All posts in Xã hội

10891423_832229043490441_958316351104646328_n

Tại sao “sắc mặt anh không tươi!?”

Thân gởi Tâm Hằng, nhân em nói “nhìn sắc mặt(anh) không tươi lắm”  Bịnh một phần, bận một phần, nhưng chính là chán! Viết đôi khi cũng chán! Những lúc không nghĩ ra đề tài mới để viết cũng cảm thấy …

Continue Reading...
Gioi-thieu-2

“Biết mà không nói có bất nhân – Nói mà không nói hết có bất nghĩa?”

Một người bạn ở Việt Nam nhắn cho tôi qua Facebook, đại khái những thể loại sách như Bên Thắng Cuộc của Huy Ðức, Ðèn Cù của Trần

thuphapnhathanh

Yêu Ðạo mình và mến Ðạo người!

1. Anh và chị quen nhau, cùng ra trường sĩ quan quân y Hải Quân Hoa Kỳ, tham chiến tại Iraq. Ngày về chuẩn bị lễ cưới, gia đình

IMG_1876

Món quà ý nghĩa trong Mùa Phép Giải Oan

Hôm post bài lên Facebook xong, vô ý xóa mất. Hôm sau đành post lại, rồi chờ mãi từng tiếng vọng. Mỗi buổi tối từ văn phòng lái xe

từ-thiện-1

Có phải mùa của Hy Vọng, đang tới?

Hình: Bé Hoàng Long 1. Tầm giờ này lại nhớ vợ chồng Thanh và Ngọc, tròn một năm ngày hai bạn đường đột tìm đến cái chết để mong giữ đời bên nhau,

baochivietnam

“Ðòi” chứ mắc gì phải “kiện”?

Anh Ðỗ Trung Quân viết một status trên tường facebook, ta thán! Chị Hồng chờ đợi sang ngày thứ chín, vẫn không thấy động tĩnh gì. Nhưng nếu không

IMG_7709-2000-970

Dám “can tội” và “nhận tội”, hỏi lòng còn mấy ai!?

Còn bốn ngày nữa Bọ về, giả dụ, theo tin đồn. Người ta đưa tin Bọ "nhận tội" và, "xin được khoan hồng." Tôi không biết là Bọ có

Anom-Sad-Face

Sách luật “Công Lý”: Bi kịch, cười sao nỗi!?

Đến lúc này thì việc có vẻ sáng tỏ. Người ta truy ra nguồn gốc của tấm hình diễn viên hài kịch Công Lý được mang in trên bìa sách luật. Đầu

IMG_2530

“Thiền sư Nhất Hạnh viên tịch,” công án “Truyền Thông Chánh Niệm”

1. Email thứ hai của bác Ðỗ Quý Toàn, tức nhà bình luận Ngô Nhân Dụng gởi cho tôi chiều hôm qua, báo tin Sư Ông đã hồi tỉnh.

IMG_3908

Cái miếu ở Bataan: Linh quyền người chết và nhân quyền người sống

1. Hồi ở trại Sungei Pesi, Malaysia, sau giờ giới nghiêm, các lán trại của thuyền nhân tỵ nạn buộc phải tắt hết đèn, nên tôi hay trốn lên