Có chung một nỗi nhớ nhà

tranchiphuc_460

Hôm Anh ra mắt tuyển tập ‘Một thoáng 26 nămViện Viện Học, California, tôi đến thăm và được Anh ký tặng cho một quyển lưu niệm. Hôm đó Anh bận bịu với khách, tôi nép riêng một góc, chỉ để nhìn và lắng nghe. Buổi ra mắt hôm ấy đông đảo thân hữu và độc giả yêu mến những bài ký và phóng sự của Anh, trong quảng thời gian anh cộng tác với các tờ báo Trống Ðồng, Chuông Việt, Việt Nam, Thời Báo, CaliToday, hay Việt Báo v.v…, với bút hiệu Trần Củng Sơn.

Sách mang về, thỉnh thoảng vẫn đọc, để hiểu thêm những sự kiện nóng bỏng trong sinh hoạt cộng đồng người Việt hải ngoại khắp nơi mấy mươi năm qua. Nhưng kỷ niệm giữa mình với tác giả thì không có trong sách, mà chỉ là dư âm, của nhạc.

Tuyển tập Một Thoáng 26 Năm
của nhà báo Trần Củng Sơn (Nhạc sĩ Trần Chí Phúc)

Nhà xuất bản Hương Quê, 2012

Tôi thích những ca khúc của Anh, mộc góc đời riêng dù đã xa xăm, nhưng không thể quên hết. Những tháng ngày tỵ nạn ở hải đảo Paulo Bidong, Maylaysia, nằm nghe rưng rức:

Chiều ra biển đứng ê chề
Tìm trên ngọn sóng ngó về xác em
Vớt rong rêu ngọn tóc mềm
Quay về hướng gió tưởng em thơ dại
Tìm trong bọt trắng thân người
Nghẹn ngào dấu vết còn phơi lõa lồ…’
(Xác em nay ở phương nào, Thơ Ngọc Khôi, nhạc Trần Chí Phúc)

Ai có ra khơi, gởi phận cho biển, là treo mình lên nhành tử sinh. Chết chưa chắc đã lành, và sống nhiều khi đã ê chề!

Xác em nay ở phương nào
Tấp sang đất Thái hay vào Nam Dương
Có khi xác vượt trùng dương
Trôi về Bắc Mỹ trách hờn người yêu
(Xác em nay ở phương nào, Thơ Ngọc Khôi, nhạc Trần Chí Phúc)

Thời ở đảo, nghe nhạc Trần Chí Phúc, chỉ nghe vẳng giữa những vách longhouse cạnh bên. Sang Mỹ, tìm mua cho bằng được tape nhựa để nghe thêm, bởi không phải đã qua hết biển là bỏ lại được, mà tâm tư vẫn mang theo một nỗi nhớ gập lòng:

Sài Gòn em ở đó, có thầm trách nguời đi
Vội vàng hay không đến, cho lời cuối biệt ly
Sài Gòn em bên ấy, tha phương anh bên này
Làm sao ta nói tới, nghìn trùng rồi em ơi
(Trần Chí Phúc, Sài Gòn em ở đó)

Vượt qua sóng, mà đến giờ chưa qua hết nỗi đau. Biển muôn đời chôn chân mình ngây dại, bâng khuâng những chiều ra bãi, vắng đìu hiu như nghĩa trang buồn.

Không phải ai nghe nhạc của Trần Chí Phúc đều có cùng một cảm xúc, nhưng chắc chắn tất cả chúng ta không bao giờ quên có một thế giới của người, ở lại lòng biển sâu, không quay về nữa!

Chiều ra biển đứng ngậm ngùi
Nhớ em và nhớ cả trời Việt Nam.
(Xác em nay ở phương nào, Thơ Ngọc Khôi, nhạc Trần Chí Phúc)

Bài hát dành cho ai, người ở lại trên bãi hay xác đã trôi xa? Bấy giờ, kẻ sống tha hương và người chết tha hương, có chung một nỗi nhớ nhà.

Ngày 4 tháng 2, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

 

 

Leave a Comment


three − 2 =