Entry dành cho những kẻ chuyên nghề xuyên tạc

Ban đầu định theo lời khuyên của ông bà là “chó sủa mặc chó, đường ta ta cứ đi” nhưng mà nghĩ lại, ít ra cũng cần có vài lời với những kẻ chuyên hành nghề xuyên tạc, mon men lên đọc bài trên blog tui rồi bày trò đổi trắng thay đen.

À, nhưng trước hết cũng cần phải có vài lời tử tế với những độc giả tử tế của tui trước, bởi vì họ là người tử tế nên chả thể nào họ có thể hình dung con người có thể bỉ ổi đến mức nào.

Số là, sau hôm đi xem chương trình ra mắt CD và DVD Thánh Ca Dâng Mẹ và Kỷ niệm 50 năm ca hát của Khánh Ly, tui có viết bài nêu suy nghĩ của cá nhân tui về đêm diễn, như một kiểu tui vẫn thường làm, để bày tỏ suy nghĩ, cảm nhận của mình về những vấn đề của cuộc sống chung quanh.

Qua những feeback, comments từ trên NL’s blog cũng như trên Facebook, rõ ràng ai cũng hiểu được điều tui muốn đề cập đến đó là vấn đề văn hóa thưởng thức nghệ thuật của một số người còn quá thấp, làm ảnh hưởng đến những khán giả chung quanh. Chuyện chỉ dừng lại ở đó.

Vậy mà nỡ lòng nào những kẻ xấu mồm xấu miệng dám nói, rằng thì là, tui được “chỉ thị” viết bài đó để “thanh toán” ca sĩ Khánh Ly!

Má ơi!

Tui không bàn đến chuyện kẻ xấu chơi đểu bằng cách nào, mà chỉ biết sau khi ngỡ ngàng đọc những gì họ viết xong, thì tui mới cảm thấy ít ra mình là kẻ quá may mắn trong cuộc đời đi làm báo, và thương thay cho những kẻ gần cả đời chỉ biết có cúi đầu làm theo “chỉ thị” với “chỉ đạo” nên nghĩ thế gian này ai cũng giống như mình.

Càng nghĩ càng thấy thương cho những kẻ xuyên tạc trắng trợn này, vì tui đâu có ngờ là đã đi đến xứ tự do này mà họ  cũng còn bị ai đó đè đầu miết đến nỗi lúc nào trong đầu cũng chỉ có hai chữ “chỉ thị” và “chỉ đạo,” tức có người chỉ thì mới biết làm, còn không thì ngồi đó giương mắt ếch ra nhìn thiên hạ thương yêu nhau mà chả hiều sao đời nó là thế! Khổ thế cho một kiếp người.

Mà như đã nói, có thấy tội nghiệp cho những kẻ chuyên nghề bươi móc theo chỉ thị đó, tui mới lại cảm thấy mình may mắn. Vì ít ra mấy năm đi làm báo xứ này, tui chưa từng bị các sếp chỉ thị hay chỉ đạo tui phải làm cái này, phải làm cái kia. Vì ít ra các sếp cũng biết mình làm việc chung với những con người có não, chứ phải chỉ có bả đậu trong đầu. Tui thấy mình may mắn khi được làm người có thể viết những gì mình chứng kiến, mình quan sát, mình tìm hiểu. Dĩ nhiên, nếu tui chỉ là kẻ ngồi xó nào đó thò mắt nhìn ra cửa số rồi phán thiên phán địa, chả cần biết đầu cua tai  nheo gì thì chắc có lẽ tui cũng bị đá văng ra khỏi cái nghề đòi hỏi người ta có lòng lương thiện hơn là chuyên nghề dùng chữ nghĩa để đổi trắng thay đen kiểu cà chớn kia.

Nói tóm lại, những kẻ nào đã dám bóp méo cái entry trước của tui, mang nó ra xuyên tạc trắng trợn thì cũng hãy có can đảm mà đọc cái entry này và mang nó theo dán vào đuôi của bài trước rồi hãy gửi đi khắp nơi. Nhé!

 

 

233 Comments

  1. Bidong says:

    Tội nghiệp cho cô giáo quá đi thôi. Không ngờ lại có người “đẻ ngược” nên đọc rồi trắng trợn diễn dịch ngược đời như vậy. Thật kinh khủng miệng người đời! Hết ý luôn! :(

    Reply
    • ngoclan says:

      @Bidong:
      Hehehe, hình như chị Bidong cũng đang nổi dóa :)
      Bởi vậy mới nói, đầu óc bình thường đọc vô đã hiểu người viết muốn nói gì, chỉ có những kẻ bất bình thường mới suy diễn kiểu vậy. Chợt nhớ câu trong “Sát thủ đầu mưng mủ” là “Ngu mà lại tỏ ra nguy hiểm” có lẽ rất đúng trong những trường hợp này.

      Reply
    • ốc đảo says:

      @ Chị Bidong
      Chị nói sao chứ, ốc đâu có thấy “người” nào đâu.
      Phi cầm phi thú đó chị ơi!

      Reply
  2. Gia lum lon says:

    Nghề lượm lon coi bộ it dơ tay hơn nghề lượm chữ , nhất là ở xứ Bolsa
    Rửa tay bằng cappuccino không?
    hehe

    Reply
  3. ốc đảo says:

    Tự Kỷ Ám Thị.

    Reply
  4. silent says:

    @ Cô Giáo NL

    Vậy mà nỡ lòng nào những kẻ xấu mồm xấu miệng dám nói, rằng thì là, tui được “chỉ thị” viết bài đó để “thanh toán” ca sĩ Khánh Ly!

    Ngạc nhiên, vô cùng ngạc nhiên! Tại sao có chuyện này xảy ra? Tại sao cô giáo không nêu tên “ma đầu” nào đó để cho mọi người ngừa trước và tránh xa. Những hành động bóc lửa bỏ tay người là những thủ đoạn cần phải nên chấm dứt và loại trừ.

    Reply
    • ngoclan says:

      Tui thấy tui còn ngạc nhiên đến ngỡ ngàng nữa là!
      “Ma đầu” xứ này chắc không chỉ có một tên :)
      Cám ơn Silent :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Hy vọng ca sĩ KL và những người có óc không bị mắc cái bẫy này!

      Reply
  5. Gia lum lon says:

    @NL
    Tui nghĩ là KL cũng đọc blog này và nhận ra điêu đó , nhât là cô đã ỏ gần Bolsa trên 37 năm, nên hiểu rõ thế thái nhân tình, mặt trái, mặt phải của một thiểu số rất nhỏ.
    Cô chủ blog xin giũ vững lòng tin, tiếp tục đi con đường nhân bản, trung thực và khach quan của ngươi viêt báo
    Thân ái

    Reply
  6. Franklin Dac Nguyen says:

    @ Ngọc Lan,

    Lần đầu tiên, qua chữ nghĩa, nhìn thấy cô Ngọc Lan giận run, thiếu điều muốn tím người. Bớt nóng giận, bớt nóng giận cô giáo. Bên cô giáo lúc nào cũng có nhiều fans luôn tích cực ủng hộ công việc cô giáo đã và đang làm.

    Reply
    • ngoclan says:

      @Franklin Dac Nguyen:
      Thực sự thì NL không có giận cái đám người này, bởi vì mình giận là tự mình chuốc khổ cho mình trước.
      Chỉ muốn nói cho họ hiểu, rằng, họ đừng quen thói ngậm máu phun người, cứ làm rồi đổ thừa cho người khác và tưởng ai cũng giống như họ.
      Đây là entry NL viết, họ muốn bàn luận điều gì trong bài viết đó, hãy chỉ rõ đó là NL viết, đừng quơ quàu kiểu “báo Người Việt đi đến quyết định ‘thanh toán’ Khánh Ly một cách công khai, chỉ thị cho ký giả Ngọc Lan viết bài….” nghe như thằng điên đang nói chuyện.
      Cám ơn chú Franklin luôn ủng hộ NL :)

      Reply
      • ốc đảo says:

        “… Đây là entry NL viết, họ muốn bàn luận điều gì trong bài viết đó, hãy chỉ rõ đó là NL viết, đừng quơ quàu kiểu “báo Người Việt đi đến quyết định ‘thanh toán’ Khánh Ly một cách công khai, chỉ thị cho ký giả Ngọc Lan viết bài….” nghe như thằng điên đang nói chuyện….”
        Cô giáo nói như vậy tội nghiệp cho nhựng người điên. Những thứ như vậy cái chất con còn nhiều hơn chất người.
        Hàm huyết phún nhân tiên ô tự khẩu!

        Reply
      • ngoclan says:

        @ Ốc đảo:
        “Hàm huyết phún nhân tiên ô tự khẩu” là cái gì vậy?
        Làm ơn nói bằng tiếng Việt dùm tui có được không?

        Reply
        • dat diep says:

          Chắc ốc nói ngậm máu phun người thì miệng mình dơ trước,giống như đứng trước gió phun nước miếng vậy.Biết cô giáo cả năm rùi,lần này tui thấy cô giáo giận run người đấy.Kệ tía nó,giận quá mất..đẹp heheh
          “Cười lên đi em ơi
          Dù nước mắt rớt trên vành môi
          Hãy ngước mặt nhìn đời
          Nhìn tha nhân ta buông tiếng cười
          Ta không cần cuộc đời
          Toàn những chê bai và ganh ghét
          Ta không cần cuộc đời
          Toàn những khoe khoang và thấp hèn”

          Reply
        • Van Nguyen says:

          Để tui gọi thầy giáo mua dùm tui ly rau má cho cô giáo uống, cô giáo giận quá nên mất…thông mình, chứ bình thường mấy câu này đâu có làm khó được cô giáo!
          Tại ai???

          Reply
        • ngoclan says:

          @Hến:

          Hôm trước có người trách nhiều người viết tiếng Anh tiếng Pháp làm nhiều người đọc không hiểu. Hôm nay có người sống cả tuần ở đảo luyện chữ nho mang lên đây quăng tùm lum nên hỏi cho bỏ ghét vậy :)

          Reply
        • ốc đảo says:

          @ Cô giáo
          Rút cái thước kẻ lại cho ốc nhờ. Đi ta bà thế giới hơi lâu nên quên mất tiếng Việt rồi. Từ từ để ốc nhớ ốc nói lại.
          À, anh Đạt gúp giùm rồi đó.
          Cám ơn anh Đạt nha!

          Reply
  7. Tino says:

    Hahaha, đọc xong, chợt nhớ chuyện cu Tèo méc cô giáo trò Tí gọi em là chó. Tí nói liền: ” Đừng có sủa bậy nha, tao nói vậy hùi nào? “. Cô giáo ơi, đang đi ngoài đường, chó sủa vu vơ, có ai đứng sủa lại không? Mà bên này lẫn bên cố hương chó có giá lắm, mình xài thứ khác để ẩn dụ, better. Cây ngay không sợ chết thẳng. Ai nói gì nói, miễn có là được rùi, cô giáo he. Xin bớt giận, bớt giận. Mình tận bên TX mà còn thấy nóng hừng hực đó. Hehehhe!

    Reply
    • ngoclan says:

      @Tino:

      Hôm nào kể chuyện chó cho nghe :)
      Chó sủa vu vơ ai nói làm gì :)

      Reply
      • ốc đảo says:

        à há, chuyện chó có lẽ dễ nghe hơn chuyện thằng lùn nằm ngữa nhổ nước bọt á !!!
        tui có câu này liên quan đến chó, xin được viết nguyên văn theo trí nhớ:
        Quát quá Nhã gia, Nhã hô Quát! Quát!. Quát lai ẩm thủ bất tri vĩ bất tri, chỉ kiến lưỡng tương đấu khẩu. Bĩ viết cẩu, thử diệc viết cẩu. Bỉ tửu giai cẩu Dĩ chí đấu ẩu. Thần kiến chí nguy, thần khủng thần tẩu.

        Reply
        • dat diep says:

          @Ôc: một câu còn tạm dịch chứ chơi nguyên 1 đống nho thì tịch.Hình như của Cao Bá Quát?

          Reply
        • Trùm Sò says:

          Gã này trốn đâu mấy bữa rày, nay xuất hiện tặng tui một thúng nho, tui không hiểu gì hết trơn hết trọi, cầu cứu gú gồ thì được dịch là: “Tastefully Elegant, broad General patterns too! Background!. Its great culinary hybrid general knowledge intellectual property estate, just like Amphibian architecture competition. Vietnamese nouns written, try Heron wrote. Belgium League between the World Of Chi Gou liquor. Spirit, Holy terror risk criteria is expected to defect.”

          Đọc xong tui tẩu hỏa nhập ma luôn :lol:

          Reply
          • Van Nguyen says:

            Tui sorry lúc này hông phải lúc cười, mà ông TS này làm tui cười gần chết!
            Chời ơi chời, tiếng nho mà ổng xách lên google ổng hỏi! hahahah!

            Reply
        • Franklin Dac Nguyen says:

          @ Ken Zip

          Cứ tình trạng nho chùm kiểu này – chữ biết tui, mà tui không biết chữ thì unfair, đâu có được. Chắc là fải cầu cứu một interpreter thông thạo (nho ngữ?) mới ổn. :) :) :)

          Reply
          • ốc đảo says:

            @ Anh Frank
            hahaha
            nho này là nho rụng ! Đem ép làm rượu uống đỡ chơi vậy mà.
            Ốc chọc ACE chơi, vì thấy trong này Anh Pháp Tây Mỹ Việt đề huề, ném nắm nho trái mùa cho có bạn thôi. Càng dông càng zui mà…
            Phài anh hông biết hông đó, hề hề!!!

            Reply
        • ngoclan says:

          hehehe, dân ốc đảo viết khác người, ông Trùm chơi với dân khác người nên cũng thành người khác luôn :p

          Reply
      • Tino says:

        Kể trước đi cô giáo. Coi cỡ nào. Mình mà kể vụ cẩu xực xí quách chắc còm gia té ghế hết trọi trơn á.

        Reply
        • silent says:

          @ Tino,

          Còn không mau! Lẹ lẹ giùm!

          Reply
          • Tino says:

            Để mình nhớ lại rồi mới kể được, Silent ui. Nghe bà con cô bác liệng nho chùm, mình né muốn chết, ý tứ, chữ nghĩa văng mất tiêu rùi. Hic ! Sẽ kể, mình hứa.

            Reply
  8. ốc đảo says:

    để giảm áp xuất trong nồi chõ, ốc ken xin kể câu chuyện ” Đã ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm” , mong cô giáo khì 1 cái cho đời thêm tươi nha…
    Ngu còn tỏ ra nguy hiểm :) )

    Có một anh chàng lùn mả tử lần đầu tiên tới Nữu Ước chơi, vì lần đầu trông thấy toàn là cao ốc chọc trời nên cái gì cũng thấy lạ. Khi tới tầng nhà cao nhất hắn ta mới ngước lên đếm, có 1 anh í đi ệt tới gần vỗ vai hỏi:
    – Mày làm gì đấy ?
    – Em đang đếm xem bao nhiêu tầng.
    – Thế đếm được bao nhiêu tầng rùi ?
    – Dạ 30
    – Mỗi tầng 5 tì, 30 tầng 150 tì, đưa đây
    – Em chỉ ngắm và đếm thôi mà
    – Không nói nhiều đưa đây !
    – Vâng.
    Sau khi đi được 1 đoạn thì lẩm bẩm:” Mẹ thằng ngu tao đếm được 34 tầng rùi mà nó không biết, haha. Lời được 4 tầng”.

    Reply
  9. Van Nguyen says:

    Rầu, hôm rằm tháng 7 cô giáo hông chịu cúng nên bị ‘cô hồn’ dí hết vụ này đến vụ khác! :( Thôi còn có vài tuần nữa là hết năm rầu, ráng đi cô giáo!
    Còn bây giờ để tui đi truy tìm thủ phạm, chờ đó đi! hừm!

    Reply
    • ốc đảo says:

      @ Mây
      thôi nha, ráng chi cho hết năm vậy?
      Năm tới là năm tuổi của tui, tui mong cho nó đừng tới nè….
      hề hề

      Reply
    • silent says:

      @ Vân Nguyễn

      “Còn bây giờ để tui đi truy tìm thủ phạm, chờ đó đi! hừm!”

      I “can” you. Người nào ở đâu, xin ở đó giùm . Không có chuyện gì che kín mãi ánh nắng mặt trời. Chỉ cần vài hôm nữa, mọi chuyện sẽ bị ……xì hơi. :sad:

      Reply
  10. Cựu lính KQVNCH says:

    Trời, cô giáo làm tui phải trở lại bài trước đọc kỹ từng dòng, thiếu điều lấy kính phóng đại săm soi từng chữ xem cô giáo viết làm sao mà bị quăng lựu đạn, mìn Claymore, đạn M79 bắn thẳng như vầy.

    Với bộ óc bùn của tui sau khi đọc kỹ tui thấy có gì trầm trọng chê bai ca sĩ KL đâu. Mà ngược lại là đằng khác. Ây da, thiệt ở sao cho vừa lòng người. Đã mang nặng thành kiến thì khó bề đối thoại. Thôi cô à, đốt phong long đi.

    Reply
  11. Trùm Sò says:

    Không phải tui không phải tui. Hehe.

    Tưởng cô giáo chỉ chuyên dùng bút rút ruột người, té ra nghe cô giáo chửi nghe cũng êm tai quá xá. Tới luôn cô giáo. :mrgreen:

    Reply
    • ngoclan says:

      Cái này gọi là “lên tiếng” chứ chưa phải chửi :)

      Reply
    • silent says:

      Cô giáo mà “nỗi cơn gió bụi” thì hãy watch out, coi chừng! Cũng có vần có điệu hay ghê nơi!

      Reply
      • ngoclan says:

        Ui trời ơi, Silent gì kỳ vậy :)
        Hehehe, nói chứ có bực gì bực, đọc còm ở đây là lại thấy cười ha ha trở lại :)
        Cám ơn mọi người không bỏ người lúc lao đao, hehehe

        Reply
  12. ốc đảo says:

    @ Cô giáo, Anh Đạt, Ông Trùm & Anh Frank
    hông có hong có, ốc không dám sổ nho đâu.
    Câu ốc trích dẫn là của Cao Chu Thần danh sĩ, có liên quan đến chó. Ốc không dám dịch bậy bạ, nhớ sao bê lên đây cho ACE đọc chơi chơi vậy mà…
    Hình như nó có nghĩa là:
    Thần đi qua nhà ông Nhã. Ổng kêu thần vô sơi rượu. Chuyện ra sao không rõ, thần thấy hai bên cãi nhau rất to, bên này chửi bên kia là chó, bên nọ xỏ bên này cũng là chó luôn .Cả hai bên đều là những con chó say rượu. cãi nhau chán bèn nhào vô túm cồ quánh loạn xà ngầu.Thần thấy nguy quá, thần co giò thần chạy.
    đó là câu chuyện Cao Bá quát ứng khẩu lúc tường trình cho vua Tự Đức nghe vụ ẩu đả tại nhà Tiến Sĩ Phan Văn nhã.
    Ốc mượn câu chuyện này nhằm nói về chó, lũ chó má túng quẫn cắn càn!

    Reply
  13. silent says:

    @ Co Giao

    Hôm nay xả trại. Ai có điều gì ấm ức, buồn, giận hờn với cô giáo bấy lâu. Đây là cơ hội cuối cùng, bạn hãy tỏ bày, hãy “vent” ra. Đàng nào thì hôm nay cô giáo cũng đã giận rồi, có giận thêm chút xíu nữa cũng không sao! :) :) :)

    Reply
    • ngoclan says:

      hahahaha, xách động biểu tình nha!
      Tui chờ coi Silent làm trước coi có ai bắt chước làm theo không, rồi tui tỉa từng em một, hehehehe, j/k

      Reply
  14. Đoan says:

    tớiiiiiii luôn đi cô gíao !!!!!! im im, người ta tưởng lầm là cô gíao hiền bây chừ :P

    Reply
    • ngoclan says:

      “Bồ cũ” đang ngồi cười tủm tỉm kìa, khi nghe “tưởng là cô giáo hiền” :)

      Reply
      • silent says:

        @ Cô Giáo

        “Bồ cũ” đang ngồi cười tủm tỉm kìa.” Cười tủm tỉm tại vì mọi người đều “ngạc nhiên” vì sự mãnh liệt phản kháng của cô giáo. Chỉ có mình ta (bc) là biết tỏng, rành 6 câu về cô giáo từ……khuya. :) :) :)

        Reply
  15. ốc đảo says:

    Tui, Ken Zip, có vài dòng cho người nào đã mượn gió bẻ măng, không dám đường đường chính chính đối mặt với người bất đồng ý kiến, cứ rình rình coi người khác để hở (?) là chộp bây chộp bạ.
    Thứ nhất, đến thời buổi này mà định nghĩa chữ “BLOG ” là gì vẫn không thông thì không ra làm sao cả. Hèn chi vẫn cứ tập làm người, không lớn lên được!
    Entry của chủ Blog viết, thì họ có trách nhiệm, không hề liên đới với bất cứ ai ” chỉ thị” hết, vì đó là những suy nghĩ, ý kiến hay nhận định riêng của cá nhân họ.
    Thứ nữa, đọc một Entry mà hoàn toàn không hiểu hay cố tình không hiểu, để rồi suy luận theo ý của mình, gán ghép cho người khác nhằm thỏa mãn nhu cầu và mục đích riêng tư, đó là tư cách của 1 con người hèn hạ, vô liêm sĩ.
    Không ai chê trách khi mình thất học, nhưng người đời sẽ nguyền rủa những kẻ có học mà vô hạnh.
    Nên nhớ nằm lòng điều đó !

    Reply
  16. Van Nguyen says:

    Tui cũng xin ‘nhắn’ vài lời…

    Tổ cha cái thứ bất lương
    Cái quân mắc dịch cái phường nói ngoa
    Lấy bài viết của người ta
    Đem đi xuyên tạc đúng là mắc toi
    Có thì nói, không thì thôi
    Nói ngược nói ngạo có hồi xe tông

    Reply
  17. Tino says:

    Hahaha! Mình nhớ không lầm thì tôn chỉ còm gia là “Hu ke” mà. Tam quốc chí gối đầu giường mà các còm sĩ quên chiêu khích tướng rồi sao ? Thêm nữa, level khác thì có nói mấy cũng …. thừa. Tội cho “mình” phải nghe “xì trum” lây. Nói thiệt nha, hễ nặng lời rồi thì dù thô tục hay thanh tao ….. cũng hurt nhưnhau thui. Có chuyện gì vui kể nhau nghe chắc thú vị hơn nhiều. Thiển ý !

    Reply
    • ngoclan says:

      Thì mọi người đang chờ Tino kể kìa, còn không mau, hehehe

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Có lý hén! heheh!
      Ai có chuyện dzui kể trước đi, để tui ráng coi có dzui nổi hông! :(

      Reply
      • ốc đảo says:

        @ Vân
        tui là người kể chuyện vui đầu tiên trong lúc khói lửa ,củi cháy ì xèo à nha!

        Reply
      • Tino says:

        Nói dị thì ông cố nội mình cũng không dám kể. Thôi, chờ còm gia nguội bớt, mình kể nha. Eo ơi, em hãi quá !

        Reply
        • ngoclan says:

          Eo ơi, Tino mà cũng rút lui sao!
          Làm gì mà hãi chứ :)

          Reply
          • Tino says:

            Em sợ em, cô giáo à. Mỗi lần có đám cãi lộn, em nhào vô can. Tan đám cãi, thành đấu võ đài tự do. Em tự nhiên thành võ sĩ bất đắc dĩ, bị quánh hội đồng. Vụ này xảy ra miết nên giờ nghe lớn tiếng, đâm sợ ngang. Hehehe, tuổi con thỏ đế.

            Reply
            • ốc đảo says:

              @ Tino
              Em sợ “em” đang giấu chổ bí ẩn hén.
              Cái vụ can ngăn không đúng quy tắc tam xuất, tui bị cả bên nguyên lẫn bên bị tẫn cho 1 trân thừa sống thiếu chết rồi.
              Con bà nó, nhè trạng sư mà nó phang tới tấp, phang tận tình…

              Reply
              • Tâm says:

                @Ốc: 2 vợ chồng người ta đang cãi lộn, anh cứ nhào vô ôm, kéo chị vợ chi bị ông chồng dớt luôn là đánh đúng chớ đánh lộn hồi nào….hehehe

                Reply
                • ốc đảo says:

                  @ TL
                  hahaha, ông rành qua hén. Hình như tui với ông cùng chung 1 sư phụ nên chiêu nào tui xuất ông đều biết hết trơn hén…

                  Reply
              • Tino says:

                Bởi vậy ! Mình thề sẽ làm người hát rong, tránh xa những đám ẩu đả. Nhớ lại vẫn còn ngán. Bất chiến tự nhiên thành ….. bao cát cho thiên hạ thử quyền cước. Lê xác về tới nhà còn bị bà già hỏi thăm sức khỏe, giảng moral cho thêm 1 mách. Chưa kể đám phụ huynh cả 2 phe, không rõ đầu đuôi, kéo qua mắng vốn ……. Ở hiền gặp lành chỉ có trong Tấm-Cám thui, mình kinh nghiệm rùi.

                Reply
    • ốc đảo says:

      @ Tino
      Đồng ý với Tino là mình nên hu ke!
      Nhưng họ động chạm đến who is who của nhà mình mà.
      Một con chuột đau cả tảu khó ở mà…

      Lời bàn ngang
      Tui khoái những chuyện Tino kể lắm đó…

      Reply
      • Tino says:

        À há, dám nói cô giáo là chuột nha. Nói cho đúng nè : 1 con ngựa đau cả tàu thêm cỏ ! Chị ngã, em gọi 9-1-1! ….. Muốn nghe lời vàng ý ngọc kiểu này nữa hông ? Mình có cả đống. Hhehehe!

        Reply
        • ốc đảo says:

          tui thì khác
          một con ngựa đau, cả tàu xúm lại đạp
          Em ngã, chị hỏi?

          Reply
          • Tino says:

            Sư phụ! Sư phụ biệt dạng chốn giang hồ, đệ tử mới dám múa may quay cuồng. Nay sư phụ xuất hiện, đệ tử vui mừng hết biết. 2 thầy trò mình song tấu nhạc rap kiểu này, TL chắc mắc cở lặn mất tiêu he.

            Reply
            • Tâm says:

              @Tino: 2 anh viết kiểu này, TL làm tiểu nhị đi pha nước ở sau bếp cho chắc ăn, sao mà tán lại 2 anh. :lol:

              Reply
            • ốc đảo says:

              @ TIno & TL
              hai ông này đang làm cho nhà máy đường hay sao vậy ?
              Tui là đường tam tạng mà còn o ngọt bằng hai ông nữa đó…
              nói chứ trong này âm thịnh hơn dương, tui vừa chèo vừa chống tới ngày hôm nay là bở hơi tai rồi, bàn giao lại cho hai ông đó. có Ông TB Ngao, nhưng ông chỉ đứng cười thôi. Còn anh Frank thì rủ áo phong sương nơi gác trọ , lâu lâu tới để lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang thôi…

              Reply
              • Tino says:

                Ông mà là Tam Tạng thì chắc TL & mình thành chánh quả quá, trời ạ !

                Reply
                • Tâm says:

                  Hahaha…tui tu đó ông, 9 đời mới lấy được cô Long….vợ tui bả nói như vậy đó, riết rồi tui tin lời bả nói luôn… :lol:

                  Reply
  18. Bidong says:

    Sao hôm nay Tino “hiền khô” vậy? j/k :)

    Reply
  19. Tâm says:

    Mọi ngày tui với ACE vô đây theo cô giáo học, dáng cô mảnh khảnh dịu dàng, tay nhịp nhịp cây thướt, cô đánh vần ê, tụi tui đọc ê…lâu lâu chọc cô giáo nói lộn a. Giận lắm thì cô chỉ phạt úp mặt vào tường thôi. Nhưng hôm nay, cô giáo của tụi tui thành người hùng Rambo. Không biết cô thủ khẩu đại liên ở đâu, ai làm gì cổ giận, cổ làm cho một dây

    Tạcch….tạch. ,…. “bày trò đổi trắng thay đen”
    Tạcch….tạch. ,…. “kẻ xấu mồm xấu miệng”

    Chắc còn giận, cổ vén cái áo dài lên, xé một tay áo cột tóc đuôi gà cổ bắn tiếp

    Tạcch….tạch. ,…. “cả đời chỉ biết cúi đầu”….cô quăng thêm 2 trái lựu đạn “làm theo chỉ thị với chỉ đạo”

    TL nói giởn chơi cho cô giáo vui lấy thêm tinh thần bước tới. Ở đời còn nhiều chuyện đáng làm và để dành thời gian lo chuyện có ý nghĩa hơn.

    Có phần 2 hông cô?….:lol:

    Reply
    • ốc đảo says:

      @ TL
      ông đi làm kính đeo đi ông! Ông có nhìn lộn người không vậy?

      Reply
      • ngoclan says:

        Hey, tui đọc tui quê một mình được rồi, không cần la lên như vậy nữa chứ Ốc Nho!

        Reply
      • Tâm says:

        @Ốc: vậy cô giáo của mình không phải là từ mẩu hả? Vậy là tui đả lầm rồi sao? (TL đang giả nai…hehehe). :lol:

        Reply
        • ngoclan says:

          Grừ Grừ Grừ Grừ!

          Reply
        • ốc đảo says:

          @ TL
          Từ mẫu thì không ai cãi rồi.
          Nhưng tui nhắc ông là cô giáo một mình một cõi sừng sững lừng lững đó nha. Không mảnh mai như ông nghĩ đâu
          À ” mãnh” mai thì có lẽ, như Mãnh Thử quá Giang đó
          Tui nghe lời Silent, tui cà khịa trước. Ăn thước bảng quen rồi…

          Reply
          • Van Nguyen says:

            Bô muốn được ‘một cõi sừng sững lừng lững’ vậy dễ lắm sao! hừ!
            Phải ‘vững chắc’ như vậy thì chồng con mới có chổ để ‘nương tựa’ chớ! :P :D :)

            Reply
    • ngoclan says:

      @Tâm:

      hahahaha, tui đọc còm của TL tui cười muốn chảy nước mắt. Ai cũng học và sử dụng tiếng Việt lẹ kiểu này thì hết đường tui húp cháo rồi ;)
      Ngay từ đầu ở blog này, tui đã có nói rồi, ai muốn nói tui sao cũng được, chê bai chửi rủa gì cũng được, nhưng đừng dùng những gì tui viết để xuyên tạc người khác, nói xấu người khác thì tui không đồng ý.
      “Giang hồ” nói có sức chơi có sức chịu, hehehe, tui không muốn vì chuyện mình viết mà người khác mang tiếng, vậy thì không công bằng. Chỉ vậy thôi.

      Reply
      • Tâm says:

        Rất đồng ý với NL. Cố tình bẽ cong ý của khác là không phải người tốt hay đàng hoàng rồi.

        Reply
    • xixon says:

      @TL: Troi oi la troi! Luc doc may loi xuyen tac thi xixon day cung thay bat binh qua the^? nhung doc toi bai tho cua Hen va may dong cua TL thi xixon cuoi muon te xuong dat luon! he he… :-)

      Reply
  20. HTC says:

    Hôm nay bận, vừa về tới nhà, mở máy lên liền, nhưng đọc xong tui tức, bây giờ ăn không vô, muốn xách cây đả cẩu bổng đi tìm con chó hoang ,khệng cho nó chừa, tui muốn chưởi đồ chó, nhưng nghĩ lại không đành, vì con chó tui nuôi, nó khôn lắm mà, gọi phi cầm phi thú như Ốc gọi thì sợ nó hổng hiểu, thôi thì gọi là cái con bà nó

    Reply
  21. ốc đảo says:

    @ Mây
    Tui xin họa lại bài xuất miệng thành thơ của Mây nha

    tông xe hồi có thì thôi,
    ngạo nói, ngược nói mắc toi đúng là
    Đem đi xuyên tạc người ta
    Bài viết lấy của nói ngoa cái phường
    Cái quân mắc dịch bất lương
    Trộn thơ thị Hến, Bảo Khương ấy mà….

    Reply
  22. Gia lum lon says:

    Chuyên đối thoại GLL tưởng tượng của cô chủ nhỏ với anh hùng thọc gậy bánh xe :

    Blog ở đây thế, đọc không nổi thì biến, đây không thiết !
    Tôi chỉ nói thế thôi chứ có lằng nhằng chê nong gì đâu mà cô to tiếng?
    Thế mà còn không lằng nhằng à, nếu anh không có đủ trình độ thì tôi tha cho, lần sau đừng vác mặt đến đây nữa nhé, nhìn lịch sự thế kia hóa ra cũng là đồ giẻ rác, trông người thì có văn hóa mà sao vô văn hóa nhỉ?
    Ờ hay nhỉ, tôi cho thêm chút mắm chút muối, quí hóa lắm mới làm vậy, tha hồ nổi tiếng nhá
    Qui’, quí cái đồ của chân dài tới nach ở hồ con rùa hả? , ở đây blog tôi chỉ có ấm ớ nhưng trung thực, đọc được thì đọc, không đọc được thì bước, bước bước ngay !
    vỗ đành đạch :P

    Reply
  23. HTC says:

    Già phải cho nó giãy đành đạch, thì nên hơn

    Reply
  24. HTC says:

    Tui hiểu rùi, Già đi chợ Đồng Xuân, mà vổ đành đạch, giống Ba Giai, Tú Xuất, quá, hehe

    Reply
  25. ốc đảo says:

    vỗ bồm bộp, vỗ bành bạch…
    j/k

    Reply
  26. Bidong says:

    Mà hơi đâu nói nhiều hả bà con, cứ coi kẻ xấu như con kiến, mình chỉ cần bấm móng tay 1 cái là cái đầu nó đứt rồi, thì nó đâu còn nói được nữa? gọi nó là chó thì nó còn sủa điếc tai? j/k
    Tui đọc còm, tui té ghế nãy giờ! cười híp mắt và hiểu còm sĩ nhiều hơn! :) Rất hân hạnh được làm còm sĩ trong blog này, huynh đệ chi binh! :)

    Reply
  27. annphong says:

    Chào Ngọc Lan, nay NL thấm được mùi cay đắng của VQHN chưa? Làm việc ờ NV bao nhiêu năm rồi, cứ đến cuối tuần là thấy người ta cầm cờ cầm micro la rầm beng yêu nước Viet Nam đã đảo ai đó, bộ NL còn chưa quen sao!
    Ít nhất Ngọc Lan còn có chổ để viết những gì mình muốn, và những người tin NL thì vẫn còn thương NL. Đó là quý lắm rồi.
    Ở đời lắm người thích nổi tiếng. Chửi hay chụp mũ cũng có thể làm họ nổi tiếng, hơn cả người nổi tiếng!
    Thôi, hãy làm những gì mình nghĩ là đúng, tích cực, hửu ích…thì cứ làm.

    Reply
    • ngoclan says:

      @Ann Phong

      Cám ơn những tâm tình của chị Ann Phong.
      Mùi cay đắng của anh HN, em nghĩ mình đã thấm từ sự kiện lần trước, cách đây hơn 4 năm rồi.
      Em cũng nghĩ “những gì mình nghĩ là đúng, tích cực, hữu ích…thì cứ làm” vì nếu mình chùng chình hay sợ hãi không làm thì mình sẽ bị kẻ ác nuốt tươi.
      Hơn nữa, trước giờ người ta nói “NL dữ” chứ chưa ai nói “HN dữ” bao giờ :)

      Reply
  28. M&M says:

    ​Vài lời mến gửi Ngọc Lan và quý báo Người Việt: Trong sự việc xuyên tạc, vu khống của các thế lực vô minh hướng vào những tờ báo trung thực như nhật báo NV, chúng tôi muốn cho quý vị biết là độc giả chúng tôi có đủ bình tâm và sự phán đoán sáng suốt để biết đâu là giả, đâu là chân. Xin quý vị yên tâm làm tròn sứ mệnh của người cầm bút trung thực. Ngày nào quý vị còn cầm bút với cái tâm trong sáng, chân thật như của những nhà báo Đỗ Ngọc Yến, Trần Đại Lộc, Lê Đình Điểu, Ngô Mạnh Thu, Nguyễn Đức Quang, ngày đó, quý vị vẫn còn sự ủng hộ của rất đông độc giả thầm lặng chúng tôi.

    ​Riêng về tác giả của bài viết xuyên tạc nọ, tôi mừng là ông ta hiện ở Mỹ chứ không ở Việt Nam. Mừng vì ở Mỹ, một quốc gia có luật pháp nghiêm minh, nên cái ác của ông ta chỉ giới hạn trên những bài viết của ông. Chứ ở một xã hội được cai trị trên nền tảng của sự ác, như ở VN, những người như ông đã có thể dùng cái ác của mình trong việc vu khống, bắt bớ bao người dân vô tội.

    Reply
  29. HTC says:

    Tới bây giờ mới hiểu, thế thì đáng đánh đòn, hehe

    Reply
  30. HTC says:

    Tui vẩn ấm ức, vì không biết ai viết, và ở bài báo nào, nói thật tui ít coi báo khác, nên làm biếng tìm, bà con ai biết chỉ dùm, cám ơn, cám ơn

    Reply
    • M&M says:

      Anh HTC google câu này thì sẽ thấy: “báo Người Việt đi đến quyết định ‘thanh toán’ Khánh Ly một cách công khai, chỉ thị cho ký giả Ngọc Lan viết bài….”

      Good luck anh HTC! :-)

      Reply
      • Van Nguyen says:

        Không biết bài đó có bị lấy xuống không mà sao tìm không ra M&M ơi! :(
        Thanks, anyway! ít ra cũng biết đó là một ‘ông’…cà chớn! hehe!

        Reply
      • silent says:

        @ Co Giao NL

        Tời ơi tời. Tưởng ai xa lạ chứ cái ông Ngô Kỷ này thì tốn công, tốn hơi, tốn
        sức, hơn thua với ông ta làm cái gì?? Từ nhiều năm qua con người ông ta vẫn vậy, vẫn vậy không thay đổi. Vẫn sống lêu bêu bên lề xã hội, vẫn không trách nhiệm với bất kỳ một ai, và ngay cả chính mình. Xin đừng đòi hỏi sự lương thiện, lòng tự trọng, sự chân thành từ nơi con người của ông NK. Chúng ta có rất nhiều điều hay trên blog để tìm vui, học hỏi. Thôi thì hơi đâu bận tâm đến một người không xứng đáng để phải nghĩ đến, chạnh lòng, dù chỉ là một thoáng giây. Cho qua và tới luôn “bác tài” NL ơi !

        Reply
  31. HTC says:

    Cám ơn các bạn
    Thì ra là hắn, tui biết anh ta, và lần nầy tui muốn nổi lửa vì bài viết của anh ta,
    Phóng viên Ngọc Lan chỉ nói lên những gì nghe và thấy trong buổi trình diễn, và đó cũng là cãm nghĩ riêng của NL. Nhưng anh ta lại bóp méo sự thật, tạo nên mối bất hoà, gây sự chia rẽ cho mọi người, anh ta chuyên đi phá hoại tình đoàn kết trong CĐNVHN, ai được lợi?
    Anh ta không nhớ tui, nhưng tui nhớ anh ta, lâu rồi ở trước báo NV, lần đó may mắn cho anh ta, vì có cô con gái tui đi chung, nếu không, tui dám bảo đảm, ba má anh ta nhìn anh ta cũng không ra, thấy tên là tui muốn nổi máu du côn rồi

    Reply
    • Cựu lính KQVNCH says:

      @HTC
      Xin can ông bạn già. Ông đục phù mỏ hắn thì ông nuôi hắn suốt đời đó. Tui google không ra bài viết này nhưng search trên yahoo thì ra. Tưởng ai chớ ông này thì ai cũng biết mà, kể cả các bạn KQ tui ở tiểu bang khác. Có ai để ý tới hắn đâu mà chửi chi uổng sức. Thứ Sáu này liên lạc để bàn chương trình ngày thứ Bảy nha. Take care!

      Reply
      • Gia lum lon says:

        Tui yêu cầu anh Htc muon chân dài Bolsa chài hắn cho tiêu luôn đơi trai già , thuốc độc bọc đường :P

        Reply
  32. ongthai says:

    Hôm nầy buồn thấy …Ngô Kỷ.Chợt nhớ đến nhà thơ Vũ Hoài Mỹ.Và vấn vương một cặp lông mày.

    Reply
  33. Hoang says:

    trên mạng có rất nhiều người không thích KL vì cho là thân + Sự việc này càng ồn ào hơn sau khi cách đây vài tháng các báo internet bên VN đăng tin KL đã được cấp giấy phép trĩnh diễn bên VN trong tháng 11. KL thì lại không phủ nhận hay công nhận việc này. Rut’ cuộc có người lợi dụng kéo cô giáo về phe họ để chỉa keyboard (thay vì ngòi viết) về KL

    muốn yên thân mà cũng không được phải không cô giáo? Tthần dân của cô giáo trong blog này không ai nghi ngờ tấm lòng của cô giáo đâu ;)

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Công nhận lâu lâu quan xử một vụ thấy có lý à ta! hehe!
      Chắc tại hông có ai ‘chân dài’ trong vụ án này nên quan sáng suốt hơn! hahahah!

      Reply
  34. Bidong says:

    Đọc làm gì bài viết của kẻ xuyên tạc cho đui mắt!!! Để thời giờ làm chuyện khác còn ích lợi hơn nhiều! Rất mong ca sĩ KL sẽ có nhận định đích thực đâu là bạn đâu là thù! :(

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Đúng dị, chửi xong rồi bỏ qua, hơi đâu mà nghĩ tới, ‘Để thời giờ làm chuyện khác còn ích lợi hơn nhiều’, chẳng hạn như …dìa nhà nấu xôi ăn! :P :P :P
      Thôi tui vọt à nghe, tối quỡn gặp lại! hehe!

      Reply
  35. Com Si says:

    Tôi không ưa cái mặt cha này. Tôi có một thắc mắc không biết có anh chị nào biết trả lời giùm. Hắn làm nghề gì mà sống vì tôi thấy hắn là chuyên viên biểu tình từ sáng tới tối từ nhiều năm rồi?

    Reply
    • silent says:

      @ Com Si

      Nghề của ông NK là nghề “làm thinh”, một expert về biểu tình, chuyên phá làng phá xóm trên phố Bolsa. :sad:

      Reply
  36. Tino says:

    Mình thích nhìn khía cạnh tích cực của mọi việc. Nhờ anh hùng thọc gậy bánh xe mà cô giáo hăng tiết gà, tiết vịt…… thủ blog. Còm vừa lên là trả lời ngay lập tức, đã hông ! Bài trước chưa ráo mực, bài này đã post. Còn gì bằng !
    Giờ tình hình chiến sự đã qua, kiếm chuyện zui kể được chưa cô giáo & còm gia?

    Reply
  37. silent says:

    @ Tino,

    Cứ cho là tạm ổn đi. Tino bắt đầu là vừa. :) :) :)

    Reply
  38. Gia lum lon says:

    Câu hỏi cho ACE
    Noel sắp tới:
    1- Nam giới (husband) muốn đuọc nhận món quà nào nhất?
    2- Nữ giới (wife) muốn đuọc nhận món quà nào nhất?
    3- Bồ nhí muốn đuọc nhận món quà nào nhất?
    4- Áp út muốn đuọc nhận món quà nào nhất?

    Reply
  39. Tino says:

    Bữa nay Tino kéo cày quá sức, oải ! Hic, vô mùa nên hơi …. cực. Hết pin, chử nghĩa lặn mất tiêu rầu. Kiếm bài cho còm gia giết thì giờ vậy. Enjoy !

    Tình cờ đọc bài viết thú vị, gởi đến còm gia. Thời điểm 2002 nên giá cả rất là ….. mềm.

    Ăn Nhậu Sài Gòn

    Hồi này sức khoẻ ọp ẹp, tôi ít đạp xe đi xa, thấy thay dổi đã đành. Nhưng mà đến cả phóng viên báo chí, là giới di chuyển nhiều nhất, cũng phải ngạc nhiên. Bằng cớ là phóng viên Bình Nguyên đã viết :”Cùng với tốc độ phát triển kinh tế là sự biến đổi, hình thành các “phố ăn uống” với các món ăn chơị Và tất cả diễn ra khá nhanh, nhanh đến nỗi lắm người phải ngỡ ngàng, lạ lẫm chỉ sau 1 thời gian ngắn… Có thể nói ở Saigon hiện nay, tiệm ăn quán nhậu có mặt trên từng nét phố, và những phố nhậu, làng nhậu cứ mỗi ngày 1 hiện diện nhiều thêm. Khó lòng mà thống kê chính xác được ngay trong khu vực mình ở có bao nhiêu quán xá lớn nhỏ phục vụ ăn nhậu”.

    Thực trạng của Saigon hiện nay là nhiều khúc đường phố đã trở thành… “Ẩm thực phố”, chuyên kinh doanh ẩm thực, quy tụ những tiệm bán cùng 1 loại món ăn nào đó, kể cả các loại đặc sản, có lẽ do tập quán “buôn có bạn, bán có phường” như ông bà mình thường nóị

    Món thường thấy hiện nay là thịt cầy (thịt chó) đang dẫn đầu phát triển. Nếu ở Hà Nội chỉ có 1 “Liên hiệp Thịt Chó Nhật Tân” thì ở Saigon hiện nay đã xuất hiện nhiều “Liên Hiệp” như thế. “Liên hiệp” lâu đời nhất, có từ trước 1975 là khu Ông Tạ (Tân Bình) vẫn giữ được ưu thế cũ, với trên chục tiệm treo bảng “Thịt Cầy 11 Món” chớ không phải chỉ là 7 hay 9 món như trước. Nhưng ngày nay dân Saigon muốn nhậu thịt cầy thì không nhất thiết phải mò đến khu Ông Tạ nữa, vì đã xuất hiện 1 số “Cẩu Nhục Phố” (phố thịt cầy) ở 1 só địa điểm khác trong thành phố.

    Phố mặt tiền ngày càng đắt giá, mà thịt cầy lại là món ăn bình dân, phục vụ giới bình dân nhiều hơn, nên những người muốn mở quán thịt cầy đã họp nhau lại, hoặc rủ nhau, hoặc là theo 1 cách nào khác, nhưng đúng là tổ chức “Liên Hiệp”, đã mướn hẳn 1 con hẻm ở đầu đường Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập Tự cũ) gần cầu Thị Nghè, và hình thành 1 phố thịt cầy có hạng.

    Rồi khu nhà lụp sụp trước kia, doc theo đường rầy khu Cổng xe lửa số 6 cũng trở thành 1 phố thịt cầy sầm uất, mà cứ xế chiều trở đi, từ dân xích lô, taxi, công nhân, dân chạy mánh, công tư chức…cho đến dân giầy tây cà vạt, cầm điện thoại di động…đều chen chúc nhau mà hả hê thưởng thức những chả rìa, rựa mận, xáo măng…

    Mỗi phố thịt cầy đều có đăc điểm riêng, và mỗi quán cũng có những “độc chiêu” riêng. Nhìn chung thì phố cầy Ông Tạ vẫn nổi tiếng nhất về món rựa mận. Khu này còn nổi tiếng với bí quyết làm món nước chấm vàng sệt, thơm lừng vị sả. Đặc biệt là thịt cầy bây giờ đã di vào từng gia đình, chứ không phải chỉ xuất hiện độc quyền ở các quán nhậu, có lẽ vì “tính dân tộc” cũng như “tính kinh tế” của nó, và còn vì các bà các cô bây giờ cũng “mê” món “quốc hồn quốc túy” này, di tiệm ăn thì vừa mắc, vừa bất tiện với đàn bà con gái, nên các bà các cô mua về tự nấu lấy, vừa rẻ vừa cầm chân được chồng. Cho nên cầy thui sẳn, được xẻ ra bán ở chợ khu Ông Tạ như thịt heo thịt gà vậỵ

    Thịt cầy hấp thì không đâu qua mặt được phố cầy cầu Thị Nghè, với những miếng thịt mềm thơm lừng bên chén mắm tôm ớt chanh sủi bọt và đĩa húng quế xanh tươị Quán Hai Mơ ở phố cầy Ông Tạ thì nổi tiếng với món chân giò xáo măng, mà đám di cư Bắc Kỳ gọi là “cặp phanh”, vì cẳng cầy thui vàng lườm, nấu mềm rụm, thả vô tô xáo tổ chảng bốc khói, co quắp lại trông giống cặp tay thắng xe đạp.

    Thịt cầy ngày nay phổ biến đến nỗi các quán cầy ở Saigon nhiều khi hụt nguồn thịt, mặc dù vẫn có những đường dây cung cấp từ các tỉnh lẻ, thậm chí từ miền Trung vào nữạ Bởi vậy nạn trộm chó đang lan tràn khắp nơi, “căng” nhất là ở các Quận Phú Nhuận, Tân Bình, Bình Thạnh. Tại Quận Phú Nhuận, bọn trộm chó có các thủ đoạn rất tinh vi, và tổ chức thành những đường dây hẳn hòị Chỉ riêng Phường 12, có ngaỳ mất tới 15 con chó. Nhà nào nuôi chó không dám thả cho chó chạy rong nữạ

    Các quán thịt cầy chỉ là 1 thành phần trong diện quán đặc sản hiện nay, vì còn nhiều loại quán đặc sản khác nữạ Phóng viên nhà báo như Bình Nguyên đã không thể thống kê được con số tiệm ăn quán nhậu trong khu vực của mình, huống chi là tôi (Gs hồi hưu Tân Định). Có điều là dân Saigon, nhất là nam giới chịu nhậu, thì không ai không biết Phố Lẩu Bò đường Ngô Thời Nhiệm Q3, nổi tiếng với món Lẩu vú bò, là loại lẩu bò “cao cấp”. Còn gần Cầu Đỏ Quận Bình Thạnh thì có cả 1 dãy quán lẩu bò bình dân phục vụ dân lao dộng nghèọ

    Phố Lẩu Dê không phải chỉ là khu Bàu Sen đường Lê Hồng Phong, mà đã có “Phố lẩu dê” ở đường Nguyễn Công Trứ, xuất hiện sau nhưng lại nổi tiếng hơn, với món dê nướng và “óc dê trùm mền”, tức óc dê chiên bột. Còn Phố Bột Chiên khói lửa ì xèo thì nổi đình đám nhất là dãy quán đường Võ Văn Tần.

    Các bà các cô không thích nhậu thì rủ nhau đến Phố Bún Bò đường Trần Huy Liệu, chuyên bán các món Huế, ngoài bún bò Huế còn có bánh bèo, bánh nậm, bánh khoáị.. Phố Cá Hấp xuất hiện ở đường Đinh Công Tráng, tuy chuyên doanh đầu cá lóc hấp, nhưng cũng có những quán bánh xèo hấp dẫn. Dãy quán đường Hồ Biểu Chánh thì nổi tiếng với món tép nhúng nước dừạ Khu Thanh Đa có Phố Cháo Vịt, đường Nguyễn Đình Chiểu có Phố Bò Bảy Món, còn Phố Bê Thui thì tọa lạc trên đường Võ Thành Trang ở Ngã Tư Bảy Hiền.

    Mới đây, khi báo chí và các đài truyền thanh loan tin về nạn bò điên Anh quốc, thì 1 số dân nhậu bèn gọi Phố Bê Thui Bảy Hiền là “Phố Bò Điên”. Khách vào quán, kéo ghế ngồi rồi la lên, “Một đĩa bò diên đi, ông chủ !”, là có ngay 1 đĩa bê thui nóng hổị

    Có lẽ phải dài dòng đôi chút về Phố Bê Thui này, vì nó mới xuất hiện và có những nét đặc thù không nơi nào có. Cái tên Phố Bò Điên có lẽ phản ảnh phần nào 1 trong những tính đặc thù nàỵ Trước hết, nơi đây đúng là “phố bò điên”, vì các chủ quán chơi rất bạo, cho người nhà chất rơm thui nguyên con bê ở ngay lề đường, khói tỏa mịt mù. Quán nào cũng treo nguyên từng đùi bê thui nóng hổi, chủ quán xẻo ra từng miếng lớn, xắt ra phục vụ khách, ăn với rau húng lũi, chấm tương Bắc trộn gừng giã nhuyễn, rất đúng điệu Bắc Kỳ.

    Ngoài số khách từ các quận khác tới, thì khách địa phương phần lớn là di dân gốc Quảng, đến nỗi khu Bảy Hiền ngày nay còn được được gọi là “Tiểu Quảng Nam” với Làng Dệt Bảy Hiền và Xóm Xích Lô xứ Quảng. Xung quanh khu vực chùa Phổ Hiền đường Võ Thành Trang, chỉ trogn khoảng 700-800 m mà có tới mấy chục quán lủng lẳng…bê thuị

    Đặc biệt là giá cả rất rẻ. 1 đĩa gồm 100 gram bê thui với đủ đồ phụ tùng, kèm 1 lít bia hơi, giá chỉ 10,000 đồng, đó là 1 suất nhậu cho 1 ngườị 1 ông bạn Nam Kỳ Quốc của tôi, dân xứ mắm Châu Đốc, chưa quen với tương Bắc trộn gừng giã nhuyễn, thì ổng gọi mắm nêm pha chua ngọt như ăn bò bảy món, mà không sợ lạt vị. Ông lý luận :

    - Bê chỉ là con bò con chưa lớn, còn bò chỉ là con bê đã trưởng thành, nhớ lại sách học vần ngày xưa có câu “bê bú bò” là vậỵ Phố Bia Thi Sách hồi mấy năm về trước, bây giờ trở thành Phố Đặc Sản Đồ Biển, mà dân có tí tiếng Anh kêu bằng “Phố Xi Phút”. Xe cộ đậu, dựng nghẹt lề đường, lòng đường, mà quán nào cũng có dăm bảy “cò” tràn ra lòng đường níu xe của khách để lôi kéo, mời mọc, khiến con đường mang tên đức phu quân bà Trưng Trắc không còn lưu thông được nữạ

    “Liên Hiệp Đồ Biển Thi Sách” có cả 1 hệ thống cung cấp hải sản, gồm cua cá tôm sò ghẹ nghêu ốc hến mực sưá…trực tiếp từ Vũng Tàu, Long Hảị Gần đây, để thu hút dân nhậu, các chủ quán đã yêu cầu những tay lái buôn chở từng xe xì tẹc nước biển về để nuôi hải sản, cho khách thấy cua cá tôm ghẹ còn đang bơi lộị Tất nhiên giá cả ở đây chẳng bình dân chút nàọ Hồi mới hình thành và mang tên Phố Bia Thi Sách, hoặc Phố Bia Bọt, thì nơi đây còn được coi là tụ điểm nhậu bình dân, còn bây giờ thì đã trở thành trung tâm ăn nhậu cao cấp, 1 con cua biển cỡ trung cũng bốn năm chục ngàn. 1 kg tôm càng xanh cũng trăm sáu, trăm bảy chục ngàn…

    Nhưng kinh doanh đồ biển không phải là độc quyền của Phố Xi Phút Thi Sách. Các quán hải sản với giá rẻ bất ngờ đã mọc lên 2 bên đường Nguyễn Tri Phương Q8, đang được dân nhậu ít tiền chiếu cố tận tình. Hổm rày dân Saigon đã bắt đầu ngán thịt thà mỡ màng, nhiều bà nhiều cô phải ngày ngày đi tập “phít-nét”, hoặc lâu lâu đi hút mỡ bụng, con nít thì báo đăng là dad~ có tình trạng mập phì cần ăn kiêng, rồi người ta bắt đầu sợ Co lét tê rôn, người ta mới đua nhau ăn cua cá tôm nhậu đồ biển.

    Vì thế mà dân nhậu tiên đoán là các Phố Xi Phút sẽ tràn lan, giống như thịt cầy vậỵ Chả bù cho dăm bảy năm trước, nào có ai biết Cô lét tê rôn là cái quái gì, mà có biết thì kiếm 1 chút Cô lét tê tôn cũng không rạ

    Về loại đặc sản thịt rừng thì thành phố vừa ra thông báo cấm nhà hàng, khách sạn, tiệm ăn, quá nhậu bán các đặc sản chế biến từ động vật hoang dã. Lý do nêu ra là trong vòng 21 năm qua, các loài động vật hoang dã đã được các nhà kinh doanh thịt rừng khai thác triệt dể, và chuyên gia động vật học của các tổ chức bảo vệ thiên nhiên trên thế giới đã cảnh cáo VN là nếu không tìm cách bảo tồn các loài thú quý hiếm thì họ sẽ cúp các nguồn tài trợ về các dự án bảo vệ rừng. Thế là nhà nước ra lịnh cấm.

    Nhưng chỉ cấm thịt rừng, còn các đặc sản như rắn, rùa, dơi, chuột thì vẫn bình yên vộ..nồị Vì thế mà các quán đặc sản loại này càng ngày càng phát triển giữa 1 Saigon mà tỷ lệ người nghèo khổ còn chiếm hơn 50%.

    Nổi tiếng như cồn và có cái tên điệu nghệ là quán rắn Tri Kỷ, dù biết trước là các món thịt rắn ở đây đã được đưa vào bộ sưu tập những món ăn nổi tiếng của Á châu như huyết rắn pha rượu, lòng rắn xào, thịt rắn xào sả ớt, rắn hầm thuốc Bắc, lẩu rắn,… Tại đây, chủ quán rất nặng phần trình diễn, gọi đầu bếp đem rắn ra trước bàn tiệc, con rắn hổ dài hơn 2 m. Trong khi biểu diễn cho đầu con rắn ngóc tới ngóc lui theo bàn tay điều khiển điêu luyện của người đầu bếp thì…”phập” một cái, lưỡi dao bén ngọt đã chém phăng cái đuôi con rắn. Liền lúc đó, 1 người khác đưa rượu vào ngay để kịp hứng tia máu đầu tiên của con rắn xịt rạ Cứ vậy máu từ đuôi rắn tuôn vô bình rượu nhuộm thành màu đỏ cho tới khi con rắn xuội lơ, máu chi còn nhỏ giọt. Nhìn cảnh chém rắn và bình rượu pha huyết đỏ ối, các ông khách Âu Mỹ không tránh khỏi kinh hoàng nhưng cũng thích thú.

    Rùa và rắn ngày càng khan hiếm. Ở Saigon giá rắn đắt gấp năm bảy lần thịt heo thịt bò, chúng không còn là món ăn dân dã nữạ Ếch, chuột, dơi, nai, heo rừng…ở các quán nhậu đặc sản được chế biến thành nhiều món nhậu hấp dẫn. Còn chuột đồng từ Long Xuyên, Châu Đốc được các quán làm thành món chuột xào rau răm, xào lá cách, xào lá lốt, xe phay, rô ti,nấu canh chua, nhất là chuột nướng vàng chấm mắm xoàị..

    Những món “độc chiêu” như thằn lằn núi chiên bơ đã xuất hiện trên thực đơn của quán Thanh Thanh đường Sương Nguyệt Ánh, hoặc món rùa chưng thuốc bắc rất được ca ngợi ở Phố Rùa đường Bình Thới Q11. Khách của các quán đặc sản này gồm đủ thành phần, ngoài khách địa phương còn có cả Tây du lịch, Tây kinh doanh, Tây ba lô nữạ..

    Cơm VN thì ngoài Cơm Bắc Bà Cả Đọi ở đường Nguyễn Huệ, tụ điểm canh chua cá lóc ở đường Pasteur, Phố Cơm Nguyễn Cư Trinh, Phố Cơm Gà Hai Bà Trưng, tụ điểm cơm thố Hàm Nghi, v.v… Mô tả đặc điểm của những Phố Cơm này, rồi của từng tiệm ở từng Phố Cơm thì chả biết mấy lá thư mới kể hết.

    Bây giờ nói về hiện tượng Phố Cơm Chaỵ Chả là hổm rày thiên hạ càng ăn ra làm nên thì lại càng tin tưởng vào trời dất quỷ thần phật thánh, bởi vì nếu không có những đấng thiêng liên này thì đâu có được như ngày naỵ Thế là thiên hạ rủ nhau ăn chay, ăn chay ở nhà thì không ngon vì không biết làm, mà làm ở nhà thì… thường quá, không có…sang. Cho nên thành phố Saigon mới lần lượt xuất hiện những Phố Cơm Chaỵ

    Sớm sủa nhất là Phố Cơm Chay Hiền Vương, nay đã tụt xuống hạng nhì, mặc dù có những nữ tiếp viên đóng vai ni cộ..dởm, vừa bưng đồ ăn…vừa liếc mắt đưa tình. Nơi đây nổi tiếng là tiệm Tịnh Tâm Traị Phố Cơm Chay sang thì xuất hiên ở đường Nguyễn Trãi Q5, với cả chục nhà hàng chay, tiệm cơm chay lớn nhỏ. Đặc biệt là loại “cơm chay máy lạnh”, mà tiêu biểu là nhà hàng Phật Hữu Duyên ở số 513, làm giàu nhờ món mì xào chay nổi tiếng. Nhà hàng này đã mở thêm 2 chi nhánh ở số 527 và 545 cùng đường Nguyễn Trãị

    Có điều kỳ lạ là không biết tại sao món chay ngày nay lại lại có đùi gà dởm, tôm hùm dởm, cá biển dởm, thịt quay dởm…và bây giờ có cả lẩu dởm nữa, lẩu lươn dởm, lẩu rắn dởm…

    Ngoài 2 Phố Cơm Chay vừa kể, còn những nhà hàng cơm chay rải rác trong thành phố. Nhà Hàng cơm chay Giác Đức ở số 492 Nguyễn Đình Chiểu thì thuộc loại sang, có những phòng máy lạnh riêng cho từng bàn, hoặc từng ba bàn. Giác Đức còn đặc biệt ở chỗ là có cả cơm chay nhập từ Đài Loan, chẳng hạn gà rô ti chay Đài Loan, nửa con 50 ngàn đồng.

    Các nhà hàng cơm chay bề thế khác thì kể quán Cơm Chay Zen ở đường Phạm Ngũ Lão, đặc biệt có cả…đồ Tây chay nữa, giời Phật ạ ! Món Poulet Marengo được chụp hình màu, phóng thật lớn dán ngoài cửa kính để quảng cáo thì trông y chang như nhà hàng đồ Tây vậỵ

    Nhà hàng Huệ Tâm Trai ở dường Nguyễn Tri Phương cũng có món chay Đài Loan, nhận đặc tiệc chay, một thồi sơ sợ..nửa triệu thôị Nhà hàng cơm chay Thuyền Viên ở đường Nguyễn Văn Đậu, rất đông khách, nhờ các món bình dân như bún bò Huế chay, cơm chiên Dương Châu
    chay, và cả…phở chay nữạ

    1 tình hình đáng chú ý ở Saigon hiện nay là những quán ăn, tiệm ăn được quảng cáo là “hương vị Hà Nội giữa Saigon”.

    Theo ước tính của phóng viên Minh Thục thì hiện có tới cả triệu người Hà Nội và gốc Bắc đang sinh sống tại Saigon. Tất nhiên là nhà báo này căn cứ vào con số chính thức có trong thống kê của thành phố, gồm các viên chức các ngành các cấp cùng gia đình họ, giới công an, bộ đội, công nhân cùng gia đình. Các thành phần này đều có hộ khẩu hợp pháp. Còn con số gốc Bắc di dân, không khai báo, thì không thể biết là bao nhiêụ

    Cứ kể con số cả triệu là đúng đi, thì cộng thêm thành phân Bắc di cư, tức B54 như gia đình tôi, thì mở quán ăn món Bắc là “đúng thời vụ”, chưa kể dân Saigon, nhất là đám thanh thiếu niên mới lớn, đua nhau ăn món Bắc, coi như 1 phong trào vậỵ Phóng viên Minh Thục cho biết là ít nhất có cả chục quán, tiệm ăn chuyên doanh món Bắc rặt rải rác trong thành phố. Những người Bắc thuộc thành phần B75, B90, B95…nay đều tự nhận mình là “người Saigon”, cũng như tôi là B54 mà tự nhận là người Tân Định vậỵ

    Vô số món ăn Bắc Kỳ quen thuộc, phục vụ sáng tới chiều tốị Thôi thì` từ bún ốc, bún riêu, bún chả, bún nem, bún thang, bún măng, phở, cháo, miến…cho đến xôi vò chè đường, bánh cuốn, bánh tôm, chả cá… Đó là chưa kể các loại trái cây như mận Mắc cọt, vải thiều, sấu, mơ, nhãn Hưng Yên,.v.v..mùa nào thức ấỵ

    Mấy ông nhà báo gốc Bắc, mà theo tôi đoán là chiếm hết 80% số phóng viên, ký giả có mặt hiện nay ở Saigon, ký giả gốc Saigon (đọc lối viết và cách dùng từ ngữ trong các baì báo), đã “chế” ra câu :”Ăn Hà Nội, mặc Saigon”. Tôi thì thuộc phe không đồng ý, vì trong dân gian hiện nay ta có câu tục ngữ :”Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận Nhất”.

    Các quán Bắc thường tập trung ở Q1, Q3, xa lắm thì ở Gò Vấp (khu Xóm Mới), Tân Bìnnh (khu sân bay Tân Sơn Nhất). Bà Cả Đọi có quán cơm Bắc từ năm 1954 ở đường Nguyễn Huệ. Bà Cả năm nay đã lên lão, nhưng quán của bà vẫn đông, và bà đã mở thêm 2 chi nhánh ở Bình Thạnh và Tôn Thất Thiệp. Ở quán bà Cả, có thể thưởng thức cà pháo, dưa chua, mắm tôm, giả cầy, canh cua rau đay hoặc mồng tơi, cá rán (chiên), cá kho, trứng rán, lòng lợn đặc kiểu Bắc. Giá 1 phần ăn là 7000 đồng, ngon không kém gì ở Hà Nội trước 1954.

    Ở khu này còn có 1 bà cụ người phố Hàng Mành Hà Nội, theo con vào đây sinh sống. Quán của bà chuyên bán bún ốc và chè đỗ (đậu) đen nước đá. Bún ốc 3000 đồng 1 tô, đặc biệt vị chua là do nấu bằng dấm (bỗng) rượụ

    Muốn ăn bánh tôm và nem rán (chả giò) thì đến quán Hồ Tây trên đường Trần Cao Vân Q3. Bánh tôm giòn rụm, con tôm thật bự, bột trộn khoai lang xắt chỉ. Nem rán cua bể (chả giò cua biển) thì thịt cua thơm phức, nước chấm pha kiểu Bắc. 1 bàn 4 người kèm bia thì chỉ tốn 100,000 đồng là thoải máị Các gia đình gốc Bắc hay đặt tiệc sinh nhật ở đây để cho con cháu được hưởng hương vị quê nhà.

    Quán Miến lươn ở đường Gia Long rất đắt khách. Cô hàng tên là Hằng, sáng sớm đã nhóm lò than nấu nước dùng (nước lèo). Thịt lươn đã chiên khô, thật thơm, thả vaò bát miến vừa bùi vừa ngọt. Bún thang, bún măng ở đây cũng ngon vô cùng, giá mỗi bát 8000 đồng. Mấy ông nhà báo gốc Bắc bảo rằng hiện nay Hà Nội có gì thì Saigon có nấy, chẳng thiếu món nàọ

    Ở Q1 có những gia đình chuyên mở các quán phở Bắc, rồi chôm những tên tiệm nổi danh ở Hà Nội như phở Bắc Hải, phở Nam Ngự..rải khắp các đường phố chính, để thu hút đám thực khách gốc Bắc. Cũng đủ các loại phở nước, đặc biệt còn làm sống lại các món phở xào, phở áp chảo khô, áp chảo nưóc, đã gần như tuyệt tích ở Saigon từ lâụ Giá 1 tô phở là 5000 đồng, phở áp chảo, phở xào từ 7000 – 10 000 đồng.

    Con gái hiệu phở Thình ở phố Lò Đúc Hà Nội cũng vào Saigon lập nghiệp. Quán phở của cô mở ngay giáp sân bay Tân Sơn Nhất vì khu này khác đông dân Bắc Kỳ. Kỹ thuật nấu phở của cô có vẻ “Hà Nội” hơn, không bỏ đường, không giá trần, nhưng thêm nhiều hành trần, “thịt đầy có ngọn” — tức là “đông người lái” chớ không phải là phở “không người lái” như ở Hà Nội trước 1975, giá chỉ từ 5000 đồng 1 bát (“Phở có người lái”, tức là phở có thịt).

    Gần quán phở này còn có hàng bún chả Vân Anh do bà chủ người huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội đứng bán. Bún chả chỉ bán nội buổi sáng là hết vèọ Kế đó là quán bánh cuốn cà cuống, giá 5000 dồng 1 đĩa, đặc biệt lại quảng cáo là tinh dầu cà cuống mua từ…Mỹ (?). Chả biết có phải do cái tâm lý bất cứ đồ gì của Mỹ cũng ngon lành hay không. Thẳng thắn mà nói, dân Bắc còn tin Mỹ, phục Mỹ hơn dân Saigon nhiềụ

    Quán Thu Thủy ở cùng dãy phố thì nấu xôi vò chè đường, làm gà quay cũng khéọ Giá 1 kg xôi vò là 20,000 dồng, xôi nén 15,000 đồng, gà quay 55,000 đồng. Thường ai có giỗ kỵ hoặc tiệc tùng đều đến đây đặt món ăn, đồ uống thì có nước mơ chùa Hương (?) nghe đồn là rất ngon.

    Bây giờ ta nói qua loại ăn uống cuối cùng là quán cơm bình dân và cơm hộp.

    Hình thức ăn uống này rất phong phú, đa dạng. Hình như đường phố chính nào cũng xuất hiện những Phố Cơm Vỉa Hè nho nhỏ, hoặc những “tụ điểm” quán cơm vĩa hè, gồm từ vài ba tiệm, dăm bảy quán trở lên. Ngày nay dân Saigon bắt đầu sống quay cuồng theo kiểu lao động tư bản chủ nghĩa, vợ chồng đều phải đi làm, ít còn cái cảnh vợ ở nhà trông con, làm việc nhà, sáng ra xách giỏ đi chợ, nấu ăn từng bữạ Người đi làm thì từ công nhân đến viên chức cá kèo của các cơ quan nhà nước, từ giới xích lô cho đến dân chạy mánh, thường không về nhà ăn cơm trưa, cho nên phải ăn cơm bình dân ngoài đường. Vì thế loại kinh doanh này ngày càng nở rộ. Ngoài những phố, những “trung tâm”, thì các quán, các tiệm cơm bình dân rải rác khắp mọi nơi, và nơi nào cũng đông khách.

    Vật giá gia tăng, nhưng các chủ quán cơm bình dân cố giữ giá để khỏi mất khách. Chị Đào, chủ tiệm cơm số 1 đường Bùi Thị Xuân Q1 than thở với nhà báo :

    - Gạo tăng giá, cái gì cũng tăng giá. Đây là 1 quán cơm bình dân, mà hầu hết người đến ăn là công nhân viên chức. Cơm đồng hạng 5000 đồng 1 dĩa, cơm gà, heo quay cũng bằng giá cơm trứng chiên, cá khọ Cơm thêm 500 đồng 1 chén, canh 100 đồng 1 chén, trà đá 500 đồng 1 ly, thêm giữ xe miễn phí. Chỉ riêng cái khoản tiền ớt tăng từ 3000 đồng 1 kg lên 24000 đồng 1 kg, thì 1 ngày quán cơm của tôi xài hết 1 kg ớt, thế là toi 20000 tiền lờị..

    Đến cả giới sinh viên, học sinh cũng là thực khách của các quán cơm bình dân. Cô Ngọc Lan 16 tuổi, nữ sinh lớp 10 trường Bùi Thị Xuân, sáng học ở trường xong thì trưa đi ăn cơm bình dân, để tiếp tục học các lớp Anh văn, Vi tính ở nơi khác, kể rằng :

    - Mỗi ngày ba mẹ đi làm cho em 6500 đồng tiền ăn trưa, gồm 5000 đồng 1 dĩa cơm, 1000 đồng canh và 500 đồng trà đá, ăn quen riết được
    miễn phí trà đá !

    Tại quán cơm số 4 Trần Phú Q5, hầu hết khách quen là công nhân, thợ sửa xe lề đường, xích lô, sinh viên, thợ hồ, v.v… nên giá 1 dĩa cơm rất rẻ, từ 2000 – 5000 đồng, chén cơm thêm 500 đồng, chén canh 500 đồng, trà đá 500 đồng.

    Các quán cơm ở khu vực chợ Cầu Muối, trước đây nổi tiếng nhất thành phố ở chỗ giá rất rẽ, vì phục vụ cho các công nhân bốc xếp, xích lô ở khu vực chợ đầu mốị Hiện nay, ở đây 1 dĩa cơm giá từ 2000 – 5000 đồng, canh 500 đồng 1 chén, trà đá miễn phí. Như vậy, giá dĩa cơm ở đây đã bắt đầu “nhích lên” cho bằng với các quán bình dân khác.

    Coi phim Đài Loan, Hong Kong, thấy người đi làm đều mua cơm hộp ăn trưa, rất tiện lợi mà tiết kiệm, những người có đầu óc kinh doanh đã không ai bảo ai, lao vào dịch vụ mới mẻ nàỵ Không kể những tư nhân nấu cơm hộp tại nhà rồi đem đi bỏ mối, thì rất nhiều tiệm ăn, quán cơm làm thêm dịch vụ kinh doanh cơm hộp.

    Gọi chung là cơm hộp, thực ra phải nói là đồ ăn hộp, bởi vì ngoài cơm hộp thì còn đủ món linh tinh khác như xôi hộp, chè hộp, bún hộp, canh hộp, bánh cuốn hộp, bánh bèo hộp, bánh xèo hộp, v.v… Cơm hộp Bà Cả Đọi tùy món từ 8 đến 10 ngàn đồng 1 hộp. Canh 1 ngàn. Cơm tấm Thuận Kiều 15 ngàn đồng 1 hộp. Cơm gà Thuận Hải 15 nag`n đồng 1 hộp, món xào hộp 5 ngàn đồng, canh hộp 4 ngàn, bánh cuốn hộp Thanh Hương 7 ngàn, v.v… không kể hết. Ngoài ra cũng có cơm chay hộp nữạ

    Riêng những nhà hàng lớn còn có dịch vụ cơm hộp giao tận nhà. Khách chỉ cần gọi điện thoại cho biết địa chỉ rõ ràng, là có xe Dream phóng như bay tới giao cấp kỳ, để phục vụ những bữa tiệc gia đình, những buổi nhậu tại gia, “không say không về”.

    1 hộp cơm gà rô ti với hộp “móp” trắng tinh của tiệm Thanh Thanh đường Lê Quý Đôn, kèm đũa, muỗng, nĩa nhựa, khăn giấy, và cả trái chuối hoặc cái bánh bích-quy tráng miệng, giao tận nhà mà chỉ giá 7 ngàn đồng, thì mấy bà nội trợ tội gì mà nấu cơm lấỵ Cơm hộp gà Thượng Hải ở đường Võ Văn Tần giao tận nhà giá 15 ngàn đồng. Quán thịt nướng Thu Thủy ở đường Cách mạng tháng 8 giao bún nem nướng tận nhà, giá 9 ngàn đồng 1 hộp. Mấy tiệm ở đường Cao Thắng Q3 còn giao súp bóng cá, gà tiềm thuốc bắc, óc heo chưng hột gà v.v….giá từ 8 đến 15 ngàn đồng.

    1 trong những tiệm kinh doanh quy mô là tiệm cơm hộp Huỳnh Mai ở 357 Nguyễn Thiện Thuật Q3, mỗi ngày bán trung bình 1000 hộp cơm. Tiệm có 9 xe Honda để đi giao cơm tận nhà buổi trưa và tốị Những ngày nghỉ lễ, tiệm còn nhận giao cơm hộp nóng cho các đoàn khách (tối thiểu 50 hộp) đến tận Củ Chi, Biên Hòa, Thủ Đức. Mỗi hộp cơm Huỳnh Mai trung bình chỉ giá 5 ngàn đồng. Đáng chú ý là quán Hoàng Thị ở đường Nguyễn Trọng Tuyển, do các sinh viên Đại học Kinh tế đứng bán và giao cơm hộp tận nhà cho khách hàng. Các sinh viên đều mặc áo thun in hàng chữ “Cơm hộp Sinh viên Hoàng Thị” để gây chú ý, có lẽ muốn nhắc nhở đến bài thơ phổ nhạc “Ngày Xưa Hoàng Thị” mà giới sinh viên ưa thích.

    Reply
    • Silent says:

      @Tino,

      Ẩm Thực Sài Gòn xong rồi. Quá vui quá đã! Bây giờ còn không mau chuyển qua ẩm thực Hà Nội. Nhiều lúc ngồi suy nghĩ vu vơ, không hiểu một tô phở bò Kobe ở HN giá chi phí $35.00 dollars USA???. Cực kỳ vô lý. Đào tiền ở đâu để có thể ăn một tô phở với số tiền lớn quá “cỡ thợ mộc” như vậy? Ai biết xin chỉ giùm.

      Reply
      • Bidong says:

        Mà đâu có phải bò Kobe đâu nè? Chỉ có “đại gia” mới có thể nuốt trôi tô phở với giá đó thôi! :(

        Reply
  40. HTC says:

    @Tino
    Hay quá Tino, tui bi giờ đi kiếm cái gì ăn rùi đọc tiếp, đọc một hùi rùi đói, hehe

    Reply
  41. Gia lum lon says:

    Cám ơn Tino
    Giời ạ 2002 và cuôi năm 2012 hơi khác nhau nhu* thời Obama với Nixon
    Giá cập nhập của tháng 10, 2012
    Xin thức tỉnh
    1- Phở bò bình dân Phu Vương LVS va PVH: tô thuờng 35,000, tô đặc biệt 60,000
    2-Phở gà binh dân Phương béo (Tan canh), tô thuờng thịt đùi: 40,000(không phải đùi cô chủ nha)
    3- Ăn nhâu 2 nguòi, quán binh dân Huong Cau ở Lvs chua no, moi nguoi chỉ có 2 chai bia: 2 con tom cang nuóng, đĩa thịt heo moi. nuóng, đĩa mực hấp xả ….750,000 (ở Ngoc Sương là khoảng 1,200,000)

    4- Như Lan, ổ banh mì 35,000
    5- Ăn sang 1 chut : gánh Hao vung tàu, 2 nguòi ăn khoảng 4 món : muc 1 nắng, hao nâu xả, cá mú hấp hành, mực sũa : 2,000, 000
    6- Ăn vỉa hè, lẩu cá Kèo, vai chai bia cung khoảng 200, 000
    7- Quán Ngon(lvs)..tương đối rẻ nhât, mỗi đĩa khoảng 60,000.
    8- Bánh pía ST cung 40,000 phong
    9- Bánh kì vỉa hè thit heo quay,soi kiềng hien vi mơi thấy thịt : 20,000
    Có cần kiểm chứng, xin email tui gủi copy biên nhận cho coi :P

    (Khi nào wo*?n tui noi chuyên giá tiền ăn kiểu đai gia chân phèn )

    Reply
    • Bidong says:

      @GLL: ăn hàng quá thể! :)

      Reply
      • Gia lum lon says:

        Foods rẻ và safe hơn chân dài
        haha (ho.c cua? htc)

        Reply
        • Bidong says:

          @GLL: thức ăn ở Việt Nam hiện giờ có safe để sống còn để trở về Mỹ không? Cái gì cũng độc hại? Làm sao biết được cái gì ăn được và cái gì nên tránh? Lo lắng quá v/v này nên không dám về VN! :(

          Reply
          • Gia lum lon says:

            Safer than…driving or walk on SG streets :P
            hehehe
            (Tiền nào của nấy, tránh vỉa hè, mua về nhà nấu hay mang foods tu*` be^n na`y ve^`, mang mấy đòn filet mignon từ bên này về là bà con quí hơn cho tiền)

            Reply
          • Gia lum lon says:

            Bibi
            90 trie^u nguoi Viet a(n va` so^ng duo.c thi` mi`nh cu*’ enjoy va` ca?nh ti?nh
            hehhe

            Reply
  42. Đoan says:

    trả lời cho G câu hỏi số 2 nè : big hug, big kissss, plus Jaipur Boucheron perfum …chỉ bình thường thế thôi :P

    Reply
  43. Tiny says:

    @Silent : bài trước anh nói cô giáo cho thả giàn 1 bửa free lance, ai muốn nói điều gì cứ tha hồ mà nói, nói cho thoải mái.. T có câu chuyện này để thay đổi không khí, nói trước không được cười T à nghe, nó cứ “ám ảnh” T suốt đời còn hơn ngày cưới của T nửa đó, và bảo đảm không có ai trong Blog này bị như T hết. Lúc xảy ra tui tím mật ủa tím mặt, tay chân run rẩy, không biết làm sao, lẹ lẹ lên, nhưng nếu người khác thấy sẽ cười ngất. Tối rảnh T viết cho mọi người coi, nhưng không biết là khi đọc xong rồi mọi người suy nghĩ thấy T làm như vậy có đúng không hay là tui Điên… nếu không chắc có người phải gọi 9-1-1 dùm T

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Không phải điên, mà là…can đảm! hahahah!
      Em cũng có lần bị con gián chạy vô trong quần hay áo gì đó, nhưng em túm nó lại đến khi nó chết ngắt, rồi mới bóc nó ra, nhưng là ở nhà, hông phải ở giữa …trận tiền! :P :P :P

      Reply
      • Bidong says:

        Tui cũng bị 1 lần với con gián ở nhà bếp ở VN hồi tui còn nhỏ, tui thì lại sợ gián trời thần luôn, tui vừa nhảy tưng tưng vừa la làng! :)

        Reply
  44. Bidong says:

    @Tino: cho bà con ăn “hàm thụ” kiểu này thì chết mất! j/k Còn chuyện vui nào khác để kể nữa không? Mọi người đang chờ nha! :)

    Reply
  45. HTC says:

    Tiny, học sách của Ốc và TL hả?hehe

    Reply
    • Tiny says:

      @HTC : chuyện này thật 100%, là personal của T kể ra cho mọi người góp ý, nếu có xảy ra lần nữa thì phải làm sao? không biết, nhưng hy vọng không xảy ra nữa…

      Reply
  46. Tiny says:

    Lâu quá không có Tám cuối tuần nên kể ra đây trong topic này để thay đổi không khí nghe.
    Năm 1984 được bà bảo trợ cho về ở NY, vì là con bà phước diện hốt rác nên đã biết thân phận của mình phải phấn đấu cho cuộc sống xứ người này bằng mọi cách phải lấy cho được cái bằng High School. Bà ấy cho đi học ngay lớp 12 Ithaca NY HS là lớp cuối cùng của H School. Vô lớp luôn ngồi bàn cuối và khi hết giờ tan học cô thầy nào cũng biết mặt mình nán lại chút xíu để chỉ thêm những gì mình không hiểu trong lớp, thật tình rất nhiều kỷ niệm tốt về thầy cô ở ngôi trường này. Bà bảo trợ cũng đăng rao vặt đem về bịt bao rác bự chứa toàn là đồ Alteration để T kiếm thêm tiền xài, như lên lai áo, lai quần tây, tay áo Vest, Jacket, Skirt….hoặc viết tên học sinh ra trường ở trên tấm Certificate bằng chữ Gothic Calligraphy. Bà là Math Teacher của trường Cornell University. Ngày nào bà chở về cũng thấy tuyết trắng xóa 1 năm chỉ có 1 tuần là ấm, nhưng ốm như T thì sao chịu nổi vẫn lạnh cóng, còn những ngày kia thì thôi lạnh khoảng 10 độ tới 50 độ, có khi mùa đông dưới 0 độ, nhà của bà là 1 cái Farm rất lớn mỗi ngày lái từ trường về nhà là 2 tiếng đồng hồ, nói thầm nếu chết chắc không ai biết mình là ai và xác thì thành khô luôn, vì bà thích sống xa thành phố và không có nhà nào sống chung quanh, đi xa lắm mới thấy căn nhà hàng xóm. Ở không nổi trong cảnh này dù bà rất tử tế nên xin bà cho ra đi về California. T nhớ đi từ NY đến CA không biết chuyển xe hết bao nhiêu lần chuyến xe bus Greyhound do bà tiển đưa ở station, khi tới CA thì cái túi xách tay đã mất và tuần sau xe bus đã gửi trả lại cho mình về địa chỉ mới, vì mệt quá nên quên cầm theo bỏ lại ở dưới chân. Về CA bắt đầu học College, ao ước được có gia đình support để mình an tâm học tới nơi tới chốn nhưng đó chỉ là mơ, phải vừa học full time vừa đi làm để trả tiền nhà share phòng $200( thời1984 ) .
    Bắt đầu vô đề nghe, nãy giờ kể sơ sơ tiểu sử tới Mỹ. Xin được job làm ở Library ngay tại trường mình học mừng vô cùng lại được bà Supervisor thương mình èo uột, đi gió bay, ít ăn, đỡ tốn, nhưng siêng năng, hiền hậu, không quậy, phải nói ăn mì gói liên miên, lia chia, sáng học chiều vô làm library. Mỗi ngày bà sắp sẳn sách để lên cái Cart rồi đưa mình có nhiệm vụ đem sách lại chổ cũ theo thứ tự của số. Đẩy xe như thường lệ, bấm nút thang máy lên lầu 2, hôm nay nhìn số thứ tự thì biết ngay nó ở aisle cuối cùng, cái gì cũng có trong cái rủi có cái may, T đẩy thẳng tới cái shelf cuối cùng thì dừng lại. Tay trái là vách tường tay phải là cái kệ sách, cái Cart T để chặn lại ngay lối vô nên không người nào vô lấy sách được hết. T bước vô trong để được 2 quyển sách thì có feeling có cái gì hơi nhột nhột ở đầu gối, nên phủi đại cho qua, T phải làm lẹ cho xong cái xe này. Một lát sau không lâu thì chắc chắn là 100% phải có con gì đó ở trong quần, mà kỳ này không phải ở đầu gối nữa mà là lên gần hán rồi, da ở bắp đùi rất nhạy cảm, mình feel con gì đó ở trong quần vừa chạy lẹ mà mình vừa nhột vừa như kim đâm, quần T mặc là vải Gabardine, không cần ủi vải vẫn láng cón, ống quần thì nhỏ hơn nhưng không phải chật như quần Jean, bỏ quyển sách xuống liền, tay phải chụp ngay con đó nghĩa là da T và nó chỉ cách nhau lớp vải, mình feel được là con này phải dài 2 inches chắc là con châu chấu hay cào cào gì đó, 1 tay túm nó, trong lòng bàn tay nhột lắm nhưng phải rán giữ chặt, đang lúc suy nghĩ làm sao bắt nó ra được, lật ống quần bề trái lên tới hán thì không thể được vì ống quần càng đi xuống size từ từ nhỏ hơn cái phần ở đùi, lật lên để coi không được, đang lúc quýnh đít không biết làm sao, cái Cart sách đang chất cao, người thì lùn nên người khác đi ngang qua chỉ thấy mình nhiều lắm là ở bụng, còn phần dưới thì không thấy, vả lại ở hàng cuối aisle chắc không ai vô, T sợ quá, nên quyết định chỉ có cách là “take out” cái quần, đã có xe đẩy che rồi thì đâu ai thấy phần dưới của mình. Nhớ lại chuyện Đi vượt biên phải bắt buộc làm, no choice, bây giờ chỉ có 1 mình ên, không ai help mình lúc hoạn nạn, ừ mà lúc này có người bên mình thì sao há ??? Tay phải đang giữ chặt, tay trái kéo pant xuống, cằm cái quần trước mặt, pant đi đường pant, tui đi đường tui, 1 2 3 tui thả tay ra và giũ 1 cái Trời ơi trời thật khủng khiếp, tui đứng chết trân quên cả mình đang….vì tui không nghĩ là nó, nó đang chạy thật lẹ, dài khoảng 2.5 in, màu Dark Teal trên thân nó từng đốt như hột lựu sáng lóng lánh shiny, glossy, màu xanh đậm, 2 bên hàng là hơn 2 chục cái chân, đầu có 2 cái càng, nó chạy lẹ vào cái chỗ kẹt kệ sách, giữa mặt thảm và kệ cuối cùng có khe hở, làm sao T có thể move 1 mình kệ đầy sách được, đứng mà tiếc, chưa hết hoàng hồn, tự nhiên có linh tính lấy cái quần giũ thêm 1 lần nữa thì chao ôi, không thể nào tưởng tượng được có con con chạy ra, con này chừng hơn 1 inch, nhỏ hơn cũng chạy lẹ lẹ đi theo con trước, nghĩa là trong quần của T có 2 con : con Mẹ và con Con, vậy mà sao mình không feel được con con há.. nghĩ lại vẫn rởn da gà, nếu nó chạy lên tới rún thì sao, chắc T xỉu mất ..Lấy kinh nghiệm bất cứ lúc nào hể trước khi mặc quần áo T đều phải giũ 1 cái cho ăn chắc, chuyện xảy ra T liền đi nói cho bà xếp biết, bả nói chưa bao giờ nghe, bả hỏi giặt quần chưa ?
    Tự nảy giờ mọi người đã biết con gì rồi phải không ?

    Reply
    • ESL101 says:

      Hi Tiny,
      Co phai con ret (centipede) ? ;)

      Reply
    • Bidong says:

      @Tiny: sáng sớm ra đọc bài của T. mà cười chảy nước mắt và té ghế luôn! Tưởng tượng lúc nó ở trong ống quần mà T. chưa sợ tè ra quần là may lắm rồi! Bài học để đời há! Mà T. hên dễ sợ là lúc take off pants thì không có ma sống lù lù đứng trước mặt á! Chúc luôn vui nha! :)

      Reply
      • Tiny says:

        Chị T Hải cho chị cười luôn phần 2 , lúc đó phải nói nếu nó bò ở phần nào em lột hết phần đó…

        Reply
    • Silent says:

      @Tiny

      Kinh hồn, tui vẫn không rõ đó là con gì?? Nếu là con rết thì chắc chắn Tiny đã bị cắn nát (bắp) đùi. :sad:

      Fải công nhận Tiny viết rất vui, rất hay, rất tỉ mỉ, rất hồi hộp, dễ dàng lôi cuốn bạn đọc đến giòng chữ sau cùng. (Nhớ nhé bà con, khi nào thấy Tino và Tiny xuất hiện, nhớ tìm đọc….chắc chắn sẽ mang niềm vui nụ cười đến với mọi người.)

      Reply
      • Tiny says:

        Thank you anh Silent và mọi người,
        T không dám là người hy vọng đem niềm vui cho mọi người, nhưng cố gắng viết để thay đổi không khí cho qua ngày.
        Cũng may sao nó bò tới đầu gối rồi không feel nữa, chắc khi mình phủi 1 cái thì nó chạy qua bên vải nên không feel, nếu nó chạy lên da thịt mình thì mình biết rồi, đâu cần phải lên tới trên mới biết.

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Đọc bài này tui hồi hộp muốn té…tè! mà cũng mắc cười gần chết! hahahah
      Hông ngờ cả con rít cũng biết …35 hén! :P :P :P

      Reply
      • Tiny says:

        Vân, không biết con Rít sống ở đâu, mà mình vớt nó vô trong. Bà xếp nói chắc mình ở dơ?? T không có tài nào can đảm để bóp chết nó trong tay, vì khi túm lại T feel những cái chân rất là nhọn, đâm đâm vào da.

        Reply
    • M&M says:

      Chị Tiny vậy là bình tĩnh lắm đó, còn biết được con rít màu gì, có ngấn, có mấy chân, mà còn nhớ tới chuyện make sure không còn con nào hết nữa. :-)

      Giống như anh HTC, tui cũng thích phần đầu câu chuyện lúc mới qua Mỹ của chị Tiny. Chị Tiny vậy là can đảm và có ý chí lắm, ở xứ lạ quê người, lúc còn học HS mà dám một thân một mình đi từ NY qua CA để thay đổi môi trường sống. Hôm nào có dịp, chị Tiny kể thêm nha. À, tui cũng có làm việc ở thư viện trường khoảng 1 năm rưỡi, nhưng hổng có gặp con rít nào hết. :-)

      Reply
  47. Gia lum lon says:

    Good Morning all
    Cappuccino to everyone

    Reply
    • An Lành says:

      @GLL : salut , comment vas-tu ?

      GLL đang ở phương trời nào vậy ? AL đang vật lộn với mấy cái wish-lists : nhiêù thứ phải lên web cho kịp Noël. Thấy cũng vui vui vì nhiêù tối phải bỏ hết, ba chân bốn cẳng tới tịêm để lấy hàng, không dám chờ delivery vì sợ hết hoặc không đúng ngày : hôì hộp, thấp thỏm và vui mừng khi được “cà thẻ” …rõ chán…hehehe

      Reply
      • Gia lum lon says:

        @ AL
        salut AL, tres` bien et toi?
        Cũng đang vật lộn vơi wish list
        Bây giờ đang shop vin cho cô con gái, hứa tăng 10 cases cho cai party đầu năm , ne^n meo ma(.t, xong rùi lai. vụ fiscal cliff and long term capital gain (up to 39%)
        heheh lu.m lon da`i da`i
        Co’ the? ma` ca` la` ha.nh phuc rui`, moi ca` ba(ng lon ne` :P
        “The`m” mo’n gi` o? A’ cha^u kho^ng ?

        Reply
  48. An Lành says:

    @GLL : Yeah cái lon cuả toi là platinium còn thẻ cà cuả moi rất là đơn sơ…khà khà.. (giống HDJ – mợ này đi đấu súng với ai mà sao im rơ hà..)

    Chẳng thèm gì ở asia : có gì thì chạy qua little saigon cho ăn chắc mặc dù là phải che gió tanh mưa máu : eo ơi sợ quá…hic hic

    Reply
  49. An Lành says:

    hi Bibi : bibi khoẻ không ?

    Reply
    • Bidong says:

      @Chị AL: chị bận “last minutes shopping” hả? E. khoẻ như bò kéo xe vậy! Chúc chị khoẻ để shop tiếp nha! Còn hơn 2 tuần nữa mới đến Christmas, chị tha hồ cà thẻ cho đả luôn há? :)

      Reply
      • An Lành says:

        @Bibi : AL đang nhẩy tour rumba giữa blog và email thì chợt biết tin là bắt đâù tối nay bên AL có thể tuyết rơi nên vội chạy đi chợ để thủ qua con trăng này …AL vừa mới về tới nhà nè..

        Reply
        • Bidong says:

          @Chị AL: chị chịu khó shopping quá há, em thì chịu! Ngày mai có tuyết nơi chị ở, chị lên online shop cũng được! j/k :)

          Reply
  50. Bidong says:

    @GLL: trả lời câu số 4, thật nhiều TIỀN! :P

    Reply
  51. An Lành says:

    Chắc AL phải đổi nickname quá : ai tên vần T cũng viết hay hết… Tiny, Tino, TL..Ủa mà sao Ô’c đâu có vần T mà cũng hay quá chừng , hay là tại Ô’c bị Hến gò nên đành sổ nho cho thoả lòng …j/k.
    Ai rựơt đánh thì cũng chịu thôi ..hehehe

    Reply
    • Tiny says:

      @chị An Lành ơi, cái tên của chị nghe thật bình an, hạnh phúc, thế gian người đời lúc nào cũng muốn sự yên tĩnh, không chiến tranh, hòa bình. Hãy keep đi chị. Em viết còm chỉ khi nào có hứng thôi .
      À ngày hôm qua tin tức nói Bolsa có cướp nhiều lắm, nếu chị có đi chơi qua đây nên giữ Purse cẩn thận nghe.

      Reply
    • Tâm says:

      @chị An Lành: ủa chị chưa biết hả, Ốc cũng T đó chứ, hôm trước ảnh nói ảnh là Tam Tạng, nhưng TT Ốc này chỉ đi thỉnh nho chùm thôi…..hehehe

      Chị muốn đổi nickname qua vần T, Tâm nghỉ tên chị mà thêm T vô chắc không được đâu…đang là An Lành (peaceful) thêm T vô thành Tan Tành nghe lọ lọ….thôi chạy đây, bắt được thì cho chị đánh. :lol:

      Reply
    • M&M says:

      Chị An Lành, chữ Tường (cát tường) đồng nghĩa với chữ An Lành đó chị. Lúc vợ em sắp sinh đứa con đầu lòng, một ngày nọ đi chùa, em nghĩ ra chữ này và dùng đặt thành tên lót cho con em.

      Reply
  52. Tiny says:

    @ESL101, Bidong, Vân, Silent , và mọi người…
    Đúng rồi, đó là con CENTIPEDE

    Người Nam gọi là con Rít, còn người Bắc thì gọi con Rết, T nghĩ vậy.
    Kể tiếp phần 2, trong lúc chờ đi đón con.

    Pant đi đường Pant, tui đi đường tui
    Tình nghĩa đôi ta, vẫn bám chung
    Không có ” Pant ” đời tui chết ngắt….

    Sau khi 2 “Mẹ con” nó đi rồi vô kẹt kệ sách, T đứng như trời tròng, người ta nói : Sợ “té đái”, còn T ” nín đái ” luôn, chỉ nhỏ giọt.
    T vội cởi đôi giày ra và cởi luôn đôi vớ, quần vẫn còn nằm chình ình dưới đất, T đứng lên quay tròn chậm chậm 360 độ SLOW motion, vừa quay vừa để mắt nhìn dưới đất coi còn con nào chung quanh nữa hông : đi chân không, trời lạnh, máu nóng, đang hăng, half nude, da gà,……T ngồi chồm hỏm xuống, nhưng đít (lép) không đụng thảm, vỗ đạch đạch đôi giày make sure nó có trong đôi giày không, check cả đôi vớ nữa, nhớ lại những đốt thân nhỏ của nó rất bóng như mỡ chày, hy vọng thư viện không có Camera quay T khúc này..

    Tới giờ này vẫn suy nghĩ không biết nó vô quần bằng cách nào, nhưng bữa đó là mưa nên không có học sinh vô thư viện nhiều. Vì sợ mưa ướt đầu, bệnh, không ai lo, nên T đi short cut ngã tắt bằng cách băng qua nhiều bãi cỏ và bụi cây cho lẹ, thay vì đi lối Walk Way tráng nhựa xi măng, đẹp, như bình thường mọi ngày. Chắc trong khi đi lẹ qua bụi cây, gặp ống quần rộng, nên “vớt ” luôn 2 mẹ con nó vào trong ống cho ấm. Ở V Nam có thấy nhỏ hơn, nhưng chưa bao giờ thấy bự như vậy, đúng là loại của Mỹ, cái gì cũng bự và sáng….

    Reply
    • Tâm says:

      @Tiny: TL rất là thích thú theo dõi câu chuyện kỷ niệm hãi hùng của chị T. Part 1, ở phần trên đọc hồi hộp quá, tưởng T gặp ma hay là T đang kể chuyện tình lúc gặp ba mấy đứa nhỏ ở library. Ai dè kể có cái gì bò bên trong ấy….làm đứng tim. :lol: TL càng đọc mà phải từ từ khép 2 cái cẳng lại. Sợ nó bò qua IPad, tại vì đang để trên đùi đọc……hehehe Chị viết cũng lôi cuốn người đọc lắm.

      TL có một thắc mắc là tại sao chị biết đó là 2 mẹ con nhà rít. Wow…có người dòm một cái là biết con đực hay con cái, chị biết tới họ hàng thân thiết mí nhau luôn. Khâm phục…khâm phục. :lol: thanks for sharing nha!!

      Reply
      • dat diep says:

        @TL: Rết thì không biết đực hay cái nhưng ruồi thì biết,

        Bà xã tui đi làm về thì thấy tui đang cầm cây đập ruồi liền hỏi :”Bộ ruồi bay dzô nhà hả?” “Phài,anh đập chết ba con ruồi cái và hai con đực”
        B/x ” sao biết đực,cái?xạo hoài !”
        -Sao hổng biết, hai con đực bu ở lon beer của anh còn ba con cái bu ở cái cell phone !

        Reply
        • Tâm says:

          Hahahaha……chỉ cười chắc bị đánh nhẹ hơn người viết ra cái còm này he.

          Cười tiếp…hahaha. Quá đúng, quá đúng!! :lol:

          Reply
      • Trùm Sò says:

        Thầy Lý: Tiny nói lộn đó, đúng ra là 2 cha con.

        Gã 5’7” của Tiny cầm tinh con … rết. Chắc là dzậy rùi, chớ ngoài gã ra còn ai dám khám phá vùng cấm địa. Hahaha.

        Mà gã rết này hay nghen, vừa thám hiểm vùng cấm địa là có rết con 5’8” thành hình liền :mrgreen:

        Reply
        • Tâm says:

          @TS….hahaha, chiều nay chắc TL vặn cái volume nhỏ xuống, thế nào Tiny vô đây cũng “xạt” anh em tụi mình hà. Dám thay đổi câu chuyện của người ta. :lol:

          Có đánh thì đánh, TL vẩn thích cái version của anh hơn. Nó gây cấn hơn và make more sense hơn là viết nói 2 mẹ con nhà rết. :lol:

          Reply
  53. Silent says:

    @ Tiny

    Tỉ tê kiểu này chắc là phải hy sinh đời bố, củng cố đời con, chạy theo Tiny học hỏi thêm, cuộc đời mình mới khá lên được. :) :) :)

    Reply
  54. Dat D says:

    Tui đọc bài viết của Tiny mà cứ phì cười hoài,cứ hình dung ra một cô nhóc xì trum 17,18 tuổi mặc áo len kín ,ngồi chồm hổm,cặp cái quần bên nách tay kia cầm đôi giày gỏ bì bạch xuống sàn miêng lầm bầm rủa hai mẹ con rết mắc dich..mắc toi..trong thư viện yên tỉnh của một buổi chiều mùa đông..
    It cracked me up! haha
    Cám ơn Tiny đã chia sẽ một kỷ niệm

    Reply
    • Tiny says:

      @anh Đạt : những bài của anh viết T có copy lại đưa người khác đọc để vui. Vẫn nhớ anh viết bài người Cũ ở tiệm Donut mà cứ cười 1 mình hoài.
      Anh cứ tưởng tượng đi T tới 2 con chung vô đặng nghe…không biết con Rít có cắn mình không anh?

      Reply
  55. Dat D says:

    Chưa bị cắn nên chưa biết chỉ biết bên Thái Lan có món rết chiên giòn thui :)

    Reply
  56. Silent says:

    Ở Mỹ, mới đây có người ăn con gián bị đứt bóng. Chớ có dại, ăn con rít, con rết có ngày sẽ mất mạng như chơi!

    Hồi mới qua Mỹ ngu dễ sợ, lâu lâu thèm (Vietnamese Pizza) tiết canh vịt….cứ quất đại. Sau này học được vài lớp Biology, khôn ra thấy rõ. Có cho vàng, suốt đời, cũng không dám đụng đến tiết canh.

    Reply
    • Tâm says:

      @Silent: trước giờ có nghe món nhậu tiết canh vịt, nhưng chưa có thử hoặc biết cách làm ra sao. Mới coi trong YouTube nó có mấy cái clips chỉ cách làm tiết canh vịt. Coi xong rồi mới biết và đồng ý với anh là cho vàng cũng không dám đụng đến.

      Thôi có thèm thì đi mua Pizza Ý ăn, không chơi V. Pizza…. :lol:

      Reply
      • Bidong says:

        Tiết canh (vịt, gà, heo, dê…) và cả sò huyết là 2 thứ có thể có mầm bệnh của Hepatitis B & C. Xin “can” tất cả, nhất là trong mùa tiệc tùng cuối năm & năm mới! :(

        Reply
      • ốc đảo says:

        @ TL & Silent
        ngoài tiết canh mình gọi là VNmese pizza, còn món gì nữa không hén? Tui cũng ngán món này lắm, thấy làm, thấy ăn nhưng chưa bao giờ đụng đũa…
        Nhìn mấy vị sực tiết canh, ốc ken thấy hãi hùng, nhất là vừa ăn vừa nói nói vừa cười….

        Reply
  57. Silent says:

    @ Tiny,

    Chỉ có chuyện con rết mà Tiny đã làm cho nhiều bạn đọc xém đứng tim vì hồi hộp, y chang như mình đang đọc truyện trinh thám. Cái hay của Tiny là có duyên ngầm với văn chương chữ nghĩa. Xin chúc mừng Tiny.

    Tiny thử xem, nếu tiện, hôm nào Tiny kể một chuyện tình của riêng mình, tui bảo đảm sẽ vô cùng lâm ly, tình tiết và hấp dẫn. Rất mong! :) :) :)

    Reply
  58. ốc đảo says:

    @ Tiny
    Hôm đó có tui, tui ngồi cách đó có 2 ailses chứ mấy…
    Tui nghe cái gì kêu phành phạch, lom lom nhìn sang chỉ thấy 1 chồng sách cao nghễu nghệnh trên chiếc xe đẩy thôi. Tui tưởng là ma, tui vọt chạy hông kịp.
    Ai ngờ giờ đó rít bò ra kiếm ăn ,hehhehee
    J/K
    công nhận NL’s lắm người tài ghê…
    cũng công nhận Tiny viết hay ghê, nhẹ nhàng như tiếng thầm thì…
    cám ơn Tiny, bài viết nhộn quá chừng, tui văng hàm răng giả mất tiêu rồi….

    À, con rít không có cắn, chỉ chích thôi. từ ngày qua đây tới giờ, ốc ken o còn thấy con rít nữa. Ngày xưa ở dưới quê rít nhiều lắm, trốn trong rầm củi, khi rút củi chụm thường gặp nó, lấy cây đập cho chết chư o thôi nó làm 1 phát là la làng liền.
    Rít chích độc hay không tùy người, có người nhức người không. Rít kỵ gà, nhất là gà trống. nó đang bò thong thả, thấy gà tới là bò rối rít… có lẽ do đó có từ kép ” rối rít” chăng?

    Reply
  59. HTC says:

    @Tiny
    Hi! Tiny,đùa vui chớ không có ý gì đâu nha. Đọc toàn bài, tuy phần con rít cũng vui, nhưng tui thích phần đầu hơn, chịu cực, chiụ khó, cố gắng phấn đấu để nên người, tui tưởng tượng lúc đó chắc vất vả lắm hả? rất khâm phục
    Chúc đạt được những gì mình mong muốn.
    Thân

    Reply
  60. XN says:

    Xin mời quý vị nào chưa có , thì cứ tự nhiên đọc cho biết.
    XN

    Ui trời!
    Tôi viết blog là viết cảm nhận của cá nhân tôi khi đi xem chương trình này trong tư cách một khán giả.
    Sao bây giờ lại bị xuyên tạc trắng trợn như thế này?
    Hình như người viết bài xuyên tạc này xưa nay chỉ biết viết theo “yêu cầu” hay “chỉ thị” nên không biết thế nào là viết theo cảm xúc hết thì phải.
    Chán cái mớ đời!

    Ngọc Lan

    From: San Le D.
    To: KVVNNCVC DienDan ; CVAXaGan DienDan ; CVA DienDan ; CVA646566 DienDan ; NguoiTyNan DienDan ; TranhLuan DienDan ; ThaoLuan9 DienDan ; VN-Politics- DienDan ; VNHN DienDan ; QuocGia DienDan ; CVA60s- DienDan ; ChinhTri DienDan ; DapLoiSongNui- DienDan ; BTGVQHVN-2 DienDan ; ChinhNghia DienDan ; BTGVQHVN-1 DienDan ; CVACanada DienDan ; CVASydney DienDan ; NuocViet DienDan ; ChinhNghia DienDan ; CVA BacCali DienDan ; VN-TD DienDan ; B-CVANC DienDan ; ChinhNghiaViet DienDan ; DanToc DienDan ; VietLuan DienDan ; VietLuan DienDan ; NguoiDanVietNam DienDan ; CDNVQGHQ DienDan
    Sent: Monday, December 3, 2012 5:08 PM
    Subject: (CHÍNH NGHĨA): Fw: Báo Người Việt “thanh toán” Khánh Ly

    KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
    MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
    MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

    — On Mon, 12/3/12, KY ngo wrote:

    From: KY ngo
    Subject: Báo Người Việt “thanh toán” Khánh Ly
    To: “San D.”
    Date: Monday, December 3, 2012, 3:30 PM

    Bolsacochinoinay2.jpg

    Little Saigon 3 tháng 12 năm 2012

    Kính thưa Quý Đồng Hương,

    Trong tuần qua, Little Saigon có nhiều chuyện xảy ra, tốt có, xấu có, nhưng vì đồng hương khắp nơi đang dành thì giờ theo dõi các diễn đàn tràn ngập tin tức và video phỏng vấn truyền hình “nóng sốt” về chuyện “phản quốc” của nghị gian Hoàng Duy Hùng và đám tà lọt Đức Đầu Bạc, Võ Đức Quang v.v…, cho đến hôm nay tôi mới chia sẻ cái tin khá ly kỳ và lý thú là báo Người Việt “thanh toán” ca sĩ Khánh Ly.

    Không cần nói nhiều, mọi người ai cũng biết giữa tập đoàn báo Người Việt và Khánh Ly lâu nay “tuy hai mà một,” vì bọn chúng cùng có mẫu số chung là “Việt gian,” nên chúng luôn che chở, bảo vệ, nâng bi, “chữa lửa” cho nhau, chính vì vậy trong các bản tin hay show truyền hình, đặc biệt trong cái tin tức ngày 25 tháng 9 năm 2012, báo Người Việt đã ra sức “chữa cháy” cho Khánh Ly khi có tin Việt cộng cho phép Khánh Ly về Việt Nam hát hò.

    Nhưng tình thế hôm nay đã thay đổi, vì báo Người Việt đang lo lắng, khổ sở và khốn đốn bảo vệ cho sự tồn tại của chính mình trước sự chống đối mạnh mẽ và sức ép của cộng đồng, báo Người Việt không đủ sức cáng đáng thêm cái “gánh nặng” Khánh Ly nữa, chính vì vậy báo Người Việt đi đến quyết định “thanh toán” Khánh Ly một cách công khai, chỉ thị cho ký giả Ngọc Lan viết bài “Đầu tháng cuối năm hay chuyện Khánh Ly 50 năm” đăng trên mạng báo Người Việt. Có thể báo Người Việt cho rằng đây là một “độc chiêu” nhằm giải tỏa bớt áp lực từ cộng đồng tấn công báo Người Việt lâu nay binh vực và bảo vệ Khánh Ly, đặc biệt tập thể người Việt tỵ nạn khắp nới vô cùng phẫn nộ và giận dữ khi đọc được Khánh Ly tuyên bố trong bài “Khánh Ly, con chim vẫn tha thiết ngày về” do ký giả Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do phỏng vấn ngày 11 tháng 10 năm 2012 rằng: “Có lẽ người nào thì cũng phải trở về mà thôi. Nếu không lúc này thì một lúc nào đó họ sẽ trở về để nằm xuống. Dù có muộn màng đi nữa thì ít ra được nằm lại trên quê hương của mình cũng là điều rất tốt, là mơ ước của nhiều người. Mặc dù không phải là ai cũng sẽ sống và được như vậy nhưng nếu được thì một trong những mơ ước của những con người có một quê hương, một tổ quốc thì ai cũng mơ ước được trở về. Không có gì đẹp đẽ cho bằng sự trở về để có nơi mở đầu thì xin được kết thúc tại cái nơi mở đầu đó. Đó là ước mơ. Tôi hy vọng là không phải ước mơ chỉ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người”
    Theo sự phân tích và lý luận của quý đồng hương, thì khi Khánh Ly nói “Tôi hy vọng là không phải ước mơ chỉ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người…,” tức Khánh Ly xỏ lá, muốn xiêng xỏ, “móc lò” và miệt thị rằng “ai không về Việt Nam tức là súc vật.” Mời quý vị đọc nguyên văn bài phỏng vấn Khánh Ly của Đài Á Châu Tự Do ở dưới.
    Trở lại bài viết của ký giả Ngọc Lan, các chi tiết “bí mật” về buổi đại nhạc hội kỷ niệm 50 năm hát xướng của Khánh ly tại Nhà Thờ Kiếng bị “bật mí,” phơi bày một cách trắng trợn và lộ liễu đến mức không ai có thể ngờ được. Từ chuyện “toàn bộ 2,750 vé phát ra đều là vé mời” đến chuyện “phàm cái gì “free” miễn phí thì nó lại không được người ta coi trọng, cho dù mình có cố gắng chăm chút chải chuốc cho nó bao nhiêu đi nữa,” rồi đến “Nhiều người đến, vì, có vé không đi thì uổng, vì, ít ra đến đó cũng biết bên trong nhà thờ kiếng có cây đại phong cầm vĩ đại như thế nào, vì, cơ hội để xem một chương trình hội tụ nhiều giọng ca được ưa chuộng mà lại miễn phí thì không dễ lặp lại lần thứ hai” v.v…
    Chỉ đọc chừng đó lời diễn tả và châm biếm của ký giả Ngọc Lan báo Người Việt cũng đủ thấy sự khinh bỉ và nhục mạ chương trình đại nhạc hội của Khánh Ly đến tận “bùn đen” rồi, thế mà ký giả Ngọc Lan báo Người Việt cũng chưa hả giận và thỏa mãn, mà còn “phán” thêm rằng: “Người ta không hoàn toàn đến trong tâm thế để xem, để vinh danh, để chúc mừng một giọng hát vượt thời gian… nhiều người đến, vì, có vé không đi thì uổng… vậy, nên người ta đi, mang theo cả con khát sữa con ngáy ngủ, không cần lên đồ nghiêm túc, quần cụt dép lê cũng có thể nghênh ngang đi vào…người ta bị phân tâm bởi đang ngồi coi ca nhạc mà bị người mang đĩa đến hỏi “Mua không?”… ngay khi Khánh Ly kết thúc chương trình bằng một liên khúc Trịnh Công Sơn từng làm nên tên tuổi Khánh Ly một cách tuyệt vời, thì hành động đứng lên để tán thưởng người nghệ sĩ chỉ có được ở những người ngồi ở hàng ghế đầu…” vân vân và vân vân…
    Trích lại bài viết ký giả Ngọc Lan báo Người Việt để làm chứng minh, và tôi muốn nhân dịp này chân thành cám ơn những người Việt Quốc Gia chân chính đã cùng tôi đồng loạt phản đối và tẩy chay buổi đại nhạc hội đánh dấu 50 năm hát xướng của Khánh Ly vào ngày 30 tháng 11 vừa qua, khiến y thị thất bại nặng nề, đến nỗi y thị phải “hát thí” bằng cách “tặng free” toàn bộ 2,750 vé như lời “bật mí” của ký giả Ngọc Lan. Thêm nữa, rõ ràng là không tin Việt cộng và Việt gian được, vì Khánh Ly quảng cáo chủ đề đại nhạc hội là hát để Vinh Danh Đức Mẹ và Thiên Chúa, thế mà cuối chương trình y thị cũng “đánh lận con đen,” “treo đầu dê bán thịt chó,” bằng cách móc thêm vào liên khúc Trịnh Công Sơn.
    Theo nguồn tin bán chính thức, ông Nguyễn Ngọc Sơn, chủ phòng trà Đồng Dao là người tổ chức show cho Khánh Ly sẽ hát tại Việt Nam lên tiếng than phiền việc Khánh Ly “hát chùa” mà không bán vé vào cửa tại Hoa Kỳ, khiến cho khán giả ở Việt Nam mua vé show diễn của Khánh Ly bất bình, vì họ cho rằng như vậy show diễn của Khánh Ly không còn chi là giá trị nữa, và họ lên tiếng bất mãn vì họ bị trả tiền mua vé quá đắt trong khi tại Mỹ thì coi show Khánh Ly miễn phí !
    Tôi xin kèm dưới đây bài viết của ký giả Ngọc Lan báo Người Việt, và một số bản tin, bài viết cũ để quý vị kính tường nếu chưa có dịp đọc.
    Như lời hứa, trong ngày gần đây tôi sẽ viết một bài đầy đủ về Khánh Ly với bằng chứng Khánh Ly tiếp tay trực tiếp cho cộng sản.
    Mọi góp ý xây dựng hay phản biện, xin liên lạc ngokyusa2@yahoo.com
    Trân trọng,
    Ngô Kỷ

    BY NGOCLAN · DECEMBER 1, 2012
    nnl12.jpg

    Ngọc Lan

    Đầu tháng cuối năm hay chuyện Khánh Ly 50 năm

    BY NGOCLAN · DECEMBER 1, 2012

    Nói vậy có dễ hiểu không nhỉ?
    Hehehe, kệ, suy nghĩ chút thì sẽ hiểu, là ngày 1 tháng 12, ai không chịu suy nghĩ thì chửi bừa, viết tiếng Việt như chó cắn, thì cũng nhe răng cười trừ chứ làm gì được nhau
    Mấy ngày nay có 2 chuyện đáng viết.
    Một chuyện đã viết thành bài báo.
    Giờ viết chuyện còn lại, là chuyện:
    Đi xem chương trình ca nhạc kỷ niệm 50 năm Khánh Ly tại Nhà Thờ Kiếng hồi tối qua.

    Có thể nói không gian Nhà Thờ Kiếng khiến người ta choáng ngợp bởi sự sang trọng quý phái của nó. Tôi đoan chắc trong số hơn 2,000 khán giả có mặt tối hôm 30 tháng 11 không mấy người từng bước chân vào thánh đường lộng lẫy này.
    Khánh Ly chọn nơi sang cả đó để tổ chức lần đầu tiên một chương trình đánh dấu nửa thế kỷ ca hát của cô là một lựa chọn xứng đáng.
    Tuy nhiên, sự đời có những điều rất trái khoáy. Phàm cái gì “free” miễn phí thì nó lại không được người ta coi trọng, cho dù mình có cố gắng chăm chút chải chuốc cho nó bao nhiêu đi nữa. Tâm lý con người phức tạp và ngang trái vậy đó.
    Toàn bộ 2,750 vé phát ra đều là vé mời. Có vé mời tận tay cho những người thực sự dõi theo giọng hát của cô qua từng thời gian. Nhưng tôi có cảm giác có quá nhiều vé được ấn vào tay của những người còn chưa biết được Trịnh Nam Sơn và Trịnh Công Sơn có phải là một hay là hai anh em chú bác không nữa là.
    Thành ra, vấn đề là ở chỗ đó.
    Người ta không hoàn toàn đến trong tâm thế để xem, để vinh danh, để chúc mừng một giọng hát vượt thời gian, dù 50 năm thì phải có khàn đi, có già đi, nhưng vẫn là chất giọng có ma lực, có thể níu chân nhiều người phải ngồi nghe cô hát.
    Nhiều người đến, vì, có vé không đi thì uổng, vì, ít ra đến đó cũng biết bên trong nhà thờ kiếng có cây đại phong cầm vĩ đại như thế nào, vì, cơ hội để xem một chương trình hội tụ nhiều giọng ca được ưa chuộng mà lại miễn phí thì không dễ lặp lại lần thứ hai.
    Vậy, nên người ta đi, mang theo cả con khát sữa con ngáy ngủ, không cần lên đồ nghiêm túc, quần cụt dép lê cũng có thể nghênh ngang đi vào.
    Vậy, thành ra mất toi đi cái không khí nhiều người trông đợi.
    Người ta bị phân tâm, bị chi phối bởi đủ thứ hình dáng lổm nhổm nhấp nha nhấp nhỏm trong Thánh Đường.
    Người ta bị phân tâm bởi tiếng con nít khóc, con nít la, con nít chạy và bố mẹ lon ton chạy theo, cho trò chơi rượt đuổi.
    Người ta bị phân tâm bởi đang ngồi coi ca nhạc mà bị người mang đĩa đến hỏi “Mua không?”
    Vậy, thành ra người ta không thả được hết hồn mình vào trong những gì diễn ra trên sân khấu.
    Thế nên ngay khi Khánh Ly kết thúc chương trình bằng một liên khúc Trịnh Công Sơn từng làm nên tên tuổi Khánh Ly một cách tuyệt vời, thì hành động đứng lên để tán thưởng người nghệ sĩ chỉ có được ở những người ngồi ở hàng ghế đầu. Nó khác hẳn lần tôi xem cô trong chương trình Vết Lăn Trầm của Thắng Đào. Tôi không quên cái không khí cả rạp hát đứng dậy để vỗ tay khi chương trình kết thúc, cho những gì họ được chứng kiến, được thưởng thức, tuyệt vời.
    Nhớ câu anh Nguyễn Tri Phương Đông viết trên một tấm hình tôi post trên Facebook : “hiếm người được xin chữ ký khi bàn tay nổi xương và trán ròng ròng mồ hôi thế này…” tôi cứ thầm tiếc, giá như ban tổ chức hãy cứ bán vé, bằng vé cái DVD, rồi trao cái DVD free ngay khi người ta ra về, thì người xem sẽ đến trong một tâm tình khác, có ý thức và trách nhiệm hơn với việc mình làm.
    Như vậy, chương trình Khánh Ly 50 năm sẽ đọng lại nhiều hơn, trong lòng nhiều người thật sự muốn xem.
    kll12.jpg

    Bản chỉ có chữ | Giúp đỡ | English Home Page
    Tiếng Việt > Thời Sự
    Khánh Ly, con chim vẫn tha thiết ngày về
    Mặc Lâm, biên tập viên RFA
    2012-11-10
    Khánh Ly dành cho Mặc Lâm của RFA một cuộc phỏng vấn đặc biệt về những suy nghĩ, thao thức của chị trước con đường về quê vẫn còn xa thẳm.
    hoanghuuquyet blog photo
    Khánh Ly-Trịnh Công Sơn, Huế, 1967
    Mặc Lâm: Thắm thoát mà đã … mấy mươi năm… cái ngày mà chị đặt chân lên đất Mỹ cũng gần trọn đời người… Người họa sĩ khi nhìn lại tranh mình thì phát hiện thiếu chút ánh sáng chỗ này, một vết cọ không chính xác chỗ nọ. Người làm thơ thì tiếc đã không dùng một chữ khác đắt ý hơn trong bài thơ nào đó, còn là ca sĩ chị thấy điều gì đã qua mà mình không nắm được, và nếu được làm lại thì chị sẽ thay thế hay sửa đổi những vuột mất ấy là gì?
    Khánh Ly: Trước hết tôi rất cảm ơn quý đài đã nhớ đến tôi. Thưa anh và thưa quý thính giả đang nghe đài, người ta thường nói âm nhạc là ngôn ngữ không có biên giới, và âm nhạc đưa người ta lại gần với nhau. Trong những cảm nghĩ rất tốt đẹp, nhân bản tôi không thấy loại nhạc nào xúi giục người ta nuôi dưỡng hận thù.
    Trong ý tưởng đó tôi luôn luôn cảm thấy mình may mắn được thượng đế cho một tiếng hát, và đã nhiều năm dùng tiếng hát này đi khắp nơi cũng không ngoài mục đích được nhìn thấy qua tiếng hát của mình mà mọi người cùng ngồi lại bên nhau. Tuy nhiên tôi cảm thấy hình như việc làm của mình chưa đủ. Nó rất nhỏ nhoi đối với những niềm vui tinh thần rất cần thiết cho mỗi người, mà mỗi ngày đang bị văn minh thế giới làm soi mòn dần. Soi mòn cả niềm tin, soi mòn cả con người với nhau. Như vậy có phải rằng những tiếng hát luôn là gạch nối giữa mọi người hay không?
    Tôi luôn mong mỏi ngày nào tiếng hát của mình còn được sử dụng thì tôi vẫn ở trong niềm hy vọng là đưa mọi người ngồi lại với nhau.
    Mặc Lâm: Tôi tình cờ thấy một tấm ảnh đen trắng chụp khi chị còn rất trẻ, khoảng 18 hay hai mươi gì đó. Ở tấm ảnh này tôi cảm nhận được hơi hướm chiến tranh lẩn khuất phía sau chị rất rõ… Cuộc chiến có ảnh hưởng gì tới gia đình chị trước khi rời Việt Nam hay không?
    Khánh Ly: Trong gia đình tôi có anh em là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Tôi có một người anh đã bị thương rất nặng, và cả nhà tưởng anh đã chết khi anh theo binh chủng của anh rời khỏi thành phố Huế. Nhưng rất may mắn mọi chuyện đều ngưng ở đó và sau đó thì tôi ra đi.
    Mặc Lâm: Thật là may mắn vì dù sao thì gia đình chị chịu ít thiệt hại nhất trong những gia đình Việt Nam thuở ấy. Thưa chị “Hội quán Cây tre” là nơi một thời sinh viên chúng tôi rất thường tới nghe chị hát. Riêng tôi rất nhớ hình ảnh lúc ấy, bởi khi hình dung ra nó thì chừng như một cuốn phim quay thật chậm trong trí nhớ của những ngày Sài gòn cũ… Tôi không hiểu chị còn có ký ức gì về những nghệ sĩ từng có mặt trong thời gian ấy hay không?
    Khánh Ly: Vâng, tôi khởi đầu tại Hội quán Cây tre khi đi hát với anh Trịnh Công Sơn. Phải nói từ lúc đó tôi mới được mọi người biết đến. Anh Sơn rất chú trọng đến những sinh hoạt học đường, sinh viên và học sinh bởi vì rõ ràng một điều giới học sinh sinh viên thời đó không phải là giới khách của phòng trà. Đa số anh em sinh viên học sinh đều không có tiền cho nên chúng tôi hát với tinh thần đến với anh em mà không có một lợi nhuận nào cả.
    Tuy nhiên chúng tôi chịu đựng được vì tôi nghĩ rằng chúng tôi đến gần với anh em sinh viên học sinh trong niềm hy vọng là quê hương đất nước sẽ thanh bình, sẽ có ngày không còn tiếng súng nữa, Hội quán Cây tre khi thành lập được sự giúp đỡ của các thầy thuộc phái võ Vovinam mà tôi nhớ rất nhiều đó là thầy Phong mà bây giờ hình như thầy không còn nữa. Ở đó nhằm tinh thần phục vụ tất cả anh em sinh viên học sinh, những người không có đủ điều kiện, khả năng vào những phòng trà tráng lệ mỗi đêm để mà nghe nhạc. Ở đó chúng tôi giới thiệu những tình khúc, những ca khúc da vàng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, những tình khúc của Vũ Thành An, của Lê Uyên và Phương, của Từ Công Phụng, của anh Ngô Mạnh Thu và tất cả các nhạc sỹ trẻ thời đó…
    Chúng tôi được sự đóng góp như của anh Ngô Mạnh Thu, chị Diễm Chi, Ngọc Minh, Lan Ngọc hay Hồng Vân, những người có lòng với sinh hoạt cộng đồng, với sinh viên học sinh cũng như mọi quân binh chủng thời đó.
    Mặc Lâm: Thưa chị bình thường thì người ta nhận ra rằng con chim không thể ở một chỗ mãi. Tiếng hót của nó phải tung bay vào không gian rộng lớn hơn. Chị có nghĩ tiếng hát Khánh Ly đã lan tỏa đủ với ước ao của một người xa xứ hay không, khi mà thời đại Internet này, chỉ một tiếng than van là người ta có thể nghe với khoảng cách cả đại dương…
    Khánh Ly: Đủ thì chưa đủ đâu! Người ta thường nói trời sinh ta có đôi chân để đi. Nhà văn Nguyễn Tuân thì đi đến hết đời mà vẫn còn muốn đi. Anh Trịnh Công Sơn cũng đi dữ lắm bởi vì không bao giờ ngừng lại một chỗ cả… Người ta còn đi như thế huống chi là những tiếng hát… nó phải được bay bổng, nó phải được lan trải qua tất cả sông suối, núi đồi, len lỏi trong thị thành cũng như các vùng thôn quê. Ở tất cả mọi nơi tiếng hát đều cần phải đi tới.
    Có thể người ta không đi tìm tiếng hát nhưng mà mình là người có tiếng hát thì mình đi tìm những người nghe mình. Đó là điều rất quan trọng mà một người ca sĩ khi nào còn có tiếng hát thì còn có nhu cầu đi tất cả mọi nơi để hát cho tất cả mọi người nghe. Nơi nào cần tiếng hát thì tiếng hát phải lập tức có mặt ngay!
    Mặc Lâm: Ai cũng có ngày về lại quê hương, về lại nơi chôn nhau cắt rún của mình. Khánh Ly cũng là người Việt Nam cũng từng từ đó mà ra đi vì vậy sự trở về là điều hiển nhiên. Câu hỏi đặt ra là khi có cơ hội cúi xuống hôn mảnh đất yêu dấu và rồi cất tiếng hát thì bài hát nào sẽ được Khánh Ly chọn? Có lẽ là Diễm Xưa chăng?
    Khánh Ly: Thưa anh, anh nói rất đúng: Diễm Xưa. Từ Diễm Xưa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã tháp cho tôi một đôi cánh và tôi đã bay bổng giữa những tình thương của người Việt Nam trong và ngoài nước dành cho tôi. Dĩ nhiên là những ngày tháng sẽ đi qua, kể cả đời người cũng sẽ qua nhưng Việt Nam thì một ngàn năm nữa cũng còn đó.
    Có lẽ người nào thì cũng phải trở về mà thôi. Nếu không lúc này thì một lúc nào đó họ sẽ trở về để nằm xuống. Dù có muộn màng đi nữa thì ít ra được nằm lại trên quê hương của mình cũng là điều rất tốt, là mơ ước của nhiều người. Mặc dù không phải là ai cũng sẽ sống và được như vậy nhưng nếu được thì một trong những mơ ước của những con người có một quê hương, một tổ quốc thì ai cũng mơ ước được trở về. Không có gì đẹp đẽ cho bằng sự trở về để có nơi mở đầu thì xin được kết thúc tại cái nơi mở đầu đó. Đó là ước mơ.
    Tôi hy vọng là không phải ước mơ chỉ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người…
    Mặc Lâm: Xin cám ơn chị.

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hntingly-returnday-bird-

    Vào ngày 25 tháng 9 năm 2012, ký giả Ngọc Lan của báo Người Việt viết tin và loan báo trên Người Việt TV rằng Khánh Ly “bận bịu” tháng 11, nhằm đính chính và chữa lửa “nhất thời” tin tức đồn đại Khánh Ly về hát tại Việt Nam. Bây giờ, tháng 12 năm 2012 thì Khánh Ly tuyên bố “huỵch toẹt” rằng Khánh Ly sẽ về hát tại Việt Nam. Mời quý vị bấm vào Link để xem và nghe Ngọc Lan nói tin:

    http://www.youtube.com/watch?v=AL18NAYm_Ks

    kkll4.jpg kkll8.jpg

    Khánh Ly không hát tại Việt Nam trong tháng 11

    Tuesday, September 25, 2012 3:39:35 PM
    Ngọc Lan/Người Việt

    WESTMINSTER (NV) – Truyền thông Việt Nam hôm 24 và 25 Tháng Chín loan tin, ca sĩ Khánh Ly “được cấp giấy phép” về Việt Nam trình diễn trong tháng 11 tại “4 chương trình do công ty TNHH giải trí Ðồng Dao tổ chức tại 3 thành phố lớn: Hà Nội, Ðà Nẵng và Sài Gòn.”

    Ca sĩ Khánh Ly (Hình: Trần Duy Đức)

    Tuy nhiên, trả lời phỏng vấn báo Người Việt hôm 25 Tháng Chín, ca sĩ Khánh Ly nói “chưa biết gì về tin này,” và rằng “từ nay đến tháng 11, kéo dài đến Tết Âm Lịch, Khánh Ly hoàn toàn chuyên tâm cho chương trình CD & DVD Thánh Ca Dâng Mẹ và Thiên Chúa, kỷ niệm 50 năm ca hát, thực hiện tại Nhà Thờ Kiếng tại Quận Cam, California.”

    Truyền thông Việt Nam đăng tin, theo nhà tổ chức (công ty TNHH giải trí Ðồng Dao), “chương trình đầu tiên sẽ diễn ra vào tháng 11, cùng khách mời là Elvis Phương, Tuấn Ngọc và Hà Anh Tuấn.”

    Theo lời Khánh Ly, “Tuần lễ cuối tháng 11 dành hẳn cho chương trình hát Thánh Ca, tạ ơn Thiên Chúa và Ðức Mẹ, diễn ra vào ngày 30 tháng 11, tại Nhà Thờ Kiếng.”

    Sau buổi lễ đó, và kéo dài trong nhiều tháng, Khánh Ly cùng “đồng hành với nhiều ca sĩ trẻ đến nhiều nhà thờ trên khắp nước Mỹ để hiến tặng CD Thánh Ca.”

    Về thông tin ca sĩ Elvis Phương sẽ cùng có mặt với Khánh Ly trong chương trình này, bà Lệ Hoa, vợ và cũng là người đại diện của ca sĩ Elvis Phương, cho báo Người Việt biết: “Chúng tôi không nhận hợp đồng nào với công ty Ðồng Dao trong tháng 11. Anh Phương đã có lịch trình diễn ở Mỹ trong suốt tháng này.”

    Hôm 24 và 25 Tháng Chín, các báo điện tử như Thanh Niên, Vnexpress, Dân Trí,… loan tin giấy phép này mang số “691/NTBD-PQL” do Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn thuộc Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch (VH-TT-DL) cấp.

    Các báo này nói thêm, “với lần trở về biểu diễn này, đây là cuộc gặp gỡ khán giả trong nước lần đầu tiên sau hơn 30 năm xa quê của Khánh Ly và cũng là dịp kỷ niệm 50 năm ngày Khánh Ly bước chân vào con đường ca hát (11/1962 -11/2012).”

    Báo Thanh Niên cho hay, “Sẽ có khoảng 28 ca khúc được chọn thể hiện, hầu hết đều đã được phổ biến tại Việt Nam. Ðáng nói, trong 2 nhạc phẩm của nhạc sĩ Vũ Thành An (theo dự kiến của kịch bản), có một sáng tác vừa được nhạc sĩ viết tặng Khánh Ly.”

    Vẫn theo báo Thanh Niên, “Ban tổ chức đang chuẩn bị thủ tục xin phép từ phía nhạc sĩ, cũng như Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn để có thể giới thiệu đến công chúng trong chương trình này.”

    hj1_zps7ce49bab.jpg
    Chương trình Ghi dấu 50 năm sân khấu của ca sĩ Khánh Ly sắp tới.

    Riêng báo Dân Trí hôm 25 Tháng Chín dẫn lời ông Nguyễn Thành Nhân (trưởng phòng Quản Lý Biểu Diễn và Băng Dĩa, Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn) xác nhận việc này, và cho biết thêm ngoài ca sĩ Khánh Ly, ca sĩ Bằng Kiều cũng được “cấp giấy phép.”

    “Cục đã ký giấy phép đồng ý cho ca sĩ Khánh Ly và Bằng Kiều về Việt Nam biểu diễn từ giờ cho đến hết tháng 12. Chương trình cũng như các ca khúc sẽ được cục kiểm duyệt chi tiết và chặt chẽ sau khi có kịch bản cụ thể.”

    Ông Nguyễn Thành Nhân nói thêm với báo Dân Trí, “sau tháng 12 năm 2012, hai ca sĩ này muốn biểu diễn tiếp tại Việt Nam thì các đơn vị tổ chức biểu diễn phải xin giấy cấp phép tiếp và cơ quan có chức năng sẽ xem xét và đưa ra quyết định của mình.”

    ––
    Liên lạc tác giả: NgocLan@nguoi-viet.com

    Ký giả Ngọc Lan của báo Người Việt phỏng vấn để “nâng bi” tối đa Khánh Ly vào thứ Bảy ngày 17 tháng 9 năm 2011, thế mà bây giờ, vào ngày 1 tháng 12 năm 2012 thì cũng Ngọc Lan viết bài “chê bai” và “tố khổ” Khánh Ly. Mời quý vị bấm Link dưới để xem và nghe cuộc phỏng vấn trước kia:

    http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=78gp-9iwCB8&NR=1

    zz6_zpsd460fb76.jpg
    zz1_zps90dca1c0.jpg

    Một phần các bài cũ của Ngô Kỷ viết về đề tài Khánh Ly:

    Việt gian Khánh Ly tuyên bố về Việt Nam, lòi bộ mặt “úp úp mở mở” lâu nay

    Little Saigon 10 tháng 11 năm 2012

    Kính thưa Quý Đồng Hương,

    Như mọi người tiên đoán là Việt gian Khánh Ly sẽ về Việt Nam làm show nhạc kỷ niệm 50 năm hát xướng, và hôm nay trên báo Người Việt đã đăng bài Khánh Ly công khai tuyên bố về hát tại Việt Nam. Thật ra việc Khánh Ly về hay ở chẳng có gì đáng quan tâm, vì ký sinh trùng có ở Mỹ hay về Việt Nam thì cũng chỉ là ký sinh trùng mà thôi. Điều đáng nói ở đây là Khánh Ly qua sự nối giáo của tập đoàn báo NgườiViệt và bọn Việt gian, chúng cố gắng đánh bóng và binh vực cho Khánh Ly, khiến cho một số người hời hợt, thiển cận, nhu nhược, “thấy người ta sang bắt quàng làm họ,” và non kép về chính trị lại tin theo lời “thanh minh thanh nga” của chúng, bèn quay ra chỉ trích tôi là đi “chụp mũ” và “vu oan giá họa” cho Khánh Ly.

    Tôi nghĩ là những người “tối dạ” này sẽ sáng con mắt ra khi đọc cái bản tin báo Người Việt mà tôi đính kèm theo sau đây.

    Vì đang phải đối đầu một số vấn đề liên quan đến đám Việt gian đang hoành hành quậy phá tại đây, nên tôi chỉ có thì giờ để xin gởi tóm tắt về bản tin mới nhất liên quan đến lời tuyên bố của con Việt gian Khánh Ly này.

    Như lời hứa lần trước, trong thời gian sớm tới đây, trước khi Khánh Ly về Việt Nam, tôi sẽ bạch hóa đầy đủ hồ sơ và chứng minh con Việt gian Khánh Ly này có hành động trực tiếp tiếp tay cho cộng sản, chứ không chỉ hát hò những bản nhạc thân cộng của thằng Việt cộng Trịnh Công Sơn mà thôi.

    Trong thời gian này, tôi khẩn thiết mong mỏi quý đồng hương khắp nơi hãy tẩy chay các đĩa DVD nhạc và các shows nhạc mà Khánh Ly sắp trình diễn nhằm đánh dấu 50 năm hát xướng của y thị, đặc biết show nhạc “Tạ Ơn Thiên Chúa và Đức Mẹ” vào ngày 30 tháng 11 năm 2012 tại Nhà Thờ Kiếng, thành phố Garden Grove, Nam California. Quý vị ở xa xin gọi cho thân nhân ở Cali để giải thích cho họ biết về trò lưu manh và phản quốc của Việt gian Khánh Ly.

    Trước khi nói đến chuyện đấu tranh chống cộng xa xôi hay đề cập đến các vấn đề lớn lao, đại sự, mong là tập thể người Việt tỵ nạn tại hải ngoại cần phải trừng trị và tiêu diệt bọn Việt gian đang nằm ngay trong nách cộng đồng.

    Hy vọng quý “ông to bà lớn,” quý ngài lãnh tụ cộng đồng đồng và quý vị lãnh đạo các tổ chức đấu tranh tại thủ đô tỵ nạn Little Saigon nói riêng, hãy lên tiếng và bày tỏ thái độ với con Việt gian Khánh Ly này. Trong nước dưới sự áp bức, tù đày, giết chóc mà nhân dân mạnh dạn và uy dũng đứng lên đấu tranh, lẽ nào đang sống tại hải ngoại hưởng được tràn trê tự do và dân chủ, mà lại sợ hãi và khiếp nhược trước con Việt gian Khánh Ly này hay sao?!

    Tôi xin đính kèm bài viết ngắn cũ mà tôi đã có dịp trình bày tháng trước về con Việt gian Khánh Ly này, để quý vị nào chưa đọc thì đọc, còn quý vị nào đọc rồi thì xin miễn chấp cho.

    Mọi góp ý, xin liên lạc về ngokyusa2@yahoo.com

    Mong sẽ gặp lại quý vị vào bài viết sắp tới. Xin quý vị lưu ý các chữ màu đỏ.

    Trân trọng,

    Ngô Kỷ

    Khánh Ly: Mong kết thúc ở nơi bắt đầu
    Thursday, November 08, 2012 4:53:41 PM
    Tràn Đông Đức

    NGƯỜI VIỆT ĐÔNG BẮC – Chương trình ca nhạc “Cám Ơn Người” tại Harrah’s Philadelphia hôm Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012
    đã giải tỏa những thắc mắc về ca sĩ Khánh Ly trước những lựa chọn sẽ về Việt Nam hát. Khác với những lần phỏng vấn trước đây,
    Khánh Ly đã trả lời với ký giả BBC Việt Ngữ Lê Quỳnh rằng cô muốn “kết thúc ở nơi bắt đầu.”

    Ca sĩ Khánh Ly trả lời phỏng vấn ký giả Lê Quỳnh của đài BBC hôm 4-12, 2012.

    “Cám Ơn Người” cũng chính là lời cám ơn của giới hâm mộ đến ca sĩ Khánh Ly để ghi nhận những đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam
    trong suốt 50 năm qua. Người tổ chức chương trình, ông Nguyễn Thanh Hà đã dùng sân khấu này để vinh danh ca sĩ Khánh Ly:
    “Cho dù những ngả rẽ sắp tới như thế nào thì ca sĩ Khánh Ly cũng vẫn luôn là một tượng đài lớn trong lòng người hâm mộ.”
    Ca sĩ Khánh Ly cho biết đây là một quyết định khó khăn của cô lúc về già. Một mặt cô cảm thấy có một món nợ tinh thần đối với
    những gì thuộc về hải ngoại. Một mặt có những tiếng gọi thân thiết từ bạn bè thân hữu bên trong không thể nào tránh né. Cho dù
    cô không chủ động đến với quyết định này nhưng do thiện chí của những thân hữu ngày xưa đã dần dần hoàn thiện những bước
    chọn lựa, có thể nói là rất quan trọng cho quãng đường cuối cuộc đời.
    Và cũng như là một ý nguyện mang dấu ấn của lương tri khí chất “rất Khánh Ly,” ca sĩ sẽ có sự chuyển hướng về tư tưởng – sẽ dùng
    tiếng hát lúc cuối đời cho những công việc từ thiện và phụng sự đức tin tôn giáo. Như là lời trần tình sâu thẳm trong tâm hồn và nhằm
    bảo chứng cho tấm lòng phục vụ nhân sinh và xã hội, Khánh Ly nói rằng phụng vụ cho công việc từ thiện chính là lý do để cô cảm thấy
    bình yên hơn trước những lời chỉ trích từ các phía trong cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại.
    Ca sĩ Khánh Ly đã để lại một di sản ca hát đồ sộ coi như là “Nhất Ðại Ca Hậu” của Việt Nam tương tự như Ðặng Lệ Quân của thế giới
    Hoa Ngữ giữa lằn ranh Quốc-Cộng như ở Trung Quốc-Ðài Loan trong thập niên 60-70. Cùng với tên tuổi của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn,
    vận mệnh và tên tuổi của họ gắn chặt vào nhau một cách tràn đầy kịch tính hơn nữa. Trịnh Công Sơn chọn ở lại Việt Nam kêu gọi
    “nối vòng tay lớn” trong lúc đó Khánh Ly sang Hoa Kỳ và trở thành một thành trì niềm tin mới.
    Nhiều ca sĩ đã về Việt Nam như Hương Lan, Chế Linh, Lệ Thu… Tuy nhiên, trường hợp Khánh Ly có điều khác biệt. Ðúng ra cô là một di
    sản mang tính tượng đài nghệ thuật tiêu biểu trước năm 75 ở miền Nam. Khi Khánh Ly về nước ca hát rồi thì nhiều người mang di sản
    Việt Nam Cộng Hòa vẫn cảm thấy có sự mất mát nào đó không thể nói ra được.
    Cũng có người nói rằng, trường hợp Khánh Ly như một bình rượu ngon đã được chưng cất gần 40 năm ở hải ngoại, càng để lâu (không về)
    thì càng quý. Không về nước thì đó sẽ như là bình rượu có giá trị mang tính bảo tàng – kịch tính về lịch sử thật sẽ lưu lại cho nhiều hậu
    thế trầm tư.
    Nhưng ở một mặt khác, một thế giới khác của Việt Nam quốc nội cũng cần thưởng thức hương vị này. Ở vị trí của một ca sĩ muốn đem
    dâng tiếng hát cho đời làm sao có thể kiên trì với khán giả hâm mộ mình mãi được.

    Nhất Ðại Ca Hậu

    Ở Ðài Loan, Ðặng Lệ Quân chết trẻ vào thập niên 90 cho nên không cần phải lựa chọn khi thị trường âm nhạc của Hoa Lục mở rộng
    và gọi mời. Khánh Ly của Việt Nam phải đối diện phải trào lưu văn nghệ giữa hai làn sóng khán giả mới. Ở một vị trí rất mong manh của
    người ca sĩ, không ai muốn làm mất mát khán giả của bên nào.
    Nhưng tất cả vẫn còn là trong chữ “NẾU,” nếu không đặt cô vào vị trí quá khó xử. Những người tổ chức chương trình ở Việt Nam
    cũng biết cô có những ưu tư và cố gắng hết sức sắp xếp những điều này.
    Rồi cũng như là một sự sắp xếp khéo léo của đêm tổ chức chương trình “Cám Ơn Người,” một số nhân vật trong cộng đồng tại
    Philadelphia đã có mặt và trao cho Khánh Ly những món quà kỷ niệm với ngụ ý nhắn gởi rằng, cho dù sau này sự nghiệp của Khánh Ly
    có chuyển hướng như thế nào thì 50 năm ca hát của cô vẫn là một kho tàng nghệ thuật không thể nào phai nhạt. Người hâm mộ Khánh Ly
    ghi nhận dấu mốc này.
    Xem Khánh Ly hát càng thấy rõ tố chất thiên phú có một không hai, tràn ngập – vang dội, như làm tan vỡ không gian. Cho đến giờ này

    Videos
    By nguoivietonline, Ky Ngo| 2 videos

    Watch All

    Reply
  61. Tino says:

    @ Tiny: hahaha! Có ai đỡ dùm Tino lên không ? Tui té giường nè bà con cô bác ơi. Nho nhỏ mà có võ he, kể chuyện có duyên lắm Tiny. Để mình chỉ Tiny cách trị rết nha, just in case.
    Trong tiếng Anh rết được gọi là Bách túc (centipede, lấy từ các chữ tiếng La Tinh là centi- (một trăm) và pes, pedis (chân)). Tuy nhiên điều này không có nghĩa là các loài rết có 100 chân. Phần lớn các loài rết có từ 30-50 chân mà thui. Rết kỵ gà trống, nội nghe tiếng gà gáy thôi là rết ta không vỡ mật cũng đứng tim, theo truyện tàu. Như vậy, lỡ chân dài có đụng độ với đám chân nhiều, chỉ giả tiếng gà gáy là bảo đảm rết chạy có cờ. Chạy đâu thì mình thiệt hổng biết.
    Trường hợp Tiny thì đơn giản thôi. Theo Tiny kể thì rết ta lên tới h….. thì bị phát giác. Nếu Tiny bình tỉnh, cho mẹ con nhà rết lết lên chút xíu nữa, tới vùng tam giác Bermuda, 2 ẻm sẽ tự động rớt xuống đất như máy bay, tàu thủy mất từ trường vậy đó. Để rùi 3 chân 4 cẳng giở lăng ba vi bộ …… chẩu. Hahaha!

    Giờ tới Tino đăng đàn kể nha. Xin nói trước, chuyện này hơi thô, còm sĩ/lẻ nào chưa tới tuổi vô bar uống rượu thì xin đừng để mắt. Chuyện này Tino nghe kể, sẽ modify chút xíu cho dễ nghe. Xin được phép bắt đầu.

    Chuyện xảy ra ở nước Vệ. Đại gia chân phèn sau khi dựng nghiệp, bắt đầu nghĩ tới chuyện trăm năm. Dựng bảng chiêu phu to tổ bố, chẳng luận tuổi tác, sang hèn, chỉ cần không Sở Khanh, không Vũ Phu & mang lại hạnh phúc, sung sướng ….. là đạt yêu cầu.
    Khỏi nói, giang hồ dậy sóng. Sĩ tử tấp nập, tranh nhau dự thí, hy vọng lọt vào mắt xanh …….. Nhưng ngày qua tháng lại, năm đến rồi đi, kỳ nữ chân phèn vẫn vò võ lính phòng không. Cho đến 1 buổi sáng CN đẹp trời nọ, độ chừng 10 giờ. Kỳ nữ đang lười biếng nhâm nhi ly cappuccino & lướt còm trong blog NL thì nghe tiếng động nơi cửa chính. Thoáng qua rất nhẹ, rồi yên. Nghĩ mình lơ đễnh, kỳ nữ chúi đầu ngâm cứu còm tiếp. Lại nghe tiếng, như có ai đó đang khẽ khàng gõ cửa. Giờ này Ất, Giáp quánh Mẹc chở Ô sin đi chợ đầu mối chưa về. Nhà vắnh tanh.
    Khẽ chau mày, kỳ nữ lửng thửng quánh xe chân ra cửa. Cẩn thận nhìn qua peep-hole, chẳng thấy ai. Nhún vai, quay trở vô. Lại nghe gõ cửa. Kỳ này rõ ràng hơn vì đứng ngay gần cửa. Nổi dóa, mở khóa, tắt alarm ….. hùng hổ bước ra coi kẻ nào dám vuốt râu hùm giữa ban ngày ban mặt. Chình ình trước cửa là một chàng thương phế binh cụt hết tứ chi, trần trùng trục, hờ hững một mảnh khăn mu soa nửa kín nửa hở che chổ cần che, nằm dài trên một miếng ván có gắn 4 bánh xe.
    Dở khóc dở cười, kỳ nữ lục túi kiếm $ lẻ làm việc thiện. Xin nàng đừng hiểu lầm, tại hạ đến đây là để cầu hôn, chàng thanh niên ôn tồn lên tiếng. Nuốt vội ngụm cafe ém cơn nghẹn, kỳ nữ lăn ra cười ngặt nghoẽo. Các hạ đùa thật có duyên, thôi làm ơn làm phước cầm đỡ tờ bộ lư này về xài, mình không có $ lẻ. Đi lẹ lên để đám người phụ việc nhà về tới thì lôi thôi to.
    Tại hạ thành tâm, xin mỹ nhân nghĩ lại. À há, thích thì chiều, coi ai bẻ mặt cho biết. Thế người quân tử có biết yêu cầu thứ nhất là gì không ? Anh thề sẽ yêu em thật lòng, cho đến lúc răng rơi đầu rụng. Em nhìn anh nè, có muốn làm Sở Khanh cũng không được, cặp chân anh đã để lại ngoài chốn sa trường. Wow! Thế còn yêu cầu thứ 2 ? Anh thương em còn không hết, làm sao nỡ dở thói Vũ Phu. Mà Vũ Phu cần cặp song thủ, anh nào có, lấy gì …..

    Ái dà da, đụng hàng rồi ta ơi. Mới sáng ra ngõ gặp ……. cỡ này, đốt phong lông bi nhiêu cho đủ đây trời ? Thiếp bắt đầu xiêu lòng rồi đó. Chỉ cần chàng qua ải cuối cùng thì thân bồ tượng này xin nâng khăn sửa áo trọn đời, chàng ơi. Cho thiếp biết dựa vào đâu mà chàng đoan chắc sẽ làm thiếp hạnh phúc, sung sướng ? Đại gia chân phèn động nộ, với tay toan sập cửa sau câu hỏi sát thủ. Nàng nghĩ coi mình dùng thứ chi gõ cửa cầu thân khi mà tứ chi đã theo cánh vạc bay ???

    Reply
  62. HTC says:

    @XN
    XN ui, tui muốn hạ hoả mà ông còn châm lửa nữa, nhất là đoạn gọi con KL nầy, con KL nọ, là tui muốn múa vài đường đả cẩu bổng, tức quá muốn xổ nho, mà sợ Ốc hổng cho, hì

    Reply
    • XN says:

      Nói thiệt với bà con.Tui có đọc bài này trước khi Cô NL post cái entry “Dành cho những kẻ chuyên nghề xuyên tạc”, tui nằm im lắng nghe , nhưng chỉ toàn nghe trong nhóm bà con mình nói không hà !(không phải là thành phần xuyên tạc)
      Tui hơi thắc mắc , không nghe thấy Ông Ngô Kỹ hay ai đã mạo danh Ông mà viết bài đó lên tiếng gì gì ráo. Vì đây là cơ hội múa bút với nhau mà ! Với lại đây là xứ Tự do mình cũng nên thẳng thắn nói chuyện phải lẽ với nhau….Để mình còn dành được “sự KÍNH TRỌNG” cho nhau.
      Mong lắm thay.

      Reply
      • ngoclan says:

        Ui trời!
        Múa bút cũng phải kiếm người mà múa chứ chú XN. NL lên tiếng chỉ vì hắn nói xấu báo NV, chứ nếu nói cá nhân NL thôi như những bài tiếp theo mà chú XN link theo thì “hu ke” (hehehe, lụm tiếng dùng đỡ). Mà ý nghĩ có ai “mạo danh Ông mà viết bài” nghe cũng hay ghê, hehehe, danh đó cũng có người mượn thì quả là hết ý kiến!

        Reply
        • XN says:

          @NL ,
          Tui copy nguyên một bài dài của Ông NK dán vào đây cho bà con xem mà sơ ý sorry Cô trước , tui xin nhận khuyết điểm đó.
          Tánh tui hơi nhát gió , chỗ nào thấy tình hình hơi căng là tui dzọt lẹ , cho yên(do kinh nghiệm bản thân).
          Cho nên xin thưa với Cô là tui “vô can” trong vụ này. Tui dán nó vào đây là vì có một số người nghe tắt ngang một câu chuyện đang bàn tán mà không biết nó là chuyện gì , ở đâu và do ai viết ??? mà lời văn có vẽ “khi trầm khi bổng” dữ vậy ???
          Tui cũng cùng ý nghĩ như Chú Ngao nhà mình :

          “Thông cảm cho những nỗi bực bội, bất bình.
          Chúng ta cứ bày tỏ cảm tưởng của mình . Điều quan trọng là giữ được sự tương kính lẫn nhau trong lời văn, dù đối với những người xa lạ.”

          Thêm nữa , bà con mình đang còm mà còn phải chạy đi tìm ,nếu đúng bài thì không nói gì , nhở không đúng thì sao ? Phải cho đúng người đúng tội , kẻo không sẽ lâm vào cảnh “Hồn Trương Ba , da hàng thịt ” !!!
          Đó là thứ nhất , thứ hai nữa là tui muốn ăn chắc ở thể xác định với Ông Ngô Kỹ là người ta đang nói về Ông chứ không ai khác hơn.Đó là ý nghĩa của câu tui nói thòng : “hay là ai đã mạo danh Ông NK”.

          Tánh tui đã lười , văn tui lại dở , cho nên phải chịu khó ngồi lại gỏ ít chữ cho Cô rõ.
          Tui quan niệm vào đây làm đọc sĩ cho vui , cho khỏi phải đi Bác sĩ, lắm khi vui quá cũng tham gia chút xíu , gọi là cho lấy có .Vì bà con trong blog này thì đông , cho nên nhở tui có dại mồm vụng miệng thì xin bà con hãy niệm tình tha thứ cho .

          Reply
  63. ốc đảo says:

    @Tino
    trước sau gì ông cũng bị chị Doan vác ná ra quất 1 ông 1 chiêu bách bộ xuyên tâm thôi!!!
    hehhhehe

    Reply
  64. HTC says:

    Công nhận Ốc nói đúng, trong blog’s NL, toàn là rồng nằm, cọp núp, cao thủ không hè, bởi vậy tui lọt vô đây, tui cũng vui, hehehe

    @GLL
    G ui, đang chờ G trả lời nè

    Reply
  65. ốc đảo says:

    @CCTC
    anh khỏe không? Ốc ken đang chờ anh múa bút đó…

    Reply
    • HTC says:

      @Ốc
      Cám ơn Ốc, anh vẩn khỏe, Ốc và gia đình cũng khỏe hả?
      anh múa gậy thì được, chớ múa bút, thì phải nhường cho đàn em, hehe
      Chúc vui

      Reply
  66. Gia lum lon says:

    Giời ạ, đại ca gởi “chuyện cấm đàn bà”
    Tẩu hỏa nhập ma sớm

    Tui là chuột nên..ni’n thở qua sông :P

    Reply
  67. Gia lum lon says:

    @Tiny
    Gửi bài này cho thăng con đang lượm lon (bà con vơi hôt rac?) ở Cornell, sau khi gu gờ ra tiếng Anh, nó cười quá xá, nói gf đừng đi đường tắt, kẻo khổ cả đời nhau

    Reply
  68. Độc-giả Texas says:

    Quý vị thân mến ơi
    Ngao nín thở đọc từng cái còm một. Thông cảm cho những nỗi bực bội, bất bình.
    Chúng ta cứ bày tỏ cảm tưởng của mình . Điều quan trọng là giữ được sự tương kính lẫn nhau trong lời văn, dù đối với những người xa lạ.

    Reply

Leave a Comment


3 × one =