Cây bút máy

Cũng phải 20 năm rồi, nay mới cầm đến cây bút máy, của con gái mua cho khi lãnh check lương đầu.

Cũng chưa biết là sẽ dùng cây bút máy vào việc gì. Take note khi làm việc. Chép thơ. Chép nhạc. Hay viết thư tình. Hehehehe, trong những điều nêu trên, nghe ra chưa có gì thuyết phục hết, ngoại trừ chuyện cầm trên tay cây viết máy, là, để nhớ về những ngày xưa.

Xưa đến cả gần 30 năm.

Lần đầu tiên có cây bút máy hiệu Hero của Trung Quốc. Nắp vàng, mình đỏ màu mận chín. Là do tiền của cả lớp hùn lại tặng cho. Vào năm học lớp 5, khi được làm đứa học trò đầu tiên của quận 6 đậu vào đội tuyền học sinh giỏi TP.

Cây bút máy đó theo tôi luyện chữ gần cả tháng trời học nội trú tại trường Mê Linh gần hồ Con Rùa, cùng với một cây bút máy khác, của anh trai tôi tặng. Vậy là tôi có hai. Cùng màu mực tím.

Tôi vẫn nhớ, ngày kết thúc khóa học, tôi trở về. Ngẩn ngơ khi không tìm thấy hai cây bút máy. Tôi đã bỏ quên lại trên trường, hay rơi mất lúc nào, không nhớ. Nỗi buồn của đứa học trò 11 tuổi nhớ bạn bè cùng học, cùng ăn, cùng chơi, cùng tắm, cùng ngủ trong suốt một tháng ròng, dường như có não nề thêm bởi những giọt buồn tiếc của.

Một tuần lễ sau, tôi quay lại trường tham dự vòng thi toàn quốc, cùng một cây bút máy mới má tôi cho tiền mua. Tôi vẫn nhớ, theo số báo danh, tôi ngồi bàn đầu, ngay sau bàn thầy cô. Trong lúc chờ đến giờ phát đề thi, một tay tôi chống chằm, một tay tôi đút vô hộc bàn. Cảm giác mình vừa chạm phải vật gì. Tôi từ từ rê bàn tay mình vào sát cạnh hộc bàn. Không thể tin được. Cả hai cây viết  nằm gọn ghẽ trong đó, không hiểu bằng cách nào.

Có được hai cây viết thì cũng phải có điều chi đánh đổi. Hehehe, sự đánh đổi đó là lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là “rớt” một kỳ thi. Để từ đó về sau, tôi không còn bỡ ngỡ khi nghe hai chữ “rớt rồi” :)

Cho đến ngày vào đại học, tôi không nhớ mình đã có tổng cộng bao nhiêu cây bút máy. Để dành tiền mua bút máy là một trong những sở thích của tôi, bên cạnh chuyện mua những quyển sổ ca-rô đủ kiểu. Bút máy màu đen. Bút máy màu đỏ. Bút máy màu xanh nhớt. Bút máy nắp vàng đậm. Bút máy nắp vàng nhạt. Bút máy nắp như có cát. Bút máy nắp trắng màu inox. Bút máy ruột thẳng. Bút máy ruột nhún. Bút máy xài ống mực.

Rồi lại mực dùng cho bút máy. Từ mực mua trong bình, đến mua mực gói về pha. Từ mực tím qua mực xanh. Từ mực trong bình nhựa đến mực trong lọ thủy tinh. Và cuối cùng, tôi viết bút máy với mực màu xanh blue. Trong khi đa số bạn bè thủy chung với màu mực tím.

Không biết màu mực xanh đó có sức hấp dẫn thế nào, mà khi tôi viết thư cho một đứa bạn ở Đà Lạt năm học lớp 11, anh chàng thích màu mực và thích luôn người viết thư với mực màu blue, hehehe

Cũng màu mực xanh đó, mà những quyển tập của tôi học ở năm nhất đại học được đám đàn em năm kế mượn và chuyền tay nhau. Chỉ duy nhất năm đó thôi, vì kể từ năm hai trở đi, tôi đã vắng bóng trên giảng đường nhiều rồi, để đuổi theo một niềm vui khác ;P

Có lẽ cũng từ ngày đó, tôi đã thôi không còn đam mê với bút máy. Quên bẵng luôn.

Cho đến chủ nhật rồi, chở Ti vào Office Depot. Lững thững bước qua những hàng tập, những hàng viết, muôn màu viết. Tôi lại với tay cầm lấy cây bút máy, có 6 ống mực đủ màu kèm theo. Tôi nhìn, cười, nhớ một con nhóc, có lúc tay lấm lem màu mực, hý hoái ngồi  súc ruột viết, sửa ngòi viết…

Ti bảo, Con mua tặng mẹ.

Tôi cầm cây bút máy, vuốt ve nó, như những ngày xưa, mỗi lần mua được một cây bút mới, tôi mang nó vào cả trong giường, ngắm nó, trước khi chìm vào giấc ngủ.

****

Không thể tin được tôi sững sờ như thế nào khi cầm trên tay cây bút do “còm sĩ” OngThai mang tới gửi nơi front desk sáng nay.

Bởi vì phải đến hơn 20 năm rồi tôi mới nhìn thấy lại cây bút máy hiệu Hero. Lặng người luôn. Bởi tôi từng có một cây viết y chang như thế, cây viết có một vòng màu vàng nhỏ nơi đuôi viết.

Cả một thời đi học ùa về.

Nhưng quan trọng hơn hết vẫn là sự thắc mắc: làm sao Ongthai có được/giữ được cây bút máy này, qua ngần ấy năm? Giờ đây học trò VN có còn xài viết này không nhỉ?

Cám ơn thật nhiều, Ongthai, người “còm sĩ” tôi không biết mặt.

Cả tui và nhiều người trong tòa soạn chuyền nhau cầm cây viết này, để nhớ ngày xưa. Và để hỏi nhau: kiếm mực ở đâu để bơm vào nó đây :)

149 Comments

  1. Van Nguyen says:

    Trước hết xin chúc mừng cô giáo có đứa con gái quá dễ thương, chắc nó giống…dì của nó á! hehehe!
    Thứ hai là phải công nhận cô giáo có sức nhớ quá khủng khiếp! Tui không nhớ rỏ tui có cây viết máy đầu tiên là hồi nào, tui chỉ nhớ nó có khắc tên của tui.
    Điều tui nhớ nhất về cây viết máy là hồi xưa viết máy mắc tiền, bởi vậy ai có viết máy thì thường hay làm một ‘cái áo’ cho cây viết nó mặc! Cái áo của cây viết máy thường được móc từ chỉ len, áo dài có, áo ngắn có, đủ màu đủ kiểu, nhưng dễ thương nhất là nó có cọng dây để buộc, 2 đầu có 2 cục len tròn tròn!
    Hồi đó học sinh đi học, cây viết máy có thể coi là món ‘tài sản’ mắc tiền nhất, trong lớp mà có đứa nào bị mất cây viết máy là cả lớp bị xét cặp táp để …truy tìm thủ phạm!
    Để bữa nào tui cũng mua một cây, ngồi viết vài chữ, để nhớ lại cái thuở hàn vi! hehehe!

    Reply
    • ngoclan says:

      Móc áo cho viết máy cũng là trò chơi hồi đó :)
      Nhớ móc có cái bèo ở đầu nữa. Rồi những lúc cây viết máy bị chảy mực, phải mang luôn cái “áo” cây viết đi giặt :)

      Reply
    • Gia Lum Lon says:

      Cây viet máy ngày xưa “bảnh” như cai tablet bây giờ :P

      Reply
    • Black says:

      Mây quên ghi chữ Út sau chữ dì rồi !
      Tui nhớ cây viết máy mà tui thích nhứt là cây viết mini, nhỏ hơn cây viết Hero một chút vì nó vừa tay tui hơn. Tui nhớ cái màn viết hư, phải nhổ tóc luồn vào ngòi viết (như người ta floss răng vậy) thì viết mới ra mực được.

      Reply
      • ngoclan says:

        Hồi đó tui cũng có cây viết đó đó :)
        Ai xài bút máy thời đó chắc đều biết cách sửa viết kiểu này. Tóc con gái hồi đó còn là để cho đám con trai xin để sửa ngòi viết :)

        Reply
  2. sò says:

    Nhớ hồi đó bạn bè hay nhờ sò làm dùm 2 cục len tròn tròn để buột vô cọng dây. Bây giờ không biết còn nhớ làm không? Để bữa nào làm lại thử coi.

    Reply
    • ngoclan says:

      Tui vẫn còn nhớ cách làm đó, hehehe, vì mới năm ngoái còn làm 2 cục để gắn vô cái nón len cho bé Ti :)

      Reply
  3. Gia Lum Lon says:

    Nl có cây bút máy nào, ruột trống không chỉ có lá thư tình bằng giây “pơ lua” hay tờ Franklin cuộn với nhiêu yêu thuơng ỏ trong?
    hehe

    Reply
    • ngoclan says:

      Già hỏi vậy là Già có phải không :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Chú Già nhắc mới nhớ cái tờ giấy pơ luya đó, sao mà nó mỏng te như vải ….mút xơ lin! hehehe! Hay là dùng giấy đó viêt thơ thì khi gởi đỡ tốn tiền cước phí? :)

      Reply
      • Gia Lum Lon says:

        Hùi đó thơ tình hình như phải viết bằng tờ pơ lua? Không hiểu vi sao? có vị nào hiểu lý do không? có thể ảnh huỏng từ cai lãng mạn, kiểu cách của văn hóa Pháp? Giấy đó không có “hàng ô”, viết không để ý là lên đồi , xuống dốc. Thuờng thuờng chú phải dùng cây thước kẻ vẽ 1 đường dài bằng móng tay hàng đầu tiên, sau đó cứ đó mà theo

        Reply
      • Bidong says:

        Thơ gửi đi nước ngoài, để tiết kiệm tiềm tem, giấy pơ luya thường rất thông dụng. Đúng như GLL từng kinh nghiệm viết thơ tình :P , nên chuyện viết “up and down the hills” là không tránh khỏi! :)

        Reply
  4. Bidong says:

    Cây bút máy là 1 “ước mơ” được tui viết thơ cho “ông già Noel” năm xưa lâu lắm rồi, báo hại Ba tui phải tốn tiền để mua và bỏ lên đầu giường vào đêm Noel năm đó! Tui đòi cây bút vậy thôi chứ tui chẳng mê nó như trước khi tui ước có nó! :)

    Reply
    • ngoclan says:

      sự thật phũ phàng :)
      Em thì mê viết máy, nhưng lại chả thích viết máy của Mỹ vì ngòi viết nó bự như con gà cồ :)

      Reply
  5. Gia Lum Lon says:

    @NL
    “Vậy chắc ngày xưa Già viết bút lá tre”

    NL làm tui giật mình, nhớ lại hùi xa xưa, mới có trên 50 năm, tui có xài viết lá tre nhúng vào bình mực tím, kiên nhẫn tô, gò từng nét chữ.
    Thời gian đi qua đời người qua’ nhanh.
    Dừng lại, dừng lại please
    Can’t do nothing
    Hic

    Reply
  6. Trùm Sò says:

    Cô giáo sao không kể tiếp chuyện anh chàng thích màu mực xanh và rồi thích luôn người viết thư với màu mực ấy?

    Để tui đoán, chắc sau này mỗi khi chàng nhớ lại lá thư với màu mực xanh là chàng cảm ơn gã “bồ cũ” đã ‘dzớt’ của nợ trước chàng, chớ không thì cuộc đời chàng bây giờ cũng te tua như cuộc đời gã “bồ cũ”? hahaha.

    Tôi biết dùng cục phấn vẽ nguệch ngoạc trên tấm bảng đen trước khi biết cầm cây viết. Mà lạ nghe, những năm tiểu học, khi bàn tay còn cầm cây viết chưa vững thì tại sao không cho học sinh tiểu học dùng bút máy luôn cho nó tiện mà phải bắt dùng cây viết cán gỗ, gắn ngòi bút bằng sắt, chấm mực nắn nót từng chữ trên trang giấy trắng kẻ hàng ngang. Tôi thích mực xanh và ngòi bút lá bầu, cái cục sắt đầu ngòi bút phải nhỏ vừa đủ thì chữ viết mới thanh và đẹp. Tôi không thích ngòi bút lá tre vì nó mỏng manh quá, đè mạnh tay một chút thì đầu nó dễ tè ra, nét chữ chỗ đậm chỗ lợt, đôi khi mực chảy xuống một cục trên trang giấy trắng tinh không đẹp mắt.

    Hình như lên cấp hai trở thì học sinh đều chuyển qua dùng bút máy. Tôi cũng không hiểu tại sao các thầy cô giáo của tôi thời đó không cho dùng bút nguyên tử kiểu bút bic, mặc dầu thời ấy bút nguyên tử vừa được ‘phát minh’ và được các anh chị lớn rất ưa chuộng.

    Lúc qua bên Mỹ này đi học thì tôi rất ngạc nhiên khi học sinh trong lớp hầu hết dùng bút chì. Tôi cũng bắt đầu dùng bút chì để ghi chép từ lúc ấy đến bây giờ. Trong suốt những năm học ở Mỹ, tôi chỉ thấy có mỗi lớp English Literature là ông thầy bắt học sinh phải dùng bút máy hay bút nguyên tử để viết essay trong giờ làm bài kiểm tra. Lý do ông thầy bắt phải dùng bút mực là vì ổng chấm luôn điểm gạch xóa trong bài viết. Bài viết càng nhiều gạch xóa thì càng bị trừ điểm.

    Bây giờ thì tôi rất ít dùng bút. Mọi thứ đều được đánh máy thẳng vào MS Word. Đánh máy lẹ hơn viết. Khi không có sẵn laptop cạnh bên thì tôi ghi chép bằng bút chì. Bút nguyên tử thì chỉ dùng để … ký tên mượn loan mà thôi vì ngay cả check trả bill cũng không cần ký nữa rồi mà cứ online banking cho tiện. ;)

    Reply
    • ngoclan says:

      hahahahaha, những chuyện ai cũng biết làm ơn nói nhỏ nhỏ thôi có được không ông anh :)
      Tui cũng từng viết ngòi viết lá bầu nè, viết xong tay dính mực tím lè nè :)
      Hồi đó ông Trùm xài giấy trắng tinh là quá sướng rồi. Nhớ lúc học cấp 1, cấp 2, chỉ có vài quyển tập là giấy trắng thôi, còn lại là “tập đen” vừa viết vừa coi chừng sớ mía, vỏ tre nó bung lên, hehehe
      Tui cầm cây bút máy mới mua viết thử một bài thơ mà nhìn thấy muốn khóc thiệt, vì chữ bây giờ xấu hơn con cá xấu, xấu cỡ Trùm Sò chứ chẳng chơi, hic hic hic :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Nhờ xài viết ngòi chấm mực mà nhìn vô là biết đứa nào gọn gàng sạch sẽ đứa nào bầy hầy ở dơ liền! hehehe!
      Tui còn nhớ cái vụ lấy giấy cắt thành cái ‘giỏ’ để đựng bình mực nữa đó nghe! :P

      Reply
    • Hai Dang says:

      Bac tieu hoc
      But can go vs. but may
      Thay co bao : viet bang but may bi hu chu ( chu khong co net hay khong dep ? )
      Bac trung hoc
      But may vs. but nguyen tu
      Mot thoi gian sau khi dung 2 loai viet nay, muc cua but may khong bi chay, con muc cua
      but nguyen tu chay tem lem tham vao be mat sau cua trang giay ( tai thoi tiet ? ).
      Chuc ACE mot ngay vui.

      Reply
  7. Độc-giả Texas says:

    @ Chúc NL, Sư-phụ và Quý vị một ngày thật vui

    @ Hồi nhỏ đi học, mẹ muốn Ngao dùng viết máy Parker mà cô giáo thì không cho. Cho nên, Ngao phải viết bằng viết máy và có hũ mực trước mặt như thường-lệ.
    Một hôm, cả lớp viết ” thư gửi các anh chiến-sĩ nhân dịp xuân vê”. Chao ui! Trong lúc vội vàng, Ngao đã chấm cái viết máy vào hũ mực, thế là viết không được nữa. Khổ sở làm sao!

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Đó là Ngao. thiếu chu ng là thành ra xanh lè !

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Nhớ hồi cấp 1 cấp 2, học sinh đi học không được xài viết pic, không hiểu tại sao. Còn cây viết nào kêu là viết nguyên tử hé? Hình như cũng là cây viết pic thì phải! :)

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Viết bic, không phải pic! Thanks TS! :)

        Reply
        • Bidong says:

          Viết Bic với nguyên tử là 1, tui nghĩ vậy. Nếu tui nhớ không lầm thì lý do mà thầy cô không cho xài viết Bic lúc còn nhỏ là vì nếu dùng viết Bic thì lúc mới tập viết nét chữ sẽ xấu và không sửa được sau này. Tui cũng chưa thấy ai tập viết chữ mà xài viết Bic bao giờ hết á! Tuy nhiên kinh nghiệm của tui là cũng qua bao nhiêu năm xài viết ngòi sắt chấm mực mà nét chữ của tui vẫn xấu quắc chứ đâu có đẹp gì đâu? :( Khi bắt đầu được xài viết máy thì nó sướng gì đâu, đi học khỏi phải mang bình mực theo kè kè, có khi còn làm rớt lăn long lóc dưới đường nữa chứ, và mình cũng cảm thấy mình “lớn” như ai khi làm chủ một cây bút máy! :P

          Reply
  8. Hương DJango says:

    ” Khi em viết, tôi biến thành giấy mực
    Bút tương tư, mực nhớ đến ai kìa?
    Giấy từ cây. Bút từ gỗ xa xưa…
    Mực từ nhựa. Tôi từ em sống lại….”
    ( DTL- Hiến Chương Tình Yêu Ngày 14.02)

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Hay quá chị H ơi! Thấy logo của chị là vui quá rồi! heheh!

      Reply
    • Bidong says:

      Đọc chỉ vài hàng của chị HJ là em thấy vui thật là vui vậy đó! Chị đã khoẻ hẳn chưa? Chúc chị luôn an vui! :)

      Reply
      • Hương Django says:

        @ Hến & Tứ Hải
        Chính vì niềm vui của H & TH mà đã làm chị nhiều lần ngần ngại bước chân đi.
        @ Già
        Cám ơn. Đã qua những cơn bão.
        Trời có lúc nắng, lúc mưa, nên lòng mình cũng 4 mùa thu, đông, xuân, hạ.
        @ An Lành,
        Có nhiều lý do … và trái tim vẫn nhiều lý lẽ…
        Vẫn rất nhớ còn nợ AL bao lần han hỏi, thương yêu.
        Chúc bình an cho tất cả.

        Reply
    • Gia Lum Lon says:

      @Huong DJ
      Comment vas tu ?

      Reply
    • An Lành says:

      @HDJ : bà đâ`m cua² tui gioi² thâț nhe, dân trù’o'ng tây mà biê’t tho’ nhu’ thê’ này thi’ chi² có chê’t thiên hą mà thôi.j/k
      Je respecte ton silence nhu’ng AL muô’n nói là luôn luôn giũ’ sú’c khoe² cua² mi’nh nhe H: mi’nh có sú’c khoe² thi’ cái gi`cũng qua.

      Bonne journée à toi, ma grande.

      Reply
  9. ongthai says:

    Sáng nầy ghé tòa soạn nhưng không gặp cô. Gởi tặng cô cây bút máy. Có duyên sẽ gặp lại như cây bút Hero.

    Reply
    • ngoclan says:

      NL đã nhận được rồi.
      Không biết nói làm sao.
      Cám ơn thật nhiều :)

      Reply
      • Gia Lum Lon says:

        mở thân cây viết ra coi chưa?
        hehe

        Reply
      • Trùm Sò says:

        Tuần tới các còm sĩ lần lượt mang túi mật trong bụng ra tặng cô giáo để bơm vào cây viết Hero do còm sĩ ongthai tặng. Tại sao? Tại vì ngòi bút của cô giáo tới quá, như xát muối vào lòng, như moi ruột gan các còm sĩ, ngay cả túi mật cũng đưa cho cô giáo làm mực luôn. Hehe.

        Reply
      • Tâm says:

        TL yêu cầu bài sau cô giáo viết về các loại chè đi…thế nào củng có còm sĩ rinh nguyên nồi chè tặng cho cả lớp ăn lấy thảo hà….hehehe

        Reply
        • ngoclan says:

          Không, tui viết về bánh bèo để coi có người nào mang khay bánh bèo đến không cho biết, kekekeke

          Reply
  10. xixon says:

    Cho tui lai xi xon chut nua nhe, NL. “Hy hoay” cho hong phai “hy hoai” dau. Hom qua doc co`m ma` cuoi dau ca bung! Cam on moi nguoi da qua teu cho tui cuoi ke’ ! Nhat la cai ba Ngheu, chuyen gi ba? cung xia vo duoc :-)

    Reply
  11. An Lành says:

    @GLL : nhu’ vây. taį GLL không biê’t chô² mua giâý pelure. Nêú mua ŏ’ nhà sách Xuân Thu (đù’o'ng catinat) thi’ ŏ’ đâù tâ.p có môț tò’ giâý tră’ng đã gąch hàng să²n và mi’nh phai² câ’t thâț ky˜ tò’ này . Hehehe

    Bonne journée à toi aussi.

    Reply
    • Bidong says:

      Chị AL còn siêu hơn nữa! Chắc chị viết thơ tình loãng mạng lắm phải không? j/k Chúc chị ngủ ngon nha! :)

      Reply
    • Gia Lum Lon says:

      hahah lộ tẩy
      Merci

      Reply
    • Hương Django says:

      @ An Lành,
      AL nhớ đúng phóc.
      Nhưng qua Xuân Thu, phải bò đến Catinat -Tự Do, gần nhà thờ Đức Bà đường xa…ướt mưa!
      Để tiện việc sổ sách, ở lứa tuổi thích ô mai, moi thường mua giấy pelure để viết thư tình trên cát ở kiosque Minh Phát – chuyên bán những bản nhạc Việt
      $ 5.00/bản ( giống như nhà phát hành Tinh Hoa ở đường Phạm Ngũ Lão, gần trạm xe bus Saigon). Giấy pelure dày. Bao thư và giấy viết thư cùng xanh màu trời. ” Ton sur ton”. Nồng nàn vô kể. ( giống như giấy và bao thư của Hallmark ở Mỹ bây giờ).
      Và dĩ nhiên ở đầu tập giấy pelure luôn có tờ giấy trắng kẻ hàng sẵn kẹp vào cho
      thư tình phom phom trực chỉ “đường thênh thang gió lộng môt mình ta “, không phải ” :
      ” Em thương anh ba, bốn núi cũng trèo. Năm, sáu sông em cũng lội, bảy, tám đèo em cũng qua…..” ha!ha!ha!!!!!!!!!
      Nhưng với moi, AL ạ, moi viết thư trên giấy không kẻ hàng ” nghề ” lắm, như là đi défilé, không phải leo dây tử thần, dây tự tin đâu….
      Và muốn khoe AL 1 tị, 13 tuổi nét chữ đã con trai, rất cứng cỏi, ngang tàng và đầy khí phách… Người chưa quen không ai tin nét chữ này là của một cô bé con còn vừa ngậm ô mai, vừa thút thít khóc…
      Ôi cái thuở…..
      ” Tuy cách xa nhau anh cũng chả buồn
      Thư anh nhận mỗi tuần 3, 4 lá
      Anh kể em nghe chuyên miền xa lạ
      Chuyện chiến trường, chuyên hai đứa yêu nhau
      Anh hình dung em đôi mắt màu nâu
      Ôi đôi mắt em màu nâu hạt dẻ!……”
      ( Vũ-Thành – Người Yêu Áo Tím)
      Wow! một thời…
      Quá nhớ!
      Chỉ tiếc…. bây giờ mãi miết gõ keyboard, ít còn có dịp để handwriting nữa!
      À, nói nhỏ AL nghe, chưa có ai chết vì moi hết! hi!hi!hi!hi!hi!hi!!!!!!!!!
      Chút tài hoa cũng đủ để làm phiền một vài người nào đó.. mà thôi!

      @ Đoan
      Góp thêm niềm vui cho Đ, để bếp lửa Đoàn Gia bao giờ cũng ấm nồng hạnh phúc, cũng không phải là điều phí phạm phải không?
      Cám ơn Đ vẫn dành cho nhiều quý mến.

      @ Sò, Ngao & Ốc…ơi!
      Bây giờ đang ở đâu? Bến Hải hay Cà Mau?

      Reply
      • sò says:

        Chị Hương,
        Em vẫn còn đây. Em hứa với chị là em sẽ không bước chân ra khỏi lũy tre làng Tiểu SG cho tới khi nào chị ngừng bước giang hồ ghé bến Tiểu SG để chị em mình gặp nhau.

        Reply
      • Bidong says:

        Chị HJ: đọc note chị viết về thời SG xa xưa, mặc dù em chưa sống ngày nào ở đó, vẫn cảm thấy rất là sinh động như mình đang đứng ngay ở phố SG vậy. Chị có khoẻ & rãnh chị vào blog thường nha, mọi người rất nhớ giọng văn nhất là thơ của chị đó. Chúc chị ngủ ngon nha. :)

        Reply
      • dat diep says:

        Hi chị Hương SG: Chị nhắc đến kiosque Minh Phát làm tui nhớ những ngày lang thang tại quán này lựa chọn những bài selection nhạc Pháp hay nhạc Tây chuyển lời của Kỳ Phát -Nam Lộc – Trường Kỳ.Cám ơn chị .

        Reply
      • Gia Lum Lon says:

        @Hdj
        Chắc chắn là toi có nhận đuọc thơ viết từ tờ giây bạc hay bao thuốc lá rùi.
        Còn nhớ có cái tiệm ăn nho nhỏ gần MP nữa :P
        Chúc luôn an vui

        Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ Chị BangBang
        welcome home!
        bà chị của Ngao đi đâu mà lâu quá!
        chúc chị vui nhe!

        Reply
  12. An Lành says:

    Chào bà con cô bác nhe

    Reply
  13. Doan says:

    Hến,
    7 nghề là tui nè !!! hehe

    Reply
    • Bidong says:

      “là tui nè” là làm sao? j/k :) người khác có 6, Đ. có 7 còn đòi gì nữa? tui chạy đó, đừng có rượt nha! :P

      Reply
  14. Doan says:

    @Hương,
    D cũng vui nữa nè chị :P

    Reply
  15. Van Nguyen says:

    @chị NL: Xin chị Phước một mớ lá cẩm về xay lấy nước làm mực, hoặc là ra chợ mua 1 cái củ dền về lấy nước, hoặc bắp cải tím á! heheheh!

    Reply
    • Bidong says:

      Tìm trái mồng tơi màu cũng đo đỏ! :)

      Reply
      • ngoclan says:

        À, tự dưng nhớ hồi đó những lúc viết máy hết mực thì xin mực từ viết của đứa nào đó, rồi châu đầu hai cái ngòi viết vào nhau để bơm mực qua!
        hahahaha, rót mực môi nhau :)

        Reply
        • Tâm says:

          Nhân vô giáo nói về xin mực, TL có một kỷ niệm nho nhỏ, mấy hủ mực ở VN có bỏ mùi thơm thơm. Học sinh lúc nhỏ mua mực về thì hay mở ra hít hà cái mùi mực mới.  Có một lần đi học quên đem theo hủ mực, xay qua trái xin chấm nửa ngòi viết, xay qua phải, xay qua đàng sau, đàng trứơc.  Cứ tứ phía mà xin chấm, mà mấy trò đó hiểm thật, tụi nó kiểm xoát coi mình có chấm nguyên cái ngòi không.  Có một trò kia thấy tui tội nghiệp hay sao mà cứ cho tui chấm cho hết buổi học.  Ngày hôm sau, nó lên méc cô giáo nói là ngòi viết tui làm lọ mực của nó bị thúi, bắt tui thường.  Chưa kịp đền thì tui bỏ xứ tui đi, cho tới giờ này củng chưa biết là cái ngòi viết của tui viết cái gì mà làm lọ mực nó bị thúi.

          Reply
          • Bidong says:

            Oan quá cho TL, làm sao chấm vào mà làm thúi bình mực được! Không cần thắc mắc, cũng không cần đền! :)

            Reply
  16. dat diep says:

    Đọc bài này làm tui nhớ lại thời tiểu học phải gò từng chử với các cây viết ngòi lá tre,lá bầu cùng với cái bình mực bằng nhựa trên nắp có cái quai tròn. Trên mổi bàn học đều có một lỏ nhỏ vừa với kích cở của bình mực đó.
    Vui nhất là mổi khi hết mực thì tìm trong cặp-táp lấy vài viên mực xanh(tím) bỏ vào bình và ra vòi nước nhỏ vài giọt,có thằng làm biếng thì nhổ nước miếng ,không đủ thì xin mấy thằng ngồi kế bên nhổ vào.Cô (Thầy) giáo chấm bài mà bịt mũi vì bài viết có mùi sâu răng(chắc tại tụi nó không xài kem đánh răng Hynos ..heheh)
    Tui nhớ mổi lần đi học về thì không lúc nào áo tui không dính mực,không nhiều thì ít Có la mắng củng thừa.Má tui phải lấy ngâm với Eau de Javel mà sau này qua Mỹ gọi là nước Bleach !

    Lên tới lớp 6 thì xài bút máy,tùy theo hoàn cảnh gia đình mà giá trị các bút khác nhau nhưng mắc hay rẻ củng phải bơm mực từ những ống mực như cái ruột vịt. Bây giờ không xài bình bằng nhựa nửa mà là bằng chai,lớn hơn ,đẹp hơn.Từ hồi lớp một chử tui đã xấu quắc ,lên tới trung học củng không khá gì mấy nhưng có cái tội là khoái xài nhiều bút máy và sưu tầm các loại viết và ngòi.Tui thường la cà tại các tiệm bán văn phòng phẩm,tìm mua các loại ngòi đủ loại và không đụng hàng và chỉ chấm dứt khi Sài Gòn đứt phim !
    Thời đó vô phúc cho nử sinh mặc áo dài mà ngồi gần mấy thằng trời đánh.Sau khi tan trường thì những vạc sau áo dài lổ chổ đầy vết mực do nhửng ôn thần con mở thân viết dùng tay bóp cái ruột vịt bơm mực vào các vạt áo.Mình củng coi như đồng phạm khi thấy mà không ngăn cản đến khi thấy các em đứng mếu máo hay khóc òa thì thấy lòng xốn xang áy náy và thấy thương làm sao (có lẻ tình cảm trai gái với tui khởi đầu bằng những giọt mực?):)
    Cùng với đà tiến hóa của xả hội,khoa học kỷ thuật làm cho cuộc sống tiện lợi hơn,giao tiếp nhanh hơn nhưng củng làm mai một đi những kỷ niệm một thời áo trắng khi mổi Hè về nắn nót từng chử trong các lưu bút,hay những lá thư tình được gửi vào đó những giòng yêu thương của tuổi mới lớn qua những ngòi bút và những giọt mức tím lãng mạn.

    Reply
  17. Gia Lum Lon says:

    Ngao à, còn bận không? mision impossible xong chưa mà lặn y chang cô chủ vậy?

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Sư-phụ ơi
      Dạ vừa xong rồi. hôm qua đệ tử submitted website cho chị rồi. Mission accompli!

      bây giờ trở lại chơi với Sư-phụ và anh chị em
      chúc Sư-phụ vui nhe.

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        mission accomplie

        xin lỗi Sư-phụ! non-military mission nên phải féminine mới đúng

        Reply
        • An Lanh says:

          @ Ngao : Ngao gioi² qua’ , co’n biê’t féminin, masculin nua~. AL lé mä’t rôi’ do’ nhe.

          Bonne journée em.

          Reply
          • Độc-giả Texas says:

            cám ơn chị An Lành
            cũng có lúc em gửi đi lẹ quá mà không để ý chuyện according nombre et gendre
            chúc chị vui nhe

            Reply
            • An Lanh says:

              @Ngao : chê’t rôi’, AL phai² ho.c lai. grammaire thi’ mo’i no’i chuyên vo”i Ngao . J/k.

              Reply
              • Hương Django says:

                @ AL,
                Ha!Ha! Cả 2 bài chị dân trường Tây của Ngao đều phải học lại!!!!!!!!!

                Reply
              • Độc-giả Texas says:

                @Chị An Lành vả Hương DJango
                hai chị lại ngạo em út rồi. Ngao chỉ là mạnh dạn vì có 2 chị sửa sai cho Ngao học hỏi mà.
                Chúc các chị vui nhe.

                Reply
  18. Gia Lum Lon says:

    mission (cai program nay chuyen correct du`m, sorry)

    Reply
  19. Gia Lum Lon says:

    @NL, Ong Thai
    Lần đầu tiên tui nhìn thấy cây viêt Hero, nhà quê thiệt, kỳ tới ghé A’ châu tui sẽ tìm cho NL hũ mực mầu xanh
    (nhưng không thể tìm ra “cậu bé ” yêu màu xanh)

    Reply
  20. Già 65 says:

    Chaò cả nhà, tui về nhà rùi.
    Tình trạng của tôi là như vầy: siêu vi C trong máu quá cao , nên bs phải làm nhiều thứ text, và kết quả gan vẩn bình thường, không bị tổn thương. Bs nói .Nhờ tôi tập thể thao. À! trước đây ở VN, tôi làm huấn luyện viên bơi lội, vừa dạy người bơi, vưà đào tạo học trò đi thi. Hầu như bơi suốt ngày, có lẻ vậy, nên cơ thể đủ sức đề kháng, cũng mừng.Nhưng có cái phiền là phải uống thuốc liên tục trong 1 năm. Tôi đã nghĩ hưu , có medicare, và medicare đồng ý trả tiền thuốc, nhưng vì thuốc mắc tiền không thể phí phạm , nên mỗi ngày có người đưa thuốc đến uống, phiền nhưng phải chịu.
    Có cái buồn nhất là, trong thời gian uống thuốc , cấm rượu %
    Cám ơn các bạn đã lo lắng

    Reply
    • Bidong says:

      Chúc mừng Già 65! Mong sớm bình phục và luôn an vui! :)

      Reply
    • Gia Lum Lon says:

      @Gia65
      Chúc mừng anh, cơ thể khỏe là kháng sinh tốt nhât cho bệnh viêm gan.
      Thể dục, ăn uống it chât mỡ, mặn, đường, và “mọi chuyện” đều đặn là tốt nhất cho tui già mình.
      Thân ái

      Reply
      • Trùm Sò says:

        Một trà, một rượu, một đàn bà
        Ba cái lăng nhăng nó quấy ta
        Chừa được thứ nào hay thứ nấy
        Hoạ chăng chừa rượu với chừa trà

        Chỉ chừa rượu thôi thì đời Già65 vẫn đẹp hơn đời ông Tú mà!
        Chúc anh sức khỏe bền bỉ để đeo đuổi hai cái lăng nhăng còn lại.

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Quá dữ, hông ngờ gặp được người nổi tiếng ở đây! :)
      Xin chúc chú Già 67 mau bình phục nghe! :)

      Reply
  21. Gia Lum Lon says:

    @TS
    Một trà, một rượu, mười đàn bà
    Ba cái lăng nhăng nó quấy Trùm
    Thêm được thứ nào hay thứ nấy
    Hoạ chăng thêm “rượu” chớ chừa ba`
    ……………………………………….
    ghi chú: ruọu Minh Mạng

    Reply
  22. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ và Quý vị ngày thứ sáu thật vui

    Reply
  23. An Lanh says:

    @ Gia 65 : ai ai cu²ng vui khi du’o'c tin này cua² anh. Môt näm cu²ng nhanh lä’m anh a. Miê²n sao mi’nh du’o'c khoe² là vui rôi’ anh ha’ và lu’c do’ mi’nh cu” coi môi² ngày là môi² bonus cua² cuôc do’i thi’ ca’i gi’ cu²ng du’o'c hê’t…Hihihihi

    Reply
  24. Chị Nhà says:

    @Già 65: anh VĐĐ của tui cũng bệnh giống Già 65, VĐĐ cũng 65 tuổi đời. Nghe anh nói anh là huấn luyện viên ( HLV ) bơi lội làm tui nhớ ngày xưa tui có quen một người tên Minh cũng là HLV đưa học trò thi đấu thể thao ở các nước ngoài nưa đó, anh Minh này nhà ở đường khu Cầu chữ Y , quận 8, SàiGòn ( anh có phải là anh Minh đó ? có vợ tên là Tuyết.

    @ Hương Django ơi ời , đọc còm của Hương làm chị nhớ SàiGòn vô cùng, cám ơn Hương với những câu thơ Hương đã gợi nhớ các Còm Sĩ được đọc nhiều câu thơ lãng mạn trữ tình trong HCTY của DTL , chị thích câu :
    ” Khi em đọc, tôi biến thành chữ viết
    Cả nghìn chương, chỉ chép chuyện đôi ta
    Mỗi đầu giòng : tên em sắp chữ hoa
    Cả chấm, hỏi cũng đậm màu hạnh phúc. …”

    Khi chị đọc Blog của Ngọc Lan chung vui với Ngao Sò Ốc Hến Bidong Già LL Đoan….và nhiều Còm Sĩ khác nữa, và Hương nữa…chị thấy hạnh phúc vô cùng, được cười, được vui và xả cái XìTrét trong ngày làm việc, nhờ hến mà chị có tên hiệu Chị Nhà, nhờ anh VĐĐ chị mới biết Blog của NL nổi tiếng rần rần…Welcome back ( Hương ơi, gửi hương thơm cho đời mãi mãi nha Hương )

    Reply
  25. Chị Nhà says:

    Sorry Hến, chữ Hến phải viết chữ hoa, nghe nói bây chừ Hến có tên mới là Nghêu hả ?

    Reply
  26. Tâm says:

    Vì tui mãi vẩn là người đến sau, nên đành phải viết sau hehehe.

    Có một cây bút máy của cô giáo, ACE xúm vô bàn, viết tới lúc tui lọt vô trong blog, thì chiến địa đã xong hết trơn. Hết ý hết mực cho tui viết luôn.  Chào mọi người thứ sáu vui vẻ. :lol:

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Chờ người ta viết đến tè ngòi thầy Lý mới lót tót chạy vô! hehehe!
      Mà đâu phải có mình thầy Lý, cụ ÔC chắc cũng núp đâu đó để nhớ lại ‘chuyện tình cây bút máy’ rồi á! :P :P :P

      Reply
  27. Hương Django says:

    @ Sò
    Đừng nói lớn, chừng nào ghé bến Little Saigon, nhất định chị sẽ không quên, nói riêng cho mình Sò nghe thôi, cô bé ạ!

    @ Tứ Hải
    Có chị HDJ ” giúp vui văn nghệ “, bà con làng nước cũng đỡ buồn chút chút phải không?
    Tình cảm của TH dễ thương, tràn đầy như sông nước miền Tây.
    Chị biết ít nhiều về Mỹ Tho khi bị lưu đày, phải về làm cô giáo miền xa ở một nơi kênh đào, nước đục..( môt nơi mà ” Cô giáo Trâm ” của Sò quậy tới bến. Một mình ngồi phì phèo thuốc lá bên tách cafe’đen không đường trong quán lợp lá dừa, trên quốc lộ…nhìn xuống cuộc đời. Thị trấn nhỏ. Thành kiến lớn…..)
    ” Một mai …. em gái theo chồng
    Còn đâu bánh giá Chợ Giồng mời anh? ” ( ca dao)

    @ Đạt Diệp
    Mời anh ly cafe’ xây chừng Năm Dưỡng buổi sáng.
    Nhắc chuyện Saigon.. biết bao giờ mới hết, phải không anh?
    Rất vui, khi với riêng anh, tôi còn có tên gọi ” Hương Saigon “. Thật đậm đà kỷ niệm
    !” Em đi như cánh hạc vàng
    Ngàn năm mây trắng ngỡ ngàng còn bay!”
    ( Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu)
    Kiosque Minh Phát ở góc Lê Lợi và Nguyễn Trung Trưc đi vào, vẫn là nơi thuở bé con đi học về, tôi vẫn thường ngang qua đó..
    Vẫn rất nhớ những trang giấy và bao thư màu xanh tuổi ngọc, phải nhịn tiền quà để viết gửi ” người ta “. Những bản nhạc mới phát hành với giọng ca Lệ Thanh, Thanh Thúy… được treo quanh kiosque mà tôi phải luôn nhón gót để ngước nhìn.
    Bà chủ Shop người Bắc có giọng nói nhẹ như tơ, đẹp dịu hiền, sang trọng với nét đan thanh – chuỗi ngọc trai xanh đeo quanh viền cổ áo file trắng muốt….
    Sẽ mãi là những hoài niệm ngọt ngào trong trí tưởng….

    @ Già
    Nhắc nhở của Già làm nhớ hương thuốc Bastos xanh quá! Những ngày cuối tuần đi lã lướt một đường bát phố Lê Lợi, Tư Do…

    @ Ngao,
    Chị tuyệt tích giang hồ vì… không làm đươc cái đồng hồ quả lắc một nhịp ngày đêm..
    Đã cảm thấy lòng bình an hơn sau cơn đau với những ngày dài ở một thành phố biển.
    Thuở Ngao bé tí, mà sao trường Tiểu Hoc lại phát đông chuyên viết thư xuân cho tiền tuyến. Cũng lạ! Vì theo chị biết, thời ấy… chỉ có các trường Nữ Trung Hoc Gia Long, Trưng Vương, Lê Văn Duyệt… và các trường Tư Thục có nữ sinh mới kêu gọi gửi thư cho các anh chiến sĩ mà thôi.
    Cho nên, măc dù hoc trường Soeur, nhưng chị và bạn bè cũng đã đươc làm bổn phận thiêng liêng ấy…
    Bạn bè vẫn nghịch ngợm, coi chừng thư mình được chuyển đến ngay cho ông via của mình! ( nếu cũng là dân nhà binh ở đơn vị chiến đấu)
    @ Chị Nhà
    Thât hạnh phúc cho Chị Nhà khi cả 2 vơ chồng đi cùng 1 nhịp.
    Cám ơn chị đã đồng cảm với thơ văn.
    Bởi 4 mùa không là 1 mùa, nên nhiều khi không sao mãi hoài một con sóng cũ, bờ xa…
    Ngày xưa chi ở đâu, đường nào, để Saigon vẫn còn trong nỗi nhớ?
    @ An Lành
    Ha^tons-nous, le temps fuit, et nous entrai^ne avec soi.
    Le moment òu je parle est déja`loin de moi.
    @ Đoan
    Đừng tư nhận mình 7 nghề, dù đùa vui đi nữa, em gái ạ! vì dân gian có câu
    ” con gái 7 nghề “. Tiếng Viêt mình phong phú lắm, Đ. ơi!
    @ Cô chủ blog
    Vẫn nhớ còn nợ một chầu cháo đậu dưa mắm.
    Nếu tui không trả được, sẽ kiếm người ” thế mạng “. Sẽ không thất tín với cô chủ Blog đâu.
    Chúc nét chữ rồng bay phương múa hơn khi có cây viết mới.
    Tui ô rờ lui đây.

    Reply
  28. Van Nguyen says:

    Bà con nào không còn chuyện nói về cây bút thì chạy vô đây nghe! Đọc để thấy mình còn may mắn hơn :)
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=154957&zoneid=3#.UFuaZeFbwIk.facebook

    Reply
  29. An Lành says:

    @HDJ : góc Lê lo’į và Nguyêñ Trung Trų’c có gi’ â’n tų’o'ng không AL quên khúc này rôi’… và cũng không biê’t kiosque Minh Phát luôn: ky`quá há…

    AL thê’ mąng cho HDJ đų’o'c đó : je me porte volontaire …hihihi

    Reply
    • Hương Django says:

      @ AL
      Trời! làm sao HDJ có thể để AL làm … Lê Lai ” thế mạng ” được?
      Rất cảm động khi đã volontaire.
      Sẽ còn nhiều dịp vì nhau, cho nhau mà. Phải không?
      Góc Lê Lợi – Nguyễn Trung Trực là nhà hàng Kim Sơn ( ở cả 2 mặt của 2 con đường). Dọc theo Kim Sơn, đến góc NTTrực – tơ lụa Tạ Thu Thâu là nhà hàng Thanh Thế ( nơi mà các chàng hào hoa hay ngồi rửa mắt ngắm ông đi qua, bà đi lại).
      Phần NTT tiếp nối, gần đến ngã tư Lê Thánh Tôn là nhà hàng Nha Trang
      ( nhưng lại đăc biệt bánh cuốn Thanh Trì). Và Kiosque nhạc Minh Phát, bán giấy pelure để viết thư tình trên cát, ở ngay trên lề đường đó.
      AL đã hình dung ra chưa?
      Khu vực ngã tư NTT – LTT có rất nhiều hàng ăn vỉa hè.
      HDJ nhớ rõ, vì những ngày không có lớp ở giảng đường, thường vào Thư Viện Quốc Gia đường Gia Long đọc sách.
      Đến trưa từ thư viện đi bộ đến NTT- LTT chỉ khoảng 200m, cùng với bạn bè ngồi lúp xúp ở những hàng bột chiên, mì Tàu… gần đó.
      Nếu hào hứng thì vào cinéma Lê Lợi xem phim Pháp permanent. Cho hết 1 ngày được rong chơi….
      Riêng Crystal Palace ( thương xá Tam Đa) ở 101 Công Lý.
      Đường Công Lý nối dài qua ngã tư Nguyễn Du sẽ gặp Dinh Độc Lập.
      ( Dinh Độc Lập măt chính đường Công Lý và giới hạn bởi Nguyễn Du – Hồng Thập Tự – Huyền Trân Công Chúa).
      Kể lại cho AL , bỗng nghe nao lòng, như một cuốn phim dĩ vãng của Saigon xưa hiên về với từng con đường, nẻo phố…, một thời thơ dại mơ mộng đầy hồn, trên mắt, trong tay…
      ” Em đạp xe mini trời gió mềm trong áo
      Thành phố bập bềnh trôi giữa nắng mênh mông
      Sợi tóc chẻ hai gần đường xích đạo
      Vạt áo sau lưng khép hở Saigon!…”
      ( Cao Đông Khánh – Uẩn tình kẻ xa xứ)

      @ Hến,
      Cám ơn hảo ý của Hến. Nồi cháo đậu bành ky, nghe quá đã, nhưng đã….hết rồi!
      Buồn!!!!!!

      @ Chị Nhà,
      Tệ xá HDJ ở Q1 Saigon.
      HDJ biết Cư xá Công Lý của chi rồi. Khu cư xá ở gần cầu Công Lý phải không?
      Xưa, HDJ có một ông thầy dạy về Triết Đông ở đó. Hơn nữa, HDJ cũng có 1 nhỏ bạn thân ở gần chùa Vĩnh Nghiệm, nên tui này thường đi hành quân chợ Phú Nhuận.
      Trên đường Yên Đỗ, gần công trường Dân Chủ, có 1 hàng bún bò Huế ngon quên đất, quên trời….
      Có bao giờ chị dừng bước ở đó chưa?
      Nhưng tất cả chỉ còn trong ký ức, Saigon ngày nào cũng đành … như giấc mơ thôi!..

      Reply
      • An Lành says:

        @HDJ : hôi’ đó khi vê’ thăm nhà AL có ăn phŏ’ Công Lý, hi`nh nhu’ là trong môț cu’ xá trú’o'c khi tó’i câù Công lý thi`phai² . Mèn o’i, sao mi`nh quên hê’t rôi’.

        Dąo vê`sau này AL cũng có vê`SG đê² đu’a đón bà cų nhu’ng có ca²m giác nhu’ GLL : mi’nh là ngoaį quô’c trong xú’ cua² mi’nh nhu’ng đành châ’p nhâŋ vi’ ngoài mâù da và tiê’ng nói thi’ mi`nh không còn cái gi`là chung hê’t . Buô`n…

        Reply
        • Hương DJango says:

          @ AL, Già
          Salut,
          Je suis d’accord. Saigon chỉ để nhớ, để thương, không phải để trở về tìm lại, bởi thực sự mỗi chúng ta đã trở thành khách lạ trên chính quê hương minh.

          Reply
          • Hương Django says:

            @ AL,
            Moi không rõ về tiệm phở trong cư xá Công Lý.( Cư xá Công Lý, theo trí nhớ của HDJ, nếu lấy gốc từ Saigon, thì phải qua khỏi cầu CL, và ở về phía tay mặt. Chị Nhà chắc phải tận tường, vì là giang sơn của mình)
            Có lần mình cũng đã vui chân theo bạn bè đi ăn phở Bà Dậu trong một con ngõ của đường Công Lý. Nghe đâu, tại xứ người tên phở Công Lý, xuất phát từ phở Bà Dậu nổi tiếng ở đường Công Lý, nhưng những city ở Calif có đông người Việt hầu như đểu có phở CL..
            Tiệm nào chính danh, còn phải xét lại.
            Nhắc lại chuyên xưa, một chút buồn, môt chút vui, và môt chút bui mù nghe ra cay mắt… Cũng từ chuyện giấy pelure, mực tím một thời….
            AL có tiết muc gì vào weekend không?

            Reply
  30. Doan says:

    @Hương,
    cám ơn chị H đã nhắc D :”Đừng tư nhận mình 7 nghề, dù đùa vui đi nữa, em gái ạ! vì dân gian có câu
    ” con gái 7 nghề “. Tiếng Viêt mình phong phú lắm, Đ. ơi”
    và cám ơn chị đã thêm niềm vui cho bếp lửa Đoàn gia, hình như nó có mùi khen khét rồi đó chị :P . Chúc chị luôn bình an .

    Reply
  31. Chị Nhà says:

    Hương ơi, ngày xưa ở Việt Nam nhà của CN ở cu xá Công Lý, gần chùa Vĩnh Nghiêm, từ cư xá đi ra quẹo phải là qua chợ Phú Nhuận ( mặt sau chợ, mặt trước chợ PN là đường Võ Di Nguy gần cầu Kiệu ), quẹp phải tiếp tục từ cư xá là phi trường Tân Sơn Nhất. Nếu quẹo trái là qua đường Yên Đổ, đường Tú Xương, trường Mari Curie, rồi đến Dinh Độc Lập, sau đó là đường Lê Thánh Tôn và chợ Bến Thành…nhớ SàiGòn những năm xưa, nhớ quá Hương ơi, với những cây viết máy đủ kiểu đủ dáng đã làm nên một thời tuổi dại văng mực tứ tung. Nhà Hương ở con đường nào nơiSàiGòn với nỗi nhớ xa xưa ???

    Reply
  32. Già 65 says:

    @ Trùm Sò
    Caḿ ơn ông Trùm, mà tui nghỉ, ý của cụ Tú Xương chỉ chừa rượu và trà thôi hihi
    @ GLL, B, VN, AL ,CN, @ALL
    Tình cảm của mọi người dành cho tôi,làm tôi rất vui, tác dụng còn hơn những viên thuốc. Tôi sẽ trân quí cái tình cảm đó.
    Chúc mọi người được hưởng hồng ân của Chúa , và sự bác ái của Phật
    THÂN

    Reply
  33. Già 65 says:

    @ NL
    Cô giáo nhắc tới Q6, làm tôi nhớ, nhà ngoại tôi ở gần cầu Hậu Giang Q6 , tôi có ở đó một thời gian dài, bây giờ không biết ra sao ?
    À cô giáo. toa thuốc gởi cho tui đâu ? biết đâu có lúc cần đến, cám ơn trước nha

    Reply
  34. Chị Nhà says:

    Hương ơi, cầu Công Lý còn có tên hồi xa xưa là Cây cầu Bạc Má Hồng, chắc là tên đọc được dịch ra từ tiếng Pháp ? ông Thầy Triết Học của Hương tên gì vậy ? và cô bạn thân của Hưong tên gì ? xem chừng CN cũng biết vì ở cùng trong Cư Xá Công Lý. Và xem chừng CN là ” bạn thân ” của Hương đó ??? ” thấy người sang bắc quàng làm họ ấy mà…CN học Văn Khoa năm 1973- 1974 mới có một năm là SàiGòn bị mất. Xem chừng CN nhỏ tuổi hơn Hương ?

    Reply
    • Hương Django says:

      @ Chị Nhà,
      Xin lỗi, không tiện để viết tên những người thân ở đây.
      Chị Nhà nghĩ HDJ tuổi nào, HDJ sẽ nhận tuổi ấy.
      Xa xa gần gần như vậy vẫn hay hơn, phải không?
      Chúc một đêm an lành.

      Reply
  35. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư phụ và Quý vị một đêm an lành.

    Reply
  36. An Lành says:

    Nói đê’n bút máy Hero thi’ AL không nhó’ nhu’ng đê’n khi nhi`n hi`nh thi`nhó’ ra ngay. Trú’o'c đó chi² là bút vó’i ô’ng cao su mê`m thôi nên khi hút mų’c không khéo thi’ bį có ho’i và phai² vây² bút cho mų’c xuô’ng nên mó’i có nąn nhân hay khóc và đų’o'c dô² bă’ng ô mai cam thao². Nhó’ laį ô mai ngày xu’a thâý ngon o’i là ngon.

    Cám o’n ôngThai.

    Reply
  37. An Lành says:

    Chúc moį ngù’o'i môț cuô’i tuâ`n thâț vui và phai² lè lũ’o'i ra đê² gò bút viê’t cho nă’n nót nhe.

    Reply
    • ngoclan says:

      Nghe chị AL nhắc em mới nhớ là em cần phải lè lưỡi ra để tập viết lại, chữ gớm giếc quá ;)

      Reply
  38. Gia Lum Lon says:

    @Huong, Al, Ngao , Doan et ace
    Topic nào đi nữa cũng chỉ là cái cớ đe^? mình noi về tình người, kỷ niệm, quá khứ, gia đi*`nh và nỗi niềm riêng nào đó.
    Bỏ thuốc lâu rùi , nhưng khi nghe Huơng nhắc, lại thấy mùi thuốc lá của Lucky hay bastos xanh thoang thoảng đâu đây.
    Khi Al nhắc lại nha sach XT, làm tui nhớ lại những tà áo dài quấn quít vói lá me cua co^ be’ TV, GL hay cai quần Jean ngổ ngáo của cô bé trường MC , và những nguoi bạn SV, đa dạng hơn, với những mối tình chớm nở trong giảng đường hay phòng thí nghiệm .
    Tháng vừa rùi, đi họp mặt alumni của 1 phân khoa của DHSG xưa, trên 30 năm, u60 từ bốn phương tụ về nói chuyện xưa, đời nay và SG của trí tưởng.
    Saigon bây giờ đã mất, Saigon bây giờ chỉ còn dĩ vãng xưa.
    Mấy năm nay, vì công việc , ghé lai SG nhiều. Nhu*ng tui trở thành người “ngoa.i quôc”, lạc lỏng, buồn tênh và cô đơn giũa thành phố minh đã lớn lên.
    SG chỉ còn là “ngươi xưa” như thơ Quang Dũng …” Sg thoáng hiện về trong đáy cóc, nói chuyện như thể chợt cơn mơ ”
    Chuc ACE ngay vui
    Mang lon cappuccino gõ leng keng vỉa hè ..nào đó

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Chúc NL, Sư-phụ và Quý Vị ngày thứ bảy vui nha

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @Sư-phụ ơi
      Có lẽ chúng ta sống cho hiện-tại, hướng về tương-lai, nhưng quá khứ hay những kỷ-niệm trong lòng cũng làm cho cuộc đời mình đẹp hơn phải không Sư-phụ ?

      Chúc Sư-phụ vui nhe

      Reply
      • Gia Lum Lon says:

        @Ngao,
        Nói một cach khác, SG và cây viet Parker của Ngao không thay đổi, mà N. và sf thay đổi
        Quá khứ, kỷ niệm làm cho ta trân trọng va` qui cuộc sống, nhưng không thể sống trong quá khứ hay đi lùi lại tiến trình của đơi làm người. Nhớ về dĩ vãng, giống như là vị đắng ngọt ngào của ly cappuccino thui . Môt thứ xa xỉ của trí óc

        Bonner journee’ a` toi

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          merci, Sư-phụ. Bonne journée à vous aussi!

          Reply
        • Hương Django says:

          Không có xa xỉ đâu Già ơi! Chắt chiu trong ký ức như vốn liếng một đời, cất giữ và mang theo…
          Nhờ những hoài niệm đó mà đã đứng lên được trên những thăng trầm, dâu bể, để làm lại đời mình và tồn tại trên vùng đất mới.

          Reply
  39. ongthai says:

    @Anlanh—Gửi tặng An lành web viết tiếng Việt rất dễ sử dụng—-http://www.easyvn.com/tiengviet/compose.php.

    Reply
  40. Van Nguyen says:

    Hello bà con, thứ bảy rồi hén! heheheh! Có chị HDJ, blog nhộn nhịp quá! :)

    Reply
  41. Bidong says:

    GM tất cả. Có chị HJ vào thì có dịp để bà con về thăm lại SG theo cách suy nghĩ của mỗi người! Cám ơn chị HJ, chị AL & GLL đã cho mọi người sống lại thời xa xưa thật thân ái của SG. Mến chúc mọi người cuối tuần vui vẻ và an bình. :P

    Reply
  42. Bidong says:

    Có bài mới rồi nha quý vị, và Ốc cũng đã nổi lên rồi! :)

    Reply

Leave a Comment


× nine = 81