Cây bút máy

Cũng phải 20 năm rồi, nay mới cầm đến cây bút máy, của con gái mua cho khi lãnh check lương đầu.

Cũng chưa biết là sẽ dùng cây bút máy vào việc gì. Take note khi làm việc. Chép thơ. Chép nhạc. Hay viết thư tình. Hehehehe, trong những điều nêu trên, nghe ra chưa có gì thuyết phục hết, ngoại trừ chuyện cầm trên tay cây viết máy, là, để nhớ về những ngày xưa.

Xưa đến cả gần 30 năm.

Lần đầu tiên có cây bút máy hiệu Hero của Trung Quốc. Nắp vàng, mình đỏ màu mận chín. Là do tiền của cả lớp hùn lại tặng cho. Vào năm học lớp 5, khi được làm đứa học trò đầu tiên của quận 6 đậu vào đội tuyền học sinh giỏi TP.

Cây bút máy đó theo tôi luyện chữ gần cả tháng trời học nội trú tại trường Mê Linh gần hồ Con Rùa, cùng với một cây bút máy khác, của anh trai tôi tặng. Vậy là tôi có hai. Cùng màu mực tím.

Tôi vẫn nhớ, ngày kết thúc khóa học, tôi trở về. Ngẩn ngơ khi không tìm thấy hai cây bút máy. Tôi đã bỏ quên lại trên trường, hay rơi mất lúc nào, không nhớ. Nỗi buồn của đứa học trò 11 tuổi nhớ bạn bè cùng học, cùng ăn, cùng chơi, cùng tắm, cùng ngủ trong suốt một tháng ròng, dường như có não nề thêm bởi những giọt buồn tiếc của.

Một tuần lễ sau, tôi quay lại trường tham dự vòng thi toàn quốc, cùng một cây bút máy mới má tôi cho tiền mua. Tôi vẫn nhớ, theo số báo danh, tôi ngồi bàn đầu, ngay sau bàn thầy cô. Trong lúc chờ đến giờ phát đề thi, một tay tôi chống chằm, một tay tôi đút vô hộc bàn. Cảm giác mình vừa chạm phải vật gì. Tôi từ từ rê bàn tay mình vào sát cạnh hộc bàn. Không thể tin được. Cả hai cây viết  nằm gọn ghẽ trong đó, không hiểu bằng cách nào.

Có được hai cây viết thì cũng phải có điều chi đánh đổi. Hehehe, sự đánh đổi đó là lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là “rớt” một kỳ thi. Để từ đó về sau, tôi không còn bỡ ngỡ khi nghe hai chữ “rớt rồi” :)

Cho đến ngày vào đại học, tôi không nhớ mình đã có tổng cộng bao nhiêu cây bút máy. Để dành tiền mua bút máy là một trong những sở thích của tôi, bên cạnh chuyện mua những quyển sổ ca-rô đủ kiểu. Bút máy màu đen. Bút máy màu đỏ. Bút máy màu xanh nhớt. Bút máy nắp vàng đậm. Bút máy nắp vàng nhạt. Bút máy nắp như có cát. Bút máy nắp trắng màu inox. Bút máy ruột thẳng. Bút máy ruột nhún. Bút máy xài ống mực.

Rồi lại mực dùng cho bút máy. Từ mực mua trong bình, đến mua mực gói về pha. Từ mực tím qua mực xanh. Từ mực trong bình nhựa đến mực trong lọ thủy tinh. Và cuối cùng, tôi viết bút máy với mực màu xanh blue. Trong khi đa số bạn bè thủy chung với màu mực tím.

Không biết màu mực xanh đó có sức hấp dẫn thế nào, mà khi tôi viết thư cho một đứa bạn ở Đà Lạt năm học lớp 11, anh chàng thích màu mực và thích luôn người viết thư với mực màu blue, hehehe

Cũng màu mực xanh đó, mà những quyển tập của tôi học ở năm nhất đại học được đám đàn em năm kế mượn và chuyền tay nhau. Chỉ duy nhất năm đó thôi, vì kể từ năm hai trở đi, tôi đã vắng bóng trên giảng đường nhiều rồi, để đuổi theo một niềm vui khác ;P

Có lẽ cũng từ ngày đó, tôi đã thôi không còn đam mê với bút máy. Quên bẵng luôn.

Cho đến chủ nhật rồi, chở Ti vào Office Depot. Lững thững bước qua những hàng tập, những hàng viết, muôn màu viết. Tôi lại với tay cầm lấy cây bút máy, có 6 ống mực đủ màu kèm theo. Tôi nhìn, cười, nhớ một con nhóc, có lúc tay lấm lem màu mực, hý hoái ngồi  súc ruột viết, sửa ngòi viết…

Ti bảo, Con mua tặng mẹ.

Tôi cầm cây bút máy, vuốt ve nó, như những ngày xưa, mỗi lần mua được một cây bút mới, tôi mang nó vào cả trong giường, ngắm nó, trước khi chìm vào giấc ngủ.

****

Không thể tin được tôi sững sờ như thế nào khi cầm trên tay cây bút do “còm sĩ” OngThai mang tới gửi nơi front desk sáng nay.

Bởi vì phải đến hơn 20 năm rồi tôi mới nhìn thấy lại cây bút máy hiệu Hero. Lặng người luôn. Bởi tôi từng có một cây viết y chang như thế, cây viết có một vòng màu vàng nhỏ nơi đuôi viết.

Cả một thời đi học ùa về.

Nhưng quan trọng hơn hết vẫn là sự thắc mắc: làm sao Ongthai có được/giữ được cây bút máy này, qua ngần ấy năm? Giờ đây học trò VN có còn xài viết này không nhỉ?

Cám ơn thật nhiều, Ongthai, người “còm sĩ” tôi không biết mặt.

Cả tui và nhiều người trong tòa soạn chuyền nhau cầm cây viết này, để nhớ ngày xưa. Và để hỏi nhau: kiếm mực ở đâu để bơm vào nó đây :)