên nếu chỉ sử dung ròng bằng tiếng Pháp..
      Và hiên tai, dù phải chen tiếng Viêt, cũng chỉ dùng link này thôi, vì comfortable nhất! ( Tư tưởng lớn gặp nhau phải không?)
      Nhưng… Ng biết rồi, tui mà viết tiếng Tây thì chỉ có Già & An Lành làm ” đôc giả “. Mà họ dư sức biết là tui thiếu tiếng Latin cho chính xác, chứ không phải là sai chính tả.
      Vì vậy, cho nên,, thì, mà, là….. tại vì lazy nên cứ ầu ơ ví dầu đường xưa lối cũ!
      Thank you nhiêt tình của Ng lần nữa!

      @ Vui Đáo Để
      Không là nhà văn mà còn sầu đời, chết lên, chết xuống. Nếu mà sống đời văn nghê sĩ, chắc die soon quá, VDD ơi!
      Cám ơn đã có lời hỏi thăm.

      Reply
  84. Van Nguyen says:

    Hello bà con, hôm nay là thứ 6 của Hến đó nghe! hehe!
    @Ngao: hôm qua chở thằng nhóc nhỏ đi concert, dìa nhà làm biếng nên lặn luôn :) Tối nay thì đến thằng nhóc lớn :)
    Hến nghĩ ÔC không sao đâu Ngao, ÔC còn buồn nhiều lắm, cứ để ÔC được yên tĩnh. Bài này để viết về Mẹ nên Hến hông muốn ‘oanh tạc’ nó :)

    Reply
    • Tam says:

      @Hến: Bây giờ thì biết nổi khổ của người làm Taxi driver rồi chứ gì. Mấy cái schedule của 2 tiểu thơ tui tuần nào cũng phải lên bản, không ấy là quên. Thôi kệ ráng cực bây giờ mai mốt tụi nhỏ lo lại….hehehehe Cố lên….cố lên :-)

      Reply
  85. Độc-giả Texas says:

    okay, Hến !
    Vậy Hến lo công chuyện nhà đi há. Rảnh thì chạy dzô chạy ra.

    Reply
  86. Mr.T says:

    Vay la tu day me toi tu mot nguoi dan ba luc nao cung co nguoi giup viec trong nha bong nhien tro thanh mot nguoi ngheo tan cung day xa hoi. va cung tu do noi khu pho noi toi o bong nhien xuat hien mot nguoi dan ba voi dan con nheo nhoc. Hinh anh cua me toi bay gio la mot nguoi dan ba voi bo do rach va ta toi voi chiec non cun che sat mat voi cai thung tren dau loi bo giua troi trua nang ban tung cu khoai lang khoai mi luoc de kiem tung dong tien le nuoi dan con dai. Co nhung ngay me toi phai chay voi ve nha de cho em toi bu vi bau sua cang qua ( em toi luc do moi 8 thang ). Co nhieu gia dinh kha gia luc do hay toi nha toi de xin anh em toi ve nuoi nhung me toi chi biet khoc ma noi rang tui no la con bay ma dau the nao tach roi ra duoc thoi thi ke song duoc ngay nao thi hay ngay do. Co nhung luc nhin thay may anh em toi khong du com an ao mac me toi da co du dinh thoi thi mua dai bich thuoc chuot ve bo vao noi canh cho xong mot kiep nguoi cho roi nhung cu nghi khong biet ba toi dang bi giam cam o noi nao con song hay da chet lam me toi chun y . Tinh yeu thuong chong thuong con da cho me toi mot suc song mot nghi luc de doi pho voi moi nghich canh o doi. Toi thi luc do da bat dau biet suy nghi nhung la suy nghi cua mot dua tre moi lon tu mot dua hoc sinh gioi cua truong bong nhien tro thanh mot dua tre khong cha thieu thon du thu den ca mot bo do lanh lan de di hoc cung khong co thanh ra toi han cuoc doi han che do cs han luon ca ba me toi khi co tien giau co khong biet de danh chi lo cuu giup nhung nguoi sa co that the de gio ca gia dinh phai kho. Toi tro thanh hoc sinh ca biet diem dao duc luon bi kem vi toi khong thich hoc mon chinh tri khong thich bi nhoi so boi nhung tu tuong thu dich ” my nguy ac on ” ma ba toi la mot thanh phan trong do
    Roi thi gia dinh toi nhan duoc tin tuc cua ba toi dang bi giam giu tai trai giam K18 cach noi toi o khoang 100 cay so duong nui. Me toi nhu lay lai duoc niem tin ba bat dau vui tro lai va deu dan di tham ba toi hang thang mac du moi chuyen di tham chi vai ky gao mot vai lon guigo mam nhung goi ghem trong do la ca mot troi thuong yeu cua con cua vo.
    Roi 4 nam sau ba toi duoc tha ve cung la khoang thoi gian cs duoi gia dinh toi ra khoi nha de di xay dung kinh te moi truoc khi di ba toi da noi gian thao do ngoi va cac cay cot, keo o trong nha dem ban va dap nat cac buc tuong.Sau 3 thang song o khu kinh te khong chiu noi voi cuoc song nhu nhung ke tu day ba toi mot lan nua dan dat gia dinh tron khoi noi do va bat dau mot chuoi ngay dai song lenh denh noi dau song cui cho. Chuyen doi toi con dai lam cac ban oi va nguyen nhan nao den duoc dat nuoc nay la ca mot troi day may man
    Gio day ngoi ke cho cac ban nghe ve me cua toi ma long toi day hoi han, han minh sao hoi do thieu suy nghi da co nhung cau noi nhung hanh dong lam cho me toi buon toi chi biet cau nguyen troi phat ban cho me toi day du suc khoe de
    toi duoc phung duong hau chuoc lai nhung toi loi cua dua con bat hieu nay
    Cam on cac ban da cho toi co hoi noi len nhung noi long cua minh

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn phần tiếp theo của câu chuyện Mr.T kể về mẹ của mình.

      Reply
      • Hương DJango says:

        @ Mr.T
        Rất thông cảm với anh, và chia xẻ đươc phân đời, phận người, những đắng cay, khổ nhục oằn vai mà người Mẹ đã phải cam chịu trong chế đô CS khi VNCH bị xóa sổ.

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          Hương Django
          Bây giờ chị về rồi thì chị tiếp tục đọc thơ cho Sư-phụ Ngao nghe đi nghen! Ngao hổng làm dùm chị nữa đâu. ha ha!

          Reply
          • Hương DJango says:

            Sư phụ của Ngao thì Ngao phải làm bổn phận công dân, chứ sao lại goi là làm giùm tui hả Ngao hiền đệ?
            Tính tui giang hồ kỳ bạt, rất ngại những gì monotone đều đặn,cũng khó ở yên một chỗ, nên trước sau gì Ng cũng không trốn được đâu, cũng phải đoc thơ cho moi người nghe những khi bà chi Bang Bang rày đây, mai đó!
            ( Tui không có thói quen dùng computer và Cell phone, nếu không vì công viêc. Bởi cảm giác mất tư do luôn lẽo đẽo theo mình).
            Vì vây nhiều khi cả 2 ngày off weekend, không nhìn đến computer, vì phải đa mang việc khác,( thì xem như đóng lại tất cả!)
            Cho nên ngày ” on ” vẫn dễ tào lao hơn ngày ” off ” là vậy.
            Tui đang apply còm sĩ để thành còm lẻ đây!

            Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Mr. T ơi
      Khi nói ra được thì thấy lòng mình đươc nhẹ nhàng. Cám ơn Mr. T nhé!

      Reply
    • Tam says:

      @ Mr. T: Thank you for sharing your story. Chuyện của anh kể nghe quen quen y như là chuyện của rất nhiều gia đình phải chịu đựng thời bâ’y giờ. Cám ơn anh đả làm khơi lại cho TL quãng đời đen tối đó để thấy cuộc sống hôm nay quá đầy đủ

      “Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
      Có một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng”

      Chúc anh có một ngày vui

      Reply
  87. Van Nguyen says:

    Mr. T, Hến nghĩ Bác nhà không trách móc gì T đâu, lúc đó T còn nhỏ mà…Bởi vậy mới nói Cha Mẹ vì miếng cơm cho con, cái gì cũng có thể làm, khó khăn cực nhọc cỡ nào cũng có thể chịu được.

    Reply
  88. Black says:

    Nấu phở
    Kể từ khi ông xã tui ăn trúng món phở tái bò viên của Má tui nấu, thì ổng đâm ra mê mẩn món này. Cứ mỗi hai tuần, Má tui lại nấu nước phở, múc vô container, đông lạnh rồi cho tui đem về để dành ăn. Suốt hai năm như thế. Mỗi lần tui năn nỉ ỉ ôi xin Má bí kiếp nấu phở, Má tui đều nói “Nấu phở nặng nề cực lắm, để Má nấu cho con.” Người ta nói “Có chí thì nên”, cuối cùng thì Má tui cũng bị tấm lòng thành của tui thuyết phục. Má tui hỏi: “Nấu phở mất nhiều thời gian lắm, con có kiên nhẫn được không?” “Dạ được.” “Nấu phở khó nhọc lắm, con có chịu đựng nổi không?” “Dạ được”. “Nấu phở nhiều dầu mỡ dơ lắm, con chịu được sao?” “Dạ được.” “Được rồi, để Má chỉ cho. Con đi qua bên chợ ABC, mua gói bột nêm nấu phở, đem về, cứ theo cách đó mà nấu!” Tui la làng “Con ăn trúng phở của Má rồi, bây giờ Má chỉ con nấu phở kiểu đó làm sao con nuốt cho vô được. Má có thương thì thương cho trót, dạy cho con cách nấu của Má đi.” Cuối cùng thì Má tui cũng động lòng, truyền cho tui bí kiếp nấu phở, lại chỉ vẽ rành rõi cách bỏ xương vô nồi, cách hớt bọt, cách nướng gùng. Biết rõ tài nghệ bếp núc của tui, ngày tui đắt đạo hạ sơn, Má tui ân cần dặn dò: “Nếu có ai hỏi, thì đừng nói là Má dạy con nấu, nghe chưa.” “Dạ”. Tối đó ông xã tui được thưởng thức món phở gia truyền của Má tui do chính tay tui nấu. Sau khi ăn xong, tui hồi hộp hỏi “Có giống phở không anh?” Ổng gật đầu. Tui mừng quá gọi cho Má “Con nấu được món phở rồi!”
    Bây giờ Má tui không còn phải nấu phở rồi đông lạnh cho tui để dành ăn nữa. Khi nấu phở tui không cần nhìn công thức nữa, nhưng tui vẫn giữ bí kiếp nấu phở của Má tui. Chỉ là một tờ giấy xé ra từ một cuốn sổ. Nét chữ xiêu vẹo không đều đầy lổi chính tả. Và tui nhớ lời Má tui nói “Nấu phở nặng nề cực lắm, để Má nấu cho con.”

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Email cho tui chỉ tui nấu đi! hehe!
      Ông chồng của Black dễ thuông quá hé!

      Reply
      • Black says:

        Để tui xin phép Má tui đã.
        Có lần chị tui nói ông xã tui “cute” (dễ thương) làm ổng đỏ mặt cả buổi, còn tui thì la làng: “He is nice, not cute!”

        Reply
      • Van Nguyen says:

        Chỉ tui tui cám ơn! hehe! Người khác có phở ‘gia truyền’, còn tui tui có phở… ‘Black truyền’! hehe!

        Reply
      • ngoclan says:

        Mai mốt nấu cho ăn với :)

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          NL khoẻ hông? nhiều khi nói chuyện với các anh chị em khác cả ngày tới khuya mà ít có dịp nhớ để say HI với NL nê bây giờ Ngao phải làm liền.

          Chúc NL vui khoẻ nghen!

          Reply
        • Van Nguyen says:

          Chừng nào tui nấu phở gà dai trứng non không da bánh phở tươi rồi tui mời chị NL! Mà sớm lắm cũng phải chờ đến tết Công gô mới có! haha!

          Reply
          • ngoclan says:

            @Hến:
            Cám ơn trước nha :P
            Hôm qua và hôm nay tui cũng ăn “Người tình của Ốc” nè, không có gà dai, không có trứng non vì có người nào mang lon tới mua hết rồi, nhưng cũng ngon lắm á, hehehehe

            Reply
            • Van Nguyen says:

              Đã mang lon tới mua, mà còn vừa mua ăn tại nhà vừa làm xôi mang dìa thì gà nào mà còn, nói gì đến chuyện có trứng non! hehe!

              Reply
    • Bidong says:

      @Black: lúc nào thuận tiện, Black mở nhà hàng bán phở, các còm sĩ đây sẽ đến ủng hộ mỗi người 1 tô nha! j/k :)

      Reply
  89. Mr.T says:

    @ Cac com si
    T rat cam on nhung loi chia se rat than tinh cua cac ban,da dong cam duoc noi niem cua T cu nhu la anh em mot nha Xin chuc cac ban mot ngay le cua me that ven toan nhu y. Rieng T thi thu 7 nay tam anh chi em cung cac chau ( dua em ut sinh sau ngay ba toi tro ve ) se sum hop tai nha minh de lam mot buoi le me va dong thoi nhan qua cua me toi tha tu VN qua. ha ha that la hanh phuc qua di thoi cac ban oi
    Cong Cha nhu nui Thai son
    Nghia Me nhu nuoc trong nguon chay ra
    Mot long tho Me Kinh Cha
    Cho tron chu hieu moi la dao con
    Kinh

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Mr T
      Chắc cũng đã có dịp viếng những blog khác. Anh có đồng-ý là blog NL mình thương mến nhau không?
      Mong gặp anh thường và hãy chia xẻ bớt những nỗi-niềm nào đó với anh chị em trong blog Mr. T nhé! Mình đều dùng nickname và chẳng ai biết măt ai nên tha hồ mà kể mà nói cho lòng mình được nhẹ nhàng.

      Reply
    • M&M says:

      ​Anh Mr. T ơi, bài viết của anh làm M&M xúc động lắm. Xin cám ơn anh. Ủa, mà sao Mother’s Day không tặng quà cho mẹ mà lại đi nhận quà của mẹ tha từ VN sang? :-) . Just kidding. Mến chúc anh một ngày Mother’s Day thật đầm ấm.

      Reply
  90. Độc-giả Texas says:

    WOW! Chị Black ơi
    bà con mình nhắc chị hoài đó nghen. Lâu lâu chị xuất-hiện một chút rồi biến liền làm chị Bidong hổng kịp trò chuyện với chị đó.
    Mong chị vui khoẻ !

    Reply
  91. Black says:

    Cám ơn Ngao. Lâu lâu Black mới trốn được lên blog một chút… Gặp người nào say hi người đó chứ không có lên được mỗi ngày. Take care bà con.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Bộ bị nhốt trong Alcatraz hả chị Black? Hay là trốn được một lần cái mình trốn luôn, coi như vượt ngục dị đó! hehe!

      Reply
  92. Mr.T says:

    @Ngao
    Anh co the chi giup toi lam sao down load va set up de toi go tieng viet co dau duoc khong Anh Ngao Cam on truoc nghen

    Reply
  93. Độc-giả Texas says:

    Mr. T
    hồi xưa Ngao có link to VPS keys, và mình có thể type tiếng Việt directly vào còm.

    Anh có thể dùng web page này để gõ tiếng Việt, rồi copy and paste vào còm nhé!

    http://www.angeltech.us/viet-anywhere/

    Reply
  94. Bidong says:

    Men chao tat ca com si. Hen gap lai chieu nay.
    Welcome home, Black! Hy vong Oc OK nha. Tui doc het nhung com o day, tui hung duoc may lon nuoc muoi, huong chi Oc moi dua tien Me. Hy vong la Oc se som tim lai duoc binh an.

    Reply
  95. Khoai says:

    Lúc nhỏ học Truyện Kiều, thầy giáo cắt nghĩa “đoạn trường là nỗi đau đứt ruột”. Tui nghĩ không biết làm sao đau buồn mà đứt ruột được. Ấy vậy mà sau này tui đã trải qua cơn đau xé lòng khi đứng trứoc ngôi mộ tan nát của mạ tui.
    Năm 54, gia đình tui gồng gánh bồng bế nhau từ bên kia Bến Hải qua bên này rồi dừng chân ở thị xã Quảng Trị . Tuy chỉ có chừng 50 cây số, nhưng cũng là bỏ hết nhà cửa ruộng vườn mà đi, nên vô cùng cực khổ làm lại cuộc đời. Tui là con út, mạ tui sinh tui lúc đã gần 50. Lúc tui lớn thì mạ tui đã yếu, va bắt đầu đau ốm. Đó là do hậu quả của những đau buồn tui nhuc vì phải trắng tay sau cuôc di cư, vì những đêm thức trắng run sợ nghĩ đến ngày mai vô định, vì những năm tháng dài dẵng khổ cực vât vả cùng chồng lo toan cho đàn con nhỏ và mẹ già. Mạ tui là hình ảnh của một bà mẹ quê, răng nhuộm, áo dài nâu rách ở cùi chõ.
    Nhà nghèo, anh em tui là niềm vui và tài sản duy nhất của mạ tui. Các anh chị tui đi học đi làm xa, chỉ còn tui ở nhà hủ hỉ với mạ. Nhớ như in lần tui đươc lãnh thưởng, lơp 8, mạ tui đến trừơng, áo dài đơn sơ, guốc gỗ, ngồi lọt thõm giữa những bà mẹ trẻ ăn diện tân thời. Vậy mà không hề chi. Từ trên sân khấu nhìn xuống, tui chỉ nhìn mạ, và mạ tui cười nhe hàm răng sún. Tui chạy xuống kề vai mạ, mạ khen “Con giỏi hè”. Trên đường về mạ ghé vào quán mua cho tui ly nước bông cỏ, ngồi nhìn tui uống, mắt lấp lánh niềm vui. Nụ cười đó, ánh mắt đó là vốn liếng và hành trang cho tui, đứa con gái rụt rè lấp ló bên ngưỡng cửa vào đời.
    Cuối năm tui học lớp đệ tam (10) thì mạ tui qua đời sau nhiều nam tháng vật vã với bệnh hoạn. Nửa đêm mạ tui chợt ra khỏi cơn mê, ngồi dậy, nhìn tui rồi quay qua nói với anh tư tui “Coi em!”. Đó là lời cuối mạ dặn dò. Mạ tui nằm dưới chân bà nôi tui và bên cạnh cô tui, ở bìa cuối nghĩa trang, bên cạnh có rất nhiều cây dương liễu cao vut tỏa đây bóng mát. Ôm sách ra đó ngồi học thi (có khi ngủ quên dưới bóng mát hàng dương liễu rù rì hát với gió), tui thuộc nằm lòng vị trí và dáng đứng của từng cây dương liễu ấy.
    Rồi chiến cuôc 72 xảy ra. Quảng Trị tan nát. Chẳng viên gạch nào còn nguyên. Năm 73 dân chúng đựoc hồi cư. Tui theo đoàn người để về thăm mộ. Nghĩa trang hoang tàn đến đau lòng. Đa số các phần mộ bị san bằng. Những tấm bia, thành mộ bể nát văng tung tóe. Lần vào lối cũ, nhờ những cây dương liễu mà tui định đươc vị trí các ngôi mộ. Mà, khi nhận ra rằng mình đứng bên cạnh mộ mạ , bụng tui đau nhu bị một cú đấm thật mạnh, tim tui nhu bị ai bóp chặt kéo giằng đau nhói, và chân tui bủn rủn khụyu xuống. Đó là một cơn đau của thể xác thật sự. Đau xé lòng, đau đứt từng đoạn ruột. Ngồi thật lâu cho tỉnh lại, tui ra cái chợ xép gần đó mua lon sơn và cây cọ, tìm những miếng ciment lớn còn vương vãi chung quanh , ngồi viết lại tấm bia cho mệ, mạ và cô tui . Nước mắt cứ hòa với sơn. Gió chiều thổi cát bay mù mịt. Nét chữ lúc rõ lúc mờ, lúc đậm lúc nhạt.
    Bây giờ đã mấy mưoi năm trôi qua, mỗi lần về thăm mộ mạ (đã đươc dời đi nơi khác), niềm đau ấy tuy không còn khủng khiếp như ban đầu, nhưng cũng đủ để làm tui nghèn nghẹn xót xa.
    Đời mạ tui chỉ toàn khổ cực và hy sinh. Năm ngày nữa la` đến giỗ mạ, mà…
    Bây giờ đã quá xa xăm
    Hương lòng con thắp. Lạnh căm. Xứ người.

    ……………..
    Một chút ý vụn sẻ chia trong giờ lunch

    Reply
    • Khoai says:

      Thieu 1 chu trong d/c email. But it’s me. Khoai.

      Reply
      • Hương DJango says:

        @ Khoai thân yêu,
        Qua ngòi bút Khoai, chút gì đó rất Quảng Trị, và rất Túy Hồng! ( nữ văn sĩ gốc Huế, với truyện dài ” Tôi Nhìn Tôi Trên Vách ” đoạt giải nhất văn hoc nghê thuật Tổng Thống VNCH, đã đinh cư tại Hoa Kỳ từ 1975).
        Có thể chút giống nhau đó vì cùng là phụ nữ xuất thân ở những miền đất mưa dầm, bão lũ, rất khép kín, nhưng cũng đầy bi thương, phẫn nộ trong cay đắng, nghiệt oan!
        Chúc mừng Khoai.

        Reply
        • Khoai says:

          @Hương ơi, đọc còm của bạn xong tui lên google để tìm xem các sách cũ của Túy Hồng có đăng lên internet chẳng có. Tui đã đọc “Tôi Nhìn Tôi Trên Vách” mà giờ không tìm ra để đọc lại. Túy Hồng thể hiện ý nghĩ mạnh mẽ lắm, tui nhớ vậy. Chúc bạn tìm ra lý lẽ để có quyết định về việc làm. Chúc bình an nha.

          Reply
          • Hương DJango says:

            @ Khoai Tím,
            Khoai quên là toàn bộ tác phẩm văn học của miền Nam bị tich thu, thiêu hủy, cấm lưu trữ và phổ biến sau 75 tại VN sao?
            Hầu hết đã bị tuyệt bản.
            Tại hải ngoai, một ít nhà xuất bản đã góp nhặt để in lại. Nhưng chỉ một phần nhỏ, với sư tiếp tay của tác giả và thân hữu.
            Tác phẩm của TH không có trong danh sách ấy, có lẽ vì Bà đã lớn tuổi, cuôc sống nhiều thăng trầm quá, nên cũng không còn thiết tha nữa!
            Đa số bài đươc post lên Net có nguồn từ báo chí, đăc san văn hoc lưu trữ ở thư viện, từ những người có lòng gìn giữ nền văn hoc miền Nam ngày cũ, và một phần của chính tác giả còn đang tiếp tuc sáng tác!
            Ex; Trường hợp Hà Huyền Chi vẫn thỉnh thoảng có thơ in, nên mới có dịp đến gần với đôc giả.
            Thơ nhẹ như ca dao… nên đã đi sâu vào tiềm thức của bao người xa xứ!

            Nên…rất tiếc! Cũng đành thôi, Khoai Tím ạ!

            Reply
          • sò says:

            Mấy chị nhắc nhà văn Túy Hồng như vậy có phải là Túy Hồng kịch Sống là cùng một người.

            Reply
      • M&M says:

        @Chị Khoai và chị Bidong, bài viết của hai chị làm em nhớ bà ngoại em nhiều lắm! Cám ơn hai chị.

        Reply
    • gia lu.m lon says:

      Ca’m o*n Chi Khoai chia xe?

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Thanks chị Khoai đã kể câu chuyện về Mạ của chị…
      Người khi còn sống đã khổ cực, đến khi nằm xuống cả ngôi mộ cũng không được yên, thiệt là khổ…

      Reply
    • ngoclan says:

      @Khoai:
      Lần này phải là lần thứ 3 em đọc những dòng này của chị, để có thể viết 1 điều gì đó.
      Em nghĩ là em có thể cảm nhận được tâm trạng của chị khi trở về tìm và chứng kiến hình ảnh tan hoang của ngôi mộ mẹ mình, bởi em đã chứng kiến cảnh này khi đến các trại tị nạn, dù họ không phải là thân thích của em, nhưng mà… cảm giác khủng khiếp lắm!

      Reply
    • Bidong says:

      @Chị Khoai: cám ơn chị đã chia sẻ. Nỗi đau mất Mẹ đã thấu trời xanh, mà nỗi đau của chị còn gấp ngàn lần vậy nữa. Hy vọng chị nói ra được thì chị cũng cảm thấy lòng thanh thản hơn. Chúc chị luôn bình an.

      Reply
  96. Độc-giả Texas says:

    @ Chị Khoai ơi
    Câu chuyện về mẹ của chị nghe thương quá !
    Chúc chị được vui khỏe sung sướng để mẹ chị được an lòng nơi chín suối!

    Reply
    • Khoai says:

      @GLL, NL, Ngao, Hến, Bidong, M&M : cảm ơn tấm thịnh tình của các bạn. Khoai là 1 trong hàng chục triệu người con dân nước Việt sống trong những giai đoạn khó khăn nhất của quê hương. Mong dân mình ngày bớt khổ, bớt cực.

      Reply
  97. dat diep says:

    @Chị Khoai: Mồ mã gia đình tui tại QT củng chung hoàn cảnh đó khi thị xã thành bình địa năm 72′.Từ mộ ông bà Cố,Nội,các Cô,Anh Chị Tui và bà con trong họ Diệp Đức Ký đều tan nát cả và chỉ khôi phục lại vài năm sau đó.Cám ơn chị chia sẽ.

    Reply
    • Khoai says:

      @ anh Đạt, chào người bà con hàng xóm.
      Lâu rồi anh có kể chuyện món cá ngừ kho của má anh, vậy anh có học cách kho để nhớ má không?

      Reply
      • Dat D. says:

        Cung khi nao them thi kho an voi bun nhung khong ngon nhu Me nau

        Reply
      • gia lu.m lon says:

        @ Khoai
        Bên này, cá ngừ kho bằng nồi gang với riếng, lủa nhỏ, chút ruọu mai quế lô hay sake…cung ngon gan bang mẹ nấu ngày xưa

        Reply
        • Khoai says:

          @GLL: sẽ làm cách của Già chỉ. Người QT kho cá ngừ có nước. Cá thi ăn bữa trưa bữa tồi, nước để ăn bún ban sáng lót lòng. Nghèo mà, một nồi cá ăn được mấy bữa…

          Reply
        • Hương DJango says:

          Hello cô chủ Blog & bà con thập phương, tám hướng!
          Sáng sớm đoc cá ngừ kho ăn với bún, làm thật xúc động, thấy nhớ…. bà Nội, bà Ngoai quá chừng, quá đổi!
          Già… Bắc Kỳ chính cống, mà sao sành món ăn của dân Trung Kỳ Quốc ghê vậy?
          Món cá ngừ, thường là dân Nam Kỳ chạy te hết đó Già ơi! Vì họ quen ăn cá đồng, cũng như nói cá ngừ cá biển, lai không phải là loại thịt trắng!
          Cách già kho, chỉ có chút riềng là mang hơi hướng Bắc mà thôi!
          Già Good Cook vậy, … Già Phu Nhân chắc sẽ vô vàn hạnh phúc!
          Ngày tui còn bé như que tăm, chưa vào Élémentaire, những mùa lụt về thăm quê Ngoai ở vùng biển miền Trung, vẫn đươc ăn bún cá ngừ kho ớt bột cay sè. Cảm giác thơm nồng, đâm đà trong vị giác vẫn đuổi theo tui tháng ngày khôn lớn!
          Vậy là rua ” đồng cảm ẩm thưc ” với Khoai, Đạt Diệp và Già rồi!
          Nhưng phải là cá ngừ tươi xanh, vừa từ biển lên, mới ” tới “!
          Nếu không có, đành ăn cá freezer cũng đỡ ghiền thôi, phải không?
          Nhưng đã lâu, rất lâu, tui không đươc ăn lại món này, vì đức lăng quâng tui dân Nam Kỳ Luc Tỉnh, tui mà kho là ăn mình ên tới Tết Congo cũng chưa hết.
          Nên thôi, chờ ăn ” ké ‘ với Khoai vậy! Hí Hi!
          Ngoài ớt bột, nhớ bỏ thêm ớt khô trái vào nghe Khoai! Vô cùng Merci

          @ Sò
          Nữ văn sĩ Túy Hồng và kịch sĩ Túy Hồng là 2 người khác nhau, chỉ trùng tên thôi!
          Nữ văn sĩ Túy Hồng hoạt đông cùng thời với Nhã Ca, Thụy Vũ, và Nguyễn Thị Hoàng ( mà Sò từng đoc qua ‘ Vòng tay hoc trò ‘ đó!)
          T.H cũng là một trong những nhà văn có nhiều tác phầm nổi tiếng, và đươc đông đảo độc giả ái mô thời đó ( trước 75)
          Phu quân của nữ sĩ Túy Hồng là cố văn sĩ Thanh Nam, cũng là môt ngòi bút có tên tuổi trên văn đàn lúc bấy giờ…
          Hiên nhà văn TH định cư tai tiểu bang hoa hồng Oregon.

          @ An Lành!
          Salut mon amie!
          Những gì AL hỏi là ” của trời cho “. Hi! Hi!
          Từ sư yêu thích, nên tìm tòi, học hỏi, thêm một chút … tài mọn…
          Vậy mà cũng long đong theo vận số!
          ” Bắt phong trần phải phong trần
          Cho thanh cao mới đươc phần thanh cao…”
          ( Đoan Trường Tân Thanh)
          Bonne journée!

          @ Ngao
          Tui nghỉ phẻ weekend sớm, vì không muốn ” ăn gian ” như cô giáo nói!
          Khà! Khà!

          Reply
  98. Hương DJango says:

    Gửi bà con làng nước tâm tình về Mẹ của HDJ qua bài thơ đầy xúc cảm của Hà Huyền Chi.

    MẸ Ơi, CON MẸ CHƯA GIÀ
    thơ Hà Huyền Chi

    Mẹ ơi, con mẹ chưa già,
    Giữ quê, quê mất, dựng nhà, nhà tan
    Tha hương sầu tủi chứa chan
    Thương quê, nhớ mẹ vô vàn… mẹ ơi!
    Trăm con, trăm hạt cát rời
    Nhiễu điều gương ấy còn tươi oán hờn
    Biển sâu, lòng mẹ sâu hơn!
    Cơn vui sóng vỗ, nỗi buồn triều lên
    Cuống nhau liền với cuống tim
    Cách chi con mẹ báo đền công ơn
    Một cây làm chẳng nên non
    Mẹ ơi, con mẹ chưa mòn…niềm tin
    Mẹ ru chân cứng, đá mềm
    Triệu người lưu xứ chưa quên sơn hà
    Mẹ ơi, con mẹ chưa già
    Trái tim rực lửa thiết tha yêu người.
    HHChi.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Hương D Jango
      Cám ơn chị đã tặng bài thơ hay quá ! bà chị BANG BANG của Ngao!

      Reply
    • An Lành says:

      @H Tomboy (j’adore ce nick)

      Sao H gioĩ văn tho’ vietnam quá há : tã cái gi’ cũng hay . Chapeau !!!

      Bonne nuit ma grande.

      Reply
    • Khoai says:

      @Hương, thơ Hà Huyền Chi nhẹ nhàng trong sáng như ca dao nhỉ.

      Reply
  99. An Lành says:

    @ All : AL râ’t cãm phųc các anh chį em đã viê’t lên đu’o'ç nhũ’ng cãm xúc cũa mi’nh vi’ AL không giŏi văn tho’ đê² tã đu’o'ç nhu’ các anh chį em nên AL viê’t vòng vo, không goŋ ghĕ và rành mąch nên chįu thua.
    I am so humbled by all these emotions and do not know what to say except sharing feelings .

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Bonne Nuit chị An Lành ơi
      Chị cứ dùng lời lẽ bình thường như Ngao vậy đó. Okay chị? có sao nói vậy thôi.

      Reply
  100. An Lành says:

    @ ALL : Good night and I go to take another kleenex box.

    Reply
  101. jp says:

    @ Khoai,

    Đọc còm về Mẹ của Khoai mắt tui nhòa lệ. Kỷ niệm buồn nhưng đẹp như truyện cổ tích dân gian. Hay Tuyệt!

    Cám ơn Khoai.

    Reply
    • Khoai says:

      @JP: ông kể chuyện của Bu ông làm tui cảm động lắm, tìm cách đáp lễ đấy thôi!

      Reply
  102. ngoclan says:

    @All:
    Hôm nay để các con kể chuyện về mẹ.
    Ngày mai đến lượt bố mẹ kể chuyện về con :)

    @Ốc:
    Hình như Ốc bị vô nồi thiệt rồi hay sao á?

    Reply
  103. kenzip says:

    bây giờ ốc mới thở ra ,hít vô được rồi
    chào các ACE thân thương ơi!!!!

    Reply
  104. ngoclan says:

    NL post bài của anh Ken viết về Mẹ cho mọi người đọc nha:

    Mẹ là Ca Dao

    Xin kính tặng hương hồn Má tôi, người đã đi về chốn vĩnh hằng hôm 13/4. Ngày Lễ Mẹ năm nay rơi vào ngày 13/5, là lần đầu tiên tôi cài hoa trắng lên ngực áo.

    Chúng ta ai ai cũng một lần được mẹ cha sinh ra. Và chúng ta ai ai cũng sẽ có một lần mồ côi cha mẹ. Đó là điều tất nhiên không ai tránh khỏi.

    Tôi cũng vậy. Má tôi đã mất vào một ngày tôi không thể nào quên trong đời. Ngày 13 tây thứ sáu, một ngày định mệnh, một ngày xui xẻo nhất mà hồi nào tới giờ tôi không hề tin vào điều nhảm nhí ấy.
    Trước đó một tuần, tin từ Việt Nam cho biết là Má tôi trở bệnh nặng. Tôi cuống cuồng lo tìm mua vé máy bay, hầu có thể về kịp nhìn Má mình lần cuối.

    Vé mua gấp quá nên phải chờ được cấp visa. Những ngày chờ đợi đó là những ngày dài nhất. Dài là vì trong lúc lòng tôi như lửa đốt, tôi vẫn phải đi làm, làm mà hồn vía tôi ở đâu đâu. Nỗi lo âu canh cánh bên lòng, lỡ mình về không kịp thì sao! Trời ơi…

    Giờ lunch hôm đó, tôi cầm hộp cơm đi như người mộng du đến bàn ăn. Vừa ngồi xuống, từ đâu có con quạ bay xẹt tới đậu ngay cạnh hàng rào gần chỗ tôi ngồi. Nó nghiêng nghiêng đầu, rồi nhìn thẳng vào tôi buông lên 3 tiếng não lòng. Tôi bất giác rùng mình và liên tưởng đến điều đứt ruột nhất mà tôi cố tránh không dám nghĩ đến.Tôi nhớ như in hôm đó là 10 tây thứ ba.

    Ngày có vé máy bay và visa trong tay, tôi lên văn phòng tìm sếp để trình bày mọi việc. Sếp đồng ý cho tôi lấy vacation hai tuần. Ngày đi chưa tới nên tôi hứa với sếp tôi sẽ đi làm cho hết những ngày còn lại.

    11 giờ khuya ngày thứ năm, trong khi tôi còn chuyện trò với các bạn tôi trong Blog, tôi nhận được tin dữ: Má tôi không còn nữa. Tôi nghe lùng bùng trong đầu, trạng thái hụt hẫng hãi hùng như vừa sảy chân lao xuống vực sâu hun hút. Tôi không thể nào tin được dù biết rằng đó là sự thật.
    Tôi thẫn thờ mở cửa bước ra ngoài sân, bầu trời đêm lấm tấm sao, tôi cố dõi tìm ngôi sao mà ngày xưa lúc còn nhỏ Má tôi thường chỉ cho tôi biết đó là ngôi sao bổn mạng, giờ hình như nó đã đổi ngôi.

    Cố gắng làm cho hết ngày thứ sáu, tôi nén lòng tới gặp sếp để báo tin buồn. Sau những cái siết tay thật chặt, tôi lủi thủi ra về chuẩn bị ngày về gặp Má lần cuối.

    Lang thang trên Blog, tôi sững sờ khi thấy Entry Ca Dao Mẹ của các bạn hữu đã post lên cho riêng tôi cùng với những lời phân ưu đầy tình thương mến. Từ hôm Má tôi mất, lòng tôi trống trải một cách lạ thường. Nỗi đau đớn tột cùng khiến lòng tôi như chai lại, tôi nghĩ không một xúc động nào lớn hơn khiến tôi rơi được nước mắt. Chăm chú đọc từng dòng từng chữ của các bạn bè thân thương gởi những lời chia buồn đến, tôi bỗng bật khóc ngon lành. Nước mắt cứ dàn dụa chảy hoài vì nỗi buồn, nỗi đau đã vượt quá sức chịu đựng.

    Sau 36 tiếng ngất ngư từ phi trường này đến phi trường khác, từ máy bay này đổi qua máy bay nọ, cuối cùng tôi cũng đã về đến quê hương, về đến với Má.

    Nhìn Má tôi nằm im lìm trong hòm lạnh, nét mặt như còn trông ngóng những đứa con từ phương xa về. Tôi thấy mặt đất bỗng như chao đảo, quay cuồng. Tôi như bị ai hút hết sinh lực ra khỏi người. Tôi thấy hồn tôi là đà bay, bay theo Má tôi.

    Má ơi! Con về với Má rồi nè, Má ơi!

    Rồi mọi chuyện cứ tuần tự trôi. Trước giờ nhập quan, anh chị em tôi quây quanh Má để vuốt mặt Má lần cuối. Ôi! Khuôn mặt hiền từ của người sinh ra mình, từ khi khôn lớn tới giờ tôi không còn được mân mê, sờ sẫm như khi còn bú mớm nữa! Chiếc nốt ruồi quen thuộc của Má cồm cộm trong lòng bàn tay. Tôi bịn rịn, cứ muốn nấn ná lại với Má hoài. Những lời thầm thì của một đứa con đang đứng rất gần với Má, nhưng cũng rất gần với giờ vĩnh viễn chia tay.

    Tôi như người mất hồn khi nhìn người ta liệm Má tôi. Những vật tùy thân khi còn sinh thời nay được bỏ vào quan tài từng chiếc một. Đây là chiếc áo dài Má tôi đã mặc trong ngày cưới vợ cho tôi. Kia là chiếc khăn choàng còn mới tinh Má tôi chưa xài qua một lần vì sợ nó cũ uổng! Má tôi bản tính rất tiết kiệm. Cả một đời ít khi nào dám phung phí hay xài sang cho riêng mình. Không biết bên kia thế giới, những món đồ gửi theo, Má tôi sẽ dùng hay là lại để dành để dụm nữa…

    Tất cả các anh chị tôi bật khóc khi nắp chiếc quan tài được đóng lại. Tôi ôm vai vỗ về từng người đừng có khóc, hãy để cho Má đi được thanh thản. Tuy nhiên chính tôi lại là người khóc nhiều nhất! Lúc thì nước mắt trào ra lặng lẽ, lúc thì thút thít cố nuốt ngược vào lòng.

    Ôm di ảnh Má, tôi đứng trước huyệt mộ nhìn mọi người làm lễ hạ quan, đầu óc tôi cứ bần thần như người say nắng. Ai bảo sao thì tôi làm vậy, tôi không còn biết mình là ai, đang làm gì hết. Tôi chỉ có cảm giác một nỗi đau ngút trời, mãi mãi từ nay tôi không còn được nhìn thấy Má nữa rồi!
    Hành trang đem về chịu tang cho Má tôi có bài Hồn Phở. Bài mà tôi đã viết trước khi Má tôi về Việt Nam. Tôi nghẹn ngào thủ thỉ trước mộ Má tôi. Tôi tin là Má tôi vẫn nghe được nỗi lòng của đứa con đang nhớ mẹ đến tê tái cả hồn.

    Má ơi! Con viết bài này với mục đích làm cho Má vui. Đã rất nhiều lần con muốn nói cám ơn Má đã sinh con ra, nuôi con nên người. Và cũng rất nhiều lần con cũng muốn nói lên thành lời mấy chữ : “con thương Má lắm”, nhưng không hiểu sao con không thể nào thốt ra được. Nay con nhờ bài viết của con, như một lời ăn năn đến với Má, của một đứa con chưa một lần nói tròn chữ “ Má Yêu”.

    Ngọn lửa ngập ngừng cháy lặng lẽ trên những trang giấy. Tôi bùi ngùi nhìn Hồn Phở từ từ trở thành tro bụi mong manh. Làn gió mát lành từ đâu len tới, cuốn nhẹ đám tro tàn bay về cõi xa xăm…
    Lời ca của Ca Dao Mẹ chợt đến với tôi thật nhẹ nhàng “…Mẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hương…”

    Ôi, Mẹ là ca dao hay ca dao là Mẹ?

    Má ơi! Bây giờ Má cũng đã trăm năm về nằm lại quê hương rồi. Má an lòng nha Má! Má ngủ cho thật ngon nha Má.

    Tôi ngồi bệt xuống đất ngơ ngác nhìn quanh. Chiều xuống rồi, mây trời ngẩn ngơ khăn tang trắng, tôi biết rằng mình cũng trắng khăn tang.

    Reply
    • dat diep says:

      @Ôc: Bài viết cảm động quá,cám ơn đã chia sẽ cảm xúc mình về Mẹ trong ngày Hiền Mẩu sắp đến.Thanks

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Buồn quá ÔC ơi…
      Cho dù ÔC chưa nói câu ‘Con thương Má’ nhưng Má ÔC hiểu rõ lòng của ÔC, ‘Mỗi đứa thương Má một kiểu khác nhau’, Má của Hến ưa nói vậy…
      Hến hy vọng ÔC sẽ sớm nguôi nguây để gia đình nhỏ của ÔC cũng được vui nghe ÔC!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Quên khen ÔC viết hay quá ÔC ơi! Hến mà không cố nín, hít thở thật sâu thì giờ này mấy thằng nhóc chắc ngẩn tò te hỏng biết Mommy nó bị ai quýnh mà khóc…

      Reply
    • Trùm Sò says:

      “Tôi ngồi bệt xuống đất ngơ ngác nhìn quanh. Chiều xuống rồi, mây trời ngẩn ngơ khăn tang trắng, tôi biết rằng mình cũng trắng khăn tang.”

      Ken, tui nhìn thấy mình trong chuyện kể của ông. Đứng lóng ngóng thảy cục đất xuống hòm mà lòng quặn từng cơn…

      Reply
      • ngoclan says:

        @ Ken Zip, Trùm Sò:
        Người viết người còm kiểu này ai mà chịu đời cho thấu, hic
        Hồi nãy đọc câu đó đã nghe mắt cay xè rồi…

        Reply
    • PMT says:

      Ốc ui, Ốc viết hay quá, mém xíu nữa là tui xách xe tui chạy lại Ốc, “hớt” Ốc một cái rùi.

      Nói chơi cho đở buồn đó Ốc. Tui hổng hiểu cái tuyến lệ của tui có bị hở chỗ nào hông mà đọc chiện của ai, tui cũng rơi nước mắt. Con mắt như có mây mờ đằng trước.
      Cám ơn bài chia sẻ của các anh chị. Để biết rằng, không chỉ có mình tui nhớ má. Thấy bớt buồn nhiều lắm.

      Reply
      • kenzip says:

        @PMT
        re com cho PMT hơi trễ nha. Sorry!
        Bộ ở Fl thiệt hả, sao hông cho biết nhà, mai mốt có mớ rau hay quả ớt ghé nhà làm quen? hề hề
        Cám ơn PMT nhiều. Tuyến nước mắt còn làm việc tốt là ngon quá rồi. Tui chỉ sợ những đôi mắt thấy chuyện thương tâm mà từ lòng cho đến mắt cứ ráo như mắt rắn ráo mới đáng sợ chứ!
        Mắt lệ cho người, cho mọi người, PMT ơi!

        Reply
    • gia lu.m lon says:

      @Ken
      Cám ơn va` xin phép đốt nhánh nhang cúng bác
      Thân ái

      Reply
  105. gia lu.m lon says:

    @Khoai
    Tui mới trở về viếng ” tĩnh” của ông nội, ông cụ tổ, trong một nhà nguyện, sau 37 năm. Nỗi đau của đứa cháu nhìn ông ba` tổ tiên không có nấm mồ không thể so sánh gì với nỗi đau , sự thống khổ của chị và của những người khác. Dân tộc mình khổ đau quá, bao giờ mới hết?
    Câu xin Thuợng Đế ban ơn lành cho chị và gia quyến
    Trân trọng

    (notes: nghĩa trang thành công viên, sân chơi)

    Reply
    • kenzip says:

      Nghĩa Trang MDC?

      Reply
    • Khoai says:

      @GLL, dạ cảm ơn. Thực sự có lúc tui nghĩ ở trong “tĩnh” có lẽ yên hơn, dễ dàng cho con cháu thăm viếng hơn ông ạ. Những khu vực để “tĩnh” trong nhà thờ, nhà nguyện, nhà chùa….được chăm sóc kỹ và trân trọng hơn; trong lúc nghĩa trang thường ở xa nơi dân cư, có lúc (đau lòng thay) con nít tới phá phách hay tệ hơn, trâu bò đi qua đi lại…
      Biết rằng “con người từ tro bụi, sẽ trở về với bụi tro”, nhưng không khỏi đau lòng ….

      Reply
  106. Van Nguyen says:

    Bây giờ tui đi à nghe, đừng ai nói xấu tui, tối hay mơi gặp lại!
    Hy vọng bữa nay ÔC sẽ ngủ ngon hơn mấy bữa trước nghe ÔC!

    Reply
  107. kenzip says:

    @ Thầy Bói Ngao ơi…
    tui mấy bữa nay có việc cần phải nén lòng nên o vô blog được. Ông quản lý blog này quá tài tình luôn ! Sorry quên chưa cho mọi người biết trước, sorry nha!

    Reply
  108. kenzip says:

    ngày mai ốc đi làm về sớm, ốc sẽ ghé thăm ACE sau nha. Bây giờ ốc đi ngủ mai cày rồi.
    Chúc tất cả một dêm ngủ ngon nha!

    Reply
  109. Độc-giả Texas says:

    @Ốc ơi
    Nãy giờ Ngao ngồi đọc đi đọc lại bài viết của Ốc và một số anh chị khác!

    okay, GN Ốc ơi! Ngủ ngon đi nghen, ngủ trong những kỷ-niệm thương yêu của mẹ nghen Ốc!

    Reply
    • kenzip says:

      tui còm cho ông cái này chắc là too late rồi, vì Blog đã có entry mới.
      Cám ơn ông đã bỏ thì giờ đọc bài viết của tui, đã vậy mà còn “đọc đi đọc lại” nữa chứ.
      Người viết mà gặp người đọc như thế này còn gì sung sướng cho bằng…

      Reply
  110. Độc-giả Texas says:

    Mến chúc NL, Sư-phụ, và toàn-thể anh chị em một giấc ngủ an lành!

    Reply
  111. Bidong says:

    GN tất cả, chúc mọi người một đêm bình an.

    Reply
  112. Độc-giả Texas says:

    Quý-vị ơi,
    Thường thì nếu mình đọc lại một cuốn sách thì cũng chẳng có gì gọi là xao xuyến.
    Nhưng Ngao nghĩ nếu sau này chúng ta có dịp đọc lại những bài chia xẻ về mẹ do các còm sĩ của NL viết năm nay, chúng ta sẽ thấy rất là thân thương.

    Reply
  113. Độc-giả Texas says:

    Hello Sò
    khoẻ hông? Chị Bidong chắc hôm nay đi ngủ sớm rồi.

    Reply
    • Bidong says:

      Bidong còn đây, không thấy ai lên tiếng nên thôi tui cũng bắt chước lớp trưởng đọc lại các chia sẻ của mọi người ở đây, rất thân tình và cao quý thay tấm lòng của mọi người con dành cho Mẹ của mình. Trân trọng.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ Chị Bidong
        Ngao nghĩ kể ra được cũng là một cách rất hay để biểu-lộ lòng yêu quý và biết ơn mẹ, dù kỷ-niệm có đau thương đến mấy.
        Có rất nhiều người viết sách và đề là “Để tưởng-niệm” hoặc ” In memory of”.
        còn mình thì viết còm phải không chị ?

        Reply
  114. sò says:

    Hi lớp trưởng, hi chị Bidong.

    Reply
    • Bidong says:

      hi sò, hôm nay không thấy sư huynh của Muội Muội ở đâu hết! sò khỏe không?

      Chào buổi sáng chị AL!

      Công nhận còm sĩ ở đây rất thân tình như gia đình vậy. Cám ơn NL!

      Reply
      • sò says:

        Chị Bidong, Tam sư huynh chắc là phải làm taxi driver driving Miss Daisy :D

        Reply
        • Tâm says:

          @sò.  Còn một chúc là miss cái còm của muội rồi.  Đọc thấy tình cảm mọi người dành cho mẹ hay bà ngoại sao dạt dào tình yêu thương.  Đọc một bài là phải cầm theo cái khăn để chậm…  :-).  Bà con còm sỹ viết hay quá, nhiều khi huynh thành thân con trai….kiếp mít ướt hồi nào không hay luôn.  :-)

          May phước là chỉ có 2 đứa thôi, chứ mà bảy tám đứa là làm taxi hàng ngày, khỏi có ngày nghỉ luôn. :-)

          Reply
  115. Độc-giả Texas says:

    Hi Sò
    Sò cứ đợi người lớn đi ngủ rồi mới bò ra chơi hả ?

    Reply
  116. Độc-giả Texas says:

    Bonjour chị An Lành
    Vừa ăn petit déjeuner vừa còm về mẹ nghen chị.

    Reply
  117. sò says:

    Nhiều khi sò đi làm về ăn uống xong còn phải check e-mail, xem thơ từ, search web, coi TV thành ra xong xuôi hết vô tới blog NL là mọi người đi ngủ hết rồi, hic. Nhiều khi cũng không thấy cô cô leo lên bờ lốc chơi nữa.

    Reply
  118. sò says:

    Good dream mọi người, còm sĩ, còm lẽ, đọc sĩ, và chủ blog.
    Good day chị An Lành.

    Reply
  119. Độc-giả Texas says:

    @Hương DJango
    Trên đó gần hết chỗ để ricòm nên Ngao xuống đây.
    Chị nghỉ ngơi cho khoẻ đi nghen. Đi xa về cũng lắm công việc nhà phải làm. Ồ, anh còn chịu đi đánh tennis là tốt lắm. Vừa lành mạnh vừa khỏe mạnh lại không hao tài! Thumb up for him!
    Khi nào chị rảnh thì vô nghen. Ngao sẽ không réo chị, nhưng mà chị biết nơi đây có những người thương mến chị đó nghen.

    Reply
  120. kenzip says:

    @Mr. LNĐ
    Cám ơn ông anh đã thắp nén nhang cho Má Ken.
    Còn Nghĩa trang MDC , ken cũng có người thân an táng trong đó. Rồi cũng bị chế độ mới làm mới những chuyện cũ đào đi đổ đẹp. Bây giờ không biết hài cốt trôi dạt nơi nào rồi….

    Reply
    • gia lu.m lon says:

      @Ken
      Cung~ cha^?y va^?y, to^’n ke’m, cha.y cho.t nhu* la` vb moi’ co’ duo.c ha`i co^’t
      (Tui catholic, nhu*ng nha` co’ ba`n tho*` ong ba` nha.c gia , co’ nhang de`n, hoa qua)

      Reply
  121. Doan says:

    Ốc, đọc các bài còm , thấy buồn q́ua, dù rằng chị vẫn đang còn mẹ.Đến bài của Ốc, chị không dám đọc đến lần thứ hai. Hôm qua, đi làm với 2 con mắt “chụp bụp” rồi đó. Hy vọng, thời gian sẽ làm nguôi ngoai tất cả, Ốc hí, vì Ốc vẫn còn nặng hai vai.Mong Ốc bớt buồn trong ngaỳ hiền mẫu , cho mommy các cháu được vui.

    Reply
    • kenzip says:

      @ chị Doan
      Khỏe luôn hén, chị Doan!
      Cám ơn chị nhiều… Mấy hôm nay ốc hong dám chường mặt trên blog cũng vì mắt bị bụp như chị đó.
      Ốc vui chứ, vui vì có những tấm lòng tử tế như các ACE mình trong nhà này, như là chị Doan vậy!

      Reply
  122. gia lu.m lon says:

    Ba^y gio*` toi’ chuye^n na(m hai nga`m something . O*? UCI, le^~ ra truo*`ng , mua` he` California a^’m a’p, phu. nu*~ thuo*`ng a(n ma(.c tuoi ma’t . Gia dinh ngo^i chung, 1 phu nu* ngo^i dda(ng truo”c, du*’ng da.y, quay lai. ho?i tui ve^ chuong tri`nh .
    Wow a “10″ lo^` lo^ with deep cut to show off as much as legal in public
    Sau do’ ….
    Con trai : Dad, you should not look at …
    Con ga’i: He can’t help . Right in front of him and she intended (to offer)
    Me. cua? 2 dua’ khong co`n nho? : Good Surgery job
    Dad : Im la(.ng la` va`ng

    Reply
  123. gia lu.m lon says:

    Sorry post on wrong com

    Reply
  124. kenzip says:

    @ Trùm Sò
    Cám ơn nắm đất ông Trùm tiễn Má ốc về với Đất.
    Tui mơ hồ thấy ông Trùm cùng với tất cả anh chị em bằng hữu đều hiện diện hôm đó.

    Reply
  125. kenzip says:

    @ Mây mùa hạ, chị hai của ốc
    Ừa, khóc lóc làm gì cho mất đẹp… hề hề.
    Cám ơn lời khen của Mây nha!
    Thật tình mà nói dù có viết hay như Mây nhận xét, ốc cũng o ham tí nào. Nếu như hông phải viết ra những điều đừng xảy ra, ốc thấy hay hơn.
    Nhưng chữ nếu nó đáng ghét lắm, Mây ơi!

    Reply

Leave a Comment


+ 1 = five