Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy

3-970

cho Bon Bon

 

Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy em hiền ngoan cuối mình bên tàng cổ thụ da mồi em cười nói em nô đùa trong gió trong sớm mai mưa nắng đổi mùa em vô ngã từ tốn ra đi và hẹn ngày sẽ về lại, nằm xuống với đất ung dung…

Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa. – (Kinh nói về những đặc tướng của Vô ngã, pi. anattālakkhaṇasutta, Saṃyutta Nikāya 22.59, bản dịch của Thích Minh Châu) 

28 tháng Hai, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

2 Comments

  1. T.T says:

    Tuyệt ! Mùa xuân thật sự đã về trên trang blog này của UN rồi ! Thật khó mà nghĩ về những lúc hoa phải tàn đi, trong khi chúng mới vươn lên như vậy … Thank You UN.

    Reply

Leave a Comment


+ one = 8