Ba và kỷ niệm

Tôi không là một đứa con gần cha lẫn gần mẹ trong gia đình. Nghĩa là, so với các anh chị em khác, tôi là đứa ít khi tâm sự với Ba Má những chuyện riêng tư của mình. Nhưng tôi có nhiều kỷ niệm với Ba tôi hơn là với Má, nhiều hơn so với những chị em gái trong nhà.

Kỷ niệm đầu tiên tôi có về hình ảnh của Ba là ngày Má tôi từ Mỹ Tho hốt hoảng trở về, nói, “Ba bị  người ta bắt rồi!” Tôi nhớ ngày đó tôi còn nhỏ lắm, chỉ chừng 7, 8 tuổi, tôi đứng tựa nơi một góc giường. Bật khóc. Khóc vì một nỗi sợ hãi. Khóc vì một điều gì trống hoác mở ra… Ba bị bắt vì tội “buôn lậu dầu dừa” để kiếm tiền nuôi đám con 7 đứa. Để rồi vài ngày sau, khi Ba trở về, tôi nhìn thấy Ba, tôi lại bật khóc. Tôi mừng.

Kỷ niệm về Ba tôi là những chiều Ba đậu xe trước trường Phạm Đình Hổ hay Võ Văn Tần chờ đón tôi tan những buổi theo học các lớp chuyên Văn. Những lúc có tiền, Ba ghé vào chợ Thái Phiên cho tôi ăn chè mè đen. Tôi biết trên đời này có cái món chè đen thui lui, nóng hôi hổi, thơm ngát mùi mè là từ những ngày đó.

Tôi nhớ một lần, đón tôi xong, Ba chở tôi đến chợ đồng hồ trên đường Hùng Vương để mua cho Má một chiếc đồng hồ mới.

Đút chiếc đồng hồ vào túi, trên đường về, Ba lại ghé cho tôi ăn chí mè phủ. Như một sự ăn mừng. Chén chè chưa nuốt trôi khỏi cổ, Ba chợt giật mình thảng thốt: cái đồng hồ đã rớt biến tự lúc nào.

Tôi nhớ hoài nét mặt thất thần của Ba tôi. Nhớ ánh mắt thảng thốt. Nhớ miệng Ba cứ kêu, “Mất rồi! Rớt mất tiêu rồi!” Nhớ hai tay Ba cứ lần tìm kiếm hết trong túi quần đến túi áo xem cái đồng hồ nơi đâu. Chiếc đồng hồ khi đấy không phải là gia tài, nhưng để mua được nó là điều không dễ dàng đối với Ba Má tôi ngày đó.

Tôi không còn ăn chè mè đen kể từ buổi ấy, cho đến hơn 10 năm sau, mang theo trong đầu gương mặt thẩn thờ của Ba tôi.

Kỷ niệm về Ba tôi là những chiều Ba chở tôi đến phòng khám ngoài giờ của bệnh viện Chợ Rẫy để chờ đợi khám căn bệnh viêm xoang mũi cho tôi. Tôi nhớ gương mặt đau khổ của Ba khi cầm lấy toa đi mua thuốc. Bệnh con thì phải chữa, không thể để nó ôm đầu than đau than nhức, nhưng đồng tiền kiếm ra được không dễ dàng cho việc mua lấy những thứ thuốc trụ sinh. Tận bây giờ, có những lúc cảm thấy đắn đo trong việc cân nhắc xem có đủ tiền mua cho con một món đồ gì nó thích hay không, tôi lại nhớ đến gương mặt Ba tôi khi đó. Quặn thắt.

Kỷ niệm về Ba tôi là những ngày Ba chở tôi đi đến Viện Tai Mũi Họng, rồi đến bệnh viện Nhi Đồng 1, rồi lại đến Chợ Rẫy để “chọc xoang”. Đến giờ này, tôi vẫn không quên được cảm giác đau đớn khi một chiếc kim thật lớn được đâm thẳng vào lỗ mũi, nghe “rốp” một tiếng như bánh tráng bị dẫm bể. Rồi người ta bơm vào đó một thứ thuốc hay nước gì đó, và từ bên lỗ mũi còn lại máu mủ gì cứ tuôn nhau chảy ra theo thứ nước đó, trong lúc hai tay tôi phải ôm lấy một cái thau nhỏ kê dưới cằm mình để hứng lấy. Ba nói những khi ấy, Ba cũng muốn rụng rời, đau buốt.

Kỷ niệm về Ba là ngày tôi đậu đại học, Ba chở tôi ra một tiệm nón trên đường Lê Lai mua cho tôi một chiếc nón rộng vành, kiểu nón nhìn đài các và đầy vẻ tiểu thư thời thượng lúc đó. Tôi đội nó đến trường từ lúc vành nón còn hồ cứng, đến lúc mắc mưa, lúc tôi giặt, vành nón mềm xuống như tàu lá, chiếc nơ phía sau cũng tuôn chỉ phải kết lại. Cho đến ngày tôi bỏ quên nó trong hộc bàn…

Kỷ niệm về Ba tôi là một ngày tôi đang ở đại học năm thứ 3. Ba đưa tôi 50 ngàn, “Má thích dầu thơm hiệu Salome, con coi ra chợ An Đông mua cho Má.”

Tôi mang 50 ngàn đồng ra chợ. Dầu thơm Coryse Salome Nuit D’Orient không có giá đó. Phải gấp 4 lần trở lên. Tôi trở về. Nhiều tiền hơn Ba không có. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy bức bối về sự không đầy đủ. Tôi lớn lên, không biết bao lần tôi đi mua nước hoa, và cũng không ít lần, tôi nhớ sự thất vọng của Ba khi không mua được cho Má chai dầu thơm khi ấy. Một nỗi gì vừa thương yêu vừa xót xa cứ sâu xoáy trong tôi.

Kỷ niệm về Ba tôi là kỷ niệm ngày Ba từ Sở Ngoại Vụ trở về sau khi hoàn tất thủ tục cắt tên tôi ra khỏi danh sách đi xuất cảnh cùng gia đình năm 1993.

Thuyết phục điều gì, trách cứ điều gì, la mắng điều gì, Ba Má tôi đã nói hết những ngày trước rồi, nên ngày hôm đó lại là một ngày lặng lẽ đến nghẹt thở.

Tôi nhớ Ba tôi trở về, chỉ nói với mọi người một cách nhẹ nhàng, “Xong rồi. Bây giờ có thay đổi cũng không được.” Tôi nhớ tôi không dám nhìn thẳng vào Ba. Nhưng tôi nhớ câu Ba nói, “Xong rồi, con lo chuyện của con đi. Chuyến đi sắp tới của gia đình không có con.”

Kỷ niệm về Ba tôi là một ngày trước khi Ba đi Mỹ định cư, tôi về thăm nhà. Ba gọi tôi lên gác, đưa cho tôi một xấp giấy tờ, trong đó có thẻ IOM, có bản copy passport, có một số giấy tờ liên quan đến hồ sơ xuất cảnh của tôi, “Con giữ làm kỷ niệm.”

Rồi Ba đưa tôi một gói giấy nhỏ, “Trong này có một chỉ vàng, Ba cho con để dành. Ba không có gì khác để cho con.”

Tôi cầm tất cả. Nước mắt tôi chảy xuống. Ba xoa đầu tôi, “Hãy nhớ là lúc nào Ba cũng thương con hết.”

Chiếc nhẫn đó, tôi giữ nguyên trong gói giấy. Thỉnh thoảng tôi cầm lấy chiếc nhẫn tròn đưa lên nhìn, nhớ Ba tôi, rồi lại cất vào, theo nếp gấp cũ.

Chiếc nhẫn theo tôi sang đây. Vẫn nằm yên trong gói giấy trắng.

Lần nhà bị mất trộm đầu năm 2010, nguyên hộp nữ trang mất sạch. Tôi nói với bé Ti, “Mẹ chỉ tiếc chiếc nhẫn của ông ngoại. Định khi con lớn, mẹ cho con làm kỷ niệm.”

Vậy mà sáng nay, tôi lại kéo hộc tủ, định lấy cái gói giấy ấy ra. Nó vẫn nguyên vẹn trong đầu tôi, chiếc nhẫn vàng nằm trong gói giấy trắng cũ, gấp gọn lại.

****

Đến phiên tui chờ nghe chuyện của mọi người.

Kỷ niệm về Ba, không bao giờ là ít hết.

448 Comments

  1. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ và anh chị em thứ hai vui khoẻ !

    Reply
  2. Độc-giả Texas says:

    Ba Ngao ít nói nhưng rất thương và thông cảm con cái.
    Mỗi lần ba cho tiền thường là nhiều hơn mẹ cho. Lúc chị Ngao tới tuổi lớn, ba sợ con gái bị ” bắt điạ” nên thường cho chị ấy tiền để may quần áo vì mẹ thì may gì con cái mặc nấy.
    Mỗi lần ba chở đi học là y như được ghé ăn phở trước khi đi. Còn nhỏ chưa được uống café, nhưng ba hay ghé vào tiệm tạp-hoá lớn mua cho Ngao 100 grams kẹo ngon.
    Kỷ-niệm cuối cùng và không bao giờ quên được là những ngày tháng gần mất nước. Ba về nói chuyện với mẹ có vẻ bí-mật và lo âu, lúc đưa gia-đình về Vũng Tàu để tàu đi di tản là một sự im lặng căng-thẳng đến tột cùng.
    Trước khi chia tay, ba ôm mẹ dặndò gì đó và mẹ khóc. Ba hôn trán các con và nói “aurevoir”. Tưởng là sẽ gặp lại ba, nhưng hình ảnh từ từ mất hút ở bãi Sau Vũng Tàu chiều ngày 29 tháng 4 năm 75 là hình ảnh cuối cùng về ba. Vĩnh-biệt ba !

    Reply
    • gia lum lon says:

      Good morning Ngao
      Câu chuyện của Ngao quá cảm động
      Chúc sống vui, hạnh phúc, thành công,và giúp xã hội như ba Ngao đã mong muốn

      Reply
    • An Lành says:

      Thâý thu’o'ng Ngao và gia đi’nh quá , nhu’ vây. mę cua² Ngao vù’a làm bô’ vù’a làm mę trong bao năm qua..
      Chă²ng biê’t nói gi’ ho’n lò’i ca²m thông cho sų’ hųt hâ²n không bao giò’ quên này.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        cám ơn chị An Lành !
        Chị uống café chưa ? Mời Sư-phụ và chị An Lành café bấm nút nghen.

        Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Note: Au revoir là 2 chữ, nhưng người ta hay nói rất nhanh, mình nghe như là 1 chữ, và chữ re được phát-âm rất nhẹ, cho nên Ngao bỏ trong ngoặc kép.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Một lần nữa Hến xin chia buồn với Ngao…Hến nhớ Ngao nói Ngao gần Ba hơn gần Mẹ, phải chi Ba Ngao có thể đoàn tụ với gia đình bên Mỹ thì Hến tin chắc kỷ niệm đẹp về Ba của Ngao có viết bao nhiêu ngày cũng không hết.

      Reply
    • ngoclan says:

      @Ngao:
      Sợ con gái bị ” bắt điạ” — nghĩa là sao hả Ngao?

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @NL -
        “Sợ con gái bị bắt địa” nghĩa là sợ bị mấy tên đàn ông con trai dùng tiền bạc dụ dỗ. Ba nghĩ nếu ba cho chị (tuổi đang lớn) áo quần đẹp đầy đủ thì khó bị ngả lòng. Nếu có thương yêu ai là vì tình yêu chứ không vì tiền. Lúc đó mỗi sáng, mẹ Ngao phát mỗi đứa 50 đồng ăn quà, nhưng thỉnh thoảng ba bí-mật cho chị $500-$1000 là có thể may quần áo được. Dĩ-nhiên là ba phải làm bộ chở đi chơi rồi mua sắm, chứ “cái tên tình báo” này sao mà chị có áo đẹp lại không biết gì hết ? Ha ha!

        Reply
        • Người Tân Định says:

          @ Cô Ngọc Lan.
          Trước 1975, Sài Gòn có tiếng lóng ” Bắt Địa “, có nghĩa nôm na là moi tiền, hay tài sản người khác.
          Ví dụ: Trong những áp phe mồi chài người khác phái, cô A hỏi cô B:
          ” Sao có bắt địa đươc khẳm không? ”
          Mạo muội gửi cô để rộng đường dư luận.
          Mong rằng trí nhớ của kẻ hèn này không sai lạc.
          Cô có thể kiểm chứng lại qua các vị ở thế hệ thời ấy.
          Kính mến.

          Reply
    • kenzip says:

      @ TB Ngao
      mấy hôm nay cũng vì những chuyện về Cha, như chuyện của ông làm tui cứ như người thiếu dưỡng khí.
      Tui ghét cái chữ “vĩnh biệt” ghê! Ước gì chữ đó là ” tạm biệt ” thôi, ông hén!
      Buồn quá ông ơi!

      Reply
  3. An Lành says:

    Salut tout le monde.

    Un nouveau jour pour une vie meilleure.

    Reply
  4. gia lum lon says:

    @NL
    Là một người cha , tui thấy những đứa con bướng thuờng làm cha me không vui lòng, nhưng là những đứa biết tự lập. Người cha thuờng thuơng(ngầm) những đứa con bướng hơn
    ( không thich xài chữ “đứa” mà ngọng, không tìm ra chữ khác. Caphe^ chưa đủ đắng
    @AL
    Salut , toi aussi

    Reply
  5. Van Nguyen says:

    Chị NL này ‘ác’ thiệt, mới sáng sớm….
    Cũng may trong này chưa có ai, hông thôi người ta tưởng đâu tui tối qua chị chồng quýnh, sáng vô ngồi …hu hu!
    Phải chi kẻ nào lấy trộm cái hộp nữ trang đó, đọc được bài này, đem trả lại chiếc nhẫn cho chị NL thì còn gì hơn…

    Reply
    • ngoclan says:

      @Van:

      Ừa hén

      Reply
    • kenzip says:

      @ Mây
      hổng dám đâu! hồi hôm uýnh chồng thì nói đi cho rồi.
      Nếu nó có nhã ý như vậy thì nó đã o đi ăn trộm. Hay là chờ ốc quay trở lại nghề đạo chích, tính sau nha!

      Reply
  6. Hương DJango says:

    Viết Cho Ba Nhân Ngày Đi Bốc Mộ

    • thơ mhhoàilinhphuong

    Một nén nhang cho chúng con quỳ xuống
    Được đưa Ba về bên cạnh chúng con
    Mười ba năm nằm giữa Hoàng Liên Sơn
    Hồn Ba hẳn vời trông về phố cũ?
    Ba nhắm mắt, không một lời nhắn nhủ
    Nơi ngục tù xiềng xích, núi rừng xa…
    Không người thân, mà đất lạnh là nhà
    Một phần mộ không chân người lui tới
    Vận nước đen, trời quê hương bão nổi
    Thân phận người lính chiến cũng điêu linh
    Nhớ ngày xưa… Ba bước giữa hàng quân
    Mắt kiêu hãnh với niềm tin rực sáng
    Và Ba chết… trong ngục tù hờn oán
    Tim chúng con mang uất hận, hờn căm
    Làm sao quên ngày tháng bảy mươi lăm?
    Đời đổi hướng như thuyền không bến đổ
    Cửa tập trung đã bao nhiêu lần mở
    Nhưng thật rồi… Ba mãi mãi đi xa
    Và bây giờ… đã mười bốn năm qua
    Ba trở lại ngôi nhà ngày xưa đó….
    Hồn tử sĩ có về theo tiếng gió?
    Hài cốt này xin ở cạnh chúng con
    Ngày đoàn viên Ba sẽ hết cô đơn
    Lau giùm Mẹ giọt lệ mừng hội ngộ.

    Rồi sẽ hết… những năm dài giông tố
    Trời Việt Nam… rồi sẽ thấy bình minh
    Xương máu hồng của lớp… lớp hy sinh
    Sẽ đập nát một cơ đồ tham vọng!

    MH.HOÀILINHPHƯƠNG
    Saigon – Việt Nam 1989
    ( Nguồn: Vuông Chiếu)

    Reply
  7. vui đáo để says:

    đọc bài kỷ niệm về ba ( người Cha đáng kính của Ngọc Lan ) tui khóc, công nhân NL viết cảm động quá. Cha & Mẹ là máu mủ ruột rà gắn liền cùng các con không rời dù có xa cách như Ba của Ngao mà Ngao luôn nghĩ đến. Tui nhớ Ba tôi : thường dẫn anh chị em tui đến phi trường Tân Sơn Nhất nhìn máy bay lên xuống, nhà tui ở đường Công Lý gần sân bay TSN, tối tối Ba thưòng dẫn anh chị em tui đi ra chợ Tân Định ăn bánh mì Ba Lẹ gần nhà thờ Tân Định.

    Hến ui và Bidong ui !!! Vui ĐĐ “đã chuyển hệ” nên dễ khóc dễ cừ ( cười ) nói theo kiểu của Hến. Ốc ui !!! đọc lại cái còm của Ốc ở đâu đó quên rồi, Ốc nói Ốc cho Vui mượn cuốn sách Vũ Điệu Trong Bóng Mờ, cám ơn Ốc nhiều thật nhiều, sẽ email cho Ngọc Lan để đưa Ốc địa chỉ nhà Vui , và đón nhận sách của Ốc, rất quý trọng những ai hay đọc sách như Ốc, Hương Tomboy, Già….Ngao Sò Ốc Hến, vui vui vui…

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn Vui Đáo Để đã đọc bài viết của NL :)

      Reply
    • Hương DJango says:

      @ Ngao,Hến,Ốc, NL, Tứ Hải
      ” Mượn hoa cúng Phật ” mà Phật đoái hoài, nên được khen lia chia, làm mừng quá xá cở!
      Nhưng tự hứa chỉ lần này thôi, lần sau không dám nữa!
      @ Già,
      Chị Phước hỏi Già có còn nhớ giữ lời mới cafe’ buổi trước không kìa?
      Have a good evening.
      @ An Lành
      Gửi toi tô cháo hành để giải cảm, đậm mùi tiêu, thật cay nóng!
      J’espère que tu iras mieux très vite.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        Chị Bang Bang ơi
        Chị khỏe hông ? Kiếm được một bài thơ hay câu thơ để gửi gấm tâm-sự đâu phải là dễ. Cầu cho linh-hồn ba của chị được yên nghỉ!

        Reply
    • kenzip says:

      @ Vui Đáo Để
      tui lục tung tủ sách mới moi ra VDTBM mà tui có hứa tặng VDD. Nhưng nó rách bươm vì bao nhiêu lần dọn nhà, gáy nó long nên ruột thất lạc gần hết rồi. Tui đang đi tìm cuốn khác nè. Khi nào có tui sẽ ới VDD 1 tiếng. Chờ nghen!

      Reply
  8. Độc-giả Texas says:

    @ Cám ơn Vui Đáo Để !

    Đây là một chủ-đề giá-trị ! Ước ao sự đóng góp của toàn-thể còm sĩ !

    Reply
  9. Van Nguyen says:

    Trong lòng tui, Ba tui là một người đàn ông tài giỏi, có ý chí, có nghị lực, và chưa bao giờ đầu hàng trước bất cứ một khó khăn nào.
    Từ đó đến giờ, hiếm khi nào tui nghe Ba tui kể về cuộc sống của Ba, nhưng qua những câu nói bất chợt của Ba, hoặc qua những lời kể lại của Má tui hoặc anh chị tui, và nhất là những gì tui nhìn thấy, tui hình dung được và thấy được cuộc sống cực nhọc của Ba tui từ lúc còn nhỏ đến lúc lấy vợ, có con, và nuôi con ăn học.
    Tui nhớ có lần nhà tui ăn món bún gì đó, Ba tui nói ‘Hồi Ba còn nhỏ, có miếng bún chan miếng nước mắm là quý lắm rồi đó con’. Sau năm 75, có một thời gian Ba tui làm nghề chạy xe taxi, chị tui kể có một lần chỉ đi học về, đi ngang bãi xe thấy Ba tui đang đứng chờ đón khách, Ba tui nói với chỉ là Ba tui khát nước quá nhưng không dám đi mua nước uống, vừa sợ tốn tiền mà cũng vừa sợ nếu như khách đến mà mình không có ở đó thì mất một chuyến. Chị tui nghe vậy đi lẹ về nhà rót ly nước rồi đi ngược ra bãi xe để đưa Ba uống, khi ra thì xe Ba đã chạy rồi. Chỉ nói lúc đó tự nhiên chỉ đứng khóc mình ên vì thương Ba. Cái hình ảnh đó không hiểu sao cứ hằn khắc trong đầu của tui mỗi khi nghĩ về Ba. Rồi những câu chuyện khác như là lúc đang chở khách trên xe taxi thì xe chết máy, trời thì mưa tầm tả, Ba phải xuống xe đẩy xe vô lề đường rồi từ từ sửa cho xe chạy. Chưa kể những khi đi mua đồ về bán, gặp thuế vụ , bị bắt nhốt, cực nhọc khổ sở trăm bề để kiếm tiền nuôi con.
    Ba tui nói lúc tụi tui còn nhỏ, Ba tui sợ nhất là cái câu ‘Má ơi con đói’, tại vì hồi nhỏ Ba đã từng chịu lạnh chịu đói, không nhà không cửa… Bởi vậy khi nuôi tụi tui, Ba Má tui làm đủ thứ nghề, buông đầu này chụp đầu kia, làm bất cứ công việc gì, miễn sao có tiền để lo cho tụi tui ăn học, Ba tui nói hồi nhỏ Ba Má tui không được đi học nên cuộc sống vất vả, cho nên bất cứ giá nào Ba Má tui cũng phải lo cho tụi tui ăn học đến nới đến chốn.
    Ba tui là người rất nghiêm khắc, giờ giấc kỷ luật như lính. Tui nhớ lúc tụi tui còn nhỏ, mấy anh chị em ngủ trên cái gác lửng, mỗi sáng Ba tui kêu tụi tui thức dậy học bài hoặc đi học, sợ tụi tui ngủ nướng rồi trễ giờ, Ba tui lấy một cái cây dài thiệt dài, đứng ở duới đất rồi chọt lên trên gác, đứa nào có muốn nướng cũng nướng không nổi. Trời gầm, động đất, hay bình ga nổ gì cũng không có xi nhê gì so với tiếng ‘chọt’ này, nó còn khủng khiếp hơn người nào xách lon ra gõ mỗi buổi sáng gắp trăm lần! Con tui bây giờ không có tật ngủ nướng, nếu không chắc tui cũng băt chước Ba tui xài cái chiêu này! 
    Nói đến chuyện sợ Ba, thì ôi thôi, phải nói là tụi tui sợ Ba như …sợ cọp. Mỗi lần Ba làm việc gì trong nhà là hỏng có đứa con nào dám ngồi chơi, người thì lo đi phụ, kẻ thì lẩn lên gác học bài. Mà khi Ba đi tìm đồ nghề bị lạc mất như kềm búa ốc vít thì cả đám cũng phải kéo nhau đi tìm, nhiều khi đứa này hỏi đứa kia ‘Kiếm cái gì vây?’, đứa kia trả lời ‘Đâu biết kiếm gì đâu!’. Trời ơi là trời, như một đám hề! Có khi Ba tui rầy ‘Đồ đạc thì để lạc mất, đến khi đi kiếm thì giống như đi diễn hành!’ Đến giờ mỗi lần nhắc lại mấy anh chị em cũng còn cười!

    Reply
    • gia lum lon says:

      @Hen
      Cám ơn bài viết từ trong tim, ba của H sẽ rớm nuóc mắt khi đọc bài này
      (khi nào H. hết cà rỡn, thì sẽ thay thế NL đuọc)

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Thanks, chú Già! Nhưng thay thế chị NL vụ đọc sách viết bài thì … chết còn sướng hơn! hehe!

        Reply
    • ngoclan says:

      @Van:
      Tui nhớ hồi nhỏ ngủ trên gác, buổi tối muốn xuống đất đi restroom mà “sợ ma” thế là tui vừa đi vừa nện chân rầm rầm xuống sàn gỗ, đến khi nào nghe ba tui cất tiếng “Đứa nào đó con?” Vậy là tui yên tâm đi nhẹ nhàng lại :)

      Reply
    • Bidong says:

      @Hến: Bidong đọc còm của Hến hồi sáng ở hảng, mắt cũng ướt hết, vội vàng chùi để người khác lại tưởng mình tương tư ai! Ba của Hến nghiêm khắc có lẽ để có “uy” cho các con nghe lời thôi, chứ trong tâm chắc chắn Ba Hến rất thương tất cả gia đình con cái. Ba Bidong cũng dạy tất cả con cháu là xài cái gì là phải dẹp vào đúng chỗ đó thì lần tới cần xài thì có ngay. Bidong đã học được tánh đó và cố gắng dạy con mình như vậy luôn. Cám ơn Hến đã chia sẻ nha.

      Reply
    • Cathy says:

      Sang som ma doc toi dau nuoc mat roi toi do….thoi Cathy khong doc nua dau. Toi nay sau khi di lam ve Cathy se doc tiep va se viet ve Ba cua Cathy….
      Nuoc bien menh mong khong dong day tinh Me
      May troi long long khong phu kin cong Cha

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Hến ơi
      Đọc lại thấy thương Ba Hến quá đi!
      Nếu giàu có sung túc nuôi con thì hổng có gì đáng nói. Nghèo hoặc phải làm việc cực nhọc, nhịn ăn nhịn uống cho con sao thấy thương quá!
      Bây giờ Ba thèm gì thì mua hoặc đưa Ba đi ăn nghen (dù Hến có ngán món đó đi nữa).

      Reply
  10. Độc-giả Texas says:

    @ Văn-sĩ Hến ơi
    Cảm-động và hay quá!

    Reply
  11. Bidong says:

    @NL & Ngao: tui len blog doc khi chua co ai o day, tui hung duoc 1 lon nuoc muoi day tran! Xin cam on chia se cua 2 ban. Xin Gia cung cap them lon cho topic nay!
    GM tat ca com si.
    Theo loi de nghi cua Ngao hom qua, tui da bat dau viet ve Ba cua tui, khi nao xong tui se post len.
    Chuc moi nguoi mot ngay vui ve.

    Reply
  12. gia lum lon says:

    Tui là một đúa con hoang đàng, bướng bỉnh, thich tự lập từ nhỏ, nên it khi gần ba mẹ
    Ba là công chức, mẹ buôn bán nên ông không bon chen nhiều với công danh, chức tước mà chỉ mong ” hàng ngày dùng đủ nuôi 8 đứa con”(may mà mẹ tui bận buôn bán, nếu không chắc thành 12 quá :P )
    Tui nhớ anh mắt của ba ngày 29 tháng 4 năm nào , nhìn con ra đi với gia đinh hàng xóm. Ánh mắt này theo đuổi tui suốt 10 năm, cho tới khi đón ba me tui tới định cư năm 1985 (ODP), lần đầu tiên tui thấy ba tui rớm nuóc mắt và chỉ nói nhỏ ” cũng gay lắm, mới đi được”
    Bây giờ ỏ tuổi già (trên 90), ba vẫn ngồi nhắc lại những kỷ niệm hùi đi học ngoài bắc, hùi di cư vao nam, nhưng từ chối lời mời của tụi tui về thăm miền bắc hay VN.
    Cám ơn Thượng Đế đã cho ba tôi có sức khỏe, minh mẫn vui vẻ với con cháu tới ngày nay

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Ba là vậy hé chú Già, it nói, nhưng một câu nói là một câu để nhớ…
      Hến xin cầu chúc Ông mãi mãi sống vui khỏe bên con cháu. Với sự săn sóc của chú Già, Hến tin ông sẽ vượt kỷ lục người sống thọ nhứt hiện thời! hehe!

      Reply
    • ngoclan says:

      @Già:

      “Tui là một đúa con hoang đàng, bướng bỉnh” — hèn gì bị mẹ cú đầu là phải, hehehe

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Sư-phụ ơi
        Đệ-tử nghĩ lúc Bà cú đầu Sư-phụ hôm đó là vì Sư-phụ thi đậu, giống như là “đánh yêu” thôi.

        Reply
    • kenzip says:

      @ Mr LNĐ
      ốc mong ông anh năm nào cũng vào những ngày này, Bác trai cũng được nghe ông anh nhắc lại những kỷ niệm về thân phụ mình ít nhất vài chục lần nữa..
      Kính

      Reply
  13. Độc-giả Texas says:

    Sư-phụ ơi
    Cầu xin Chúa cho cụ được vui khoẻ mãi !

    Reply
  14. Van Nguyen says:

    Ơn cha – Nhạc và lời: Y Vân
    http://m.nhaccuatui.com/nghe?M=PtaZLIKMTD

    Ơn cha như Thái Sơn cao bao từng
    Ngoài tuy cương quyết, mà lòng thương mến
    Ơn cha như đuốc cao soi trên đường
    Đuốc soi tâm hồn, dắt con tìm hướng

    Ơn cha như bóng cây xanh trên ngàn
    Tình cha tha thiết, lòng cha âu yếm
    Ơn cha như mái hiên che năm trường
    Gió mưa xa gần nắng mưa không sờn

    Nào những khi con buồn người đến bên vỗ về
    Bàn tay xoa trên mái tóc mến thương
    Đôi lúc cha khuyên con trong những khi sai lầm
    Thì còn bàn tay cương quyết nào hơn

    Ơn cha như nắng soi trên cuộc đời
    Người cho ánh sáng, người cho lẻ sống
    Ơn cha, hai tiếng yêu thương vô vàn
    Sẽ không phai tàn, với bao năm trường.

    Reply
  15. An Lành says:

    Bô’ cua² AL i’t nói nhu’ng thu’o'ng các con qua nhũ’ng cũ’ chi² mà thôi : nhu’ là buôi² tô’i lái xe đu’a các con đi ăn hàng chè, hàng bánh. AL còn nhó’ nhũ’ng chiêù tôi’ đo’į bô’ vê’ nhà đê² xem bô’ se² mang vê’ nhũ’ng gi’ .
    Nhũ’ng lúc bį mę đánh đòn và bį quy’ phąt, măț úp vô tù’o'ng, đang thút thi’t khóc thi’ bô’ đi đâu vê’, thâý vây. xó’t cho con và nói khĕ : “con nă’m xuô’ng ngu² đi, bô’ đi xin mę cho. Thê’ là con bé ngu² môț giâ’c ngon lành và sau đó chi² câ’n ra xin lôi² mę là xong.
    Cám o’n bô’ mę đã cho chúng con môț đò’i sô’ng quá êm đê’m và đâ’y đu².

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn chị An Lành chia xẻ ! Ba chị dễ thương và đáng nhớ quá chị há ?

      Ba Ngao cũng hơi giống ba chị về chuyện đánh con. Thỉnh-thoảng ba về là mẹ Ngao kể tội con cái đứa nào làm gì và mẹ muốn ba đánh bao nhiêu roi. Ba giang tay ra xa và quất nhẹ vào áo dài hay áo đầm của chị để cho mẹ hài lòng thôi.

      Reply
      • ngoclan says:

        @Ngao, chị An Lành:

        Kể ra vậy mấy bà mẹ “dữ” hơn mấy ông bố nhỉ :P

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @ NL
          Nếu con cái có hư trong hai 2 gia đình này là tại bố chứ không phải tại mẹ. Ha ha! Nhưng mình không hư được vì thương bố quá chị An Lành há ?

          Reply
    • Bidong says:

      Hi Chi AL, Ba cua chi “de thuong” va hien qua ha? Cam on Chi da chia se. Chuc chi mot ngay vui.

      Reply
      • An Lành says:

        @Bidong : đoç ngu’o'ç lên mó’i thâý còm này cua² Bidong đó.

        Good afternoon Bidong nhe. AL đi ngu² đây.

        Reply
    • kenzip says:

      @ chị An Lanh
      Đây là 1 ví dụ chứng minh câu ” ít mà nhiều” đây nè…
      Rất ngắn gọn và rất xúc tích. Ốc thấy câu Nghiêm Phụ Từ Mẫu, với trường hợp chị thì ngược lại hén…
      Cám ơn chị đã kể kỷ niệm về cha của mình.

      Reply
  16. Dat D. says:

    @NL & Hến:
    Đọc bài viết về Cha cảm động lắm,đọc xong tui cứ bùi ngùi cả buổi sáng.Cám ơn đã chia sẽ.Hôm nay tui không đi làm ,ở nhà coi thợ sửa mái nhà.

    Reply
    • Hương DJango says:

      @ Anh Đạt Diêp,
      Chào Người Saigon.
      Mời uống ly cafe’ đá Năm Dưỡng cho bớt rưng rưng.

      Reply
      • Dat D. says:

        Cám ơn chị Hương Sài Gòn.Cafe vợt Năm Dưỡng của xóm Cao Đạt với tui là ngon nhất…

        Reply
        • Hương DJango says:

          @ Đạt Diệp,
          Nghe tui ba đía với anh về cafe’ Năm Dưỡng và khu ăn nhậu Cao Đạt, nhiều người tưởng tui cũng giang hồ… thứ thiệt! ( Mình ” hù ” vậy mà!).
          Thật ra… những nơi đó tui biết vì mình dân Saigon suốt từ môt thời thơ ấu đến khi bỏ nước ra đi…. chứ chưa biết mùi vị ra sao. Cám ơn anh đã cho biết rất ngon, khi hồi tưởng về người cha trong buổi sáng đầu ngày.

          Reply
    • Van Nguyen says:

      @anh Đạt: chờ nghe chuyện của anh! :)

      Reply
  17. Dat D. says:

    Gửi tới các ACE một bài hát do Paul Anka viết về người Cha.

    http://www.youtube.com/watch?v=unE8E581RMc

    Reply
  18. Hai Dang says:

    Bai viet cua ACE lam HD khong cam duoc nuoc mat.
    HD dang nghi den Ba, nuoc mat lai chay tiep. Ba HD dang nam o benh vien nen: Ba oi ! con cau nguyen va cau nguyen hoai Ba oi !
    Cam on NL va ACE

    Reply
  19. An Lành says:

    AL cũng xin gũ’i đê’n các anh chį bài hát này do ca si² lai vn Daniel Guichard hát vê’ cha cu²a mi’nh.

    http://www.youtube.com/watch?v=x8l43czQAy4

    Lâ’n đâù tiên AL làm copier&coller nên không biê’t là làm có đúng nhe.

    Reply
  20. Dat D. says:

    Trong các đứa con,tui thì lại rất gần với Ba Me nhiều nhất có lẻ vì là con út và trãi qua những thăng trầm cùng với Ba Me mình trong nhiều năm tháng cho tới hôm nay.
    Năm rồi,Ba đưa tui 1 tập hồi ký viết tay và bảo tui đánh lại và lưu lại cho con cháu sau này vì với Ba thời gian với con cháu không còn bao lâu nữa-Ông củng gần 90 rồi.Tôi mất gần 1 tháng để đánh và lưu trong hard drive và trình bày thành sách.Qua 1 tháng đó tui hiểu thêm về Ba mình nhiều hơn từ những ngày còn bé tới trưởng thành và phụ ông Nội dựng nên cơ nghiệp lớn tại Quảng Trị.Hiểu thêm những ngày khó khăn của Ba Me mình khi trong những lằn ranh thay đổi thể chế từ khi làm ăn với Pháp rồi Nhật đảo chánh và phải làm việc với họ và đến khi Việt Minh cướp chính quyền phải sông trong sự lo sợ khủng bố của VM và khi chạy giặc từ nơi này sang tỉnh khác trong thời kỳ 1945-1946.
    Riêng tui kỷ niệm đầu tiên của tuổi thơ mà còn in trong đầu là khi tui 6 tuổi phải chứng kiến cảnh tang hoang của khu xóm mình trong trận Mậu Thân.VC tràn sang từ phía cầu chử Y ,qua đường Cao Đat và tràn vào khu vực chợ Nancy,đến đường CĐ tui ở.Đêm đó,trực thăng bay xà trên khu xóm tui ,nả đạn đại liên bắn vào VC,Trước mặt nhà tui là đối diện phía sau của khách sạn Hồng Tá nơi các cố vấn và sỉ quan Mỹ ở đóKhi đó VC đả chiếm khách sạn và lính mỹ đả rút đi.Trực thăng nả đạn vào đó.Tiếng đạn pháo ầm trời .đinh tai.Ba tui chạy từ phòng của mình chạy xuống lầu dưới lo cho các anh tui tìm chổ ẩn nấp ,sau đó trở ngược lại trên phòng lấy thân mình phủ lên Me và tui dưới gầm giường.Trong ký ức,tui sợ lắm chỉ ôm chặt lấy ông và khóc lớn.Sáng hôm sau,khi ổn định lại thì người Ba tui bầm tím từ tay tới chân do những lúc vấp té khi chạy ngược xuôi lo cho các con mình.
    Khi sang Mỹ năm 84 ,mỗi ngày Hai Cha con cuốc bộ đi học ESL tại đường 54 cách chổ thuê nhà khoảng 10 blocks đường.Thời đó có những thùng gọi là rác khô đặt trên đường để thiên hạ vất những nệm,gối,bàn ghế,tủ giường hư hỏng trong đó.Ai có nhu cầu thì leo vào lấy.Thùng này cao củng 6 feet,một người leo vào còn 1 người bên ngoài phải đở đồ cho người bên trong đưa ra.Cứ mổi lần đi học về là Ba bảo tui leo vào đó và báo cáo có cái gì trong đó xài đượcthì cho ông biết.Chật vật lấy xong,hai Cha con vác về và Ba tui lụi hụi đóng từng chiếc đinh cho cho từng cái ghế,cái bàn ,đôi khi gặp cái sofa thiếu 1 chân thì 2 Cha con đi tìm cái tương tự để đóng lại chỉ mong có 1 tổ ấm cho bước đầu định cư và làm lại cuộc sống mới.Gần nhà tui có bà bác sĩ tên Tương Mỷ Sương,một hôm hai cha con khiêng 1 chập mệt quá nên dừng lại nghỉ ngơi,tui nhìn tấm bảng tên bà bác sĩ mà bật cười.Ba hỏi tui”cười gì vậy?” tui chỉ tấm bảng và nói “Qua Mỹ ,Tưởng Mỷ Sướng té ra thì Mỹ cực hehe” ông nhìn tui lắc đầu”Vậy củng nói được”haha..và hai cha con tíếp tục vác,và bắt đầu vác thêm những trách nhiệm xây cuộc sống mới nơi xứ người.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Anh Đạt, Hến nghĩ cuốn hồi ký đó quý giá hơn bất kỳ một tặng phẩm nào! Cám ơn anh đã chia sẻ. :)
      Bây giờ đã biết anh Đạt bao nhiêu tuổi rùi hé! hehe!

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Anh Đạt
      Cảm-động quá ! Bác thật là dễ thương, chịu thích-ứng với hoàn cảnh nên vui hơn một số người khác phải không anh ?
      Chúc bác sức khoẻ !

      Reply
    • ngoclan says:

      @Đạt Diệp:

      “Tưởng Mỹ Sướng” và “hai cha con tíếp tục vác,và bắt đầu vác thêm những trách nhiệm xây cuộc sống mới nơi xứ người.”
      Thích câu này quá :)
      Cám ơn anh Đạt.

      Reply
    • kenzip says:

      Anh Đạt Diệp
      đọc bài viết của anh ốc bần thần hoài. Anh kể lại kỷ niệm của Ba che chở cho gia đình anh thời chiến tranh làm ốc nhớ lại thời VC pháo kích vào thành phố .
      .Lúc nghe báo động , tía ốc hớt hơ hớt hãi lo gom bầy con từ lớn đến nhỏ lại, ấn đứa này nhét đứa kia vào hầm tránh đạn. Ốc còn nhớ vẽ bồn chồn trên gương mặt của ông khi nghe tiếng đề pa , lắng nghe tiếng đạn bay , đợi nghe tiếng nổ ầm làm rung rinh nóc hầm, cuống cuồng xem bầy con có sao không!
      Từ những ký ức này, ốc cảm thông hết nỗi niềm của ba anh, thương và lo cho con hết mực, anh Đạt hén!
      Bây giờ tới phiên mình làm cha, mới thấy rõ điều đó hơn vbao giờ hết.
      Cám ơn anh có 1 bài viết quá hay.

      Reply
  21. Hương DJango says:

    @ Đạt Diệp
    ” Anh ra đi, Saigon xưa đã chết
    Cây me già cô độc đứng nghe mưa
    Đừng trở lại, chẳng còn gì nữa hết!
    Em đã tàn….hương sắc….của năm xưa! ”
    ( Nguồn: Đừng trở lại – thơ Trần Trung Đạo)

    Reply
  22. Silent says:

    Mỗi lần cô giáo “ra tay” là mỗi lần tui mang theo trong lòng nỗi ray rức, thương tâm, tiếc nuối suốt cả buổi sáng đầu tuần.

    Đời sống luôn tạo thành bởi thời gian và niềm hy vọng. Cô giáo Ngọc Lan bây giờ nổi tiếng còn hơn cồn. Đất Bolsa là vùng đất “dụng võ”, sở trường của cô giáo Việt văn. Có bao giờ cô giáo tự hỏi.?? Được bao nhiêu người Việt được phần may mắn lựa chọn được công việc xưa cũ mà mình yêu thích ở xứ Mỹ , như mình. Rõ ràng, có tài có đức mặc sức mà ăn, enjoy. Thân chúc cô giáo luôn thăng tiến trong nghiệp vụ của mình.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Tui hỏng phải là chị NL mà tui còn thấy cái ruột nó mátátátát làm sao! hehe
      Bolsa là đất dụng võ của chị NL, còn …nhà bếp và cái bao tử là đất dụng võ của tui! :P

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Xin mời Silent chia xẻ một vài kỷ-niệm về Cha !

      Reply
      • Silent says:

        @ Doc gia Texas

        Ba tui từng khuyên bảo “Sống trong một đất nước chiến tranh triền miên và với thời gian rồi con cũng trưởng thành. Con cần sáng suốt để định đoạt, quyết định cuộc đời mình về sau này. Con cố gắng làm sao sống hòa mình, chia xẻ với mọi người bằng tất cả tấm lòng chân thật theo truyền thống gia đình lấy đạo đức, chữ hiếu làm đầu.”

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @Silent
          Ngao cám ơn anh Silent đã chia xẻ. Lời khuyên cùa ba anh cũng giúp cho tất cả những người thiếu may mắn được sống gần gũi cha.

          Reply
  23. Chi Phuoc says:

    @All
    Viet qua hay, doc rat cam dong,ngam ngui vuong van ca buoi sang. Uot mi…
    Chao tat ca moi nguoi trong NL’s blog.

    Reply
    • Bidong says:

      Chao CP: hom nay thi chi da chiu “trinh dien” tren blog roi ha. Cam on Chi!!! Moi nguoi tim chi nhu mo kim day bien vay! :P

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Cuối cùng chị Phước cũng đã ‘xuất hiện’! hahahah!
      Hến xin chào chị Phước! Một khi chị đã vô đây thì bà con không thể nương tay, bắt chị phải kể vài kỷ niệm về Ba của chị! hehe!

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị Phước
      WOW ! Ngao xin được chào mừng chị ! Mấy hôm nay chị làm cho bà con xôn-xao chắc chị mắc cười lắm phải hông ?
      Xin chị cũng chia xẻ vài kỷ-niệm về ba của chị nghen.
      Để Ngao đi kêu Hến, Tâm, Sò, etc.

      Reply
    • Hương DJango says:

      Salut chị Phước,
      Chị có nhận lời mời cafe’ Starbucks của Già không?
      Già sẽ rất vui mừng thay bà con tiếp đón chị.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Chị Phước
        Theo như NL kể thì chị đã quá rành nội bộ còm sĩ của NL nên Ngao hổng cần giới-thiệu phải không chị ?
        xin chị thật tự-nhiên thoải mái, còm và rìcòm nghen.

        Reply
      • Chi Phuoc says:

        @Chi Huong
        Khong biet Gia co nho va con giu loi moi cafe khong?
        Cam on Chi da nhac nho.

        Reply
    • Dat D. says:

      Welcome chi Phuoc den voi Ngoc Lan’s blog

      Reply
    • kenzip says:

      @ Chị Phước
      bây giờ mới thấy nét chữ của chị đó, chị Phước ướt mi ơi!

      Reply
  24. Bidong says:

    Bai ai viet cung hay va cam dong qua! Cam on moi nguoi da chia se. :)

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Chị Bidong ui
      Ngao cũng đang chờ để được đọc bài của chị đây. Hôm nay gia-đinh còm mình có thêm thành-viên mới .

      Reply
  25. gia lum lon says:

    @Chi Phuoc
    Welcome chi Phuoc

    Reply
  26. An Lành says:

    @Chį Phú’o'c.

    Bienvenue chį Phú’o'c : chį hay ho’n moį ngù’o'i là ai cũng nghe nói tó’i chį trong khi chį chu’a lên tiê’ng . Chį biê’t hê’t moį ngù’o'i nhu’ng chă²ng ai biê’t chį : chă’c mâý hôm nay chį cù’o'i té ghê’ nhu’ Bidong không chį !!!

    Reply
  27. Độc-giả Texas says:

    Bonne Nuit chị An Lành nghen!
    Ngao đi ra vườn chơi, sợ lát nữa vào thì trễ quá!

    Reply
    • An Lành says:

      Cám o’n Ngao.
      Hôm nay AL làm confiture dâu và dú’a, đã bŏ vào hu² , đây. nă’p và lâț ngũ’a rôi’ nhu’ng phai² chò’ confiture nguôį đê² lâț hu² laį cho nó hermétique nên còn thú’c thêm môț ti’.
      Bonne après-midi à toi.

      Reply
  28. Tâm says:

    Ba tôi mất đả 7 năm rồi, mổi lần đến dịp Father’s Day và ngày giổ của ba làm tôi nhớ ba tôi nhiều hơn. Cuộc đời của ba trải qua nhiều gian nan cực khổ, nhưng chưa bao giờ thấy ba than thân trách phận. Ba phục vụ 20 năm trong quân đội cho đến khi mất nước thì đi cải tạo tận ngoài Bắc 8 năm gì đó. Về với gia đình trong tấm thân tều tụy. Nhưng vì tương lai của con cái, ba mẹ bàn sao đó mà ba tôi lại lên đường vượt biển để lo cho đám anh em tôi bên đây. Ba tới Mỹ vào giửa thập niên 80 với 2 bàn tay trắng, 4 đứa con còn trong tuổi đi học lúc bấy giờ, tuổi cũng ngoài 50, không nghề chuyên nghiệp. Ba được hội giới thiệu đi làm chạy máy mài kiếng. Một việc làm với đồng lương rất ít. Ba vui vẻ nhận làm, hàng ngày ba phải lấy 2 tuyến đường xe bus để tới hãng. Mùa đông trời phủ tuyết ba tôi cũng lặn lọi ra trạm xe bus cho kịp đúng giờ để đến hãng. Nhiều lúc từ cửa xổ của khu apartment, tôi nhìn hình ảnh người cha gia cầm trong tay cái túi giấy màu nâu mà trong đó chỉ là 2 lát bánh mì kẹp với thịt nguội. Ba tôi rất là hiền và ít nói. Có một lần ba tôi phẩn nộ la người anh cả tôi là không được nghỉ học. Anh tôi lúc đó đang học đại học, muốn nghỉ học một thời gian để phụ với ba lo cho mấy đứa em bên đây và cố gắng gởi tiền về cho mẹ để lo vượt biên cho đám em ở VN. Sau đó thì ba giải thích là ba lo được, ba xin làm thêm giờ phụ trội và làm cả ngày thứ Bảy nửa. Việc học hành đối với ba tôi la đều rất quan trọng. Những lúc hãng cho lên lương thêm 0.25 – 0.50 cents một giờ. Ba tôi vui lắm. Khỏang 2 hay 3 tháng, ba biểu người anh lớn chở ba với tụi tôi đi Chinatown, New York . Trước là gởi tiền về cho mẹ ở VN, sau là dẩn anh em tôi đi ăn phở. Nhớ lần đầu tiên ba kêu tô phở cho tôi, sao lại có giá sống, rồi rau một dĩa riêng? Thấy tôi quá bở ngở không biết bỏ rau. Ba tôi chọc tụi tôi, hồi ở VN mổi buổi sáng không có ăn phở à? Ba tôi thừa biết rằng cha thì đi tù mẹ với bảy con 7 còn nhỏ. Có cơm ăn là phước đức ông bà rồi nói chi đến tô phở. Rồi ba và tụi tôi cùng cười.

    Ngày tháng sống bên ba thật êm đềm, tui tôi không cần phải lo việc đi làm kiếm tiền vì có ba lo hết mọi thứ. Rồi 1 đứa, 2 đứa và cả 4 anh em tôi đều ra trường. Khi tụi tôi thành đạt thì ba đả già rồi, không sống được với con cháu bao lâu. Tôi chưa trả được và không bao giờ trả được công đức sinh thành dưỡng dục của ba. Mất ba, là mất một điểm tựa rất lớn trong đời tôi. Bây giờ điều tôi có thể làm cho ba vui là lo cho con tôi như ba đả từng lo cho anh em tôi. Câu “bỏ đời bố để củng cố đời con” tôi đọc đâu đó, nó đả nói lên rất nhiều về ba tôi.

    Nhớ ba mùa Father’s Day 2012.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Tâm
      Ba của Tâm cũng dễ thương quá ! Tâm đối với các nhóc như ba đã đối với Tâm thì bác cũng thoả lòng rồi.

      Reply
      • Tâm says:

        @Ngao: khoẻ không?  Tụi tui hồi xưa thích chọc ba tui lắm.  Lúc tụi tui có đi làm rồi cũng vậy, mổi lần đi ăn phở, thì không bao giờ ba để tụi tui trả tiền.  Ba thường nói để ba bao cho mấy KS ăn.  Mổi lần như vậy, thằng em tui thường khen là phở ở tiệm thơm mùi nhang…rồi phá lên cười.  Thấy anh em tui vui, ba chỉ nhoản miệng cười nhẹ thôi. 

        Reply
    • ngoclan says:

      Cảm động quá anh Tâm ơi.

      Reply
      • Tâm says:

        @NL:  vì hoàn cảnh lúc bấy giờ, ba phải làm gà trống nuôi con.  Nhưng nhà lúc nào cũng thấy ấm cúng và mọi người đều có những mơ ước chung trên vùng đất mới.

        Reply
    • Bidong says:

      @Tâm: đọc còm của Tâm mà B. hứng được 1 lon nước muối và hết một hộp Kleenex rồi đó. Trên đời này có những người cha rất thương con, và Ba của Tâm là 1 trong những người đó. Thật hạnh phúc thay cho 2 công chúa của Tâm cũng sẽ có 1 người cha có “tâm” để lo cho các con như Ba của Tâm đã làm. Cám ơn Tâm đã chia sẻ nha. :)

      Reply
      • Tâm says:

        @chị Bidong:  Con không cha thì như nhà không nóc, mình làm được cái gì cho mấy nhóc với sức của mình bây giờ thì làm vậy thôi.  Cám ơn chị quá khen.

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Bài hay và cảm động quá…
      Hến xin chia buồn với thầy Lý, dù lời chia buồn đã muộn…
      Hến tin chắc bác trai dưới suối vàng đang mỉm cười vì những hy sinh của bác không uổng phí chút nào….
      Vậy là mẹ của thầy Lý vẫn ở bên NY?

      Reply
      • Tâm says:

        @Hến:  cám ơn lời chia buồn.  

        Mẹ vẩn còn ở lại New Jersey, vẩn giử lại căn nhà xưa mà một thời anh chị em ở chung.  Lúc ba mất, thì có bàn tính là bán nhà mẹ về ở chung với ai đó.  Nhưng mẹ nhất định để lại, vì biết rằng còn nhà thì tụi tui hàng năm còn có dịp tụ về chốn củ.  

        Hến thật hạnh phúc khi còn cả cha, mẹ.  Nhớ trân quý những gì Hến đang có.

        Reply
    • kenzip says:

      @ thầy Lý
      Hôm qua tui nấu phở. Hôm nay còn sót lại vừa đúng 1 người tình nhỏ. đọc bài viết của thầy Lý , tự dưng tui thấy người tình của tui mặn quá chừng. Thầy Lý lén bò thêm muối vào đó nha!
      Cái thời khổ cực qua rồi, qua là vì nhờ có những tấm lòng của người cha lúc nào hy sinh cho con cái và gia đình. Cũng vậy, khi thời khốn khó qua đi, thì tới lượt người thân yêu của mình cũng không còn nữa. Lẽ ở đời là vậy. Dù biết là vậy, sao vẫn nghe mặn đắng trong lòng, mặn và đắng khi ngồi chống đũa ngó người tình của tui chiều nay!
      Tui “không” cám ơn thầy Lý đâu!

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Chỉ xài một tô phở mà nói được cả nỗi niềm, đúng là ÔC!
        ….
        Nhưng nói theo ‘kiểu Hến’ thì là tại vì phở ế, hổng ai thèm ăn, hâm tới hâm lui nên nước nó sắt lại, nó mặn chát. Bỏ thì tội, ăn thì nuốt hỏng vô, nên chống đũa ngồi nhìn. :P

        Reply
        • kenzip says:

          @ Mây
          Cám ơn Hến đã dùng tuyệt chiêu của vợ chồng Nghị Quế nha!
          Vừa đánh vừa xoa hén!

          Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ Ôc, Hến, Sò, Tâm, chị Bidong
        Quý-vị khoẻ hông ? Hổng dè đề-tài Cha cũng cảm-động quá há ? Ngao đọc lại bài của người này người kia, thấy dễ thương quá! Bởi dzậy hôm qua chị Bidong ngại bài của chị ấy dài không muốn post lên blog là Ngao hổng chịu liền. Chị Bidong hiểu Ngao mà há?

        Reply
        • Bidong says:

          @Ngao: Bidong chỉ sợ làm mất thời giờ của mọi người thôi, bài dài đến khi lên tới mấy trăm còm thì kéo cũng mõi tay mọi người nữa. Không có gì đâu nha nên Ngao đừng lo, như A.ĐD có nói mà còm tửng còn được huống hồ gì bài trong topic này. Chúc luôn vui vẻ nha.

          Reply
        • Van Nguyen says:

          Nếu Ngao hỏng kêu chắc Hến cũng sẽ dụ khị chỉ đến khi nào chỉ post lên! Chắc tại cách đề nghị của Ngao hơi…ngầu nên dễ bị hiểu lầm! hehe! Nhưng chị Bidong hiểu ý Ngao :)

          Reply
        • Tâm says:

          @Ngao:  chị Bidong hay mắc cở 1 chúc xíu đó mà…..hehehe.  2 bài dài về ba của chị Bidong, tui thích đọc vì đả cho tui thấy thêm một khía cạnh nửa của một người cha VN lo lắng cho con cái và gia đình.

          @chị Bidong:  Cám ơn chị đả bỏ nhiều công sức ghi lại và chia xẽ với ACE còm sĩ.  Viết ra được như vậy thấy nhẹ trong lòng rồi he.

          Reply
          • Van Nguyen says:

            Kỳ này chị Bidong đi khám tổng quát thế nào cũng bị bà bác sĩ hỏi …sao mà sụt cân giữ vậy! Chị Bidong trả lời, ‘tại trút được tâm sự nên người nó …nhẹ’! hehe!

            Reply
            • Tâm says:

              @Hến:  thêm nửa là chỉ hay “mít ướt”  khóc hoài, mất hết nước trong người….xụt vài pounds.  Hehehehehe

              Reply
              • Bidong says:

                Trời ạ! chỉ có mờ mắt vì hứng được nhiều nước muối chứ sụt cân thì đỡ khổ! j/k

                Reply
    • Chi Phuoc says:

      @TL
      chia se voi TL noi niem nay
      va chuc mung tot nghiep ra truong den con gai cua TL

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Hến phục chị Phước sát đất, hỏng bỏ sót một chi tiết nào! hehe!

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @Hến
          Bữa giờ, tụi mình có nội-tuyến mà hổng hay. Ha ha!

          Reply
          • sò says:

            Ngao, tỉ tỉ của sò phải đặc biệt hơn người chứ.

            Reply
          • Van Nguyen says:

            Gánh Ngao Sò Ốc Hến này giữ nhà kiểu gì kỳ quá, mất mặt quá trời! hehe!

            Reply
            • Bidong says:

              Vậy là sao?

              Reply
            • Van Nguyen says:

              Thì có nội tuyến, có người đột kích mà hỏng biết gì ráo trọi, lo đoán già đoán non chứ sao! hic!
              Hôm bữa giờ chị Phước cười đã đời! hehe!

              Reply
              • Bidong says:

                Mà chị Phước hiền ơi là hiền vậy, chỉ có cười thôi, thành ra chỉ còn cám ơn đám tửng này giúp chỉ trẻ mãi không già đó! Chị Phước ơi, tụi muội muội chờ bài của chị Phước kể về Ba của chị đó nha. Tụi em làm “thầy bói” hay lắm thành ra chị cứ tự nhiên viết không dấu cũng được nha. :)

                Reply
              • Van Nguyen says:

                Chị Phước nói, ‘tui biết mấy vị làm thầy bói hay đến cỡ nào rồi!’ haha!

                Reply
  29. gia lum lon says:

    @Tam
    ” Bây giờ điều tôi có thể làm cho ba vui là lo cho con tôi như ba đả từng lo cho anh em tôi. ”
    Câu này của Tâm chắc đang làm cho Bác mỉm cười mãn nguyện ben kia thế giợi
    Cám ơn Tâm đã chia xẻ và chúc luôn là “người cha” nguoi*` chồng gương mẫu

    Reply
  30. Hương DJango says:

    Hello An Lành,
    Nghe mùi confiture thơm phức theo gió bay sang….
    AL làm ” mứt dẽo ” hay mứt khô như chanh, quấc?

    Reply
    • An Lành says:

      @HDJ : salut toi.

      confiture (jam) đê² trét lên tartine ăn buôi² sáng đó Hu’o'ng: nhu’ vây. chă’c là mú’t deo² hã ? Mi’nh làm õ’ nhà nên mi’nh đê² thêm quê’ (cannelle) hoăç gù’ng cho có mùi lą lą. Mi’nh thi’ thi’ch bo² confiture vô yaourt thay cho đù’o'ng.

      Bonne après-midi à toi aussi.

      Reply
  31. An Lành says:

    @ All.

    Good day to everyone.

    AL phai² liêŋg laptop qua bên vi’ hai con mă’t đang đánh lôŋ nhau. Byebye

    Reply
  32. Độc-giả Texas says:

    @Tâm ui
    Đã ra mắt Phước “Tỉ-Tỉ” chưa dzậy? Ngao kéo lên kéo xuống mà hổng thấy gì hết trơn ! ha ha !

    Reply
  33. gia lum lon says:

    @Chi P
    Chi Phước khôn ngoan theo kiểu các cụ xưa , miêng ăn đi trước người đi sau
    haha

    Reply
  34. Hương DJango says:

    * Sò ơi, Sò à! Sò đâu rồi?
    Ra đón khách quý viếng thăm nhà còm.

    Reply
  35. sò says:

    Em sò xin ra mắt Phước tỉ tỉ.

    Reply
  36. Hai Dang says:

    @ Chi An Lanh, Anh Dat D. , Ngao, Chi Huong, Hen, Chi Bidong, Anh GLL, NL…va tat ca ACE ( neu sot ten ACE nao, cho HD xin loi nha )
    HD rat cam dong va cam on den tam chan tinh cua tat ca ACE .

    Reply
    • sò says:

      Em cũng cầu chúc ba của chị sớm khoẻ mạnh.

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Chị Hai Dang
      Cầu thay cho nhau là một việc mà chúng ta nên làm mà. Nếu bác đỡ hơn, xin chị cho bà con biết để mửng nghen chị

      Reply
  37. sò says:

    Nhớ lúc còn nhỏ, không nhớ rõ nhỏ đến mức nào, sò được ba chở đi xem xiệc. Gánh xiệc diễn những trò thông thường như luyện thú, tung hứng, đu bay, chú hề vậy đó. Lúc nhỏ sò coi thì thích lắm. Điều mà sò nhớ nhất là lúc ra về trời mưa lớn tầm tả. Gánh xiệc này dựng rạp trên một khoảng đất trống xong việc là dở bỏ thành ra không thể ở lại trú mưa. Vậy là hai cha con dầm mưa đạp xe về luôn, ướt đến nỗi phát run. Về đến nhà mẹ lo lắng quá trời cứ sợ rẳng hai cha con sẽ bị cảm lạnh nhưng mà ngày hôm sau không có bị bệnh gì hết. Thật đúng là một đêm tắm mưa nhớ đời luôn.

    Reply
    • kenzip says:

      @ SQB
      đọc bài viết của SBQ đã mà không đã chút nào. Tui chờ bài viết đằng sau cơn bão ” óc” kia kia..
      viết đều tay nha!

      Reply
      • sò says:

        Tìm hoài mà vẫn không kiếm được cơn bão tố anh Ốc ui. Những trận bão nhỏ không đủ ướt nguyên trang giấy.

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Kỷ niệm của sò về Ba Mẹ lúc nào cũng là những kỷ niệm dễ thương!

      Reply
  38. kenzip says:

    @ CHỊ HAI DANG
    TÔI, DIỆP BẢO KHƯƠNG, XIN ĐƯỢC CẨU NGHUYỆN ƠN TRÊN BAN PHƯỚC LÀNH CHO THÂN PHỤ CHỊ MAU BÌNH PHỤC. MONG MỌI ĐIỀU TỐT LÀNH NHẤT, MAY MẮN NHẤT ĐẾN VỚI GIA ĐÌNH CHỊ, CHỊ HAI DANG ƠI !

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Ốc ui
      Hôm nay Ốc bận viết bài hả?

      Reply
      • kenzip says:

        @ chị Bidong& TB Ngao
        à, ốc có thói quen khi cầu nguyện điều gì, ốc thường xưng tên họ cúng cơm của ốc để tỏ lòng thành, vậy mà!
        …Ốc đang rối bời trong lòng vì các kỷ niệm của ACE đây nè…
        chưa thể nào viết được gì hết, TB Ngao ơi!

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @Ốc cứ từ viết nghen Ốc. Mình không dè chủ-đề này cũng cảm-động không thua gì chủ-đề Mẹ Ốc há ?

          Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Sao Ốc xưng tên họ ra vậy Ốc ?

      Reply
      • Bidong says:

        Hay là ai mượn internet của Ốc? j/k

        Reply
      • Van Nguyen says:

        Tui biết là ÔC muốn chứng tỏ lòng thành, nhưng mà tui thấy mấy cái chữ tổ bố, tui cười muốn gần chết mà hỏng dám nói, sợ ÔC chửi!

        Reply
        • kenzip says:

          đừng có chọc tui à nha!
          tui tỏ chứ o có chứng à nha!
          tui đang buồn đó, đừng chọc tui… cười

          Reply
    • Hai Dang says:

      OC oi ! Oc lam gi ma trinh trong du vay , lam HD khop qua.
      Thoi thi HD cung phai nghiem chinh lich su de : CAM ON ANH DIEP BUU KHUONG NHIEU LAM.
      HD dang cho doc bai cua Oc

      Reply
  39. Van Nguyen says:

    @ÔC: mọi việc bình thường trôi chảy hả? Có cần tui làm gì dùm hông?
    Mọi người đang chờ bài của ÔC đó nghe! :)

    Reply
    • kenzip says:

      Cám ơn mây nhiều!
      Ừa , tui cần làm thinh và làm biếng, giúp được không?

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Ý nói ‘ tui cần Mây làm thinh’ chớ gì, ý nói muốn tui …câm như hến chớ gì! Thôi, tui đi ngủ! :(

        Reply
  40. Bidong says:

    Xin chia sẻ về Ba của Bidong. Bidong viết tùm lum và dài quá, không biết bỏ đi phần nào, thôi xin post làm nhiều lần nha quý vị!
    1. Thắm thoát mà Ba đã ra đi hơn 17 năm rồi, bao nhiêu nhớ thương thỉnh thoảng lại da diết trong lòng con khôn nguôi.
    Con cứ tiếc hoài những năm tháng sau khi con rời VN đến Mỹ, bao nhiêu năm đó con đã phải sống xa Ba và gia đình mà chỉ có thể liên lạc bằng thư từ với Ba để biết được cuộc sống của Ba, Ngoại và gia đình ở VN mà thôi. Qua những lá thơ của Ba, con luôn được Ba khuyên răn, dạy bảo để tiếp tục sống làm người con tốt của Ba.
    Con nhớ lúc tụi con còn nhỏ, khi Ba còn làm cho trường NĐC, mỗi tối sau khi cơm nước xong, Ba, anh chị và con kéo nhau lên lầu ba để Ba kèm cho tụi con về Pháp văn, môn học mà lúc xưa Ba đã từng dạy vào những năm đầu tiên Ba làm ở trường NĐC. Có những hôm tụi con làm biếng làm bài tập hay không chú ý lời Ba giảng dạy, Ba rầy tụi con và luôn nói với tụi con phải cố gắng học thêm thì mới có thể thi đua với các bạn trong lớp được.
    Con luôn nhớ những lần nghỉ hè Ba đã tổ chức hằng năm cho cả gia đình. Ba thường nói thà tốn tiền cho các con đi đổi gió mỗi năm một lần thì tất cả sẽ đỡ bị bệnh trong năm, mà y rằng năm nào nhà mình không đi chơi hè được là coi như cả nhà đều bị bệnh không nhiều thì ít. Có một lần, cả nhà đang trên đường trở về sau 1 chuyến nghỉ hè, khi xe đi gần đến Tân Hiệp, một đứa bé trai nhỏ đã không nhìn xe trước khi băng qua đường, xe của gia đình mình vừa trờ tới và đã đụng phải nó. Ba sợ hãi và hốt hoảng, cả gia đình đã lo sợ Ba phải vào tù nếu thằng bé chết. Rồi xe cứu thương chở nó vào bệnh viện và Ba đã thành thật xin lỗi và túc trực trong nhà thương để an ủi gia đình của thằng bé. Sau vụ tai nạn thì có nhân chứng là thằng nhỏ đã cấm đầu chạy qua đường trong lúc có đông xe trên quốc lộ. Cuối cùng thằng bé cũng qua đời ngày hôm sau vì bị chấn thương não, và gia đình của nó đã đồng ý cho Ba trả hết chi phí cho tang lễ của nó cùng với một số tiền bồi thường cho Ba Má của nó theo lệnh của tòa án. Ba phải bán đi chiếc xe du lịch của gia đình để trang trải những khoảng tiền đó. Năm đó gia đình của mình đã không ăn Tết vì Ba phải mượn thêm một số nợ để thanh toán cho tai nạn xe, tụi con buồn một tí nhưng cũng rất mừng cho Ba là không phải ở tù vì tội đã gây ra tai nạn chết người. Một lần khác khi gia đình mình đi nghỉ hè ở Vũng Tàu, mọi người đang tắm biển ở bãi sau, Ba để con trên ruột bánh xe dùng để làm phao, Ba giao con cho các anh chị trông chừng lúc Ba bơi lội, tình cờ có sóng lớn ập vào làm con rớt khỏi phao, anh chị la lên để cầu cứu, Ba đã nhanh trí nhìn xuống nước biển và thấy màu áo của con mặc, Ba nắm kéo lên thì đúng ngay là con, thành ra con đã thoát chết trong lần đó. Vào dịp gia đình đi nghỉ hè ở Long Hải, vừa sáng sớm lúc mọi người mới ngủ dậy, Ba ra sân để tập thể dục buổi sáng, thình lình mọi người nghe tiếng Ba la thất thanh bên ngoài là Ba bị rắn cắn. Cả nhà không có chuẩn bị thuốc men hay biết cách làm sao trong trường hợp rắn cắn, đang lúc đang hốt hoảng thì may sao có bà quản gia trông coi khu nghỉ mát có một viên đá để hút nọc rắn độc, bà đã giúp chữa trị cho Ba kịp thời. Thật là một kỹ niệm nhớ đời.
    Khi tháng Tư đen 1975 đến với cả nước, gia đình mình đã cùng chung số phận. Ba phải theo học lớp chính trị cho các giáo viên, ròng rã cả tháng trời. Ngày nào Ba về nhà cũng bơ phờ, vẻ mặt căng thẳng và chán nản. Ba không nói gì với tụi con nhưng tụi con cũng cảm thấy có cái gì ghê gớm lắm đang đến và sẽ thay đổi đời sống đang vui vẻ đầm ấm của gia đình mình lúc đó. Sau khi hoàn tất khóa học đó thì Ba quyết định làm đơn xin thôi việc, không lương, không tiền hưu, coi như mất tất cả và bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Ba tìm tòi và đã làm đủ thứ nghề, Ba nghe ai bày việc gì Ba cũng làm thử để có thể kiếm tiền nuôi tụi con ăn học. Ba cũng bắt đầu vào vườn của gia đình để nuôi heo, trồng thêm cây ăn trái; Ba cũng làm chuồng nuôi gà trên sân thượng nhà mình. Từ việc nuôi gà, nuôi heo, Ba đã quyết định mở cửa hàng bán thuốc thú y và thực phẩm gia súc để làm kế sinh nhai cho gia đình. Tánh Ba rất hiền và thật thà, nên trong thương trường nhiều người đã lợi dụng lòng tốt của Ba, khi bạn hàng đi ngang qua nhà mình mà không thấy ai khác ngoài Ba, họ đã vào chào hàng và gạt để bán đồ cho Ba rất nhiều lần, họ chào hàng tốt nhưng lại giao hàng xấu. Những lần như vậy Ba chỉ buồn và luôn nghĩ tốt cho họ. Ba đã nói với tụi con là có lẽ vì nghèo khổ và cùng đường thành ra họ mới làm vậy để nuôi sống gia đình họ thôi. Tụi con đã học được đức tính tốt này từ Ba, với con Ba thật là một con người tuyệt vời luôn sống và nghĩ tốt cho người khác. Cũng có lần trước năm 75, lúc Ba còn làm phát ngân viên của trường NĐC, một nhân viên làm chung phòng với Ba đã lợi dụng sự tin người của Ba và đã lấy trộm một số tiền lớn trong tủ sắt của trường khi Ba quên khoá tủ, đến khi Ba phát hiện mất, biết chắc chắn là ông đó lấy, hỏi thì ông ấy chối, cho nên Ba đã phải đi mượn tiền của người quen để đền bù vào khoảng mất và đã không tố cáo ông đó với ban giám hiệu, vì Ba nói nếu Ba làm vậy thì ông đó sẽ mất việc và sẽ không thể lo cho gia đình đông con của ổng được. Tụi con hỏi tại sao Ba lại để người khác hại Ba như vậy, Ba chỉ cười và nói tại vì Ba bất cẩn nên làm người khác sinh lòng tham và coi như Ba làm phước để lại cho các con cháu sau này. Tấm lòng của Ba thật bao la, con luôn hãnh diện có được người cha rất bao dung và tốt với tất cả mọi người xung quanh.
    Sau khi Má bệnh và qua đời, Ba đã quyết định đi cưới Cô Ba. Cả gia đình đều phản đối và không chấp nhận Cô Ba vào gia đình của mình. Những ngày Ba lên nhà Cô Ba ngủ qua đêm là con đi theo Ba, mặc cho Ngoại và các anh chị can ngăn đủ điều. Buổi tối con ngủ ở ghế bố cạnh giường của Ba & Cô Ba, con rất sợ ma nhưng rồi lần khác con vẫn theo Ba lên nhà Cô Ba vì con muốn gần Ba. Có một lần con chơi với cháu của Cô Ba, không nhớ vì lý do gì mà con và nó đánh lộn với nhau, nó khóc và méc Cô Ba. Đến khi Ba đi đâu về, cô Ba méc lại Ba thế nào đó mà Ba giận dữ và dùng roi mây đánh con thật nhiều. Đến khi Ba thấy con đau nhiều, Ba mới ngưng lại và lấy dầu xức cho con và rồi chở con về nhà mình. Về đến nhà thì Ngoại và các anh chị có dịp nói cho con biết là Cô Ba không bao giờ thương con, những áo đầm Cô Ba may cho con và 2 chị khác chỉ là giả dối và con không nên mặc nữa… Và cũng từ ngày đó trở đi, con thôi không theo Ba lên nhà cô Ba nữa, nhưng con vẫn thương Ba và nhớ Ba trong những ngày Ba vắng nhà.
    Những khi con bệnh, ban đêm Ba luôn túc trực bên giường để lo cho con, Ba khuấy sữa cho con uống, mua bánh ngọt cho con ăn, những hương vị ngọt ngào đó con luôn nhớ mãi.

    Còn tiếp…

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Đang chờ đọc tiếp

      Reply
    • kenzip says:

      @ chị Bidong
      Bài viết của chị đồ sộ quá! Ốc đọc đến đâu thấy như ốc đang đi theo dòng tâm tư của chị đến đấy. Ốc đọc thật là chậm, nhín từng chữ vì sợ hết. Nhưng rồi cũng đến chữ cuối cùng. May thay có chữ: “còn tiếp..” của chị, ốc xem như được thêm 1 igải an ủi
      Đang chờ đọc tiếp, chị ơi!

      Reply
  41. Độc-giả Texas says:

    Cám ơn chị Bidong!
    Chị Bidong có một người cha quá chu-đáo, thương con và không thua gì một bà mẹ. Các ” Mr. Mom” bên Mỹ không thể bằng ba chị được.
    Thật là Chúa đã đền bù cho chị.
    Ngao chờ đọc những phần kế-tiếp.

    Reply
  42. kenzip says:

    @ Mây & Cô giáo
    Đầu óc ốc đang đặc lại vì đọc bài của Cô giáo và Mây đây nè. Kế tiếp các ACE lại bồi tiếp bằng những bài viết khác, khiến ốc năm quay lơ từ chiều đến giờ , không nhúc nhích cục cựa gì được. Cố gắn sắp xếp lại những kỷ niệm của riêng mình hầu mong biến nó thành 1 bài viết góp phần với ACE , nhưng trong đầu trống rỗng chữ, trống rỗng vì nỗi xúc động qua những bài viết của Cô giáo và Mây làm tê liệt thần kinh của ốc rồi.
    Không thể nào khen ” hay ” suông được, vì mỗi kỷ niệm về Cha mà Mây cùng cô giáo viết ra, tự nó đã nói lên nỗi niềm của người con tưởng nhớ đến người đã sinh ra mình. Ốc thấy mỗi chữ, mỗi dòng mà Mây & Cô giáo viết xuống, đều nhòe nhoẹt nước mắt của tình yêu thương, lòng biết ơn sâu sắc mà có thể trong những lần tiếp xúc hàng ngày Mây và Cô giáo chưa có dịp thố lộ với
    Ba của mình, tỏ bày hết những gì thầm kín nhất của người con thương cha hết mực.
    Giờ đây, qua những bài viết thấm đẫm nghĩa yêu thương này, ốc thây đây là những gì quý giá nhất mà Mây và cô giáo đã tặng cho Ba mình, không những chỉ trong ngày lễ Father’s Day, mà sẽ là mỗi giờ, mỗi ngày.
    Mỗi con chữ trong các bài viết của Mây và cô giáo sẽ là vòng tay ôm ấm áp nhất, sẽ là những chiếc hôn nồng ấm nhất trìu mến tặng cho Ba của mình trong ngày Từ Phụ. Ốc thấy Ba của Mây và Cô Giáo đang mỉm cười sung sướng mà nước mắt rưng rưng…

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Cám ơn ÔC đã cảm nhận được tấm lòng của tui qua vài dòng ngắn ngủi tui viết về Ba của tui. Từng câu từng chữ ÔC nói đều đúng….Cám ơn nhiều!
      Vẫn còn đang chờ bài của ÔC ….

      Reply
  43. Độc-giả Texas says:

    Good night NL, Sư-phụ, và anh chị em

    Bonjour chị An Lành

    Reply
  44. Bidong says:

    GN tất cả. Hôm nay tui hứng được nhiều lon nước muối để làm 1 hủ dưa chua bự thật bự rồi! Chúc mọi người luôn giữ được hình ảnh đẹp của Ba mình và có một giấc ngủ thật ngon nha.
    GM chị AL.

    Reply
  45. gia lum lon says:

    @Bidong,
    Thây cô giao đang ăn cơm cá kho chấm dua chua :P

    Reply
  46. kenzip says:

    Good night ACE
    chúc tất ả1 tối ngủ thật ngon

    Reply
  47. An Lành says:

    Coucou,

    Xin mò’i, xin mò’i môi² ngù’o'i môț tách café hay môț chum trà xanh đâ’y ti’nh thu’o'ng và bác ái.

    Bă’t đâù môț ngày mó’i vui ve² và êm đê’m nhe bà con.

    Reply
  48. Trùm Sò says:

    Ba tôi mất lâu rồi, 15 năm lẻ, nhưng mỗi lần tưởng nhớ Ba là tôi nhớ những ngày còn nhỏ tiểu học, buổi tối buồn ngủ, chun đầu vô giường, ngủ vùi quên trời đất, thì ba tôi buông mùng chống muỗi cho tôi. Thèm đọc truyện Lucky Luke (comic book series thời 70s), tôi chỉ cần nói với Ba một lời là có ngay tiền để mua, không biết rằng đôi khi ông phải nhịn ăn sáng cho tiền tôi mua truyện hình comic để đọc.

    Tôi còn nhớ ngày ba tôi đưa tôi vào SG học. Hai cha con ngồi uống cà phê bắp rang trước ga chờ xe lửa tới. Ba tôi dặn dò, “Của núi ăn miết cũng lở, chữ nghĩa dùng hoài không hết,” và rằng, “Con cố học thì Ba Má ăn mắm ăn muối cũng ráng cho con ăn học.” Ý Ba nói nếu có đi được ra nước ngoài thì ráng mà ăn học vì trước đó Ba Má tôi đã sắp đặt cho tôi một con đường ra đi. Xe lửa rời ga, ba tôi đứng vẫy vẫy tay. Lòng tôi xốn xang vì không biết bao giờ mới trở lại.

    Mà thật vậy, mãi mười năm sau tôi mới gặp Ba trong lần về nước đầu tiên sau đó. Lần ấy, cũng ga xe lửa đó, cũng Ba đứng đón tôi, với mớ tóc bạc trắng, ông vỗ vai tôi nhẹ nhẹ nói, “Mười năm rồi con hỉ?” “Dạ, mười năm,” tôi đáp. Hai cha con không trao đổi gì nhiều nhưng mối xúc động biểu hiện qua giọng nói ngắt khoảng. Mười năm tôi nhớ gia đình da diết và cũng chừng ấy năm ba tôi nhớ đứa con mình quay quắt.

    Có một khoảng thời gian anh tôi bảo lãnh Ba Má chúng tôi sang Mỹ sống. Vài năm sau đó Ba Má tôi quyết định khăn gói về lại quê vĩnh viễn vì đời sống người già ở đây tẻ nhạt quá. Những năm sống bên Mỹ này, con đi làm, cháu đi học suốt ngày, hai ông bà già lủi thủi với nhau như hai cái bóng lặng lẽ. Những ngày ấy tôi mới có dịp quan sát ba tôi nhiều hơn, và những lúc ấy tôi nhận ra rằng những cử chỉ săn sóc ân cần nhỏ nhặt mà Ba Má tôi dành cho nhau ghi nhiều dấu ấn đậm đà hơn những lời nói suông “I love you” như nếp sống hiện đại bây giờ.

    Má tôi hay bị cảm vì không hợp với khí hậu và bị rheumatoid arthritis vào những ngày thời tiết thay đổi đột ngột. Rất nhiều buổi tối, ba tôi tự đun nước sôi, châm trà, rồi lấy thuốc cảm cúm nhức mỏi, một tay nắm khư khư mấy viên thuốc, tay kia cầm ly trà khệ nệ, bước từng bước một, bưng vào phòng cho má tôi. Nước trà sóng sánh theo từng bước chân tràn ra nhỏ xuống nền gạch sàn nhà. Có lần tôi sợ Ba dẫm vào chỗ ướt trượt té, tôi dợm người đứng dậy tính giúp ông nhưng tôi khựng lại. Tôi đổi ý định, bởi tôi kịp nhìn thấy trên khuôn mặt của ông đang hiện ra một mối quan tâm, một sự ân cần săn sóc, một tình nghĩa hơn 50 năm gắn bó của chồng đối với vợ… Tôi có thể bưng ly trà và mấy viên thuốc nhưng chỉ có mỗi Ba mới bưng được ngần ấy tình nghĩa vào cho má tôi.

    Đó là hai điều tôi muốn kể cho bạn nghe về ba tôi, tình yêu con cái vô hạn và tình nghĩa vợ chồng ăm ắp như bát nước đầy.

    Qua mấy mươi năm cuộc đời, tôi nghiệm ra rằng thành công hay thất bại ngoài đời không quan trọng bằng cuộc sống ấm êm hạnh phúc chan chứa yêu thương gia đình giữa vợ chồng và con cái. Tiền bạc ta tự kiếm được nhưng tình yêu cha con ta không thể tự tìm lấy, và nếu thiếu tình yêu ấy, cuộc đời ta chắc có lẽ có một khoảng trống lớn không bù đắp được. Tôi muốn để lại hình ảnh của tôi cho các con tôi như ba tôi đã để lại chân dung tuyệt vời của Ba trong ký ức chúng tôi. Vài mươi năm sau, một ngày nào đó, khi các con tôi ngồi tưởng nhớ về tôi, như hôm nay tôi tưởng nhớ Ba, tôi hi vọng rằng chúng sẽ nhìn thấy ở tôi những hình ảnh đẹp như hình ảnh của Ba tôi trong trí nhớ chúng tôi vậy.

    Reply
    • gia lum lon says:

      @TS
      Tui hoàn toàn đồng ý vói anh về nhận xét tình nghĩa, tình yêu của cha mẹ VN dành cho nhau.
      Chúng mình, thế hệ ba chỉ , có học và giữ đuọc điêu đó không nhỉ??
      Cám ơn anh đã chia xẻ

      Reply
    • ngoclan says:

      @Trùm Sò:

      NL đọc bài của TS khi vừa post lên.
      Đọc đi đọc lại…
      Cám ơn TS.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Bài hay và cảm động quá! Phải lên báo mới được! Thanks, TS!

      Reply
    • Bidong says:

      @TS: cam on TS da chia se. It co ai lam nhu Ba cua TS, lo cho con nhu la mot nguoi Me vay. Chuc mot ngay vui.

      Reply
    • kenzip says:

      @ Trùm sò
      Ông Trùm, ông viết như vậy là tui bẻ bút hay đập bể key board của tui nha?. Tui ghen tài với ông quá.
      Ông làm sao mà có thể viết về một câu chuyện hay như vậy chỉ với vài nét chấm phá thôi hả ông?
      từ bài viết này, tui nghiệm ra được nhiều điều về cách xử thế lắm đó, ông Trùm ơi!
      Cám ơn bài viết làm tui nghẹn cứng cổ!

      Reply
  49. Hoang says:

    Cô giáo hổm rày ra đề buồn thúi ruột làm tui đâm ra nín luôn (vì mình hay đùa giỡn sợ chọc cười không đúng chổ) Ba má tui mất hết rồi nên đọc lại những tâm sự của các còm sĩ lại càng thêm buồn. Co’ cái lạ là hầu như ai cũng thấm thía công ơn cha mẹ hơn khi cha mẹ đã đi xa. Có phải vậy không?

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hến xin chia buồn với quan anh…
      ‘Có cái lạ là hầu như ai cũng thấm thía công ơn cha mẹ hơn khi cha mẹ đã đi xa’, Hến không nghĩ vậy, nhưng chuyện con cái có gia đình rồi mới thấy thương cha mẹ nhiều hơn thì Hến thấy hoàn toàn đúng! :)

      Reply
  50. Độc-giả Texas says:

    Ngao phải vô sở nên chiều về mới được đọc còm của quý-vị.

    Quý-vị ơi, chúc môt ngày thật vui nghen!

    Reply
  51. dat diep says:

    ” Vài mươi năm sau, một ngày nào đó, khi các con tôi ngồi tưởng nhớ về tôi, như hôm nay tôi tưởng nhớ Ba, tôi hi vọng rằng chúng sẽ nhìn thấy ở tôi những hình ảnh đẹp như hình ảnh của Ba tôi trong trí nhớ chúng tôi vậy”
    Tôi củng đang làm như vậy.Cám ơn TS chia sẻ.

    Reply
  52. gia lum lon says:

    Good Morning all
    Gõ lon Starbucks leng keng vỉa hè Bolsa
    @AL, Huong
    Bonjour
    Mời ly caphe đen, đặc quánh, không đường, lóng lánh chút bơ
    (Hùi xa xưa , mới qua hay lang thang hái dâu rừng về làm mứt để dành ăn)

    Reply
    • An Lành says:

      @GLL, HDJ, Ngao Bonne journée à vous tous.

      Õ’ bên này, dâu ŏ’ rù’ng (fraises des bois) râ’t mă’c và hiê’m nhu’ng râ’t tho’m , chă’c vi’ vây. AL chi² thâý ŏ’ trong nhà hàng tây mà thôi. GLL thũ’ ăn bánh mi’ baguette trét beurre + confiture nhúng vô café đen và nóng : ngon gi’ đâu á…

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        Chị An Lành
        Ngao nghĩ confiture trét với beurre lên baguette ăn ngon hơn là với peanut butter sandwich kiểu Mỹ mềm èo.
        Nhớ hồi xưa ở VN, không có hộp nhựa nên mẹ Ngao hay làm để dành trong lon guigoz
        Bonne Nuit chị nhe.

        Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Sư-phụ ơi
      Hôm nay Sư-phụ khoẻ hông ?

      Reply
      • gia lum lon says:

        @Ngao
        Thanks, sf ok, vẫn còn kéo xe ba gác lụm lon đuọc chục năm nũa :P
        Năm nay gia đinh Ngao tính đi nghỉ hè ỏ đâu?
        Hùi xua bên VN ăn bánh mì mứt dâu là thuờng thuờng gd có chút văn hóa Tây

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          Sư-phụ ơi
          Đáng lẽ đệ-tử và gia-đình take a 15-day road trip qua CA, lên Seattle, và Vancouver, nhưng thay đổi chương-trình ở nhà tiếp đón bà con và đưa họ đi Miami và Key West chơi. Cũng may tuần bà con mình họp mặt ngoài trời không lên blog đầy đủ được thì đệ-tử cũng sẽ bận-rộn nên đỡ nhớ blog.

          Thầy trò mình có blog vui chắc cũng khoẻ lâu hơn những người sống đơn-độc phải không Sư-phụ ?

          Reply
  53. Bidong says:

    GM tất cả, chúc mọi người một ngày thứ 3 vui vẻ.

    Dưới đây là phần cuối của câu chuyện về Ba của Bidong. Cám ơn mọi người đã bỏ giờ để đọc nha. :)

    2. Rồi khi phong trào vượt biên thịnh hành, mặc dù con không muốn xa Ba Ngoại để đi vượt biên nhưng Ba đã khóc và khuyên con nên đi để tiếp tục con đường học vấn. Trước khi đi Ba đã dặn dò đủ điều, nhắc con học thuộc địa chỉ của chị và người bà con ở nước ngoài, ba dạy con phải hóa trang thế nào nếu rủi gặp ghe hải tặc. Lần đầu tiên cả mấy anh em đi chung và tất cả đều bị bắt vào trại tù ở Vũng Tàu, Ba lại lặn lội đi thăm nuôi với cả bao bố khoai lang, gạo, bánh trái, đồ ăn của Ngoại nấu cho tụi con… Khi ra tù lần đó con không muốn đi vượt biên nữa nhưng Ba luôn giữ vững lập trường muốn con ra đi để tiếp tục có thể học tiếp. Sau đó, con được nhận vào trường Cao Đẳng Sư Phạm, nhưng chỉ học được có 2-3 ngày thì bị văn phòng ở trường gửi lên Ty Giáo Dục và họ đã đuổi không cho con học nữa vì gia đình mình có người đi nước ngoài. Thế là con lại tiếp tục tìm đường vượt biên. Sau đó con đã đi thoát, nhưng cũng từ đó con sống xa Ba Ngoại, cách nhau cả một đại dương!
    Mãi đến hơn 10 năm sau khi con rời VN, anh chị ở Na uy mới làm giấy bảo lãnh cho Ba, bà sui gia của Ba, và Ngoại đi du lịch sang Na uy thăm anh chị bên đó. Tụi con đã thử làm đơn lên tòa đại sứ Na uy ở Mỹ để xin cho Ba & Ngoại sang Mỹ, may mắn thay tòa đại sứ đã chấp thuận. Tụi con lo lắng không biết Ba Ngoại làm sao đi máy bay khi không biết một chữ tiếng Anh. 1 chị đã liên lạc với hảng máy bay và họ đã cho biết là Ba nói chuyện với họ bằng tiếng Pháp trên máy bay. Ngày Ba Ngoại đến phi trường LAX thật là vui, tất cả con cháu ra đón Ba Ngoại mừng mừng tủi tủi không thể nào quên được. Tụi con đòi Ba Ngoại ở lại Mỹ luôn nhưng Ba nhất định không chịu vì Ba nói còn Cô Ba ở VN. Tui con buồn rất nhiều nhưng cũng phải tôn trọng ý muốn của Ba. Ba đã đến ở nhà của từng đứa con để biết rõ mỗi đứa con đã hội nhập và sống ra sao ở nước ngoài. Ngày Ba đưa Ngoại trở về Na uy và VN, tụi con buồn bã tiễn Ba Ngoại mà lòng đau như cắt, khác hẳn với lúc Ba Ngoại đặt chân đến Mỹ ngày đầu tiên.
    Sau khi Ngoại mất ít lâu thì Ba đã bị stroke, Ba không còn nhớ viết chữ ra sao, Ba quên không thể nhận ra người quen. Nhưng may mắn thay Ba đã từ từ hồi phục, chữ viết của Ba cứng cáp và dần dần trở lại đẹp như xưa. Sau hơn một năm thì Ba đã bình phục. Nhưng cũng từ đó tụi con bắt đầu lo lắng là sẽ có thể mất Ba bất cứ lúc nào. Rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Trong dịp đi nghỉ hè với anh chị ở Vũng Tàu, sau khi ăn trưa xong, Ba ra tắm biển. Tình cờ chị nhìn ra khơi thì thấy Ba đang vẫy tay, nhưng Ba đang ở rất xa bờ, chị vội vàng kêu những người lifeguard ra đưa Ba vào. Khi họ mang được Ba vào bờ thì Ba đã tắt thở rồi, họ cố gắng làm hô hấp cho Ba nhưng không thể cứu được Ba. Họ cho biết có lẽ Ba đã bị stroke, và thường là lần sau sẽ nặng hơn lần trước, lúc chị con thấy Ba vẫy tay là lúc Ba đã biết những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Chị đã đưa xác Ba về lại Mỹ Tho, và bác sĩ quen đã giúp giữ xác Ba trong ngăn đá để chờ các con từ ngoại quốc về. Khi nhận được hung tin, tụi con thật bàng hoàng và không thể tưởng tượng được là tụi con đã mất Ba. Ngày tụi con về đến VN, tụi con vào ngay nhà xác để thăm Ba, con nhớ hoài không sao quên được gương mặt của Ba hoàn toàn khác bình thường vì các cơ trong người nhất là trên mặt đã không còn giữ bắp thịt như cũ sau khi thân thể đã chết. Không ai có thể ngờ Ba ra đi thật bất ngờ, và cũng vào khoảng giờ Ba qua đời thì cây cối trong vườn mình bị 1 cơn lốc thổi ngả đổ rất nhiều. Cũng ngay ngày Ba qua đời thì con nhận được thơ Ba gửi cùng với một cuốn sách tựa là “Quốc Văn Giáo Khoa Thư”. Trong thơ Ba có viết một câu mà con nhớ hoài là “Ba sẽ sống với các con đến 100 tuổi”. Khi anh chị và con về đến VN, tụi con còn nhớ ước muốn của Ba là được thiêu và để hủ tro vào mộ của Má. Tụi con không muốn vì nghĩ nhìn cảnh thiêu sẽ rất đau lòng. Tụi con khấn với Ba cho tụi con biết Ba muốn tụi con lo chôn cất hay thiêu Ba. Đêm đó Ba đã cho con nằm mơ và thấy cảnh một số người đang đào đất để xây kim tỉnh cho Ba. Sáng hôm sau khi vào vườn để xem vị trí đất có thể làm mộ được không, con nhìn thấy cảnh giống y như những gì con đã thấy trong giấc mơ đêm trước.
    Kể về Ba thì có lẽ con không đủ từ ngữ để ghi lại hết những gì về Ba, nhưng con luôn ghi nhớ những gì Ba dạy dỗ tụi con từ lúc thơ ấu đến tuổi trưởng thành, Ba đã làm gương cho tụi con để tụi con lớn khôn và xây dựng cuộc sống của riêng mình. Một bài học mà lúc Ba còn sống mà con hay “kêu ngạo” Ba là tập thể dục hằng ngày, chẳng những con mà tất cả anh chị đều không ai hưởng ứng lời khuyên của Ba. Đến khi Ba qua đời thì tất cả anh chị và con đều tự động tập thể dục mỗi ngày.
    Con xin luôn cầu nguyện cho Ba siêu thoát và hưởng phúc thiên đàng. Con luôn nhớ và thương Ba thật nhiều.
    Con út của Ba.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Thanks chị Bidong đã kể cho mọi người nghe một câu chuyện dài về Ba của chị! Có được những người con hiếu thảo như anh chị em của chị chắc chắn là niềm vui, niềm hạnh phúc của Ba, Má, và Bà Ngoại của chị! Hến tin là bây giờ trong lòng chị đã thấy thanh thản hơn rất nhiều sau khi có dịp tâm sự với mọi người về Bà Ngoại và Ba!

      Reply
      • Hương DJango says:

        Salut Già, An Lành, NL & bà con làng nước.
        Đã lắng lòng để đọc bài Trùm Sò, Tứ Hải.
        Nghìn đời như núi Thái Sơn!
        @ Già
        Hôm nay mưa bụi bên ngoài, ly cafe’ đen đăc quánh của Già đã làm buồn và gây nhớ! Vô cùng đa tạ.
        @ An Lành
        Confiture của toi đã như một hồi chuông quá khứ, nhắc nhớ lại … môt ngàn chín trăm… lâu lắm, hồi còn học Élementaire, sáng thức dậy hay đươc ăn một miếng bánh mì confiture dâu, rồi ôm cái căp to tổ bố, nhảy phóc lên xe đến trường.
        ( Ôi! thời ” oanh liệt ” này còn đâu?). Hic!Hic.

        Reply
        • gia lum lon says:

          Mấy năm đầu làm kẻ ti nạn, bánh mì kẹp confiture dâu va` peanut butter là tiêu chuẩn ẩm thực . McDonald là xa xí phẩm hehe

          Reply
        • Bidong says:

          Chi HJ: chico the ke cho moi nguoi ve Ba cua chi khong? Cam on chi truoc nha. :)

          Reply
          • Hương DJango says:

            @ Tứ Hải
            Đã có kẻ tri âm viết thay chi bài thơ mà chị đã post lên đó!

            Reply
            • Bidong says:

              @Chị HJ: cám ơn chị, hôm trước em cứ tưởng một bài thơ nào đó để nói về topic này thôi. Giờ chị nói em đọc lại mà thấy đau lòng quá! Thật thương cho những người chiến sĩ đã tức tửi bỏ mạng trong lao tù cải tạo, họ có tội tình chi mà phải bị xử tệ họ như kẻ thù. Xin một lời cầu cho họ luôn được an nghỉ ngàn thu.

              Reply
    • ngoclan says:

      Một lần ngồi viết ra hết những kỷ niệm như thế này cũng là một dịp để mình quay ngược lại cuốn phim về quá khứ, khi còn có ba, có bà ngoại, phải không chị?
      Cám ơn những tâm tình chị đã viết về Ba của mình.

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn chị Bidong đã bày tỏ tâm-tình với ba chị. Quá cảm-động và dễ thương.
      Khi mình hồi tưởng lại từng chút một mình càng thấy biết ơn phải không chị ?

      Reply
  54. gia lum lon says:

    @Bidong
    Xin cám ơn chị chia xẻ

    Reply
  55. gia lum lon says:

    Bây giờ không phải dạy sớm làm tài xế, cô chủ blog nướng khét nguyên dãy phố :P

    Reply
  56. Bidong says:

    Cam on moi nguoi da doc com ve Ba cua Bidong nha. Tuy Ba cua Bidong da mat muoi may nam roi, nhung noi buon khong bao gio nguoi het!
    Chuc moi nguoi mot ngay thu 3 vui ve.

    Reply
  57. An Lành says:

    good afternoon ca² nhà nhe : hôm nay AL ho’i mêț nên ti’nh đi ngu² só’m ho’n moį khi.

    @Ngao : hoi² thăm Ngao đi làm thú’ Ba không vô blog đu’o'ç thi’ có buô’n không ?

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Chị An Lành ơi
      Ngao mới về đến nhà.
      Bonne Nuit chị nhe. chị ngủ sớm cho khỏe nhe.

      Reply
  58. Van Nguyen says:

    Trễ giờ nộp bài rồi ÔC ơi! :D

    Reply
  59. Độc-giả Texas says:

    @ Chắc Ốc phải lo đi ngủ sớm rồi mai đi làm nghen

    @ Good night NL, Sư-phụ và toàn thể anh chị em

    @ Bonjour chị An Lành. Hy-vọng chị cảm thấy khoẻ hơn!

    Reply
  60. Bidong says:

    GN tất cả, chúc mọi người ngủ ngon.
    GM chị AL. Hy vọng là không phải chị lây bệnh từ em qua blog của NL nha! j/k chị ráng nghỉ cho phẻ nha!

    Reply
  61. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ, và anh chị em một ngày mới vui vẻ bình an

    Reply
  62. gia lum lon says:

    @Good Morning all
    Mang lon ca phê Starbucks đen thùi lùi gõ leng keng hè phố
    Ca phe^ nóng hổi vừa thổi vừa uống đâyyyyyyyyyy
    @NL
    Mới ở nơi mưa gió về , đen thui hehe
    @AL, Ngao, Huong
    Bonne journée à vous tous.
    @ Nguoi Tan Dinh
    Đồng ý với định nghĩa “bắt địa” thời đó (Thi’ dụ : ” mới bắt địa đuọc gói thuốc “)

    A busy day ahead :P

    Reply
  63. An Lành says:

    @All : a happy day nhe.

    Vi’ hôm trú’o'c đi coi French Open, phai² dâ’m mu’a vê’ nhà vi’ sân Roland Garros ŏ’ gâ’n đây nên mâý hôm nay bį ca²m ląnh rôi’ bà con o’i. AL ăn soupe rôi’, hello bà con rôi’, bây giò’ thi’ AL đi đă’p chăn vi’ să’p lên co’n ląnh.
    Huhu mêț quá : đúng là ham cho’i mă’c tôį . Hihihi

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị An Lành ơi
      Chị ăn soupe bỏ tiêu vào cho ấm nhe. Hồi sáng giờ Ngao cũng lo. Nếu chị ở một mình có bệnh cũng không ai hay ! Anh chị em bạn bè mình thương mến nhau, nhưng ở xa quá thành cũng không thăm viếng được!

      Reply
    • Bidong says:

      @Chị AL ui: chúc chị sớm hết bệnh để vào còm tiếp nha. Hồi xưa em đi hành hương Do Thái và EU, tổ chức dặn phải mang áo mưa vi bên đó hay mưa bất chợt. Giờ nghe chị nói bị mắc mưa làm em nhớ lại chi tiết đó. Chị nhớ uống nhiều nước và nghỉ ngơi thật nhiều nha. :)

      Reply
  64. gia lum lon says:

    @AL
    J’espère que vous obtenez bien peu de temps avant prendre un long par 5 semaines de vacances: P

    Reply
  65. Độc-giả Texas says:

    Chị Khoai ui !!!!!!!!!!!!!

    Reply
  66. dat diep says:

    Mấy hôm nay nói chuyện về Người Cha thấy ai củng buồn nên tui góp 1 chuyện vui

    Người Cha ở Mỹ về VN thăm gia đình con trai mình.Một đêm đang ngũ nghe vợ chồng con trai (vốn là dân cá độ bóng đá và nhân giải Euro 2012 đang cá độ)) nói chuyện:
    - Mai mốt Ba về, em định “nhét” cho Ba “5 xị” (500.000đ) ý anh thế nào?
    - Thôi! “Đập” luôn cho ổng “vài chai” (vài triệu) cho ổng… tiêu luôn!

    Hoảng hồn, nửa đêm cụ trèo cổng trốn đi. Sáng mai, vợ chồng người con nháo nhào đi tìm, cuối cùng tìm ông đang ở KS, thấy cụ rung đùi… uống chè:

    - Sao bố đi mà không nói cho tụi con biết?

    - Biết cho anh chị… giết tôi à, tôi “thoát chết” là may rồi! Ở nán lại… không chết vì… 5 xị rượu, cũng chết vì bị chai đập vào đầu thôi.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn anh Đạt !
      Câu chuyện vừa tếu vừa dễ thương, không thể không cười!

      Reply
      • Hương DJango says:

        @ Đạt Diệp,
        Đúng là ” bồ tèo…người Saigon ” của tui 2 mùa mưa nắng!
        Đọc chuyên vui của anh như đươc uống một ly cafe’đá thật mát giữa trưa hè cháy bỏng, để cùng cười bên nhau. hahahahahaha!!!!!!!!!!!!!

        Reply
    • Bidong says:

      A.ĐD: hết ý luôn, cười té ghế rồi trời ạ! :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Tiếng lóng VN nghe nhiều cái ‘điếc’ luôn! haha!

      Reply
  67. Độc-giả Texas says:

    Chị Bidong khoẻ hông?

    Reply
  68. dat diep says:

    hồi nảy là Ba bây giờ là Ba vợ:

    Tui đi nhậu về đứng trước cửa nhà say đến nỗi không
    nhớ tên vợ, cứ gọi “Ấy ơi, ấy ơi!”. Vợ trong nhà nghe giọng say rượu, lại không gọi rõ tên liền nói:
    “Ở đây không có ai tên Âý” và không thèm mở cửa. Bí quá, tui rút phone gọi cho ông già vợ:
    - Alô, Đ. hả Ba đây !
    Ba cho con hỏi vợ con nó tên gì ấy dzậy?
    - Mày làm gì mà quên cả tên vợ mày thế hả?
    - Con đi uống rượu về say quá nên quên mất. Bây giờ vợ con nó không mở cửa cho vào nhà.
    - Thế à? Đến tên vợ tao còn chẳng nhớ nữa là tên vợ mày. Đang đứng ngoài đường à? tao cũng thế thôi! Đi uống tiếp ko?

    Reply
  69. Chi Phuoc says:

    @all
    bai viet ve Ba cua VAN SI HEN VAN da duoc dang bao “Ba tui”

    Reply
  70. Chi Phuoc says:

    @Hen Van
    chuc mung, chuc mung Hen

    Reply
  71. Van Nguyen says:

    Hello bà con! Trong chổ làm của tui, tụi nó block cái website nguoivietblog.com rầu! hic!

    Reply
    • Bidong says:

      @Hến: ở đâu bây giờ cũng vậy hết. Computer ở hảng của tui thỉnh thoảng cũng có vài website không vào được nhất là không coi được video và films! Thôi ai sao mình vậy đi nha! :)

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Hến, chị Bidong
      Sở Ngao thì chưa đến lúc đó nhưng họ dặn không nên dùng for personal. Bởi dzậy Ngao ngán thứ ba lắm !

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Gã IT nào chơi khăm Hến vậy cà. Chắc gã ganh tị Hến còm nhiều hơn gã mà gã block luôn chớ gì. Hmm, coi bộ từ rày về sau tui phải chờ đến sau 5pm MST mới té ghế được sao he? Buồn 5′. :(

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Chắc phải chờ đến lúc TS lên giường rồi té trên giường luôn TS ơi! hehe!

        Reply
  72. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ và anh chị em ngủ ngon nhé

    Bonjour chị An Lành!

    Reply
  73. Bidong says:

    Ở CA mới có earthquake! OMG! just a small one! :(

    Reply
  74. gia lum lon says:

    Vỉa hè Bolsa mớị động đất, just 2 quick shocks

    Reply
  75. sò says:

    Em chào chị An Lành.
    Chị An Lành ui, chị gặp mưa trên sân tennis. Tối về chị mắc thêm đám mưa lúc đi coi xiệc chung với em đó. Tại vậy chị mới bị cảm lạnh đó, ráng mau khoẻ nghe chị.

    Reply
  76. gia lum lon says:

    @So
    nghe “đăng ký” vói ” nhân khẩu” , là chú G rùi , y chang được 113 mời tới uống nuóc trà

    Reply
    • sò says:

      Chú Già đang liệng móc câu hay thảy lon vậy. Không hiểu Già nói gì?

      Reply
      • gia lum lon says:

        (nghe “đăng ký” vói ” nhân khẩu” , là chú G re’t rùi , y chang được 113 (cong an) mời tới uống nuóc trà)

        Reply
  77. Bidong says:

    GN tất cả còm sĩ, riêng dân CA sẽ có 1 đêm bình an. Đài LS có nói chuẩn bị 1 đôi dép, 1 cái áo lạnh và đồ ăn để có thể tự túc trong 3 ngày, không biết có ai làm không? Thôi hy vọng sẽ không động đất tối nay nha bà con, để mọi người còn chuẩn bị mừng ngày Father’s Day cuối tuần này nữa chứ phải không? :P
    GM chị AL, ráng mau hết bệnh nghe chị!

    Reply
  78. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ và toàn thể anh chị em bình an, vui vẻ

    Reply
  79. gia lum lon says:

    @Good Morning all
    Mang lon ca phê Starbucks đen thùi lùi gõ leng keng hè phố
    Ca phe^ nóng hổi vừa thổi vừa uống đâyyyyyyyyyy
    (dạy còn đổ xoàn vào thúng)
    @AL, Ngao, Huong
    Bonjour
    Bonne journée à vous tous

    Reply
  80. Độc-giả Texas says:

    Sư-phụ ơi
    Bonne journée à vous aussi.
    Merci beaucoup pour café Starbucks

    Reply
  81. An Lành says:

    Coucou,

    Bonne journée à tout le monde.

    AL vù’a mó’i ngu² dâ.y vi’ bį thuô’c làm KO : hôm nay Ngao + GLL trông blog ha²…

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Ốc
      Đọc bài của Ốc thiệt là vừa khóc vừa cười Ốc ơi ! Cũng phá lắm đây.
      Cũng nhân dịp về chịu tang Má mà Ốc có thêm được một khoảng thời-gian bên Tía.
      Cám ơn Ốc ! Mấy hôm nay Ngao cũng biết lòng Ốc chùng xuống.

      Reply
  82. Độc-giả Texas says:

    @ Chị An Lành ơi
    Vous vous sentez mieux ?

    Reply
  83. An Lành says:

    @GLL, Ngao, Bidong, Sò, HDJ, Ô’c….and all.

    Hello and goodbye anh chį em nhe. AL đi ngu² laį : hôm nay nhà vă’ng quá há.

    Reply
  84. ngoclan says:

    NL post dùm Ốc nè nha :)

    Tía, đòn roi và chữ nghĩa

    Tía tôi năm nay đã 87 tuổi rồi. Cái tuổi mà mọi người xem mỗi ngày trôi qua là bổng lộc của trời đất ban cho. Từ ngày má tôi mất, tía tôi buồn lắm. Ông lặng lẽ đi vào, đi ra. Thẫn thờ bơ vơ chiếc bóng lẻ. Ông đứng tần ngần trước bàn thờ, đưa tay sửa lại bức hình má tôi cho ngay ngắn. Ông lại lúi húi thay nước, thắp nhang, làm này làm nọ, với mục đích là được gần gũi với má tôi. Tôi ôm vai ông, tôi thì thầm là cố giữ gìn sức khỏe, dẫu sao má cũng đi rồi. Tôi nói thì tôi nói, ông vẫn làm theo ý của ông, “Tía muốn săn sóc cho má được tươm tất như những ngày má còn sống, con à!” Tôi nghe mà não cả lòng. Tôi lo cho ông lắm.
    Ngày chúng tôi trở lại Mỹ, ông đứng lặng lẽ nhìn đám con vội vã bước ra xe như không muốn kéo dài phút giây bịn rịn. Tôi đắng cả lòng, thắt cả ruột khi thấy ông mếu máo đưa tay chùi nước mắt. Tôi muốn nhảy đại xuống xe để ở lại với ông, mặc kệ bao bộn bề, lo toan của cuộc sống nơi xứ người. Trong đời tôi, đó là lần chia ly não nề nhất. Não nề cho cả người đi lẫn người ở lại.
    Hình ảnh đó của tía tôi cứ theo tôi mãi. Giờ ngồi đây, nhớ đến tía, tôi lần dò những kỷ niệm về tía tôi, tôi thấy cả trời thương nhớ lẫn sợ hãi lũ lượt ùa về. Kỷ niệm về tía tôi thì nhiều lắm. Có kỷ niệm toàn là đòn với roi. Có những kỷ niệm toàn chữ với nghĩa. Với đòn roi, tôi gọi đó là kỷ niệm võ biền. Với văn chương, tôi đặt tên cho nó là kỷ niệm chữ nghĩa.
    Tôi bị ăn đòn của tía tôi khá nhiều. Tuổi thơ của tôi toàn là ghẹo làng, phá xóm. Hết đầu trên mắng vốn thằng con “quỷ tử, ” đánh lộn phun máu đầu con người ta. Tía tôi chưa xử xong, lại thấy ông lui cui bẻ roi để trị tội vác đá ném chó làm bể cái lu đựng nước của nhà bà xóm dưới. Đá mà ném trúng lu sành thì bể không đẹp không ăn tiền! Rồi cái mông của tôi cũng lằn xanh lằn đỏ không ăn tiền không đẹp. Tại con chó quỷ xứ cứ nhè tui mà nó gầm gừ, tui cảnh cáo nó mấy lần mà nó không chịu nghe. Tui không mần thịt nó là may lắm rồi đó!
    Rồi lần khác sau khi xem phim “Những Tên Cướp Biển của Thế Kỷ Hai Mươi”, lũ quỷ chúng tôi mắc chứng gì nhào xuống sông, lôi cái xuồng của người ta ra giữa dòng, đứa thì chèo, đứa thì leo lên nhào xuống, đứa phóng xuống nước móc bùn bôi đen kịt đầu cổ, chân tay, giả làm cướp biển. Xui làm sao xuồng lật úp, những đứa biết bơi thì không nói gì, đứa chỉ biết lặn (lặn ba ngày mới nổi) thì hì hà hì hụp giã gạo. May có thằng cướp biển khác có lòng nhân đạo vừa bơi vừa đạp nó vào bờ không thôi giờ này có thằng mồ yên mả đẹp rồi. Thằng đó chính là thằng tôi đang viết bài này. Thế là tía tôi có dịp tiêu tiền, tiền đền cho chiếc xuồng bị mất, cho cái lu bị bể. Tiền tặng cho gia đình có thằng con vừa cứu được một mạng người. Riêng tôi thì ông tặng cho thứ khác. Đó là roi tẩm bột chiên dòn.
    Tía tui có kiểu đánh con ngộ lắm. Roi chưa vô mông mà miệng ông đã gầm vang trời rồi. Hùng hùng hổ hổ, sắn tay áo, ông đè tui xuống đất rồi lấy dây cột tay chân tôi vô bộ ván ngựa. Ông bắt đầu tụng kinh giáo huấn, “Nuôi cho con lớn chừng này rồi, con chưa làm gì giúp cha giúp mẹ hết. Ăn xong nhong nhong cả ngày, chọc cho người ta réo tên cha tên mẹ con ra mà chửi. Chửi này! Chửi này!” Cái roi trên tay cứ nhịp lên nhịp xuống trên cái mông tội nghiệp. Tay tôi làm mà nó phải chịu. Sau đó, ông gác roi trên người tôi, bỏ đi qua nhà hàng xóm ngồi mà không quên buông theo một câu: “Cái roi mà rớt xuống đất là con chết với tía”. Chết sống gì tính sau, tôi nhác thấy bóng ông vừa khuất là tôi tìm cách tháo dây trói, ù chạy để bày cuộc vui mới, không kém phần hứa hẹn nhiều trận đòn quắn đít khác. Đó là những kỷ niệm võ biền.
    Kỷ niệm văn chương thì tình cảm ướt át hơn. Tía tôi khéo tay lắm. Ông có biệt tài về làm đồ gốm. Tôi nhớ có lần cô giáo của tôi bắt học trò dùng đất sét nặn hình trái cây hay muôn thú để lấy điểm môn học thủ công. Cô giáo cho học trò đem về nhà làm. Tôi chỉ thích lấy đất sét vo viên, phơi khô để bắn chim thôi, chứ mấy thứ khác thì tôi tịt. Thấy tôi cứ loay hoay hoài mà chưa nên ngô khoai gì hết, ông bèn ngồi xuống chỉ cách tôi làm. Bài học đầu tiên ông giảng là phải biết cách tưởng tượng và quan sát. Ông bỏ nắm đất lên tay, ông bảo tôi chú ý . Ông vo tròn cục đất, rồi dùng lòng bàn tay ấn nhẹ cho hơi dẹp xuống. Kế tiếp ông dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lại, vừa ấn ấn vừa xoay tròn. Xong ông dùng lưng chiếc đũa, ông nhấn cách sao mà tạo thành từng múi, từng múi. Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn cục đất ban nãy, giờ đã thành hình quả bí xinh xinh. Cuối cùng ông dùng ít đất sét còn dư, ông nặn thành chiếc lá, gắn lên đó. Ôi chao, sao mà nó dễ như ăn cháo nóng vậy ta ơi!
    Ông bảo tôi làm lại, nhưng quả bí của tôi làm nhìn nó khủng khiếp lắm. Thấy tôi chù ụ mặt, ông nói: “Nội con ngày xưa dạy tía cũng giống như tía dạy con bây giờ. Con làm bất cứ cái gì cũng cần phải để tâm vào đó, nó mới thành công được. Bây giờ thì xấu xí, mai này nó sẽ đẹp hơn nếu con có cố gắng. ” Lời ông nói lúc đó như gió thổi mây bay, tôi nào có hiểu quái gì đâu!
    Lớn lên một chút, ông dạy cho tôi chữ nho. Ông bảo chữ nho thâm thúy lắm, chữ ít nghĩa nhiều. Trong năm chữ Nhân, Nhĩa, lễ, Trí, Tín nếu tôi hiểu đúng và áp dụng đúng thì đủ để thành nhân rồi. Cái này thì tôi khoái lắm. Những gì ông dạy tôi, tới nay tôi vẫn còn nhớ. Nhờ cái đà đó, tôi biết được khá nhiều về văn thơ viết bằng chữ Hán phiên âm qua Việt ngữ trong sách báo tôi đọc được. Nhiều đến nỗi tôi nghĩ có thể đựng đầy trong hai chiếc lá mít.
    Bây giờ ngồi viết về tía tôi là viết về những chuyện đã qua, đã trở thành kỷ niệm. Người ta hay dùng cây trái quê hương để liên tưởng về Mẹ. Tôi chưa thấy có hoa quả nào dành cho Cha hết. Nếu vậy thì tôi xin dùng chùm khế ngọt để tặng cho tía tôi. “Tía ơi! Trái khế tầm thường lắm, nhưng con thấy tía đúng là trái khế của đời con. Trái khế của quê hương mỗi khi con nhớ đến. Trái khế của tuổi thơ đầy đòn roi, nhờ đó con tránh được biết bao nhiêu là roi là đòn mà đời quất con túi bụi. Trái khế của chữ nho mỗi khi con vỗ đùi khoái chí khi bắt gặp lại những câu, những bài thơ mà tía đã dạy. Con xin làm con quạ, ăn những trái khế tầm thường, và xin được trả lại cho đời, cho người những nén vàng ròng mà tía thường dạy dỗ.

    Reply
    • Tâm says:

      @Ốc : Đọc bài của Ốc thấy thích lắm. Những kỷ niệm về phá làng, phá xóm đọc hoài không chán. Cám ơn Ốc đả ghi nhận và làm sống lại một thời thơ ấu ở làng quê VN. Những hình ảnh đó thấy thân thương và gần gủi quá. Viết rất giản dị, không cầu kỳ và hay…. co`n nửa hông? hehehehe

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Hay quá, hay hơn coi phim Đông Di! Bây giờ tui đi, chút nửa đọc lại rồi sẽ phát biểu cảm tưởng! Quá hay!

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Tui chưa coi Đông Di nhưng tui biết chắc rằng coi ‘phin’ đó không thể bằng đọc những dòng ghi vội về ký ức của ông và các còm sĩ trong blog này. Càng đọc càng thích.

      À mà chớ vội bẻ bút. Ông còn chuyện tình sau đống rơm chưa kể … Mọi người vẫn đang chờ nghe. hehe :D

      Reply
      • kenzip says:

        @ Trùm sò
        hề hề, tui nghĩ ai mắc nợ ông trùm chắc khó sống lắm!
        Khi nào có entry nào thích hợp, tui sẽ hầu ông , tui nhớ mà.
        Hahahha , không thôi gọi cho tui, tui kể ông trùm nghe chơi!
        Cám ơn ông Trùm thích đọc bài của các ACE ,có tui trong đó nữa !
        Thân

        Reply
        • ngoclan says:

          Không chơi trò đánh lẻ nha, hừ!
          Hai ông rù rì kể cho nhau nghe thôi là tui có nguyên một entry trang trọng về 2 ông liền á :)

          Reply
    • Van Nguyen says:

      Đọc được 3 lần rồi, không biết nói gì hơn ngoài chữ ‘hay’!
      ÔC học chữ nho nên đựng đầy được 2 cái lá mít, còn tui chắc học chữ…dưa hấu nên đựng đầy được 2 cái…lá chuối! hehe!
      Tui nhớ hồi nhỏ mấy chị em cũng đi tìm đất sét nặn nồi niêu son chảo tô chén đũa để chơi bán đồ hàng. Phải chi tui ở kế nhà ÔC chắc thế nào cũng nhờ bác trai nặn dùm một mớ, còn ÔC thì nhờ nặn vài viên …chè trôi nước!
      Tui mê đọc nhứt là cái khúc ÔC…bị đòn, nghe nó đãããã làm sao! hehe!
      Tui biết lúc đó bác trai nói, ‘Tía quýnh con tại vì tía biết sao này con sẽ đi ghẹo …Hến, bây giờ quýnh trước!’ hehe!
      Nhưng mà ÔC ơi, người ta nói thương cho rọi cho vọt, tía ÔC thương ÔC nên cho ÔC …nhiều nhiều chút! haha!
      Bài hay đăng lên báo vẫn còn kịp cho ngày lễ Cha hé! Bữa giờ tưởng đâu dở trò ‘cúp cua’ hay hát bài ‘tình xù’, bây giờ nợ trả xong rồi hé, trả luôn vốn lẫn lời! hehe!
      Thanks ÔC!

      Reply
      • kenzip says:

        @ Mây,
        cho tui nói lời cám ơn đến Mây 6 lần luôn nha. Nhìn bài viết dài thòng lòng, tui con phát ngán nữa, vậy Mây đọc đến lần thứ ba luôn, thiệt làm tui cảm động lắm lựng.
        Ừa, bị đòn đã lắm, bữa nào bị thì tui đứng tui vỗ tay tui kêu quánh thêm nha! Người gì mà hiền quá chừng!
        Giờ đã qua tuổi bán hàng xén rồi, nên không còn nặn đất nữa! hông ấy nặn mụn đỡ đi !!!
        hì hì hì

        Reply
        • ngoclan says:

          Không biết mặt Ốc có giống vỏ trái mít không nhỉ, hehehehehee (vì nghe chuyện nặn mụn hoài :p)

          Reply
    • Franklin Dac Nguyen says:

      Xin bái phục và khâm phục anh Ken Zip. Chữ nghĩa nằm sẳn ở đâu, chỉ tui với. Thân.

      Reply
      • kenzip says:

        @ Anh Frank
        Nghe anh khen, Ken khiếp thiệt đó. Lâu lâu anh ghé qua đây 1 lần, Ken thấy tình thân thiết ở nơi anh vẫn như ngày nào. Cám ơn anh nhiều đã đọc bài Ken viết.
        Anh hỏi Ken chữ nghĩa nằm sẳn ở đâu hả? hề hề, nằm trong các bài viết của cô giáo, của các anh chị em và của chính anh, Ken lò dò ốc lượm làm của riêng đó. Không được đòi lại à nha!
        Chúc anh Frank và gia đình khỏe luôn.

        Reply
        • kenzip says:

          @ Anh Frank
          Ken thich gọi anh là Frank hơn là Franklin Dac Nguyen. Nếu anh không vui xin cho Ken biết Ken sửa nha.
          Thân

          Reply
  85. Black says:

    Có một dạo tui hay gọi đùa ba tui là Ông Tư Chế . Ông Tư Chế giõi lắm nha. Từ đóng cái ghế nhỏ để ngồi rữa chén, đến việc sửa cái đồng hồ điện, nấu rượu, làm xà bông, nuôi bồ câu…, cái gì Ông Tư Chế cũng làm được. Mà điều đặc biệt nhất là những việc này Ông Tư Chế đều tự mài mò tự học lấy, và Ông Tư Chế chỉ dùng những đồ có quanh nhà không ai xài nữa để chế ra những món hữu dụng. Ông Tư Chế hay nói “Đồ Ba làm không có đẹp, nhưng xài được.”. Có lần đó cái sun visor trong xe tui bị hư, cứ rớt xuống che mất tầm nhìn khi chạy xe, thợ đòi $350 để thay cái mới. Tui kể cho Ba tui nghe. Chỉ 3 phút sau Ông Tư Chế đã có cách giải quyết. Ông Tư Chế chỉ dùng một con bù lon và một con long đền, vậy là problem solved. Hơn ba năm rồi, mỗi lần đụng đến cái sun visor và nhìn thấy con bù lon trên đó, tui lại cười và nghĩ “Mỹ mà nhìn thấy chắc phải ngã nón chào thua.”

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn chị Black chia xẻ về Ba chị
      Handy men thường được vợ “cưng” phải không chị ?

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Bữa nào chị Black nhờ Ông Tư Chế chế dùm tui cái bao tử mà ăn hoài hỏng biết no, ăn hoài hỏng lên cân được hông? hehe!
      Nhớ hồi ở VN ngồi làm gì dưới bếp cũng cần cái ghế nhỏ há! :)
      Tui nhớ hồi nhỏ có lần tui ngồi xắt đồ ăn kiểu gì mà tui xắt cái ngón chưn của tui! hic!

      Reply
      • kenzip says:

        có rồi, cái bao từ bằng Mây bông gòn đó, ăn hoài không biết no, còn có lên cân không thì leo lên trời hỏi nha! Ham ăn quá nên thấy ngón chân, gọt 1 miếng xem có nhá được không. Trời ạ!

        Reply
    • Bidong says:

      Chúc mừng văn sĩ Black được lên báo NVO nha! :)

      Reply
  86. Bidong says:

    GM tat ca, chuc moi nguoi mot ngay vui ve. CA da an binh dem hom qua, khong co dong dat nua!

    Cam on Oc da chia se nhung ky niem quy bao voi Ba cua Oc. Cau chuyen rat la de thuong va cam dong, lam tui an trua voi do an man them voi nuoc muoi.

    Cung cam on Black da chia se. Khong biet Black co dan Ba Black di an vi da save cho Black $350 khong? j/k Chuc mot ngay vui nha.

    Reply
  87. dat diep says:

    @Ôc:Bài viết về Tía của ốc hay lắm.Cũng gần 10 năm rồi tuyến nước mắt tui mới hoạt động lại.Chuyện ốc dẩn tui về những ngày Me tui vừa mất khi Ba tui củng cả ngày loai hoay bên bàn thờ ,khi thì chỉnh lại bức hình,lúc thì sắp lại mấy nhánh bông,đi ra nhà sau coi mấy cây cảnh rồi củng trở vô nhìn lại bàn thờ Má tui.Những ngày đó,không ai nói ra những mổi người trong nhà đều cảm thấy trống vắng theo cảm nhận riêng của mình.Thanks Ôc.

    Reply
    • kenzip says:

      @ anh Đạt Diệp
      Cám ơn anh nhiều đã đọc bài viết của ốc.
      Thật tình ốc muốn chuyển hướng câu chuyện ốc kể cho nó vui vui 1 tý, chứ nuốt nước mắt hoài ốc thấy mình bải hoải quá.
      Ừa, anh nói đúng. Nhìn cảnh đó không rớt nước mắt mới là chuyện lạ. Thôi đừng buồn nữa anh.!

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Kiếm người đưa hông cho người ta nhéo cho đau là tuyến nước mắt hoạt động lại cấp kỳ hehe :mrgreen:

      Reply
    • Trùm Sò says:

      Đúng vậy anh Đạt. Những cử chỉ nhỏ nhặt không chú ý thì thôi chớ chú ý mình thấy nó thấm làm sao ấy.

      Reply
  88. kenzip says:

    @ Van Nguyen
    Tui, Ngọc ốc xin kính cẩn nghiêng mình 47 degree chúc mừng Van Nguyen đã có thêm Văn Tuyển để đăng báo.
    Càng ngày Van Nguyen càng nổi tiếng. Blog này nhiều nhân tài quá.
    Mong Van Nguyen viết cho đều tay, nếu không mắc bận ăn thì NV chỉ riêng dành để đăng toàn bài của Van Nguyen thôi. Xin chúc mừng thêm lần nữa.

    À, Van Nguyen là ai vậy bà con?

    Reply
  89. kenzip says:

    A@ TB Ngao
    hahaha cám ơn ông
    tuổi thơ của ông có sôi động giống như tui không? Viết về kỷ niệm thì tui cố tránh những chuyện buồn, nhưng càng cố tránh thì càng vướng vào. Tui mấy hôm nay cũng có ít việc, đồng thời tui cũng muốn trốn, vì buồn quá…
    Thanks again!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Tuổi thơ kiểu ÔC mà kêu là sôi động, cái này là sôi…sùng sục, sôi tràn trề giống như ….nấu phở quên mở nắp nồi, nó đục ngầu như nước cầu rạch ông Buông ở Phú Lâm á! hehe!

      Reply
      • kenzip says:

        tui sợ Mây luôn rồi, nhìn dòng nước “đục ngầu như nước cầu rạch ông Buông” ra thành nồi phở thì quá tài rồi.
        Nồi phở của tui cũng giống như vậy đó!
        hà hà

        Reply
  90. kenzip says:

    @ Thầy Lý
    hề hề, thầy Lý có thấy tuổi thơ của thầy thấp thoáng trong bài viết của tui không?
    Cám ơn thầy đã có lời khen quá đỗi thân tình. Ừa, tui nghĩ sao viết vậy, cầu kỳ văn chương làm chi, mệt cho người viết trước hết, thầy hén!
    trời ơi! kỷ niệm về tuổi thơ, về tía tui nhiều vô thiên lủng. Nhưng tui phải chọn lọc cái nào nên viết ra bây giờ, cái nào nên giữ lại viết sau! Viết ra hết 1 lần chắc s/t tui cho tui …trở về tuổi thơ luôn quá.
    Cám ơn thầy Lý đã đọc nha!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Phá kiểu thầy chạy này mà muốn đi tìm đồng minh hỏng có dễ đâu ÔC ui! hehe! Vậy mà cũng được Má nấu phở cho ăn, gặp tui là sáng roi mây, chiều mây roi! haha!

      Reply
    • Tâm says:

      @Ốc:  tiếp theo câu chuyện sắp chết đuối của chị Bidong và anh.  TL cũng có chuyện tưởng là đi chầu Diêm Vương rồi.  Chuyện đả lâu chưa bao giờ kể cho người nhà biết.  Một mùa hè về Sóc Trăng nghĩ hè, đi theo mấy đứa trẻ ở làng chơi.  Hết đi hái trộm dưa leo, làm ná bắn chim, rủ nhau đi tắm sông.  Dọc theo con đưởng làng, thì một bên là nhà ở còn bên kia là sông có mấy cây cầu bằng thân cây dừa để những ngưởi dân ra sông giặt quần áo.  Mấy đứa nhỏ nhảy xuống tắm, bơi lội chơi bắt rượt ở dưới nước, TL thấy vui quá nhảy đại xuống, nó chìm lỉm.  Vẩy vùng kêu cầu cứu, cứ mở miệng ra là uống nước.  Không biết thời gian là bao lâu, và chắc là chưa tới số nên vẩy vùng làm sao đó mà vớ được mấy nhánh cây ven sông rồi leo lên.  Sau đó mấy đứa tìm đâu được thân cây chuối, chặt một khúc để TL tập bơi.  Nhờ thân cây chuối mà bây giờ biết bơi không như mấy nhóc bên đây muốn đi bơi phải “đồ phụ tùng” floater trang bị đàng hoàng rồi phải học kỷ thuật bơi cho đúng.  Tui với khúc chuối là đả vui 3 tháng hè rồi mà còn biết lội kiểu chó nửa mới hay….hehehe

      Reply
      • kenzip says:

        TL là họa sĩ hay sao mà vẽ cảnh đồng quê giống quá vậy?
        Tui hãi mấy cái vụ tắm sông tắm suối này lắm. TL giỏi thật, biết lội kiểu chó là giỏi hơn tui nhiều.
        Không hiểu tại sao tui xuống nước là nó chìm lỉm, chắc có duyên nợ với Hà Bá hay sao ấy. Trong đời tui hơn ba lần xém chết đuối. Vậy mà không biết bơi là vẫn không biết bơi! Bơi trên bờ thì ok!

        Reply
        • Tâm says:

          @Hến: nhà có hồ bơi, có nhận học trò hông?  Có ngưởi chết hụt ba lần mà còn không chịu tập bơi.  Cái nầy gọi là hết ý kiến…….hahaha

          Reply
          • Độc-giả Texas says:

            @Tâm
            Có lẽ hổng ai chỉ cho Ốc cách lấy hơi và giữ hơi

            Reply
            • kenzip says:

              hê hê, tui thuận tay trái nên ngược đời lắm. Dưới nước thì thở, lên bờ thì nín hề hề\vậy làm sao mà bơi cho được!

              Reply
              • ngoclan says:

                trời ạ, tui cũng thuận tay trái mà tui biết bơi đàng hoàng nha!
                Không chịu học hay tại chậm tiêu thì nhận đi, lại đi đổ thừa vì thuận tay trái nên ngược ngạo, hehe

                Reply
          • Bidong says:

            Tui cũng không biết bơi, xuống nước là chìm, mà dám đi vượt biên! :)

            Reply
        • Van Nguyen says:

          ‘duyên nợ với Hà Bá’! trời ơi, té ghế! hahahah!
          Chắc hỏng phải, tui nghĩ ÔC muốn xuống dưới tìm công chúa thủy tề! hehe!

          Reply
  91. kenzip says:

    @ chị Bidong
    ốc lấy làm tiếc vì đã làm chị có bữa cơm trưa mất ngon.
    Chị biết không, ốc coppy bài của chị, ốc mang theo đi làm. Rảnh hồi nào là ốc ngấu nghiến hồi đó.
    Đọc xong ốc lũi đi chổ khác hết mấy ngày,nay mới bò vô blog được rồi nè.
    Ốc thấy sao mà tình cảnh của Ba chị xãy ra dồn dập như phim vậy hả chị. Cao trào làm ốc bủn rủn chân tay là lúc chị nằm mơ, mơ và thật cứ như nhau. Ly kỳ quá!!!
    Vẫn còn cảm giác rùng mình mỗi khi đọc lại, chị ơi!
    Cảm ơn bài viết rất hay của chị, và cũng cám ơn chị đã mất thì giờ đọc bài của ốc mà còn tốn thì giờ khen hay nữa.
    chúc chị vui!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hèn chi! Hồi tối sư tử nói với tui sao cột nhà cái nào cái nấy móp xọp, giờ thì biết rầu! Nhỏ con mà lũi bạo hén!

      Reply
      • kenzip says:

        càng nhỏ càng lũi, càng lũi càng nhỏ. Nhà ốc không có cột. Chắc mấy bữa nay lủi lộn vô nhà nào rồi.
        Đố Mây nha: càng lớn càng nhỏ là giống gì?

        Reply
  92. An Lành says:

    @ Ô’c : bên này là gâ’n 1 giò’ sáng rôi’ AL phai² dâ.y đê² uô’ng thuô’c vi’ vây. mó’i lò mò vô blog.
    ô’c viê’t ca²m đôŋg quá, râ’t thâț thà và đo’n so’ : không biê’t ô’c có biê’t tác gia² Hô’ Biêu² Chánh không . Ô’c viê’t cũng tu’o'ng tų’ nhu’ vây. đó : AL là ngù’o'i bă’c nhu’ng râ’t thi’ch văn cua² HBC. Mong ră’ng có ngày nào NL se² gom hê’t các bài cua² Ô’c, Bidong, Hê’n, Đąt và in ra sách há.
    AL cũng đô’ng ý vó’i Tâm là đang chò’ Ô’c viê’t tiê’p vê’ tuô²i tho’ cua² Ô’c đó.

    Reply
  93. Van Nguyen says:

    Tui bị bánh xe blog đè dẹp lép như con tép rầu! hic!
    Tui phải lục cho ra cái thằng block cái blog này rồi tui đục nó mới được mà, tức quá! :( :( :(

    Reply
  94. gia lum lon says:

    @Anh bạn trẻ
    Cám ơn cho bai viết mộc mạc chân tình, dí dỏm tuy là hơi ba gai như bât cứ tên con trai ỏ tuổi mới lo*’n nào. :P
    Trái khế của anh bạn quá ngọt ngào, va` đáng kính

    Tương lai chúng ta sẽ có một VML, DTL xuất sinh từ blog này
    (Anh bạn viết nhẹ nhàng như máy lathe tiện Alu 7075-T6 bar…haha )

    Reply
    • Tâm says:

       @bác GLL:  HBC thì mới nghe chị AL nhắc ở trên còn VML, DTL là tên tác giả nào.  Bác làm ơn cho biết, để có dịp cháu tìm đọc thêm.

      @Ốc: nếu mà nhớ rồi viết ra nhiều khi tốn thời gian nhiều.  Có khi nào anh nghĩ là dùng cái máy nhỏ cầm tay, để thâu lại những cảm nghĩ, kỷ niệm thời thơ ấu của Ốc để viết thành sách không?

      Reply
      • kenzip says:

        @ thầy Lý
        Hình như là Vũ Mộng Long và Du Tử Lê!
        hahhahaa
        thôi đi, ốc viết tài tử, tùy hứng.Kiểu đó nên dành cho cô giáo, vì đó mới là nghề nghiệp, là pro.
        Cô giáo nghe cô giáo cười kìa, nói có con ốc ếch muốn to bằng con bò rồi kìa. Thầy Lý xúi đó,ốc o có nói à nha!

        Reply
        • Tâm says:

          @Ốc:  TL đâu có nói là chuyển qua nghề viết đâu?  Viết full time rồi lấy cái gì ăn, rồi chừng nào mới giàu…..hahhahaha.  TL chỉ muốn khuyến khích anh viết cho đở buồn, đặng ACE ở đây được thưởng thức tài nghệ viết và đọc truyện đồng quê Dục Mỹ của ốc.

          Reply
          • kenzip says:

            @ thầy Lý
            he hehhehehe
            tui hiểu ý của thầy mà. Tui cũng muốn viết lắm, nhưng viết lai rai thì được. Bây giờ tui còn nhớ những chuyện ngày xưa, không biết ngày mai ra sao! Chắc tui theo cách TL chỉ quá.
            Nói về tài nghệ thì tui chịu thua, nhưng tui thấy tui hít thở ra sao thì tui viết y như vậy. Đó có phải là nghệ thuật hông nữa!

            Reply
            • Tâm says:

              @ốc:  anh hít thở ra sao không biết, mà chử bay chạy vèo vèo như vậy là nội công thâm hậu chứ đâu còn là tài tử nữa.  Cô giáo hình như là sợ Ốc quá nổi tiếng nên shut down cái blog hôm nay hay sao đó……hahahaha

              Reply
          • ngoclan says:

            @Tâm:

            “Viết full time rồi lấy cái gì ăn, rồi chừng nào mới giàu…..hahhahaha” — hic hic hic, giờ tui mới hiểu tại sao quanh năm tui thiếu ăn và rớt mùng tơi, hic hic hic

            Reply
        • ngoclan says:

          @Ốc:
          Hic, vu oan vừa vừa chứ, tui cười hồi nào!
          May là “ốc viết tài tử, tùy hứng” mà NL đọc trước đã khen quá trời, giờ đến lược mọi người khen không còn chỗ hứng. Chứ Ốc mà viết chuyên nghiệp, viết có hứng thì NL đã xin đi rửa lon theo Già rồi :)

          (Khiếp, Ốc nhà mình tưởng đâu là khiêm nhường, ai dè đọc lại rõ ràng không phải nha, hehehehe)

          Reply
          • kenzip says:

            @cô giáo,
            cô giáo cố tình triệt ốc nha! Ý Ốc là ốc vẫn còn lệ thuộc vào sự hứng khởi mới viết được, nên ốc chỉ là cây viết tài tử thôi. Viết xong một bài là thở phì phèo như vừa cày thêm thửa ruộng của hàng xóm.
            Đợi xách ghế cho cô giáo ngồi viết bài , nhưng thấy hàng người đứng chờ tới lượt sao dài quá, biết đến khi nào tới phiên ốc !

            ” văn chương hạ giới rẻ như bèo”, đến như cô giáo còn than “mùng tơi với ăn thiếu” nữa kia kìa…

            Reply
            • ngoclan says:

              hahaha, công nhận Ốc nhà mình ga-lăng như vậy hèn gì mà hết chuyện tình trái dừa, chuyện tình mạng mỡ, chuyện tình nước mưa, chuyện tình đống rơm… Mai mốt nhớ kể thêm chuyện tình trên thửa ruộng nữa nha :)

              Reply
    • kenzip says:

      @ MR LNĐ
      ốc xin nhận lời ông anh khen :” bai viết mộc mạc chân tình, dí dỏm tuy là hơi ba gai “, “viết nhẹ nhàng” … vì lời khen rất ” tới”.
      còn ông anh ví ốc như VML, DTL tương lại thật tình ốc mắc cở quá, đi đâu chắc lấy tay che mặt o dám nhìn ai trong blog này quá. Không dám nhận, thật tình không dám nhận.
      Nhưng vẫn thấy khoái trong lòng vì được khen mà. hề! hề!
      Cám ơn ông anh nhiều.

      Reply
      • gia lum lon says:

        @Ken, Tam
        VML= Vũ Mộng Long (Duyên Anh)
        DTL = Đinh Tiến Luyện
        ( xin lỗi nha, ông bạn trẻ chưa co’ đào hoa và hay đổi hoa như DTL kia)

        Reply
        • kenzip says:

          ốc xin cảm ơn ông anh .
          DTL có cuốn Suối Đá Mây ( chứ không phải đá Mây đâu nha cô Hến) rất hay ốc đọc năm 14 tuổi. Ốc cũng mê nhà văn này lắm.
          còn DTL thì….
          hề hề

          Reply
  95. kenzip says:

    @ Black
    Black ơi! tui đọc bài viết của Black, tui phục Ba Black quá chừng .Cái gì cũng mày mò tự sửa, tự chữa lấy, hay quá.Ốc cũng thấy có rất nhiều người như vậy đó.
    Cám ơn Black đã góp cho NL’s blog 1 bài viết về cha vừa cảm động, vừa vui nữa. À, tui thấy có cái gì là lạ ở nơi Black nha! Tui phải đi chế thuốc tẫy mới được.
    À Bác Tư Chế có bà con gì với Chế Linh không, Black?

    Reply
  96. Bidong says:

    @Ốc: hồi trưa tui không bỏ dấu được, nhưng chuyện của Ốc viết cảm động quá thành ra tui phải viết vài hàng mới được. Chuyện quá súc tích và sống động, tui đọc có lúc cười chảy nước mắt khi Ốc “phá làng phá xóm” đang bị đòn giữa chừng mà vẫn còn sức để ngồi dậy đi phá tiếp. Hỏi nhỏ Ốc nha, lúc nhỏ hay bị đòn hoài, có bao giờ Ốc nghĩ đến chuyện lấy mo cao bó đít lại không? :D Mà hình như đứa con nào bị đòn nhiều thì càng có nhiều kỹ niệm với cha mẹ hơn phải không? Đời sống ở đồng quê sao nó quá an bình phải không? Có những lúc thật bùi ngùi cho cảnh đơn độc của Ba Ốc sau khi Má Ốc đã ra đi. Cầu xin ơn trên luôn phù hộ cho Ống luôn sống vui khoẻ bên con cháu để hưởng tuổi già thật an bình ở quê nhà.
    Cám ơn Ốc đã quá khen bài của B. Ngồi nghĩ về Ba là viết thôi, không có bố cục rõ ràng mạch lạc gì hết, muốn ghi lại rất nhiều, nhưng ý tưởng nhiều khi cũng rời rạc…
    Chúc mọi người buổi chiều vui vẻ nha. :)

    Reply
    • kenzip says:

      @ chị Bidong
      hahhaa dạ có chị. Ốc lấy cái quạt mo của má ốc, ốc nhét vào quần trong lúc ngồi đợi tía đi bẻ roi. Đến lúc ổng bắt nằm xuống thì lòi ra nguyên xi làm sao dấu được. Nhưng tía ốc không nói không rằng, ổng cầm cây roi chọt chọt vô mông” thằng này ăn đòn nhiều quá rồi nên đít cứng như mo”, rồi ổng thẳng cánh nện cho 3 roi vô 1 chổ. ít đau nhưng ốc ré lên như heo bị chọc tiết. Tía ốc biết nhưng có lẽ vì thương thằng con lỳ đòn nên lúc nào cũng chỉ đúng ba roi thôi.
      cám ơn chị có lời cầu nguyện. Đó lại là điều ốc canh cánh bên lòng mà không dám nghĩ tới.
      Hay và cảm động ở nơi chị dàn trải lòng mình ra thành chữ đó chị Bidong ơi!
      Chúc chị lúc nào cũng vui, khỏe nha chị.

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Trời đất quỷ thần ơi! Có baaaaaaa roi mà ở trển ổng diễn tả làm tui cứ tưởng ổng bị quýnh như người ta …quýnh trống! Thiệt tình!

        Reply
        • kenzip says:

          ừa, bữa nào nằm xuống, kêu Long Công Tử thẳng cánh nện 1 roi thôi, coi có từ chồng luôn thì biết!

          Reply
          • Van Nguyen says:

            Nói nhỏ cho nghe, hồi mới cưới tui ưa nói với Rồng, ‘ông mà muốn quýnh tui thì quýnh cho chết, chứ quýnh mà tui hỏng chết thì … ông chết!’! Chắc Rồng nghe Rồng ớn! hà hà!

            Reply
            • kenzip says:

              lúc mới cưới mà nói như vậy thì sao mà quánh cho được. mới như là mới cưới mà
              hề hề

              Reply
  97. kenzip says:

    @ chị An Lành
    chị bị sao mà uống thuốc vậy chị? Chị có khỏe không?
    Chị AL ơi! HBC là ai vậy chị? Ốc chỉ biết Ngọn cỏ Gió Đùa thôi. Nói chơi chứ HBC là văn sĩ bật thầy của miền Nam, ốc tới dãy cỏ mộ ông, ông còn không cho nữa, ở đó mà mơ viết giống HBC.
    Ốc rất vui với lời khen của chị, mặc dù ốc cảm thấy vẫn chưa xứng đáng. Chúc chị luôn vui khỏe nha!

    Reply
  98. kenzip says:

    tui còn 13 tiếng OT chia cho 2 ngày nữa. Tui đi ngủ nha bà con
    Chúc tất cà 1 đêm yên giấc.
    Hẹn gặp lại sau…

    Reply
  99. Độc-giả Texas says:

    Happy Friday to NL, Sư-phụ và toàn thể anh chị em !

    Bonne Après-midi à chị An Lành

    Reply
  100. phibao says:

    Qua hai bài viết của Lan về mẹ và bố , các em được sống trong một gia đình mẩu mực nhất rồi .Mong sao bố mẹ cứ ở với chúng ta mãi .

    Reply
  101. Độc-giả Texas says:

    Happy Father’s Day to everyone !

    Đối với những người đã mất cha như Ngao, chúng ta cũng có thể hồi tưởng lại những kỷ-niệm vui với cha, rồi cười thầm trong bụng.

    Reply
  102. sò says:

    Chúc mừng ngày lễ Cha đến tất cả các anh đã làm cha và sẽ làm cha.

    Reply

Leave a Comment


× 5 = five