Mẹ như vầng trăng lên cao

IMG_4958

Với anh Hoàng Ngọc Tuấn,
Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…

 

1.
Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn.

Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc Ðại Lợi. Bà Mẹ chợt sáng lên như một vầng trăng lên cao, và càng lên cao, ánh sáng của Mẹ tỏa rộng hơn, soi chiếu cho hết thẩy các con ở bốn trời.

 

 

Sáng nay một mình lái xe trên đoạn đường dài, tôi lại tiếp tục nghĩ về câu chuyện của Bà Mẹ bên kia trời Úc Ðại Lợi. Những rặng núi xa xa là bóng Mẹ đuổi suốt chân đi, và màu tuyết trắng xõa mềm trên đầu ngọn, như bầu vú Mẹ nứt sữa thơm môi con ngày nào.

 

2.
Buổi tối trong vườn đen, những nhành cây lêu khuê tựa bàn tay níu trăng về. Có chút ánh sáng len vào trong mắt, xé cay! Không phải đợi cho đến một triệu năm sau nữa, mà hôm nay có một loài chim kêu khản, về đậu lên mấy sợi dây đàn chùng.

 

 

3.
Ngày không còn tiếng cười hồn nhiên như trẻ, lúc Trần Tiến DũngThận Nhiên về chơi. Ðêm lắc rắc cành khô và tiếng bầy chim non đói mồi.

Mẹ như vầng trăng đi xa, lên cao, tỏa rộng trong bốn trời. Tôi nhớ lời anh Bình Hoàng thảng thốt, hát ru điệu buồn:

Thế rồi, một hôm Mẹ chết, hơi Mẹ trong trời chưa hết
Ôm cả trần gian đầy vơi, nhân loại đeo tang người ….
(Quán Thế Âm, thơ Phạm Thiên Thư, nhạc Phạm Duy)

4.
Nụ hôn vừa cuối xuống, đôi môi mím chặt, và đôi mắt buồn mông mênh.

Ngày 25 tháng Hai, 2013
UYÊN NGUYÊN 

 

 

One Comment

  1. T.T says:

    Nhớ me … mắt cay cay …

    Reply

Leave a Comment


× four = 20