Người bé bỏng trong trời đất, mà chưa chịu nhỏ nhoi hơn!

moon

 

 

1.
Buổi tối, ngồi ở phòng đọc sách nhìn ra hiên ngoài, mảnh trăng treo lửng giữa trời như ngự trên vòm ngói của những căn nhà đối diện. Ánh sáng trăng mờ ảo, lan toả đẩm vào màn sương mây khoanh thành một vòng tròn trắng đục. Tay không chạm được mà cảm giác ngây ngấy lạnh!

Trăng đêm nay không đẹp, trời cũng mất vẻ thơ mộng, ấy vậy mà tôi vẫn không muốn đi ngủ vào giờ này, ngồi lặng nhìn mảnh trăng treo đang nhẹ rơi dần sau dãy nhà tối sẫm, lòng ví trăng như nàng thiếu nữ kém duyên đang e ấp dấu mặt giữa phố đông người. Chợt hiểu ra hầu như chúng ta thích cái đẹp, lại đồng thời ưa tò mò xăm sói vào cái xấu của nhau…

Ví rằng, trời hẹp hòi hơn thì chắc gì đã có những mùa trăng lung linh và những đêm trăng huyền ảo, những lượng mây qua để người thưởng ngoạn rồi tha hồ đàm tiếu. Và đất vẫn mông mênh đó nhưng sao ta vẫn tranh nhau những chỗ đứng riêng, lành. Đất khổ dành cho ai khi những mùa bão lũ đi qua đã mang theo biết bao sinh linh tội nghiệp? Con người bé bỏng trong trời đất mà vẫn chưa chắc chịu mình nhỏ nhoi hơn…!

2.
Chỉ vỏn vẹn hai tuần lễ, thế giới tôi đang sống đã xảy ra những vụ nổ chết người, họ giết nhau chỉ vì “thương quá cuộc đời này” bằng những loại hình lý tưởng theo cách tôn thờ riêng mình, rồi một khi lý tưởng đã thái hóa, thì trở nên một thứ chủ nghĩa cực đoan… Tôi ngồi giữa đêm rất yên, vẫn nghe văng vẳng những câu khẩu hiệu ngợi ca một thứ chủ nghĩa thời quá độ, dấu sau những biểu ngữ xưng tụng lý tưởng nồng nàn…

Bất giác, tôi tự hỏi: Việt Nam Tôi đâu!?

* Feature photo: Nhật Nguyệt 2 vay……Thân gầy một bóng ! (by Cổ Mộ Ðài)

Leave a Comment


+ 5 = thirteen