Tim tím lịm hồn Huế à ơi…

6-970

 

Tim tím áo tím lịm hồn anh Huế à ơi Huế chưa một lần về nhìn nắng lên vàng cau Thôn Vỹ đêm Trường Tiền bóng ngã trầm mình xuống dòng Hương Giang nghe đẫm trong sương hồn chuông Thiên Mụ boong… boong… boong… lốc cốc con ngựa thồ mỏi chân rướn mình đứng lại khóc giang hồ…

21 tháng Ba, 2013
UYÊN NGUYÊN 

 

5 Comments

  1. T.T says:

    Buồn mà đẹp, đẹp mà buồn đó UN ơi, giống như the whole blog này của UN. Phần hình ảnh thì chỉ thấy đẹp thôi, chưa thấy buồn, đỡ quá :) Cảm ơn luôn người mua hoa/trồng hoa và cắm hoa ! Happy 2nd day of Spring to UN !

    Reply
  2. T.T says:

    T. thích đoạn có con ngựa thồ đó, may mà nó nghe được tiếng chuông chùa, không thôi nó còn chạy mãi đó UN, tội không ?

    Reply
  3. xí xọn says:

    K/G Uyên Nguyên,
    Tôi rất thích đọc bài của Uyên Nguyên vì có nhiều đề tài hay. Tuy nhiên , có một điều là tại sao các câu văn của tác giả dài lòng thòng, ít khi có dấu phẩy hay chấm câu v.v… rất nhiều lân tôi phaỉ đọc đi đọc lại để cố gắng hiểu tác giả muốn nói gì ? Xin vui lòng giải thích. Hay là tôi đã trên 60 nên không hiểu cách hành văn mới của thời nay ?
    Nay kính

    Reply
    • uyennguyen says:

      Thưa chú, để giải thích điều này, thật khó. Tuy nhiên trong rất nhiều trường hợp cháu thấy, các nhà văn, nhà thơ trình bày ý tưởng của mình ‘một mạch’ và điều này không phải lúc nào cũng dễ đọc hay dễ chịu cho độc giả của mình.

      Cách viết đó trong Blog UN thường chỉ xuất hiện làm phụ đề cho hình ảnh do chính mình chụp. Thật ra cũng có thể ngắt, ngắt theo ý của mình một cách bình thường thì có thể mong nó là một bài thơ, – ‘chất thơ trong văn’ chăng!?. Và thật ra vì viết còn ngắn, nên có thể là để dài hơi như vậy, chứ dài hơn nữa:-), thì cũng phải sử dụng đến nhịp ‘chấm, phẩy’ đó thôi.

      Cháu thử lại bài này chú nghe xem sao nhé. Ở đây không phải là chuyện của người trên 60 hay trẻ, mà là sự chọn lựa một thể cách mà thôi.

      Tim tím áo, tím lịm hồn anh. Huế ầu ơ! Huế chưa một lần về nhìn nắng lên vàng cauThôn Vỹ. Ðêm Trường Tiền bóng ngã trầm mình xuống dòng Hương Giang. Nghe đẫm trong sương hồn chuông Thiên Mụ, boong… boong… boong… Lốc cốc con ngựa thồ mỏi chân rướn mình đứng lại, khóc giang hồ…

      Reply
  4. xí xọn says:

    K/G Uyên Nguyên,
    Cám ơn UN đã giải thích rỏ.
    Chúc UN 1 ngày vui.

    Reply

Leave a Comment


− one = 6