Bằng cách nào, tôi đến đây (1)

1.

Có muốn níu kéo đến cuối tuần cũng không xong, phải lật qua entry mới thôi, vì số còm của entry trước đã lên đến gần 500 rồi, còn hơn đại hội còm sĩ nữa. Nhiều quá, thành ra nếu tui có vô tình lướt qua không trả lời cho ai câu hỏi nào đó thì cũng xin đừng chấp nhứt tui, tội nghiệp tui lắm lắm :P

Với những thân tình kiểu này, có lẽ một lúc nào đó cũng phải nghĩ đến chuyện cho còm sĩ và độc sĩ gặp nhau quá :)

Với tui thì chuyện này không lạ, bởi 1 lần về Sài Gòn, tui cũng có gặp bạn blog rồi. Hôm Labor Day vừa rồi, tui cũng có làm một chuyến họp mặt blogger tại Las Vegas. Tui còn nhớ lần đó, có vợ chồng nhỏ em tui cùng tham dự một cách tình cờ. Sau đó, hai vợ chồng nó cứ rỉ tai tui hỏi nhỏ, “Thật tình đây là lần đầu tiên mọi người gặp nhau đó hả?” – Ừ.

Nó không thể nào hình dung được bạn blog thôi mà sao lại cứ như thân thiết tự thuở nào.

Nhưng so với tình hình mà tui đã chứng kiến, thì hình như tình nghĩa còm sĩ ở đây còn nặng nề hơn đó, dù chỉ mới có mấy tháng thôi. Để tính từ đây tới Tết 2020 chắc thế nào cũng có được 1 ngày :)

2.

Bước qua tháng 4 cả tuần rồi.

Chị Tứ Hải MT đề nghị mỗi người kể lại câu chuyện mình đã có mặt tại đất nước đệ tam như thế nào, tức là không chỉ có còm sĩ ở Mỹ, mà ở Úc, ở Pháp, Canada,… cũng đều” bị ép” kể hết :P

Tui nghĩ lời đề nghị đó rất là hay. Sẽ không ai có cùng thời điểm ra đi, cùng 1 cách đi. Có chuyến đi nhẹ nhàng, có chuyến đi bão tố. Có chuyến đi nhìn lại như giấc mơ đẹp, có chuyến đi mãi là cơn ác mộng. Có người đi bằng tàu. Có người đi bằng thuyền. Có người đi đường bộ. Có người ngồi máy bay. Nhưng điểm đến đều là một đất nước tự do.

Sau bao nhiêu năm, giờ có dịp hồi tưởng lại ngày mình ra đi, cũng là một điều hay. Chuyện của mỗi người đều có sức hấp dẫn và quyến rũ riêng theo cách nhìn của mỗi người.Kể 1 chuyện để được nghe nhiều chuyện, để cùng chiêm nghiệm những đắng cay và hạnh phúc…

Đúng lý ra, tui sẽ phải kể chuyện của chính mình trước. Nhưng đây đó trên blog này, tui đã kể rồi, giờ kể lại sẽ chán.

Thôi thì tui mượn lại câu chuyện tui viết về anh trai tui, mở đầu cho loạt phóng sự tui viết nhân dịp cùng các thuyền nhân trở về các trại tị nạn hồi tháng 4 năm 2010, để bắt đầu cho một đề tài hứa hẹn nhiều điều hấp dẫn và cũng nhiều xúc động này.

***

“Nếu bây giờ có dịp quay về đảo, nơi anh đã sống những ngày chờ nơi định cư, anh có nhận ra nó không?”

“Không biết những ngôi nhà, những ‘barrack’ ngày xưa có còn không. Gần 30 năm rồi, nhưng anh nghĩ là anh sẽ nhận ra. Dầu gì anh cũng đã sống ở đó 18 tháng…”

Dòng hồi ức của anh, một thuyền nhân năm nào, đưa tôi trở về với những cảm xúc, những ký ức đã nằm yên hơn một phần tư thế kỷ.

Ngày 1 tháng 1 năm 1981, sau khi đã khẩn khoản cùng ba má, “Cho con ở nhà ăn Noel với các em xong rồi con đi,” anh, đứa con trai 15 tuổi khi ấy, rời gia đình, rời vòng tay chăm sóc của cha mẹ, giã từ nụ cười trong vắt của những đứa em gái còn rất nhỏ, bước chân làm “kẻ vượt biên,” phó mặc số phận mình cho trời định.

Chuyến đi của anh bắt đầu từ Nhà Bè.

Sau 4 ngày 5 đêm, tàu anh đến một hòn đảo nhỏ, “anh không nhớ tên.” Người dân trên đảo đó hình như cũng chưa quen với việc có người tị nạn. Họ gọi cảnh sát.

Sau khi giữ chiếc tàu của anh lại, cảnh sát chở mọi người sang một hòn đảo khác. Anh ở đó một tháng trước khi được chuyển đến đảo Galang 1, sau đó là Galang 2.

“Khi đặt chân lên đảo, cảm xúc anh như thế nào?” tôi, đứa em gái được 8 tuổi vào ngày anh ra đi, hỏi anh trai mình ký ức của những ngày tháng cũ.

“Lạ lắm. Anh đâu có hình dung ra là lại có đông người tị nạn như vậy.” Anh nhớ lại.

Như một lẽ thông thường, câu đầu tiên ai cũng hỏi khi đặt chân lên đảo là, “Khi nào mình được đi?” Anh cũng vậy, không ngoại lệ.

Người ta trả lời, “Có khi 3 tháng, khi 6 tháng, hoặc có thể một năm hoặc lâu hơn nữa.” Anh đã hy vọng mình sẽ nằm trong số đông, “khoảng 4 đến 6 tháng,” sẽ được đặt chân đến một vùng đất tự do nào đó.

Thế nhưng anh đã sống trong “tâm trạng khó diễn tả” ở đảo đến 18 tháng.

“18 tháng ở đảo vào thời điểm đó so với mọi người là khá lâu. Anh cũng không biết tại sao, cũng có thể vì anh chẳng có ai thân thích ở nước ngoài,” anh hồi tưởng.

“18 tháng sống ở Galang, điều gì khiến anh nhớ nhất?”

“Anh nhớ nhiều lắm,” giọng anh như chùng lại.

“Anh nhớ những lần anh đưa người ta lên tàu đi định cư. Anh gửi cho họ những lá thư nhờ họ gửi về nhà cho ba má.”

“Anh nhớ nhất mỗi lần trại thông báo tên người đi lên phỏng vấn thì dù đang ở bất cứ nơi đâu trên đảo, anh cũng đứng lại, lắng nghe. Có ngày họ đọc 1, 2 lần. Mỗi lần như vậy cứ ráng nghe xem có tên mình không, không có anh lại buồn. Rất buồn.”

Anh dừng lại. Ðâu đó trong tiềm thức, hình ảnh của một đứa bé, chưa kịp làm người lớn, bị bức khỏi người thân, mờ mịt một tương lai, cứ như dậy sóng.

Tôi hình dung. Tôi tưởng tượng. Anh tôi đó và những người như anh tôi đó, đã bồn chồn, đã nín thở để lắng nghe tên mình, để rồi thất vọng, tái tê. Không chỉ một lần, một ngày, một tháng, một năm, mà ròng rã suốt ngần ấy thời gian. Như một trò cân não.

Số phận đâu chỉ thử thách lòng người trong những ngày lênh đênh trên biển. Số phận còn tôi luyện họ, những thuyền nhân, bằng những tiếng gọi loa đó. Hy vọng thật nhiều. Và suy sụp cũng không ít.

“Anh nhớ những người có thân nhân gửi tiền đến thì họ có tiền mua thêm đồ đạc, quần áo. Còn những đứa như anh, mỗi thằng chỉ có 2 cái quần đùi. Hôm nay ra suối tắm, giặt, phơi. Mai thay cái kia, giặt phơi cái này. Mình không có thân nhân, không có tiền, không có đồ. Có vài người quen biết, khi họ được đi định cư, họ cho lại cái quần cái áo để khi mình lên gặp phái đoàn thì mình cũng lành lặn chút xíu.”

Anh lại lặng im một thoáng.

Những điều chừng như nhỏ nhặt đến vậy, nhưng trong cõi riêng của mỗi người, nó lại là một cái gì đó, thật đắng cay và cũng thật dịu dàng.

“Anh còn nhớ gì nữa không?” Tôi khó nhọc phá tan sự im lặng.

Giọng anh miên man, “Trong đầu anh nhớ nhiều lắm.”

“Ở Galang có một cái chùa và một cái nhà thờ. Mỗi lần anh buồn, anh lên chùa. Chùa xa lắm, ở tuốt trên núi lận. Mỗi lần anh buồn, anh lại lên đó, ngồi nghĩ về gia đình để thấy mình thanh thản hơn, rồi cứ khấn vái. Anh lên chùa, rồi thì anh lên nhà thờ luôn. Anh cũng không biết mình lên đó để làm gì. Anh cứ đến cầu nguyện.”

Tôi cắn chặt môi để anh đừng nghe tiếng tôi bật khóc.

Ngoài anh, bao nhiêu người nữa, vẫn giữ trong tâm tư mình hình ảnh một đứa trẻ, lẻ loi, cô độc, cứ cắm đầu chạy lên núi, che giấu những giọt nước mắt, che giấu những nỗi buồn đôi khi đến tuyệt vọng, tìm đến sự chở che của đấng bề trên, không cần là Phật, không cần là Chúa, ai cũng được. Nó chỉ muốn tìm một chút bình an, để tiếp tục hy vọng một ngày mai. Xa xăm. Mờ mịt.

“Chùa tên gì anh không nhớ tên. Nhưng anh nhớ rất rõ nó nằm ở đâu, nhà thờ nằm ở đâu. Ở đó có cái rạp hát để cho những người cảnh sát giải trí. Mỗi lần muốn coi phim anh leo lên nóc nhà nằm coi. Bởi chung quanh nó rào lại hết, ai muốn xem thì phải mua vé, anh không có tiền, thì anh cùng mấy người bạn leo lên đó coi.” Anh bật cười.

Anh hỏi tôi sẽ đến đảo nào trong chuyến đi Ðông Nam Á này. “Sẽ đến Galang, và một số trại khác,” tôi trả lời anh.

“Ừ. Nếu có dịp anh cũng sẽ về trại tị nạn để hồi tưởng lại những kỷ niệm xưa.”

Tôi biết, ở đầu dây bên kia, anh đang đốt thuốc.

Những đắng cay, những tuyệt vọng, những ngày đói khổ đều đã qua. Nhưng trong chất chồng những ký ức, Galang và những ngày vui buồn cùng nó, như vẫn vẹn nguyên một tâm tình trong anh, trong lòng một thuyền nhân.
….

Nhìn tất cả những gì cần thiết phải có cho cuộc hành trình đang nằm gọn trong chiếc vali, tôi thầm nghĩ, “ủa, chỉ có vậy thôi ư?” Tôi chưa bao giờ rời khỏi nơi này với hành lý nhẹ nhàng như vậy.

Quần áo đủ mặc.

Máy chụp hình.

Chiếc laptop

Thêm những thứ, thật đặc biệt, trong hành trang lên đường lần này của tôi.

Ký ức của anh tôi.

Ký ức của bạn tôi.

Và những lời nhắn gửi của độc giả.

Ðể bước chân ra đi chiều nay, thật nhẹ nhàng nhưng cũng lắm mông lung

4/2010

 

304 Comments

  1. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ cùng toàn thể còm sĩ một ngày vui!

    Reply
  2. Tóc Huyền says:

    ‘morning bác Ngao,
    Chắc giờ này người bên West Coast còn an giấc mộng vàng rồi !
    Chúc mọi người có ngày thứ Sáu thật an lành.

    Cô chủ NL hôm nay cho mọi người một vé… leo lên chuyến tàu hoàng hôn, á….. nói lộn nói lại, chuyến tàu dĩ vãng .
    Đọc blog NL hôm nay mà bùi ngùi cho thân phận những thuyền nhân VN. Có nhiều người dứt áo ra đi, thoát được gông cùm CS, nhưng không may mắn đến được bến bờ tự do.
    Chiều nay ai đi nhà thờ, xin cùng góp một kinh và nhớ đến họ trong lời cầu nguyện.

    Reply
  3. Doan says:

    Chào buổi sáng qúy vị nha, happy Good Friday .:)
    Hôm nay, D. được ở nhà, nhưng cũng không mấy gì rảnh, đến chiều tối mới có giờ để 8 với qúy vị .:(
    @Già, hôm nay G đi lượm lon xa tận xứ Ốc Ken, vậy G đi đường cẩn thận nha . Lượm lon thôi, đừng lượm móc câu hí !!. Have a good trip , take care .

    Reply
  4. Tiny says:

    Chào tất cả mọi người và chị NLan. Giờ này ở CA mọi người đang giấc mộng vàng, đúng nhưng em thì không, ngủ không được dậy hồi 4:30 AM tò mò lên Blog coi hôm nay NL viết bài gì, đọc thấy buồn quá vì em ở đảo tới hơn 1 năm, diện “Hốt rác” ai cũng biết chữ này nếu ở đảo. Em ở tới 2 cái đảo : Pulau Bidong, và Bataan Philippines. Trên đường tới Pulau Bidong em bị tàu cướp 2 lần nhưng em không sao, lúc đó em còn nhỏ nên không biết hiếp là gì, giờ nghĩ lại hú hồn, chắc vì mình xấu như ma nên được tha mạng.Chuyến tàu dĩ vãng nay đã khơi lại vừa buồn, vừa có nhiều kỷ niệm mà không sao nói hết trên trang này….

    Reply
    • ngoclan says:

      Không nói hết nhưng nói được bao nhiêu thì cứ nói đi Tiny.
      Diện “hốt rác” tức là sao? Tiny đi năm nào?

      Reply
      • Tứ Hải MT says:

        Diện “hốt rác” là không có trong chương trình của bất cứ nước nào nhận, thỉnh thoảng có nước nhận người theo diện nhân đạo thì họ sẽ “hốt” những người này. Bởi vậy họ mới nói diện này giống như “rác” không ai thèm hết. Có người thuộc diện này từ lúc lên đảo đến khi trại đóng cửa cũng không có nước nào nhận! Mấy người này mang danh là “chúa đảo”!

        Reply
        • ngoclan says:

          Cám ơn chị Tứ Hải đã giải thích.
          “Có người thuộc diện này từ lúc lên đảo đến khi trại đóng cửa cũng không có nước nào nhận” — rồi họ đi đâu?

          Reply
    • Tam says:

      Toi cung o PB vao nam 1984. Tau toi la MB279. Khong biet co phai dong thuyen nam xua voi Tiny khong. Tui nay cung gap tau Thailand nhung ho cho nuoc roi bo di….Luc truoc cung con nho, chuyen viet bien khong nho gi nhieu. Nhung ma la mot chuyen di khong bao gio quen

      Reply
      • ngoclan says:

        Không quên điều gì hả Tam?

        Reply
        • Tam says:

          @chi NL: dieu ma kho quen duoc la hinh anh nguoi me dung trong bong dem de tien dua dua con len ghe ra di ma khong biet ngay nao gap lai…..chiec ghe nho bat dau tu tu roi dat lien trong dem toi.. Va dang me toi cu xa dan xa dan.

          Reply
          • ngoclan says:

            Năm đó Tam bao nhiêu tuổi? Tam đi 1 mình? Bao giờ Tam mới gặp lại mẹ?

            Reply
            • Tam says:

              @NL. Luc do thi Tam 14 tuoi tay, 15 tuoi ta gi do. :-) . Sau nay gap lai me thi Tam da vao tuoi muon cuoi vo roi. 10 nam xa gia dinh, nho hoang canh nhu vay ma thay minh truong thanh nhanh hon.

              Reply
            • ngoclan says:

              @Tam:
              Ở tuổi đó, Tam hòa nhập vào cuộc sống ở trại, ở Mỹ như thế nào để nhìn lại thấy mình trưởng thành hơn hả Tam?

              Reply
              • Tam says:

                @chi NL: bay gio chi hoi moi nho lai la luc do con nit khong ra con nit, lon thi chua thanh nguoi lon, luc o trai nguoi ta khong biet xep minh o lop anh van level gi nua (vi luc o VN hoc chuong trinh Phap). Roi cuoi cung thi la hoc chung lop voi may em nho…trong lop cung co may ban tui lo co nhu vay…may em nho dat ten la may anh “minor co^’. …… Luc roi dao va trai o Philippines thi cung gan 2 nam gi do…..

                Lai gap lo co lon hai…..di lam thi chua du tuoi, ma bo vo hoc lop 11- 12 thi sao kheo kip? The la bat dau hoc lai tu dau lop 9 o HS. Tu do co can ban roi thi ta cu tien len dai hoc lay bang 4 nam ky su hoa hoc, roi choi luon bang master. :-)

                Nho da trai qua kinh nghiem di VB, song khac kho o dao nhung gi minh co ngay hom nay rat la quy. Co may anh chi o day, nghe tui nay ke chuyen VB thi thay dau long, nhung Tam nghi chi NL nen mo ra cai phan 2 cua nhung nguoi la thuyen nhan da den duoc xu tu do nay….bay gio ho hoa nhap nhu the nao.

                Reply
                • ngoclan says:

                  Bao giờ thì anh Tam “chơi luôn bằng PhD”, hehehe
                  Khi nào xong phần này, Nl sẽ níu áo anh Tam làm người kể chuyện đầu tiên trong phần 2 nghen :)
                  Cám ơn anh Tam đã kể tiếp câu chuyện “con nít không ra con nít, lớn thì chưa thành người lớn” :P

                  Reply
              • ngoclan says:

                @Tam:
                Bao giờ thì anh Tam “chơi luôn bằng PhD”, hehehe
                Khi nào xong phần này, Nl sẽ níu áo anh Tam làm người kể chuyện đầu tiên trong phần 2 nghen :)
                Cám ơn anh Tam đã kể tiếp câu chuyện “con nít không ra con nít, lớn thì chưa thành người lớn”

                Reply
      • Tứ Hải MT says:

        @Tam: tui cũng ở PB từ cuối năm 79, đi định cư từ 8/80! Chúc mừng bạn nhe.

        Reply
  5. so says:

    good morning, America!

    Reply
  6. Van Nguyen says:

    Hến xin tổng chào bà con cô bác! Bữa nay thứ 6 rồi, mừng quá! :)
    @chị NL: phải rì còm cho tui, thiếu 1 rì tui ghi xuống thiếu tui 1 tỏn! haha!
    Cái này kêu là còm sĩ nổi loạn! :) Ủa, mà cho còm sĩ và độc sĩ gặp nhau chi dạ? Quýnh trên đây chưa đủ xi nhê, giờ kéo ra ngoài quýnh tiếp hả! hehe! Ngao Sò ÔC Hến đều có ‘vỏ’, ai muốn cứ nhào dzô! hehe!
    Chủ để kỳ này coi bộ phải mượn mớ lon của bác Già sẵn sàng để hứng nước ‘muối’ rồi đó nghen, bà con cô bác ai mà nhà hết kleenex thì chạy đi mua rồi hẳn tham gia! Cho Hến 5 phút để ‘si’ nghĩ về ‘chuyến tàu đổi đời’ của Hến nghe bà con!

    Reply
  7. Độc-giả Texas says:

    Happy Friday, Hến !

    Reply
  8. X em Nguyen says:

    Good morning all ,
    Chúc toàn thể Bà con mình có một ngày Good Friday và một long weekend đầy Ơn phước.
    Hôm nay được một ngày mới , được còn đầy đủ sức khỏe ,”còn được sống” hít thở bầu không khí tự do , được tự do quen biết ,tự do “tám” chuyện trên trời dưới đất với bè bạn khắp 5 châu….Là một “Hạnh Phúc lớn nhất” mà Thượng Đế đã ban cho mọi Bà con chúng ta.

    Xin để vài giây lắng lòng chia buồn cùng những linh hồn những ai không được may mắn như chúng ta , cùng gia đình họ !!!
    Và cũng xin cầu nguyện tiếp tục cho những ai còn yêu chuộng hai chữ TỰ DO sớm đạt thành ý nguyện.

    Reply
  9. Hương DJango says:

    Salut Bà Con,
    Tại sao phải bỏ nước ra đi, và đi bằng cách nào để có mặt nơi này? Với tui – đó là chuyên dài… nhân dân tư vệ… đã chìm sâu vào tro than quá khứ!
    ( Nhưng thât ra nó vẫn làm mình đau buốt trái tim vào mỗi sớm mai mỗi khi nghe một bản nhạc quen nhắc nhở… Quê Hương Ngày Về!… Hay những đêm thức giấc nghe tiếng mưa đều bên ngoải cửa mà nhớ Saigon… của một thời mới lớn đầy ắp yêu thương….)

    Reply
    • ngoclan says:

      “Chuyện dài nhân dân tự vệ” nhưng mà mình kể cho nó ngăn ngắn lại chuyện mình thôi cũng được há chị Hương :)
      NL chờ nghe chuyện của chị.

      Reply
      • Hương DJango says:

        Hôm nay Good Friday, Chủ Nhật Easter rồi!
        Lắng lòng đã mấy hôm nay, ” lắng ” thêm nữa để kể lể khúc nôi, nó sẽ… cạn không còn nước mắt, đánh mất khí giới phái nữ, thì sao?

        Reply
  10. PTT says:

    Tui rời VN đợt “đăng ký bán chính thức” năm 78, 79 tại Rạch Giá. Mổi ngày có ít ra năm chiếc “thuyền ra cửa biển”. Trung bình mổi chiếc chở ba trăm nhân mạng. Thuyền khẩm vì nhỏ nhưng chở nặng. Một chiếc ghe được B2 (công an biên phòng`) cho checked out trước chiếc ghe tui vài tiếng đồng hồ ở Tắc Cậu cách chợ Rạch Giá khoảng 10 cây số Chiếc ghe này người ngồi trên khoang chỉ cần vói tay ra là chạm nước. Ghe tui ra biển kế đó sau vài tiếng đồng hồ, và sau vài ngày thì lạc vào vùng biển nổi đầy vật dụng cá nhân. Mọi người trên ghe biết là có ghe bị chìm. Đêm đó không hiểu bị ám ảnh hay thật, khá đông mọi người trên ghe đều nghe tiếng than khóc của nhửng người chết đuối xin cứu giúp trên biển Có người trên ghe còn xác nhận lời kêu cứu đó từ những nạn nhân của chiếc ghe ra biển Rạch Giá trước ghe tui. Riêng tui củng có cùng cảm giác là có nghe như mọi người trên ghe vào đêm đó. Mọi người trên ghe kẻ thì thắp nhang, người thì đọc kinh cho những oan hồn này vào sáng hôm sau

    Xin gửi đến các bạn lời bài nhạc Lời Kinh Đêm, thơ Mán Thuận, nhạc Việt Dũng

    Lời kinh đêm ôi lời kinh đêm.
    Lời kinh buồn như tiếng mẹ thở dài.
    Ai có nghe thấu lời kinh khổ,
    Sao cúi mặt gục đầu ngủ quên.

    Trời mong manh ôi đời lênh đênh.
    Thuyền bấp bênh cuộc sống mơ hồ..
    Lời kinh cầu từng ngày quen thuộc
    Lời mẹ buồn giữa tiếng Nam-mô.

    Thuyền trôi xa về đâu ai biết
    Thuyền có về ghé bến tự do.
    Trời cao xanh hay trời oan nghiệt.
    Trời có buồn hay trời chỉ làm ngơ.

    Trời chơ vơ ôi người bơ vơ.
    Người vẫn ôm mảnh ván rũ mục.
    Lời kinh cầu từng hồi nấc nghẹn.
    Lời mẹ buồn giữa tiếng Amen.

    Người buông xuôi về nơi đáy nước
    Người có mộng một nấm mộ xanh.
    Biển ngây ngô hay biển man rợ
    Biển có buồn hay biển chỉ làm ngơ

    Reply
    • ngoclan says:

      Buồn quá!
      Ghe PTT đi trong mấy ngày thì tới? Rồi dừng lại ở đâu? Mọi người đều an toàn hết chứ?
      Tại sao đi “bán chính thức” mà vẫn có tàu bị bắn?

      Reply
      • PTT says:

        Ghe tui đi từ Tắc Cậu (Rạch Giá) mất 4 ngày và 5 đêm đến đến Trenganu (Mả Lai). Cắm lều ở đó đước vài ngày thì bị tàu hải quân Mả Lai kéo va` đuổi ra giữa biển khơi. Lài mầy mò đi mất một ngày và một đêm và lạc vào quần đảo Tioman (Mả Lai) nằm trong vùng cực nam biển của Mả Lai. Để không bị đuổi ra biển, mọi người phá chiếc ghe và cung` nhau kẻ ít người nhiều đóng góp cho thủ tục “đầu tiên” với cảnh sát Mả Lai nên được lưu ngụ tại đảo khoảng hai tháng. Rồi cuối cùng được UNHCR đưa vào Pulau Bidong. Trên đường đi bị hải tặc Thái cướp sáu lần va`mọi người mất hết. Chỉ có người vài người lớn tuổi và trẻ em mất vì bịnh trên chuyến đi.

        Đi “bán chính thức” thực sự là để “mua bải” tại địa phương và người chủ ghe lo trên đường đi từ nhà đến bải an toàn và không bị bắt. Lên ghe đi ra biển đến hải phận quốc tế nếu gặp xui vẩn bị “ăn hiếp” như nổ súng vào ghe thi` ráng chịu, không bảo đảm. Những chuyện ghe đi bán chính thức bị đặt chất nổ ở Đồng Nai và Bến Tre dạo ấy ai củng biết. Nhưng đả đi thì đi, phó thác số mạng cho Trời Đất. Trời kêu ai nấy dạ. Làm lơ không được nghen !

        Reply
        • ngoclan says:

          PTT có thể kể chi tiết hơn lúc tàu gặp hải tặc không? Lần đầu thì cảm giác như thế nào? Và đến lần thứ 6 thì sao?
          NL không tưởng tượng được…
          Vài người lớn tuổi và trẻ em mất trên chuyến đi 4 ngày 5 đêm đó?

          Reply
          • PTT says:

            Chuyện hải tặc qu’i vị có thể tìm đọc từ bài viết “Tường Trình Từ Đảo Kra” của hai nhà báo Dương Phục và Vũ Thanh Thủy trên trang mạng: boatpeople75.tripod.com/Ko-Kra-Thailand-1.html . Riêng cảm tưởng sau lần thứ 6 bị hải tặc cướp thì mọi người trên ghe đều cho là mình trở thành vô sản thứ thiệt. Và nổi ngao ngán cùng cực Lở có bị cướp lần thứ 7 thì củng chẳng sao vì “còn gì nữa đâu”? Đúng như câu “Cùi không sợ lỡ”.

            Sau khi ghe bị kéo ra biển Mả Lai va` đang lênh đênh trên biển, những người già và trẻ con chết trên ghe vì say nắng và thiếu nước

            Reply
            • ngoclan says:

              Muốn nghe từ chính PTT kể ạ.

              Reply
              • PTT says:

                Đã cố gắng gỏ lên bàn phím vài lần, nhưng không thể kể lại chuyện ghe vượt biên của tui bị sáu lần cướp bóc và cưỡng hiếp của hải tặc Thái Lan Cho tui xin khất nợ lần khác Sẻ kể “một lèo” khi nào tâm tịnh

                Thân chúc các bạn một mùa Phục Sinh đầy ơn lành từ Trời Đất

                Nếu có hưởn chở má sắp nhỏ và mấy đứa nhóc đi egg hunt nghen

                Reply
  11. chợ An Tây. says:

    Tôi đi Mỹ trên một chuyến bay ( mệt và ngủ một giấc ngắn? ) mở mắt ra …đã đến phi trường Los Angeles …một giấc mơ tự do nhanh quá ? nhưng đổi lại cho cái “giá phải trả là 8 năm tù chính trị ” của người tôi yêu ( người yêu của Lính ) TQLC VNCH ), rồi thành người chồng, người cha của hai đứa con trên chuyến bay năm 1994 đến Mỹ theo diện HO. Đọc nhũng giòng tâm sự của Ngọc Lan về người anh cô đơn trên Đảo Galang, tôi thật xúc động cho thân phận người Việt Nam bằng mọi cách để thoát thân đi tìm Tự Do sau Tháng Tư, 1975. Mến chúc người anh của Ngọc Lan luôn nhiều sức khoẻ , tự tin trong cuộc sống.

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn chợ An Tây.
      Nhờ chuyến đi làm phóng sự ở các trại tị nạn, mà NL mới có dịp ngồi nghe anh mình kể chuyện, để từ câu chuyện đó, NL bước vào chuyến đi nhiều cảm xúc và đầy nước mắt….

      Reply
      • Tam says:

        Chi NL – neu lan sau co nhung to chuc ve tham trai Ty nan, chi co the thong bao cho ba con trong day biet duoc khong? Tui nay ra di luc con nho, bay gio ma co co hoi tro ve chon cu cua nhung ngay la thuyen nhan ty nan chac kho ma khoi cam long nhin lai canh xua……

        Reply
        • ngoclan says:

          Hình như năm nào Văn Khố Thuyền Nhân bên Úc cũng tổ chức đi, hồi NL đi là đi với họ đó.
          NL nghĩ đúng là ai từng là thuyền nhân thì nên tham dự một chuyến đi như thế.

          Reply
  12. Độc-giả Texas says:

    Chuyến đi định-mệnh của Ngao tương-đối trôi chảy và ít nước mắt hơn so với rất nhiều người Việt khác.
    Lúc bấy giờ Ngao còn là một nhóc tì nên hoàn-toàn không có quyết-định gì. Ai biểu đi thì đi, xách thì xách, khiêng thì khiêng.
    Chiều ngày 29 tháng 4 năm ấy, ba Ngao đưa gia-đình đến bãi Sau Vũng Tàu để rời VN cùng với một số gia đình khác . Nhìn hình ảnh của ba từ từ nhỏ lại, xa dần, mờ dần rồi khuất hẳn. Cứ ngỡ rồi ba sẽ đi sau bằng một chiếc tàu khác, nhưng không ngờ ba đã quyết-định ở lại. Khi đã định cư ở Mỹ một thời-gian và nhờ người quen bên Canada chuyển thư cho ba mới biết rằng ba muốn gửi gấm cho vợ con được đến nơi an-toàn và ba chọn con đường nghiã-khí cho riêng mình.
    Tàu rời bến l úc 7 giờ chiều và đến 4 giờ sáng thì loa phóng thanh báo tin tàu bị bể bơm nước và kêu gọi đàn ông thanh niên phụ tát nước. Trời còn tối đen, lúc đó mọi người lo lắng tàu sẽ đắm. Các bà thì đọc kinh cầu-nguyện như ri. May mắn lúc đó có một chiến-hạm của Mỹ đi qua và cho tất cả lên tàu của họ lúc gần 7 giờ sáng.Từng người một leo lên cái thang dây, tiếng la hét, khóc lóc. Một số bà mẹ trong đó có mẹ của Ngao réo gọi con cái mang theo hành lý mà leo lên. Bây giờ nghĩ lại cũng còn ngán vì một tay nắm vào thang còn tay kia thì xách đồ nặng chứ đâu phải được đeo trên lưng rồi leo bằng 2 tay đâu. Rồi lại còn phải leo xuống để lấy thêm đồ mà lúc đó người ta đang đi lên và lính Mỹ thì không cho xuống mà mẹ cứ la um sùm. Ngao nói: “thôi mẹ ơi, bỏ lại tất cả đi!”. Lúc đó Ngao bị mẹ bộp cho một cái đau điếng nên im luôn cho tới mấy ngày. Nếu phải làm một chuyến ra đi như vậy nữa, chắc chắn Ngao sẽ chuẩn-bị chu đáo và đơn-giản để con cái khỏi phải khổ . Chỉ cần quần áo và chút lương thực thôi.
    Nghĩ đến những người đi vượt biên rồi bị cướp bóc, hãm hiếp, hoặc bị rớt xuống biển thấy thương quá – Tự do của họ đã phải đổi bằng một giá quá lớn !

    Reply
    • ngoclan says:

      Cách ba Ngao chọn, giống như cách một số người đã chọn. NL cảm thấy ngưỡng mộ họ lắm.
      Chuyện Ngao kể, dù nói rằng ít nước mắt, nhưng lại gợi ra tâm tư và ký ức của những đứa trẻ – như Ngao lúc đó – Họ bị đặt vào một hoàn cảnh khốc liệt, không đúng với tuổi thơ mình, để ngày tháng đó, mãi là một ám ảnh…

      Ngao viết hayvà tình cảm lắm đó Ngao!

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Chuyện vượt biên nào cũng xót xa hết hé Ngao….
      May mắn là Ngao có Mẹ bên cạnh, không như anh của Hến, chỉ có một mình…
      Người đi đã tội, những người làm Cha làm Mẹ ở lại nhìn con mình đi cũng đau khổ không ít…

      Reply
    • ken zip says:

      ông ngao ơi! tui nhìn lối viết của ông, tui biết ông cũng là người đa sầu đa cảm lắm nha!
      Thắm thía vô cùng cái cảnh cha con xa cách nghìn trùng mà Ngao không hề biết trước qua lối viết nhẹ như không…
      Rồi sau này Ba Ngao ra sao, kể nghe đi!
      ông làm biếng viết lắm nha…
      hề hề

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @Ốc: ba Ngao đi cải-tạo , sau đó bị prostrate cancer và tự tử chết.
        Trong thư để lại, Ba Ngao tiếc là đã phải tự tử vì đau đớn và buồn rầu nên bằng xăng và thuốc rầy thay vì bằng viên-đạn của chính mình ngay trong buổi giao thời. Cũng tội há?

        Reply
        • ngoclan says:

          Ba Ngao là một người đặc biệt.
          Cá tính và suy nghĩ của ba Ngao không phải ai cũng có đâu.
          Ngao có quyền tự hào về ba Ngao lắm đó.

          Reply
  13. Già lụm lon says:

    Good Morning all,
    Xin góp lời câu nguyện vói anh XN, xin gỏi lơi chia buồn tới cá gia đinh có thân nhân mất trên biển Đông , xin đốt bó nhang, đọc kinh Vưc Sâu câu nguyện cho các linh hồn đa~ khuất trong cơn chuyễn trời.
    Xin câu nguyện cho dân trong nuóc an bình, hạnh phúc, và đây đủ vật chất

    Reply
    • PTT says:

      Kinh Vực Sâu:

      Một người đọc: Lạy ơn Đức Chúa Giêsu xưa bởi trời mà xuống thế gian ba mươi ba năm, cùng chịu những sự thương khó cho các linh hồn thiên hạ được rỗi, thì rầy chúng con xin Cha rất nhân lành vô cùng, xin tha phần phạt cho linh hồn . . . chúng con đã cầu nguyện hôm nay, hoặc còn giam nơi lửa luyện tội, thì xin mở cửa tù rạc ấy cho ra, mà đem lên chốn hưởng mọi sự vui thật là nước thiên đàng. Vì công nghiệp Chúa con đã chịu nạn chịu chết vì chúng con. Amen.

      Cộng đoàn: Lạy Chúa, con ở dưới vực sâu kêu lên Chúa,…

      Reply
  14. hoa hoi says:

    xin chào các anh chị 1 ngày thứ 6, vui vẻ và an lành. Đọc những giòng tâm sự của anh NL , hh không ngăn được giòng lệ . Chiều đi làm về hh sẽ nói về chuyến tàu gia đình hh, chào các anh chị.

    Reply
  15. Van Nguyen says:

    Hến được may mắn hơn những người dân tha hương khác là Hến đi đến Mỹ bằng máy bay, đó cũng là lần đầu tiên trong đời Hến được ngồi máy bay. Cuộc hành trình đó không có gì đáng để kể. Hến chỉ nhớ là Hến bị ‘say máy bay’ khủng khiếp đến nỗi lúc đó Hến thề với lòng mình là Hến sẽ ‘KHÔNG BAO GIỜ’ trèo lên chiếc máy bay thên một lần nào nữa hết! :(
    Vậy mà lời thề đó cũng bị cuốn theo chiều gió khi Hến đã làm theo tiếng ‘gào thét’ của con tim: một lần nữa, Hến lại leoooo lên máy bay bayyyy một hơi từ vùng đất vàng qua vùng đất xương rồng này. Tính đến nay Hến đã trồng xương rồng được hơn 16 năm :) !
    Đó là hai chuyến bay mà Hến gọi là quan trọng nhất trong cuộc đời của Hến! hehe!
    Còn vê chuyện ‘đi Mỹ’ thì Hến luôn cám ơn anh của Hến, người đã bảo lãnh Hến cùng gia đình qua đây, và Ba Má của Hến. Nói như Hến không có cơ hội qua Mỹ, chắc cuộc đời của Hến bây giờ cũng thê lương lắm lắm, lý do tại sao thì là chuyện thâm cung bí sử! hehe!

    Reply
    • ngoclan says:

      Đề tài kỳ tới sẽ là “chuyện thâm cung bí sử” :)
      Tui đọc đến chỗ” tiếng ‘gào thét’ của con tim” tự dưng nghe cổ họng rát rạt, phải đi lấy sữa đậu nành uống cái đã, hehehehe

      Reply
  16. Hương DJango says:

    Diện ODP, hèn chi Hến V còn lắc xắc, lí lắc, lúc lắc, cục cựa, lăng quăng…
    Chúc mùng nghe!
    Già qua Florida lụm lon mùa xuân, nếu nhìn thấy xoài xanh còn.. rụng nhớ cho cho nó quá giang về theo, cho bà con còm sĩ chấm nước mắm đường nghe Già!
    Cám ơn lắm lắm!

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Dạaa, đụng là diện ‘O đi pee’ đọ chị! :)
      (o Đoan không được đọc còm này à nghen! hehe)

      Reply
  17. Khoai says:

    Lo`ng chu`ng xuo^’ng khi nghi~ ve^` chuyen ddi, nhung ngay cam kho^? cua minh va nhung bat hanh cua nguoi quen.
    Viet ra, co’ lam` lo`ng vo*i ddau xot, hay se~ la` muo^i’ xat’ vao` vet thuong khong bao gio` la`nh?
    Co le~ voi ti`nh tha^n cua anh chi em blog nay, chung ta se~ se? chia va cu`ng nga^.m ngu`i, dde hieu nhau hon, va yeu thuong nhau ho*n.
    Hom nay, Good Friday, cu~ng la mot dip tot dde suy nghi~, cau nguyen, cac anh chi nhi?.
    Xin lo^~i, ddang o*? so*?, 0 du`ng VNKeys dduoc, nhung muo^’n vie^’t qua’……..

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Viết đi chị Khoai, không có dấu đọc cũng được mà…

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ Hến: viết tiếng Việt không có dấu.
        Hình như nếu ở sở không có dấu tiếng Việt thì mình cứ viết không dấu luôn thì lại dễ đọc hơn là ráng bỏ dấu vào , vừa khổ cho người viết mà vẫn khó cho người đọc.

        Reply
    • Già lụm lon says:

      Sis Khoai , viet ddi, sau ddo’ tui. tui dda’nh dda^’u du`m vao cho chi.
      smile

      Reply
      • Khoai says:

        Cam on GLL, VN & Ngao: Cam on. Chieu nay hay mai se viet them.
        NL mo dau “ Bang cach nao…. (1)” tuc la co (2), (3)….ma`.
        @Ngao: Ngao viet hay ghe. Gia nhu Ngao viet dai hon nua.

        Reply
        • Độc-giả Texas says:

          @ Chị Khoai: cám ơn chị ! Ngao thì chưa bao giờ viết dài được. Có lẽ vì lớn lên trong cái xã-hội “Short and get to the point”. he he!
          Ước ao sẽ được đọc bài chia xẻ của chị!

          Reply
        • ngoclan says:

          @Khoai:
          Đúng là NL để (1) vì sợ rằng khi chuyện nhiều rồi mình sẽ đưa qua (2), (3)… cho dễ đọc.
          Chiều nay luộc sẵn khoai, chờ nghe chuyện của bà bán Khoai.

          Reply
      • ngoclan says:

        @Già:
        Viết thì chữ bỏ dấu chữ không, khi thì bỏ dấu ẹo qua một bên mà vẫn rất hiên ngang nhận trách nhiệm đánh dấu thay cho người khác. Hehehe, công nhận dễ thương nhất là Già :)

        Reply
  18. Xin chào bạn hữu bốn phương và chào Ngọc Lan,
    Đề tài của entry ngày 5. APRIL rất hay. Và chẳng những rất hay mà còn nhiều ý nghĩa. Bởi đây là một “kho ký ức” ; một di sản quý báu của một thế hệ ra đi tìm tự do cho đời mình và con cháu mình.
    Những câu chuyện kể trên đường vượt biển nhiều cam go và thử thách đã làm rơi lệ rất nhiều người có tình thương nhân loại. Những thiên ký ức hồi hộp, xót xa và cảm động ! Tất thảy những hồi tưởng đó, nếu như được gom góp lại, làm nên một Tuyển Tập Ký Ức, tôi thiết nghĩ : Đó là một di sản quý giá với những thế hệ hiện sống và rất có giá trị lưu lại hậu thế.
    Tôi cũng là một thuyền nhân cuối thập niên 80, và cũng rất mong được đọc một tuyển tập với đề tài như của entry này. Riêng tôi nghĩ, Tuyển Tập Tương Lai này không chỉ hữu ích với những người mang căn cước thuyền nhân, mà còn- mở rộng lòng kính mến và tình thân thiết, cảm phục người vượt biển- tới anh em, họ hàng hay người phối ngẫu, mặc dù họ chưa từng vượt biển đi tìm tự do. Và những câu chuyện vượt biển đó sẽ mãi là nguồn hứng khởi giúp nhiều người chung vui xây dựng đời sống tốt đẹp hơn.
    Xin chúc mừng đề tài entry này, và rất vui đọc những dòng tâm tình nơi đây.
    Một bạn đọc của BÁO NGƯỜI VIỆT
    Vân Võ Hoài Phương ( THỤY ĐIỂN )

    Reply
    • ngoclan says:

      Rất vui khi có khách từ Thụy Điển ghé thăm.
      NL cũng hy vọng từ những câu chuyện được kể ra đây, mỗi người sẽ có dịp suy ngẫm, chiêm nghiệm lại câu chuyện của chính mình, dân tộc mình, từ đó sẽ có tuyển tập…
      Nhưng nếu Vân Võ Hoài Phương góp một bàn tay kể câu chuyện của mình thì làm sao thành tuyển tập được :P

      Reply
  19. TuHai - MT says:

    Tui dang o so lam, co website de viet tieng Viet, nhung ma khong co thoi gio nhieu, nen thoi de chieu ve nha se com sau. Xin hiep loi cau nguyen cho nhung ai da bo minh tren duong di tim Tu Do. Du da hon 37 nam roi, nhung no nhu moi hom qua vay. Ky niem dau buon co le se theo tung nguoi cho den cuoi doi. Doc nhung com o tren ma tui da chay nuoc mat roi (khong dam khoc o day vi so nguoi xung quanh day noi!) Cam on tat ca da chia se nhung tam tinh voi cac com si trong blog nay.

    Reply
    • ngoclan says:

      Đang chờ đợi câu chuyện của người khởi xướng đề tài này.

      Reply
      • silent says:

        Mãi đọc “Bằng cách nào, tôi đến đây” NL viết cho anh mình mà sao giống như chuyện của NL thật tuyệt vời và trọn vẹn. Ước gì NL một lúc nào đó, buồn tình, viết về chuyện tình dở dang của chính mình thì thôi “dã man” hay biết chừng nào. Nhìn qua những giòng chữ NL viết, mình dễ dàng nhìn thấy tất cả là sự thật, là những tấm lòng của NL trải dài, luôn miên man với những nghĩa nặng ân tình với bạn đọc.

        Reply
        • ngoclan says:

          @Silent:
          Cám ơn những tình cảm mà Silent đã dành cho NL :)
          NL không có chuyện tình dở dang, thành ra không viết được, hehehe. Phải chi hồi đó có thất tình lần nào thì còn có cái để viết truyện cho thấy “dã man” hehehe.

          Reply
  20. Van Nguyen says:

    @Ngao: Cái vụ ‘Short and get to the point’ này áp dụng đúng nhất là khi report với mấy ông sếp đó Ngao. Hến nhớ hồi đó ở college có dạy như vậy. Mấy ổng không có đủ kiên nhẫn và đủ trình độ chuyên môn để nghe trình bày lòng thòng, sếp càng lớn thì càng chết lớn. Bởi vậy nếu mà xài cái chiêu ‘dẫn dắt rồi mới đến kết luận’ là coi như chết ngắt, phải là ‘kết luận rồi mới đến dẫn dắt’.
    Thí dụ như mình muốn lên lương, thì mình xâm xâm đi đến chổ ông sếp, mình nói ‘Tui muốn lên lương, À!’, ổng hỏi, ‘TẠI SAO?’ thì mình mới bắt đầu kể lể, ‘tui làm lâu rồi, tui làm chăm chỉ, mỗi ngày tui dành đến 2 tiếng để làm việc, còn 2 tiếng tui ăn, 2 tiếng tui ngủ, 2 tiếng tui còm, bla bla bla’ chẳng hạn, trong khi mình kể lể thì có thể ổng không có để ý mình nói gì, mà ổng đang tự hỏi trong đầu ổng mình có xứng đáng được lên lương hông.
    Còn như mà mình thủng thẳng đi đến chổ ổng, cười cười, hỏi ông ăn cơm chưa, rồi trình bày là mình làm ở đây đã hơn 5 năm, mình trung thành, mình gì gì đó, bảo đảm khi mình chưa nói được cái câu ‘Tui muốn lên lương’ là ổng bỏ đứng dậy đi chổ khác rồi! :)

    Reply
    • ngoclan says:

      Nhờ có 2 tiếng còm nên được lên lương sớm hơn :)

      Reply
    • ken zip says:

      @ mây
      cái entry nà bắt tui phải ăn chay xám hối…
      chứ cái vụ “Short and get to the point’ là tui thấy có vấn đề với Mây rồi.
      Để đó đi, qua vụ này rồi tính sau!!!!

      Reply
  21. Độc-giả Texas says:

    @Hến: mấy đứa con Ngao muốn xin tiền hay đi chơi thì tụi nó nói trời nói trăng, rồi thì ” I love you, dad!”. Ngao nói: “get to the point!” là y như rằng : “can I have this, can I have that?”.

    Reply
  22. An Lành says:

    Hello Ngao.

    Ngày nào con còn hoi² mi’nh vòng vo là còn hąnh phúc Ngao ą vi’ đê’n lúc con không hoi² nũ’a thi’ mi’nh sĕ buô’n nhă’m nhă’m.

    Reply
    • ngoclan says:

      NL cũng nghĩ như An Lành.
      Nghe tiếng bi bô, thỏ thẻ, chọc ghẹo của mấy đứa nhỏ với mình, không bao giờ NL cảm thấy mệt hết á :) Nhiều lúc không phải tụi nó không biết nói ngay, mà nó muốn nói thêm điều gì đó với mình…
      Mỗi tối, NL thức chờ bé Ti học bài, đến khi nó học xong, nó đến ôm chầm lấy mẹ một hồi, dù chẳng nói năng gì, rồi mới đi ngủ. Nghĩ là chỉ còn hơn 1 năm nữa nó vào đại học, có thể chẳng ở gần nữa, đã thấy buồn buồn…

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @NL, An Lành: như có lần Ngao chia xẻ, tụi nhỏ gần gũi với Ngao hơn với mẹ cho nên Ngao cũng thích tụi nó thỏ thẻ. Tuy nhiên, Ngao muốn tập cho tụi nó ăn nói lễ phép nhưng phải mạnh dạn trình bày ý tưởng của mình và cũng tương-tự như kiểu Hến nói ở trên. Có lẽ do cá tính đàn ông nên hơi khác với NL và An Lành một chút. he he!

        Reply
  23. Độc-giả Texas says:

    Cám ơn An Lành đã nhắc nhở !

    Reply
  24. Độc-giả Texas says:

    @ Sư-phụ & Ốc: theo Marine weather forecast ở Sarasota thì sóng trong cuối tuần này hơi lớn. Nếu Sư-phụ và Ốc đi câu cá bằng tàu thì nhớ uống Dramamine cho khỏi say sóng và mặc áo phao nghen! he he!

    Reply
  25. dat diep says:

    Tui cũng như những người may mắn khác được đến Hoa Kỳ bằng diện ODP và đi diện này thì không có nhiều điều để chia sẽ.Chuyện tui sắp kể ra đây về 1 người Anh của tui,một thuyền nhân ra đi cách đây đúng 30 năm.
    Anh tui thứ Bảy trong gia đình còn tui thì thứ chín,dù cách biệt nhau 6 tuổi nhưng trong nhà tui và anh hợp tính nhau nhất ,nhất là khoảng ăn chơi.Thích ăn diện thời trang,cuối tuần chạy ra Nguyễn Huệ,Lê Lợi tán gái,la cà các quán cafe,hay cùng nhau cine.Chơi như vậy nhưng anh tui lo cho gia đình nhất,luôn ưu tư khi gia đình sau 75 bị mất hết tài sản và ngay cả căn nhà đang ở củng bị tịch thu vì là Tư sản thương nghiệp và “được” cho mướn lại vào năm ’79 để tiện săn sóc cho Me tui lúc này đang nằm bệnh viện.Vì là người luôn khát khao để ra đi mong làm có tiền gửi về giúp gia đình nên anh tui luôn được ưu tiên trong nhửng lần vượt biên,mổi lần ra đi thì anh hoan hỉ lắm,mộng tưởng lắm luôn mơ về mình sẽ làm thật nhiều tiền để gửi về giúp gia đình và nhất là giúp Me tui người mà anh yêu quí nhất nhưng bao lần đi là bao lần thất bại,anh càng ưu tư hơn vì những tổn thất tài chánh để anh ra đi.
    Năm 1981,gia đình tui có giấy bảo lảnh của Bà Ngoại gửi về.Ba tui lên sở ngoại vụ nạp đơn,họ nhận đơn nhưngị từ chối vì gia đình tui không còn hộ khẩu tại Sài Gòn nên không thể mở hồ sơ.Niềm hy vọng cuối cùng bị dập tắt,biết làm sao sinh sống đây khi cả gia đình 9 người sống vào nhửng tài sản bán dần ,không có nhu yếu phẩm,không được đi làm ,đi học.Con đường duy nhất là phải ra đi.
    Đầu năm ’82 ,Cô V.,em họ với Ba tui tới nhà có nhã ý cho gia đình tui 1 chổ trong chuyến vượt biên sắp tới.Cô V.là chủ tàu,tổ chức nhiều chuyến vượt biên thành công vì biết cách lo lót,mua bến bãi.Chuyến đó,theo Cô nói là chuyến của gia đình nên hầu hết người đi là con,là cháu của Cô và họ hàng thân quyến.Vì thông cảm hoàn cảnh ,Cô cho anh tui đi,tới nơi mới chồng tiền và Cô còn khoe trong chuyến đi có ca sĩ GL nữa.
    Anh tui ra đi dắt theo hai thằng em con của bà Dì ,đứa 9,đứa 10 tuổi sau Tết Nhâm Tuất 1982. mang theo trọng trách chăm sóc 2 thằng nhỏ và hơn hết là cứu cánh của gia đình.
    Một đêm đang ngũ,tui mơ thấy Anh lặng lẽ ngồi bên giường,bận bộ đồ ngày ra đi ,cái áo sơ mi xanh bạc màu,quần tây đen và đôi sandal củ.Anh buồn bả nói” Tao đi không được,mày nói với Me đừng chồng tiền cho Cô V. nghe !”
    Tui giật mình và hoang mang với giấc mơ lạ đó,bâng khuâng không biết nói với Me tui không thì củng hôm đó Cô V.tới mừng rở báo tin là tàu đã đến Mã Lai và Cô khoe tờ copy điện tín của ca sĩ GL đánh về báo tin bình an.Me tui giao tiền cho Cô ,tui thấy Bà vui lắm,phải lâu lắm rồi mới thấy bà vui như vậy
    Mấy ngày sau,hôm đó tui làm phụ rể cho thằng bạn nên phải đến tối tui mới về nhà được.Bước vào nhà tối om dù hôm đó không có cúp điện.Tối lắm nhưng tui nghe tiếng khóc thúc thít đầy uất nghẹn của Anh Sáu ” Chín ơi,thằng Bảy nó chết rồi ,nó bị hải tặc giết rồi hu..hu..”Tui như không tin vào tai mình và òa lên khóc,khóc và chạy lên phòng Ba Me tui.Tại đây,chưa bao giờ tui thấy Me tui vật vã như vậy.Bà như điên lên than khóc cho số phận tại sao lại nghiệt ngã như vậy và ngất lim đi.( Trong chuyến tàu đó,khi vừa ra hải phận thì bị cướp.Hải tặc đã vất tất cả thanh niên xuống biển chỉ chừa lại phụ nử và trẻ em để chúng tiện tay cướp,hiếp.Hôm anh tui mất là rằm tháng giêng năm Nhâm Tuất.)
    Vài tháng sau,giấy của sở Ngoại vụ gửi đến nhà yêu cầu cả gia đình lên làm thủ tục xuất cảnh.Ba tui nghĩ gia đình đâu có hộ khẩu mà nạp nhưng đâu còn gì để mất nên cả nhà cùng đi nạp đơn.Như một phép lạ,họ tiến hành thủ tục nhanh chóng,không màng xét hỏi hộ khẩu và chỉ trong vài tuần là gia đình tui có thông hành và vài tháng sau thì lên Thủ Đức phỏng vấn với phái đoàn Hoa Kỳ .
    Ngồi trên máy bay khi cất cánh tui quay đầu lại nhìn lại quê hương lần cuối,nhìn nhừng mái nhà tôn rỉ sét,nhìn nhửng tàn cây đang xa dần.Tui nghĩ dến anh Bảy ,anh không thể ra đi để giúp gia đình, điều anh có thể làm là phù hộ cho gia đình tui trôi chảy trong giấy tờ ra đi.Anh đã giử đúng lời Anh hứa
    (Viết kỷ niệm 30 năm ngày anh mất)

    Reply
    • ngoclan says:

      Đọc đến đâu, NL cảm thấy da mình lạnh tới đó…
      30 năm, vậy mà câu chuyện anh Đạt kể cứ ngỡ như vừa mới hôm qua.
      Cám ơn anh

      Reply
      • ken zip says:

        ừa, tui sởn ốc ác hết trơn…
        những chuyện như thế này khó giải thích lắm, tui cũng đã trải qua 1 lần rồi, cô giáo ơi?

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Đọc bài này thấy mắt mình cay….

      Reply
      • ken zip says:

        tui cũng vậy, Mây ơi!!!!!

        tui có 1 thằng bạn ( anh của cô mạng mỡ), nó cũng đi vượt biên với anh nó, không thấy tin tức gì từ đó đến nay…

        Reply
    • Già lụm lon says:

      Cam’ on anh DD

      Reply
      • ken zip says:

        @ LNĐ
        Hi ông Anh,
        tới nơi rồi hén, ông anh đang ở thành phố nào vậy?
        Ốc tuy ở nơi này 7 năm rồi, nhưng vẫn còn là người lạ, vì hồn vẫn vương vấn Bolsa…
        chúc ông anh khỏe .

        Reply
        • Già lụm lon says:

          @Oc, Ngao
          đang ỏ Destin, cung gulf coast voi Oc, nhung xa 8 tieng lai xe, hic :P
          (Không có wifi nên phai qua vỉa hè hàng xóm xi chum wifi)

          Reply
  26. Hương DJango says:

    Hình như nghe mắt mình nóng, môi mình cay khi nghe anh Đạt kể về chuyến đi định mệnh – phải tìm đường sống trong cái chết của người anh vẹn toàn hiếu đạo với cha me, tình nghĩa với anh em.
    Hiểu thấu và chia xẻ đươc với anh quãng đời trầm luân đó. và tôi cũng tin chết không có nghĩa là… hết, mà người thân vẫn ở thât gần chúng ta để phù hô, che chở những lúc gian nguy.
    Xin cầu nguyên hương hồn anh ấy bình an ở cõi vĩnh hằng!

    Reply
  27. Độc-giả Texas says:

    Ngao đọc câu chuyện của anh Đạt mà thấy nặng cả lòng. Cám ơn anh!

    Reply
  28. ken zip says:

    Gần đến ngày 30 tháng tư, ốc thấy chủ đề hôm nay của entry mới rất thích hợp để những người bỏ nước ra đi tìm tự do có những phút tĩnh lòng nhìn lại chặng đường của mỗi chúng ta đã đi qua, suy nghĩ lại “ bằng cách nào chúng ta đã đến đây”, đến 1 đất nước mà biết bao nhiêu người mong ước được đặt chân đến, cho dù phải trả bằng bất cứ giá nào…
    Bản thân ốc thì cũng như anh Dạt Diệp là rất may mắn rời khỏi nước qua chương trình ODP ( ordinary Departure Program), chứ không phải OD.. Ghe như những đồng bào khác.
    So với những nghịch cảnh mà các anh chị đã trãi qua và nay đã viết xuống, nếu ốc kể ngọn ngành chi tiết chuyến hành trình của ốc thì rất là lạc điệu, rất vô duyên. Nên ốc xin kể phiên phiến thôi nha.
    Ốc rời khỏi Vn vào 16 tây tháng giêng 1986 cùng với gia đình cả thảy 13 người gồm tía má cùng các chị em và các cháu bay qua Thái Lan, tạm trú tại Suan Plu (?) 1 tuần lễ. Tại đây văn phòng di trú Mỹ tách gia đình ốc ra làm 2, tía má ốc đi Mỹ thẳng.
    Tất cả những người còn lại phải qua Phi Luật Tân, và phải ở đó 6 tháng để học về văn, hóa đời sống của nước tiếp nhận mình, hầu tránh bớt những sự bỡ ngỡ lúc ban đầu hội nhập vào đời sống mới.
    Ốc tới Mỹ vào ngày 24 tây tháng bảy năm 1986, và xem nơi này là quê hương thứ hai từ đó cho đến nay. Xin chấm hết.

    Ui chao ơi! Đọc những chuyện của các anh chị kể mà ốc não cả lòng. Chuyện nào cũng đong đầy nước mắt, cũng quặn thắt cả tim gan.
    Sao mà tàn nhẫn đến như vậy hả trời! Giữa người và người lại có thể đối xử dã man đến như vậy hay sao!
    Giờ này trong nuớc, những người chiến thắng đang rục rịch chuẩn bị ngày lễ lớn cho tưng bừng, cho náo nhiệt.
    Có giây phút nào họ nghĩ đến cho những người ra đi không bao giờ đến mà thắp cho họ 1 nén nhang cho họ khỏi tủi lòng vì mang tiếng là cùng chung quê hương xứ sở, cùng chung 1 tiếng nói không?
    Thôi, ốc cũng xin mượn nơi này để chia buồn cùng với các anh chị có thân nhân đã bỏ mình trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tị nạn cũng vì tha thiết đến hai chữ “ tự do” . Những sự hy sinh của những số phận hẫm hiu đó không có uổng phí đâu. Rất đáng dể chúng ta suy gẫm về ý nghĩa của sự khát sống là gì…
    Và riêng với các nạn nhân mà thân xác đã vùi mình đâu đó trên bước đường mưu cầu tự do hạnh phúc, xin cho ốc gửi tới mỗi người một nén hương lòng, cầu mong nơi cõi vĩnh hằng các vị luôn được ấm áp.
    Mơ hồ trong khói nhang nghi ngút, các oan hồn uổng tử hình như đã hiện về đâu đây….

    Reply
    • ngoclan says:

      Lúc biết mình sẽ đi Mỹ, Ốc cảm thấy thế nào?
      Rồi những tháng ở đảo thấy đời mình ra sao?

      Reply
  29. Độc-giả Texas says:

    Ốc ui ! Mai Ốc có phải đi làm không? Dù sao thứ sáu thấy cũng khoẻ hén ?

    Reply
  30. Độc-giả Texas says:

    Ồ, sướng há! enjoy blog đi nghen. Ngao biết Ốc nhớ blog lắm rồi!
    Hến chắc còn lo cơm nước tối.

    Reply
  31. sò says:

    chuyện của sò cũng không có gì đáng nói hết. Bữa đó thức dậy lên xe đến nơi đi sắp hàng lên máy bay xuống máy bay ngồi chờ lên xe hơi về ngủ thức dậy lên xe hơi đến nơi đi sắp hàng lên máy bay ngừng lại đổi máy bay đến nơi. Chấm hết.

    Reply
    • ngoclan says:

      Sò đi lúc mấy tuổi? Có biết tại sao phải đi không?
      Đến khi đến nơi thì thấy thích liền không?

      Reply
    • ken zip says:

      sò bồ quân ơi!
      chắc chuyện đi đứng của sò giống như ốc hén! Sò đi năm nào vậy? có ghé lại Bataan hông?

      Reply
  32. Độc-giả Texas says:

    Ngao nghĩ mục-đích của chủ-đề này là để mọi người chia xẻ lại mình đã đến một xứ sở bình an bằng cách nào. Cho nên sẽ có những người đã đến như đi du-lịch, và cũng có những người đã phải trải qua những gian-khổ đau thương. Dù thế nào đi nữa, hy-vọng tất cả còm sĩ và bạn đọc đều hăng hái đóng góp. Có thể thay đổi chi-tiết một chút nếu cảm thấy không tiện nói hết tất cả.

    Reply
    • ngoclan says:

      NL cũng đồng ý như vậy.
      CHuyến đi dù như thế nào cũng giữ một phần quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Chịu khó 1 chút, sẽ kể ra được những cảm nhận của mình.

      Reply
  33. Tứ Hải MT says:

    Tui viết văn không có hay, và tui cũng có cái tính của Ngao, là “get to the point”, nên bà con ráng đọc nha.
    Sau khi học xong lớp 12 khoảng hè năm 79, tui đậu vào trường CĐ SP, bị đuổi học vì có thân nhân đi nước ngoài, thế là Ba tui “bắt” tui phải VB vì không còn tương lai nếu chỉ có bằng tú tài. Tui đi chuyến đầu chung với mấy anh chị, hết thảy là 6 người, chuyến đó ở nhà có bao nhiêu nữ trang của Má tui chết để lại (tui mồ côi Mẹ hồi tui mới có 3 tuổi thôi) đem chung hết cho bọn lường gạt 1 mớ ở chỗ chùa gì ở Vũng Tàu mà có ông Phật lớn thật lớn nằm đó, ngủ 1 đêm ở đó bị muỗi cắn gần chết, CA ập vào bắt và chở xe nhà binh vào trại giam Vũng Tàu, làm thủ tục giấy tờ xong thì mấy ông kẹ lấy hết phần nữ trang còn lại (nói khi nào ra tù sẽ trả, nhưng đời nào mà có chuyện đó, được thả tù mừng như được lên cung trăng lo chạy lẹ ra khỏi cổng trại chứ còn giờ đâu và cũng đâu có gan rồng để mà đòi!) Lần thứ nhất đó, mấy chị em gái bị tù 1 tháng, trong đó có 1 chị và 1 chị dâu đang mang thai khoảng 6 & 8 tháng! Ở tù CS thì thôi khỏi nói, từ nhỏ đến lớn tui có bao giờ vào tù ra khám đâu, đó là lần đầu tiên và hy vọng là lần cuối mà tui phải ở tù đó. Trong tù ăn uống kham khổ, tuy gia đình tui không giàu nhưng cũng không thiếu thốn, mấy chị em ở tù hết trơn, ở nhà chỉ còn có Ba, Bà Ngoại và 1 người chị. Ba tui nhận được giấy đi thăm nuôi, Ba tui đem cái gì cũng cả tạ, khoai lang, thịt ba rọi xào với mắm ruốc do bà Ngoại làm, và rất nhiều đồ ăn để tẩm bổ 2 bà bầu. Lần đầu nghe có Ba thăm nuôi, tuy tui không được gặp Ba tui, mà chỉ nghe trưởng trại gọi người trong gia đình ra lãnh đồ, tui khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc vậy đó. Từ cha sanh mẹ đẻ cho đến lúc đi tù, tui chỉ có ăn rồi đi học chứ không làm gì hết, đến lúc ở tù, có 1 hôm trại chở 1 số đàn bà con gái ra một thửa ruộng toàn là sình không, rồi lùa mọi người xuống bắt nhỏ cỏ. Tui tủi thân, đứng khóc một hồi rồi cũng phải xắn quần lội xuống nhổ cỏ với mấy người kia. Đồ ăn trong tù có một món gọi là “bánh xe lãng tử” (bột quậy với nước, vo lại hình tròn rồi hấp lên, mỗi người được 1 bánh cho một bửa ăn… canh rau thì chỉ có vài cọng rau còn thì chỉ có nước với cát với vài con tôm khô là mà vậy thôi. 30 ngày ở tù thật là nhớ đời! Ông anh thì ở tù khoảng 2 năm; từng ngày một trong lúc đang lao động, ông ấy đào đường hầm và vào ngày thuận tiện ông ấy theo đường hầm đó, trốn trại, thoát và lấy xe về SG. Còn ông anh rể thì thôi khỏi nói, mấy ông kẹ mang lên khảo cung, nhốt vào thùng còng chân khổ sở một thời gian, rồi nhân cơ hội bị bệnh gần chết phải đi bệnh viện, ông nhắn người quen làm nghề Honda ôm gặp ở bệnh viện rồi chở ông ấy thẳng về SG…
    Phần tui thì sau chuyến đó, tui có nhiều lý do không muốn đi nữa vì quá hãi hùng tù VB, nhưng Ba tui không chịu thua và thuyết phục tui đi cho bằng được. Tui đi chuyến thứ 2, thứ 3, không thành công nhưng hên là không bị bắt mà trở về nhà an toàn. Đến lần thứ 4 vào khoảng cuối năm 79, chỉ vài ngày trước lễ Giáng Sinh, tui ra đi ngay tại thành phố tui ở, đi một mình và cũng không có ai tiễn đưa vì sợ bị lộ, tui chỉ cần đi bộ ra vườn hoa mất khoảng 15’ từ nhà, rồi bước qua bờ tường của vườn hoa là xuống tới ghe. Ghe này là ghe chính, giả dạng đi đánh cá, từ từ đi ra cửa biển, khi gặp tàu đi tuần thì tui phải thục đầu xuống vì tui da trắng không giống dân đi đánh cá, chủ tàu lưới được tôm hùm nướng cho tui ăn nhưng tui không ăn vô vì lo lắng, sợ sệt, và nhớ nhà, mà cũng hên là tui không ăn nhiều lúc đó, vì sau khi ăn khoảng 1/2 giờ là tui bắt đầu bị say sóng, bắt đầu bị ói trước khi những ghe khác đưa thêm người đổ vào ghe chính. Ghe đi thì nhỏ mà tổng số người là 76 (chỉ biết con số khi lên đảo chứ trên đường đi thì không biết), người ngồi chật như xếp cá mòi vậy. Sau khi tất cả người vào đầy đủ, ghe vượt sóng ra cửa biển, đi chưa bao lâu thì bị CA rượt, chủ ghe xả hết tốc độ, và cuối cùng cũng thoát được CA; nhưng rồi thì ghe lại bắt đầu lạc phương hướng, có vài ông biết chút ít về địa bàn cũng phụ giúp tài công, nhưng cũng không khá hơn, đã có lúc chủ ghe đã ôm vợ con từ giã vì chẳng định được vị trí của ghe là đang ở đâu…đến một lúc, mọi người tìm nước uống thì chỉ thấy toàn là dầu thôi, vì gấp rút lúc đổ người và tiếp liệu vào tàu chính, thùng để nưóc và dầu đã nằm lẫn lộn, mở thùng nào cũng toàn là dầu chứ không tìm thấy nước, thế là bà con bắt đầu dành nước uống, chửi lộn nhau chí chóe. Ghe tui đi hầu hết là người CG, lúc hoạn nạn, chửi nhau cũng dữ, đến khi sợ hãi vì sóng to gió lớn hay sợ tàu hải tăc thì các bà lại đọc kinh rất sốt sắng. Lúc đó tui không có đạo, tui cũng không biết đọc kinh bên đạo Phật nên tui cũng hiệp lòng với mấy bà đó cầu nguyện. Đi không biết bao lâu thì thấy vài chiếc tàu nhỏ, nhưng vì ban đêm nên không dám ra hiệu cầu cứu nhưng phải chờ đến trời sáng nhìn cho kỹ rồi mới dám đốt vải để xin tiếp cứu thì họ lại làm lơ, mọi người vừa nản vừa lo vì lương thực mang theo chỉ có 1 bao gạo do chủ ghe đem theo để nấu cháo để phát cho mọi người, ăn sắp hết, nước thì lộn với dầu… Đến buổi trưa có lẽ sau 3-4 ngày lênh đênh trên biển thì nhìn thấy dãy núi ở xa xa, bà con mừng như chết đi sống lại vậy, ghe ra dấu cho người trong bờ để vào thì người trên bờ không cho vào. Thế là chủ ghe và một số người bàn là phải phá ghe và vứt máy xuống biển thì nó mới cho ghe mình vào. Sau vài giờ dằn co thì ghe được vào gần đến bờ, mọi người phải nhảy xuống biển và tự lội vào. Lúc ngồi trên ghe, tui bị đẩy tới đẩy lui, cuối cùng ngồi ngay 1 cửa sổ, mùi mồ hôi, mùi ói mửa, đủ thứ mùi hôi khác nữa, phần tui cũng ói tới mật xanh mật vàng, lúc sóng lớn cao khỏi đầu thì nước biển tạt vào ướt như chuột, đến khi vừa khô được 1 tí thì nước lại tạt vào. Tui lúc đó kiệt sức quá, không ăn uống mà cứ ói ra, mệt như sắp chết vậy, quần áo, đồ đạc của ai mà dính đồ ói hôi hám thì tui vứt hết xuống biển. Đến khi phải nhảy xuống biển lội vào bờ thì tui cũng chỉ còn bộ đồ dính người, ra đi mang theo một túi nhỏ, lúc sự sống sự chết gần kề nhau thì chẳng còn thiết tha để mang theo nữa. Khi vào bờ rồi thì mọi người mới biết mình đến bờ biển Mã Lai, phải ngủ trên bờ biển 1 đêm, đến chiều ngày hôm sau thì mới có tàu của Cao Ủy Tị Nạn chở sang đảo Pulau Bidong. Những ngày trên trại thì hết đi xin quần áo cũ thì xin đồ ăn hộp của những người đi định cư trước để ăn thêm phần ăn do Cao ủy phát. Mỗi lần có thơ đến đảo thì nghe hoài mà chẳng có tên mình, chờ giấy bảo lãnh của chị ở Mỹ gửi qua, tiền bạc gửi cũng khó khăn và còn bị mất cắp từ ban thư tín nữa. Tui đi có một mình, bà chị chỉ gửi cho có $50 đô, không dám ăn xài mà để dành phòng thân, báo hại chỉ ăn bánh lạt với nước trà đường hầu như hàng ngày, lúc đến Mỹ gặp lại bà chị, chị phán ngay 1 câu xanh dờn “sao mập quá vậy”! :) Tui ở trại khoảng hơn 6 tháng, vì thuộc diện có thân nhân nên vấn đề phỏng vấn cũng được dễ dàng, đến ngày ra cầu Jetty để đi định cư được nghe ca sĩ Lệ Thu hát trên đài bài “Ngày Mai em đi…” nghe vui cho mình nhưng cũng không khỏi chạnh long nghĩ đến những người quen trên đảo bị rớt phỏng vấn không biết đến bao giờ mới tới phiên họ đi định cư… Thời gian tui ở trại tui “xung phong” vào ban Tiếp Nhận người mới tới, cùng thời với ca sĩ Lệ Thu, Hùng Cường, Ngọc Minh… Có ai ở PB vào thời đó không vậy?
    Thôi tui viết từ nãy giờ mõi tay quá rồi, để khi nào tui nhớ gì thêm thì tui sẽ kể tiếp vậy nha. Công nhận NL giỏi quá, đánh máy bài này qua bài kia mà vẫn yêu nghề!
    Mến chúc tất cả còm sĩ một cuối tuần Easter vui vẻ. Chúc GLL đi đường bình an.

    Reply
    • ngoclan says:

      @Tứ Hải:
      Em thích chuyện của chị quá!
      Kể chuyện ở tù vượt biên. Wow! Đi 4 lần, rồi cũng tới nơi, để giờ đây ngồi kể lại hành trình bằng nụ cười vượt lên khổ đau :)
      Em từng nghe kể có 1 người đi 30 lần, cuối cùng vẫn ở VN! Không tưởng tượng được! Nghe mà muốn khóc luôn chị à.

      Reply
  34. Độc-giả Texas says:

    @ chị Tứ Hải ! Hành-trình của chị gian-nan quá! Cám ơn Thượng-Đế đã cho chị được an-toàn!
    Những phụ-nữ bị xúc phạm dù họ đến được bến bờ tự do vẫn đau khổ cả đời.

    Reply
    • Tứ Hải MT says:

      @Ngao: trước khi ra đi Ba tui dặn đi dặn lại là nếu ghe con đi rủi gặp cướp thì phải lấy dầu nhớt trên ghe mà bôi cùng mặt để cho thành “lọ lem” cho tụi cướp biển đừng chú ý… Nhưng có lẽ cũng nhờ ơn trên ghe đã đến bờ biển Mã Lai sau 4-5 ngày trên biển cả. Giờ mà cho VB lại lần nữa thì nhất định không đi nữa! :)

      Reply
      • Tam says:

        @Tu Hai: chuyen VB cua chi ke nghe da thiet, da gan 30 nam ma moi lan nghe ai ke lai, lam nhu la mot cuon phim song lai. Luc tau tui nay gap tau la, may nguoi tren tau cung ru nhau lay dau nhot lam “lo lem”, nhung may chi do noi khong ro…lam tui con trai cung co dua lam theo. Gio nghi lai cu cuoi hoai :-)

        Nhung ma nho nguoi Viet minh trai qua nhung kho khan tren duong VB ma bay gio thay cai gi cung dep…khong co chuyen gi la am y het.

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          @Tam: bây giờ tui nhận nơi đây làm quê hương thứ 2 vậy. Hồi Tam ở PB còn cái màn khám sức khoẻ kiểu “rừng rú” không vậy? Chương trình thì tốt nhưng người thi hành thì lạm dụng! Tui nhớ đời luôn đó.

          Reply
        • ngoclan says:

          NL thích nhận xét cuối cùng của Tam.
          Nhiều người gần như không bao giờ nhắc lại.
          Có người sẽ nhắc vào một lúc nào đó
          NL nhớ cách đây 2 năm, trong 1 lần triển lãm về ngày 30/4, NLchú ý đến 1 chị, cố gắng theo gợi chuyện, và chỉ kể, vừa kể vừa khóc, mình cũng khóc. Chỉ nói 30 năm rồi đó là lần đầu tiên chỉ kể ra câu chuyện đó, trong gia đình không ai biết chuyến đi của chỉ như thế nào, đến khi tình cờ đọc được câu chuyện đó trên bài báo của mình.

          Reply
      • ngoclan says:

        @Tứ Hải:
        Trong chỗ em làm cũng có 1 cô, cô không lập gia đình. Cô nói sau khi cô đi vượt biên qua tới đảo, cô nhắn về gia đình là không cho bất cứ ai đi vượt biên nữa hết!

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          Có những câu chuyện không tên trên con đường đi tìm tự do. Không có giấy mực nào có thể kể hết được đâu.

          Reply
          • ngoclan says:

            Nhưng hôm nào kể đi chị. Không kể thì đến lúc tất cả bị chôn vào quên lãng, người ta không biết chính xác sự thật đó là gì.

            Reply
  35. dat diep says:

    Cám ơ chị THMT chia sẽ nhửng hồi ức vượt biên !

    Reply
    • Tứ Hải MT says:

      Thành thật chia buồn với Anh D. nhe. Gia đình của em cũng có người cousin đi VB, đến lúc được tàu vớt thì mọi người ai cũng dành leo lên trước làm tàu của họ đi bị lật, cô em bị rớt xuống biển và mất tích từ đó. Đâu cũng là cái giá phải trả cho 2 chữ tự do phải không anh?

      Reply
  36. LD says:

    Toi cung xin ke cau chuyen di vuot bien cua minh cho ba con nghe. Gia dinh toi gom 5 nguoi – ba toi, 2 anh, toi va 1 dua em gai di ban chinh thuc nam 78, hinh nhu la o Bien Hoa. Nghe noi nguoi lon’ noi’ vay thi minh` biet vay vi luc do toi chi co 12 tuoi. Chuyen di tuong doi’ phang la(ng O gap hai ta(c va cung O biet da tro^i dat tren bien bao lau vi toi o duoi’ ham` O biet ngay thang, O gap ai, O an uong gi ca, tham chi’ O tieu tien gi vi bi say song, oi mua tum lum, chi uong nuoc cam` ho*i thoi. Chung quanh thi toan la nguoi voi mui oi’ mua, mui mo ho^i, mui dau` hac’ tron lan~ trong khong khi. Co 1 chuyen toi O bao gio quen ve chuyen di do la sau khi den duoc PBidong, gap 1 gia dinh nguoi quen da den do truoc, ho cho o? nho` tren 1 mieng dat’ ho da ca^t nha`. Noi la cai nha chu that ra no chi la … cai khung cay tro troi, O noc, O tuong, O cua. Minh nam` duoi’ dat ngu vi … dau co giuong chong gi. Dem dau` tien kho rao nen ngu ngoai troi cung O co gi dang noi nhung den dem thu 3 mu*a ao` xuong, ca gia dinh … O biet chay di dau tranh mu*a. Nha cua nguoi quen thi la nha` tap the, dien tich chi bang cai phong ngu o ben day ma da chu’a den 7 nguoi roi, con dau cho? cho minh du` nguoi ta cung muon giup. The la … danh phai … dam` mua ca dem voi cai tarp xanh. To^i ngoi duoi dat’, co ro … mua rot lop dop tren tam’ tarp … khoc 1 minh. Mot dua nho 12 tuoi, lan dau tien biet cai canh O nha` la nhu the nao … vua tui than, vua so*, vua lanh, vua doi’ va O biet tuong lai se ra sao. No ngoi do khoc cho den khi mu*a tanh, chang ai do^ danh, an ui no. Mu*a tanh roi nhung … van phai ngoi` vi … dat’ uot nhem lam sao nam duoc, the la no thuc cho den sang’. Sang ra ma(t’ no su*ng hup, me^t la nguoi vi lanh va doi’. Mot dem mua … nho’ doi`!

    Reply
    • Tứ Hải MT says:

      @LD: hồi lên PB ở khu nào vậy? tui ở khu C thì phải, từ cầu Jetty đi vào thì quẹo tay trái, đi cũng hơi xa mới tới chỗ ở. Lúc tui tới thì may có 1 gia đình người Hoa đi định cư rồi họ nhường cái nhà họ cất trước lại cho nhóm của tui ở. Trên đảo tui nhớ nhất là bị “chí”! Toàn chị đực trên đầu của tui thôi! :) tui gội đầu lấy lược chải xuống cả xô vậy đó! Hãi hùng và nhớ đời!

      Reply
      • Tứ Hải MT says:

        chị = chí

        Reply
      • LD says:

        @TH: LD … hinh nhu gia dinh sau do o khu nha tap the trong khu F. Luc do nho nen O duoc di dau, chi o nha va theo may anh di bo*i o bai sau. Cung nho vay ma minh moi’ biet bo*i. Ua, LD cung nho’ dau` ai cung day` cha^y’. Luc do ma co Hen’ thi ba con duoc thuong thuc mon’ … Cha^y’ Chien Don` roi. LD con nho’ Bidong co vo so’ … ruoi` nua, nhung nguoi bi ghe? lo* che^’ … bao mi goi thanh … bang keo ca’ nhan va cot vo dau goi’ bang 1 soi day thun.

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          @LD: màn băng keo cá nhân thì tui chưa biết tới. Tui còn nhớ mỗi tối khi nghe Lệ Thu hát bài Nghìn Trùng Xa Cách nghe nhớ nhà và buồn thúi ruột luôn vậy đó. Mấy người tới trước để đồ hộp lại, tui lượm để ăn nên bây giờ tui cũng còn sợ “cá mòi”, “đậu hộp”! chế đủ kiểu, ăn để sống đó mà!

          Reply
          • LD says:

            @TH – LD O nho’ co Le Thu nhung nghe dau co Thanh Tuyen, Bang Chau hat o 1 quan cafe nao do’ tren dao? (luc do LD chua du tuoi uong … cafe). :-) Nhung mon an pho bien thoi do’ la … chao, ca kho^, dau xanh nau che, LD chi nho duoc bao nhieu do thoi. Co 1 lan bi benh, duoc ong thay day Anh Van ke ben cho 1 cuc keo. Troi, chua bao gio co cuc keo nao ngon nhu cuc keo do. May nam sau minh moi biet … hinh nhu do la … 1 loi to tinh de thuong.

            Reply
            • Tứ Hải MT says:

              @LD: hồi đó tui tới đảo tui không có đi đâu hết, có lẽ quen nếp sống ở nhà rồi, ai ca trên đài thì nghe chứ cũng chưa bao giờ đến những quán café, vừa không có tiền vừa không dám đi đâu hết, chỉ có đi lãnh đồ ăn, đi học anh văn, khi nào ra bãi biển ngồi để nhớ về cố hương thì luôn đi với gia đình người quen thôi.

              Reply
            • Tam says:

              @chi TH and LD: 2 nguoi ke ve do an tren dao, Tam co nho den mon mi goi an lien…luc moi den dao cu sang an mi, trua an mi, chieu cung mi..co mot lan dang an tu dung nuoc mat chay xuong to mi…khong phai vi an uong cuc kho…ma vi nho nha

              Nhac lai nhung chuyen nay de appreciate what we have today

              Reply
              • Tứ Hải MT says:

                @Tam: bây giờ có bao giờ ăn mì gói nữa không vậy? j/k
                Hồi tui lên đảo không còn chuyện ăn mì, nhưng mỗi tuần một lần mỗi đầu người được phát mội miếng thịt gà cầm lọt trong lòng bàn tay và 1 chút rau cải, chỉ biết nấu cháo hay hùn với người khác để nấu chứ không đủ để làm món gì khác hết. Tuần nào gió bão, tàu không sang đảo là coi như tuần đó không có gì hết. Tui khâm phục Tam có chí để tạo dựng tương lai từ diện “cô nhi” ở trại nha. Chúc luôn thành công! Không phải cô nhi nào cũng làm được đâu! Chúc cuố tuần vui vẻ.

                Reply
                • Tam says:

                  @chi TH. Co mot thoi gian, qua My roi dom to mi an lien….so con hon cai gi nua. :-) . Luc thoi moi lon thi ban be cung ru re du lam, nhung vi thay gia dinh hy sinh qua nhieu de duoc den xu nay, neu khong lam duoc dieu gi thi phi cong cua cha me lam. Nen cung rang di hoc cho den noi den chon.

                  Reply
      • ngoclan says:

        @LD, Hến:
        “Lúc đó mà có Hến thì bà con được thưởng thức món… Chấy Chiên Dòn rồi”
        Hahaha, Hến nổi tiếng quá Hến ơi!

        Reply
      • ngoclan says:

        @LD, Tam, Tứ Hải:
        Nghe cả 3 người kể nhiều chuyện hấp dẫn quá!
        Những cái tưởng chừng vụn vặt này là những điều khó quên, đúng không?Chuyện “cục kẹo hình như là 1 lời tỏ tình dễ thương” của chị LD khiến NL cũng nhớ 1 chuyện, không liên quan đến chuyện vượt biên.
        Lúc đó đang học năm đầu đại học, 1 buổi trưa, giờ chơi, 1 bạn trai trong lớp kêu NL ra sau cửa lớp dúi cho một đống kẹo.
        Mình cầm vô ăn tỉnh bơ. Đến một thời gian sau, lúc NL đã có người yêu, anh chàng kia mới ngồi nhắc “Mình cho Lan, tưởng Lan hiểu, ai dè…” hahahah

        Reply
    • ngoclan says:

      Nl đọc mà cũng muốn khóc theo…
      12 tuổi
      Sao mình cứ bị ám ảnh hoài những đứa bé bị bức ra khỏi gia đình, hay phải trải qua một hành trình như thế này…
      NL nhớ mình từng đi lang thang nhìn những ngôi mộ còn lại trên các trại tị nạn, những cái chết trẻ, rất trẻ, mà thẫn thờ….

      Reply
      • Tứ Hải MT says:

        Hồi tui lên đảo giúp trong ban Tiếp Nhận người mới, mỗi lần tàu mới đến, nghe những câu chuyện rất là thương tâm! Giờ lâu rồi không nhớ để kể, nhưng mà rất đau lòng khi nghĩ đến. Xin cầu nguyện cho những người không được may mắn.

        Reply
  37. sò says:

    Sò không bao giờ nghĩ rằng sẽ đi đâu hết đó. Sò chỉ là nhờ học tiếng Anh trong trường cho nên biết vậy thôi. Đi theo chương trình nhân đạo của Mỹ. Lúc mới qua thấy cũng chán tại vì 7 năm học tiếng Anh trong trường cộng với năm cuối luyện thi đặng làm cô giáo dạy tiếng Anh vậy mà Mỹ nói không hiểu gì. Về sau nhờ sò xem TV rồi chữ mới từ từ chạy ra. Sò nhớ là lúc đó có show Full House với phim truyền hình Beverly Hills ̣90210. Số của sò hụt làm cô giáo 2 lần lận đó. Lúc lên đại học Mỹ tính học credential đặng dạy science ở high school nhưng cuối cùng cũng bỏ không có học đành chỉ làm học trò suối đời thôi.

    Reply
  38. Van Nguyen says:

    @ÔC: tui còn thức đây nè, đừng có nói xấu tui nghe! Hừm!

    Reply
  39. Van Nguyen says:

    ÔC, chuyện Ba của Ngao lúc trước Ngao có kể rồi, ÔC đọc ở đây nè
    http://nguoivietblog.com/ngoclan/?p=502

    Reply
  40. Van Nguyen says:

    @ÔC: vậy là ÔC qua Mỹ trước Hến 7 năm, Hến qua ngày 19 thang 7 năm 93. Hồi nãy Hến hỏi o/x sao hồi đó mấy người đi diện bảo lãnh cũng phải ở bên Phi mấy tháng mới được qua Mỹ, o/x giải thích là hồi đó ngươì VN bên Mỹ chưa có đông nên sợ những người này qua sẽ cảm thấy ngỡ ngàng nên họ giữ lại bên Phi 1 thời gian. Đến phiên Hến đi thì người VN đông quá rồi nên đi thẳng một hơi luôn. :)

    Reply
  41. ken zip says:

    tui cũng vậy, hổng có hứng để chọc Hến nữa, blog trầm xuống quá trời

    Reply
    • Van Nguyen says:

      Thôi để Hến kể chuyện này cho ÔC nghe, hồi đó trong xóm của Hến có gia đình đó, không biết nhà có bao nhiêu người, Hến chỉ nhớ là có Bà Cụ và Cô Út, Cô Út này rất là đẹp. Rồi hai mẹ con cũng đi vượt biên, đã đi không lọt mà chuyện đáng buồn hơn là Bà Cụ bị chết, nghe nói bị bắn …
      Khi làm đáng tang cho Bà Cụ thì có mướn một ông sư đến tụng kinh cầu siêu cho Bà Cụ. Hỏng biết ổng tụng kiểu gì mà ổng về ổng bỏ chùa, để tóc, rồi một thời gian ngắn sau thì ổng làm đám cưới với Cô Út, sanh 1 thằng con trai đẹp như cả 2 vợ chồng. Trong xóm ai cũng nói ông sư này đi tu để trốn nghĩa vụ quân sự!

      Reply
      • ngoclan says:

        Tức là tụng kinh cho bà mẹ, xong “tụng” luôn cô con gái, công nhận ông thầy này hay ghê hén, hehehe

        Reply
      • ken zip says:

        ui trời… cái này là sư gì vậy trời….
        làm tui nhớ tới mấy câu thơ của ai cũng chả rõ, tặng Mây Ngàn để nối vô câu chuyện của Mây nha:

        Mặt sư mang bị, rầu rầu
        Hỏi han chẳng nói, gật đầu ư a
        Thế rồi đến tối mồng 3
        Sư lăn ra dãy:” thôi mà Phật ơi
        Số con chưa trót với đời
        Phật thương Phật thả cuộc đời, con đi”
        ..
        Thế rồi dứt áo sư đi
        Sư về thôn ấy khù khì tìm cô

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          Chạy Ồc luôn nha! :)
          Hồi xưa hồi tui học trung học, đối diện với trường có một ngôi chùa cũng lớn lắm, mỗi lần tới giờ tan học là y rằng mấy ông sư (có lẽ trốn quân dịch) đứng trước chùa và kêu mấy cô nữ sinh ơi ới vậy đó. Nhưng mà chiếc áo không làm nên thầy tu mà phải không? :)

          Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ Hến: Một số cặp vợ chồng Việtnam sống ở Mỹ, ở nhà thì vợ chồng hay gây nhau, hoặc ông chồng khó chịu. Khi bà vợ vô sở thì lối nói chuyện ở đây người ta hay ” hug” nhau. Tuy đồng-nghiệp Mỹ hổng có ý gì bậy bạ nhưng mấy bà đang buồn nên cảm thấy được an ủi được thương hơn chồng mình ở nhà.
        Trong chuyện Hến kể, có lẽ Cô Út đang buồn rầu vì mất mẹ mà được sư vỗ về an ủi nên dễ cảm động và thương vị sư này. Rất có thể là ổng đã không có tà ý, nhưng vì cô ấy cảm động quá, và chuyện ” lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” chỉ là the consequence.

        Reply
  42. Độc giả SJ says:

    Mình là một trong những người được xem là may mắn nhất, vì đã thoát khỏi VN trước ngày 30/4 và được đi bằng máy bay, không bị say sóng gì cả. Đến Phi Luật Tân và ở đó khoảng 1 tuần, sau đó được chuyển qua đảo Guam. Lúc ở Phi thì nghe SG đã rơi vào tay VC, ai nấy đều buồn và rưng rưng nước mắt.

    Lúc còn ở VN thì mình đang đi học lớp 12, chuẩn bị thi Tú Tài. Trong lớp có 1 bạn thuộc phe húi cua, tính tình vui vẻ và có vẻ thích mình nên có vài lần ghé nhà mình chơi cùng với vài bạn khác. Sau khi rời VN thì mình mất liên lạc luôn.

    Hơn chục năm sau mình về VN lần đầu tiên thăm cha mẹ già, thì có anh công an khu vực tới tìm. Tưởng anh chàng này đến định “hỏi thăm sức khỏe” Việt kiều để kiếm chát chút đỉnh, ai dè đâu quỷ thần ơi, đây chính là người bạn học năm nào, giờ là CA khu vực! Thì ra cha mẹ anh ta là VC nằm vùng mà không ai biết, hic hic!

    Reply
  43. Tứ Hải MT says:

    Good night tất cả nha. Nghe cho biết rồi bỏ qua để ngủ ngon nha. :)

    Reply
  44. Van Nguyen says:

    Hồi chiều giờ Hến dụ o/x Hến kể chuyện vượt biên của ổng mà dụ chưa được :)

    Reply
  45. Trùm Sò says:

    Đọc câu chuyện của anh Đạt mà tôi thấy bần thần nghèn nghẹn. Tôi cũng biết cạnh nhà bà chị mình ở SG có gia đình người Hoa có bốn đứa con, một gái ba trai, họ cho ba đứa con trai lần lượt ra đi mỗi đứa một lần mà mỗi lần đi là biệt vô âm tín. Cuộc đổi đời sau 75 quá là nghiệt ngã cho dân miền Nam, và đối với người Việt gốc Hoa lại càng thê thảm hơn, cho nên dù biết rằng ra đi là phó mặc cho định mệnh nhưng ai cũng bám víu vào hi vọng cuối cùng đó.

    Năm 81 tui vô SG học. Tui không hiểu may mắn thế nào mà tui lại trúng tuyển vô ĐHBK vì những năm ấy phải là con em cháu cha, gia đình cách mạng, hoặc lý lịch sạch sẽ dữ lắm mới lọt vô những nơi này. Mặc dầu vậy vô SG học chỉ là một cái cớ để ba má tui cắt hộ khẩu và đẩy tui vô nam trốn những hạch sách của công an khu vực và phường xã về vụ nhà có người đi vượt biên năm 77 và họ cứ lấy đó làm cái cớ lăm le đẩy tui đi TNXP.

    Dưới sự móc nối của ông bà già từ miền Trung ra Vũng Tàu, tôi vượt biên năm 83, lúc đang học ở SG. Không kể vài lần xuống nhà tay tổ chức nằm cả đêm rồi sáng hôm sau lại mò về thành phố vì bị “bể” thì lần vượt biên thành công là lần thứ 3 sau 2 lần thực sự bước lên tàu rồi quay về. Cả ba lần đều đi ở Bà Rịa. Một lần tàu chạy ra khỏi cửa biển Vũng Tàu nửa ngày rồi quay trở lại vì tàu vô nước và tay tài công đầy kinh nghiệm không chịu đi tiếp vì biết chắc là đi là chết. Một lần khác đã trèo lên tàu và tàu đang rời bãi mà dân đi hôi bám theo bát nháo dữ quá làm tài công quỷnh, ôm la bàn nhảy xuống lội vô bờ chạy trốn, làm đám thanh niên tụi tui cũng chạy tán loạn. Lần đó trời gần sáng tui mò lên đường cái đón xe đò Bà Rịa về lại SG mà túi không có một đồng. Tay lơ xe ngó thấy chân và ống quần bết bát bùn là biết ngay tui là dân vượt biên không thành. Hắn thấy tội nghiệp nên biểu tui trèo lên nóc xe ngồi. Lúc đó xăng dầu không có, xe đò phải cải tiến chạy bằng than. Ngồi trên nóc xe sợ té tui phải ráng bám bình than nóng hổi, về tới SG mặt mũi dính than đen thui và tóc tai thì cháy xém coi rất tàn tệ.

    Phải nói số tui hên, đi lên đi xuống SG-BR-VT nhiều lần vậy mà không lần nào bị tóm. Lần vượt biên cuối cùng cũng như mơ. Qua mấy ngày lênh đênh trên biển mửa thốc mửa tháo tới mật xanh rồi tàu cũng ra tới hải phận quốc tế được tàu hàng Pháp đi ngang bắt gặp vớt vô Singapore, thiên đường của dân tị nạn Việt. Tôi ở Singapore hơn 3 tháng, được đưa qua Galang Indonesia học CO (Cultural Orientation) 6 tháng, rồi được đưa về lại Singapore để đi Mỹ vì có ông anh bên Mỹ bảo lãnh. Những người cùng tàu với tôi, nhóm đi Úc, Canada, hoặc Mỹ nếu có thân nhân bảo lãnh, nhóm còn lại đi Pháp vì chiếc tàu vớt là tàu Pháp nên nếu không có nước thứ 3 nào nhận thì mình đi về nước của chiếc tàu vớt.

    Tôi bước xuống LAX một đêm mùa thu năm 84. Anh chị tôi đi đón. Trời bên ngoài tối đen nhưng đèn đường và đèn xe sáng rực. Tôi biết cuộc đời sẽ thay đổi khá hơn từ đó, vì dù bóng đêm có bao phủ cả bầu trời nhưng đây đó vẫn có những bóng đèn đường rọi sáng những bước chân dọ dẫm làm lại cuộc đời, và nhất là mình biết chắc ngày mai bình minh sẽ trở lại …

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn câu chuyện của Trùm Sò.
      Đúng là không chuyện nào giống chuyện nào.
      Phải chi lúc đó chụp được cái hình Trùm Sò đen như than coi ra làm sao hén :)
      Khi Trùm Sò viết như 1 kiểu trải lòng tâm sự, rất khác với Trùm Sò lúc tửng nghen :P

      Reply
      • ken zip says:

        @ ông trùm sò
        ông trùm chơi như vậy là hông được chút nào. Gánh CL này ông cũng là 1 thành viên, mà sao ông cứ tránh né bổn phận hoài vậy. Lâu lâu ông mới bố thí cho bà con 1 bài, mà bài nào cũng hay tàn bạo hết là sao!
        Ông còn xúi người ta moi mấy cái chuyện tình lẩm cẩm ra dể cho ông ngồi ông cười.
        Cám ơn bài viết của ông .
        “bóng đêm có bao phủ cả bầu trời nhưng đây đó vẫn có những bóng đèn đường rọi sáng những bước chân dọ dẫm làm lại cuộc đời, và nhất là mình biết chắc ngày mai bình minh sẽ trở lại …”
        Đây là cái nhấn nhá của bài viết của ông, ” nghề” nha…

        Reply
    • dat diep says:

      @ Trùm sò: Năm 79,tui củng có 1 chuyến VB lưu lạc trên đảo hoang 3 ngày và kết thúc củng tại Bà Rịa và củng hoàn cảnh bê bết bùn lầy như Anh trong lúc tìm cách về lại SG khi trong túi không có 1 đồng.Cám ơn Anh chia sẽ.

      Reply
  46. Van Nguyen says:

    Good night chị NL ơi, good night ÔC ơi, và good night những người còn đang thức nghe!

    Reply
  47. Tre says:

    Chào Cô Tứ Hải MT, tui cũng ở đảo Pùlô Bi Đong, vào thời điểm cuối tháng 12, 1979 đến giửa tháng 8 ,1980 thì rời đảo . Thời điểm có Ca sỉ NM,LT,HC( và kịch sỉ Hoàng Long nữa). Nhớ đời cái màn khám sức khỏe rừng rú đó ,(mắc cở quá ,không dám kể cho ai nghe hết.) . Cô cũng là nhân chứng lịch sử đó nhen . Nếu từ cầu Jetty đi vô đảo mà quẹo trái thì là ở khu D và khu G ,còn quẹo trái qua khu chợ và các quán hủ tíu là khu C . Tụi tui (2 vợ chồng son,chưa có con cái gì )ở khu C 2 ngày với gia đình người bạn, rồi dời về khu A gần hội trường , trong 1 cái chòi nhỏ xíu ,đủ để kê 1 cái giường cao cằng và 1khoảnh nhỏ nấu ăn và tắm rửa, xách nước giếng gần đó .Kỷ niệm Bi đong 2 tuần cuối cùng thật ớn óc với màn chuột dậy .Nguyên cả đào dùng thuốc diệt chuột,(Cao uỷ cung cấp) .Chúng chết trong nhà, dưới hang ,bay mùi hôi rình, con nào con nấy to bằng con mèo . Thiên hạ xách chuột chết đi vụt dưới mấy cái xà lang ,cao như núi, xong họ lấy tàu kéo đi ra biển đổ .

    Reply
    • ngoclan says:

      @Tre:
      Cám ơn chị Tre đã kể chuyện.
      Chắc phải hỏi cho bằng được chuyện “khám sức khỏe rừng rú” nghĩa là làm sao.
      “Chuột dậy” nghĩa là sao?

      Reply
      • Tre says:

        Chào cô NL cùng tất cả còm sỉ, còm lẽ .Ngày xưa ,xứ mình ,miệt vườn vùng Châu đốc ,Tịnh Biên hay có Thổ dậy (dân PonPot tràn qua biên giới mình đểgiết chóc, cướp phá) , mình cũng bắt chước mà gán cho đám chuột trên đảo,đột ngột làm loạn, xuất hiện đồng loạt bất ngờ. Mình sống ở đảo gần 8 tháng , êm re không thấy mặt con nào ló ra ,nồi cơm trách cá,để qua đêm còn nguyên xi . Bỗng một buổi sáng thức dậy thấy nồi niêu , cơm , cá bị lục lạo tanh banh,và từ đó mổi đêm nghe có tiếng loảng xoảng, mình dậy rọi đèn pin thì mấy chú nhìn lại mình chăm chăm, không thèm chạy , tiếp tục ăn nhậu .Con nào con nấy bự chảng, lông trắng xám sạch sẽ,mủi hồng ,(chuột đảo có khác !) Kể từ ngày ấy, cả đảo rộn rịp lo đối phó với chuột .Cao ủy gởi cho một loại bánh diệt chuột . Tội thì thôi, nó chết dưới hang phần nhiều .Nhà nào cũng hôi khũng khiếp (hôi như mùi chuột chết!) .Tui nhớ dường như phải dùng mấy xà lang cở bự mới tải hết đám chuột chết ,kéo ra biển mà đổ. Có một số bà con làm biếng ,tiện tay thảy bên các gốc dừa, xác chuột ngổn ngang, giăng giăng khắp chốn . May mà mình được rời đảo 1 tuần sau đó, đở khổ . Cái chòi hôi hám quá, (cùng lúc cành cây xoài rớt đâm lũng nóc )không còn ở được, phải ở nhờ nhà người khác . Giống như 1 cái điềm báo hiệu là chổ đó đất không còn ở được nửa . Phần khám sức khỏe, cô Ngọc Lan cắc cớ hỏi cho bằng được ,tui không thể kể chi tiết , nghe ý ẹ lắm . Nói tổng quát là họ muốn coi mình có bị những bệnh hiểm nghèo , nó lộ ra ngoài da , chứ mặc quần áo thì vô phương thấy được . Họ cẩn thận vậy cũng đúng .Nhưng cách tổ chức sao mà rừng rú , thô lậu, bắt cởi tập thể đứng xếp hàng 1, dài ngoằng chung quanh phòng.Giữa phòng là 1 cái bàn gổ, có 1 ông Bác sỉ Mỹ trẻ măng và 2 cô y tá Mỹ ngồi 2 bên . Họ kêu tên từng người và người đó bước ra khỏi hàng đi đến trước mặt 3 người đó và quay 1 vòng . Nếu không thấy gì lạ thì coi như xong . Trong đám đông bị cởi đó, có cả những bà cụ 75, 80 luôn . Trời ạ, căn nhà đó bằng gổ có nhiều khe gổ hở , và có cả chục thằng quỹ đứng núp ở ngoài nhìn lén . Thật là nhục nhã ,nhớ đời luôn . Cô NL,tui nói tổng quát nhưng đã kể quá là chi tiết rồi . Chuyến vượt biển thập tử nhất sanh được ghi nhận sự cứu độ linh hiển của đức Phật Quán thế Âm . Nếu không có Ngài cứu thì thân tui đã lọt vô tay cướp biển, chỉ trong vài phút , thật là mầu nhiệm . Lần thứ 2, Ngài cứu mình khi sanh em bé thứ 3 (đã bị chết trong bụng ), cũng nhiệm mầu không kém . Giờ thì tóc ông xã mình đã trổ lấm tấm bạc , thấm thoát đã hơn 32 năm .Xin viết ra đây bài thơ của 1 vị đại lảo Hòa thượng( còn sống ở VN) mà mình rất cảm khái :
        Tuổi ngoài 70 , gẩm nhơn sanh .
        Nhơn sanh vô nghĩa,mãi trôi quanh .
        Ăn uống , uống ăn, lo đại tiểu .
        Việc làm , làm việc, nhọc bại, thành.
        Sống đeo danh lợi ,phiền đắc thất .
        Chết để thịt xương , ngán hôi tanh .
        Ân cần nhắn gởi chư thân hửu .
        Đạp phá cửa trần, gấp chuyển nhanh .

        Và thêm 4 câu nửa,cũng của Ngài, mình để dành gối đầu giường ,kính tặng các còm sỉ để ngâm cứu .
        Đời người nào sống đến trăm.
        Lòng lo thế sự ,ngàn năm chẳng vừa .
        Người đời khổ lụy ,hơn thua .
        Việc tu xem nhẹ, nặng lo đua đòi .

        Reply
      • ngoclan says:

        @Tre:
        Cám ơn chị Tre đã kể tiếp để hình dung ra được phần nào những câu chuyện bên lề lề chuyện vượt biên :)

        Reply
    • Tứ Hải MT says:

      @Tre: lúc mìng ở đảo hình như dân số đến gần 50 ngàn người hay sao, thành ra dù ở cùng thời mà không biết nhau. Khi sang Mỹ một người hàng xóm lấy một anh hồi xưa cũng ở cùng đảo thời gian với mình. Trái đất tròn thật. Nói đến vụ khám sức khỏe, tui vẫn còn ấm ức mà không biết phải nói gì nữa! Trời sẽ phạt họ một ngày nào đó.
      Bộ Tre là dân Bến Tre hay sao vậy?

      Reply
      • ngoclan says:

        Tại sao “ấm ức” đến mức mong “Trời sẽ phạt họ một ngày nào đó” vậy chị?

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          Chị Tre đã kể hết rồi. Mình phải làm một chuyện mà mình không muốn làm, nhưng nếu mình không làm thì mình không được rời đảo! Cũng y như chuyện VC tịch thu nữ trang của mình trước khi mình ở tù, được lệnh về mà mình đâu dám mở miệng đòi nó đâu, mà chỉ còn “thí cô hồn” cho nó thôi! :P

          Reply
          • ngoclan says:

            Em chờ chị kể chuyện này ở kỳ 2 đó.

            Reply
            • ken zip says:

              ui trời! 1 kỳ ốc còn ngáp ngáp, kỳ hai nhớ mang bông theo nha cô giáo!

              Reply
            • Tứ Hải MT says:

              @NL: thôi tui nói vậy chắc đủ rồi đó, còn để phần cho người khác đóng góp nữa chứ. Công nhận mấy ngày rồi tui nói mà “miệng không kéo da non”! :) Chúc NL ngủ ngon và có ngày mai nghỉ ngơi vui vẻ nha.

              Reply
      • Tre says:

        @THMT: mình không là dân Bến Tre ,chỉ vì mình ưa thích cây tre nên lấy làm nick cho gọn . Thời điểm mình đến, dân số trên đảo chỉ còn khoảng 26 000 người,so với 6 tháng trước là 50.000 . Mình biết rỏ, vì hụt đi Bán chính thức 6 tháng trước, mình phải đi chui qua đường Rạch Giá ,qua đảo gặp vợ chồng chị bạn làm chung . Chị nói 6 tháng trước đó, đảo Biđong tràn ngập người tị nạn đi Bán chính thức,vì mới mở cửa tiếp nhận (.Sau đó 21/7/1979 thì VN chấm dứt diện Bán chính thức ).Chị nói chị trải qua mấy tháng nằm ngoài trời, dưới cát nóng . Một miếng carton lót lưng là 6 chỉ vàng . Dân đảo nấu nướng, đi vệ sinh chi chi cũng ở trên cát, không bị bệnh dịch là may . Từ từ có người lên núi đốn cây làm nhà,chòi ,đào giếng v.v. Cái nhà lợp nilông giá 6,7 cây vàng . Mấy gia đình người Hoa mua để ở . Lúc mình qua ,thì họ đã rục rịch đi định cư hết . Đảo từ từ chỉ còn 12000 người lúc mình rời đi . Lúc mình rời đảo, họ bắt đầu xây dựng Longhouse . Mình không có phước được ở chổ tốt như vậy .Lúc mình mới đến, nhà cửa họ để lại cũng nhiều, khỏi phải nằm đất dang nắng cũng đở rồi . Mình ở 8 tháng ,thời gian qua nhanh ,vì tối ngày chạy ra mấy lớp học Anh văn, không có đi dạo bờ biển gì hết, vì càng làm nhớ nhà thêm chớ không ích gì . Bây giờ thì đi cày đầu tắt mặt tối ,nhớ thời ở Biđong ,tiếc sao mình không thưởng thức cát trắng, biển xanh .Giờ mấy món đó coi như xa xí phẩm, vì bận rôn quá đâu có thì giờ đi hưởng thụ .Ca sỉ Ngọc Minh thì cao lêu khêu và nước da xám , có rổ cạn ,không có mịn màng, trắng muốt như trên truyền hình thời củ .Ca sỉ Lệ Thu thì single và có 1 đứa con gái khoảng 8,9 tuổi nhưng cô cho nó cắt tóc và ăn mặc y hệt con trai . Hùng Cường đặc biệt có hàm răng thật chắc tốt, còn rất khỏe mạnh lúc đó, mà sao ổng lại vắn số ,lúc đó ông đang ở với 1 cô vợ trẻ khoảng 25 tuổi người miền Tây,và 1 đứa con 7 tuổi . Bà nhiều chuyện quá nhen,OX mình càm ràm như vậy , cũng đúng thôi . .hi hi .

        Reply
        • Tứ Hải MT says:

          @Tre: nghe chị kể chuyện trên đảo làm em nhớ lại như mới hôm qua. Lúc em đến đảo thì nhà của những người đi định cư trước để lại rất nhiều thành ra em cũng đở phải ngủ “khách sạn ngàn sao” và tắm mưa lúc ngủ như Tam (cũng ở BD) Lúc em làm trong ban Tiếp Nhận người mới đến cũng được hân hạnh đón CS Hùng Cường, Lệ Thu và Ngọc Minh thì đã ở đó trước khi em đến. Mỗi lần em ra ngồi ngoài bãi biển nhìn biển mà nhớ gia đình thúi ruột luôn, luôn ước phải chi lúc đó mình còn ở nhà thì đâu có cực khổ, bơ vơ không một người thân bên cạnh… Từ ngày xuống ghe ra đi đến hơn 12 năm sau em mới được gặp lại gia đình, tuy thư từ qua lại nhưng mà vẫn xa nghìn trùng…

          Reply
          • Tam says:

            @chi TH oi, lon nguoi roi, nguoi vua tam mua vua ngu la ban LD. Doc nhieu qua roi trong ga hoa cuoc chi nhi? Hahahahaha

            Reply
          • Tre says:

            @THMT,thời gian đó mình cũng không thể ngồi thưởng thức biển ở Biđong, vì hể nhìn về bên kia đại dương là nổi nhớ người thân trổi dậy và cảm giác ghê sợ của chuyến hải hành vừa qua còn in đậm trong tim ,nó cũng trổi dậy luôn . Biễn lúc nào cũng động vì sóng không bao giờ ngừng,gây cho mình cảm giác bất an . Tình trạng định cư chưa biết ra sao nên không có lòng dạ nào ngắm biển .Đúng là : người buồn ,cảnh có vui đâu bao giờ . Giờ nhớ lại thấy thương Biđong, nơi tạm dung 8 tháng, chia xẻ buồn vui ,lo toan với hàng xóm, bạn bè . Trông ngóng tin tức ,chờ ngày rời đảo , mối lo cứ canh cánh bên lòng. Chỉ có 2 vợ chồng teo queo trong khi chung quanh hàng xóm, nhà nào cũng cả chục quyến thuộc vây quanh , thật là tủi thân .

            Reply
  48. C3T says:

    Mong quy Com si rang doc va thong cam…..
    Toi den day bang chiec ghe tam ban
    Bang bay nam luu day xu Ma Lai
    Tu Bidong cho toi Sungei
    Nem du mui luu dan khoi cay
    Bang chuyen hoi huong chiec cong so tam
    Bang ba nam vat vuong noi que huong
    De hom nay moi thay duoc “thien duong”
    @ Co giao
    Anh co giao con co hai cai quan de thay. Hoc tro day chi co doc nhat mot cai. Da vay, di tam suoi giat phoi bi giang ho chom nen danh phai cho troi toi dong kho Tran Minh mo ve long house.
    C3T

    Reply
    • Vo Danh says:

      Mong quý Còm sỉ ráng đọc và thông cảm…..
      Tôi đến đây bằng chiếc ghe tam bản
      Bằng bảy năm lưu đầy xứ Mả Lai
      Từ Bidong cho tới Sungei
      Nếm đủ mùi lựu đạn khói cay
      Bằng chuyến hồi hương chiếc còng số tám
      Bằng ba năm vất vưởng nơi quê hương
      Để hôm nay mới thấy được “thiên đường”
      @ Cô giáo
      Anh cô giáo còn có hai cái quần để thay. Học trò đây chỉ có độc nhất một cái. Đã vậy, đi tắm suối giặt phơi bị giang hồ chôm nên đành phải chờ trời tối đóng khố Trần Minh mò về long house.
      C3T

      Reply
      • ngoclan says:

        Cám ơn Vô Danh đã bỏ dấu dùm :)

        @C3T:
        Hành trình tới đất tự do dài 10 năm từ ngày ra đi trên chiếc tam bản, đến những năm tháng chờ đợi “thanh lọc”, biểu tình, rồi vất vưởng hồi hương… mà C3T gói gọn lại chỉ có trong mấy câu thơ! wow!
        Cám ơn C3T.

        Reply
  49. Thân chào bạn hữu bốn phương và chào Ngọc Lan,
    Xin kể một đoạn ký ức những ngày thuyền chúng tôi vượt biển …
    Khi thuyền chúng tôi rời bờ, thẳng lái tiến ra vùng hải phận quốc tế, một cơn dông bão bất ngờ ập đến. Người ta thường nói, trong cái rủi có cái may, đôi lúc nghĩ cũng thấy đúng. Cơn bão dông tuy không lớn nhưng mưa nhiều làm nên tấm mành nước như che đỡ con thuyền ra đi tìm Tự Do.
    Gần 30 người trên thuyền vừa người lớn vừa trẻ con trông nhờ vào một bao gạo và một hũ muối hạt to. Theo tập quán nơi có thuyền sang nhượng lại, người bán thuyền mua một bao gạo và một hũ muối để lấy hên may cho chủ thuyền mới lúc hai bên giao nhận thuyền. Bởi hưởng ân phước truyền thống này nên khi ra đi chúng tôi phần nào đỡ lo lắng, dù rằng vì không thể vào bến bãi để mang thêm lương thực và thực phẩm (tình huống lúc đó đã quá gấp gáp…). Tuy nhiên sau hai ngày rời khỏi bến bờ và xa đất liền, số nước dự trữ trên thuyền bỗng nhiên không thể uống được như cách đó vài ngày. Số là trong đêm gần khi vượt biển, thuyền chúng tôi thả neo nơi cửa sông Văn Úc, lúc đó nước thủy triều đang lên, mênh mang sóng nước và ào ạt nước chảy. Vài người trên thuyền vội nhanh tay nhanh chân múc nước bên mạn thuyền trữ đầy vài chum, vại và đầy vài can nhựa đựng nước của chủ thuyền cũ để lại trên thuyền. Khi đó có người uống thử nước vừa múc lên và nói nước cửa sông uống rất ngọt. Chẳng ngờ vài hôm sau bị “lại nước”; uống nước lúc này cảm thấy ngang ngang và đăng đắng. Sau này chúng tôi nghe có người nói, đó là lúc nước đã chuyển thành ra “nước lợ”, rất khó uống.
    Khổ nhất những ngày sau đó là đám trẻ nhỏ, vì người lớn còn cố uống và cố nuốt nhưng các cháu nhỏ, vừa uống là đã nhè ra, dù khát vẫn chỉ khóc, nhất định không uống. Người lớn trên thuyền chỉ còn cách hứng những giọt mưa ít ói và sống trong nỗi hy vọng xa vời…
    Tới tuần thứ hai, thuyền chúng tôi bỗng trôi đến một vùng biển gió yên sóng lặng. Thuyền chúng tôi chạy bằng buồm, lúc đó không mảy may có chút gió nào nên thuyền nằm im không nhúc nhích. Sau này kể lại với những dân đi biển từng trải nhiều, họ nói, nơi đó là “vùng biển chết”. Thuyền buồm nào lạc vào vùng biển đó, nhiều khi phải chờ một hai tuần gió mới đổi hướng thổi tới hoặc dòng nước chảy có sự thay đổi thì may ra mới qua thoát khỏi nơi “vùng biển chết”. Nơi đó, màu nước một màu xanh xẫm, nhìn bên mạn thuyền thấy nước gần như đặc sệt bởi những tảng rêu khổng lồ nằm không xa mặt nước. Một vùng biển rộng tuyệt nhiên không một con sóng nhỏ. Mặt biển phẳng lặng như mặt hồ, trông thật dễ sợ ! Qua hai ngày dài lo lắng và gắng sức, những người lớn trên thuyền dùng nhiều thứ đồ trên thuyền để khoắng nước hoặc khua nước để cho thuyền nhúc nhích qua khỏi vùng biển kinh hãi. Một hai ngày sau, như có trời giúp dân tỵ nạn, thuyền chúng tôi trôi dần đến một vùng biển nước có màu xanh tươi hơn, và gió bắt đầu thổi phần phật vào các cánh buồm. Gặp được gió mát lành, thuyền ‘ăn lái’ và buồm căng gió nên thuyền lướt nhanh trên biển rộng. Dân tị nạn trên thuyền lúc này reo mừng hớn hở. Nhưng vào quãng gần chiều tối, một cơn mưa bão bất thần ập tới. Biển bỗng tối xầm và sóng biển sủi bọt trắng một màu như bọt xà bông. Một cơn mưa gió bão lớn dữ dội trên biển. Những đợt sóng khổng lồ tung cao con thuyền lên đến tận đỉnh con sóng, và chỉ vài giây sau đó, một đợt sóng khổng lồ khác nhấn chìm con thuyền bằng sức mạnh kinh khủng, thuyền khi đó như rơi xuống một hố sâu vực thẳm không đáy… Những người trên thuyền từ già đến trẻ, chẳng còn hồn viá, tai nghe bão gió gào thét trong đêm tối, ai cũng nghĩ trăm phần sống, phần chết lúc này đến 99% ! Nhưng may quá, lúc gần hửng sáng, mưa gió bỗng nhiên ngớt hẳn, hình như có trời giúp cho những người ra đi tìm Tự Do ! Nền trời xanh dịu trở lại, những đợt sóng không còn hung dữ như khi trong đêm. Những người trên thuyền, nước mắt hòa lẫn nước mưa, người lớn và trẻ nhỏ ướt đẫm như vừa ngâm trong bể nước lớn. Lúc này chúng tôi nhìn ra ngoài khoang thuyền, thấy trời đã hửng sáng, trên biển chỉ thấy những đợt sóng nhỏ nhấp nhô và con thuyền trôi bập bềnh trên biển, khi đó chúng tôi mới biết chúng tôi vừa thoát chết và qua khỏi một cơn bão khủng khiếp trên biển lớn…
    ( Gặp dịp thuận lợi, xin kể tiếp.. )
    Vân Võ Hoài Phương

    Reply
  50. Bạn Đọc Blog Người Việt says:

    Chào Cô Ngọc Lan và bà con,
    Từ hôm qua tới giờ, tui ráng mở lại “kho tư liệu cũ” trong trí nhớ để góp chút đóng góp cho đề tài này, nhân tháng Tư năm thứ 37 sắp tới…

    Ngay sau buổi trưa ngày 30/4/1975 của 37 năm về trước, gia đình Cha Mẹ anh em tui bàng hoàng nhìn đoàn quân miền Bắc đa số còn trong tuổi học trò với vẻ mặt ngơ ngáo, trên đầu với chiếc nón cối, xúng-xính trong những bộ đồng phục kaki màu olive rộng thùng-thình, đứng lố-nhố trên những chiếc xe vận tải Motolova với súng ống lăm-lăm, được dẫn đầu bởi mấy chiếc tank T54 nặng nề, lù-lù như khối sắt đang di chuyển trong tiếng xích sắt nghiến vào nhau trộn lẫn tiếng động cơ ầm-ĩ của mấy con cua sắt này, khua rền trên lòng đường phố như báo hiệu bức màn ảm đạm,u tối đang dần buông phủ thành phố Sàigòn, và khắp miền Nam thân yêu…
    _____________
    Sau cái Tết năm 79 là lần cuối sum họp cùng gia đình. Theo kế hoạch do người Anh đã chuẩn bị từ trước, tui rời nhà vào ngày mùng Ba Tết tới điểm tập trung. Chờ đầy đủ mọi người rồi chia nhau từng nhóm nhỏ ra bến xa cảng miền Tây, đi Cà-mau.
    Những người cùng vượt biển chuyến này đều là họ hàng, bà con và thân nhân nên mọi chuyện kể như suông-sẻ.
    Vào thời gian lúc tụi tui đến Cà-mau, cũng đúng lúc tại địa phương có những chuyến “bán công khai” ra đi nườm-nượp trước mặt, do nhà cầm quyền tổ chức lấy mỗi đầu người tính bằng lượng vàng (không rõ bao nhiêu lượng cho mỗi đầu người). Do đó, nhóm 17 người tụi tui cũng tránh được sự dòm ngó, tai mắt tại khu vực bến xe đò lúc vừa tới nơi.
    Ngay trưa hôm đó, tất cả nhóm tụi tui lần lượt cách này, cách khác ở các điểm khác nhau lên ghe bình yên (ghe dài 7m, ngang 1.7m), rời bến an toàn. Trong lúc loa phóng thanh oang-oang loan tin mặt trận biên giới Việt – Hoa đang hồi khốc liệt, cùng lúc chiến dịch thi hành “nghĩa vụ quân sư” được ban hành.
    Đêm hôm đó, ghe tụi tui đi ngang Năm-Căn – nơi đây nổi tiếng muỗi không biết “sợ” ai – Không may, chân vịt vướng cạn bị gãy ! Loay-hoay để thay chân vịt, khoảng tiếng sau tụi tui tiếp tục cuộc hành trình.
    Bỗng có ánh đèn pin quơ-quơ và tiếng còi tu-hít thổi liên hồi từ hướng trên bờ nhưng Anh tui tỉnh-bơ, quyết định đi thẳng trong bóng đêm. Có tiếng súng nổ chỉ thiên. “Ngu sao, mà phải tấp dzô !”
    Sáng hôm sau, khoảng 8 giờ. Ghe tiếp tục chạy trong các lạch, sông nhỏ ngang qua một doanh trại QĐNDVN hoàn toàn bỏ trống. Trong lúc di chuyển trên sông nước không một bóng người như vậy, tụi tui chia nhau từng miếng thức ăn khô đã mang theo xuống ghe trước đó.
    Mấy người thân thay phiên nhau để giữ tay lái, và ghe cứ miệt mài đi như vậy cho đến khoảng 4 giờ chiều thì tắp lại bên một khu rừng tràm cho máy ghe nghỉ. Và tất cả mọi người chui ra khoang ghe để hít thở không khí trong lành có pha lẫn mùi gió biển đâu đây.
    Anh tui cho tất cả mọi người biết là ghe đã ra sát tới cửa biển rồi. Theo dự tính, đêm nay sẽ rời nơi đây ra biển sẽ tránh được các “chốt chặn” bất ngờ ngoài dự liệu, Như vậy sẽ an toàn hơn.
    Nhưng không ngờ, đang trong lúc ghe cặp nghỉ ngơi thì có hai cha con một ông trung niên và cô con gái đi mót cũi lẫn khuất trong mấy gốc tràm không xa mấy, thấy ghe tụi tui với mọi người đang ngồi trên khoang thì Anh tui liền thay đổi kế hoạch là ghe khởi hành ra biển liền lúc đó để tránh việc hai cha con ông kia sẽ đi trình báo với CA địa phương !
    Nhờ vậy, khi ghe ra tới ngoài cửa biển thì may mắn đã không đụng phải những hàng đáy có lưới mà khung đáy thân cột lớn cỡ hai người ôm, rộng bề ngang cỡ khung lưới mấy cầu thủ sân banh đứng.
    Cách đó khá xa, một chiếc tàu đánh cá quốc doanh, tui đọc được tên tàu “Chiến Thắng I” và thấy bóng người trên boong nã súng bắn theo một phát chát chúa, vang dội trên biển. Phần số mọi người còn cao nên may mắn không ai hề hấn gì !
    Vậy là hoàn toàn vĩnh viễn rời bỏ Quê Hương Việt Nam thật sự từ đây !

    Dài quá rùi, có lẽ bà con đọc cũng woãi dữ ?! Thui, tui túm gọn lại nghen: sau một ngày, hai đêm (đêm thứ nhì thì biển động dữ dội) ghe tụi tui vào tới hải phận Thái Lan và tấp vào một chiếc tàu Thái gần nhứt xin cứu giúp vì không thể đi xa hơn được nữa ! Gần hết dầu, và biển động có thể chìm ghe bất cứ lúc nào !
    Rồi cuối cùng, tụi tui được đưa vào Trại tỵ nạn Songkhla mới, (trại cũ đã dẹp bỏ trước đó không lâu).
    Sau hai tháng ở Trại Songkhla, một tháng ở Trại chuyển tiếp tại Bangkok. Mấy anh em và gia đình Anh tui xin đi Úc. Một số đi Mỹ và một số đi Pháp.
    Ngày hôm nay, tui may mắn còn ngồi đây hồi tưởng lại đoạn đường đã qua, trên chuyến hải trình đào thoát đi tìm hai chữ Tự-Do, biết là có những người ra đi như mình nhưng kém May-Mắn đã không tới được bến bờ bình yên !
    Xin nguyện cầu đến Hương Linh những Đồng Bào trên đường vượt biển, băng rừng của ngày nào được siêu sinh nơi cõi Vĩnh Hằng !
    Cám ơn tất cả bà con và Cô Ngọc Lan đã chịu khó đọc bài viết dài này.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn Bạn đọc Blog người Việt ! Mỗi câu chuyện phải có chút khác nhau trừ khi là 2 còm sĩ là anh chị em cùng nhà và ra đi cùng chuyến. Cám đội ơn trên đã tránh được những tổn thương! Chúc anh ngày vui nhé!

      Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn Bạn Đọc Blog Người Việt.
      Những câu chuyện này có dài bao nhiêu thì đọc cũng không có oải :)
      Lấy sức 1 chút, rồi Bạn Đọc Blog Người Việt kể thêm lúc biển động thì cảm thấy như thế nào? có sợ chết không? Đến khi đặt chân lên được đất liền thì sao? Nhưng ngày sống ở trại đã nhận thấy “thiên đườn”g chưa hay vẫn còn mờ mịt, hoang mang cho đến khi đến được Úc?…
      Kể tiếp nữa nghen, NL chờ đọc tiếp á :)

      Reply
  51. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ cùng toàn thể còm sĩ một ngày vui!
    Quên đi những khó khăn nếu có để cảm nhận hạnh phúc hiện-tại và vui với gia đình còm nghen.

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn Ngao.
      Hôm nay sf Ngao chưa kiếm được wifi nên chưa lên kể chuyện được.

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Chắc hỏng phải hông có wifi, mà bác Già thấy bà con lũ lượt đến xin lon hứng nước muối nên sợ quá ‘núp’ luôn rồi! :)

      Reply
  52. Doan says:

    Ba của D. đi cải tạo 14 năm , nên D. đã đến nước Mỹ này với diêṇ hát ô ..Nếu không có chương triǹh nhân đạo của chính phủ Mỹ, có đâu giờ này D. ngồi đây”còm” với qúy vị, mà không chừng là cô hàng càphê “Cát Bụi”,để tình cờ GLL ghé ngang ? Dù rằng D. Chưa bao giờ chứng kiến nhưng cảnh tượng hãi hùng của những ngày vượt biển hay trải qua những tháng ngày tưởng chừng như vô vọng ở trại tị nạn, nhưng anh em , bạn bè, người thân của D. đều có “nếm” qua ..Có những người đến được miền đất hưá trong một cuộc hành trình không sóng gió ; có người lại phải xuống “bãi” mệt nghĩ nhưng cũng chẳng đi tới đâu; có người bỏ lại mạng sống của mình ở biển đông , trong rừng sâu, núi thẵm và có người cho đến giờ này vẫn bặt tín vô âm.. TỰ DO,vâng chính vì hai chữ tự do mà chúng ta đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

    Reply
    • Van Nguyen says:

      GM chị D, chân đã bớt đau chưa? Take care chị ơi!

      Reply
    • ngoclan says:

      Đi theo diện ‘hát ô’ vậy giờ còn cầm ô để hát không, hehe
      Nhưng chuyến đi cụ thể của chị thế nào? Đi hồi nào? lên máy bay có bị say sóng như Hến không? Có nhìn ra cửa sổ thấy mây mà ngỡ “biển xanh quá” không?…. Kể đi chị, làm biếng quá :)

      Reply
      • Độc-giả Texas says:

        @ NL: Ngao nghĩ dù cho chúng ta đến đây từ di tản 75′, hay vượt biên, H.O., ODP, du-học trước 75′ hay sau 75′ , diện hôn-nhân trước 75′ và sau 75′, đều là những chuyến đi đáng nhớ và đáng kể. Đúng hông?
        Ngao đi đã nghen, chiều gặp lại quý-vị.

        Reply
        • ngoclan says:

          Đúng là như vậy đó Ngao.
          Đề tài của mình là “bằng cách nào, tôi đến đây” chứ không chỉ có đi vượt biên, hay HO…
          Hẹn gặp lại Ngao.

          Reply
          • Độc-giả Texas says:

            @NL: Ngao cảm thấy có những vị e-dè nên muốn khuyến-khích mọi người đóng góp.

            Reply
      • Doan says:

        Ừ,NL thắc mắc thì chị nói thêm chút .
        Chị và bame, 2 em trai, rời VN vào ngày 9 tháng 12, 1992 . Đến Thái Lan ớ trong trại để làm giấy tờ, đến Los , 1 tuần sau đó …Có lẽ, chị không háo hức vì được đ̣i Mỹ như nhiêù người, chắc vì từ ngày ba chị ra khỏi tù, cho đến ngày có danh sách ra đi, nó lê thê, ba chìm bảy nôỉ…
        Bây giờ, chị không có dịp cầm ô để hát nữa bởi nhà chị không có dột ..ha..ha

        Reply
    • Van Nguyen says:

      Tuần này thì chủ đề về những người đi VB tìm tự do, tuần sau thì chủ đề về những người còn kẹt ở lại …

      Reply
    • Hương DJango says:

      Đoan đừng lo, lúc ấy có tui là đồng nghiệp bán trà đá, ở gần bên Đoan, để san sẻ niềm đau… đươc giải phóng!

      Reply
  53. Doan says:

    Ừ, bớt sưng nhiều rồi, nhưng khi bước thì vẫn còn đau lắm . Thanks Vân . O Hến lấy tô bún bò” ịnh” vô chỗ nớ là hết đau .:)

    Reply
    • ngoclan says:

      Lại đá ai vậy chị? Em nói rồi, chị giận ai thì cầm cái roi thôi, chứ đừng “tung cước” rồi “què giò”, hehehehe j/k
      Ủa, mà đau chân có đau tay đâu thì hiếm thấy blog hén :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Người ‘Huệ’ mà kêu dân giá sống mời ăn bún bò Huế, hỏng hợp lý chút nào! :)

      Reply
  54. xem Nguyen says:

    Hello ,
    Good morning all ,
    Chúc quý vị có 1 ngày Thứ Bảy tuyệt vời !

    @ ỐC Ken
    ….
    “Có giây phút nào họ nghĩ đến cho những người ra đi không bao giờ đến mà thắp cho họ 1 nén nhang cho họ khỏi tủi lòng vì mang tiếng là cùng chung quê hương xứ sở, cùng chung 1 tiếng nói không?”….

    Một câu hỏi lớn ,câu hỏi khó…Với không có câu trả lời !!!
    Hahaha ! Ông bạn hỏi “vô cùng cắc cớ” !!!

    Reply
    • ngoclan says:

      @Chú Xem, Ốc:

      Cái hay nhất là hỏi xong rồi bỏ chạy đâu mất tiêu từ tối qua đến giờ :P

      Reply
  55. Hương DJango says:

    Bonjour Bà Con Làng Nước,
    Chế đô CS đôc tôn, đảng trị, hèn với giăc, ác với dân ( chẳng những với người sống mà cả hương linh người đã chết trên biển Đông, trên nghĩa trang Quân Đôi Biên Hòa của những người lính miền Nam ngày cũ…)
    Hành đông đập phá bia mô ở trong nước cũng như những bia tưởng niêm thuyền nhân nằm xuống ở Mã Lai và Indonesia là môt bằng chứng gây căm phẩn, xót xa cho ngay cả những nước tư do…
    ” Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội
    Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi
    Lòng người đều căm giận.
    Trời đất chẳng dung tha… ”
    ( Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi)
    Vẫn có ý nghĩa đến vạn đời sau…
    Có phải ” Chúa đã bỏ loài người. Phật đã bỏ loài người. Và Em.. xin cứ phụ người! ” Những câu hát của TCS thuở nào bỗng nghe thấm thía trong đời sống Xứ Viêt ngày nay…
    Trong nỗi ngậm ngùi của tháng 4 đen :
    ” Lũ chúng ta sinh ra lầm thế kỷ!…”
    ( thơ Vũ Hoàng Chương)
    cúi xin hồn thiêng núi sông chứng giám, cho dân Viêt có môt ý chí quât cường, đi qua những khổ đau, ngẩng cao đầu bước tới, để quê hương có một ngày mai thưc sư thanh bình tư đo miên viễn.

    Reply
    • ken zip says:

      Chị Hương ơi, chị họ gì vậy, Trưng ,Triệu, Bùi, Lê?
      Đọc ” Lời Hiệu Triệu” của chị, ốc cứ ngỡ hồn câu ” tôi muốn cưỡi cơn sóng dữ….” ngày xa xưa trở về…

      Reply
  56. xem Nguyen says:

    …”Khi nào chú Xem kể chuyện mình?

    @NL
    Câu chuyện đi tìm 2 chữ “TỰ DO” của mỗi người mỗi khác !
    Hành trình đi tìm Tự do của tui dài dữ lắ… lắm ! Nếu tính bằng thời gian thì xuýt soát 2 thập niên với nhiều nước mắt. Nước mắt của tui và cả của “cái nửa kia” !!!,
    Tui biết Cô là “tuýp” người dễ khóc nhưng lại khó dỗ!!!Hehehe
    Nên thôi! Chưa dám kể bay giờ!Chờ khi Cô khóc cho hết nước mắt vì những câu chuyện của quý vị kia trước cái đả…Rồi mới tới phiên tui!!!

    Reply
    • ngoclan says:

      Trời ạ, sẵn 1 lần kể thì kể luôn đi chú Xem ơi. NL có sẵn cái lon đựng nước “muối” rồi :)
      Chú kể chuyện chú rồi đến chuyện cô nghen.
      KHông chừng NL sẽ in sách những chuyện này á.
      Cám ơn chú Xem và “thiếm” Xem luôn :)

      Reply
    • Van Nguyen says:

      Hèn chi, tui xúi o/x tui lên đây kể chuyện VB của ổng, ổng nói ‘tui kể ra rồi người ta lấy chiện của tui in sách bán rồi sao!’. Chắc ổng biết được ‘âm mưu’ của chị NL! :)

      Reply
  57. Doan says:

    Anh Xem , như vậy là chơi ăn gian nhe … Anh kể đi, cho cô gíao khóc, cho Bolsa ngập nước mắt 1 bữa đi anh.

    Reply
  58. sò says:

    Đọc còm hôm qua tới bây giờ thấy ngậm ngùi làm sao á. Sò chạy qua đọc tạp ghi Quỳnh Giao “Như là lòng tôi” thấy còn nhớ quê hương thêm hơn. Bolsa sắp bị lụt rồi.

    Reply
  59. Doan says:

    NL, không những đau chân, mà còn đau luôn “bàn tọa” nữa đó . Hôm qua đi chợ Việt nam, bị trượt té trong chợ , bàn chân trái bị sưng,( chuyện đương nhiên, đâu có gì mà ầm ĩ..) tối qua, đau quá, phài uống thuốc giảm đau, chừ thì bớt đau nhiều rồi, chắc phải cà nhắc ra chợ một chút, kẻo ngày mai supermarket đóng cửa vì lễ Phục Sinh :(

    Reply
    • ngoclan says:

      Ủa vậy nãy giờ ngồi còm hay đứng còm vậy?
      Coi chừng vô chợ VN nữa người ta không cho á! hehehe
      Chọc chị Đoan thôi, em nghe mà thấy ê ẩm. Đi cẩn thận nghe chị.

      Reply
    • Khoai says:

      Trời đất. D. đau lưng, mà còn bị té nữa! Coi chừng nghen. Tưởng là hôm qua D đi chợ mua kẹp về làm …bánh kẹp chứ :)

      Reply
      • Doan says:

        Khoai,
        Kế hoạch mua cái kẹp “tọa họa” rồi Khoai nợ . Khi hồi đi chợ, mà cà lết giống như người thương binh rứa đó ..hi.hi..

        Reply
    • ken zip says:

      chị Doan ơi, sao mà bị tùm lum vậy….
      nghe chị bị té, ốc phát rầu… có sao hông chị?
      nghỉ ngơi rồi xem thử có bị gì nữa hông nha chi6. Chúc chị chóng… phục sức

      Reply
    • sò says:

      Sò cũng chúc chị Đoan mau bình phục, đi chợ lẹ lẹ về tiếp tục còm nghe.

      Reply
    • Hương DJango says:

      Đoan nì, nếu Đ là hàng xóm của tui, tui sẽ kéo Đ chạy marathon theo tui mỗi ngày 1 tiếng, thêm 1 tiếng đạp xe đạp nữa là đoạt giải nhất đường bô Đông Dương luôn. Hí Hí Hì Hì!
      Môn phái đông Y Sĩ Trương Quốc Cường – ở Cholon sẽ ” ngồi chơi, xơi nước ” , Khỏi chỉnh xương, sửa gân, sửa cốt gì chi cho mệt!

      Reply
  60. xem Nguyen says:

    @ Chị Đoan ,

    …”Tự-Do hỡi Tự -Do ! Ta mang đời ly hương !”.Đúng quá phải không Chị?
    Chúc Chị và gia đình có một ngày vui .

    “Bỏ của chạy lấy người!”.
    Tui cho đó là một chân lý không bao giờ thay đổi khi đất nước VN còn Cộng sản cai trị. Vậy mà còn một số ít người còn muốn từ chối hai chữ TỰ DO !!! Thiệt tình không hiểu nổi lòng dạ con người à hén?!!!

    Reply
  61. xem Nguyen says:

    @C.Doan ,
    Cẩn thận nghe Chị. Xin chúc mau mắn qua cơn đau để trở bình thường , đi làm sau mầy ngày weekend.33

    Reply
  62. Hương DJango says:

    Tui cũng nghĩ như Mr. Xem, nên thôi, ” để dành ” cho những tháng tư đen kế tiếp….Vì vậy cứ coi như tui ” nợ” chuyên ” Partir c’est mourir un peu ” với Blog NL cho đến một ngày….lòng thật bình yên, thanh thản kể lại như chuyên cổ tích thế gian!
    NL yên chí, tui không dễ quên đâu, vì tui ” thù dai ” lắm. Không tha thứ và không bao giờ quên. ( nên cứ phải xưng tội hoài, mà lần sau thì vẫn còn y chang như lần trước).
    Và vẫn luôn tự hỏi mình, tai sao ta phải lìa bỏ đất nước để ra đi, và tai sao lai lưu lạc chốn này, nhân nơi đây là nơi đươc tái sinh lần nữa!
    Ngày mai Easter rồi, hân hoan trong niềm vui được sống lại, Happy Easter cho tất cả bà con.

    Reply
  63. Khoai says:

    Các anh chị,

    Những câu chuyện các bạn kể đã kéo tôi về với những ngày tháng đã cố dìm sâu vào trong góc kẹt của ký ức.

    Tôi con nhà nghèo, sống đời đơn giản. Sau ‘75 cuộc sống quả là khó khăn đến mức phi lý, nhưng tôi đã cố oằn mình mà trôi theo. Có lúc tôi đã nghĩ đến chuyện về làm ruộng làm rẫy, một đời lao động đúng nghĩa. Tuyệt nhiên, tôi chưa bao giờ hình dung ra một cuộc sống ở ngoài quê hương mình. Vượt biển, vượt biên là những chữ tôi chưa bao giờ nghe tới.
    Mùa hè 79, tôi về SGN thăm anh Tư tôi đã học tập cải tạo về từ năm trước và mới có đứa con đầu lòng. Nhà chị dâu tôi trống trơn, nhưng tôi lại không ngạc nhiên, tưởng rằng đồ đạc đã được bán đi để trang trải cho cuôc sống. Tối đến, bà cụ mẹ của chị dâu tôi bảo: ”Nhỏ này, mẹ mày chết sớm rồi, tao coi mày như con, bây giờ tao đem cả nhà ra đi vượt biên….. mày có muốn thì đi.”
    Chị dâu đã khéo léo sắp đặt hết cho chuyến đi định mệnh. Ghe chỉ dưới 30 người, toàn là người trong nhà và bạn bè của anh chị. Mui ghe được “trang trí” với bàn ghế , chõng tre cũ, như là đang “hồi hương về quê làm ăn”. Ra tới cửa biển, công an biên phòng dùng loa gọi vào để kiểm soát. Ông tài công (một cựu sĩ quan Hải Quân) cũng giả bộ giảm tốc lực và lớn tiếng trả lời “dạ, dạ”, thế mà vừa tới gần thì ông cho rú ga phóng chạy. Công an bắn, bắc loa gọi tiếp, nhưng không đuổi theo. Thật may.
    Đi được chừng 3 ngày, mọi người đã mệt phờ thì xuất hiện từ đằng xa chiếc tàu lớn, đẹp, cờ bay phấp phới. Chúng tôi lấy khăn, áo màu đưa cao lên vẫy vẫy. Thấy tàu quay lại về phiá mình, ai cũng mừng vui khôn xiết, đâu ngờ đó là cướp biển! Trước khi đi chị dâu tôi đã cẩn thận bảo tôi mặc cái bà ba cũ rách, để tóc bù xù, thế mà lúc lũ cướp biển đến, chị lại giao cháu bé cho tôi ẵm, làm như tôi đang có con để tránh ánh mắt lũ côn đồ. Chị lo cho tôi, mà không nghĩ đến chị. (Sau này nghĩ lại tôi giận mình sao ngu dữ vậy, tôi thì cao lêu khêu như đàn ông, ai thèm dòm tới, chị thì nhỏ nhắn trắng trẻo dễ nhìn, lỡ mà cướp biển làm hại chị thì sao). Cũng may, bọn cướp này thuôc loại…hiền, sau khi xô bà cụ té dập mặt xuống sàn ghe và dộng mấy cái đấm vào mặt ông anh ốm như cây tăm của tui, chúng cướp của, lấy máy chính của ghe, cho ít nước ngọt rồi bỏ đi.
    Ghe chạy bằng máy đuôi tôm bé tí. Lênh đênh như chiếc lá bập bềnh hầu như vô định trên biển cả mênh mông thêm 2 ngày nữa, chúng tôi gặp dàn khoan dầu, hình như của hãng Exxon. Trong lúc anh tôi và các bạn anh được lên dàn khoan nói chuyện, ông tài công cho đập bể ghe để tạo lý do chính đáng được dàn khoan cứu vớt. Họ vớt, cho ăn uống, tắm giặt, rồi họ cũng làm đúng trách nhiệm là gọi báo cho Hải Quân Mã Lai . Hải Quân Mã Lai đưa chúng tôi xuống chiến hạm của họ, nhưng ra ngoài khơi, xa tầm mắt của dàn khoan dầu rồi thì họ neo lại bên cạnh chiếc tàu đã đơi sẵn và bảo chúng tôi xuống một chiếc ghe trống cột bên cạnh, đằng sau của chiếc ghe trống này lại có buộc một chiếc ghe khác của đồng bào mình, rất đông, có lẽ hơn 80 người, đã đói và khát, có người đang thoi thóp. Các bạn của anh chị tôi đưa những người đau yếu qua ghe mình để cho họ nước, và cố cứu sống họ. Một bà mẹ trẻ ẵm con trên tay đem lại. Nhưng đứa bé đã lạnh băng tím ngắt rồi. Mặt người mẹ trẻ đông cứng, như đá gỗ vô tri không còn cảm giác, gói con mình lại trong chiếc khăn choàng cổ của chồng, hai vợ chồng trẻ ôm con vào lòng thêm lần nữa, rồi từ từ gửi con vào lòng biển. Mọi người trên ghe không ai cầm được nước mắt.
    Tàu Hải quân kéo ghe của chúng tôi như vậy với tốc độ của tàu lớn, vì thế 2 chiếc ghe nhỏ mong manh chồm lên hụp xuống, nước mấp mé mạn ghe, có lúc tưởng bị nhận chìm theo những con sóng lớn. Chúng tôi chuẩn bị chết. Nhưng rồi như một phép mầu: mờ sáng chúng tôi thấy màu xanh của núi lấp ló ở chân trời. Mừng rỡ, các anh bàn nhau lấy hết can đảm vịn vào nhau vươn ra cắt sợi dây buộc với tàu Mã Lai. Thế là 2 ghe được tách khỏi tàu lớn, ngừng lại, sóng đánh trôi vào bờ . Ghe mắc cạn ở bờ biển của 1 đảo hải đăng vắng vẻ hoang vu. Chúng tôi bồng bế dìu nhau vào đảo. Các anh đi thọc dừa xuống uống, điều này giúp chị dâu tôi một chút vì bầu sữa sắp khô cạn. Chừng nửa ngày sau, lính của Indonesia đến, vòi ít vàng, rồi gọi cho tàu đến đưa chúng tôi về 1 đảo nhỏ khác. Chúng tôi được ở trong đình làng có nền gỗ và chung quanh trống trơ. Đêm đầu tiên chúng tôi nằm la liệt, ngủ ngon lành vì biết đã thoát chết. Nhưng, vì đây là đình làng trống, nên vài chàng trai xấu máu trong làng mò đến giở trò sàm sỡ. Thế là hôm sau chúng tôi nằm ngủ theo thứ tự: đàn bà con gái nằm giữa và các ông nằm ngoài như hàng rào bảo vệ. Ở đây vài tuần, nôp thêm vàng, chúng tôi được đưa qua đảo Araya. Vài tháng sau nữa thì được qua đảo Galang. Galang cuối năm ’79 còn ít người lắm. Ban đầu phải vào rừng lấy củi, xuống suối xách nước. Tuy có cực nhưng an tâm vì biết sẽ có một ngày mai tự do và bình an.
    Ở Galang, tôi biết được nhiều chuyện thương tâm, mà đây là một: Anh bạn trẻ cùng barack với tôi nghe tin cô bạn xinh đẹp hàng xóm cũng đang ở barack gần đó, chàng đến thăm, nhưng cô bạn cứ cúi gầm mặt và nhất định không ngước lên. Sau này mới biết ghe của cô gặp hải tặc hơn 10 lần, và nhiều lần cô đã bị chúng làm nhục…
    Nhìn lại chặng đường ấy, tôi thấy mình còn may mắn lắm. Nén hương lòng hôm nay xin được thắp lên. Thương cho những người đã gửi mình giữa rừng hoang hay trong lòng biển sâu. Xót cho những người gặp điều không may. Xin cho tất cả tìm được bình an.

    Reply
    • Hương DJango says:

      Chúc mừng Tứ Hải & Khoai, trong gian truân vẫn còn nhiều may mắn!
      Cho nên mỗi người Viêt tha hương là một mảnh đời riêng lẻ. Làm nên môt khúc ca bi tráng trong kiếp lưu vong!

      Reply
    • ngoclan says:

      Em nín thở đọc chuyện của Khoai.
      Những câu chuyện càng đọc càng buồn, nhưng vẫn cứ muốn đọc.
      Hai vợ chồng làm “thủy táng” cho con….

      Em có đến đảo Araya và Galang…
      Cũng chỉ một câu “cầu chúc tâm mọi người được bình an”…

      Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị Khoai
      Ngao có dịp đi câu cá bằng tàu chơi ( sport fishing chứ không phải commercial) và đã từng gặp nhiều đàn ông con trai, Mỹ có, Việt có, bị say sóng nằm nhoài, không muốn ăn uống, gần như không còn sinh lực.
      Trong khi người ta câu cá hăng say thì họ không enjoy nổi cuộc vui mà chỉ mong sao cho tới giờ tàu trở lại bến. Điều này đã làm Ngao suy-nghĩ đến những thuyền nhân bị cướp bị hiếp. Những lý do mà chúng ta đã dễ bị cướp có thể là:
      - Thiếu chuẩn-bị vì đi lén mà làm sao chu-đáo đưọc
      - Không có vũ-khí. Nếu các thanh-niên trên tàu đều có súng thì không dễ gì bị cướp
      - Say sóng. Lý do này nghe tầm thường nhưng không kém phần quan-trọng như Ngao đã diễn-tả ở trên Nếu bà con mình mà mạnh mẽ, ăn uống được, không ói mửa,và đứng lên ngồi xuống nhanh nhẹn thì không dễ gì bị cướp, bị hiếp. Rất tiếc !

      Reply
      • Khoai says:

        @Ngao.
        -Có thể có chuẩn bị nước và lương thực đủ cho số người như dự tính, nhưng khi ra “bãi” để lên ghe, thì có những người đã phục sẵn để “đi hôi” (tức là cứ nhảy đại lên đi theo, chủ ghe không dám hó hé vì sợ họ tri hô làm bại lộ). Vì thế tổng số người có thể lên gấp rưỡi gấp đôi.
        -Những năm đó, hiếm có ai có vũ khí ngoại trừ cây dao hay tương tự. Trong lúc đó cướp biển là những người hành nghề chuyên nghiệp, có súng và mã tấu, dao găm!
        Nhưng tất cả đã là quá khứ rồi. Sẽ không còn lần khác để phải chuẩn bị, lo lắng.

        Reply
    • ken zip says:

      @ chị Khoai
      Lòng ken như chiếc lá khoai
      đổ bao nhiêu chuyện, thấm hoài chị ơi!
      Nhất là với những câu chuyện như thế này…
      nhọc nhằn quá đỗi! Gian nan, nhục nhã quá sức tưởng tượng.
      Nhưng càng gian nan, càng nhục nhã, chúng ta mới thấy tấm lòng của của phụ nữ Việt Nam cao quý như thế nào. Ôi những đóa sen Việt Nam, muôn đời vẫn thơm ngát..
      Chị viết hay lắm, thổn thức từng câu , từng chữ…

      Reply
  64. Hương DJango says:

    NL nhớ ghi vào sổ ” NỢ “. Ai chưa kể, năm tới đòi! Hi!Hi!
    Và tui rất ” hân hoan ” ở trong bản phong thần đó!
    ( Đã đứng lên đươc trong chế độ CS, thì ” chế độ” NL … êm ái chán!. Đúng không bà con?) Hà! Hà!

    Reply
  65. xem Nguyen says:

    @HDJ
    …”NL yên chí, tui không dễ quên đâu, vì tui ” thù dai ” lắm. Không tha thứ và không bao giờ quên

    Hahaha !
    Vậy là thêm một Vị nữa là Cháu Chít của Bà Trưng , Bà Triệu nữa rồi !!!
    Vì lâu lắm rồi, tui biết một câu nói :”Đàn Ông dễ tha thứ nhưng khó quên , ngược lại Đàn bà thì dễ quên nhưng khó tha thứ ! .

    Đằng này Chị HDJ không có gì là dễ hết !!! Hehehe . Như vậy chắc có nước từ”chít” cho tới chết !!!

    Reply
  66. Hương DJango says:

    Bởi vây, đó là lý do có ” hỗn danh ” Hương Django mà bạn bè ” nện ” cho đó anh Xem!

    Reply
  67. Doan says:

    @Ốc,
    cám ơn Ốc, chị ok, chỉ nhõng nhẽo chút thôi mà.:P

    Reply
  68. Franklin Dac Nguyen says:

    Là người Việt sống tha hương có người nào mà không mang một nỗi niềm riêng tư, tiếc nuối theo vận nước nổi trôi đến không cùng. Ký ức về một chuyến đi xa, mang theo biết bao nhiêu sự bẽ bàng, hệ lụy của một đời người bao giờ và lúc nào cũng luôn tìm ẩn trong tâm thức những kỷ niệm đầu đời khi lìa xa quê hương và gia đình.

    Là những người may mắn rời khỏi Sài Gòn vào những ngày cuối tháng 4, 1975 . Từ pt Tân Sơn Nhất trên chuyến bay CH-47 Chinook vào giữa đêm khuya đến Subic Bay, Phi Luật Tân và từ đó bay thẳng đến Guam. Vừa trên xe bus đến trại chuyển tiếp đến Guam. Có tin tức từ đài BBC, Sài Gòn đã thất thủ trưa nay, mọi người trên xe đều khóc òa lên như một phần thân thể mình vừa bị ai cướp giựt đi. Chẳng có một nỗi đau nào bằng nỗi đau “nước mất nhà tan”.

    Theo thời gian, với dòng đời và dòng người tui cũng sớm được định cư đến Mỹ. Từ đây mới thực sự khởi đầu những khó khăn, gian nan với bước chân đầu đời nơi xứ người. Là một người tỵ nạn non dại, tứ cố vô thân, không tiền bạc, không nghề nghiệp, học hành dở dang, ngôn ngữ dốt, bất đồng. Thật lòng không biết mình phải làm gì để sống còn, để vươn lên. Phải nói đúng ra mình là những người may mắn đến đây sớm hơn nhiều người, nhưng chịu đựng cũng nhiều thiệt thòi, cay đắng hơn những người Việt tỵ nạn về sau này. Những thời gian đầu rất bơ vơ lạc lõng giữa chợ đời, nhiều ngỡ ngàng hụt hẩng, thiếu tự tin, vì không người hướng dẫn và dìu dắt. Chúng tôi một nhóm người Việt tha hương, cùng cảnh ngộ, tìm đến với nhau chia ngọt xẻ bùi, tìm cách giúp đở lẫn nhau như anh em trong nhà, bằng tất cả những thân tình và mãi cho đến bây giờ dù gần 40 năm trôi qua, những giao tình vẫn còn trọn vẹn như thuở ban đầu.

    Reply
    • ngoclan says:

      @Franklin:
      Hôm nào mở đề tài những ngày đầu tiên đến Mỹ – hòa nhập và tồn tại – sẽ bắt chú Franklin kể thật là chi tiết mới được :)
      Cám ơn những tâm tình của chú Franklin.

      Reply
      • ken zip says:

        @ ông anh Frank
        ” Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền..” Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang đã tiên đoán như thế, ông anh ơi. Những hy vọng ăm ắp tình người đã vươn lên từ những con người tưởng chừng như đã tuyệt vọng trong những tháng ngày đen tối của quê hương đất nước chúng mình.
        Cám ơn những quốc gia đã mở rộng vòng tay nhân ái cưu mang chúng ta, cho những hy vọng có cơ hội đâm chồi nảy lộc.
        Hãy nhìn vào mỗi chúng ta, mỗi thân nhân và mỗi con em chúng ta, chúng ta sẽ thấy mầm hy vọng ngày nào giờ nó dã trưởng thành ra sao!
        Ngậm ngùi từng dòng chữ của ông anh…

        Reply
  69. Già lụm lon says:

    @Doan
    Chuc sís chóng bình phục, lần sau đi chợ xin vui long mang theo cai go^’i memory foam

    Reply
  70. Franklin Dac Nguyen says:

    30 tháng 4 sắp cận kề, thiết tha cầu mong các Anh Minh ở VN vì lợi ích chung của dân tộc, sáng suôt xóa bỏ hận thù xưa cũ, xây dựng lại một nước VN nhiều tình thương, đạo nghĩa, hợp lòng dân và lòng trời cho đất nước thêm phát triển và phú cường.

    Reply
  71. Độc-giả Texas says:

    NL và quý-vị còm sĩ thân mến của Ngao ơi! Ngao mới đi về là lên blog liền. Thấy có nhiều còm, mừng quá nhưng để từ từ đọc, say HI một chút trước đã.

    Reply
  72. Doan says:

    @GLL, Hương,
    Cám ơn Già và chị Hương đã hỏi thăm . D. ok mà, chỉ còn hơi đau chút xiú , chỉ là chút xiú thôi .

    Reply
  73. Già lụm lon says:

    Cuộc đời là những chuyến đi??
    Chuyến đi đỏ hỏn trên tay bố mẹ lên tàu “há mồm” vào miền Nam năm đo’ la` chuyen đi đuo.c cho.n lua bởi bố mẹ. Xin cám ơn Bố Mẹ
    Chuyến đi.. hoang theo cô nàng cut bên canh nhà khi tuổi mới vừa he^t tắm mựa Xin cám ơn cô bé hang xóm.Chuyen đi của ranh con, muốn la`m nguòi lờn . Ngu ngơ nhu* chưa thể ngu ngơ hơn .
    Nhưng chuyến đi nhảm nhí của tuổi phá làng phá xóm bi. HDJ xách súng của nhân vân tự vệ rượt đuổi?
    Cuộc đời là nhừng chuyến đi, tháng 3, tháng 4 năm đó. Là thực sự đi . Đi tuốt luốt . Đi không ngoảnh đầu , đi không kip vuốt nước mắt. Đi như cai’ xác người biết đi. Những chuyến đi đổi đời, nhu*ng chuyến đi của đi.nh mệnh, pure dumb luck . Khong tinh truo*’c, khong dự đi.nh, đi nhu* trong co*n mơ . Sống sót như nhờ phép la.
    Tui may ma(n’, ddi truoc ngay 30 thang tu, nhưng cũng bằng tàu va máy bay(??)
    Cuốn phim dĩ vãng đen trắng lúc tỏ lúc mờ, ga^n 37 năm rùi, 37 năm bao nhieu tieng thở dài ? bao nhieu lần trăn trở, thao thức ?Sống ở đây nhiều hơn gấp rưỡi sống ở quê nhà, nhưng chẳng bao giờ có thể quên những mảnh vụn vây kín đời niên thiếu, những chuyến đi bao phủ hoài niêm.
    Tháng 3 năm đó, trời Dalat vẫn ảo diệu với mây mù mỗi sáng, sương lạnh hằng đêm, mỗi tối cuốc bộ cùng nhau quanh quanh con đường bên đai học xá, khu dốc chợ, ngồi uống cà phê ven đường với ba’nh ra’n chiên , bàn về tin chie^’n trận, nói vê Ban Me Thuoc di tản, noi về bố của cô bạn , môt đai tá trung đoàn trưởng, bặt tin. Rủ nhau cả đam’ ghe’ tha(m gia dinh na`ng, đứng lang yên cùng nhau, khong loi noi’, tu* ca(n biet thu nho nho nhi`n xuong chợ Da lat. Ngôn từ không có ý nghĩa gì nũa trong con hu.t hẫng này. Một cai’ nắm tay, mợt cái đập nhẹ vào vai mang nhiều ý nghia~ ho*n . Đôi mắt nàng rao hoanh, khô còng coc, sâu thăm thẳm. (QH, moi sẽ chẳng bao giờ quên buổi chiều đó)
    Dalat tháng 3 năm đó, ngơ ngác mỗi sáng thấy ca’c trai chăn nuôi mang gà, vi.t, ngo^ng~ ra bán đổ bán tháo,. Vào phi trương tìm mua vé về Saigon, không có vé, không có chỗ ngội., va` cũng không có đủ tiền Đuong` xe đò bị cắt đứt ỏ La Ngà, Định Quán, Binh Tuy, Dalat bi bao vay nhu ốc đảo. Con đuong` duy nhất là ve^ Phan Rang, Phan Ri’, Nha trang Đa’nh dien ti’n ve^` nha` tra^’n an,“ con sẽ ve^ nha` bi`nh an, hi`nh nhu co’ giai pháp trung lập gi` ddo’ , Con nghe Cha Va`ng hôm qua nói” Biết mi`nh tu roi lo`ng mi`nh , rối người. Cha me. cũng biet đieu đó. Ma` la`m gi` dduo.c . Co^ be’ “tắm mưa” đa’nh dien ti’n “ve^`, ve^` ngay” , vài ngay 1 điện ti’n, ma` lam sao ve^`?
    Dalat, cai huyền hoặc, cái cô đơn của ốc đảo, cai’ ngu ngơ của cậu SV trói gà không chặt, chỉ biết dong chơi vói mớ lý thuyết , kiến thức phù phiếm chưa đủ đổi môt củ khoại , môt chén co*m nguội , vẫn nhi`n đoi vô tư như mo^.t cuoc chơi, một chầu café Tung, tối khoac manteau rủ nhau lang thang khắp chân đồi, góc phố . Hang giờ nhiều khi chẳng nói gì với nhau, ngoài nhũng điếu thuốc, chung tiền nhau uống vài ly café’ no’ng, vài ly sua dau nanh cua quán chi T duoi pho . Khoảng trống trong tâm hồn của đam thanh thieu nien , một phía là thu’ dữ, một phía là hố sâu. Chay đi đau, giai quyết sao?

    Môt buổi chiều, mot ông anh kết nghĩa giang ho^`, huấn luyên viên của truong CTCT, nói nhỏ ” cậu soạn túi nho?, mua vai kí khoai lang, vài hop sũa, chút bột ngọt (đe ca^mmau)’và vài bộ quần áo, đôi giày đi bộ tốt, có gì tui liên lạc với cậu, tui nghe phong phanh gì đó, chẩu thui,”
    Trong túi không $$, không còn gì, chỉ còn 1 sợi dây chuyên mỏng trên cổ, mang ra cầm đuọc một số tiền be’, mua nhưng món đồ o^ng anh dặn, vói 1 bộ quân áo, bỏ vao cai túi nhỏ, để đầu giuòng. Ngay đêm sau đó, nghe tieng giày nhà binh ngoài phố, hé của sổ nhìn, thây cac sinh vien của cac truong Chien Tranh Chinh Tri., Vo Bi, Canh Sat quoc Giac la(.ng lẽ đi trong đêm khuya, và lạ quá, lẫn lộn trong hàng quân co’ phụ nũ, trẻ em va` hàng qua^n hơi ho^~n loa.n. Sao co’ phu nữ, ông gia`, bà gia, trẻ em đi lẫn trong đoàn quan?
    Giật mình, mang cai túi hanh trang, chạy ra nhập bọn. Không ai biết là đi đâu, chỉ biết là xuống Phan Rang Phan Ri rùi tinh sạu. Không tim ra đuoc ong anh kết nghĩa, cu*’ theo đoan nguoi , lang le di trong đe^m. Da^n chu’ng ven duong bắt đau nhập vào nhiều ho*n, nhung im la(.ng, không ôn` ào. Đoàn nguoi đi trong đ^em toi, mắt ngơ ngác nhìn quanh , trên vai mỗi nguói 1 tui, 1 valise. Đoan nguoi xuo^ng đe`o Danhim, kia`…Phan rang Phan Ri’ ngay truo’c măt.
    Đalat ui, ta chào giã biệt
    Toi Phan rang, Phan nhi’ nha^.p vao doan nguoi tu Nha Trang, Qui Nho*n, Pleiku, Komtum ddo^? Xuo^’ng . Ôi ca? trie^u người, đi bo^., đi xe honda, xe lamretta 3 ba’nh, xe đa.p va` bằng moi phuong tiện. Tui nhảy le^n mui 1 chiec xe đo`. Ôm cha(.t cai tui đo^ a(n va` mo*’ giây tờ tùy tha^n. Đoan` di ta?n cua? mọi Thành pha^n` Chay ngang cac’ quận,thi trấn nhỏ, cư dân he’ cửa ngơ nga’c nhi`n . Nghi? Mot dem o Phan Ri’ (??) . Ngo^I bo’ go^’I voi’ tui’ khoai lang kho^, chia cho moi. người trên nóc xe mỗi người vài miếng, nhai cầm ho*i. Duoi đuong, dân di tản khac tu.m lai , nấu nướng, bàn ta’n, các cu. lâm râm khân vái, cau nguyên . Các em be’ nắm tay, nam quần của bố mẹ, ma(‘t ngu ngo so hai . Không gap ai quen, ngoại trừ những khuôn ma(.t hốc hác, mêt mỏi kinh hoàng, khô cằn, thiếu ngủ, thiếu ăn của moi nguo*i. Tu*` co^ gai xuân thi`, quan áo mặt mũi lọ Lem, tới anh quân nha^n o^m ca^y su’ng nhi`n le^n đi?nh nui . Ca’c đoan xe nha` binh cua? Cac binh chung, cua truong vo bi la` tuong đoi trât tự nhất, với cac’ doan thiet giap, đi truo*’c đi sau. Súng ddai ba’c, xe cộ het xa(ng hay hu* máy vất do.c đường…Vai` xac nguo voi cai me^n phủ le^n tre^n nầm cheo leo ben đường, đoàn ngươi đi qua, buoc qua vôi vàng, cố ý không nhìn
    Đoan di tan bị chặn la.i ở nga~ 3 va`o Bi`nh Tuy, da^n chu’ng doc đường ua`ra với nhu*ng gau nuo’c, goi’ co*m gói trong la’ chuối , giấy ba’o, tặng đoa`n nguoi` duy tản . Ôi sao miếng nước ngọt, sao mieng cháy thom ngon. Chinh quyền BT không cho đoan di tản vào thành phố, vi lý do này hay khác. Mot hoach định trong trong đa^`u, tui ba`n voi vài nguoi trên mui xe, phải bỏ xe đi bo^. Không the ỏ lai, ca trieu nguoi làm sao co’ đo an, nuoc uong, va mot vai viên pháo vu vơ là chet vì dẫm nhau cha.y .Đuong bo về Saigon bi cắt dut o Long Khanh noi chân nui’ Chua Chan (??)`. May tren mui xe co’ 1 co^ giáo trẻ, gôc da^n Binh Tuy, tui va` cô quyet đi.nh len lỏi đi trong xo’m la`ng, đi qua khỏi cai chốt chặn , xong dón xe lam vao thành pho^’. Tui con thiếu nợ cô cái cuốc xe lam năm đó, tới ngày nay chưa trả đươc. Vào đuoc thanh pho, Cô chỉ đường cho tui ra ra bến tàu.
    Một chuyến hành trình rất nhiêu nuóc mắt, môt chuyên hành trình làm trái tim rướm máu. Lần đâu tiên buóc qua xác chết, lần đâu tiên phải ngoảnh mặt như nguòi mụ`. 3 ngày hanh tri`nh so^’ng nho* 2 kilo khoai kho^. Xuống bên tàu, gặp vài gia đình đang mướn thuyền di tản vao VT bằng ghe, na(n ni? Xin qua’ giang, xin phụ bất cứ chuyên gì. Mot gia dinh trẻ bằng lòng cho đi , phu họ khuân đồ đac len ghe, biếu may em be’ 2 hôp sũa, chút khoai lang co`n la.i va` lời hứa se hoàn lai tien cuóc phi khi ve toi SG lấy tiến. Tui chi con nho gia dinh cong chuc tre do goc dan Bien Hoa . Xin ca?m ta. Xin cảm ta, vi` sau đo tui sẽ chẳng co`n di.p về Bien Hoa tìm ho.

    Ve tới Vung Tau, trong túi không con mot đong bạc, ra be^n xe năn nỉ cho qua’ giang, xin lam phu xe, xin đi rua? xe, chi can cho mot cuốc xe ve^SG. Cuoi cùng đuo.c 1 xe vân tải cho qua’ giang, vi lòng vi tha, vi lòng thương dân “di ta?n” . Tôi ve tới SG môt ngày đầu tháng Tư, cha me va cac em rưng rưng vi tin trên đai phát thanh loan tin Đalat , Bao loc, Phan rang, Phan ri’, Nha trang di ta?n, bỏ ngỏ mấy ngày rui`. Viêc đa^u tiên, cô em ut chay qua bên đuong mua cho ong anh giang hô vai` gói thuốc va` pha cho ly cafe’ đa’. Tui chua bao gio uôngly café , hut đie^u thuoc ngon nhu* va^.y. Tinh thuo*ng cua gia đinh la`m tui muo^’n quy. Oi mât ngọt thơm tho của cha me. , anh em.
    SG của đâu tháng 4 năm đó, la` Saigon của nhieu tin đồn: trung lập, hòa giải .Saigon của những chạy chot, len lỏi tim 1 lối đi, mua chuôc chỗ trên máy bay ra khỏi nuoc, gia dinh nào cũng muốn con trai đi truóc(?)
    Sg của đa^u tha’ng 4, la` những buổi sáng đứng xếp hàng trước tòa Đai sú* My va Phap voi co^ be’ “tắm mưa”
    Sg của Tha’ng tu*, la` những ngay mánh mung, nhét tên minh vao nhu*ng danh sách của các chuyen đi , đi đâu cu~ng đuoc miễn ra khỏi VN . Cám ơn những nguòi ban đa cố tình nhét tên vao cùng với gd ho, nhu*ng moi chuyen đe^ù không thành. Xin cam on L, N, H
    SG của thàng tu* la` nhu*ng ngày lang thang với cô be, mat ráo hỏanh, đi tim moi móc nối, mọi kẽ hở để đuoc đi với nhau . Cô be’ co’ quoc tich Phap, nhu*ng lai cố nhét tui vào valise của cô, trời ạ, la`m sao lot . Ta đành không có nhau , ta đanh mất nhau. (Ta đành là bạn già của nhau..hahah cười vói nuóc mắt)
    SG cua? Cuoi tha’ng 4, với tin trận chiến cuôi cùng tu*` Long kha’nh, Long Tha`nh đã tan ha`ng, Biên Hoa` đang bỏ tro^’ng, co’ thể rut ve^` miền ta^y tử thủ(??)
    Hoang mang, tuyêt vong như con chó hoang sợ co ro trong góc nha . Làm gi` đa^y? đi đa^u đa^y? Chuyen gi` se~ xay ra ne^u hoa` bi`nh thuc su*đến. Kẻ chiến thắng sẽ đoi xử với ke chiên bại như thế nào?
    Ba tui dẫn gia đình di cư vao Nam o? tuoi gần 30, chỉ lặng lẽ nói, con phải tìm đuong đi, gia đinh phai tim đuong đi, dan em trai kế đi chung.
    Ba me tui quat len vi lo lang , toc bac trang qua dem, ma tui khong la`m duoc gi`. Giá va`ng, giá dollar lên vòn vọt .Cac em tui hoảng sơ. Gia dinh tui quyet đinh di tản về mien ta^y, ngoai tru*` 3 nguòi chung tui: ba, tui va cậu em 15 o? lai SG đe thu gop công chuyên la`m ăn, hơn nữa ba tui không thể bỏ nhiện sở

    Ngay 29 tháng đo’, Saigon giời nghie^m, tiêng bo.m da.n o? phia Tan Son Nhat, Go Vap, Gia dinh vong về, một người quen cần tái xế lái x e cho Gia dinh họ ra kho 5 , xong rui` co’ thể cho đi theo, bằng ta`u riêng qua Singapore. Tui không có băng lái xe nhưng đuoc cô bạn tâp cho lai chiec xe 2 ngua, khi đi choi chung, nên liều mang tình nguyên đua ho đi , với đieu kien cậu em tui cung đuoc đi theo. Bat tay o^ng bo^’, ong bố đua cho tam hinh , rùi 2 anh em lủi qua nha` ho (Ong bo^’ khong đi, vi` chờ me va` các em con đang ở mien Tay) lai chiec xe bảng NG (ngoai giao), lot qua cac nut chan của cảnh sát, quân cảnh, nhân dân tư vê. Lạ Lung, ho không hỏi gi het, phất tay cho đi qua. Đuong phố vắng tanh, cửa mỗi nha` hi hi’ .Đến đuo.c kho 5 an lanh, không tai nạn

    Vào cổng kho 5, thấy 2 nguoi mỹ mặc thường phục ôm súng M16, hỏi họ vào cỏng đuoc không, họ gật đầu chi ve huong mot chiec xa lan đang đau o? bến tau` (mấy ca^u tieng Anh ấm ớ hoc ở hội Viet My hũu dung bât ngờ). 2 anh em, voi’ bich quan ao’ nhe., vai gói thuốc, it vitamin C, không mot do^ng dollar hay 1 chi? Va`ng nhảy le^n xa` lan, tru*.c chi? Vung ta`u trua 29 . Bo? Y đinh đi theo gia dinh hang xo’m , vi` vài vun vat của cách đoi xử, vì tự ai dỏm (?) nhu*ng khi qua My~ mới nghe tin tàu nho? của ho. bi nạn o? ru*`ng Sat tren đuòng ra VT (?). Sau do’cung~
    mới biet xa lan này la` của Toa` Dai su My, va` trên xa lan đo co’ nhiêu nhân vât quan trong cua chinh quyen thời đó( ĐKN, BDD, TTD)
    Su may man ky dieu.
    Xa lan ra tới Vung ta`u, thấy kho đan Cat lai va Saigon đo Ru*.c . Xa lan này la xa lan vận chuyển lương thưc, vũ khí, đan dươc nên đuo.c vây chung quanh ba(ng bao ca’t lên tới đaunguoi ne^n khong the^? quan sa’t duọc chung quanh
    Xa lan ra toi’ hải phận quoc te^ (??) sa’ng 30, va` sau đo’ nghe tin chinh phu VNCH đau ha`ng. Xa lan lênh đênh tre^n biển ho*n 1 ngày nữa truo’c khi đuoc vot le^n . Mot thanh pho^’ nho? trên biẻn bao quanh de 7 ha.m đo^.i. Tau` ghe đu? loa.i, du? Kieu, may bay truc tha(ng bay va^n vu~ đầu ti`m cho^~ da’p, hay da’p ngay xuong mặt biển. Đa^u o’c tro^ng kho^ng, không còn gi` để suy nghi~ hay tinh toa’n pho’ mặc cho số phận, cho định mệnh. Họ sẽ cho mình đi đâu? (không bao gio` nghĩ họ vớt và cho định cư ỏ Hoa Kỳ). Sau đó duọc leo thang giây lên
    1 ta`u va^.n ta?i cua? de that ham đội, vi` qua’ đông nguoi`, va` limit foods (??), mỗi nga`y chi Đuoc phat 1bua~ a(n va` chut nuo’c. Sau vai ngay dong duổi, va^.t vo*`, tau cap ben Subic bay cua? Phi luat Ta^n .
    Tui không o? la.i ma` di qua đa?o Guam sau vai tie^ng đồng ho^` làm thủ tục . Chuyến đi may bay đa^ù tiên của đời tui, va` của rất nhiều nguoi` khác nữa. Hộp sũa tươi đâu tiên chúng tui đuọc uống, và nhiều nguòi không quen đa~ phải xếp hang trước WC.
    Tui ba(‘t dau lu.m lon o? Guam . Cuoc doi tui đoi đời tư` do’. Bơ vơ, cưc khổ nhưng co’ tư do va hy vong . 10 nam sau chung’ tui đuoc xum ho.p voi ba me và cac em. Xin cám ơn Thuong De, xin cam ơn Troi Phat.
    Xin câu nguyên cho bao nguoi đa về bên kia thê giơi trên con đuòng di tản từ miền trung , từ Saigon ra biển Đông tìm bến bờ tự dọ
    Xin cùng nhau đốt nến tuỏng niệm thang 4
    Xin cùng nhau cầu nguyện cho quê hương VN

    (Xin lỗi , đánh dấu không hoàn toàn đúng vì tui rât lười đánh dấu, hui xua chính tả hạng bét, chuyên cầm tay cô giáo nói khẻ đi, thưa cô)

    Reply
    • ngoclan says:

      Cám ơn Già đã giữ lời hứa để viết một câu chuyện thật dài, dù đang ở nơi xa lắc và phải xài chung wifi.

      Câu chuyện của Già giúp hình dung được một góc đời người trong cơn bể dâu. Năm ngoái, NL có phỏng vấn 1 người kể về chuyện di tản từ Ban Mê Thuộc về Sài Gòn, nên cũng hình dung ra phần nào hành trình Già đã trải qua…
      Khi câu chuyện đã hay rồi, thì chính tả và bỏ dấu thế nào, cũng sẽ đọc được hết nên khỏi phải khẽ tay :P

      Reply
    • dat diep says:

      @ GLL :Qua bài viết này giúp các các còm sĩ hiễu thêm vào những ngày Sài Gòn trong cơn hấp hối.Cám ơn Anh !

      Reply
    • Khoai says:

      Wow. Wow….
      GLL viết hay quá và chi tiết quá. Trong đoàn ngươi lũ lượt từ ĐL xuống Phan Rang, có tui. Tui rẽ về NTrang. Có điều tui không nhớ bằng cách nào tui về được đến nhà!

      Reply
      • Già lụm lon says:

        @Khoai
        Cuộc đời nhiều ngã 3 , Chi rẽ trái huớng bắc nên kẹt lại vài năm, học thêm nhiều kinh nghiệm đời.Tui đi hướng nam, nên phải đi lụm lon sớm hơn như anh FDN chia xẻ ỏ trên.
        Bài học nào quí giá hơn? Bài học nào ngọt bùi hơn?

        Reply
        • ngoclan says:

          Hình như bài học nào cũng có cay đắng hết.
          Nhưng vượt lên mọi thứ, giờ đây, cách nhìn của Già, của chị Khoai về những gì đã qua là cái nhìn rộng lượng và bao dung.
          Đó là điều để những người trẻ như thế hệ NL và nhỏ hơn suy ngẫm.
          Cám ơn Già, cám ơn chị Khoai.

          Reply
    • Tứ Hải MT says:

      @GLL: Câu chuyện củ Bác Già nghe như mới hôm qua vậy. Thật là một cuộc đổi đời. Cám ơn Bác rất nhiều đã chia sẻ.

      @ Chị HJ, chẵng lẽ chị chờ đến năm sau? Chị không theo gương Bác Già à? j/k Khi nào chị ready, mọi người sẽ chờ để đọc bài của chị nha.

      Reply
      • Hương DJango says:

        NL đã nhoẻn miêng OK ghi tên tui & Mr..Xem vào sổ phong thần ” Xin Trà Nơ Người ” vào tháng 4 đen năm sau rồi!
        Bởi Già là Già, mà Tui là Tui. HJ c’est moi! Làm sao giống Già cho đươc?
        Muốn depart mà xe không nóng máy, cách nào… lăn bánh ?
        Cứ khuyến khích tui viết hoài, vậy rồi Tứ Hải… giai huynh đệ có phát giải thưởng gì cho tui không?
        Lô an ủi một tô hủ tiếu Mỹ Tho Cầu Quay đủ mùi ca ngâm hả? Hì Hì!
        Bà con còm từng đó đã đủ hỉ, nộ, ái , ố rồi! Overweight, mắc công.. Diet!
        Có tui còm nữa, quá tải, xe qua cầu không nỗi!
        Sập cầu, nước mắt sẽ tràn kín giòng Potomac, làm ngập lụt tê xá Hoàng gia trang của tui! Thì tui lại thêm một phen di tản chiến thuật!
        Và cuối cùng,…một mình, một ngựa , tiếp tục cuôc đời lãng tử… Django!

        Reply
        • ken zip says:

          @ chị Hương Django
          tưởng tượng chị Hương 1 mình 1 ngựa sống tiếp cuộc đời lãng tử của Django, ốc thì tức cười quá…
          còn cưỡi ngựa nỗi hông dzị ? còn múc nước cho ngựa uống nỗi nửa sao, chị Hương nhà mình…
          hê hê hê j/k

          Reply
          • Hương DJango says:

            Trời, sao lại không? Dư sức qua cầu! Tui tuổi con voi mà, làm sao không ngựa phi đường xa đươc? Hi!HI!
            Ốc tưởng tượng HDJ bao nhiểu niên kỷ?
            Nhớ lai những tháng năm xưa, thời ở Dalat, tập cưỡi ngưa trên đồi Cù cũng vui! Càm giác trên mình ngựa thật thỏa chí tang bồng!
            Giang hồ vặt như tui mà còn đủ để ” làm phiền ” một vài người nào đó! thì “đường đi khó, không khó vì ngăn sống cách núi, mà chỉ khó vì lòng người ngai núi, e sông!’ ( NBHoc)
            Mùa thu năm ngoái, tui & phu quân cũng vừa đi săn Nai cùng những người bạn Mỹ – món thịt rừng của người Mỹ sống theo truyền thống. – rất thú vị!
            Mùa đông, cũng căng lều câu cá trong băng tuyết. ( Đức lăng quâng của tui rất yêu thích những bộ môn giải trí này!).
            ” Vợ chồng son ” khi có vacation, không về Dallas thăm người ban có trang trai chăn nuôi bò trên đồng cỏ, cũng lang thang vể chốn thào nguyên – nơi Cựu TT Bush vẫn camping… Cạnh đó là những nông trai ngút ngàn, trồng lê táo và moi cây ăn quả. Hít thở không khí trong lành, sải bước ruổi dong….
            Thật ra, cũng nhờ một thời tuổi nhỏ là Hướng Đạo sinh, mới vươt qua đươc moi cảnh đời thăng trầm , gian khổ, với một ý chí mạnh mẽ, không thì… tiêu tùng lâu rôi!
            Trời! nghe Mr. Xem & Ốc khen tặng làm tui bừng bừng khí thế! ha!ha!ha!
            Hậu duệ Triêu Trưng mà! ( nghe hách xì xằng không?)

            Reply
        • Già lụm lon says:

          @C’est toi, HJ
          Kể đi, kể dài như còm của tui, tui gủi cho thùng xoài xanh :P

          Reply
  74. Độc-giả Texas says:

    Sư-phụ ơi, Ngao đọc bài viết của Sư-phụ mà không kịp thở. Cám ơn Thượng-Đế đã cho Sư-phụ bình an, và rồi thầy trò mình đã có duyên được gặp nhau trên blog NL!
    Chúc Sư-phụ vui khoẻ mãi

    Reply
  75. Hương DJango says:

    Cám ơn Già đã cho tui sống lại những phút giây kinh hoàng, đau thương theo chân đoàn người của trường Võ Bi Quốc Gia & CTTT di tản khỏi Dalat, khi Saigon cũng bắt đầu lịm dần trong cơn hấp hối.
    ( Xuất thân từ một gia đình quân đội, nên tui nhớ rất rõ mọi diễn tiến trong thời điểm này)
    Đã 37 năm chìm trong vân nước nổi trôi…. Rất cũ mà cũng rất mới! Rất hôm qua, và rất…hôm nay!
    Cho nên tưởng như moi thứ đã tro than sau một trời lửa đỏ, bỗng bùng lên rưc rỡ theo bàn tay níu lại…nghìn trùng!

    Reply
  76. ken zip says:

    @Ngọc Lan
    cô giáo ơi! ốc còn đây chứ có chạy đi đâu đâu. Ốc thấy nơi nào mà nhiều nước mắt, nhiều đớn đau tủi nhục là ốc nghẹn ngang, ngồi đọc từng dòng, từng dòng chữ mà cứ ngỡ như những dòng nước mắt chảy từ tim, đỏ thắm. Ốc không còn tâm trí đâu còm được nữa…
    An ủi ư! có thừa không khi vết thương lòng đã chai thành sẹo! Viết kể về hành trình chuyến đi đầy may mắn, yên bình của ốc ư! Có phải là trò đùa trên những đau khổ của những anh chị em có những ngịch cảnh khi phải túa ra khỏi nước tìm đường sống không?
    Ốc nghe mặn cả môi, đắng cả lòng với những cau7 chuyen5 thương tâm như thế này…

    @ Sếp Xem
    ừa hén, một câu hỏi vô cùng cắc cớ cho những người tự nhận là đỉnh cao trí tuệ của loài người, loài người có trái tim gỗ đá, có trí tuệ của bọn côn đồ man rợ.
    Xin lỗi sếp khi ốc có những lời không được đẹp. Đành chịu thôi!

    Reply
  77. ken zip says:

    @ Mr. LNĐ
    ” Đi không ngoảnh đầu , đi không kip vuốt nước mắt. Đi như cai’ xác người biết đi.”
    chỉ có 1 chữ đi của ông anh cũng đã vẽ lên 1 bức tranh sống động, miêu tả những con người tất bật, tức tưởi phải lìa bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, lìa bỏ người thân thương ra đi tìm tự do trong vô vọng, khi lòng đã vô cùng tuyệt vọng cho hiện tại, và rất mù mờ viễn ảnh của tương lai…
    Ốc xúc động lắm, LND ơi!

    Reply
  78. Tứ Hải MT says:

    Xin kể một chuyện nhỏ được biết khi còn là 1 thành viên của ban Tiếp Nhận người mới tới. Gia đình của bạn N. có hết thảy 7 người (cùng với hơn một trăm người khác trên tàu), tui quên tàu của cô khởi hành từ đâu, nhưng sau nhiều ngày trên biển bị cướp không biết bao nhiêu lần, đến một lần thì cùng lúc có đến 2 chiếc tàu của hải tặc ập tới, nó vơ vét xong, muốn xóa tang chứng nên tụi nó đã họp nhau dùng 2 tàu của nó đâm thẳng vào tàu của bạn N. làm tàu của bạn ấy nứt ra làm 2, tất cả người trên tàu đều rớt hết xuống biển. Bạn N. nhờ ôm được một miếng móp mà trôi nhiều ngày trên biển, cô ấy chỉ biết ôm chặc miếng móp trong khi cá lớn cá bé rỉa thịt cô ấy, lúc mê lúc tỉnh, đến lúc tỉnh lại thì đã được 1 tàu đánh cá vớt được. Cả tàu cô ấy đi chỉ có một mình cô ấy sống sót!
    Và cũng có một người hiệu trưởng trường Tiểu Học Mỹ Tho, trên đường đi vượt biên theo đường bộ qua Campuchia cùng người con gái, bà đã qua đời khi chưa đến được miền đất tự do!

    Còn biết bao nhiêu triệu triệu người đã bỏ mình trên đường đi tìm hai chữ Tự Do??? Xin cầu cho các linh hồn của họ được nghĩ yên đời đời.

    Reply
    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị Tứ Hải – chắc từ từ chị sẽ nhớ thêm được một số chuyện nữa thì chị ghi lại thêm nghen.

      Reply
      • Tứ Hải MT says:

        @Ngao: nói chuyện buồn hoài cũng muốn bệnh luôn đó, nhưng có lẽ nói ra thì mới giải toả được những gì tưởng đã quên nhưng thực sự nó vẫn còn mãi trong ký ức. Hầu như gia đình nào cũng có người ra đi là một lần vĩnh biệt, kể hoài cũng không hết được. Chỉ còn biết cầu nguyện cho họ thôi. Chúc Ngao và toàn thể còm sĩ buổi tối an lành.

        Reply
        • ken zip says:

          @chị Tứ Hải
          Đọc bài này của chị xong , ốc mắc chứng trầm cảm là ốc tìm chị đó nha!
          Như ốc đã đề cập trên kia, nghuyên nhân chính của những thảm cảnh như trong câu chuyện chị kể bắt nguồn từ đâu?
          ” Sau chinh chiến…
          ôi nhân loại…
          Người hãy nhớ hãy nhớ hoài,
          Người hãy nhớ hãy nhớ đời,
          Người hãy nhớ hãy nhớ người…”
          TCS
          Vâng, xin hãy nhớ những tang thương, những mất mát của những người trong hành trình tìm tự do, rồi nhắc cho con cháu chúng ta đừng quên những bi kịch này của một thời, của loài người đã hy sinh tất cả cho chữ tự do vô cùng quý báu.
          Cám ơn chị Tứ Hải đã san sẻ câu chuyện trên.

          Reply
          • Tứ Hải MT says:

            @Ốc: Nên tìm sf GLL thì tốt hơn! j/k Chúc một đêm ngủ ngon để thứ 2 còn đi cày và finish hot jobs!

            Reply
  79. ken zip says:

    @ Mr. LND
    “cát trắng trộn lẫn lưỡi câu
    Deal”

    Cái vụ cát trắng cho ốc góp phần, móc câu là của ông anh. À, ông anh có cần thêm hông? hehhehe

    Reply
  80. Độc-giả Texas says:

    Mấy hôm nay không thấy chị Black và anh JP há!

    Reply
  81. Độc-giả Texas says:

    Sư-phụ ơi, Sư phụ khoẻ hông? Thấy còm của Sư-phụ hàng ngày nhưng Ngao vẫn thấy nhớ nhớ.

    Reply
  82. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ cùng toàn thể còm sĩ ngủ ngon nha!

    Reply
  83. sò says:

    Chúc mọi người ngủ ngon, giấc mộng đẹp, đêm an bình, không ác mộng, sáng mở mắt, ngày tươi vui, thêm yêu đời, lòng hạnh phúc, tạ ơn Người.

    Reply
  84. ken zip says:

    Cám ơn sò bồ quân
    ốc đang đọc còm của SBQ đây…
    chúc ngủ ngon nha!

    Reply
  85. sò says:

    sò chưa ngủ, sò chúc mọi người thôi.

    Reply
  86. Van Nguyen says:

    Hi chị NL, ÔC, Ngao, và những bà con còn….đang thức! :)
    Bữa nay Hến đi chợ ở Tucson nên về tối. Chắc bữa nay mọi người đã thấy bớt buồn hơn một chút rồi hé!
    Hến phải hỏi tội chị NL, tại mấy bài viết này mà làm cho Má Hến khóc vì nghĩ tới ông anh hồi đi VB có mình ên! :(
    Chuyện ông thấy chùa là có thiệt trăm phần trăm đó nghe, hỏng phải tửng đâu! Mà thiệt cái cô Út đó đẹp lắm, ông thầy sư cũng đẹp trai hỏng kém!
    Thanks bài thơ rất hay của ÔC, nếu có dịp gặp lại ông đó, Hến sẽ đưa cho ổng coi! :)

    Reply
  87. Độc-giả Texas says:

    @ Chị Tứ Hải: NL đã ra bài mới rồi kìa. he he!

    Reply
  88. ken zip says:

    @ LNĐ
    ốc biết Destin là chỗ nào rồi. ốc ra bãi biển nơi ốc ở nhìn lên tây bắc, ốc thấy ông anh đang mắc tóc vụ quai phai.
    uổng ghê, thấy có cách cái eo biển mà phi ngựa phải mất 8 tiếng. Thôi đành…
    chúc ông anh có những ngày thơ mộng với biển xanh, cát trắng nha!
    coi chừng đạp trúng vỏ ngao sò ốc hến nha!

    Reply

Leave a Comment


7 × five =