Sống kêu oan mà chết cũng oan…

265057_201308073249211_6779684_n

 

Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng cảm xúc buồn vui như khổ thơ đầu và cuối, lại đẩy mình vào một nỗi cô liêu.

Vườn hoa bây giờ trong mắt, trong tâm khảm dân Việt, gợi lên hình ảnh của những bà mẹ ngong ngóng kêu oan, nhưng lời than như gió thoảng trên vòm lá trơ tráo xanh xao nắng. Gương mặt bà mẹ nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn buốt trời cao, mà tiếng kêu không vượt qua nỗi những cánh cổng dinh thự của những người lãnh đạo đất nước bây giờ, những dinh thự cất bằng xương máu của đồng bào.

Ðọc bài thơ ‘Ðứng giữa vườn hoa buổi sáng’ của anh, tưởng là đang đứng ngẩn ngơ trên Non Nước mình hôm nay. Mùa Xuân trên quê hương, có những cành hoa tưởng nhớ và những nén nhang nào sẽ đốt lên, cho những người từng nằm xuống nơi những vườn hoa, sống kêu oan mà chết cũng oan.

Lập Ðông, tháng Giêng, 2013
UYÊN NGUYÊN 

 

Đứng Giữa Vườn Hoa Buổi Sáng

Buổi sáng đầu tuần, nắng thật tươi
Kìa em, thấy đó, đóa hoa cười…
Kìa em, con bướm như chờ sáng
Em nghĩ gì không? Bướm cũng vui!

Ơ nhỉ bướm kia mà biết nói
Nói rằng em đứng cạnh người yêu
Em ơi hãy nói em yêu lắm
Mà nắng trời kia không bao nhiêu!

Nếu chúng sinh đều yêu quý nhau
Ai ai cũng có nghĩa đồng bào
Sáng này mình ở trên Non Nước
Đâu có buồn trong con mắt chao…

Sáng nay, nước Mỹ, sáng thanh bình
Nghĩ lại sao thương quá nước mình
Tiếng súng đã ngưng từ dạo đó
Người chưa ngưng nghỉ kiếp lênh đênh!

Mồ Cha mộ Mẹ đang mùa Chạp
Có nén nhang nào được đốt lên?
Có nhắc chị, em…Nhưng có nhắc
Chắc gì ai nhớ với ai quên?

Còn thêm buổi sáng, ta còn sống
Còn ngẩn ngơ lòng, trả hiếu thôi
Đường trước mặt đây, ngàn hướng tới
Chừng nao có buổi Cố Hương Hồi?

Trần Vấn Lệ

 

One Comment

  1. htf says:

    Những giọt nước mắt người mẹ âm thầm rơi xuống như thác đổ.
    Nói hãy nói hết cho vơi đi nỗi đau.
    Khóc hãy khóc đến không còn giọt lệ nào cả.
    Yêu hãy yêu như chưa yêu lần nào.

    Thời gian sẽ trôi mãi không dừng lại trong tiếc nuối.
    Không một ai đấu lại thời gian, hãy trãi lòng với niềm tin mạnh mẽ rồi sẽ có tia hy vọng bừng sáng.

    Reply

Leave a Comment


× one = 2