All posts in Nghệ thuật

Tran-Ngoc-Yen-00

Buổi sáng, ly cà phê và “Cõi nhớ mịt mù” của Trần Ngọc Yến

 Viết cho em gái Trần Ngọc Yến 1. Có thật đời sống sẽ yên ổn hơn, nếu không có nỗi nhớ? Yến chắt chiu nỗi nhớ như những kỷ vật. Với CD đầu tay “rồi cũng xa” và lần này cũng vậy. Mình nghe …

Continue Reading...
7-970

Ừ thôi theo ngọn gió lay…

Theo Xuân em mùa hoa khai hội anh bước lên thềm chùa ngây ngất hương trầm xông khắp, anh nhìn Phật Phật cũng lẳng lặng nhìn, thương chúng

Phat-Thich-Ca-7-970

Cầu cho mười phương hết oan khiên!

Ký ức tuổi thơ gắn liền với ngôi chùa đầu núi, có “ông” Phật trắng và cao. Ngày đó bằng cách nào mà sau này mình không thiết

Dao 2-970

Chờ em dựng lại màu Xuân.

  Chú Nguyễn Khả Lộc và Ngô Lê Trọng Tường đem cây về trồng cạnh thùng rác lớn nơi bãi đậu xe sau của công ty Người Việt, thành thử ít

Dai cac 2-970

Anh hồn nhiên theo…

Lại nhớ sông hồ, nhớ hoa, nhớ em cười tươi mỗi buổi sáng... Anh thơ ấu lại rồi hồn nhiên vui

AUTUMN 4-970

sự thường hằng trong cái vô thường

Em ơi núi cũng đi nên làm sao lá không thay màu, tình yêu em nói có thật là vĩnh cữu? Từng sát na anh cũng thay đổi

Cõng nghèo trên lưng….

Qua phố tình cờ... Buổi chiều gần tắt nắng, tiếng xe đạp kĩu kịt già nua như ông bác gồng trên lưng cái nghèo... Chạy hết con phố này,

IMG_5205-970

Trăng soi thấy bóng, sợ mình…

Em ơi chiếc lá Bồ Ðề sẽ không sáng lên nếu trưa nay mặt trời không tỏ. Bụt thị hiện vào đời cũng mượn một nhân duyên. Duyên do

Benletonvong_5-970

Ta nghiêng tai nghe Mẹ sầu tóc trắng

Những mầm xanh xanh từ thuở nào, con nghiêng tai nghe Mẹ sầu tóc trắng. Núi biếc đường bay về phương cuối, trời cao thẳm thẳm rợn màu hoàng

ding dong 3-970

Về chùa nghe gió vô thường đing đong…

Sáng nay lòng rối như cuộn chỉ vò anh lên chùa chùa treo một nhánh vô thường toòng teng. Ðing đong... đing đong... đing đong... Gió động hay tâm động?   Phật cười môi không động?