Thằng bạn “sofa”

1.

Thằng bạn lặn lội từ tiểu bang khác qua chơi, nhưng cái phòng trống trong nhà đã bị nhỏ cháu chiếm dụng từ nhiều tháng qua, lại thêm cuối tuần có thêm con bạn xuống, thành ra cho thằng bạn ngủ sofa.

Người nó dài hơn cái sofa, nhìn nó nằm thấy hơi áy náy, tôi dỗ, “Nằm đỡ 2 ngày chắc không sao đâu. Còn không tui mang cho ông cái túi ngủ, ông xuống đất nằm cho thoải mái.”

“Được rồi bà ơi. Tui dễ lắm bà ơi. Có thời gian gần cả năm, hai cha con tui nằm trên cái sofa như vầy ngủ nè.” Cái giọng ơi ơi ra vẻ như chả quan trọng gì ba cái chuyện lắt nhắt nghe vừa mắc cười, vừa xót xa.

Sáng sớm ra hỏi nó ngủ được không. Nó bảo ngủ như chết!

Nó lọ mọ vào bếp kiếm đồ ăn sáng. Nhìn thấy dĩa bột chiên tối qua tôi ăn còn dở dang, mắt nó sáng rỡ, “T. ăn cái này được không?”

Tôi nói được, nhưng để chiên lại cho ngon. Nó nói không cần, chỉ cho vô microwave rồi xịt nước tương vô ăn là ngon rồi.

‘Dẹp đi ông,” tôi nẹt cho nó 1 cái, trong lúc bắt chảo chiên lại bột cho nó.

Nó cứ đứng lom lom nhìn mấy miếng bột cũ đang xèo xèo trên bếp một cách thèm thuồng. Làm cho nó chén nước chấm, nó chan hết cả vào, ăn ngấu nghiến, “Ngon quá!”

Tôi nhìn nó, lắc đầu.

Nó nhìn tôi, cười.

2.

Nhớ gần 20 năm về trước, khi tôi vừa lấy chồng, thỉnh thoảng mỗi sớm nghe tiếng xe Honda 67 tạch tạch ngoài cửa là tôi biết nó.

Chỉ cần ra mở cửa, cho nó vô nhà, nó sà vào cái sofa bằng mây ngồi xuống, xong, thì tôi muốn làm gì thì làm. Cứ để nó yên đó. Hút thuốc nghiền ngẫm sự đời.

Đến trưa,  cơm nấu xong thì nó lồm cồm ngồi dậy phụ dọn cơm. Rồi tôi và “bồ cũ” đi đâu thì nó đi theo, nó bảo, “Hai tụi bây dẫn tao theo coi như dắt con đi cũng được.”

Đến xế chiều thì nó tịch tịch chạy xe về.

Ấy là những ngày nó và người yêu nó giận nhau. Thường cứ liên tục như vậy cả tuần.

Đến hôm nào thấy nó biến mất, thì tự hiểu rằng chàng và nàng đã vui vẻ như xưa.

Cho đến sớm sớm nghe tiếng Honda 67 tạch tạch trước cửa thì lại tự hiểu chuyện gì xảy ra.

3.

Nhớ gần 15 năm trước. Nó từ Mỹ trở về. Cũng chạy xe lên nhà tôi, khi đó đã ra riêng.

Nó cũng xề mông lên cái sofa mà ngồi, rồi nằm. Vừa hút thuốc vừa chửi đời. Chửi sao đời nó bất công. Đang lơ lửng hai bằng đại học ở VN, bỏ sang Mỹ, bỏ cả người yêu ở lại. Để bây giờ mon men học làm thợ, vừa học vừa làm vừa nhớ người yêu.

Chửi đời thì chửi, nhưng nó bảo giờ nó là NGƯỜI, chứ không mù quáng như tôi, cứ lao đầu theo ba cái lý tưởng ấm ớ. Nó nói mặc nó, tôi chả thèm cãi.

Chửi đã thì nói lại hề hề, bảo hình như trước cửa nhà tôi có bán bún riêu, kêu tôi mua cho nó ăn, “Tự dưng thèm ăn cái gì có mùi thúi thúi.” Tôi bảo nó ăn nói gớm giếc, trong lúc chân bước ra ngõ gọi cho nó tô bún.

Nó nằm sofa nhà tôi vài ngày thì nó lại đi. Nghĩ cách nào bảo lãnh người yêu nó sang.

Ít lâu sau, ước mơ nó cũng thành hiện thực. Người yêu nó  theo nó sang Mỹ, thành vợ thành chồng.

Tụi nó có một đứa con, một ngôi nhà khang trang, đẹp đẽ.

4.

Có điều giấc mơ thần tiên đó chỉ diễn ra trong vài năm.

Chưa đầy một năm sau khi tôi sang Mỹ.

Lại nghe nó nằm sofa, dỗ giấc ngủ trong hai năm trời, cùng đứa con trai, để lại căn nhà cho vợ và gia đình vợ, khi tụi nó chia tay.

5.

Tôi gọi nó là ‘Thằng bạn sofa” là vậy.