Canh thâu đối ẩm soi hình vóc xưa…*

IMG_5489

Nhân có người nhắc đến Dì… thương nhớ!
Mến gởi M&M 

 

Vượt biên bao bận không thành, bố bị tù, ở lâu hơn so với mọi người trong nhà, vì mang thân phận ‘tài công.’ Một hôm có tin nhắn về: ‘bố đã vượt ngục.’ Mẹ tức tốc dắt díu hai anh em tôi lên chùa, trốn tạm, nhờ chư thầy chỡ che, vài ngày sau cũng tìm đường trốn theo lời bố dặn. Từ đó, tôi vĩnh viễn xa Nha Trang.

Vào Sàigòn, nơi tá túc qua ngày cũng là chùa, nhưng thời gian không lâu, mẹ con lại dắt díu nhau đi. Vì chùa cũng không còn là chốn yên ổn, dưới thời chủ nghĩa vô thần!

Rồi, nơi dung thân mới là một chuồng gà trên lầu năm ở nhà dì dượng Hai, được dọn lại tươm tất. Những ngày giấu mình nơi đó, anh em tôi không thể chường mặt ra đường, suốt ngày chỉ vui với sách, sách do mấy Dì ở quê gởi ra, vì sợ cháu buồn.

Có lẽ, mình biết quý và mê sách từ đó!

Tranh thiền của Ni sư Hạnh Ðạt

Bây giờ, nhà có nhiều tủ sách. Sách mang về dù đọc xong hoặc chưa, mình đều trưng ở kệ trong phòng làm việc. Riêng sách của Dì, mình lại đặt ngay ngắn nơi bàn thờ! Mỗi khi lạc lỏng, thì lần giỡ ra xem…

 

Tháng 5, 2012,
chừ cũng gần ngày Giỗ của Ni sư Hạnh Ðạt (1954-2008)

Di bút của Ni sư Hạnh Ðạt

One Comment

  1. M&M says:

    Cám ơn anh Uyên Nguyên. Cũng xin chép lại đây để tặng anh và bà cụ hai bài thơ của NS Hạnh Đạt.

    tử sinh
    Ta chết như hoa cười bên suối
    Ta sống như sương thầm hơi đêm
    Từ xưa chưa bao giờ biết nói
    Ngàn sau chưa bao giờ lưu tên

    Ni Sư Hạnh Đạt

    Tự tình khúc
    1.
    Ta mang tâm hồn tu sĩ
    trên chiếc áo vạn muôn đời
    lang thang tháng ngày sương gió.

    Ta mang tâm hồn thi sĩ
    cuộn tròn cánh mây trời
    trong lòng con khoá nhỏ của tu viện nên thơ.

    Trên tình yêu nhân thế
    giọt mật trái tim chảy tràn
    xanh từng ngọn cỏ.

    Vốc ngụm trăng vàng
    giữa lòng bàn tay suối trắng
    biết thế nào
    rồi bình minh cũng vẫy gọi lên đường.

    2.
    Có phải rằng
    mưa
    hay vô thanh gõ qua bờ đá
    giao hưởng chập chùng là
    muôn ngàn thiên kỷ lênh đênh

    Ngồi.
    Một vần thơ
    Cốc trà đã cạn.

    3.
    Chim đêm gõ
    không khí
    vỗ
    hư không tĩnh mặc
    Trời
    vê tròn
    thế giới
    Trăng sáng
    lặng
    như tờ

    Ni Sư Hạnh Đạt

    Reply

Leave a Comment


× eight = 24